Tội Ác Ở Orcival

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xv

❊ ❊ ❊

Đêm đó, khi lên phòng ngủ, bá tước Trémorel cảm thấy kém hào hứng rất nhiều trước lòng tận tâm của anh bạn Sauvresy. Không có viên ngọc nào mà ta không tìm ra vết khi soi kính lúp. Ông tự nhủ: Thế là anh ta đang chuẩn bị lạm dụng vai trò người cứu tinh. Anh ta tự cho mình là quân sư và lên giọng huênh hoang. Hóa ra có nhiều người không biết cách giúp đỡ thế nào để không cho người ta biết. Phải chăng bởi anh ta ngăn không cho mình tự tử nên giờ đây mình trở thành một vật thuộc về anh ta? Thiếu chút nữa thôi là anh ta đã trách mình về thói xa hoa của Fancy lòng sốt sắng của anh ta sẽ đi đến đâu?

Tuy nhiên, không phải vì thế mà hôm sau, vào bữa sáng, ông viện cớ khó ở để không ăn và lưu ý Sauvresy rằng ông có cơ lỡ tàu.

Giống như hôm trước, Berthe lại đứng tựa cửa sổ dõi theo hai người đang đi xa dần.

Sự bối rối từ 24 tiếng đồng hồ qua lớn đến nỗi nàng không còn nhận ra chính mình nữa. Từ lúc nào đó nàng đã không dám suy nghĩ cũng như không dám đi sâu vào tâm trí mình. Con người này có sức mạnh bí ẩn nào mà có thể thâm nhập mạnh mẽ vào cuộc đời nàng như vậy?

Nàng muốn chàng rời xa đừng bao giờ trở lại, nhưng đồng thời lại tự nhận rằng nếu rời xa thì chàng sẽ có thể đem theo cả suy nghĩ của nàng. Và nàng vùng vẫy chống lại sự lôi cuốn mà không biết liệu nàng nên vui mừng hay đau khổ về những cảm xúc không thể diễn tả đang khuấy động mình, làm cho nàng tức giận vì phải chịu sự chế ngự mạnh hơn ý chí.

Hôm nay, nàng đã quyết sẽ xuống phòng khách. Chắc chàng sẽ không bỏ lỡ dịp - nếu không vì lịch sự -mà xuống đó, khi đó nàng nghĩ là khi nhìn gần hơn, khi bắt chuyện với chàng, hiểu chàng rõ hơn, thì uy danh của chàng sẽ tiêu tan.

Chắc là chàng sẽ trở về và nàng đang trông chờ sự trở về đó, sẵn sàng xuống phòng ngay khi nhìn thấy chàng ở khúc ngoặt của con đường đi Orcival.

Nàng đang mong đợi chàng với sự rung động bồn chồn, lo lắng như người ta đang phải vật lộn, cảm thấy rằng cuộc đối đầu lúc vắng chồng này sẽ có ý nghĩa quyết định.

Nhưng thời gian cứ trôi qua. Đã hơn hai tiếng đồng hồ kể từ lúc chàng ra đi với Sauvresy mà vẫn chưa trở về. Chàng có thể đang ở đâu?

Đúng lúc đó, Hector đang sải chân bước vào phòng đợi của nhà ga Corbeil để chờ tiểu thư Fancy. Cuối cùng, nhà ga trở nên nhộn nhịp. Nhân viên nhà ga chạy hối hả, công nhân kíp thợ băng qua đường sắt, vừa đi vừa đẩy xe cút kít, cửa nhà ga mở ra đóng vào ầm ĩ. Tàu đã đến.

Chẳng mấy chốc tiểu thư Fancy xuất hiện.

Nỗi đau đớn, niềm vui và những cảm xúc không ngăn cản nàng nghĩ đến trang phục và chưa bao giờ nàng ăn diện lòe loẹt như thế này. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh lục sáng với vạt váy dài nửa mét, một chiếc áo măng tô nhung dài lượt thượt và đội chiếc mũ thuộc loại “mũ gây tai nạn”, vì nó làm những con ngựa kéo trên đường phố lồng lên.

ngay khi nhìn thấy Hector đứng bên cửa phòng đợi, nàng kêu to lên, vừa lao đến vừa gạt phăng những người mình va phải rồi nhảy lên ôm lấy cổ ông, vừa cười vừa khóc. Nàng nói rất to, hoa chân múa tay làm cho váy áo xộc xệch thêm, mọi người đều có thể nghe thấy tiếng nàng.

- Vậy là anh không tự tử! - Nàng nói - Thế mà em đã đau khổ biết bao, nhưng hôm nay thật hạnh phúc!

