Tội Ác Ở Orcival

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xxi

❊ ❊ ❊

Hơn 5 phút trôi qua từ lúc ông Thẩm phán già đọc xong tập hồ sơ dày cộp mà các thính giả của ông, vị nhân viên an ninh và ông bác sĩ, vẫn phải chịu cái ấn tượng của câu chuyện đau buồn này. Đã đành là Cha Plantat có cách đọc đặc biệt và có khả năng truyền cảm hứng đến người nghe. Ông say mê kể như thể người trong cuộc, như thể ông có liên quan phần nào đến vụ việc mờ ám này và rằng quyền lợi của ông có dính líu ở đây.

Ông Lecoq là người đầu tiên trở lại với tình huống câu chuyện.

- Một người can trường, cái ông Sauvresy này. - Ông nói.

Vị nhân viên an ninh thốt lên với vẻ quả quyết. Trong câu chuyện này, điều làm ông ngạc nhiên là quan niệm phi thường của ông Sauvresy. Điều khiến ông thán phục là “cách diễn giỏi” của ông Sauvresy trong cuộc chơi mà ông biết chắc là phải bỏ mạng. Ông Lecoq nói thêm:

- Tôi không được biết nhiều người có tính kiên quyết đáng sợ như vậy đâu. Dám để cho vợ mình đầu độc rất từ từ, úi giời!... Chỉ nghĩ đến đó đã thấy rùng mình rồi.

- Ông ta biết cách trả thù. - Bác sĩ Gendron nói khẽ.

- Vâng, - Cha Plantat đáp - thưa ông bác sĩ, ông ấy biết cách trả thù và còn trả thù khủng khiếp hơn dự định và tưởng tượng của mình.

Từ lúc nào đó, vị nhân viên an ninh đã đứng dậy. Trong hơn ba tiếng đồng hồ, bị đóng đinh vào ghế bành bởi sự cuốn hút của câu chuyện, ông đã ngồi bất động và cảm thấy hai chân tê cứng.

- Ngài Thẩm phán hòa giải sẽ tha lỗi cho tôi. - Ông nói - Riêng tôi, tôi hình dung rất rõ cuộc sống địa ngục đã bắt đầu cho những kẻ đầu độc ngay từ hôm sau cái chết của ông Sauvresy. Thật là những con người có cá tính! Và thưa ngài, ngài đã phác họa cho chúng tôi bằng bàn tay bậc thầy. Theo phân tích của ngài thì người ta hiểu rõ chúng như thể được soi bằng kính lúp trong mười năm.

Ông nói một cách rất cân nhắc, nhưng đồng thời vẫn thăm dò tác động lời khen của mình trên khuôn mặt Cha Plantat.

Ông già này lấy đâu ra những chỉ tiết kia? - Ông tự hỏi - Liệu có phải chính ông ta đã thảo ra bản báo cáo kia và nếu không thì có thể là ai? Tại sao đã nắm được những thông tin này mà ông ta không nói gì?

Cha Plantat không muốn nhận ra những câu lục vấn ngấm ngầm của ông Lecoq.

- Tôi biết, - Ông nói - rằng cơ thể ông Sauvresy chỉ nguội lạnh đi từ lúc những kẻ sát nhân tham gia trao đổi những lời đe dọa tự tử.

- Thật bất hạnh cho chúng! - Bác sĩ Gendron nhận xét - Ông Sauvresy đã dự kiến trường hợp cô vợ góa có thể muốn dùng số thuốc độc còn lại.

- Ồ, ông ấy thật mạnh mẽ, - Ông Lecoq nói với giọng thuyết phục - rất mạnh mẽ.

- Cô nàng Berthe, - Cha Plantat nói tiếp - không thể tha thứ cho Hector vì đã không cầm khẩu súng mà ông Sauvresy đưa cho và không tự bắn vỡ sọ mình. Sauvresy đã dự đoán được cả điều đó. Berthe đã hình dung rằng nếu người tình chết thì chồng mình có thể quên đi tất cả và ta không thể nói liệu cô ta có nhầm không.

- Mọi người xung quanh đã không bao giờ biết được cuộc chiến tranh nội bộ khủng khiếp đó?

- Mọi người chưa bao giờ nghi ngờ.

- Thật tuyệt vời!

