Tội Ác Ở Orcival

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
I

❊ ❊ ❊

Thứ Năm, ngày 9 tháng 7 năm 186..., ông Jean Bertaud, được mệnh danh là “Bợm Nhậu”, cùng con trai, thức dậy từ 3 giờ sáng để đi đánh cá. Cả hai nổi tiếng ở Orcival nhờ sống bằng nghề săn bắt và hái rau quả trộm.

Với đồ nghề trên vai, họ bước đi trên con đường đẹp rợp bóng những cây keo có thể nhìn thấy từ nhà ga Évry, đó là con đường chạy thẳng từ xã Orcival ra sông Seine.

Họ tới chỗ thuyền của mình neo buộc cách cầu dây thép khoảng 50 mét về phía thượng nguồn, nơi đoạn sông chạy dọc theo cánh đồng cỏ nằm kề Valfeuillu, lãnh địa đẹp mắt của bá tước Trémorel.

Ra tới bờ sông, họ bỏ dụng cụ đánh cá xuống, rồi lão Jean Bợm Nhậu bước xuống tát nước trong thuyền ra.

Trong khi lắp mái chèo với đôi tay thành thạo, lão phát hiện thấy một bên ngàm đỡ cọc chèo của con thuyền cũ kĩ đã bị cọc chèo làm mòn đến sắp gãy.

- Philippe, - Lão gọi con trai khi đó đang gỡ chiếc lưỡi câu mắc chặt vào lưới - tìm cho bố mẩu gỗ để làm lại cái ngàm này đi.

- Vâng ạ. - Philippe đáp.

Trên cánh đồng cỏ chẳng có cái cây nào. Thế là anh đi thẳng tới khuôn viên của lâu đài Valfeuillu cách đó mấy bước chân và bất chấp Điều 391 của Bộ luật Hình sự, anh nhảy qua con hào bao quanh lãnh địa của ông Trémorel. Anh định chặt một cành liễu già ủ rũ buông cành bên dòng nước.

Anh đang rút con dao găm trong túi ra, đưa con mắt lấm lét của một tên ăn trộm nhìn quanh, thì bỗng thét lên:

- Ôi, bố ơi!

- Cái gì thế? - Lão già chuyên săn bắt trộm hỏi mà không thèm ngoái đầu lại.

- Bố lại đây! - Philippe lại gọi - Trời ơi, nhanh lền bố!

Nghe giọng thất thanh của con trai, lão Jean Bợm Nhậu hiểu rằng có chuyện kinh hoàng gì đó. Lão buông mái chèo, rồi, được tiếp sức bởi nỗi lo lắng, lão nhảy ba bước đã vào trong khuôn viên.

Rồi cả lão cũng ghê sợ trưóc cảnh tượng đã làm cậu con trai sợ chết khiếp.

Bên bờ nước, nằm giữa đám lấy ơn là thi thể một phụ nữ. Mái tóc dài xõa rối của bà ta xổ tung lẫn trong đám cỏ dại, chiếc váy lụa xám rách bươm vương đầy bùn và máu. Toàn bộ phần trên của thi thể bị nhấn chìm trong dòng nước cạn, còn khuôn mặt thì ngập trong bùn.

- Một vụ giết người! - Philippe run rẩy thì thầm.

- Rõ rồi! - Lão Bợm Nhậu bình thản đáp - Nhưng người đàn bà này là ai? Rất có thể là bà bá tước.

- Ta hãy nhìn kĩ xem. - Cậu con trai nói.

Anh định đến gần xác chết nhưng ông bố giữ tay ngăn lại.

- Mày định làm gì thế, thằng khốn! - Lão lên tiếng - Không bao giờ được đụng đến thi thể của người bị giết mà không có mặt cảnh sát.

- Bố nghĩ thế à?

- Chắc chắn rồi! Làm thế chỉ chuốc lấy phiền toái.

- Thế thì mình đi báo ông Xã trưởng.

- Để làm gì? Dân ở đây ghét ta lắm rồi. Biết đâu họ lại buộc tội chúng ta?

- Dù sao, bố à...

- Cái gì! Nếu ta đi báo với ông Courtois, họ sẽ hoạnh họe là làm thế nào và tại sao chúng ta lại có mặt trong khuôn viên nhà ông Trémorel để thấy chuyện này. Người ta giết bà bá tước thì liên quan gì đến mi? Cứ để họ tìm thấy cái xác đó mà không cần mi có mặt... Nào, chúng ta chuồn thôi.

