Hôm sau, tiết trời lạnh và ẩm ướt. Sương mù buông dày đến nỗi cách mười bước chân không thể nhìn thấy gì. Tuy nhiên, sau bữa sáng, Sauvresy vẫn xách súng và huýt sáo gọi chó.
- Tôi phải làm một chuyến vào rừng Mauprévoir. - Ông nói.
- Thật là một ý tưởng kì quặc! - Hector nhận xét - Một khi đã vào đến rừng thì đến cái nòng súng của cậu cũng chẳng nhìn thấy.
- Mặc kệ tớ, chỉ cần tớ nhìn ra mấy con gà lôi.
Đó chỉ là cái cớ, vì sau khi ra khỏi lâu đài Valfeuillu, Sauvresy đã rẽ phải ra đường đi Corbeil, nửa giờ sau, ông bước vào khách sạn Belle-Image.
Tiểu thư Fancy đang đợi ông trong căn phòng rộng hai giường. Đôi mắt sưng đỏ vì nước mắt, mặt nàng tái nhợt và nước da nám cho thấy nàng đã không ngủ được.
Trên bàn, cạnh lò sưởi đang cháy rực, vẫn còn suất ăn sáng không hề được đụng đến.
Khi Sauvresy bước vào, nàng đứng dậy để ra đón, thân mật đưa tay ra:
- Cảm ơn! - Nàng nói - Cảm ơn ông đã đến. Ôi, ông tốt quá, thưa ông.
Jenny chỉ là một gái làng chơi và ông Sauvresy căm ghét loại gái này, tuy nhiên nỗi đau của nàng tỏ ra rõ ràng và sâu sắc đến nỗi khiến ông xúc động thực sự.
- Cô đau khổ lắm phải không, thưa cô? - Ông hỏi.
- Ồ, vâng, thưa ông, vâng, thật tàn nhẫn.
Những giọt nước mắt khiến nàng nghẹn ngào, bèn lấy khăn tay che mặt.
Ta đã đoán đúng! - Ông nghĩ - Hector đã tuyên bố chia tay. Giờ đến lượt ta phải khéo léo băng bó vết thương cho cô ta, cố gắng làm một điều không thể hòa giải.
Thấy Fancy cứ khóc mãi, ông cầm tay nàng và, bất chấp nàng muốn cưỡng lại, ông nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra.
- Can đảm lên! - Ông nói - Can đảm lên!
Ngước đôi mắt đẫm lệ lền nhìn ông, nỗi đau làm cho nàng đẹp rạng ngời. Nàng hỏi ông:
- Vậy là ông có biết?
- Tôi chẳng biết gì cả, bởi vì theo đề nghị của cô, tôi không hỏi gì Trémorel, nhưng tôi đoán.
- Anh ấy xua đuổi tôi, không muốn gặp tôi nữa! - Tiểu thư Fancy đau đớn nói.
Sauvresy liền vận dụng hết tài hùng biện của mình. Giờ là lúc phải tỏ ra vừa có sức thuyết phục vừa sáo rỗng, vừa có vẻ ân cần nhưng lại phải kiên quyết. Ông kéo ghế đến gần tiểu thư Fancy rồi ngồi xuống.
- Xem nào, cô gái! - Ông nói tiếp - Hãy mạnh mẽ lên, phải biết cam chịu. Than ôi! Mối quan hệ của cô có một sai lầm như của mọi mối quan hệ, nó được nối bằng một ý thích thất thường và sự tất yếu sẽ cắt đứt nó. Người ta không thể cứ trẻ mãi được. Đến một lúc nào đó, dù muốn hay không, ta phải lắng nghe tiếng nói khẩn thiết của lý trí. Hector không xua đuổi cô, cô biết rõ như thế, mà là anh ấy hiểu sự cần thiết phải đảm bảo tương lai, phải đặt cuộc sống trên cơ sở chắc chắn hơn của một gia đình, anh ấy cảm thấy nhu cầu gia thất...
Tiểu thư Fancy thôi không khóc nữa. Bản tính tự nhiên đã thắng, nước mắt nàng trở nên khô ráo trước cơn bốc lửa của sự nổi giận đã trở lại. Nàng đứng thẳng lên, hất đổ chiếc ghế, nàng đi lại trong phòng vì không thể ngồi yên một chỗ.
- Ông tin điều đó à, thưa ông! - Nàng nói - Ông tin rằng Hector lo nghĩ đến tương lai ư? Tôi thấy rõ ông không hiểu gì về tính cách của anh ta. Anh ta mà nghĩ đến một gia đình ư! Anh ta chỉ nghĩ và luôn nghĩ đến bản thân thôi. Nếu là người có tâm thì anh ta có đến nhờ vả ông như thế không? Vậy là anh ta chỉ có hai bàn tay trắng để kiếm sống cho bản thân và cho tôi. Tôi xin nói là tôi xấu hổ phải xin tiền anh ta khi biết những gì anh ta cho tôi là của ông.
