Vào năm 26 tuổi, bá tước Hector de Trémorel là một mẫu người hoàn chỉnh, hoàn hảo của một công tử ăn chơi, đúng kiểu mẫu người của thời đại chúng ta, vô tích sự với bản thân và người khác, thậm chí còn có hại, có vẻ được sinh ra chỉ để hưởng thụ nhờ vào mọi người.
Là người còn trẻ, rất quý phái, lịch thiệp, giàu có, được trời phú cho sức khỏe sắt đá, kẻ nối dõi cuối cùng của một dòng họ cao sang này đã phung phí tuổi trẻ và gia sản một cách điên loạn nhất, có người còn nói là xấu xa nhất trên đời. Đúng là, với tất cả sự thái quá này, ông ta trở nên vô cùng nổi tiếng ít ai dám ghen tị.
Người ta đã kể đến chuồng ngựa, các đồ trang bị, gia nhân, đồ đạc trong nhà, đàn chó và đến những người tình của ông ta.
Những con ngựa bỏ đi của ông ta vẫn được coi là của hiếm, còn một người đàn bà đáng khinh mà được ông để ý thì lập tức trở nên có giá hơn, giống như một tờ thương phiếu trên đó có chữ ký của ông Rotchschild[1] vậy.
Ít nhất, các vị sẽ không tin rằng ông bá tước trẻ tuổi này sinh ra đã là người xấu! Trước đây, lúc 20 tuổi, ông ta cũng là người có tâm và có những ý tưởng hào hiệp. Sáu năm sung sướng bệnh hoạn đã làm cho ông ta hư hỏng đến tận xương tủy.
Là một kẻ kiêu căng đến điên dại, ông ta sẵn sàng làm tất cả để giữ sự nổi tiếng. Ông ta có tính ích kỷ ghê gớm của một kẻ suốt đời chỉ quan tâm đến bản thân và không bao giờ chịu khổ. Với lòng ham muốn đến phát nôn đối với những lời nịnh nọt nhạt nhẽo của kẻ gọi là bạn bè chỉ thích tiền, ông tự thán phục, coi thái độ vô sỉ thô bạo của mình là tài trí, coi sự khinh thường một cách kiêu ngạo mọi thứ đạo đức, lối sống hoàn toàn vô nguyên tắc và chủ nghĩa hoài nghi ngu ngốc, là cá tính của mình.
Và với tất cả những điều đó, ông ta là một kẻ nhu nhược, chỉ có những thói thất thường chứ không bao giờ có ý chí. Nhu nhược như đứa trẻ con, như một người đàn bà, như đứa bé gái.
Ta có thể tìm thấy tiểu sử của ông ta trên mọi tờ báo tầm phào thời bấy giờ, là những tờ báo đã thi nhau bán rong những câu chữ mà ông đã nói hoặc có thể đã nói trong những phút rảnh rỗi.
Những sự việc và hành động nhỏ nhất của ông đều được thuật lại trên báo.
Có những người mà sự thành công khiến họ hưng phấn, những người chỉ thích được vỗ tay khen ngợi, nhưng họ lại không bao giờ quan tâm đên bản chất của những gì bản thân giành được. Ông bá tước Hector trẻ tuổi tỏ ra còn hơn cả vui sướng khi nghe những tiếng ồn ào bàn tán của thiên hạ. Liên tục có tên mình, có những chữ cái viết tắt tên mình xuất hiện trên các bản tin của giới Paris sẽ làm cho ông ta cảm thấy vinh dự và vẻ vang.
Nhưng ông ta đã không còn để cho cái gì xuất hiện nữa, thậm chí với thái độ thư thái thú vị, ông ta còn nói sau mỗi cuộc phiêu lưu mới:
- Chẳng lẽ người ta không bao giờ thôi quan tâm đến tôi nữa hay sao?
Sau đó, trong những dịp lớn, mượn lời của vua Louis XV, ông nói:
- Sau khi tôi chết sẽ là đại hồng thủy.
Nhưng trận đại hồng thủy đã đến lúc ông còn sống.
Một buổi sáng tháng tư, anh chàng hầu phòng, một gã con hoang bị tràng nhạc xuất thân từ một gã gác cổng người Paris, được ông bá tước đào tạo, huấn luyện và dạy bảo theo nề nếp, đánh thức ông dậy vào lúc 9 giờ:
- Thưa ngài, ở dưới phòng đợi có một ông mõ tòa đến nói muốn tịch biên đồ đạc của ngài.