Ông Trémorel cựa quậy cố sức làm dịu sự thổ lộ ồn ào của Fancy, ông nhẹ nhàng đẩy nàng ra, vừa vui vừa bực và phát cáu trước những con mắt mở to đổ dồn vào mình.

Là vì không có hành khách nào chịu ra ga. Mọi người đứng lại ở đó, há hốc mồm vừa nhìn vừa đợi. Người ta đang nhìn họ, đang vây quanh và dán mắt vào họ.

- Thôi đi nào! - Hết chịu nổi kiên nhẫn, Hector giục. Rồi ông kéo nàng đi, hy vọng thoát được sự tờ mò ngây thơ và bất cẩn của những kẻ vô công rồi nghề mà đối với họ tất cả cảnh này diễn ra như trò giải trí.

Nhưng hai người vẫn không thoát được. Đám đông vẫn theo dõi họ từ xa, thậm chí có mấy người dân Corbeil ngồi ở tầng trên của chiếc xe ngựa phục vụ khách đi tàu, còn đề nghị người đánh xe chạy chậm để cho họ khỏi mất dấu hai kẻ lạ mặt kì quặc kia. Chỉ khi hai người mất hút dưới vòm cửa khách sạn thì chiếc xe mới bắt đầu chạy nước kiệu.

Vậy là mọi dự phòng của ông Sauvresy đã bị đảo lộn. Sự xuất hiện hân hoan của Jenny đã gây ấn tượng mạnh. Mọi người tờ mò tìm hiểu thông tin; cô phục vụ lễ tân bị người ta khôn khéo dò hỏi, chẳng mấy chốc họ biết được rằng quý ông ra ga đón người đàn bà kì quặc kia chính là người bạn thân của ông chủ lãnh địa Valfeuillu.

Lúc đó, cả Hector lẫn Fancy đều không hay biết rằng họ đã trở thành chủ đề của mọi cuộc bàn tán. Hai người ăn sáng vui vẻ trong căn phòng đẹp nhất của khách sạn Belle-Image, đó là một căn phòng rộng, có hai giường, một cửa sổ duy nhất trông ra quảng trường, trên tường treo những bức tranh sơn mài đẹp và đóng khung cẩn thận, mô tả các quý ông cưỡi ngựa.

Trémorel đã tưởng tượng ra một câu chuyện đủ mức đáng tin để giải thích cho việc mình sống lại, trong đó ông đóng vai trò anh hùng thích hợp cho việc tăng gấp bội sự thán phục của người tình.

Đến lượt mình, tiểu thư Fancy trình bày các kế hoạch của nàng cho tương lai, mà, phải nói cho công bằng, đó là những kế hoạch hợp lý nhất. Dù thế nào và hơn bao giờ hết, với quyết tâm vẫn chung thủy với chàng Hector phá sản, nàng quyết định từ bỏ căn hộ 6.000 franc, bán hết đồ đạc trong nhà và bắt đầu nghề buôn bán lương thiện.

Đúng lúc nàng vừa gặp lại một người bạn cũ, một thợ may rất thành thạo, cô ta không đòi hỏi gì nhiều ngoài việc hợp tác với người có tiền, trong khi cô ta đóng góp tay nghề. Họ sẽ mua một cửa hàng làm mũ phụ nữ ở khu phố Bréda và trong tay họ, cửa hàng này không thể không phát đạt và đem lại lợi nhuận.

Jenny nói với một vẻ khá hiểu biết, cố khai thác hết vốn thuật ngữ chuyên môn ra làm Hector phải bật cười. Ông cảm thấy kế hoạch làm ăn này giống như một vở hài kịch cuối cùng, nhưng ông rất nhạy cảm trước sự hy sinh tận tụy của một người đàn bà trẻ đẹp, sẵn sàng lao động, sẵn sàng làm điều gì chỉ đế làm ông vui lòng.

Tiếc thay, đến lúc họ lại phải chia tay nhau.

Fancy đến Corbeil với ý định sẽ ở lại một tuần; nhưng ông bá tước tuyên bố rằng điều đó tuyệt đối không thể được. Ban đầu nàng giận dỗi khóc lóc rất nhiều, rồi tự an ủi là sẽ được trở lại vào thứ Ba tuần sau.

- Vậy thì, tạm biệt! - Nàng vừa nhắc đi nhắc lại vừa ôm hôn Hector - Tạm biệt, hãy nghĩ đến em nhé!

Và, với một cử chỉ láu lỉnh, nàng vừa mỉm cười vừa nói thêm:

- Tuy nhiên chắc em sẽ phải lo nghĩ lắm đây, trên tàu có mấy quý ông quen bạn anh và nói rằng vợ ông ấy có lẽ là người đàn bà đẹp nhất nước. Có đúng thế không?

