Những lúc vội, Ông Lecoq đi rất nhanh. Ông đi xuống phố Notre-Dame-de-Lorette, con phố thường có nhiều người qua lại nhất ở Paris, ông đi gần như chạy, đến mức Cha Plantat phải cố gắng lắm mới theo kịp.
Mải mê nghĩ về các biện pháp để đảm bảo thành công cho những dự định, ông vừa rảo bước vừa liên tục nói một mình mà ông Thẩm phán hòa giải chỉ lõm bõm nghe câu được câu chăng.
- Mọi việc sẽ tốt đẹp, - Ông lẩm nhẩm - chúng ta sẽ thành công. Hiếm khi có chiến dịch nào đầu đã xuôi mà đuôi lại không lọt. Nếu anh chàng Job có mặt ở cửa hàng rượu, nếu một trong những nhân viên của ta thành công trong chuyến đi tuần khắp thành phố, thì vụ án lâu đài Valfeuillu sẽ được giải quyết, được cân nhắc, được dàn xếp trong tối nay và sau 8 ngày sẽ không ai nhắc đến nó nữa.
Đến cuối phố, trước cửa nhà thờ, ông Lecoq đột ngột dừng lại.
- Tôi phải xin ngài thứ lỗi, thưa ngài, - Ông nói với ông Thẩm phán hòa giải - vì đã lôi ngài đi theo và bắt tội ngài phải làm cái nghề của tôi, nhưng không những sự giúp đỡ của ngài đã rất có ích cho tôi ở chỗ bà Charman, mà bây giờ nó còn hoàn toàn không thể thiếu được khi chúng ta chuẩn bị làm việc một cách nghiêm túc với gã Trémorel.
Ngay lập tức họ băng qua ngã tư rồi bước vào quán rượu nằm ở góc phố Martyrs.
Đứng sau quầy rượu làm bằng thiếc và đang bận rót rượu từ bình vào các chai lít, ông chủ cửa hàng không tỏ ra kém phần ngạc nhiên khi thấy hai người có vẻ thuộc tầng lớp trên mạo hiểm bước vào quán. Nhưng ông Lecoq, giống như viên tướng Alcibiade[1], ở đâu ông cũng có thể coi như nhà mình và ông biết nói thứ ngôn ngữ chuyên môn của mọi tầng lớp ở bất cứ nơi nào. Ông hỏi người bán rượu:
- Có một hội khoảng tám đến mười người đang đợi bạn bè ở đây phải không?
- Vâng, thưa ngài, các vị kia đã đến được khoảng một tiếng đồng hồ rồi.
- Họ đang ở trong cái phòng lớn trong cùng kia hả?
- Chính xác, thưa ngài. - Ông chủ quán bỗng khúm núm đáp.
Ông ta không biết chính xác nhân vật đang hỏi mình, nhưng lại đánh hơi thấy đây là nhân viên cấp cao nào đó của Sở Cảnh sát.
Từ lúc đó ông ta không hề ngạc nhiên khi thấy quý ông tao nhã này biết rõ như mình về những người có mặt trong quán và tự tin mở cánh cửa căn phòng đã chỉ. Trong căn phòng ở phía sâu này, được cách biệt với các phòng khác bởi lớp kính mờ đơn giản, có mười người đàn ông với bộ dạng khác nhau vừa uống vừa chơi bài.
Nhìn thấy ông Lecoq và Cha Plantat bước vào, họ kính cẩn đứng dậy và những người nào khi nãy vẫn đội mũ thì đều bỏ xuống.
- Tốt lắm, anh Job. - Vị nhân viên an ninh nói với một người có vẻ là trưởng nhóm - Anh đúng giờ lắm, tôi rất hài lòng. Sáu người của anh là đủ, vì tôi còn thấy có cả ba phái viên của mình kia rồi.
Anh Job nghiêng đầu, vui sướng vì đã làm hài lòng được vị thủ trưởng thường tiết kiệm lời khen.