Nhưng Philippe không động đậy. Anh vẫn đứng cúi đầu, tay chống cằm, suy nghĩ.

- Phải báo cho họ thôi, - Anh tuyên bố quả quyết - chúng ta không phải là những người man dại. Chúng ta sẽ nói với ông Courtois rằng trong lúc đi thuyền rẽ qua khuôn viên này thì nhìn thấy cái xác.

Lúc đầu, lão Bợm Nhậu phản đối, sau đó thấy rằng con trai lão có thể sẽ đi báo chính quyền, lão liền ra vẻ đồng ý.

Hai người lại nhảy qua con hào, bỏ lại đồ đạc rồi vội vã đến nhà ông Xã trưởng Orcival.

Nằm cách thị trấn Corbeil năm cây số bên bò hữu ngạn sông Seine, mất 20 phút đi bộ từ ga xép Évry, Orcival là một trong những ngôi làng tuyệt vời xung quanh Paris, bất chấp nguồn gốc tên gọi quỷ quái của nó.

Người Paris sống ồn ào và phá phách, vào những ngày Chủ nhật, họ thường sà xuống ruộng đồng quậy phá hơn cả châu chấu, nhưng may là họ vẫn chưa phát hiện ra miền thôn quê đẹp mắt này. Mùi mỡ rán đến buồn nôn của những quán rượu ngoại ô chưa làm át đi hương thơm của lá kim ngân. Những tiếng chèo thuyền trên sông, tiếng điệp khúc kèn cornet của những buổi vũ hội chưa bao giờ kinh động được đến những âm thanh thôn dã nơi đây.

Nằm yên ả trên những triền đồi thoai thoải bên sông Seine, xã Orcival có những tòa nhà trắng, những bóng cây tuyệt đẹp và một tháp chuông mới tinh tạo nên vẻ kiều hãnh cho nó.

Bao quanh xã là những khu đất vui chơi rộng lớn, được chăm sóc kĩ lưỡng và tốn kém. Từ trên cao, người ta có thể nhìn thấy những chiếc chơng chóng của hai mươi tòa lâu đài.

Bên phải là những rừng cây to của xã Mauprévoir cùng tòa lâu đài duyên dáng của nữ bá tước xứ La Brèche; trước mặt, bên kia sông, là xã Mousseaux và lâu đài Petit-Bourg, lãnh địa Aguado cũ, nay thuộc sở hữu của một chủ xưởng đóng xe ngựa nổi tiếng, ông Binder; ở bên trái, những rừng cây đẹp kia thuộc về bá tước Trémorel, công viên rộng lớn kia là công viên xã Etioles, còn phía xa là thị trấn Corbeil; tòa nhà to có mái ngói cao hơn cả những cây sồi kia là nhà máy xấy Darblay.

Ông Xã trưởng Orcival sống trên vùng đất cao của ngôi làng, ở trong tòa nhà mà người ta chỉ thấy trong mơ, trị giá hàng trăm nghìn đồng livre lợi tức.

Từng làm nghề sản xuất vải vẽ tranh, ông Courtois đã bước vào nghề buôn bán mà không một xu dính túi và sau 30 năm miệt mài chăm chỉ, ông về hưu với 4 triệu đồng tròn trĩnh. Khi đó ông dự định sống yên bình cùng vợ và mấy cô con gái, mùa đông ở Paris, mùa hè trở về thôn quê.

Nhưng rồi người ta thấy ông tỏ ra lo lắng không yên. Tham vọng lại làm ông bứt rứt. Ông sục sôi vận động rồi cuối cùng phải nhận chức Xã trưởng xã Orcival. Ông bất đắc dĩ chấp nhận cái chức này như chính miệng ông nói ra.

Cái chức Xã trưởng đem lại hạnh phúc lẫn nỗi thất vọng cho ông. Thất vọng là vẻ bên ngoài, còn hạnh phúc là nỗi niềm thầm kín và có thật.

Khi trán hằn những nếp nhăn lo âu thì đúng là lúc ông nguyền rủa trách nhiệm quyền lực, nhưng khi ông quàng chiếc khăn bắt chéo với những quả tua rua vàng chóe thì càng đúng là ông đang hân hoan đứng đầu bộ máy quyền lực nơi đây.

Mọi người trong nhà vẫn đang ngủ khi cha con ông Bertaud đến gõ cổng nhà ông.