- Thực tình anh chẳng biết gì cả! Anh đã quên không ngắm cô ấy.

Hector không nói dối. Mặc dù không để lộ ra, nhưng lúc đó ông còn đang hoang mang lo sợ vì cuộc tự tử không thành. Ông bị choáng váng sau những cuộc khủng hoảng tinh thần giống như bị đập mạnh vào đầu, làm cho ông không còn chú ý quan tâm đến những việc bên ngoài. Nhưng câu nói “người đàn bà đẹp nhất nước” đang đánh thức sự chú ý của ông và ngay tối nay ông sẽ có thể sửa chữa sơ suất của mình.

Khi Hector quay về lâu đài Valfeuillu thì bạn ông vẫn chưa về, bà Sauvresy lúc đó ở nhà một mình, ngồi đọc sách trong căn phòng khách sáng trưng.

Ngồi trước mặt nàng, nhưng hơi chếch sang một bên, Hector có thể vừa thoải mái quan sát nàng vừa buông ra mấy câu tẻ nhạt.

Ấn tượng đầu tiên của ông về cô nàng Berthe là một ấn tượng bất lợi. Ông thấy nàng có một vẻ đẹp giống như tượng và quá toàn vẹn. Ông tìm những khiếm khuyết của nàng và vì không thấy, ông bắt đầu gần như sợ cái khuôn mặt bất động xinh đẹp này, sợ đôi mắt quá trong sáng mà cái nhìn phát ra như một mũi kiếm. Có thể riêng bản năng đã làm cho ông - một kẻ yếu đuối, do dự, thiếu kiên quyết - phải sợ một tính cách mạnh mẽ, quyết đoán, mang tính táo bạo quyết liệt.

Tuy nhiên, dần dần ông quen với việc có mặt cùng với Berthe trong phần lớn thòi gian buổi chiều, trong khi Sauvresy theo đuổi việc thanh lý cho ông, vừa bán, vừa thương lượng, vừa tận dụng thời gian để tranh luận về lãi suất, để thảo luận với những người được ủy nhiệm và những đại lý kinh doanh.

Ông nhanh chóng nhận ra rằng nàng thích nghe mình nói chuyện, vì thế ông đánh giá nàng là một người đàn bà cực kì tinh anh và hơn chồng nhiều.

Bản thân ông cũng chẳng tài trí gì, chỉ có một vốn giai thoại và những chuyện phiêu lưu mà mấy năm cũng không thể khai thác hết. Ông đã thấy biết bao chuyện, đã tiếp xúc biêt bao người, đến mức thật lý thú khi lật giở chúng như giở một cuốn sử biên niên. Ông vẫn có một sự cao hứng bồng bềnh nào đó mà không kém phần rạng rỡ, một thái độ bất chấp vừa phải mà thoạt nhìn có thể làm người ta ngạc nhiên.

Nếu ít bị chinh phục hơn, Berthe có thể đã đánh giá theo đúng giá trị mà ông có, nhưng nàng đã đánh mất quyền tự do ý chí của mình rồi.

Ngồi nghe ông nói mà nàng như chìm đắm trong cơn ngây ngất ngớ ngẩn, giống như người ta đang nghe một du khách trở về từ những xứ xa lạ chưa được đặt chân tới, một người đã được đi thăm những bộ tộc mà người ta thậm chí không hề biết sự tồn tại của họ, một người đã được sống giữa những tập tục và những nền văn minh mà chúng ta không thể hiểu nổi.

Trong khi đó, thời gian cứ trôi, qua mấy ngày, mấy tuần, rồi đến mấy tháng mà ông bá tước Trémorel vẫn không thấy buồn chán ở Valfeuillu.

Ông ta cứ trượt từ từ trên con dốc thoai thoải của cuộc sống sung túc vật chất đang dẫn thẳng đến trạng thái u mê. Tiếp theo cơn say mê trong những ngày đầu là đến trạng thái đờ đẫn về thể xác và tinh thần, ngoại trừ những cảm giác khó chịu khi thiếu vắng những điều lý thú.

Ông ăn uống nhiều, ngủ 12 tiếng mỗi ngày. Thời gian còn lại, lúc không nói chuyện vỏi Berthe thì ông lang thang trong khuôn viên, đung đưa trên chiếc ghế xoấy hoặc cưỡi ngựa. Thậm chí ông còn ra bờ sông câu cá dưới bóng cây liễu ở cuối vườn. Và ông đang béo lên.