- Các anh hãy đợi ở đây thêm chút nữa. - Ông Lecoq nói tiếp - Những chỉ dẫn của tôi sẽ phụ thuộc vào bản báo cáo mà tôi đang muốn nghe.
Ông liền quay sang các phái viên của mình và hỏi:
- Ai trong số các vị đã có kết quả?
- Tôi, thưa ngài! - Một anh chàng cao lớn đáp, anh có khuôn mặt mai mái xanh, có bộ ria mép mảnh, đúng là một người Paris thực sự.
- Lại là anh, Palot, anh bạn của tôi, chắc chắn anh đã gặp may. Anh hãy theo tôi sang phòng bên, nhưng trước đó hãy bảo chủ quán đem một chai rượu và canh chừng đừng để ai làm phiền chúng ta.
Lệnh của ông nhanh chóng được thực hiện, và, sau khi mời Cha Plantat ngồi, ông Lecoq tự tay cài then cửa.
- Giờ thì anh nói đi, - Ông Lecoq nói - và ngắn gọn thôi.
- Vậy là, thưa ngài, tôi đang mất công giơ tấm ảnh cho khoảng chục nhà buôn mành rèm mà không có kết quả thì khi đến phố Saints-Pères có một người thợ mành rèm đến từ ngoại ô Saint-Germain, tên là Rech, đã nhận ra.
- Báo cáo cho tôi những gì ông ta nói, nếu có thể thì từng chữ một.
- Bức ảnh này - ông ta bảo tôi - là ảnh của một khách hàng. Cách đây khoảng một tháng, ông ta đã đến nhà tôi để mua một bộ đồ nội thất - cho phòng khách, phòng ăn và phòng ngủ và cả những chỗ còn lại - dành cho một khách sạn nhỏ vừa thuê. Ông ta không hề mặc cả, chỉ đặt một điều kiện là tất cả phải được giao tại nhà, toàn bộ mành rèm và thảm, sau ba tuần kể từ lúc đó, tức là vào thứ Hai cách đây 8 ngày.
- Vụ mua bán này hết bao nhiều tiền?
- 18.000 franc, trả trước một nửa, nửa còn lại trả nốt khi giao hàng.
- Ai trả tiền lần thứ hai?
- Một gia nhân.
- Ông ta khai tên cho ông thợ mành rèm là gì?
- Ông ấy bảo vị khách hàng có tên là James Wilson, nhưng ông Rech nói với tôi rằng ông ta không có vẻ là một người Anh.
- Ông ta sống ở đâu?
- Đồ nội thất được chở đến một khách sạn nhỏ ở phố Saint-Lazare, số… gần ga Havre.
Trên khuôn mặt của ông Lecoq, từ nãy vẫn có vẻ lo lắng, bây giờ hiện lên niềm vui sướng hân hoan. Ông đang trải nghiệm niềm kiêu hãnh chính đáng và tự nhiên của một thủ lĩnh khi nhìn thấy thành công của mưu kế đánh bại kẻ thù. Ông mạn phép vô vai ngài Thẩm phán già một cách thân thiện và nói một câu:
- Tóm được rồi!
Nhưng anh chàng Palot lắc đầu nói:
- Không chắc thế đâu.
- Tại sao?
- Ngài thử nghĩ xem, sau khi biết địa chỉ, vì vẫn còn thời gian, tôi đã đến do thám địa bàn, là cái khách sạn nhỏ đó.
- Thế thì sao?
- Người sống ở đó đúng là có tên Wilson nhưng không phải người trong ảnh, tôi cam đoan như vậy.
Ông Thẩm phán hòa giải phác một cử chỉ tuyệt vọng, nhưng ông Lecoq không chịu nản chí nhanh như thế.
- Làm sao anh có được những chi tiết đó? - Ông hỏi anh nhân viên.
- Tôi lấy tin từ một gia nhân.
- Hỏng rồi! - Cha Plantat kêu lên - Có thế anh đã gây nghi ngờ!
- Chuyện đó thì không, - Ông Lecoq đáp – tôi đảm bảo điều đó. Palot là học trò của tôi. Trình bày đi, anh bạn.