- Nhưng anh ấy là bạn tôi, cô gái thân mến!
- Ở địa vị anh ta, ông có làm như thế không?
Sauvresy thực sự không biết trả lời thế nào, ông lúng túng trước lý lẽ logic của một cô gái bình dân đang phán xét người tình, phán xét một cách tàn nhẫn, không quan tâm đến những quy ước tưởng tượng của những người có giáo dục.
- Ôi, tôi biết rõ anh ta. - Jenny nói tiếp, hăng say đến mức nhớ lại những kỷ niệm - Anh ta chỉ lừa được tôi một lần, đó là buổi sáng anh ta đến thông báo sẽ tự tử. Tôi đã khá ngốc nghếch nên tin rằng anh ta đã chết và khóc than. Anh ta mà tự tử ư? Thôi đi! Anh ta quá sợ làm đau mình, quá hèn nhát. Đúng, tôi yêu anh ta, tình yêu đó mạnh hơn tôi, nhưng tôi không quý trọng anh ta. Đó là số mệnh của những người như tôi, chúng tôi chỉ yêu được những kẻ mà mình khinh bỉ.
Người ở các phòng bên chắc có thể nghe thấy tiếng Jenny, vì nàng vừa hoa chân múa tay vừa nói rất to, đôi khi còn đập nắm đấm xuống bàn làm rung chuyển chai lọ cốc chén.
Và ông Sauvresy hơi lo lắng không biết người của khách sạn sẽ nghĩ gì, vì họ biết ông, đã nhìn thấy ông bước vào. Ông bắt đầu hối hận vì đã đế họ trông thấy mình và cố hết sức làm cho tiểu thư Fancy bình tĩnh lại.
- Nhưng Hector không bỏ rơi cô. - Ông nhắc lại - Hector sẽ đảm bảo cho cô một địa vị nho nhỏ.
- Ôi dào! Tôi cóc cần cái địa vị đó. Tôi có cần anh ta không ư? Chừng nào còn có đủ hai tay và đôi mắt thì tôi không cần lòng thương hại của một người đàn ông. Anh ta đã đổi tên cho tôi, muốn tôi quen với giới quyền quý. Hấy ghê! Giờ thì chẳng còn tiểu thư Fancy cũng chẳng
có sự giàu có, mà chỉ là cô Pélagie phải làm việc để kiếm 50 xu mỗi ngày không chút ngượng nghịu.
- Không, - Sauvresy cố nói - cô không cần phải...
- Phải gì? Phải lao động hả? Nhưng tôi thích thế, tôi không phải là kẻ lười biếng. Thật đấy! Tôi sẽ lại sống như xưa. Ông nghĩ là hồi đó tôi bất hạnh thật à? Tôi ăn sáng 1 xu bánh mỳ, 1 xu khoai tây rán và không vì thế mà tôi kém tươi tỉnh. Chủ nhật, người ta đưa tôi đi ăn tối ỏ nhà hàng Thổ Nhĩ Kỳ với 30 xu. Ở đó tôi được vui choi thoải mái! Ở đó chỉ một buổi tối thôi tôi được cười hơn cả mấy năm quen biết Trémorel.
Nàng không còn khóc nữa, nàng đã hết giận, nàng cười. Nàng đang nghĩ đến những gói khoai tây rán và những bữa ăn tối ở quán Thổ Nhĩ Kỳ.
Sauvresy tỏ ra ngạc nhiên. Ông đã không có ý tưởng gì về bản tính của người Paris như thế này, một bản tính vừa đáng ghét vừa tuyệt vời, linh hoạt đến mức thái quá, dễ bị kích động và thay đổi, hết khóc lại cười, vừa đấm vừa xoa, một ý tưởng thoáng qua cũng có thể khiến họ trở nên xa lạ với những cảm giác hiện tại.
- Vậy là, - Jenny kết luận khi đã bình tĩnh hơn - tôi cóc cần Hector. Tôi đã rất quan tâm đến anh ta, nhưng không thấy đau khổ khi anh ta bỏ tôi. Không, không thể nói là anh ta bỏ tôi vì một người tình khác, tôi không muốn nói như thế.
Fancy thuộc loại đàn bà không biết lý sự mà chỉ cảm nhận, tranh luận với họ là một chuyện điên rồ, bởi vì bất chấp những lý lẽ đắc thắng nhất, những định kiến của họ vân luôn có mặt, giống như cái nút chai, nếu bị ấn tụt vào trong chai, kiểu gì thì nó sẽ lại xuất hiện khi ta rót nước.
