Ta đã viết ba câu chuyện cổ tích cho con. Cũng không hẳn là viết, bởi ta phải nằm bẹp trên giường; nhưng ta đã nghĩ ra chúng. Ta sẽ kể con nghe một chuyện. Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé rất yêu quý một cây mộc lan. Cây mộc lan mọc ở giữa vườn. Cô bé nhìn ngắm cái cây hằng ngày từ trên cao bởi cô sống trong căn phòng gác mái của ngôi nhà hướng mặt về khu vườn. Cô tựa bên cửa sổ duy nhất mở ra mà ngắm cái cây. Cô bé còn rất nhỏ, và để nhìn xuống cây mộc lan cô phải trèo lên một cái ghế, mẹ cô từng thấy cô như thế và đã hét lên: “Ôi Chúa ơi, nó sẽ ngã lộn nhào ra ngoài cửa sổ mất!” Đó là một cây mộc lan to lớn, với những cành cây to, những chiếc lá to, những bông hoa to mở ra như những chiếc khăn mùi soa sạch sẽ và không bị ai hái bởi chúng ở quá cao. Ngày qua ngày, những bông hoa nở ra, chuyển thành màu vàng, khô héo và rụng xuống đất với một tiếng bịch khe khẽ. Và mỗi ngày cô bé lại ước rằng ai đó sẽ xuất hiện ngắt một bông hoa khi nó vẫn đang còn là màu trắng. Chính vì cái kỳ vọng đó mà cô bé ở bên cạnh cửa sổ, cánh tay chống trên thành cửa sổ, và cằm tựa vào cánh tay. Không có ngôi nhà nào khác xung quanh, chỉ có bức tường dựng đứng cạnh khu vườn và tận cùng là sân hiên phơi quần áo. Người ta biết khi nào quần áo khô qua cái cách chúng bay phần phật trong gió, khi đó sẽ có một người đàn bà đến thu quần áo vào một cái giỏ và mang đi. Nhưng một ngày kia người đàn bà đến, và thay vì thu quần áo, cô cũng bắt đầu nhìn đến cây mộc lan: như thể cô đang cố gắng thử xem có thể ngắt một bông hoa không. Cô đứng đó rất lâu nhìn chăm chú vào cái cây trong khi quần áo bay phần phật trước gió. Rồi có một người đàn ông tới, vòng tay ôm cô. Cô cũng vòng tay ôm anh ta, rồi họ nhanh chóng ngả người xuống sân hiên và nằm thở hổn hển cùng nhau rất lâu, rồi cuối cùng là thiếp đi. Cô bé rất ngạc nhiên; cô bé không thể hiểu nổi vì sao hai người bọn họ lại nằm ngủ trên sân hiên thay vì ngắm cây mộc lan và cố gắng ngắt một bông hoa. Cô bé vẫn kiên nhẫn chờ họ thức giấc thì một người đàn ông nữa xuất hiện. Ông ta rất tức giận. Ông ta không nói gì nhưng rõ ràng là ông ta rất tức giận bởi ngay lập tức ông ta lao tới chỗ hai người kia. Đầu tiên là về phía người đàn ông, nhưng anh này nhảy dựng lên chạy biến. Sau đó là về phía người đàn bà, cô bắt đầu chạy quanh đám quần áo đang phơi. Ông ta đuổi theo cô, cố gắng tóm cô, và cuối cùng đã tóm được. Ông ta nhấc bổng cô lên như thể cô nhẹ bỗng rồi quăng cô ra khỏi sân hiên: về phía cây mộc lan. Dường như mất khá nhiều thời gian người đàn bà ấy mới tới được cây mộc lan, nhưng khi chạm đến cái cây, cô rơi xuống các cành cây với những tiếng răng rắc to hơn nhiều khi những bông hoa héo úa rụng xuống đất. Một cành cây gãy. Đúng lúc đó, người đàn bà túm lấy một bông hoa, và ngắt nó. Cô nằm đó bất động với bông hoa trong tay. Rồi cô bé gọi mẹ: “Mẹ ơi, họ ném một cô xuống cây mộc lan và cô ấy đã ngắt một bông hoa.” Mẹ cô bé chạy ra, hét lên rằng người đàn bà đã chết, và kể từ ngày đó cô bé con lớn lên với niềm tin rằng nếu một người đàn bà hái một bông hoa thì cô ta sẽ phải chết.
Ta chính là cô bé đó. Cầu Chúa phù hộ cho con không phải học theo cái cách mà ta đã học được rằng kẻ mạnh nhất, tàn ác nhất, ít rộng lượng nhất luôn luôn thắng. Cầu Chúa giúp con không phải sớm hiểu ra rằng đàn bà là kẻ đầu tiên phải trả giá cho thực tế này. Nhưng hy vọng như thế là ta đã sai lầm. Tốt hơn hết hãy hy vọng rằng con sẽ sớm đánh mất sự trinh khiết mà người ta gọi là thời thơ ấu. Đó là một ảo ảnh. Từ giờ trở đi con phải chuẩn bị để bảo vệ chính mình, để nhanh hơn và mạnh hơn, và để ném kẻ khác xuống đất từ sân hiên. Đặc biệt nếu con là đàn bà. Đó cũng là luật. Hoặc là ta hoặc là con, hoặc ta cứu bản thân ta hoặc con cứu bản thân con. Và hãy cảnh giác không được quên điều đó. Những kẻ sống ở đây, mỗi người đều làm hại ai đó, con à. Những kẻ không làm điều đó thì nhượng bộ. Và đừng nghe những kẻ nói rằng tốt hơn hết là làm kẻ nhượng bộ. Kẻ yếu hơn là kẻ nhượng bộ, và họ chưa chắc đã là kẻ tốt hơn. Ta không bao giờ cho rằng đàn bà tốt hơn đàn ông, rằng vì lòng tốt của mình, họ không đáng phải chết. Tốt hay xấu chẳng có nghĩa gì: cuộc sống ở thế giới bên ngoài này không phụ thuộc vào điều đó. Nó phụ thuộc vào quan hệ giữa các lực lượng dựa trên bạo lực. Và sống sót là bạo lực. Con sẽ đi giày da bởi ai đó đã giết con bò và lột da nó để thuộc da. Con sẽ sưởi ấm bản thân bằng áo lông thú bởi ai đó đã giết chết một con vật, hằng trăm con vật, lột da chúng để làm áo lông thú. Con sẽ ăn gan gà bởi ai đó đã giết một con gà chẳng hại gì đến ai. Có lẽ điều này cũng không hẳn đúng, bởi thậm chí con gà đó cũng đã chén những con sâu bé nhỏ vốn yên bình bò loanh quanh nhâm nhi những cây rau. Luôn luôn có kẻ ăn thịt hoặc lột da kẻ khác đề tồn tại: từ con người đến con cá. Thậm chí bọn cá con ăn lẫn nhau, cá lớn nuốt cá bé. Tương tự như vậy với loài chim, côn trùng, hay bất cứ loài nào khác. Ta tin rằng chỉ có những cái cây là không chén ai: chúng tự nuôi dưỡng bản thân bằng nước, ánh nắng và thế là đủ. Tuy nhiên, những lúc không có nước và ánh nắng, chúng héo khô rồi chết. Nhưng giờ có phải là lúc cho con biết về những chuyện kinh dị này không? Con đang sống, nuôi dưỡng và sưởi ấm bản thân mà không giết bất cứ ai khác?