Ông Hector trở mình, dang chân tay ngáp dài rồi đáp:
- Được rồi, bảo ông ta bắt đầu từ chuồng ngựa và nhà để xe, rồi mi lên đây mặc quần áo cho ta.
Ông ta không mấy tỏ ra xúc động, anh chàng gia nhân lui ra với vẻ kinh ngạc và thán phục trước thái độ điềm tĩnh của ông chủ. Đó là vì ít nhất ông bá tước có thể tự hào là đã biết chính xác về tình trạng tài chính và cuộc đột nhập của ông mõ tòa này, tôi có thể nói thêm là ông ta đã tiên liệu trước và đang đợi.
Cách đây 3 năm, sau cú ngã ngựa khiến ông phải nằm liệt giường sáu tuần, ông bá tước Trémorel đã lường được độ sâu của vực thẳm mà mình có nguy cơ rơi vào.
Thế là ông ta nghĩ có thể tự giải thoát được. Nhưng bằng cách nào? Chắc ông ta cần phải thay đổi cách sống, phải cải tạo lại căn nhà, học cách cần phải có 20 đồng franc để làm ra 1 đồng louis! Phỉ phui, không bao giờ!
Ông ta cảm thấy rằng, hàng tháng nếu cho người tình chính thức của mình thiếu đi một đồng louis thì chẳng khác gì xén đi một centi-mét cái bệ thờ mà mọi người đã dựng lên cho ông. Thế thì thà chết còn hơn!
Rồi sau khi đã suy nghĩ kĩ, ông ta tự nhủ có thể mình sẽ phải đi đến cùng. Tổ tiên ông chẳng đã chết hết rồi hay sao? Khi thời điểm bất lợi xuất hiện, có thể ông ta sẽ phải bỏ chạy đến tận cùng đất nước, xóa bỏ tung tích rồi tự bắn vào đầu trong xó rừng nào đó.
Và kỳ hạn định mệnh đã đến. Chính vì cứ buộc phải ký trái phiếu, hối phiếu, phải đổi tiền, phải trả lãi suất và lãi mẹ đẻ lãi con, trả tiền hoa hồng và các bình rượu vang, phải vay thường xuyên mà không trả được, ông Hector đã ngốn sạch cái gia tài đế vương - gần 4 triệu đồng tiền ruộng đất - mà ông ta được thừa hưởng sau cái chết của cha mình.
Mùa đông vừa qua đi đã tiêu tốn của ông ta 50.000 écu. Đã 8 ngày ông thử vay khoản tiền 100.000 franc mà không được. Người ta đã từ chối không phải vì tài sản của ông không còn có giá nữa, mà là những người cho vay đã thận trọng và biết rõ sự mất giá kinh khủng của những tài sản bị đem bán đấu giá.
Chính vì thế, khi anh chàng hầu phòng của bá tước Trémorel bước vào nói: “Thưa ngài, có ông mõ tòa”, thì trên thực tế việc đó giống như một bóng ma hiệp sĩ đang gọi: “Chuẩn bị súng đi, mau!”
Ông ta hiên ngang nhận lời thông báo rồi thì thầm đứng lên:
-Nào, thế là hết.
Ông ta rất bình tĩnh và đầy vẻ lạnh lùng, cho dù hơi choáng váng. Nhưng sự choáng váng này phần nào có thể tha thứ được, khi mà người ta đột ngột chuyển từ có tất cả sang mất tất cả.
Vì tin chắc mình đang vệ sinh cá nhân lần cuối cùng, nên ông ta không muốn nó thấp kém hơn so với thường ngày. Tất nhiên rồi! Quý tộc Pháp ra trận thì phải giữ tư thế oai phong chứ.
Sau gần một tiếng đồng hồ, ông ta đã sẵn sàng. Như thường lệ, ông ta xỏ chiếc dây xích đồng hồ có những chiếc vòng luồn bằng hột xoàn qua lỗ khuyết áo gi-lê, sau đó đút vào túi cạnh chiếc áo khoác nhẹ một cặp súng ngắn xinh xắn nạp được hai viên, có báng súng bằng ngà voi, kiệt tác của một nghệ nhân chế tạo vũ khí người Anh.
