Thế giới của con là quả trứng mà con bồng bềnh trong đó, cuộn tròn mình và gần như không trọng lượng, giờ đã sáu tuần rưỡi. Họ gọi đó là cái bọc nước ối chứa dung dịch nâng đỡ con khỏi trọng lực, bảo vệ con khỏi những cú xóc gây ra bởi các cử động của ta, và cũng để nuôi dưỡng con. Cho đến tận bốn hôm trước, đó thậm chí là nguồn dinh dưỡng duy nhất của con. Bằng một quá trình phức tạp và vô cùng khó hiểu, con đã nuốt một phần thứ đó, hấp thụ một phần, tống ra một phần khác, rồi lặp lại quá trình ấy. Tuy nhiên, từ bốn ngày nay, chính ta mới là nguồn dinh dưỡng của con: thông qua dây rốn. Có quá nhiều điều xảy ra trong những ngày này: ta cảm thấy phấn khích và ngưỡng mộ con khi nghĩ về điều đó. Nhau thai cuộn quanh quả trứng của con như lớp da ấm đã phát triển, số tế bào máu của con tăng lên, và mọi thứ diễn ra với tốc độ chóng mặt: giờ đã nhìn thấy rõ cấu trúc các mạch của con. Các động mạch cũng vậy, và cả ống dây nhau đem cho con ôxy và các khoáng chất con cần từ ta. Hơn thế, lá gan đã phát triển, toàn bộ cơ quan nội tạng của con đã dần xuất hiện: thậm chí cả cơ quan xác định giới tính và cơ quan sinh sản cũng đã bắt đầu phát triển! Con đã biết mình sẽ là đàn ông hay đàn bà. Nhưng điều làm ta phấn khích nhất, con ạ, là con thậm chí đã tự tạo ra đôi tay. Giờ đã có thể nhìn thấy những ngón tay của con. Con cũng đã có một cái miệng tí hơn, với đôi môi! Con bắt đầu phát triển lưỡi. Con bắt đầu mọc hàm cho hai mươi cái răng tí xíu. Và con có mắt. Bé xíu xiu, không tới một xăng ti mét rưỡi, rất nhẹ, chưa tới ba gam, tuy nhiên con đã có mắt! Với ta, việc tất cả những thứ đó có thể xuất hiện trong vòng một vài tuần dường như là điều không tưởng. Dường như là không có thực. Ấy thế mà thuở hồng hoang của thế giới, khi cái tế bào đó được tạo nên và mọi thứ được sinh ra, hít thở rồi chết đi để được sinh ra một lần nữa, chắc chắn cũng diễn ra như những gì đang diễn ra với con bây giờ: trong sự đông đúc, tăng trưởng, sinh sôi của sự sống, ngày càng phức tạp, khó khăn hơn bao giờ hết, một cách nhanh chóng, có trật tự và hoàn hảo hơn bao giờ hết. Con đang làm việc mới chăm chỉ làm sao! Ai nói là con đang ngủ, được bọc nước ối đu đưa nhẹ nhàng? Con chẳng bao giờ ngủ, con chẳng bao giờ nghỉ ngơi. Ai nói con đang thư giãn giữa hòa âm những âm thanh vang vọng đến cái màng đệm êm ái của con? Ta chắc chắn ở chỗ con là tiếng giội rửa liên tục, tiếng đập liên tục, tiếng thở hổn hển, tiếng sột soạt, một sự bùng nổ những tiếng ồn tàn bạo. Ai nói con là thứ vô cảm, mới chỉ nhỉnh hơn cây rau và có thể bị một cái thìa múc sạch? Họ cứ khăng khăng là nếu ta muốn thoát khỏi con, giờ là lúc để làm việc đó. Hay đúng hơn là giờ phút đó bắt đầu từ bây giờ. Nói cách khác, ta phải chờ để con trở thành một con người có đôi mắt, những ngón tay và cái miệng để giết chết con. Không phải là trước đó. Trước đó, con quá nhỏ để có thể xác định và nạo bỏ đi. Họ điên rồi.