Đường sá ở đất nước này thông thoáng và bằng phẳng, xe cộ ở đất nước này có bộ nhún tốt: cô bác sĩ, cả cô ấy cũng dối trá! Và ta không phải là chim mòng biển. Giờ ta làm gì đây, hả con? Ta có nên tiếp tục đi không? Ta có nên quay lại không? Nếu quay lại sẽ còn tệ hơn: ta sẽ phải đi lại chặng đường không thể chịu nổi đó. Nếu đi tiếp, hy vọng đường sá sẽ tốt hơn. Nếu có tâm trạng mà dùng thuật hùng biện, có thể nói ta đang lái xe trên con đường đời: nào là hố, nào là sỏi đá, nào là khó khăn trắc trở. Có một nhà văn đã nói rằng: mỗi người đều sống cuộc đời mà người đó đáng được hưởng. Như thế cũng giống như nói rằng người nghèo đáng bị nghèo, người mù đáng bị mù. Ông ta là kẻ ngu xuẩn, dù là một nhà văn thông minh. Mà ngay cả ranh giới chia cắt trí thông minh khỏi sự ngu xuẩn cũng rất mỏng manh, như con sẽ thấy sau này. Một khi nó bị phá vỡ, hai thứ đó nhập vào nhau, như yêu và ghét, sống và chết, dù con là đàn ông hay đàn bà. Ta lại tự hỏi mình con sẽ là đàn ông hay đàn bà. Giờ thì ta muốn con là đàn ông. Để hằng tháng con sẽ không phải học bài học về máu, để một ngày kia con sẽ không phải cảm thấy tội lỗi khi lái xe suốt dọc con đường đầy những ổ gà và đá hộc. Con sẽ không phải đau đớn như ta lúc này và con có thể tự do bay lượn trên bầu trời xanh hơn rất nhiều so với ta. Những nỗ lực để bay lên của ta chưa bao giờ vượt quá sự vỗ cánh của một con gà tây. Những người phụ nữ đem áo ngực đốt đi đã đúng. Họ có đúng không nhỉ? Không ai trong số họ khám phá ra một hệ thống mà nhờ nó thế giới sẽ không kết thúc nếu trẻ con không được sinh ra nữa. Và trẻ con được sinh ra bởi phụ nữ. Ta biết một truyện khoa học viễn tưởng về một hành tinh mà ở đó, để có thể sinh sản thì người ta phải thuộc về nhóm có bảy người. Nhưng rất khó để bảy người tìm tới nhau, và lại còn khó khăn hơn để họ cùng đi đến thống nhất, bởi vì không chỉ việc thụ thai mà cả việc mang thai cũng đều liên quan đến tất cả bảy người. Vì thế, chủng tộc đó bị tuyệt chủng và hành tinh trống vắng. Còn có một câu chuyện khác trong đó kể rằng tất cả những gì mà người anh hùng cần là dung dịch kiềm, hay một cốc nước muối. Anh ta nhảy vào đó và... bùm! Anh ta trở thành hai người. Đó chỉ là sự phân chia tế bào thông thường, vào thời điểm người anh hùng phân đôi, anh ta không còn là chính mình: như thể anh ta tự xử bản ngã của mình. Nhưng anh ta không chết và không phải chịu đựng chín tháng địa ngục. Địa ngục ư? Đối với một số phụ nữa, đó là chín tháng của vinh quang. Cách tốt nhất vẫn là cách mà ta nói với con từ ban đầu: lấy phôi thai từ tử cung của người mẹ đặt vào tử cung của một người đàn bà khác, người sẵn sàng cung cấp chỗ ở cho phôi thai, một người mẹ kiên trì hơn ta, rộng lượng hơn ta... Ta nghĩ mình đang lên cơn sốt. Những cơn co thắt lại bắt đầu. Ta phải lờ chúng đi. Nhưng làm thế nào đây? Chắc phải nghĩ đến những thứ khác. Ta có thể kể cho con nghe một câu chuyện cổ tích. Lâu lắm rồi ta không kể cho con câu chuyện nào.