Thế rồi ông ta bảo anh gia nhân lui ra, mở ngăn tủ bàn giấy kiểm kê nguồn tài chính cuối cùng . Ông ta còn lại 10.000 écu và vài trăm franc. Với số tiền này, ông ta có thể làm một chuyến đi, kéo dài sự sinh tồn được hai hoặc ba tháng, nhưng rồi ghê tởm gạt bỏ ý nghĩ - một ý nghĩ không xứng với cá tính cao thượng của ông ta - về một mưu mẹo khốn nạn, một cái án treo giấu giếm, một sự xin ân xá.
Trái lại, ông ta nghĩ rằng số tiền này sẽ cho phép mình sống hào phóng xa hoa để thiên hạ nhắc đến. Ông ta tự nhủ mình có thể tỏ ra hào hiệp đến xin ăn sáng tại nhà người tình, rồi đến món tráng miệng sẽ tặng quà cho nàng bằng số tiền này. Trong lúc ăn sáng, ông ta sẽ làm cho nàng ngây ngất về sự say sưa vui vẻ, về triết lý hoài nghi nhạo báng, để rồi cuối cùng ông ta tuyên bố tự tử.
Người con gái này sẽ không bỏ lỡ dịp đi khắp nơi kể lại cảnh diễn nói trên; nàng sẽ nhắc lại cuộc chuyện trò cuối cùng của ông ta - như một di chúc chính trị - và đến tối thì người ta sẽ bàn luận về nó tại các quán cà phê, nó sẽ là chủ đề cho mọi tờ báo. Cái ý tưởng này, cùng với viễn cảnh vang dội của nó, làm cho ông ta vui sướng đặc biệt và hoàn toàn thấy vững lòng. Ông ta đang định đi ra thì bắt gặp đống giấy tờ bề bộn để trong tủ bàn giấy. Trong này biết đâu có một văn bản bị bỏ quên có thể làm hoen ố ký ức trong sạch sắt đá của ông ta.
Ông ta hối hả trút tất cả giấy tờ trong các ngăn kéo vào lò sưởi mà không thèm xem xét, không thèm lựa chọn, rồi châm lửa đốt.
Và thế là, với cảm giác kiêu hãnh chính đáng, ông ta ngắm nhìn đống giấy lộn đang bốc lửa, chúng là những bức thư tình, giấy tờ làm ăn, bản lưu trái phiếu, phẩm tước quý tộc hoặc các chứng thư ruộng đất. Chẳng phải quá khứ rạng rỡ của ông đang bốc lửa trong lò sưởi đó sao!
Sau khi tờ giấy lộn cuối cùng được tiêu hết, ông ta nghĩ đến người mõ tòa và đi xuống nhà.
Người viên chức đang thi hành chức phận này chẳng phải ai khác ngoài ông z..., một người mõ tòa đúng mực và lễ độ nhất trong số các mõ tòa, người lịch sự và hóm hỉnh, bạn của các nghệ sĩ, bản thân thỉnh thoảng làm thơ.
Lúc này, khi ông mõ tòa đã tịch biên được 8 con ngựa trong chuồng, cùng toàn bộ yên cương; trong nhà để xe ông đã liệt kê được 5 chiếc xe cùng với các dụng cụ như gối đệm, mui xe di động, càng xe dự phòng, thì nhìn thấy bá tước Hector xuất hiện.
- Tôi đang làm rất chậm, thưa ngài bá tước, - Ông nói sau khi đã chào hỏi - vì biết đâu có thể ngài muốn cho ngừng công việc. Đúng là số tiền rất lớn, nhưng với địa vị của ngài...
- Thưa ông, - Ông Trémorel đáp một cách kiêu ngạo. “Ông nên biết là nếu như ông đang có mặt ở đây thì tức là cần phải thế. Tôi không thích khách sạn của mình nữa, sẽ không bao giờ đặt chân đến đó nữa, thế nên ông sẽ là chủ; cứ thế đi.”
Nói rồi ông quay người bỏ đi.
Bị vỡ mộng, ông z... Lại bắt tay vào việc. Ông đi từ đồ vật này sang đồ vật khác, vừa chiêm ngưỡng vừa ghi chép. Ông mô tả những chiếc cúp bạc mạ vàng giành được trong các cuộc đua ngựa, những bộ sưu tập tẩu thuốc, những thứ vũ khí chiến lợi phẩm. Ông tịch biên tủ sách, một món đồ gỗ lộng lẫy, cùng tất cả sách có trong tủ: một cuốn Sách hướng dẫn về bệnh ngựa; cuốn Săn bắn và đánh cá... Hồi ký của Casanova ; Đấu tay đôi và những đấu thủ ; Thérèse ; Săn bắn có chó canh giữ...