- Thế là, thưa ngài, tôi đã biết khách sạn, một nơi ở xa hoa, thật đấy! Tôi tự nhủ: Cái lông đây rồi, ta hãy xem con chim có ở trong đó không. Nhưng bằng cách nào? Thật may và rất tình cờ tôi có trong túi một đồng louis. Không chần chừ, tôi thả đồng tiền vào chiếc rãnh dẫn nước thải của khách sạn.
- Sau đó anh giật chuông cửa?
- Đúng thế. Người gác cổng ra mở cửa, còn tôi, với vẻ mặt khó chịu nhất tôi đã kể cho anh ta rằng khi rút khăn mùi soa tôi đã đánh rơi đồng 20 franc vào rãnh nước và nhờ anh ta cho mượn một dụng cụ gì đó để tôi thử khều đồng tiền. Anh ta cho tôi mượn một thanh sắt nhỏ, anh ta cũng cầm một cái và chúng tôi đã khều được đồng tiền trong nháy mắt. Tôi nhảy lên vui sướng và ngỏ ý mời anh ta một cốc gì đó để cảm ơn.
- Cũng không tồi!
- Ồ! Thưa ngài Lecoq, cái mánh khóe này là của ngài, nhưng ngài sẽ thấy phần còn lại là của tôi. Anh gác cổng nhận lời, thế là chúng tôi trở thành hai người bạn thân nhất trên đời cùng ngồi uống rượu bitter tại một quầy rượu bán lẻ bên kia đường trước mặt khách sạn. Chúng tôi nói chuyện vui vẻ, rồi bỗng nhiên tôi cúi xuống đất như thể nhìn thấy vật lạ dưới chân và tôi nhặt được cái gì? Chính là bức ảnh của ông Trémorel mà tôi cố tình đánh rơi rồi giẫm nhẹ lên nó. “Này! - Tôi bảo anh ta - Một bức ảnh chân dung.” Anh bạn kia cầm bức ảnh, ngắm nhìn mà không thấy có vẻ nhận ra. Thế là, để chắc chắn thêm, tôi cố gợi chuyện: “Cái ông này trông đẹp đấy chứ, chủ nhà của ông chắc cũng thuộc loại nhu thế này, bởi vì những nguời đẹp thuờng giống nhau.” Nhưng anh ta bảo là không, rằng người trong ảnh có râu rậm, còn ông chủ của anh ta mặt nhẵn nhụi như một thầy tu. “Vả lại, ông chủ của tôi là người Mỹ, đúng là ông ấy ra lệnh cho tôi bằng tiếng Pháp, nhưng ông chủ và bà chủ toàn nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh.”
Càng nghe Palot nói, mắt ông Lecoq càng sáng lên.
- Trémorel có nói được tiếng Anh không? - Ông hỏi Cha Plantat.
- Nói tàm tạm thôi, cả Laurence cũng thế. Vậy là chúng ta đã dò đúng manh mối, bởi vì chúng ta biết rằng Trémorel đã cạo râu vào buổi tối diễn ra vụ án. Chúng ta có thể hành động...
Tuy nhiên anh Palot đang đợi được khen lại tỏ ra có phần bối rối.
- Anh bạn ơi, - Vị nhân viên an ninh nói - tôi thấy cuộc điều tra của anh rất hay, anh xứng đáng được tiền thưởng. Mặc dù chưa nắm rõ những gì chúng tôi đã biết, nhưng anh đã suy đoán rất đúng. Nhưng chúng ta hãy trở lại chuyện khách sạn, chắc anh đã có được sơ đồ của tầng trệt chứ?
- Tất nhiên, thưa ngài và cả lầu một nữa. Anh gác cổng, vì không phải là người ít lời, đã cho tôi nhiều thông tin về ông bà chủ mặc dù anh ta mói chỉ vào làm có hai ngày. Bà chủ tỏ ra rất buồn và chỉ thấy bà ta khóc.
- Chúng tôi biết rồi. Nói sơ đồ đi...
