Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Cha con lại vừa viết thư cho mẹ lần nữa. Lần này lá thư đã làm mẹ phải nghĩ ngợi. Ông ấy viết: “Anh đủ biết em để không cố an ủi em rằng em đã đúng khi hy sinh đứa trẻ cho bản thân chứ không phải là hy sinh bản thân vì đứa trẻ. Em biết rõ hơn anh (chính em là người đã gào lên điều này khi đuổi anh ra cửa) rằng phụ nữ không phải gà mái, rằng không phải tất cả gà mái đều đẻ trứng, rằng một số từ bỏ trứng và số khác còn ăn trứng. Chúng ta không kết tội chúng vì điều đó, ít nhất thì cũng không như kết tội thiên nhiên đã gây ra hàng loạt cái chết bởi động đất và bệnh tật. Anh cũng biết em đủ rõ để không nhắc nhở em rằng sự tàn nhẫn của tự nhiên và những con gà mái là có logic và khôn ngoan: nếu mỗi khả năng về sự tồn tại đều trở thành sự tồn tại thực sự, chúng ta sẽ chết vì thiếu không gian. Em biết rõ hơn anh rằng không ai là không thể thay thế, rằng thế giới sẽ vẫn tiến triển như thường nếu Homer, Icarus, Leonardo da Vinci và chúa Jesus không được sinh ra: đứa trẻ mà em đã muốn từ bỏ không để lại đằng sau khoảng trống nào, sự biến mất của nó không hại gì cho xã hội hay cho tương lai. Nó chỉ làm tổn thương mỗi em, nỗi thống khổ vượt mức có thể, bởi vì đầu óc của em đã phóng đại một bi kịch mà có lẽ cũng chẳng hẳn là bi kịch. (Tội nghiệp em yêu, em đã khám phá ra rằng suy nghĩ tức là đau khổ, rằng những người thông minh là những người bất hạnh. Tiếc là em đã bỏ lỡ điểm căn bản thứ ba: nỗi đau là vị mặn của cuộc đời và không có nó, chúng ta đã không còn là con người.) Vì thế anh không viết để an ủi em. Anh viết để chúc mừng em, để công nhận rằng em đã thắng. Nhưng không phải vì em đã rũ bỏ được trạng thái nô lệ của việc mang thai và làm mẹ, mà bởi em đã không nhường bước vì nhu cầu của người khác, kể cả nhu cầu của Chúa. Điều trái ngược đã xảy ra với anh. Phải. Mấy tháng nay, sự ganh tị với những người tin vào Chúa tấn công anh dữ dội đến mức nó đã trở thành sự cám dỗ, và anh đã đầu hàng sự cám dỗ đó. Anh nhận ra điều đó khi anh thấy mình mệt mỏi tới mức nào. Chúa là một dấu chấm than mà tại đó tất cả những mảnh vỡ vụn được hàn gắn lại: nếu một người tin Chúa nghĩa là anh ta mệt mỏi và không còn tự mình bước tiếp được nữa. Em không mệt mỏi bởi em là đỉnh cao thần thánh của sự nghi ngờ. Với em, Chúa là một dấu hỏi, hay đúng hơn là dấu chấm hỏi đầu tiền trong chuỗi câu hỏi bất tận. Và chỉ có những người tự hành hạ mình bằng những câu hỏi mới có thể bước tiếp; chỉ có những người không đầu hàng sự thoải mái thảnh thơi trong việc tin vào Chúa mới có thể bắt đầu lại: lại tự mâu thuẫn chính mình, tự từ bỏ bản thân lần nữa, tự ném mình vào đau khổ lần nữa. Cô bạn em nói với anh rằng đứa trẻ vẫn ở trong người em và em không chịu bỏ nó, như thể em đang lấy đó để trừng phạt chính mình vì sự không nhất quán, vì ngăn không cho bản thân tiếp tục sống. Hẳn cô ấy kể với anh để anh có thể thúc giục em không khăng khăng tiếp tục hành động điên khùng này. Thay vì thúc giục em, anh chỉ nói với em rằng em sẽ không khăng khăng lâu nữa đâu. Em quá yêu cuộc sống để trở nên câm điếc với tiếng gọi của nó. Khi tiếng gọi cất lên, em sẽ vâng theo nó như chú chó của Jack London hú lên theo bầy sói để trở thành một con sói trong đàn.”

Quả vậy, ngày mai chúng ta sẽ về nhà. Và dù với mẹ cái từ ngày mai dường như là một sự xúc phạm đối với con, một lời đe doạ đối với mẹ, mẹ không thể không nhìn xung quanh và nhận ra rằng ngày mai là một ngày đầy ắp những cơ hội mới.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Oriana Fallaci

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.