Ta không phải là kẻ sợ hãi khi nhìn thấy máu. Việc là phụ nữ tự nó đã là một sự rèn luyện về máu: hằng tháng chúng ta tự mời mình chứng kiến màn trình diễn chán ngán đó. Thế nhưng khi nhìn thấy một chấm li ti trên gối, mắt ta nhoà đi và chân ta run lên. Ta rơi vào trạng thái hoảng loạn, rồi tuyệt vọng, và ta nguyền rủa chính mình. Ta buộc tội chính mình về mọi sự sao nhãng đối với con, con - người không thể tự bảo vệ mình, không thể nổi loạn, quá nhỏ và vô phương tự vệ, phó mặc cho tất cả mọi xử sự tuỳ hứng và vô trách nhiệm của ta. Cái chấm đó thậm chí không phải màu đỏ. Nó màu hồng, hồng nhạt. Nhưng thế là quá đủ để truyền đạt thông điệp của con, để báo rằng có lẽ con đang chết. Ta vớ lấy cái gối và vội vã đi ngay. Tay bác sĩ tỏ ra tử tế bất ngờ. Ông ta tiếp ta mặc dù đang là buổi tối và bảo ta bình tĩnh lại: con không chết, con chưa bị bóc tách, con chỉ đang bị tổn thương. Đó chỉ là một dấu hiệu đe doạ. Nghỉ ngơi hoàn toàn sẽ giải quyết mọi thứ, nhưng phải thực sự tuyệt đối, chừng nào ta không ra khỏi giường dù là để vào nhà tắm, và vì lý do đó sẽ tốt hơn cả nếu ta vào nằm viện.
Chúng ta đang ở trong bệnh viện. Một căn phòng buồn tẻ trong thế giới buồn tẻ này. Chúng ta ở đây một tuần, một tuần mà thực tế là ta đã luôn ở trạng thái gà gật, tê dại vì thuốc an thần. Giờ thì họ dừng thuốc, nhưng thế lại tệ hơn: ta không biết giết thời gian thế nào, nó trôi qua nhỏ giọt. Ta đòi mấy tờ báo nhưng họ không mang cho. Ta đòi một cái ti vi nhưng họ không cho. Ta đòi một cái điện thoại, nhưng điện thoại hỏng. Cô bạn của ta không đến. Cả cha con cũng không. Ta cảm thấy bị nghiền nát và phát cuồng bởi sự im lặng này. Ta là tù nhân của một yêu nữ mặc đồ trắng, kẻ chốc chốc lại đến kiểm tra với mũi tiêm lutein; ta thậm chí không thể cố gắng truyền đến con một chút thân tình. Nhưng những ý nghĩ ngột ngạt ngập tràn, dâng lên bề mặt trí óc ta, gào lên những thứ mà ta đã không biết là mình biết. Tại sao ta lại phải chịu đựng nỗi đau này? Nhân danh cái gì? Vì cái tội ôm ấp một người đàn ông? Vì một tế bào chia thành hai, rồi chia thành bốn, rồi thành tám, rồi thành vô tận, không cần biết ta có muốn không, không cần hỏi ý ta? Hay nhân danh sự sống? Được rồi, sự sống. Nhưng đó là sự sống gì mà con, người mà sự tồn tại còn chưa hoàn thành, lại được xem trọng hơn ta, kẻ đã tồn tại sẵn? Đó là cái gì mà sự tôn trọng dành cho con lại xoá bỏ sự tôn trọng dành cho ta? Đó là cái gì mà quyền được tồn tại của con không đếm xỉa gì đến quyền được tồn tại của ta? Trong con không có nhân tính. Nhân tính! Con có phải là con người không, hả con? Một cái bong bóng nhỏ của một quả trứng và một tinh trùng năm micrômét thực sự đã đủ để tạo thành một con người chưa? Con người là bản thân ta, kẻ có thể nghĩ, nói, khóc, cười và hành động trong một thế giới động để xây dựng ý tưởng và mọi thứ. Con chẳng là gì