Những ngày tốt đẹp nhất của ông là những ngày đi gặp tiểu thư Fancy ở Corbeil. Ở con người nàng, ông tìm thấy cái gì đó thuộc về quá khứ của mình và để đánh thức điều đó, nàng luôn có chuyện phải cãi vã với ông. Vả lại, nàng đem đến cho ông những ngụm không khí của Paris ẩn trong những nếp váy áo, đem bùn đất của phố phường vương trong đôi giày của nàng.

Tuần nào Jenny cũng đến rất chính xác, tình yêu của nàng dành cho ông không hề giảm đi mà có vẻ tăng lên sau mỗi lần gặp.

Có thể nàng đã không bày tỏ hết tình cảm của mình. Việc làm ăn của cô gái tội nghiệp này đã diễn ra không suôn sẻ. Nàng đã mua vốn khá đắt, sau một tháng thì cô bạn góp vốn cùng đã bỏ trốn, cuỗm theo 3.000 franc của nàng. Nàng chẳng hiểu gì về công việc buôn bán và bị người ta trơ trẽn ăn cắp mọi thứ.

Nàng không nói gì cho Hector về những nỗi lo của mình, nhưng nàng tính sẽ nhờ ông giúp đỡ. Đó là điều tối thiểu nhất ông có thể làm sau sự hy sinh to lớn mà nàng đã phải chịu.

Trong những ngày đầu, những khách quen của lâu đài Valfeuillu hơi tỏ ra ngạc nhiên về sự có mặt thuờng xuyên của quý ông trẻ tuổi này, nguời cứ lượn lờ một cách vô công rồi nghề, nhưng sau đó họ quen dần với ông.

Cuối cùng Hector tạo cho mình một bộ mặt u sầu, phù hợp với một nguời đã trải qua nhiều đau khổ phi thuờng và có cuộc đời không như hứa hẹn. Ông tỏ ra là một nguời vô hại và người ta đã chấp nhận ông.

Nguời ta nói:

- Bá tước Trémorel có một sự giản dị đáng yêu.

Nhưng những lúc một mình, đôi khi ông lại có những thay đổi bất ngờ và khủng khiếp. Cuộc sống này không thể kéo dài được. - Ông nghĩ. Và những cơn tức giận như trẻ con khiến ông mất bình tĩnh, khi đem quá khứ ra so sánh với hiện tại.

Làm sao để rũ bỏ cuộc sinh tồn buồn tẻ này, làm sao thoát khỏi được những con nguời có đầu óc nhỏ hẹp này, những con người nhạt nhẽo hơn cả thực tế, như những nguời bạn của Sauvresy đang vây quanh ông đây?

Nhưng mà biết chạy đi đâu, biết lẩn trốn ở đâu? Mưu toan quay về Paris không bao giờ xuất hiện trong đầu ông. Với lại, ông sẽ làm gì ở đó? Khách sạn của ông đã bị bán cho một nhà buôn da thuộc. Ông hiện chỉ có món tiền vay của Sauvresy.

Và cái tay Sauvresy này, trong suy nghĩ của Hector, là một ông bạn ghê gớm, sỗ sàng, khắt khe, khó chịu như một thầy thuốc phẫu thuật không mấy quan tâm đến tiếng kêu la của con bệnh đang được mổ xẻ để cứu chữa. Trong những tình huống tuyệt vọng, ông ta không thông cảm cho những quyết định nửa vời cũng như những thỏa hiệp.

- Con thuyền của cậu đang chìm, - Ông ta nói với Hector - chúng ta phải vứt bỏ mọi thứ không cần thiết để làm lại từ đầu. Không được giữ lại cái gì của quá khứ nữa, nó đã chết rồi; hãy chôn nó đi, không được để cái gì gợi lại nữa. Sau khi tình cảnh của cậu được thanh toán xong xuôi, ta sẽ xem xét.

Nhưng công việc thanh toán này thật khó nhọc. Các chủ nợ mỗi lúc lại mọc thêm ra, từ khắp nơi và danh sách nợ chẳng bao giờ kết thúc. Có cả chủ nợ là người nước ngoài, tại nước Anh. Nhiều chủ nợ chắc chắn đã được trả nợ rồi, nhưng vì ông không giữ lại biên lai để trình cho họ, nên họ tỏ ra tức giận. Một số người có tham vọng thái quá khi bị từ chối thì họ tuyên bố sẽ kiện, với hy vọng là bên ông sẽ chịu nhượng bộ trước sự bê bối.

