Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Mười tuần. Con phát triển với tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Hai tuần trước con mới chỉ dài chưa đến ba xăng ti mét và chỉ nặng gần bốn gam. Giờ con đã được sáu xăng ti mét, nặng tám gam. Con đã đầy đủ. Không gì còn sót lại của con cá nhỏ tí hon trừ việc con thở ra, hít vào chất lỏng thông qua phổi. Bộ xương của con người ở con đã hình thành, với những cái xương thay thế sụn. Xương sườn của con đang nối lại ở đoạn cuối, giống như cơ thể con đang được bấm nút khuy cài của một chiếc áo khoác vậy. Và bọc trứng của con, dù đã rộng ra, vẫn đang trở nên ngày càng chật hẹp. Sớm thôi con sẽ cảm thấy không thoải mái. Con sẽ lắc lư, con sẽ duỗi ra, chân tay con sẽ thực hiện những cử động đầu tiên. Con sẽ huých khuỷu tay chỗ này, huých đầu gối chỗ kia. Đó là điều mà ta chờ đợi. Cú huých đầu tiên sẽ là một dấu hiệu, một sự tán thành. Ta cũng đã làm như thế khi muốn bảo với mẹ ta đừng uống thuốc gì nữa. Và thế là bà đã đổ thuốc đi. Nhưng hy vọng của ta giảm dần khi con phát triển lên: con càng phát triển, ta càng thấy hy vọng của mình trượt dần đi. Nó gợi cho ta nhớ về đội quân đồng minh đã phải mất thời gian rất lâu mới tới. Tất cả là bởi tình trạng bất động này. Hai tuần nằm bất động trên giường đã là quá nhiều. Làm sao lại có những phụ nữ có thể nằm bẹp trên giường thậm chí đến bảy, tám tháng? Họ là phụ nữ hay ấu trùng? Điểm duy nhất ta đồng ý là việc đó có ích. Những con chuột rút, những cơn đau xuyên thấu vùng bụng dưới đều không còn nữa. Không còn buồn nôn, và chân ta không phù lên nữa. Nhưng nó lại thay thế bằng sự mệt mỏi, một cảm giác bồn chồn gần như là lo lắng khổ não. Nó là do đâu? Có thể là do không hoạt động, do buồn chán. Ta chưa từng biết đến việc không hoạt động, chưa từng phải chịu đựng nỗi buồn chán. Ta mong ngóng hai ngày cuối cùng qua đi – ta chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với chúng – cứ như thể là hai năm vậy. Sáng nay ta quát tháo con. Con có bực mình không? Ta như thể rơi vào trạng thái kích động thái quá vậy. Ta đã nói với con rằng cả ta cũng có quyền của mình, rằng không ai – kể cả con – được phép quên điều đó. Ta gào lên rằng ta khó chịu với con, rằng ta không thể tiếp tục nữa. Con có nghe ta không? Kể từ khi biết con đã nhắm mắt lại, ta có cảm giác là con không chú ý đến những gì ta nói nữa, rằng con đang tự đung đưa một cách vô thức. Thôi nào, dậy đi! Con không muốn sao? Thôi được rồi, con lại đây, gần với ta. Ngả cái đầu tí hon của con trên gối này; chúng ta sẽ ngủ bên nhau, ôm nhau mà ngủ. Con và ta, ta và con… sẽ không ai khác được lên giường của chúng ta.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Oriana Fallaci

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.