- Ở tầng trệt có chiếc cổng tò vò cao rộng được lát đá để xe cộ qua lại. Ở một bên cổng có cái sân khá rộng, cuối sân là tàu ngựa và nhà để xe. Bền trái cổng là chòi gác cổng. Bên phải cổng có cửa kính thông với một cầu thang sáu bậc dẫn đến tiền sảnh, tiếp giáp với tiền sảnh là phòng khách, phòng ăn và hai phòng nhỏ khác. Trên lầu một là các phòng của ông chủ và bà chủ, một phòng làm việc, một...
- Đủ rồi! - Ông Lecoq ngắt lời - Cuộc bao vây của ta đã xong.
Và ông đứng bật dậy, mở cửa bước sang căn phòng lớn, theo sau là Cha Plantat và Palot. Giống như lần trước, nhóm cảnh sát trong phòng lại đứng cả dậy.
- Anh Job, - Ông Lecoq nói với viên phụ tá - hãy nghe kĩ lệnh đây. Sau khi tôi ra khỏi quán, anh hãy thanh toán ở đây. Sau đó, với tư cách là những người dưới quyền tôi, các anh hãy đến cái quán rượu đầu tiên nằm bên phải cuối đường Amsterdam. Các anh ăn tối đi, vì vẫn còn thời gian, nhưng ăn từ tốn thôi, các anh hiểu chưa.
Ông rút trong ví ra hai đồng louis đặt lên bàn và nói:
- Bữa tối của các anh đây.
Nói rồi ông đi ra, sau khi đã dặn Palot theo sát mình. Trước hết ông Lecoq muốn tự mình tìm hiểu khách sạn của Trémorel. Chỉ nhìn qua ông đã đánh giá được rằng bố trí bên trong đúng như anh Palot đã nói.
- Thế này là tốt rồi! - Ông bảo Cha Plantat – Chúng ta đã có địa thế cho mình rồi. Đến lúc này thì vận may là chín mươi phần trăm.
- Ông sẽ làm gì? - Ông Thẩm phán già hỏi, ông đang hồi hộp khi thời điểm quyết định đang đến gần.
- Hiện tại thì không làm gì cả, tôi chỉ muốn hành động khi đêm xuống. Vậy thì, - Ông gần như vui vẻ nói thêm, - vì chúng ta còn hai tiếng nữa, ta hãy làm như mấy người kia, tôi biết ngay trong khu phố này, cách đây vài bước chân, có một nhà hàng mà ta có thể ăn tối rất ngon, ta đi ăn thôi.
Và không đợi Cha Plantat trả lời, ông kéo Cha Plantat đến một nhà hàng trong con ngõ hẹp thông ra cảng Havre. Nhưng đúng lúc đặt tay lên tay nắm cửa thì ông dừng lại ra hiệu. Palot lập tức bước tới.
- Tôi cho anh hai tiếng đồng hồ, - Ông nói - để anh cải trang sao cho người gác cổng ban chiều không nhận ra và để anh ăn miếng cơm. Anh hãy đóng vai người làm công của ông thợ mành rèm. Chạy nhanh đi, tôi sẽ đợi anh ở nhà hàng này.
Đúng như ông Lecoq nói, đồ ăn ở nhà hàng Havre rất ngon. Đáng buồn là Cha Plantat không còn tâm trí mà thưởng thức. Ngay từ sáng sớm, trái tim ông đã thắt lại và ông không thể nuốt nổi một miếng. Giá mà ông biết được điều gì đó trong những dự định của người dẫn đường này! Nhưng mà vị nhân viên an ninh vẫn kín như bưng, chỉ trả lời mọi câu hỏi của ông bằng câu:
- Cứ mặc tôi, ngài cứ tin ở tôi.
Tất nhiên Cha Plantat rất tin ông, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy mưu toan muốn tránh cho gã Trémorel khỏi bị đưa ra tòa đại hình là rất nguy hiểm, nó đang phải đương đầu với vô vàn khó khăn không thể vượt qua và gần như trở nên điên rồ. Những mối nghi ngờ đau xé nhất đang xâm chiếm đầu óc và hành hạ ông Thẩm phán già. Nói cho cùng thì ông đang đánh liều mạng sống, bởi ông đã thề sẽ không sống được nếu mất Laurence, khi nàng buộc phải thú nhận giữa tòa án cả nỗi ô danh lẫn tình yêu của nàng dành cho gã Hector.