Lúc sau, một gia nhân còn ngái ngủ thò đầu ra cửa sổ tầng trệt.

- Có chuyện gì thế bọn vô lại mất dạy kia? - Y quát hỏi với giọng tức tối.

Lão Bợm Nhậu không hề muốn đập lại lời lăng mạ thực ra hoàn toàn xứng đáng với gã kia.

- Chúng tôi muốn nói chuyện với ngài Xã trưởng, - Lão đáp - việc khẩn cấp lắm. Anh đánh thức ông ấy dậy đi, anh Baptiste. Ông ấy không mắng anh đâu.

- Người ta dám mắng tôi á? - Anh chàng Baptiste càu nhàu.

Tuy nhiên cũng phải mất mười phút lời qua tiếng lại giải thích mới thuyết phục được gã gia nhân kia.

Cuối cùng, cha con lão Bertaud cũng được đứng trước người đàn ông thấp, béo và có bộ mặt đỏ, đang rất bực mình vì bị lôi ra khỏi giường quá sớm, đó là ông Courtois.

Philippe được chỉ định là người báo cáo.

- Thưa ngài Xã trưởng, - Anh bắt đầu - chúng tôi đến để thông báo cho ngài một tai họa lớn, đã có án mạng xảy ra tại nhà ông Trémorel.

Ông Courtois là bạn của ông bá tước, nghe tin, mặt ông ta tái xanh như tàu lá.

- Ôi lạy Chúa, - Ông lắp bắp không kìm được xúc động - các người vừa nói gì, một án mạng ư?

- Vâng, chúng tôi vừa nhìn thấy một cái xác, rõ như tôi đang nhìn thấy ngài đây và tôi tin đó là xác của bà bá tước.

Vị Xã trưởng đáng kính nhớn nhác giơ tay lên trời.

- Nhưng mà ở đâu, bao giờ? - Ông hỏi.

- Vừa mới đây, ở cuối khuôn viên, nơi chúng tôi đi qua để nhấc đó lên.

- Thật kinh khủng, - Ông Courtois hiền từ nói - thật bất hạnh! Một người phụ nữ đáng kính đến thế! Nhưng không thể nào, chắc mấy người nhầm rồi, nếu có thì người ta đã báo cho tôi...

- Chúng tôi nhìn rất kĩ, thưa ngài Xã trưởng.

- Một án mạng như vậy xảy ra ngay trong xã của tôi ư! Rốt cục thì các vị đến báo tin thế này là tốt rồi, đợi tôi mặc quần áo rồi ta nhanh đến đó... Nghĩa là, không, hãy đợi chút.

Ông tỏ ra suy nghĩ rồi gọi:

- Baptiste!

Anh chàng gia nhân vẫn quanh quẩn đâu đây. Tai và mắt thấy nhau dán vào lỗ khóa, anh ta cố hết sức vừa nghe vừa nhìn. Nghe thấy tiếng ông chủ, anh ta chỉ việc đưa tay ra mở cửa.

- Ngài gọi tôi ạ?

- Hãy chạy ngay đến nhà ông Thẩm phán hòa giải, - Ông Xã trưởng nói - đừng bỏ phí giây nào, có án mạng rồi, có thể là một vụ giết người, bảo ông ấy đến ngay, khẩn trương lên... Còn mấy người kia, - Ông quay sang cha con nhà Bertaud - đợi ở đây, tôi đi mặc thêm áo choàng.

Thẩm phán hòa giải xã Orcival, Cha Plantat, như người ta vẫn gọi ông như vậy, vốn là người có chức quyền của xã Melun.

Đến tuổi 50, Cha Plantat, người vẫn luôn thành đạt, trong một tháng đã mất đi người vợ yêu quý và hai cậu con trai đẹp rạng ngời, một cậu 18 tuổi, cậu kia 22.

Những mất mát liên tiếp đã làm rụng rời người đàn ông có ba mươi năm thịnh vượng, để lại cho ông nỗi bất hạnh không thể chống đỡ. Từ lâu người ta đã sợ ông mất trí. Chỉ cần thấy một thân chủ nào đến kể lể những chuyện quyền lợi vớ vẩn là ông đã tức điên lên rồi. Vì thế họ không ngạc nhiên khi thấy ông bán văn phòng với giá bằng một nửa. Ông muốn được sống với nỗi đau, cùng niềm tin chắc chắn rằng mình không hề quên được nó.

