Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31

❊ ❊ ❊

Họ chào đón mẹ với vẻ nhiệt tình thái quá, như thể mẹ bị ốm, đau chân hay đau tay gì đó và giờ bắt đầu thời kỳ dưỡng bệnh. Họ chúc mừng mẹ vì đã thực hiện công việc tới cùng, bất-chấp-những-khó-khăn. Họ đưa mẹ đi ăn ngoài nhà hàng. Và không có lời nào về con. Khi mẹ cố nói điều gì đó, họ có vẻ mặt vừa né tránh vừa bối rối: như thể mẹ đã nêu ra một chủ đề không được thích thú gì cho cam và họ muốn bảo mẹ rằng chúng-ta-đừng-nghĩ-về-nó-nữa-điều-gì-xảy-ra-cũng-đã-xảy-ra-rồi. Sau đó cô bạn ta kéo mẹ riêng một chỗ, nói với mẹ với cái giọng như thể đang nhắc nhở về một cuộc hẹn quan trọng nào đó, là cô ấy đã hỏi ý kiến bác sĩ, ông ta cho rằng không thể cứ trông chờ vào việc con tự thoát ra: nếu không để người ta lấy con ra thì mẹ sẽ chết vì nhiễm trùng máu. Phải, mẹ cần quyết định: sẽ là nghịch lý nếu để công bằng, con phải giết mẹ. Mẹ vẫn còn quá nhiều việc phải làm. Con chưa hề bắt đầu việc gì nhưng mẹ thì đã. Ví như mẹ phải tiếp tục công việc và chứng tỏ ta không kém gì nam giới. Mẹ phải đấu tranh chống lại sự thoải mái dễ chịu, chấp nhận những điều được khẳng định bên dấu chấm than, mẹ phải khiến cho người ta tự đặt ra thêm nhiều câu hỏi nữa. Mẹ cần phải dập tắt tính tự thương hại bản thân và tự thuyết phục bản thân rằng nỗi đau không phải là hạt muối của cuộc đời. Vị mặn của cuộc đời là hạnh phúc, và hạnh phúc tồn tại: nó nằm trong chính quá trình theo đuổi hạnh phúc. Cuối cùng, mẹ vẫn phải làm rõ về điều bí ẩn mà người ta gọi là tình yêu. Không phải thứ tình yêu được hoàn thành trên giường bằng việc vuốt ve lẫn nhau. Mẹ muốn nói đến tình yêu mà ta đã sắp được biết với con. Mẹ nhớ con, con à. Mẹ nhớ con như nhớ cánh tay, con mắt, giọng nói của chính mình. Ấy thế nhưng mẹ nhớ con ít hơn ngày hôm qua, ít hơn sáng hôm nay. Thật là lạ. Người ta có thể nói là từng giờ qua đi sự giày vò bớt dần, để rồi tụm lại đặt trong dấu ngoặc đơn. Những con sói đã bắt đầu gọi, và không quan trọng nếu chúng vẫn còn ở xa: ngay khi chúng đến gần, mẹ biết là mẹ sẽ theo chúng. Có thực là mẹ đã đau khổ quá nhiều và quá lâu? Mẹ tự vấn trong nghi ngờ. Mẹ từng đọc trong một cuốn sách rằng chúng ta nhận thức được sự khắc nghiệt của nỗi đau khổ mà chúng ta phải chịu đựng chỉ khi nó đã qua đi, khi chúng ta sửng sốt kêu lên: làm thế nào mà mình lại có thể chịu đựng được cái địa ngục đó? Quả thật là như thế, và cuộc sống thật phi thường: nó hàn gắn các vết thương với tốc độ điên cuồng. Nếu không có các vết sẹo, chúng ta thậm chí sẽ không nhớ là máu đã đổ ra từ đó. Và thậm chí rồi những vết sẹo cũng biến mất. Chúng mờ dần và cuối cùng biến mất. Điều đó cũng sẽ xảy ra với mẹ.

Nó có xảy ra hay không? Nó phải xảy ra! Mẹ phải khiến cho nó xảy ra, bởi vì mẹ phải làm thế, mẹ cần làm thế. Giờ mẹ gỡ tấm hình của con trên tường xuống: mẹ sẽ thôi không để bản thân ngây ngất trước cặp mắt mở to của con. Và mẹ giấu những tấm hình khác đi. Không, mẹ sẽ xé chúng. Cả cái địu mà mẹ đã giữ như cái quan tài này, mẹ phá nó ra thành từng mảnh và ném nó vào cái lò sưởi. Mẹ sẽ mang tủ quần áo của con cho người khác. Không, mẹ cũng chẻ nó ra từng mảnh. Mẹ sẽ đặt lịch hẹn với bác sĩ, mẹ sẽ nói mẹ là mẹ đồng ý để người ta lấy con ra. Thậm chí mẹ có thể gọi cho cha con hoặc ai đó, vui vẻ với người ấy tối nay. Bởi mẹ còn sống... đầy sự sống đến nỗi mẹ không chấp nhận các phiên toà, mẹ không chấp nhận những lời kết tội, thậm chí cả sự tha thứ của con... Lũ sói đang ở đây, ngay gần kề, và mẹ có sức mạnh để sinh ra con hàng trăm lần nữa mà không phải cầu đến Chúa hay bất cứ ai khác giúp...

Chúa ơi, đau quá! Đột nhiên mẹ cảm thấy phát ốm. Gì thế này? Những cú thắt sắc nhọn như dao lại xuất hiện. Chúng chạy suốt lên tận não, đâm vào não như chúng đã làm trước đây. Mẹ vã mồ hôi. Mẹ thấy như lên cơn sốt. Thời khắc của chúng ta đã tới, con à... thời khắc chia rẽ chúng ta... Mẹ không muốn... Mẹ không muốn họ dứt con ra như một cái răng sâu, ném con vào thùng rác cùng với bông gạc bẩn... Mẹ không muốn thế... Nhưng mẹ không có lựa chọn. Nếu mẹ không nhanh để họ giật con ra khỏi người mẹ, con sẽ giết chết mẹ. Và mẹ không thể cho phép điều đó. Mẹ không được cho phép điều đó. Con đã sai, phải, con sai khi nói rằng mẹ không tin vào cuộc sống. Mẹ tin, mẹ tin vào nó. Mẹ thích cuộc sống, thậm chí với tất cả những sự xấu xa của nó, những nỗi buồn tủi, bất công của nó... Và mẹ muốn sống bằng mọi giá. Mẹ đang chạy đây, con à. Mẹ dứt khoát phải chia xa con.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Oriana Fallaci

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.