Ông Lecoq cố ép ông bạn rượu của mình ăn no, muốn bắt ông ta ăn ít nhất một bát canh và một cốc vang Bordeaux lâu năm. Nhanh chóng nhận ra những nỗ lực của mình chỉ vô ích, thế là ông quyết định ăn như thể chỉ có một mình. Ông cũng đang rất lo, nhưng chưa bao giờ sự lo lắng đến kết quả công việc lại làm ông mất miếng ăn. Ông ăn lâu và kĩ, nhanh chóng uống hết cả chai vang Léoville. Trong khi đó đêm đã xuống, mấy anh hầu bàn bắt đầu thắp sáng những chiếc đèn chùm. Dần dần phòng ăn trở nên trống vắng, gần như chỉ còn Cha Plantat và ông Lecoq.
- Liệu đã đến lúc chúng ta hành động chưa? - Ông Thẩm phán già rụt rè hỏi.
Ông Lecoq rút đồng hồ ra xem.
- Chúng ta còn gần một tiếng đồng hồ nữa, - Ông đáp - tuy nhiên tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị mọi thứ.
Ông gọi người hầu bàn, yêu cầu một tách cà phê đồng thời mang cho mình một cái gì để viết.
- Ngài thấy đấy, thưa ngài! - Ông nói tiếp trong lúc người hầu bàn sốt sắng phục vụ - Điều quan trọng là phải tiếp cận được tiểu thư Laurence mà gã Trémorel không biết. Chúng ta cần nói chuyện với nàng 10 phút tại chỗ ở của nàng. Đó là điều kiện không thể thiếu để chúng ta thành công.
Có lẽ ông Thẩm phán già đang chờ đợi một chuyển biến nhanh chóng bất ngờ và có tính quyết định nào đó thì lời tuyên bố này của ông Lecoq có vẻ làm ông rụng rời.
- Nếu thế, - Ông phác một cử chỉ buồn rầu - nếu thế thì đành từ bỏ dự định của chúng ta thôi.
- Tại sao?
- Bởi vì rất rõ ràng là Trémorel sẽ không để Laurence ở một mình được một phút.
- Tôi đã nghĩ cách kéo y ra ngoài.
- Thưa ông, một người vốn sáng suốt như ông mà lại nghĩ là gã ta dám mạo hiểm đi ra phố ư! Thế thì ông không hiểu tình cảnh của gã lúc này rồi. Ông hãy nghĩ rằng gã đang sợ chết khiếp. Chúng ta biết rằng người ta sẽ không tìm thấy bản tố giác của ông Sauvresy, nhưng gã thì không biết điều đó. Gã nghĩ rằng có thể người ta đã tìm thấy tập bản thảo đó, đã nghi ngờ và chắc là cảnh sát đang truy lùng gã.
Ông Lecoq nỏ một nụ cười đắc thắng.
- Tôi biết tất cả những điều đó, - Ông đáp - và biết cả những điều khác nữa. Ồ! Tìm được cách xua gã Trémorel ra khỏi hang không phải dễ. Tôi đã phải tìm kiếm rất lâu, nhưng cuối cùng, đúng lúc vào đây tôi đã tìm thấy. Trong một tiếng nữa, bá tước Trémorel sẽ có mặt ở khu ngoại ô Saint-Germain. Đúng là tôi phải trả giá để làm một điều giả dối, nhưng ông sẽ công nhận cho tôi những tình tiết giảm tội. Vả lại, kết quả sẽ biện hộ cho phương tiện.
Ông cầm bút, miệng vẫn ngậm điếu xì gà và viết vội một bức thư:
“Thưa ngài Wilson,
Có bốn tờ 1.000 franc mà ông trả cho tôi là tiền giả; tôi vừa biết được điều đó khi đem đến gửi ngân hàng. Nếu trước 10 giờ mà ông không đến nhà tôi để làm sáng tỏ chuyện này thì rất tiếc là tối nay tôi sẽ phải gửi một đơn khiếu nại cho ngài biện lý.