Nhưng rồi nỗi thương tiếc cũng nguôi dần và căn bệnh vô công rồi nghề xuất hiện. Chức Thẩm phán hòa giải xã Orcival lúc ấy đang trống, thế là Cha Plantat đề đạt nguyện vọng và được nhận chức vụ đó.

Nhận chức vụ này, ông thấy đỡ buồn phiền hơn. Con người này, khi thấy cuộc đời mình sắp hết, liền bắt đầu quan tâm đến hàng nghìn vụ kiện mà mình phải biện hộ. Ông vận dụng mọi trí lực vượt trội, mọi nguồn lực của một bộ óc cởi mở hết mực để nhận rõ thật giả trong số những điều dối trá mà ông buộc phải nghe.

Mặt khác ông vẫn kiên định sống độc thân, bất chấp những lời khích lệ của ông Courtois, vì ông cho rằng xã hội đã làm ông mệt mỏi rồi và rằng một người bất hạnh sẽ chỉ là kẻ phá đám. Lúc rảnh rỗi, ông dành thời gian cho một bộ sưu tập cây hoa thuốc lá cảnh có một không hai.

Nỗi bất hạnh đã khiến tính cách của ông biến đổi, lúc tốt lúc xấu và nhìn bề ngoài thì đã biến ông thành một người ích kỷ ghê gớm. Ông cam đoan chỉ quan tâm đến những sự việc thường ngày không hơn gì một kẻ bình luận chán chường đối với những trò chơi trên sân khấu. Ông thích khoa trương thái độ thờ ơ cực độ dành cho mọi việc, đến mức ông thề rằng nếu Paris có bị trận mưa lửa giội xuống thì cũng chẳng khiến ông ngoái đầu nhìn. Có vẻ như ông không còn khả năng xúc cảm. “Chuyện đó thì liên quan gì đến ta!” là điệp khúc muôn thưở của ông.

Đó là con người mà mười lăm phút sau khi anh chàng Baptiste đi mời đã có mặt tại nhà ông Xã trưởng Orcival.

Ông Plantat là một người cao gầy và cứng cỏi. Khuôn mặt ông chẳng có gì đáng chú ý. Ông có mái tóc ngắn, đôi mắt lo lắng như luôn tìm kiếm cái gì, cái mũi dài và mảnh trông như lưỡi dao cạo. Sau những chuyện bất hạnh, cái miệng ông, một thời thanh mảnh, giờ bị biến dạng, môi dưới bị sệ xuống làm cho ông có vẻ ngoài giản dị dễ đánh lừa.

- Người ta báo cho tôi, - Ông nói từ ngoài cửa - là bà bá tước Trémorel đã bị giết hại.

- Ít nhất các vị này đã khẳng định như vậy. - Ông Xã trưởng lên tiếng.

Ông Courtois không như lúc trước nữa. Ông đã có thời gian để bình tĩnh lại. Khuôn mặt ông cố phản ánh vẻ lạnh lùng oai nghiêm. Ông bực tức tự trách mình đã tỏ ra xúc động và đau buồn trước mặt cha con lão Bertaud, những kẻ không có tư cách.

Một người ở địa vị như ta không được xúc động đến thế bởi bất cứ điều gì. Ông tự nhủ.

Và, dù bị kích động khủng khiếp, nhưng ông vẫn cố giữ bình tĩnh, lạnh lùng và thản nhiên.

Cha Plantat đương nhiên cũng tỏ ra như vậy.

- Có thể là một tai nạn đáng tiếc, - Ông cố làm ra vẻ hoàn toàn vô tư - nhưng, thực ra chuyện này có liên quan đến chúng ta không? Dù sao cũng phải nhanh đến đó xem thế nào, tôi đã cho mời viên cai đội hiến binh rồi, ông ấy sẽ bắt kịp chúng ta.

- Ta đi thôi. - Ông Courtois nói - Tôi có đai lễ phục trong túi đây rồi.

Họ lên đường. Cha con lão Bertaud đi trước, cậu con trai tỏ ra vồn vã và sốt ruột, ông bố thì trầm ngâm và lo lắng.

Cứ mấy bước ông Xã trưởng lại thốt lên mấy tiếng kêu than.

- Chuyện này là sao đây? - Ông lẩm bẩm - Một vụ giết người ngay trong xã của ta, một xã từ thời xa xưa chưa hề xảy ra án mạng nào.