- Hãy nói, ông Lecoq, rằng đó là chuyện gần như không thể tin nổi. Chưa bao giờ có một sự giả vờ khôn khéo đến thế, lại kín kẽ một cách tuyệt vời đến thế. Ông hãy hỏi bất cứ ai ở xã Orcival này, người ta sẽ trả lời giống như ông Courtois tử tế kia đã trả lời ngài Thẩm phán điều tra vào sáng qua, rằng ông bà bá tước là đôi vợ chồng mẫu mực và say mê nhau hết mực. Thế đấy! Chính tôi còn bị mắc lừa, mặc dù tôi đã biết những gì xảy ra, tôi muốn nói là mặc dù tôi đã nghi ngờ.

Cho dù Cha Plantat đã nhanh chóng chữa lại lời nói, nhưng câu nói vô ý của ông đã không thoát được sự chú ý của ông Lecoq.

Có thực đó chỉ là câu nói vô tình, một câu nói nhịu ? Ông tự hỏi.

Nhưng ông Thẩm phán già lại nói tiếp:

- Những kẻ tội phạm hèn hạ đã bị trừng phạt tàn khốc, ta không cần phải khóc than cho chúng. Vậy là mọi chuyện sẽ tốt đẹp nhất nếu như chính ông Sauvresy, vì bị nỗi căm thù làm cho mê muội và chỉ có một định kiến là trả thù, đã không phạm phải một sự bất cẩn mà tôi coi gần như một tội ác.

- Một tội ác! - Ông bác sĩ sững sờ thốt lên - Một tội ác, ông Sauvresy ư?

Ông Lecoq nở một nụ cười tinh tế và nói thầm rất nhỏ:

- Laurence.

Dù ông nói nhỏ nhưng Cha Plantat vẫn nghe thấy:

- Phải, thưa ông Lecoq. - Ông đáp với giọng nghiêm khắc - Phải, chính là Laurence. Ông Sauvresy đã mắc phải một hành động tồi tệ vào cái ngày ông nghĩ đến việc biến cô gái bất hạnh này thành kẻ tòng phạm, tôi muốn nói là thành công cụ cho nỗi tức giận của ông ta. Chính ông ta đã quăng nàng không chút thương xót vào giữa hai kẻ bỉ ổi kia mà không tự hỏi xem liệu nàng có bị tan nát không. Chính bằng cái tên Laurence mà ông ta đã khiến Berthe phải sống. Thế nhưng ông ta biết nỗi đam mê của Trémorel, biết tình yêu của cô gái bất hạnh này, biết bạn ông dám làm mọi thứ. Ông dự kiến rất giỏi mọi chuyện để phục vụ cho sự trả thù, nhưng không thèm dự kiến rằng Laurence có thể bị quyến rũ và bị làm nhục, ông đã để nàng không có khả năng chống đỡ trước sự quyến rũ của gã đàn ông hèn hạ nhất, bỉ ổi nhất.

Vị nhân viên an ninh suy nghĩ rồi tìm cách bắt bẻ:

- Đó là một tình tiết mà tôi không thể hiểu được. Làm sao mà hai kẻ tòng phạm ghét cay ghét đắng nhau này, hai kẻ mà ý chí kiên định của nạn nhân đã trói buộc họ bất chấp mọi bản năng, lại không chia tay nhau bằng một thỏa thuận chung sau ngày cưới, tức là vào cái ngày sau hôm họ được sở hữu tập hồ sơ bằng chứng cho tội ác của mình?

Ông Thẩm phán già lắc đầu:

- Tôi thấy là tôi vẫn chưa hề làm cho ông hiểu được cá tính đáng sợ của Berthe. Hector có thể vui lòng chấp nhận việc ly dị, nhưng vợ ông ta không đồng ý. Ồ, ông Sauvresy hiểu rất rõ cô ta. Cảm thấy mình đã tiêu đời, bị nỗi hối hận khủng khiếp giày vò, cô ta cần có một nạn nhân, một người để cô ta chuộc lại lỗi lầm và tội ác. Nạn nhân đó chính là Hector. Bám riết được con mồi rồi, cô ta không chịu buông tha bằng bất cứ giá nào.

- Ồ, đúng thế! - Bác sĩ Gendron nhận xét - Ông Trémorel kia cũng quá nhát gan. Ông ta có cái gì mà phải sợ như thế, một khi tập bản thảo của ông Sauvresy đã bị tiêu hủy?