Rech.”
- Đây, thưa ngài - Ông Lecoq nói và đưa bức thư cho Cha Plantat - ngài xem đi!
Chỉ bằng cái liếc mắt, ông Thẩm phán già đã đọc xong và không thể kìm nén được tiếng reo vui làm cả đám hầu bàn phải quay sang nhìn.
- Phải, phải! - Ông nói - Quả thực, hắn ta sẽ phát hoảng khi nhận được bức thư này. Hắn ta sẽ nghĩ rằng trong tập tiền mà hắn dùng để thanh toán có thể bị lẫn tiền giả mà không biết, hắn nghĩ nếu có đơn khiếu nại thì viện công tố sẽ điều tra, rằng hắn sẽ phải chứng minh mình đúng là ông Wilson và thế là tiêu đời.
- Vậy ngài có tin là hắn sẽ ra khỏi nhà không?
- Tôi dám chắc, nếu hắn không phải là thằng điên.
- Vậy là chúng ta sẽ thành công, tôi xin nhắc lại như
Vậy, bởi lẽ tôi vừa vượt qua được sự trở ngại nghiêm túc duy nhất.
Ông đột ngột ngừng lời. Cửa nhà hàng hé mở và một người thò đầu rồi lại thụt ra ngay.
- Người của tôi đây rồi! - Ông Lecoq nói và gọi người hầu bàn tính tiền - Ta đi thôi, chắc anh ấy đang đợi ngoài ngõ.
Quả thực, ở ngoài ngõ có một người ăn mặc giống như công nhân mành rèm vừa đứng đợi vừa làm ra vẻ lượn lờ dọc theo các cửa hàng. Anh ta có mái tóc dài màu nâu, bộ ria mép và lông mày đen nhánh. Tất nhiên Cha Plantat không nhận ra đó là Pâlot. Với con mắt chuyên môn, ông Lecoq nhận ra ngay và thậm chí tỏ ra không mấy hài lòng.
- Dở quá, - Ông càu nhàu khi anh chàng thợ mành rèm chào - thật đáng thương. Anh bạn ơi, anh tưởng rằng để cải trang thì chỉ cần thay đổi màu râu thôi ư? Hãy nhìn vào chiếc gương này xem liệu mặt anh có khác cái mặt ban chiều không? Anh mắt và nụ cười có khác trước không? Còn nữa, anh nhìn xem, cái mũ lưỡi trai đội quá lệch, không tự nhiên, bàn tay thì thọc vào túi chưa đủ bạo dạn.
- Thưa ngài, lần sau tôi sẽ cố làm tốt hơn! - Palot khiêm tốn đáp.
- Tôi mong là thế, nhưng thôi, tối nay anh gác cổng sẽ không nhận ra anh đâu và chỉ cần có thế.
- Thế bây giờ tôi phải làm gì?
- Hãy nghe tôi chỉ dẫn đây, - Ông Lecoq đáp lại - và nhất là đừng mắc sai lầm. Trước tiên, anh hãy thuê một chiếc xe có ngựa khỏe. Sau đó anh đánh xe đến quán rượu vừa nãy tìm một người của ta để anh ta đi theo anh đến khách sạn của ông Wilson. Đến đó, anh sẽ giật chuông gọi cửa, anh sẽ vào đó một mình, trao cho anh gác cổng bức thư này và bảo rằng có việc rất quan trọng và khẩn cấp. Làm xong nhiệm vụ đó, hai anh sẽ phục kích trước cửa khách sạn. Nếu ông Wilson đi ra và ông ta sẽ đi ra, nếu không tôi sẽ không phải là Lecoq nữa, thì anh bảo anh bạn kia đến báo ngay cho tôi biết, còn anh thì bám theo ông Wilson và không được để mất dấu. Chắc chắn ông ta sẽ đi thuê xe, anh sẽ đi theo bằng xe của mình, nhưng phải cẩn thận ngồi trên ghế cạnh người đánh xe. Và hãy mở to mắt ra, gã này rất có khả năng chuồn qua cửa xe trong khi xe chạy để cho anh đuổi theo chiếc xe trống đó.