Còn sự năng nổ không ngừng của Sauvresy lại khiến bạn mình mệt mỏi. Cứ hai hoặc ba ngày ông lại đi Paris và phải đi lại nhiều lần khi bán các tài sản ở Bourgogne và Orléanais.

Sau lúc ban đầu coi Sauvresy là vận đen của mình, ông Trémorel đi đến chỗ căm ghét ông ta một cách rõ ràng. Ông căm thù ông ta. Cái vẻ luôn luôn vui sướng của Sauvresy làm cho ông tuyệt vọng. Lòng ghen ghét đang làm ông đau khổ. Chỉ có một suy nghĩ, một suy nghĩ đáng ghét, là có thể an ủi ông một chút:

Niềm hạnh phúc của Sauvresy chẳng qua do hắn ngu dốt. Hắn tưởng vợ hắn mê hắn, thực tế là vợ hắn đang không thể chịu nổi hắn.

Quả thực, Berthe đã đi đến chỗ để cho Hector đoán được sự ghê tởm của mình dành cho chồng. Nàng không còn suy xét được những xúc động của con tim, nàng yêu Trémorel và tự thú nhận điều đó. Dưới con mắt nàng, ông thực sự là lý tưởng của những giấc mơ say đắm.

Nhưng đồng thời nàng lại tức điên lên vì không thấy ông có chút tình yêu nào dành cho mình. Vậy là sắc đẹp của nàng không phải không thể cưỡng lại như người ta nói. Ông tỏ ra vồn vã với nàng, thậm chí nịnh đầm, nhưng chỉ thế thôi.

Nếu yêu ta, - Nàng giận dữ tự nhủ - thì với tính táo bạo mà chàng vẫn có với phụ nữ, chẳng sợ gì và chẳng sợ ai, hẳn là chàng phải nói với ta rồi.

Và nàng bắt đầu căm ghét người đàn bà kia - tình địch của nàng - người mà tuần nào ông cũng đi gặp ở Corbeil. Nàng muốn biết cô ta, muốn gặp mặt cô ta. Cô ta có thể là ai? Cô ta có đúng là đẹp không?

Hector là người không thể thăm dò được về chủ đề tiểu thư Fancy. Bị dò hỏi một cách khôn khéo, ông chỉ trả lời một cách rất mơ hồ, không tỏ ra bực mình, để cho trí tưởng tượng của Berthe vẩn vơ với những giả định chỉ càng làm cho ông thích thú.

Cuối cùng, đến một hôm nàng không thể cưỡng lại được những ám ảnh tò mò. Nàng mặc một bộ trang phục màu đen giản dị nhất, trùm chiếc khăn voan rất dày ngoài mũ rồi chạy ra ga Corbeil vào lúc mà nàng giả định là kẻ lạ mặt kia sẽ xuất hiện. Nàng ngồi trên một chiếc ghế băng ở ngoài sân, nấp sau hai chiếc xe ngựa chở hàng. Nàng đã không phải đợi lâu.

Chẳng bao lâu, ở đầu kia con đường mà từ chỗ nàng có thể quan sát được, nàng nhìn thấy bá tước Trémorel cùng với người tình bước ra. Họ khoác tay nhau và tỏ ra là một cặp tình nhân hạnh phúc nhất trên đời. Họ đi qua trước mặt nàng, cách chỗ nàng ngồi không xa, vì thế nàng có thể quan sát tiểu thư Fancy một cách thoải mái. Nàng thấy cô xinh đẹp nhưng không có gì nổi bật.

Sau khi đã nhìn thấy những gì cần thấy và tỏ ra là người không có kinh nghiệm, nàng tin chắc Jenny, một cô gái chẳng ra gì, không có gì phải sợ, Berthe chỉ còn nghĩ đến việc nhanh chóng rút lui.

Nhưng nàng tính sai thời điểm! Đúng lúc nàng ra khỏi chỗ nấp thì Hector cũng ra khỏi sân ga. Họ chạm trán ở cổng sắt nhà ga và bốn mắt giao nhau.

Liệu ông ta có nhận ra nàng không? Vẻ mặt ông biểu lộ sự ngạc nhiên bất ngờ nhất, tuy nhiên ông không hề chào hỏi.

Phải, chàng đã nhận ra ta. Berthe nghĩ rồi đi theo con đường dọc bờ sông về Valfeuillu.

Và với vẻ ngạc nhiên có pha chút hoảng sợ vì sự táo bạo của mình, nàng tự hỏi không biết nên buồn hay vui về cuộc gặp gỡ này. Điều này sẽ đi đến đâu?

Cách đó khoảng mười phút, Hector vẫn đang theo dõi nàng suốt con đường chạy dọc theo sông Seine.