Trong khi đó, với quyết định tự tử, ông bá tước Trémorel đi ra phố tới nhà người tình sống trong một căn hộ nhỏ giá 6.000 franc cạnh nhà thờ Madeleine. Người tình này, 8 hoặc 10 tháng trưóc ông Hector đã quảng cáo trong đám gái giang hồ dưới cái tên “Tiểu thư Jenny Fancy”.
Sự thực thì cô nàng tên là Pélagie Taponnet, ông bá tước cũng không ngờ rằng nàng là em gái ngoài giá thú của anh chàng hầu phòng. Dưới sự che chở của bá tước Trémorel, tiểu thư Fancy đã có được tiếng tăm thực sự về trang phục và sắc đẹp trong đám gái giang hồ Paris.
Nàng còn xa mới có thể được coi là đẹp theo nghĩa cổ điển của từ này. Nhưng nàng hoàn toàn có thể được coi là gái Paris “xinh xắn”, kiểu người mà theo quy ước thuần túy, có không ít người hâm mộ si mê. Nàng có hai bàn tay mảnh mai với đường nét hoàn hảo, đôi gót chân xinh xắn, mái tóc màu hạt dẻ tuyệt đẹp, hai hàm răng trắng như răng mèo và trên hết, có đôi mắt đen to đầy vẻ ngạo mạn hoặc có thể nói là mơ mộng, dịu dàng, khêu gợi, đôi mắt có thể làm cho tượng thánh phải rời bỏ chốn linh thiêng.
Tiểu thư Fancy không phải là người thông minh lắm, nhưng cũng nhanh chóng hiểu được những lời “hươu vượn” dễ dãi của các cô gái giang hồ mới vào nghề; điều cuối cùng là nàng thích khoe khoang những bộ trang phục kì quặc.
Ông bá tước đã lượm được cô nàng tại một vũ trường thấp hèn, vào một buổi tối, một cách tình cờ nhất ông đã bước vào khi nàng đang nhảy với đôi bàn chân khổ sở trong đôi giày thủng rách. Trong vòng chưa đầy 12 tiếng đồng hồ, cô nàng đã chuyển thẳng từ cảnh thảm hại sang cảnh xa hoa không thể nghĩ tới mà không cần qua bước quá độ.
Buổi sáng, nàng còn thức dậy trên cái giường tồi tàn bẩn thỉu trong căn buồng thuê với giá 12 franc mỗi tháng, thì buổi tối nàng đã được nằm ngủ dưới tấm màn xa-tanh của chiếc giường gỗ trắc.
Nhưng sự thay đổi choáng váng này không làm cô nàng ngạc nhiên như người ta tưởng.
Về phần ông Trémorel, Jenny buộc phải chịu đựng ông, không thể làm gì khác. Nàng cảm thấy ông là người chán ngắt nhất. Nàng coi tất cả bạn bè ông đều là những kẻ khó chịu.
Có lẽ nàng cảm thấy nỗi khinh bỉ đè nặng đằng sau những thái độ lịch sự mỉa mai, nàng hiểu, đối với tất cả bọn nhà giàu ăn chơi no nê và chán đời này, nàng chẳng là gì cả. Niềm vui của nàng, mà cho đến giờ nàng vẫn được thưởng thức một cách có điều độ, là một buổi tối ngồi bên mấy người đàn bà cùng địa vị, một đêm chơi bài baccarat mà nàng đã thắng, một bữa ăn khuya mà nàng đã phá rối.
Thời gian còn lại nàng chỉ thấy buồn chán. Nàng buồn phiền đến chết đi được, luyến tiếc cái con hẻm bùn lầy ở khu phố, đến căn buồng đi thuê hôi thối của nàng.
Có đến hàng trăm lần nàng rất muốn bỏ ông Trémorel, từ bỏ những món hàng xa xỉ, tiền bạc, gia nhân của ông để quay về với cuộc sống trước đây. Hàng chục lần gói ghém đồ đạc, nhưng cuối cùng thì lòng tự ái vẫn giữ nàng lại.
