Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Với cái giọng nửa như trịnh trọng nửa như vui vẻ phấn khởi, tay bác sĩ cầm một tờ giấy lên rồi nói: “Chúc mừng Bà.” Theo phản xạ, ta sửa lại lời ông ta: “Cô.”[1] Như thể ta vừa tát ông ta một cái vậy! Vẻ trịnh trọng và hứng khởi biến mất, ông ta nhìn ta chằm chằm với vẻ cố tình tảng lờ rồi đáp: “À, ra thế!” Rồi ông ta vớ lấy cái bút, gạch chữ Bà, thay bằng chữ Cô. Và thế là, trong căn phòng màu trắng lạnh lẽo, qua giọng nói của một người đàn ông trong màu áo trắng lạnh lùng, Khoa học đã thông báo chính thức với ta sự tồn tại của con. Điều đó chẳng gây ấn tượng gì cho ta, bởi từ lâu ta đã biết, còn trước cả Khoa học. Nhưng ta ngạc nhiên khi tình trạng hôn nhân của ta lại được chú trọng như vậy, phải chỉnh sửa cả nó trên giấy tờ. Đó có vẻ là một lời cảnh báo về những phức tạp sắp tới trong tương lai. Thậm chí cái cách mà sau đó Khoa học bảo ta cởi đồ ra rồi nằm lên bàn cũng không lịch thiệp chút nào. Cả bác sĩ và y tá đều xử sự như thể ta khiến họ khó chịu. Họ không nhìn thằng vào mặt ta. Nhưng họ lại trao đổi với nhau những cái nhìn đẩy ẩn ý. Khi ta đã nằm lên bàn, y tá trở nên khó chịu vì ta không giạng chân ra đặt lên hai bàn đạp bằng kim loại. Bực bội, cô ta tự cầm lấy chân ta đặt lên đó rồi nói: “Đây, để ở đây!” Ta cảm thấy lố bịch và hơi khiếm nhã. Ta cảm thấy biết ơn khi cô ta lấy khăn che bụng ta. Nhưng tệ nhất là lúc tay bác sĩ đeo găng tay cao su, giận giữ thọc ngón tay vào trong người ta. Ngón tay ông ta chọc, ngoáy, rồi lại chọc, như thể muốn bóp chết con bởi vì ta chưa làm đám cưới. Cuối cùng ông ta rút tay ra rồi phán: “Mọi việc ổn, hoàn toàn bình thường.” Ông ta cũng cho ta một vài lời khuyên: đừng hút thuốc nhiều, đừng cố gắng quá sức, đừng tắm nước quá nóng, đừng tính chuyện phạm tội. “Phạm tội ư?” Ta ngạc nhiên hỏi lại. Ông ta trả lời: “Luật phấp cấm điều đó. Hãy nhớ lấy!” Để củng cố lời đe dọa, ông ta thậm chí còn kê đơn mấy viên lutein và bảo ta cứ hai tuần quay lại khám một lần. Ông ta nói tất cả những điều đó mà không hề mỉm cười, rồi bảo ta thanh toán hóa đơn khi quay ra. Cô y tá thậm chí còn không chào tạm biệt. Khi cô ta ra đóng cửa, ta có cảm giác cô ta lắc đầu tỏ ý không tán thành.

[1] Trong tiếng Ý: Signora (Bà) chỉ phụ nữ đã có chồng, Signorina (Cô) chỉ phụ nữ độc thân.