Cả ông cũng vô cùng ngạc nhiên. Từ lâu, tính tự phụ luôn cảnh giác đã báo cho ông biết có một điều gì đó đang xảy ra trong tâm trí của cô nàng Berthe, dù vẫn chưa mất hết khiêm tốn, nhưng ông không dám tin vào một tình cảm khá mạnh mẽ để quyết định một nước đi của nàng như vậy.

Nàng yêu ta, - Ông vừa đi vừa nhắc đi nhắc lại - nàng yêu ta!

Ông vẫn chưa biết phải giải quyết việc này như thế nào. Bỏ chạy ư? Hay cứ ở lại đối xử như cũ, giả vờ như không nhận ra? Tuy nhiên, ông không có gì phải do dự. Ông cần phải nhanh chóng bỏ chạy, ngay tối nay, không chần chừ, không ngoái đầu lại; bỏ chạy như thể căn nhà sắp đổ sụp xuống đầu. Đó là suy nghĩ đầu tiên của ông. Nhưng nó nhanh chóng bị bóp nghẹt dưới sự bùng nổ của những đam mê thấp hèn đang náo động trong ông.

Ôi! Sauvresy đã đưa tay ra khi ông đang chết đuối! Sauvresy đã đưa ông về đây sau khi đã cứu ông, ông ấy đã mở lòng, mở cửa nhà, mở hầu bao cho ông và ngay lúc này đây ông ấy đang ra sức gây dựng lại gia tài cho ông. Loại người nghị lực như bá tước Trémorel không thể nhận những sự giúp đỡ to lớn và nhiều như thế giống như những điều lăng nhục.

Liệu việc ở lại lâu đài Valfeuillu có phải là nỗi đau khổ triền miên không? Phải chăng từ sáng đến tối lòng tự ái của ông không bị dằn vặt? Ông có thể tính từng ngày nhẫn nhục. Sao? Ông đang phải chịu đựng, nếu không nói là công nhận, ưu thế bề trên của một người mà ông từng coi là thấp hèn!

Vả lại, - Ông nghĩ theo kiểu suy bụng ta ra bụng người - liệu có phải chỉ vì kiêu ngạo, vì muốn phô trương, mà bề ngoài anh ta cư xử quá tốt như vậy không? Mình là gì nêu không phải là một nhân chứng sống cho lòng đại lượng, cho lòng hào hiệp và tận tâm của anh ta? Anh ta làm ra vẻ như chỉ sống cho mình: Trémorel chỗ này, Trémorel chỗ kia! Anh ta chiến thắng trên thất bại của mình, khoe mẽ bằng sự sạt nghiệp của mình, lấy đó làm nỉêm vinh quang và một chứng tích cho lòng thán phục của công chúng.

Chắc chắn ông không thể tha thứ cho bạn mình về cái tội quá giàu, quá hạnh phúc, quá đáng kính như thế, về tội đã biết cách điều hòa cuộc sống, trong khi ông, ở tuổi ba mươi, đã phung phí cuộc đời.

Và liệu ông có bỏ lỡ cơ hội khi nó xuất hiện để trả thù cho biết bao việc thiện mà Sauvresy đang dồn cho ông không? Ôi! Có chứ!

Rốt cuộc, - Ông ta tự nhủ, cố bắt những tiếng thì thầm của lương tâm phải im lặng - mình có nên chiếm vợ của anh ta không? Nàng đã hoàn toàn tự nguyện đến với mình, không cần mình phải có chút mưu toan quyên rũ, từ chối nàng sẽ là sự lừa bịp.

Lòng đố kỵ có những lý lẽ không thể cưỡng lại. Sự quyết tâm của Hector trở nên vững chắc khi ông bước vào lâu đài Valfeuillu.

Ông ta sẽ không bỏ đi nữa.

Tuy nhiên ông không có lý do nào để biện hộ cho nỗi đam mê, cho sự lôi kéo, bởi vì ông không yêu nàng, ông không bao giờ yêu vợ của bạn, âm mưu bỉ ổi của ông đã được nghiền ngẫm, được suy tính một cách lạnh lùng. Nhưng giữa nàng và ông có một sợi dây xích gắn chặt, vững chắc hơn những sợi dây liên kết mong manh của sự ngoại tình: đó là lòng căm ghét của họ dành cho Sauvresy.

Cả hai đều mắc nợ Sauvresy quá nhiều. Tay ông ấy đã giữ họ bên bờ miệng hố nước bẩn khi họ sắp sửa sa vào. Bởi lẽ Hector đã không phải tự bắn vỡ sọ mình, bởi lẽ Berthe đã không phải kiếm chồng. Mọi chuyện xảy đến với họ diễn ra như một định mệnh, ông thì được kéo dài một tên tuổi lớn đã ô danh để sánh vai với các nghiệp chủ; còn nàng thì từ một sắc đẹp đang héo tàn lại tỏa sáng trên những chiếc xe kéo.