Đó chính là người đàn bà, được mô tả chính xác hết mức có thể, mà vào buổi sáng tịch biên đó ông bá tước Hector đã có mặt tại nhà nàng vào lúc 11 giờ.
Chắc chắn nàng không hề mong đợi ông vào lúc quá sớm như vậy, nàng rất ngạc nhiên khi ông thông báo rằng mình đến ăn bữa sáng, xin nàng cho người khẩn trương làm bếp vì ông đang rất vội.
Chưa bao giờ tiểu thư Fancy thấy người tình đáng yêu đến thế, nhất là chưa bao giờ nàng thấy ông vui như vậy. Trong thời gian diễn ra bữa sáng, như ông đã tự hứa với mình, tỏ ra rất hào hứng.
Khi cà phê được đưa ra, ông Hector cho rằng đây là thời điểm thích hợp để bắt đầu câu chuyện.
- Tất cả những cái này, nàng thân yêu của anh - Ông nói - chỉ là khúc dạo đầu để chuẩn bị cho nàng đón nhận một tin khá bất ngờ. Nàng sẽ được biết là anh đã bị sạt nghiệp.
Tỏ ra không hiểu, nàng sửng sốt nhìn ông.
- Anh nói là sạt nghiệp, - Ông vừa nhắc lại vừa cười rất to - là tất cả những gì được coi là sạt nghiệp nhất, sạt nghiệp hoàn toàn rồi.
- Ồ! Anh muốn trêu em, chắc anh đùa!
- Chưa bao giờ anh nói nghiêm túc như lúc này. - Ông Hector nói tiếp - Nàng cảm thấy khó tin, đúng không? Thế mà đó là sự thật đấy.
Đôi mắt to của Jenny vẫn nhìn ông dò hỏi.
- Biết làm thế nào, - Ông nói tiếp với vẻ bất cần kiêu ngạo - cuộc đời giống như một chùm nho mà người ta có thể ăn chầm chậm từng quả, hoặc ép lấy nước rồi uống một hơi. Anh chọn cách thứ hai. Chùm nho của anh là bốn triệu đồng và chúng đã được uống sạch. Anh không tiếc gì cả. Anh đã sống xứng đáng với đồng tiền bỏ ra. Nhưng hiện thời, anh có thể tự phụ là mình đã trở thành kẻ ăn mày như bất cứ kẻ ăn mày nào trên nước Pháp. Giờ đây mọi thứ ở nhà anh đang bị tịch biên, không còn nhà ở nữa, không một xu dính túi.
Ông nói và cứ nói, giọng sôi nổi với những ý nghĩ xáo động trong đầu, hăng hái tuôn ra những lời trống rỗng. Và không phải là ông đang diễn kịch. Ông hoàn toàn thực tâm. Thậm chí ông không nghĩ là mình thấy dễ chịu.
- Nhưng... Thế thì... - Tiểu thư Fancy cố nói vớt vát...
- Sao? Nàng sẽ được tự do chứ gì? Điều đó là hiển nhiên.
Nàng vẫn chưa biết nên đau khổ hay nên vui.
- Phải! - Ông tuyên bố - Anh cho nàng được tự do.
Jenny phác một cử chỉ mà ông Hector lại hiểu lầm.
- Ồ! Nhưng nàng cứ yên tâm, - Ông nhanh nhảu nói tiếp - anh sẽ không bỏ nàng như thế đâu, anh không muốn ngày mai nàng lâm vào cảnh cùng quẫn. Tiền thuê nhà ở đây vẫn thuộc về nàng, đồ đạc trong nhà vẫn là của nàng, hơn nữa, anh đã nghĩ đến nàng. Anh có trong túi áo 500 đồng louis, đó là tất cả tài sản, anh đem cho nàng.
Cũng lúc ông bày lên một chiếc đĩa - vừa cười vừa bắt chước những người hầu bàn đưa tiền thừa cho khách -10 tờ 1.000 franc cuối cùng.
Nàng đẩy đĩa tiền ra với vẻ ghê tởm.
- A! - Ông nói và lấy lại giọng trịch thượng - Đây là một cử chỉ đẹp, cô nàng yêu quý của anh, tốt thôi, rất tốt. Nàng thấy đấy, anh luôn nghĩ về điều đó và luôn tự nhủ, nàng là người con gái tốt, thậm chí quá tốt, nàng sẽ phải tự uốn nắn mình thôi.