- Ai nói với ông là nó đã bị tiêu hủy? - Ông Thẩm phán già ngắt lời.

Nghe vậy, ông Lecoq dừng đi lại trong thư phòng để đến ngồi ngay trước mặt Cha Plantat.

- Dù chứng cứ bị tiêu hủy hay không, - Ông nói – đối với tôi, vớitôi cuộc điều tra này, tất cả vấn đề là ở đó.

Cha Plantat không định trả lời trực tiếp. Ông hỏi:

- Ông có biết ai đã được ông Sauvresy chọn để giữ gói đồ ký gửi không?

- Ôi! - Ông Lecoq vỗ trán kêu lên như thể vừa có một ý bất chợt khiến mình sáng tỏ - người được ký thác chính là ngài, ngài Thẩm phán hòa giải.

Và trong thâm tâm ông nói thêm: Giờ thì, ông lão của tôi ơi, tôi bắt đâu hiểu thông tin của ông từ đâu mà ra.

- Phải, chính tôi. - Cha Plantat nói tiếp - Vào ngày cưới của bà quả phụ Sauvresy với bá tước Hector, thể theo nguyện vọng cuối cùng của người bạn lúc hấp hối, tôi đã đến lâu đài Valfeuillu, xin gặp ông bà Trémorel.

Mặc dù rất bận tiếp khách xung quanh, nhưng họ tiếp tôi ngay trong căn phòng khách nhỏ ở tầng trệt mà ở đó ông Clément tội nghiệp đã bị sát hại. Cả hai đều tái mặt và tỏ vẻ bối rối sợ hãi. Chắc chắn họ đã đoán được mục đích viếng thăm của tôi, đã đoán được khi nghe tôi nhắc đến tên họ để yêu cầu họ tiếp tôi.

Sau khi chào hỏi, tôi trực tiếp nói chuyện với Berthe, theo đúng những chỉ dẫn tỉ mỉ được viết ra, cho thấy rõ sự lo xa quái quỷ của ông Sauvresy.

- Thưa bà, - Tôi nói với bà ta - tôi được người chồng quá cố của bà giao nhiệm vụ trao lại cho bà, vào ngày bà cưới chồng lần thứ hai, gói đồ mà ông nhà đã ký thác cho tôi.

Cô ta nhận gói đồ gồm chai nước và tập bản thảo với vẻ tươi cười, thậm chí vui sướng, cảm ơn tôi nhiều rồi lập tức đi ra.

Lập tức ông bá tước thấy đổi thái độ. Ông ta tỏ ra rất lo lắng, rất sốt ruột như ngồi trên đống lửa. Tôi thấy rõ ông ta nóng lòng muốn lao theo bước chân của vợ mình mà không dám. Tôi định cáo lui, nhưng ông ta không thể chịu đựng được nữa. “Xin lỗi! - Ông ta đột nhiên bảo tôi - Xin phép ngài, được không ạ? Tôi sẽ quay lại ngay.” Và ông bá tước chạy đi.

Mấy phút sau, khi tôi gặp lại ông ta và vợ thì thấy cả hai mặt đỏ tía tai; đôi mắt họ ánh lên vẻ khác thường và giọng nói vẫn còn run trong khi tiễn tôi ra về với những câu nói xã giao. Chắc chắn họ vừa có cuộc cãi vã kịch liệt nhất.

- Còn phần cuối câu chuyện ta sẽ tự đoán ra. - Ông Lecoq ngắt lời - Bà bá tước phu nhân đã cất giấu tập bản thảo vào nơi an toàn. Và khi người chồng mới yêu cầu đưa cho ông xem thì cô ta trả lời: “Tìm đi!”

- Sauvresy đã dặn kĩ tôi phải trao gói đồ tận tay cho bà ta.

- Ôi! Ông ta am hiểu việc dàn dựng một cuộc trả thù. Để giữ Trémorel dưới chân vợ, ông đưa cho bà ta một thứ vũ khí khủng khiếp luôn sẵn sàng được sử dụng. Đó là chiếc roi ma thuật mà bà ta sẽ sử dụng nếu chẳng mấy ông Trémorel nổi loạn. Ôi! Con người này là một kẻ khốn nạn, nhưng chắc là bà ta đã bắt ông phải chịu khổ ghê gớm...