Những giờ phút hẹn hò đầu tiên của họ chỉ dành cho những lời lẽ giận dữ hơn là lời tỏ tình yêu đương. Cả hai đều cảm thấy quá sâu sắc và quá nhẫn tâm với sự ô nhục trong hành động của họ nên không thể không tìm cách trấn an nỗi hối hận. Cả hai đều cố chứng minh rằng Sauvresy là một kẻ nực cười và ghê tởm, như thể họ sẽ được xá tội vì những trò cười của ông ta - bằng cách cho rằng ông ta là người như thế.

Quả thực nếu thế giới của chúng ta tỏ ra ghê tởm đến mức niềm tin là một điều ngu ngốc, thì người đàn ông nhân từ đang bị lừa ngay trước mắt và ngay trong nhà mình thế này sẽ là một anh chàng ngu ngốc. Sauvresy là một thằng ngốc vì đã tin vợ và tin bạn.

Ông Sauvresy không hề nghi ngờ gì và ngày nào cũng sung sướng vì đã giữ được Trémorel ở lại. Với bất cứ người khách nào đến đây ông cũng nhắc đi nhắc câu nói quen thuộc:

- Tôi hạnh phúc quá!

Đã đành là Berthe đã tiêu pha để duy trì những ảo tưởng tươi đẹp của ông về những kho báu giả dối này. Nàng, trước đây thường đỏng đảnh, hay kích động, ương bướng, dần trở nên dễ bảo đến mức hy sinh hết mình và dịu hiền hết mực.

Tương lai mối tình duyên mới của nàng phụ thuộc vào chồng nàng, cho nên bằng mọi giá nàng phải ngăn chặn sự ngờ vực nhỏ nhất có thể đụng đến sự an toàn ngây thơ của nàng. Nàng phải trả cái giá đắt của những người đàn bà ngoại tình, những người vì sợ hãi và lúc nào cũng lo lắng mà buộc phải làm những điều giả vờ đam mê một cách đáng xấu hổ nhất và nhục nhã nhất.

Vả lại sự thận trọng của họ tỏ ra đến mức thật lạ là không có ai ở xung quanh nghi ngờ điều gì.

Tuy nhiên Berthe lại không hạnh phúc.

Tình yêu này đã không đem lại cho nàng những niềm vui thần tiên như mong đợi. Nàng đang hy vọng sẽ được lên mây thì vẫn thấy ở dưới mặt đất, luôn va phải mọi thứ tầm thường khốn nạn của một cuộc sống đầy lo sợ và dối trá. Có thế nàng cũng nhận ra rằng đối với Hector, nàng thực chất chỉ là một sự trả thù, rằng trong con người nàng ông ta chỉ yêu người vợ mà ông đã cướp được của một người bạn bị ghen tức một cách hèn hạ.

Và khổ thêm nữa là nàng đang ghen!

Sau nhiều tháng nàng đã không bắt được ông Trémorel cắt đứt quan hệ với tiểu thư Fancy. Mỗi lần nhân nhịn đề cập đến vấn đề quá nhục nhã đối với nàng này thì ông ta vẫn chỉ có đúng một câu trả lời, có thể thận trọng và hợp lẽ, nhưng chắc chắn là nó lăng nhục và gây khó chịu:

- Nàng cứ nghĩ đi, Berthe, tôi xin nàng, tiểu thư Fancy là mối an toàn của chúng ta.

Tuy nhiên, thực tế ông cũng đang nghĩ đến cách tống khứ được Jenny đi. Nhưng việc này có những khó khăn. Bị lâm vào cảnh tượng đối khốn cùng, người đàn bà tội nghiệp trở nên dai dẳng hơn cả dây hoa thường xuân và tuyệt vọng bám riết lấy Hector. Nàng hay cãi cọ với ông, cho rằng ông không còn như xưa, rằng ông đã thay lòng đổi dạ; và nàng buồn, nàng khóc, hai mắt đỏ lên.

Một buổi tối, trong một cơn giận, sau khi đã vô ích đợi người tình cả nửa buổi, nàng đã có những lời đe dọa kì lạ.

- Anh đã có một người tình khác. - Nàng nói - Em biết, em có bằng chứng. Coi chừng đấy! Nếu một ngày nào đó anh bỏ em, em sẽ trút cơn giận lên cô ta và hãy tin là em không nể nang đâu.