Phải, nàng là một cô gái tốt, tiểu thư Jenny Fancy, còn được gọi bằng cái tên khác là Pélagie Taponnet, bởi vì, đáng ra nàng có thể chộp lấy mớ tiền rồi đuổi Hector ra cổng đúng như quyền của nàng cho phép như thế, nhưng, khi tin rằng ông ta rất bất hạnh, nàng lại cố an ủi động viên. Từ lúc ông Trémorel thổ lộ rằng ông không còn một xu, nàng gần như không còn ghét ông nữa, thậm chí, bằng thái độ quay ngoắt thường thấy ở những người đàn bà có nghị lực tinh thần như thế, nàng bắt đầu yêu ông.
Bị tịch biên tài sản, không nhà không cửa, Hector không còn là người đáng sợ nữa, vì ông đã phải trả giá cho việc trở thành ông chủ, trở thành triệu phú, người mà ý thích thất thường đã quẳng người đàn bà trở về nơi nhơ nhớp, người đàn bà mà ông đã lôi ra khỏi chỗ đó bởi ý thích ngông cuồng. Ông không còn là kẻ bạo chúa nữa, kẻ bị ghét cấy ghét đắng nữa. Bị phá sản, ông đã bị hạ xuống khỏi bệ thờ, trở về với luật đời chung, trở thành một người như bao người khác, đáng ưa hơn những người khác, rõ ràng là một người tốt đẹp.
Rồi, coi cái mưu mẹo cuối cùng của tính kiêu căng bệnh hoạn của ông ta là sự nhiệt tình hào hiệp thực tâm, Fancy vô cùng xúc động trước món quà 10.000 franc này.
- Anh không phải quá nghèo như anh nói, - Nàng nói tiếp - bởi lẽ anh vẫn còn có khoản tiền này.
- Ồ, cô nàng yêu quý, nàng hầu như chẳng tiêu tốn gì của anh môi tháng, anh cho nàng chỉ có hai, ba lần với mấy viên kim cương nhỏ để nàng đeo buổi tối.
Nàng suy nghĩ một lát rồi bỗng tỏ ra ngạc nhiên như vừa phát hiện một điều mới mẻ:
- Ừ nhỉ! - Nàng nói - Đúng thế thật.
Từ lúc lâu, ông Hector đã không còn thấy vui thú nữa.
- Nhưng, - Tiểu thư Fancy nghiêm nghị nói tiếp - em có thể tiêu ít đi, ồ vâng, sẽ tiêu ít đi nhiều lần và em đảm bảo với anh rằng em vẫn thấy hạnh phúc. Hồi xưa, trước khi quen anh, khi em còn trẻ, - khi đó nàng mười chín tuổi - 10.000 franc đối với em là khoản tiền quá lớn mà người ta chỉ nói đến chứ ít ai được nhìn chúng xếp thành bó thế này, càng ít người được cầm chúng trong tay.
Nàng định trả lại tiền vào túi áo của ông bá tước nhưng ông ta ngăn lại.
- Thôi nào, anh cứ giữ lấy...
- Nàng muốn anh làm gì với số tiền này?
- Em không biết, nhưng em nghĩ số tiền này có thể đem lại nhiều tiền khác nữa. Anh có thế chơi chứng khoán, chơi cá cược ở trường đua, đến chơi bạc ở sòng bạc Bade, nói cho cùng thì anh cứ thử một cái gì đó. Em nghe nói có những nguời giàu như những ông vua, thế mà lúc đầu họ chả có gì, còn chẳng có học vấn như anh đâu, anh là người nhìn thấy mọi thứ, hiểu biết mọi thứ. Anh phải làm như họ chứ?
Nàng sôi nổi nói với sự lôi cuốn của một người đàn bà đang tìm cách làm cho ý tưởng của mình chiến thắng.
Còn ông bá tước thì sửng sốt nhìn nàng vì thấy nàng có óc nhạy cảm, có mối quan tâm một cách vô tư, ông ngạc nhiên hơn cả một trợ lý giải phẫu học việc khi mà trong lúc chuẩn bị bài học anh ta lại bắt gặp trái tim của con vật thí nghiệm nằm ở bên phải thay vì bên trái.
- Anh muốn làm thế chứ, phải không? - Nàng vẫn nài nỉ - Anh sẽ làm thế chứ?