- Đúng, - Bác sĩ Gendron ngắt lời - cho đến ngày ông ta giết bà ta.

Ông Lecoq lại tiếp tục đi lại trong thư phòng.

- Bây giờ còn lại vấn đề thuốc độc, - Ông nói, - một vấn đề dễ giải quyết, vì chúng ta đang giam giữ trong căn buồng kia kẻ đã bán nó cho bà ta.

- Mặt khác, - Ông bác sĩ đáp lại - đối với cái gọi là thuốc độc thì đó là nghề của tôi rồi. Chính phòng thí nghiệm của tôi là nơi cái thằng vô lại Robelot đã ăn cắp nó, tôi thừa biết nó là thứ thuốc độc gì, ngay cả khi các triệu chứng đã được Cha Plantat mô tả rõ ràng, vẫn chưa cho tôi biết tên gọi của nó. Khi ông Sauvresy chết là lúc tôi đang nghiên cứu cây phụ tử. Chất aconitin của cây này chính là chất đã được dùng để đầu độc ông ấy.

- Ồ! - Ông Lecoq ngạc nhiên nói - Chất aconitin, trong nghề của tôi, đây là lần đầu tiên tôi gặp chất độc này. Có phải nó là một chất mới?

- Không đúng. - Ông Gendron mỉm cười nói - Chính cây phụ tử đã được nàng Médée dùng để chiết xuất ra chất độc, cả La Mã lẫn Hy Lạp đều sử dụng nó với cây độc cần để bào chế chất độc cho công việc hành hình của tòa án.

- Thế mà tôi không biết. Quả thực tôi có quá ít thời gian để nghiên cứu. Với lại, cái chất độc của nàng Médée này, cũng như chất độc của dòng họ Borgia[1], đã thất truyền, có bao nhiêu thứ đã mất!

- Không, nó không thất truyền, ông yên tâm đi. Chỉ có điều chúng ta chỉ biết nó qua các công trình thí nghiệm của Mathiole áp dụng cho tử tù vào thế kỷ XVI, qua các công trình nghiên cứu của Hers, người mà vào năm 1833 đã tách được thành phần hoạt tính là chất alcaloide, cuối cùng qua một số thử nghiệm của Bouchardat, người muốn khẳng định...

Khi mà rủi thấy người ta lại để cho ông bác sĩ Gendron nói về thuốc độc thì khó mà ngăn được. Nhung, mặt khác ông Lecoq cũng không bao giờ chịu bỏ mất đích ngắm.

- Xin lỗi phải ngắt lời ông, thưa bác sĩ. - Ông nói - Liệu ta có tìm thấy dấu vết của chất aconitin trong một cái xác đã chôn cất gần hai năm không? Bởi vì ông Domini muốn khai quật xác chết.

- Thưa ông, các chất phản ứng của aconitin không được nhận biết rõ rệt lắm để có thể tách chúng ra khỏi các di vật của xác chết. Bouchardat đã đề xuất sử dụng chất iodua của kali có chứa iodua để nó cho một chất kết tủa có màu da cam, nhưng tôi đã không thành công với thí nghiệm này.

- Thật quái quỷ, - Ông Lecoq nói - điều trở ngại chính là đây.

Ông bác sĩ nở một nụ cười đắc thắng.

- Ông yên tâm đi, - Ông nói - phương pháp điều chế của tôi trước đây chưa có đâu, chính tôi đã phát minh ra nó đây.

- Ồ! - Cha Plantat kêu lên - chính là tờ giấy thử của ông.

- Chính xác.

- Và Ông có thể sẽ tìm thấy chất aconitin trong xác của ông Sauvresy?

- Tôi có thể tìm ra được, thưa ông, một miligam chất aconitin trong một khối xe bò phân chuồng.

Ông Lecoq tỏ ra hớn hở như có được niềm tin chắc chắn sẽ đạt được kết cục tốt đẹp cho một nhiệm vụ mà ban đầu ông cảm thấy có chút nặng nề.