Bá tước Trémorel đã mắc sai lầm là không hề để ý đến những câu nói này của tiểu thư Fancy. Nhưng những câu nói đó lại đẩy nhanh sự chia tay của họ.

Cô nàng đã trở nên không thể chịu nổi nữa rồi. - Ông nghĩ - Và nếu một ngày nào đó mình không đến thì nàng có thể bám theo mình đến tận lâu đài Valfeuillu để gây ra một vụ bê bối ghê sợ.

Vì thế, cộng thêm lời khóc lóc và nước mắt của Berthe, ông lấy can đảm lên đường đi Corbeil, quyết tâm cắt đứt bằng bất cứ giá nào. Để tuyên bố ý định của mình, ông ta đã lường hết mọi sự thận trọng có thể tưởng tượng được, bằng cách tìm các lý do có sức thuyết phục, những cái cớ có thể tin được.

- Nàng thấy đấy, Jenny! - Ông nói - Cần phải khôn ngoan và chúng ta phải ngừng gặp nhau một thời gian. Anh đã khánh kiệt rồi, em biết đấy, chỉ có một cuộc hôn nhân mới cứu vãn được.

Hector đã chuẩn bị đón nhận sự bùng nổ giận dữ khủng khiếp, những tiếng kêu chói tai, những cơn động kinh và những cơn ngất. Nhưng không. Ông vô cùng kinh ngạc thấy tiểu thư Fancy không hề đáp lại.

Chỉ có điều, mặt nàng trở nên trắng bệch như chiếc cổ áo trắng của nàng, đôi môi thường ngày vẫn đỏ là thế mà giờ tái nhợt đi, đôi mắt to đỏ ngầu, nhưng không phải do máu mà do tức giận.

- Vậy là, - Nàng nói, hai hàm răng siết chặt để nén cơn giận - vậy là anh sẽ lấy vợ!

- Cần phải thế, khổ thân anh! - Ông trả lời với một tiếng thở dài đạo đức giả - Nàng hãy nghĩ rằng trong thời gian vừa qua anh chỉ có thể giúp được nàng bằng cách vay tiền của một người bạn; mà túi tiền của ông ấy không thể phục vụ anh mãi được.

Tiểu thư Fancy cầm tay Hector kéo ông ra chỗ sáng cạnh cửa sổ. Tại đó nàng nhìn xoáy vào mắt ông, như thể cái nhìn kiên trì có thể làm cho sự thật trong ông phải rùng mình, nàng thong thả nhấn từng chữ nói với ông:

- Có đúng là anh bỏ em để lấy vợ không?

Hector gỡ một bàn tay nàng ra đặt lên trái tim ông.

- Anh thề danh dự với nàng. - Ông khẳng định.

- Vậy thì em phải tin anh.

Jenny quay trở lại giữa phòng. Nàng đứng trước gương, đội lại mũ, duyên dáng buộc lại dây mũ, bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Khi chuẩn bị đi ra, nàng bước lại chỗ ông Trémorel, hỏi ông với giọng cố làm ra vẻ rắn rỏi nhưng không giấu được giọt nước mắt sắp ứa ra trên đôi mắt long lanh:

- Lần cuối cùng, Hector, thế là hết thật rồi sao?

- Cần phải thế.

Fancy có một cử chỉ mà ông Trémorel không nhìn thấy, khuôn mặt nàng ánh lên vẻ dữ tợn, đôi môi hé mở như muốn đáp lại một lời mỉa mai, nhưng nàng trở lại vui vẻ gần như ngay lập tức.

- Em đi đây, Hector! - Nàng nói sau một lát suy nghĩ - Nếu đúng là vì phải lấy vợ mà anh bỏ em, thì không bao giờ anh còn nghe nói đến em nữa.

- Ồ, em yêu, anh rất hy vọng vẫn sẽ là bạn của em.

- Được thôi! Nếu ngược lại, như em tin như thế, rằng vì một người tình khác mà anh bỏ em, thì anh hãy nhớ những gì em nói. Lúc đó em coi anh như là người đã chết và cô ấy sẽ tiêu đời.

Nàng mở cửa, ông bá tước muốn nắm tay nàng, nàng hất tay ông ra.

- Vĩnh biệt!

Hector chạy đến bên cửa sổ để đảm bảo chắc chắn là nàng bỏ đi. Đúng, nàng đã cam chịu, nàng đang đi ngược phố ra ga.

Thôi đành, - Ông nhủ thầm - đúng là nhẫn tâm, nhưng không đến mức như ta nghĩ. Quả thực, Jenny là một cô gái tốt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.