Nhưng nếu con sinh ra là đàn ông, ta cũng vẫn vui mừng. Có lẽ còn vui mừng hơn, bởi con sẽ thoát được nhiều điều nhục nhã, biết bao phục dịch và bao cảnh lạm dụng. Nếu sinh ra là đàn ông, con sẽ không phải lo sợ bị cưỡng hiếp trên con phố tối tăm. Con sẽ không phải tận dụng khuôn mặt xinh xắn để được chấp nhận ngay từ cái nhìn đầu tiên, hay một thân hình đẹp để che giấu trí thông minh của mình. Con sẽ không phải nghe những phán xét ác nghiệt khi con ngủ với ai đó mà con thích; người ta sẽ không nói với con rằng tội lỗi sinh ra vào cái ngày con hái trái táo. Con sẽ ít phải đấu tranh hơn. Và con sẽ thoải mái hơn khi lên tiếng cho rằng nếu Chúa tồn tại thì Người thậm chí có thể là một bà già tóc trắng hoặc một cô gái đẹp. Con sẽ có thể bất tuân mà không bị nhạo báng, có thể yêu mà không sợ tỉnh dậy trong đêm tối với cái cảm giác đang lao xuống giếng sâu, có thể bảo vệ bản thân mà không bị xúc phạm. Nhưng con sẽ phải đối mặt với những gò bó và bất công khác: con biết đấy, cuộc đời luôn không dễ dàng gì, cho dù là với đàn ông. Vì con có cơ bắp rắn chắc hơn, họ sẽ yêu cầu con vác những thứ nặng hơn, họ sẽ áp đặt các trách nhiệm lên con một cách bất công. Vì con có râu, họ sẽ cười nhạo con nếu con khóc, thậm chí ngay cả lúc con cần sự vỗ về. Vì có cái đuôi ở đằng trước, họ sẽ ra lệnh cho con phải giết, nếu con không muốn bị giết trong chiến tranh, và yêu cầu con tiếp tay kéo dài mãi mãi sự chuyên chế đã được thiết lập từ thời ăn lông ở lỗ. Tuy nhiên, hoặc chính vì lý do này, trở thành đàn ông sẽ là hành trình tuyệt vời không kém, một nhiệm vụ sẽ không bao giờ làm con thất vọng. Ít nhất thì ta cũng hy vọng như thế, bởi nếu con sinh ra là đàn ông, ta mong con sẽ là mẫu đàn ông mà ta luôn mơ tưởng: nhân từ với kẻ yếu, dữ tợn với kẻ ngạo ngược, rộng lượng với những kẻ yêu mến con, tàn nhẫn với những kẻ sẽ sai bảo con. Cuối cùng, là kẻ thù của bất cứ ai nói với con rằng những kẻ theo Jesus là con của Chúa và các Thánh Thần chứ không phải của những người đàn bà đã sinh ra họ.
Con à, ta đang cố gắng nói với con rằng: là một người đàn ông không có nghĩa là mang một cái đuôi phía trước – mà có nghĩa đó là một con người. Và vói ta, điều quan trọng trên hết: con là một con người. Con người là một từ tuyệt diệu, bởi nó không đặt ra giới hạn đối với đàn ông hay đàn bà, nó không vạch ra ranh giới giữa những kẻ có cái đuôi đó và những kẻ không. Hơn nữa, sợi chỉ ngăn cách giữa những kẻ không có đuôi và những kẻ có đuôi thật mỏng manh: trên thực tế nó chỉ gói gọn trong khả năng nuôi dưỡng một sinh linh khác bên trong cơ thể mình. Trái tim và khối óc không chia giới tính. Cung cách ứng xử cũng thế. Hãy nhớ rằng, nếu con là người có trái tim và khối óc, ta chắc chắn sẽ không nằm trong số những kẻ khăng khăng cho rằng vì là một người đàn ông (hay một người đàn bà) mà con phải xử sự thế này hay thế kia. Ta sẽ chỉ yêu cầu con tận dụng những sự kỳ diệu của việc được sinh ra và đừng bao giờ đầu hàng tính hèn nhát. Hèn nhát là con quái vật luôn lẩn quất bên chúng ta. Ngày nào nó cũng cắn đớp tất cả chúng ta, và chí ít người thoát được cảnh bị nó xé nát thành trăm mảnh. Núp dưới vỏ bọc của tính thận trọng, nhân danh lợi ích, đôi khi là sự khôn ngoan. Con người trở nên hèn nhát trước rủi ro đe dọa họ, và trở nên ngạo mạn một khi rủi ro đã trôi qua. Con không bao giờ được phép né tránh rủi ro: thậm chí kể cả khi nỗi sợ hãi giữ con lại. Đến thế giới này vốn đã là một điều mạo hiểm: ấy là rủi ro sau này phải hối tiếc rằng con đã sinh ra.
Có lẽ còn quá sớm để nói với con về những chuyện này. Có lẽ thời điểm này ta nên giữ con tránh khỏi những điều xấu xí và buồn bã, có lẽ ta phải kể cho con nghe về một thế giới trong trẻo và nhiều niềm vui. Nhưng như thế sẽ giống như kéo con vào một cái bẫy, con yêu. Đó giống như khuyến khích con tin rằng cuộc đời là tấm thảm mềm mại nơi con có thể chân trần bước đi, chứ không phải con đường đầy sỏi đá, có những hòn đá khiến con sẩy chân, vấp ngã và tổn thương. Những hòn đá mà để tự bảo vệ mình khỏi chúng, người ta phải mang giày đinh. Và thậm chí như thế cũng chưa đủ, bởi khi con đang cố bảo vệ bàn chân mình thì luôn có ai đó nhặt đá liệng vô đầu con… Hôm nay ta chỉ nói thế thôi, con trai, hay con gái của ta ạ. Liệu con có tiếp nhận được bài học này không? Ta tự hỏi những người khác sẽ nghĩ gì nếu họ nghe thấy những điều ta nói. Liệu học có quy kết ta đang bị điên hay đơn giản là ta quá khắt khe? Ta xem bức ảnh mới nhất của con, ở tuần thứ năm, con chưa dài tới một xăng ti mét. Con đang thay đổi rất nhiều. Không giống một bông hoa huyền bí nữa, giờ con trông như một ấu trùng xinh xắn hay một con cá nhỏ đang nhanh chóng mọc ra các vây xinh. Bốn cái vây sẽ trở thành hai tay và hai chân. Mắt của con đã là hai đốm nhỏ màu đen được một vòng tròn bao quanh, và tận cùng cơ thể con có một cái đuôi tí xíu! Chú thích ghi rằng ở giai đoạn này, không thể phân biệt con với bào thai của bất cứ động vật có vú nào: nếu con là một con mèo, con cũng sẽ trông na ná như thế này. Thực tế là con không có khuôn mặt. Thậm chí không có não. Ta đang nói chuyện với con, con à, và con không biết điều đó. Trong bóng tối đang ôm lấy con, con thậm chí không biết mình đang tồn tại: ta có thể vứt bỏ con và con thậm chí sẽ không biết là ta đã làm thế. Con sẽ không có cách nào biết được liệu ta đã làm một điều sai trái hay là đã gia ân cho con.