- Thế đấy! - Ông reo lên - Thế là nhiệm vụ đã kết thúc, công việc điều tra của chúng ta đã hoàn tất. Các sự kiện tiền sử của các nạn nhân được ngài Thẩm phán hòa giải trình bày đã cho chúng ta chìa khóa của tất cả các sự kiện xảy ra tiếp theo cái chết của ông Sauvresy bất hạnh. Như vậy chúng ta đã hiểu được lòng thù hận của đôi vợ chồng bề ngoài có vẻ gắn bó nhau như thế. Vậy là chúng ta đã hiểu rõ rằng ông bá tưóc Hector đã chọn một cô gái đẹp có một triệu đồng hồi môn làm người tình chứ không phải làm vợ. Chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy ông Trémorel cam chịu vứt bỏ xuống sông Seine tên tuổi và nhân phẩm để làm một hộ tịch mới. Sở dĩ ông ta giết vợ là vì ông ta bị bó buộc bởi logic của các sự kiện. Nếu vợ ông còn sống thì ông không thể bỏ trốn được, thế nhưng ông không thể tiếp tục sống trong lâu đài Valfeuillu. Cuối cùng, cái tập giấy tờ mà ông ta ráo riết tìm kiếm, khi mà mỗi giấy mỗi phút nó có thể bắt ông phải trả giá bằng cả mạng sống, chính là sự kết án dành cho ông, là bằng chứng của tội ác thứ nhất, đó là tập bản thảo của ông Sauvresy.

Ông Lecoq nói với một niềm hào hứng khác thường, như thể ông có một số động cơ ác tâm cá nhân chống lại bá tước Trémorel. Sự việc đúng là như thế, khi vui vẻ thú nhận điều đó, ông không thể kiềm chế lòng oán giận đối với những tội phạm mà ông có nhiệm vụ phải truy tố. Giữa chúng và ông có một chuyện phải thanh toán. Từ đó mà có lòng nhiệt tình vô tư điều tra của ông. Có thể cho dù đó chỉ là công việc bản năng đơn thuần, giống như một người xua chó săn đuổi theo dấu vết con mồi.

- Bây giờ, - Ông nói tiếp - rõ ràng chính tiểu thư Courtois đã đặt dấu chấm hết cho thái độ luôn luôn do dự của bá tước Trémorel. Nỗi đam mê mà ông ta dành cho nàng, bị kích thích bởi những trở ngại, đã phải đi đến chỗ kịch phát. Khi phát hiện ra người tình có thai - vì thực sự là nàng đã có thai, tôi dám cam đoan như vậy. -Kẻ khốn nạn này trở nên quẫn trí, quên hết mọi sự thận trọng và chừng mực. Ông ta chắc đã quá mệt mỏi vì một nhục hình mà sáng nào cũng lặp lại! Ông thấy mình bị tiêu đời, thấy cảnh bà vợ ghê gớm đang miệt mài để có niềm vui sướng được giao nộp ông. Hoảng sợ, ông đã đi trước một bước và quyết định thực hiện vụ giết người. Sự kiện về Laurence là cú roi quất cho ông ta nhảy qua chướng ngại.

Ông bác sĩ Gendron có lẽ đã để tuột mất nhiêu tình tiết làm nên niềm tin chắc của vị nhân viên an ninh. Ông sững sờ kêu lên:

- Sao! Ông tin rằng tiểu thư Laurence là tòng phạm ư?

Vị nhân viên an ninh phác một cử chỉ phản đối quyết liệt.

- Không, thưa ông bác sĩ. - Ông đáp - Tất nhiên là không, lạy Chúa, đừng để cho tôi nghĩ thế. Tiểu thư Courtois trước sau đều không biết đến tội ác này. Nhưng nàng biết rằng ông Trémorel sẽ bỏ vợ để theo nàng. Cuộc chạy trốn đã được bàn thảo giữa hai người, được thỏa thuận rồi bị gác lại. Họ đã hẹn gặp nhau vào một ngày nhất định tại một địa điểm xác định.

- Nhưng còn bức thư, - Ông bác sĩ nói - bức thư kia!

Từ khi nói đến chuyện Laurence, Cha Plantat khó giấu được vẻ lo lắng và cảm xúc của mình. Ông kêu lên:

- Cái bức thư đã ném một gia đình vào cảnh đau khổ ghê gớm nhất và có thể sẽ giết chết ông bạn Courtois tội nghiệp, chỉ là trò đùa bỉ ổi do ông bá tước tưởng tượng ra thôi.