Ta e rằng chúng ta sẽ phải quen với những chuyện như thế này. Trong cái thế giới mà con sắp bước vào, mặc dù người ta vẫn ra rả nói rằng thời đại đã đổi thay, nhưng một người phụ nữ chưa lập gia đình mà mang thai vẫn thường bị nhìn nhận là kẻ thiếu trách nhiệm. May lắm thì bị coi là kẻ lập dị, hoặc kẻ thích gây chuyện. Hoặc là người hùng. Không bao giờ được coi là một bà mẹ bình thường như những bà mẹ khác. Ông dược sĩ chỗ ta mua mấy viên lutein có quen ta và biết rõ là ta chưa chồng. Khi ta đưa đơn thuốc, ông ta nhướng mày nhìn ta chằm chằm vẻ sững sờ. Sau chỗ dược sĩ, ta đến thợ may đặt một chiếc áo khoác. Mùa đông sắp đến rồi, và ta muốn con được ấm áp. Mồm vẫn ngậm đầy ghim găm vải, thợ may bắt đầu công việc lấy số đo. Khi ta bảo anh ta phải may rộng ra vì ta đang mang bầu và đến mùa đông thì bụng sẽ to ra, mặt anh ta đỏ lựng. Hàm anh ta trễ xuống và ta sợ anh ta lại nuốt phải ghim. Ơn trời, anh ta đã không nuốt ghim, vì chúng đã rơi cả xuống sàn. Anh ta cũng đánh rơi cả thước dây. Ta lấy làm tiếc vì đã khiến anh ta rơi vào tình huống bối rối này. Với ông sếp của ta, mọi chuyện cũng tương tự. Dù có thích hay không, sếp là người giao công việc cho chúng ta và trả chúng ta tiền để sinh sống: sẽ là không trung thực nếu không nói cho ông ta biết rằng chỉ ít lâu nữa thôi ra sẽ không thể làm việc như trước. Vậy nên, ta vào văn phòng ông ta và cho ông ta biết tin. Ông ta không thốt lên lời. Rồi ông ta cũng tìm lại được giọng nói của mình, lắp bắp rằng ông ta tôn trọng quyết định của ta, đúng hơn là ngưỡng mộ ta vì điều đó; ông ta nghĩ ta rất dũng cảm, nhưng sẽ khôn ngoan hơn nếu không nói gì về chuyện đó với mọi người. “Nói chuyện giữa chúng ta là một chuyện, chúng ta là những người từng trải, nói với những người không hiểu lại là chuyện khác. Mà biết đâu cô sẽ thay đổi ý định, đúng không?” Ông ta cứ nhấn mạnh cái khả năng ta thay đổi ý định. Ông ta nhắc đi nhắc lại rằng ít nhất là cho đến tháng thứ ba, ta vẫn còn nhiều thời gian để suy nghĩ về chuyện đó, và sẽ là khôn ngoan nếu cân nhắc lại: sự nghiệp của ta đã khởi đầu rất tốt, sao lại đi dừng đột ngột vì chuyện tình cảm? Nghĩ cho kỹ thì chuyện này sẽ không chỉ làm gián đoạn công việc của ta trong một vài tháng hoặc một năm, mà vấn đề là nó thay đổi toàn bộ cuộc đời ta – ông ta nói như thế đấy. Rằng sẽ không còn chuyện lúc nào ta cũng sẵn sàng nhận việc, rằng nên nhớ là chính vì ta luôn ở trạng thái sẵn sàng nhận việc nên công ty mới tin tưởng. Ông ta nói đang có rất nhiều dự án hay chờ ta. Ta nên cân nhắc, tất cả những gì ta phải làm là nói với ông ta. Rồi ông ta sẽ giúp.

Cha con gọi điện lần thứ hai. Giọng ông ấy run rẩy. Ông ấy muốn biết ta đã được xác nhận chắc chắn chưa. Ta nói là rồi. Ông ấy hỏi lại ta lần thứ hai rằng ta định khi nào “lo thu xếp chuyện đó”. Ta gác máy lần thứ hai mà không thèm nghe tiếp. Điều ta không hiểu là, vì sao khi một phụ nữ thông báo mình mang bầu hợp pháp thì tất cả mọi người lại bắt đầu rối lên xung quanh cô ta, đỡ giúp túi nặng cho cô ta, nài nỉ cô ta đừng gắng quá sức, hãy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tuyệt vời quá, xin chúc mừng, ngồi xuống đây, nghỉ ngơi đi. Với ta thì họ giữ im lặng, thần người ra hoặc lên lớp về vấn đề nạo thai. Ta sẽ gọi đó là một âm mưu nhằm chia rẽ chúng ta. Có những lúc ta cảm thấy lo lắng, ta băn khoăn tự hỏi ai sẽ là người thắng cuộc: chúng ta hay họ? Có thể là bởi cú điện thoại đó. Nó làm sống dậy những ý nghĩ cay đắng mà ta hy vọng đã quên, những vết thương mà ta nghĩ đã vượt qua. Những nỗi cay đắng xuất phát từ những ám ảnh mà nhờ đó ta hiểu được tình yêu là trò chơi khăm. Những vết thương đã khép miệng, những vết sẹo đã mờ nhạt, nhưng chỉ một cú điện thoại là đủ khiến chúng lại đau nhói. Như những chiếc xương gãy cứ đau nhức mỗi khi trái gió trở trời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Oriana Fallaci

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.