- Được rồi, khi mà tôi đã được cảnh báo...
- Im lặng đã khi tôi đang nói. Ông ta có thể sẽ đến cửa hàng mành rèm ở phố Saints-Pères, nhưng tôi có thể nhầm. Có thể ông ta yêu cầu đưa ra một nhà ga nào đó rồi lên chuyến tàu đầu tiên. Trong trường hợp đó anh sẽ lên cùng toa tàu và đi theo ông ta bất cứ đâu; nhưng phải chú ý đánh điện về cho tôi biết ngay khi có thể.
- Vâng thưa ngài, rất rõ rồi, chỉ có điều nếu tôi phải bắt tàu hỏa...
- Sao? Anh không có tiền chứ gì?
- Đúng thế.
- Thế thì, - Ông Lecoq rút ví ra - cầm lấy tờ 500 franc, chỗ này thừa cho anh đi một vòng quả đất đó. Tất cả rõ rồi chứ?
- Xin lỗi... Nếu ông Wilson chỉ làm mỗi việc là quay về khách sạn thì tôi phải làm sao?
- Thế thì cứ để tôi kết thúc công việc. Nếu ông ta quay về thì anh cũng đi theo, và, đúng lúc ông ta dừng xe trước cổng thì anh huýt hai tiếng sáo thật to cho tôi. Sau đó anh đợi tôi ngoài phố và chú ý giữ lại xe để nếu cần thì cho ngài đây mượn.
- Rõ rồi! - Palot nói và chạy đi.
Còn lại hai người, Cha Plantat và ông Lecoq bước thong thả trên con ngõ hẹp. Họ tỏ ra nghiêm trang và lặng lẽ như vẫn hay xảy ra trước thời điểm quyết định của cuộc chơi, thường người ta không nói chuyện bên bàn cờ bạc.
Bỗng ông Lecoq rùng mình. Ông vừa nhận ra anh nhân viên của mình ở cuối ngõ. Ông sốt ruột đến nỗi chạy vội lại đón.
- Thế nào?
- Con mồi đã ra khỏi hang và Palot đang bám theo.
- Đi bộ hay đi xe?
- Đi xe.
- Thế là đủ. Anh đến gặp những người kia và bảo họ sẵn sàng.
Tất cả đang diễn ra theo đúng ý đồ của ông Lecoq, ông hân hoan quay sang ông Thẩm phán già thì ngạc nhiên thấy vẻ mặt ông biến sắc.
- Ngài thấy khó ở à, thưa ngài? - Ông lo lắng hỏi.
- Không, nhưng tôi đã 55 tuổi rồi, ông Lecoq ạ, ở tuổi này mà xúc động thì dễ chết lắm. Đây này, người tôi run lên khi thấy những ước nguyện của mình sắp thành hiện thực và tôi cảm thầy thất vọng vì mình có thể sẽ chết. Tôi sợ, vâng, tôi sợ... Ôi! Giá mà tôi có thể được miễn khỏi phải theo ông!
- Nhưng sự có mặt của ngài là rất cần thiết, thưa ngài, không có ngài, không có sự giúp đỡ của ngài thì tôi không thể làm được gì.
- Tôi thì làm được gì cho ông?
- Cứu tiểu thư Laurence, thưa ngài.
Cái tên này đã tăng thêm cho ông Thẩm phán hòa giải xã Orcival một phần nghị lực.
- Nếu thế thì!... - Ông nói.
Ông quyết bước ra phố thì ông Lecoq giữ lại.