- Ồ! - Ông bác sĩ nổi giận nói - Có thể như thế ư?

- Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ngài Thẩm phán hòa giải. - Ông Lecoq khẳng định - Tối qua, lúc ở nhà ông Xã trưởng, chúng tôi đã có cùng nỗi nghi ngờ. Tôi đã đọc đi đọc lại bức thư của Laurence và tôi đánh cược đó không phải thư của cô ấy. Ông bá tước Trémorel đã đưa một bản nháp và ép cô chép lại. Chúng ta không được nhầm lẫn, thưa các ngài, bức thư này đã được suy tính và thong thả soạn thảo. Không, đó không phải và không thể là lời của một cô gái bất hạnh hai mươi tuổi muốn tự tử để thoát khỏi ô danh.

- Có thể các vị nói đúng. - Ông bác sĩ nói với vẻ chịu thuyết phục rõ ràng - nhưng làm thế nào mà các vị có thể hình dung rằng ông Trémorel ép được cô Courtois phải thực hiện mưu kế ghê tởm này?

- Làm thế nào ư? Thế này nhé, thưa bác sĩ, tôi không phải là người tài giỏi trong những chuyện như thế này, vì hiếm khi có co hội nghiên cứu những tình cảm tự nhiên của các tiểu thư nhà lành, thế nhưng tôi vẫn thấy sự việc rất đơn giản. Một cô gái trong tình trạng như tiểu thư Courtois, khi cảm thấy nỗi ô danh của mình sắp đến lúc bị công khai, thì chắc là cô ta sẽ sẵn sàng làm tất cả, quyết làm tất cả, kể cả phải chết.

Cha Plantat cất lên một tiếng nghe như rên rỉ. Ông chợt nhớ đến một cuộc nói chuyện với Laurence. Ông nhớ lại là nàng đã hỏi thông tin về một số loài cây độc mà ông đang trồng, tỏ ra rất quan tâm đến các cách chiết xuất ra những thứ nước cây có thể gây chết người.

- Đúng, - Ông nói - nàng đã nghĩ đến cái chết.

- Thế đấy! - Vị nhân viên an ninh nói tiếp - Chính thời điểm mà những suy nghĩ tang tóc cứ ám ảnh đầu óc cô gái tội nghiệp là lúc ông bá tước Trémorel có thể dễ dàng thực hiện công việc sa đọa của mình. Chắc là nàng đã nói với ông ta rằng nàng thà chết chứ không chịu nhục, ông ta đã chứng minh rằng vì đang mang thai nên nàng không có quyền tự tử. Ông ta bảo rằng mình rất bất hạnh, vì không được tự do nên không thể sửa chữa lỗi lầm khủng khiếp, nhưng đồng thòi ông ta đã đề nghị được hy sinh mạng sống của mình cho nàng.

Nàng đã phải làm gì để cứu vãn tất cả? Từ bỏ gia đình, làm cho người ta tin rằng mình đã tự tử, trong khi ông ta, về phần mình, sẽ bỏ nhà bỏ vợ. Chắc là nàng đã cưỡng lại kế hoạch đó. Nhưng bằng cách nói đến đứa con trong bụng cần được nuôi dưỡng trong tình thương yêu và cần có một người cha, chắc là ông ta đã giành được sự ưng thuận khó tin nhất từ nàng.

Và nàng đã đồng ý làm tất cả, nàng đã chạy trốn, đã chép lại bức thư bỉ ổi được người tình thảo sẵn và thả vào hòm thư.

Ông bác sĩ đã chịu thuyết phục.

- Phải, - Ông lẩm nhẩm - phải rồi, chắc đó chính là những phương cách quyến rũ mà ông ta đã sử dụng.

- Nhưng ông ta sử dụng thật vụng về, - Vị nhân viên an ninh nói tiếp - thật ngớ ngẩn khi ông ta không nghĩ đến việc người ta chắc chắn sẽ chú ý đến sự trùng hợp giữa việc xác ông bị mất tích với tin tức về sự tự tử của tiểu thư Laurence. Thật vớ vẩn! Xác chết không thể mất tích được như thế. Nhưng không, quý ông này lại tự nhủ: Người ta sẽ tin là ta đã bị sát hại như vợ ta và khi đã có trong tay thủ phạm là Guespin thì tòa án sẽ không điều tra thêm nữa.