ngoài một con búp bê tí hon bằng thịt không thể nghĩ, không thể nói, không thể cười, không thể khóc, và hành động chỉ để tạo dựng chính mình. Cái mà ta nhìn thấy ở con không phải là con: đó là chính ta! Ta đã ban một trí óc cho con, đối thoại với con, nhưng trí óc của con là trí óc của ta, và cuộc đối thoại của chúng ta là độc thoại: cuộc độc thoại của ta! Tấn hài kịch này thế là đủ rồi, tình trạng mê sảng này thế là đủ rồi! Không ai là con người bởi quyền tự nhiên, trước khi sinh ra. Chúng ta trở thành con người sau đó, khi chúng ta được sinh ra, bởi vì chúng ta ở cùng những người khác, bởi vì những người khác giúp đỡ chúng ta, bởi vì một bà mẹ hoặc một người đàn bà hoặc một người đàn ông, không quan trọng là ai, dạy chúng ta ăn nói, đi lại, suy nghĩ, xử sự như những con người. Thứ duy nhất kết nối chúng ta, con yêu ạ, là sợi dây rốn. Và chúng ta không phải là một cặp. Chúng ta là kẻ hành hạ và kẻ bị hành hạ. Con là kẻ hành hạ và ta là kẻ bị hành hạ. Con đã trườn vào người ta như một tên trộm, con lấy đi tử cung của ta, máu của ta, hơi thở của ta. Giờ con muốn lấy cắp toàn bộ sự tồn tại của ta. Ta sẽ không cho phép con. Và vì ta đã đến mức nói cho con những sự thật không thể chối bỏ đó, con có biết ta rút ra kết luận gì không? Ta không thấy tại sao mình nên có một đứa con. Ta chưa bao giờ cảm tháy thoải mái với trẻ con. Ta chưa bao giờ có khả năng xoay xở với chúng. Khi ta mỉm cười lại gần, chúng gào lên như thể ta đánh chúng. Công việc của một bà mẹ không phù hợp với ta. Ta có những nghĩa vụ khác trong cuộc sống. Ta có một công việc mà ta yêu thích và ta muốn tiếp tục theo đuổi. Ta có một tương lai đang đợi và ta không có ý định từ bỏ nó. Những ai miễn trách cho một phụ nữ nghèo túng không muốn có thêm con, những ai miễn trách cho một cô gái bị cưỡng hiếp và không muốn có đứa con đó, nên miễn trách cả cho ta nữa. Bị nghèo, bị cưỡng hiếp không phải là cái cớ duy nhất để biện minh. Ta sẽ ra khỏi cái bệnh viện này và nhận nhiệm vụ đó. Việc gì phải đến sẽ đến. Nếu con có thể ra đời, con sẽ được sinh ra. Nếu con không thành công, con sẽ chết. Ta sẽ không giết con, con có hiểu không: ta chỉ đơn giản từ chối giúp con thi hành sự độc đoán của con đến tận cùng, và...
Ta nhận ra rằng đây không phải là khế ước của chúng ta. Nhưng khế ước là một sự nhất trí thoả thuận trong đó người ta cho đi để nhận lại, và làm sao ta biết được khi chúng ta ký thoả thuận đó con sẽ đòi tất cả mọi thứ mà không đưa lại cho ta thứ gì? Thêm vào đó, con có ký cọt gì đâu. Ta là kẻ duy nhất đã ký. Điều đó làm thay đổi hiệu lực của hợp đồng. Con đã không ký và ta chưa bao giờ có được thông điệp tán thành của con: thông điệp duy nhất của con là một giọt máu hồng. Ta sẽ bị nguyền rủa mãi mãi và cuộc đời ta sẽ trở thành sự tiếc nuối vĩnh viễn, kể cả sau cái chết, nhưng ta sẽ không thay đổi quyết định của mình.