Ông bá tước rũ bỏ sự đờ đẫn đầy những điều hấp dẫn mà bộ mặt dịu dàng của người tình vừa nhấn ông ta vào.
- Phải, nàng là một cô gái tốt. - Ông nói - Nhưng nàng cứ cầm 500 louis này đi bởi vì anh đã cho nàng rồi, đừng lo nghĩ gì cả.
- Thế còn anh? Anh có còn tiền không? Anh còn có cái gì?
- Anh còn...
Ông ngừng lời, xem xét túi áo, đếm mấy đồng tiền vàng trong ví, điều mà chưa bao giờ xảy ra với ông khi ông phải đắn đo tính đếm từng đồng như thế này.
- Thật đấy! Anh còn 340 franc, thế là nhiều hơn mức anh cần, còn nữa, trước khi đi anh muốn cho gia nhân của nàng 10 louis, vì họ đã phục vụ rất tốt.
- Thế sau đó anh sẽ thế nào? Lạy Chúa!
Ông ta ngồi điệu bộ trên ghế, hờ hững vê vuốt bộ râu đẹp rồi nói thêm:
- Anh sẽ bắn vỡ sọ mình.
- Ôi! - Nàng Fancy sợ hãi kêu lên.
Hector nghĩ rằng nàng còn nghi ngờ ông. Ông liền rút trong túi ra hai khẩu súng báng ngà rồi giơ cho nàng xem:
- Nàng thấy món đồ chơi này chứ? Vậy là khi rời khỏi đây, anh sẽ đi đến nơi nào đó, bất cứ đâu, anh sẽ tì cái nòng súng lên thái dương như thế này - Ông làm động tác diễn tả, - anh sẽ siết cò, thế là xong.
Nàng nhìn ông, con ngươi dãn ra sợ hãi, mặt tái xanh, ngực phập phồng hồi hộp. Nhưng đồng thời nàng lại cảm phục ông. Nàng kinh ngạc thán phục lòng dũng cảm, thán phục vẻ bình tĩnh và thái độ nhạo báng bất cần của ông. Một sự coi thường kiêu hãnh đối với mạng sống của mình! Tiêu hoang hết tài sản rồi sau đó tự tử, không kêu than, không khóc lóc, không hối tiếc, điều đó đối với nàng là hành động anh hùng chưa từng thấy, có một không hai. Và, trong cơn ngây ngất, nàng cảm thấy trước mắt mình hiện lên một hình ảnh hiên ngang: người đàn ông mới lạ, đẹp trai, rạng ngời, rực rỡ. Nàng cảm thấy yêu quý ông vô cùng; nàng yêu ông như chưa bao giờ được yêu, trong nàng thức dậy niềm say mê bị lãng quên.
- Không! - Nàng kêu lên - Không! Không thể như thế được.
Rồi, đột ngột đứng lên, nàng lao đến chỗ Hector. Nàng đu mình ôm lấy cổ người tình, ngửa mặt ra sau để nhìn cho rõ, hai mắt nhìn ông đắm đuối, nàng nói tiếp:
- Anh không chết, đúng không? Anh hứa đi, thề với em đi. Không, không thể như thế được, anh không được làm thế. Vì em yêu anh, anh thấy không, em yêu anh... Dù trước đây em đã không chịu nổi anh. Ôi! Em đã không hiểu anh, trong khi bây giờ... Thôi nào! Chúng mình sẽ hạnh phúc. Anh là người quen sống giàu sang nên không hiểu 10.000 franc có nghĩa thế nào đâu, nhưng em hiểu. Với số tiền đó ta có thể sống được lâu, rất lâu và rất tốt. Đó là chưa kể chúng mình có thể bán những thứ không cần thiết ở đây, ngựa, xe, kim cương, quần áo của em, chúng mình sẽ làm tăng số tiền này lên gấp ba, thậm chí gấp bốn. Sẽ là 30.000 franc, đó là một tài sản lớn. Hãy nghĩ đến món tiền này cho những ngày hạnh phúc của chúng mình!
Ông bá tước Trémorel lắc đầu phủ nhận, miệng mỉm cười vui thích.