Rồi ông nghi ngờ nhìn cha con lão Bertaud.

Con đường dẫn đến nhà ông Trémorel mà dân ở đây gọi là “lâu đài”, tương đối khó đi, nó bị kẹp bởi những bức tường cao chừng chục bước chân. Một bên là khuôn viên nhà hầu tước Lunascol, bên kia là công viên lớn Saint-Jouan.

Việc đi lại đã tốn bao nhiêu thời gian, khi mọi người đứng trước cánh cổng sắt nhà ông Trémorel thì đã 8 giờ sáng.

Ông Xã trưởng giật chuông.

Chiếc chuông rất to, có một khoảng sân nhỏ rải cát rộng chừng năm, sáu mét ngăn cách giữa cổng và tòa nhà, vậy mà không thấy ai xuất hiện.

Ông Xã trưởng giật chuông mạnh hơn, rồi lại mạnh hơn nữa, cuối cùng lấy hết sức giật chuông, nhưng vô ích.

Trước cổng lâu đài nhà ông Lunascol, gần như ngay trước mặt, có một anh chàng trông ngựa đang lau chùi bộ yên cương.

- Đừng mất công giật chuông, các ngài ạ, - Anh chàng trông ngựa nói - chẳng có ai trong lâu đài đâu.

- Sao, không có ai ư? - Ông Xã trưởng ngạc nhiên hỏi.

- Tôi nghe nói, - Anh chàng trông ngựa đáp - chỉ còn ông bà chủ ở lại thôi. Tối qua mọi người đã đi cả rồi. Họ đáp chuyến tàu 8 giờ 40 đi Paris để dự đám cưới người nấu bếp cũ, chị Denis. Chắc sáng nay họ sẽ về bằng chuyến tàu đầu tiên. Cả tôi cũng được mời...

- Lạy Chúa! - Ông Courtois ngắt lời - Đêm qua ông bà bá tước ở một mình à?

- Hoàn toàn có mình họ, thưa ngài Xã trưởng.

- Thật kinh khủng!

Cha Plantat tỏ ra sốt ruột bởi cuộc đối thoại này.

- Xem nào, - Ông nói - chúng ta không thể đứng mãi ngoài cổng thế này, hiến binh vẫn chưa đến, ta phải gọi thợ khóa đến thôi.

Anh chàng Philippe đang định chạy đi thì nghe thấy tiếng hát, cười từ phía cuối đường. Gần như ngay tức khắc xuất hiện năm người, ba nữ, hai nam.

- Ồ! Người của lâu đài đây rồi! - Anh chàng trông ngựa lên tiếng, thấy cuộc viếng thăm buổi sáng này có gì đó bất thường - Chắc là họ phải có chìa khóa.

Về phần mình, nhìn thấy có người đứng trước cổng, đám gia nhân liền im bặt rồi rảo bước. Thậm chí một người họ còn chạy vượt lên, đó chính là anh hầu phòng của ông bá tước.

- Các ngài muốn nói chuyện với ngài bá tước à? -Anh ta hỏi sau khi đã chào ông Xã trưởng và ngài Thẩm phán hòa giải.

- Chúng tôi giật đến đứt chuông năm lần bảy lượt rồi đây. - Ông Xã trưởng nói.

- Thế thì lạ quá! - Anh hầu phòng đáp - Dù sao ngài bá tước cũng chỉ ngủ chập chờn! Có thể ngài ấy đã đi đâu đó.

- Chết thật! - Philịppe kêu lên - Biết đâu chúng đã giết cả hai người!

Câu nói trên làm cho đám gia nhân tỉnh người, họ vốn đang vui vẻ sau tiệc rượu mừng tân hôn.

Ông Courtois thì có vẻ đang soi xét thái độ của lão Bertaud.

- Một vụ giết người ư? - Anh hầu phòng thì thầm - Ôi! Lại vì tiền đây, ta vào xem nào...

- Cái gì? - Ông Xã trưởng hỏi.

- Sáng qua, ngài bá tước vừa nhận một khoản tiền rất lớn.

- Ồ, đúng rồi, một khoản lớn lắm, - Một chị hầu phòng nói thêm vào - một gói to như gói tiền giấy. Bà bá tước còn nói với ông bá tước rằng bà sẽ không thể nhắm mắt suốt đêm nay với số tiền lớn như vậy ở trong nhà.