- Chưa đâu, - Ông nói - vẫn chưa. Chiến thắng của cuộc đấu, thưa ngài, phụ thuộc vào những nước đi chính xác của chúng ta. Chỉ một sai sót là tất cả mọi mưu kế của tôi sẽ thất bại thảm hại, tôi sẽ buộc phải bắt giữ và giao nộp bị can cho tòa án. Chúng ta cần 10 phút nói chuyện với tiểu thư Laurence chứ không hơn và rất có thể cuộc nói chuyện này sẽ bị cắt ngang bởi sự quay về của Trémorel. Vì thế chúng ta phải tính toán cẩn thận. Gã vô lại này sẽ cần 30 phút để đi hết phố Saints-Pères mà không gặp ai; khi quay về cũng chừng ấy thời gian, cộng thêm 15 phút mất mát nữa, tất cả là 1 tiếng 15 phút.
Chúng ta còn 40 phút chờ đợi.
Cha Plantat không đáp, nhưng Lecoq hiểu rằng ông ta không thể đứng lâu như thế được sau một ngày mệt mỏi và đầy xúc động, cộng thêm việc chưa ăn uống gì từ hôm qua đến giờ. Ông liền dẫn ông ta vào quán nước bên cạnh và ép ông ăn mấy miếng bánh quy nhúng trong rượu vang. Sau đó, thấy rằng mọi cuộc chuyện trò sẽ chỉ quấy rầy con người đang quá bất hạnh này, ông cầm tờ báo buổi chiều và nhanh chóng bị cuốn hút vào bản tin nước Đức.
Chuông đồng hồ điểm 9 tiếng, ông Lecoq đặt tờ báo xuống bàn.
- Ta đi thôi. - Ông nói.
Cha Plantat tự tin bước theo, và, cùng với những người của anh Job, họ nhanh chóng có mặt trước khách sạn nơi ông Wilson đang ở.
- Mấy anh, - Ông Lecoq nói với các nhân viên -đứng đây đợi khi nào tôi gọi thì vào, tôi sẽ để cửa hé mở.
Nghe tiếng chuông đầu tiên, cánh cổng mở ra và Cha Plantat cùng ông Lecoq bước vào dưới vòm cổng. Anh gác cổng đứng bên ngưỡng cửa buồng mình.
- Cho hỏi ông Wilson? - Ông Lecoq lên tiếng.
- Ông ấy đi vắng.
- Thế thì tôi sẽ nói chuyện với bà chủ.
- Bà chủ cũng đi vắng.
- Tốt lắm! Chỉ có điều, vì tôi nhất định phải nói chuyện với bà Wilson, nên tôi sẽ lên.
Anh gác cổng định cưỡng lại, nhưng khi thấy ông Lecoq gọi người của mình, anh hiểu mình đang phải làm việc với ai, và, với vẻ đầy thận trọng, anh im lặng không nói gì.
Ông Lecoq liền cắt cử sáu người gác trong sân, ở những vị trí sao cho từ cửa sổ lầu một có thể dễ dàng nhìn thấy họ, rồi ra lệnh cho mấy người còn lại đứng bên kia đường trước mặt khách sạn, dặn họ quan sát thật công khai ngôi nhà.
Cắt đặt công việc xong, ông quay sang anh gác cổng ra lệnh:
- Còn chú mày hãy nghe đây. Khi nào chủ mi về thì tuyệt đối tránh không được nói rằng ngôi nhà đã bị bao vây và rằng chúng ta đang ở trên lầu. Chỉ cần một lời nói là mi đi đòi...
Dáng vẻ và giọng nói của ông Lecoq tỏ ra đe nẹt đến nỗi anh chàng gác cổng phải run lên như thấy mình nằm trong ngục tối ẩm ướt.
- Tôi sẽ như câm như điếc. - Anh ta đáp.
- Có bao nhiêu gia nhân trong khách sạn?
- Ba người, nhưng họ về nhà rồi.
Vị nhân viên an ninh nắm chặt tay Cha Plantat và nói:
- Ngài thấy đấy, thưa ngài, tất cả đang ủng hộ ta. Nào ta vào thôi, và, nhân danh nàng Laurence, hãy can đảm lên!
❀ ❀ ❀
[1] Nhà chính khách, nhà hùng biện và là một vị tướng thời Hy Lạp cổ đại (ND).