Đúng, ông đang vui, tính kiêu căng của ông được kích thích một cách thú vị, đang bộc lộ trước niềm đam mê nhiệt thành toát ra từ đôi mắt quá đẹp của tiểu thư Fancy. Vậy là người ta đang yêu ông như thế đấy, đang tiếc thương ông vậy đấy. Thật là một người hùng mà thế giới sắp mất đi!
- Bởi vì chúng mình sẽ không ở đây nữa. - Jenny nói tiếp - Chúng mình sẽ ẩn náu ở một căn nhà nhỏ ở cuối Paris. Anh không biết là ở khu phố Belleville, trên chỗ đồi cao, có những căn nhà thú vị xung quanh có vườn mà chỉ phải thuê 1.000 franc mỗi năm. Thật hạnh phúc biết bao nếu chúng mình sống ở đó không rời nhau! Anh không bao giờ được rời bỏ em, vì em sẽ ghen, anh biết đấy. Ôi! Nhưng mà em ghen! Chúng mình sẽ không cần gia nhân, anh sẽ thấy là em biết trông coi căn nhà nhỏ bé của chúng mình như thế nào...
Ông Hector vẫn không nói gì.
- Chừng nào còn tiền, - Jenny nói tiếp - chúng mình cứ vui đùa. Khi nào hết tiền, nếu như anh vẫn quyết, thì anh sẽ tự tử, tức là chúng mình sẽ cùng nhau tự tử. Nhưng không phải bằng súng, như thế đau lắm. Chúng mình sẽ đốt một cái bếp than lớn, chúng mình sẽ ngủ thiếp đi trong vòng tay của nhau, thế là xong. Có lẽ như thế sẽ chẳng ai phải chịu đau đớn. Một trong những cô bạn của em đã bị ngất đi như vậy khi mọi người đạp cửa xông vào, cô ấy nói chẳng cảm thấy gì, chỉ bị đau đầu một chút.
Lời đề nghị này đã kéo ông Hector ra khỏi tình trạng đê mê khoan khoái trong ánh mắt và vòng tay người tình. Nàng đã đánh thức trong ông một kỷ niệm làm chấn thương tất cả niềm kiêu căng của một chàng quý tộc và một kẻ ăn chơi.
Ông gần như thô bạo gạt vòng tay tiểu thư Fancy rồi đẩy cô ra.
- Thôi, tình cảm sướt mướt thế đủ rồi. - Ông lấy lại giọng trước đây bảo nàng - Tất cả những gì nàng nói, cô nàng thân yêu của anh, rất đáng yêu, nhưng hoàn toàn phi lý. Một người tên tuổi như anh không được phép sống trong lụi bại, anh phải chết.
Rồi, rút tập tiền mà tiểu thư Fancy đã nhét vào túi mình, ông quẳng nó lên bàn.
- Thôi, vĩnh biệt nàng!
Ông ta đang muốn bước ra thì, với khuôn mặt đỏ bừng, đầu tóc rối bù, mắt long lên quả quyết, cô nàng Jenny lao đến đứng chắn trước cửa.
- Anh không được đi! - Nàng kêu lên - Em không muốn thế, anh là của em, anh có hiểu không, vì em yêu anh. Nếu anh bước chân ra khỏi nhà, em sẽ la lên.
Bá tước Trémorel nhún vai nói:
- Dù sao cũng phải kết thúc.
- Anh không được ra khỏi đây.
- Được thôi! Thế thì anh sẽ bắn vỡ óc mình tại đây.
Và ông rút một khẩu súng ngắn ra, tỳ nó lên thái dương rồi nói:
- Nếu nàng la lên, không cho anh đi ra thì anh sẽ bóp cò.
Nếu tiểu thư Fancy la lên thì rất chắc chắn là ông bá tước Trémorel sẽ bóp cò và ông sẽ chết. Nhưng nàng không la, nàng không thể la lên được, chỉ kêu lên một tiếng rồi ngã vật xuống bất tỉnh.
- Đành vậy! Ông Hector vừa nói vừa cất súng vào túi.
ngay sau đó, chẳng thèm quan tâm đến việc nhấc người tình lên, ông ta bước ra khỏi nhà và đóng lại cửa kĩ càng. Ra đến ngoài phòng đợi, ông gọi đám gia nhân, đưa chúng 10 đồng louis cho chúng chia nhau rồi vội vã bỏ đi.
❀ ❀ ❀
[1] Một dòng họ giàu có, nổi tiếng trong ngành ngân hàng ở Đức (ND).