Im lặng một lát, mọi người nhìn nhau với vẻ hoảng sợ. Ông Courtois trầm ngâm suy nghĩ.

- Tối qua các vị đi lúc mấy giờ? - Ông hỏi đám gia nhân.

- 8 giờ, chúng tôi ăn tối sớm hơn một chút.

- Tất cả các vị cùng đi một lúc à?

- Vâng thưa ngài.

- Các vị không rời nhau chứ?

- Không rời một phút.

- Tất cả các vị đều về cùng nhau chứ?

Đám gia nhân nhìn nhau vẻ khác lạ.

- Tất! - Chị hầu phòng đáp với giọng trôi chảy - Mà không. Một người đã chia tay chúng tôi khi đến ga Lyon ở Paris, đó là anh Guespin.

- Ồ!

- Vâng, thưa ngài, anh ấy chuồn đi có việc riêng và bảo sẽ bắt kịp chúng tôi tại đám cưới nhà ông Wepler ở Batignolles.

Ông Xã trưởng huých mạnh khuỷu tay sang ông Thẩm phán để khiến ông này chú ý rồi tiếp tục hỏi.

- Thế anh chàng Guespin này không gặp lại các vị à?

- Không, thưa ngài, đêm qua tôi đã nhiều lần hỏi thăm tin tức về anh ta mà không được, tôi cảm thấy sự vắng mặt của anh ta có vẻ ám muội.

Rõ ràng chị hầu phòng này đang cố tỏ ra có óc sáng suốt cao độ, chị ta còn nói đến những điều linh cảm.

- Anh gia nhân đó, - Ông Courtois hỏi - làm việc trong nhà này lâu rồi chứ?

- Từ mùa xuân.

- Nhiệm vụ của anh ta là gì?

- Anh ta được nhà Gentil Jardinier ở Paris cử đến chăm sóc mấy cây hoa hiếm trong nhà kính của bà chủ.

- Và... Anh ta biết về khoản tiền chứ?

Đám gia nhân lại nhìn nhau.

- Vâng, vâng! - Họ đồng thanh đáp - Chúng tôi đã nói chuyện nhiều với nhau ở trong bếp.

Chị hầu phòng khéo mồm còn nói thêm:

- Anh ta còn nói với tôi là: “Phải nói là trong tủ bàn giấy của ngài bá tước có thứ đủ làm giàu cho tất cả chúng ta!”

- Anh ta là người thế nào?

Câu hỏi này đã dập tắt hoàn toàn thói ba hoa của đám gia nhân. Không ai dám nói gì, họ cảm thấy rõ, chỉ cần một câu nói ngắn gọn thôi cũng có thể thành cơ sở cho lời buộc tội khủng khiếp.

Nhưng anh chàng trông ngựa đang muốn xía vô kia thì chẳng kiêng nể gì, liền đáp:

- Đó là một chàng trai tốt bụng, anh chàng Guespin ấy và là một kẻ lang thang. Lạy trời! Liệu anh ta có biết gì về những chuyện này không? Con người này hiểu biết mọi chuyện, có vẻ trước đây anh ta là người giàu có và nếu anh ta muốn... Nhưng mà này, anh ta thích công việc làm sẵn, đã thế lại còn ăn chơi như chưa bao giờ được chơi, một kẻ ham chơi bi-a, thật đấy!

Với vẻ lơ đãng, ông Plantat vừa nghe những lời khai, đúng hơn là những lời nói xấu của anh chàng trông ngựa, vừa xem xét kĩ bức tường và chiếc cổng sắt. Ông quay lại đúng lúc để ngắt lời anh chàng trông ngựa.

- Thôi đủ rồi! - Ông nói làm ông Courtois phật ý - Trước khi tiếp tục cuộc hỏi cung này, ta phải xác định được án mạng đã, tuy nhiên nếu như có án mạng, chuyện mà đến nay vẫn chưa được chứng minh, ai trong số các vị có chìa khóa thì mở cổng đi.

Anh chàng hầu phòng có chìa khóa, liền mở cổng và mọi người bước vào mảnh sân nhỏ. Đội hiến binh cũng vừa đến nơi. Ông Xã trưởng bảo viên cai đội đi theo mình và sai hai người lính đứng canh cổng không cho ai ra vào nếu không được phép của ông.

Chỉ khi đó anh hầu phòng mới mở cửa tòa lâu đài.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.