Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Thật tuyệt khi đi bộ trên phố sau chuỗi những ngày dài phải nằm trên giường! Cảm nhận làn gió trên da mặt, nắng trong mắt, nhìn những người khác qua lại, gia nhập cuộc sống! Nếu phòng khám của bác sĩ không quá xa thì ta đã đi bộ, vừa đi vừa hát rồi. Thay vào đó, ta đành vẫy một chiếc taxi. Gã lái xe thật tệ. Gã hút điếu xì gà to tổ chảng làm ta phát buồn nôn; làm ta xóc nẩy người với những cú đạp phanh gấp không cần thiết. Chưa đi được bao xa ta đã bị lên cơn co thắt và niềm vui của ta chìm nghỉm trong nỗi lo lắng thường lệ. Trong phòng khám của bác sĩ có một hàng dài phụ nữ với cái bụng căng tròn. Khi nhân viên lễ tân bảo ta đợi, ta trở nên giận dữ. Ta không muốn ở cùng hàng với những phụ nữ bụng to tròn. Ta chẳng có gì giống họ cả. Kể cả cái bụng. Người ta có thấy bụng ta không phồng lên không? Cuối cùng thì cũng tới lượt ta, ta bước vào, cởi đồ nằm lên bàn. Tay bác sĩ tra tấn con với ngón tay của ông ta, ấn và chọc, rồi tháo găng tay cao su ra và hỏi bằng cái giọng lạnh như băng: “Cô có thực sự muốn đứa bé này không?” Ta không thể tin vào tai mình: “Dĩ nhiên. Tại sao anh hỏi thế?” “Bởi vì nhiều phụ nữ nói họ muốn nhưng trong vô thức thì họ không hề muốn có nó. Họ làm mọi thứ để nó không được sinh ra, dù có thể họ thậm chí không nhận thức được điều mình làm.” Ta thấy phẫn nộ. Ta nói ta không ở đó để thử thách lòng tin của mình, hay để thảo luận về phân tâm học; ta ở đó để biết con có ổn không. Giọng ông ta thay đổi và ông ta lịch sự giải thích ý mình: có những điều ông ta không rõ trong ca mang thai này. Ông ta nghĩ trứng có vẻ đặt đúng chỗ, ở vị trí bình thường. Ông ta nghĩ sự phát triển của bào thai đang tiến triển tốt, theo cách thức thông thường. Nhưng có gì đó không ổn. Ví dụ, tử cung quá nhạy cảm, nó dễ co thắt, và điều này dẫn đến nghi ngờ rằng máu không chảy đủ tới nhau thai. Cô có nghỉ ngơi bất động như tôi yêu cầu không? Tôi trả lời có. Cô có kiêng rượu, giảm hút thuốc như tôi đã khuyến cáo không? Tôi trả lời có. Có thể cô đã cố gắng quá sức và bị mệt? Ta trả lời không. Cô có quan hệ tình dục không? Một lần nữa, ta trả lời rằng không. Và đó là sự thật: ta đã không để cha con gần ta đêm hôm nọ, mặc dù ông ấy đã nhắc đi nhắc lại rằng ta quá tàn nhẫn. Tay bác sĩ có vẻ bối rối: “Cô lo lắng điều gì chăng?” Ta trả lời rằng có. “Cô có bị sốc tâm lý do một vấn đề phiền muộn nào đó không?” Lần này ta ngập ngừng trước khi trả lời rằng có, và ông ta nhìn ta chằm chằm mà không hỏi đó là loại sốc gì, đó là vấn đề gì. Rồi ông ta giải thích. Đôi khi sự lo lắng, bất an, các cú sốc còn nguy hiểm hơn là mệt mỏi về thể chất, bởi chúng dẫn đến các cơn co thắt, co bóp tử cung, đe doạ nghiêm trọng sự sống của bào thai. Không được quên rằng tử cung được nối với tuyến yên, bất cứ sự kích thích nào cũng ngay lập tức được truyền tới các cơ quan sinh dục: một cú sốc bất ngờ, một cơn đau, một cơn giận dữ có thể dẫn đến bong tróc một phần nhau thai. Thậm chí tình trạng lo lắng thường xuyên, trạng thái lo âu triền miên cũng có thể gây ra chuyện đó. Vượt qua ranh giới của khoa học viễn tưởng hoặc cận tâm lý học, người ta thậm chí còn có thể nói rằng ý nghĩ cũng có thể giết người. Dĩ nhiên là ở tầng vô thức. Vì lý do đó, ông ta nhấn mạnh rằng ta phải thực sự nghỉ ngơi yên tĩnh. Ta phải thực sự tránh mọi cảm xúc, mọi tâm trạng, ý nghĩ tăm tối. Tĩnh tâm, an bình là từ khoá.

Ta trả lời: “Bác sĩ ạ, như thế thì khác gì anh yêu cầu tôi thay đổi màu mắt: làm sao mà tôi tĩnh tâm được nếu bản chất tôi không phải như vậy?” Ông ta lại lạnh lùng nhìn ta từ đầu tới chân: “Đó là việc của cô. Cô phải cố mà làm. Tăng thêm vài cân đi.” Rồi ông ta kê thuốc chống các cơn co rút cơ và một vài loại thuốc khác. Nếu tình cờ thấy ra máu thì phải mau chóng tới chỗ ông ta ngay.

Ta hoảng sợ. Và cũng tức giận con. Con nghĩ ta là ai: một cái hộp đựng, một cái bình để đặt các thứ vào cất giữ? Ta là một phụ nữ, lạy Trời, ta là một con người. Ta không thể mở nắp cái đầu mình và giữ cho ta khỏi nghĩ ngợi. Ta không thể xoá các cảm xúc hoặc giữ mình không bộc lộ cảm xúc. Ta không thể phớt lờ cảm giác giận dữ, vui mừng hay phiền muộn. Ta có những phản ứng riêng của ta, đôi khi đó là sự sửng sốt, đôi khi đó là sự choáng váng, thất vọng. Thậm chí nếu có thể kìm nén mình, ta cũng không muốn phải hạ xuống trạng thái của một cây rau hay một cái máy sinh lý chẳng để làm gì ngoài chức năng sinh sản! Con yêu cầu nhiều quá, con ạ. Đầu tiên, con đặt yêu cầu với cơ thể ta và tước đoạt quyền cơ bản nhất của nó: chuyển động. Rồi con thậm chí còn đòi kiểm soát trái tim và khối óc của ta, làm hao mòn chúng, ngăn chặn chúng, tước đoạt của chúng khả năng cảm nhận, suy nghĩ, và sống! Con thậm chí còn buộc tội trạng thái vô thức của ta. Như thế thì quá lắm, không thể chấp nhận được. Nếu ở cùng với nhau, con à, chúng ta phải thoả hiệp. Ta sẽ nhượng bộ: ta sẽ tăng cân, ta sẽ cho con cơ thể của ta, nhưng tâm trí của ta thì không. Phản ứng của ta thì không. Ta giữ những thứ đó cho ta. Và với những thứ đó, ta cũng đòi hỏi một điều: ta tự thưởng cho mình những thú vui nho nhỏ. Quả vậy, giờ ta đang uống một ngụm lớn rượu whisky và hút một bao thuốc lá, hết điếu này đến điếu khác, rồi quay trở lại làm việc, ta tồn tại như một con người chứ không phải là cái thùng đựng, và khóc lóc, khóc lóc, khóc lóc: không hỏi con thế có đau không. Bởi ta phát ngán với con!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Oriana Fallaci

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.