Cha Plantat có một cử chỉ tức giận, bất lực một cách tuyệt vọng.

- Ôi! - Ông kêu lên - Không biết kẻ khốn nạn kia đang trốn ở đâu để ta cứu Laurence.

Ông Lecoq nắm cánh tay ông Thẩm phán già rồi siết chặt.

- Thưa ngài, ngài cứ yên tâm. - Ông nói bằng giọng lạnh lùng - Chúng ta sẽ tìm thấy ông ta, nếu không tôi sẽ không còn giữ cái tên Lecoq này nữa. Và, chân thành mà nói, tôi phải thú nhận với ngài rằng nhiệm vụ này không phải là khó.

Có hai, ba tiếng gõ cửa nhè nhẹ đã ngắt lời ông Lecoq. Thời gian cứ trôi, từ lâu mọi người trong nhà đã thức dậy và bắt đầu đi lại. Có đến ít nhất mười lần, vì lo lắng giày vò và gần như phát khóc vì tờ mò thất vọng, bà Petit đã đến ghé tai vào ổ khóa. Than ôi, vô ích!

Thế nhưng không phải bà Petit là người đã gõ cửa.

Đó chính là ông Louis, người làm vườn, đến báo cho ông chủ biết về những thiệt hại ghê gớm xảy ra trong vườn. Cả bãi cỏ đã bị giày xéo, giẫm nát. Đồng thời ông cũng đem vào mấy thứ đồ vật khác lạ bị kẻ gian bỏ lại trên bãi cỏ. Thoạt nhìn ông Lecoq đã nhận ra ngay những đồ vật này.

- Trời! - Ông kêu lên - Tôi quên khuấy đi mất. Tôi đã ở đây bình thản nói chuyện với bộ mặt thật bị để lộ, như thể không phải giữa ban ngày, như thể không có chuyện hớ hênh có thể xảy ra bất cứ lúc nào!

Rồi quay sang ông Louis đang vô cùng ngạc nhiên nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi tóc nâu, trong khi hôm qua ông còn không thấy anh ta vào nhà, ông Lecoq bảo ông Louis:

- Đưa đây ông bạn, đưa cho tôi bộ phụ tùng trang phục đó vì chúng là của tôi.

Rồi, trong nháy mắt, khi chủ nhà ra ngoài để sắp đặt công việc, ông đã chỉnh trang xong và lấy lại bộ mặt hôm qua. Ông làm thành thạo đến mức khi quay lại, Cha Plantat không thể tin vào mắt mình: ông lại thấy bên lò sưởi là ông Lecoq, một nhân viên an ninh hiền lành, vẫn là mái tóc chải dẹt, vẫn là bộ râu quai nón màu vàng hoe và một nụ cười ngờ nghệch; ông đang nghịch ngợm hộp kẹo có hình bức chân dung trên nắp.

Bữa sáng được dọn ra và ông Thẩm phán già đến mời các vị khách, vẫn lặng lẽ như bữa tối hôm qua, bữa sáng kéo dài không lâu. Các vị khách cảm thấy thời gian đang thúc bách. Ông Domini đang đợi họ ở Corbeil và chắc đang sốt ruột vì sự chậm trễ của họ.

Khi ông Louis đem đến một giỏ hoa quả tuyệt vời thì ông Lecoq đang nghĩ đến anh chàng thầy thuốc nắn xương. Ông nói:

- Chắc cái gã khốn nạn kia cũng cần phải ăn cái gì chứ.

Cha Plantat đang định sai gia nhân đi gặp anh chàng Robelot, nhưng vị nhân viên an ninh ngăn lại.

- Đây là một gã nguy hiểm, - Ông nói - để đấy cho tôi.

Ông bước ra, chưa đầy mười phút sau mọi người đã nghe thấy ông kêu to:

- Các ngài đâu!

Ông bác sĩ và ông Thẩm phán hòa giải vội chạy lại.

Ngang cửa buồng là cái xác không còn sinh khí của anh chàng thầy thuốc nắn xương. Anh ta đã tự tử.

❀ ❀ ❀

[1] Một dòng họ ở Italia và Tây Ban Nha, trong khoảng 1492-1503 đã bị nghi ngờ dùng chất độc arsen để phạm tội giết người (ND).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.