Vừa tự hỏi tại sao nàng lại cho mời ông đến, Sauvresy tự nhủ rằng trước hết vai trò mà nàng định nhờ ông sẽ khó thực hiện. Nhưng ông kiên nhẫn chờ đợi.
- Cô gái ơi, - Ông lại bắt đầu - tôi thấy là cô đã không hiểu và cũng không chịu nghe tôi. Tôi đã nói rồi, Hector chuẩn bị kết hôn.
- Anh ta á! - Fancy đáp với một động tác mỉa mai chợ búa - Anh ta mà cưới vợ!
Nàng suy nghĩ một lát rồi nói thêm:
- Thế nhưng nếu thật thì sao nhỉ?
- Tôi xin khẳng định điều đó! - Sauvresy tuyên bố.
- Không! - Jenny kêu lên - Không, nghìn lần không, không thế có chuyện đó. Anh ta có một người tình, tôi xin cam đoan như vậy, tôi có bằng chứng.
Sauvresy mỉm cười khiên cô nàng do dự rồi ngừng lời.
- Thế thì, - Nàng nói tiếp với vẻ quyết liệt - cái bức thư mà tôi đã thấy trong túi áo anh ta cách đây hơn sáu tháng là thế nào? Dù không được ký tên, nhưng nó chỉ có thể là thư của một người đàn bà.
- Một bức thư à?
- Đúng thế, không có gì phải nghi ngờ. Chắc ông đang tự hỏi sao tôi không nói cho anh ấy biết chứ gì? Ô, đó là vì tôi không dám. Tôi yêu anh ấy, tôi hèn nhát. Tôi tự nhủ: nếu tôi nói ra, nếu đúng là anh ấy có người khác, thì mọi chuyện sẽ hết, tôi sẽ mất anh ấy. Giữa được chia phần và từ bỏ, tôi đã chọn sự chia phần hèn hạ. Tôi đã im lặng, chịu nhục, tôi giấu mình để khóc, tôi hôn anh ấy với vẻ tươi cười trong khi tìm trên trán anh dấu môi của kẻ khác. Tôi tự nhủ: Anh ấy sẽ về với mình. Thật là một cô bé điên rồ tội nghiệp! Tôi sẽ không tranh giành anh ấy với người đàn bà đã làm tôi đau khổ đến thế này nữa.
- Này, cô gái, cô định làm gì?
- Tôi á? Tôi không biết, có thể là tất cả. Tôi đã không nói gì về bức thư này, nhưng vẫn giữ nó: nó sẽ là một thứ vũ khí. Tôi sẽ sử dụng nó. Khi nào muốn, tôi sẽ biết được nó là thư của ai, khi đó...
- Cô sẽ ép anh Trémorel, người rất có thiện ý với cô, phải dùng đến bạo lực đấy.
- Anh ta á? Anh ta sẽ làm gì được tôi? Tôi sẽ gắn bó, sẽ bám riết anh ta như cái bóng. Tôi sẽ đi khắp nơi réo tên anh ta. Anh ta sẽ cho ném tôi vào nhà tù Saint-Lazare à? Tôi sẽ lại thoát ra. Tôi sẽ đặt điều vu cho anh ta những chuyện xấu xa nhất. Tôi chẳng có gì phải sợ, không có cha mẹ, không có bạn bè, không có ai thân thích mà tôi phải quan tâm. Chuyện bắt nhân tình ngoài đường sẽ như thế đấy. Tôi đã rơi xuống dưới đáy rồi nên chẳng sợ bị đẩy xuống thấp hơn nữa. Thế đó, thưa ông, ông là bạn anh ấy, xin hãy khuyên anh ấy trở về với tôi.
Sauvresy không ngớt hoảng sợ, cảm nhận sâu sắc những gì có thật chứa đựng trong những lời đe dọa của Jenny. Có những sự truy bức mà luật pháp hoàn toàn bất lực. Dù thế nào khi đập tay xuống bùn thì ít nhiều cũng vấy bẩn.
Nhưng ông vẫn che giấu sự lo sợ dưới vẻ ân cần nhất.
- Hãy nghe đây, cô gái! - Ông nói tiếp - Nếu tôi hứa thì cô có nghe tôi nói không? Tôi hứa danh dự sẽ nói cho cô biết sự thật, cô có tin không?
Ngập ngừng một lát, nàng nói:
- Có, ông là người trọng danh dự, tôi tin ông.
- Thế thì tôi xin thề rằng Trémorel đang hy vọng cưới được một cô gái có của hồi môn sẽ đảm bảo được tương lai của anh ấy.
- Đấy là anh ta nói với ông, anh ta làm cho ông tin như thế.
- Để làm gì? Tôi khẳng định với cô rằng từ khi đến ở Valfeuillu, anh ấy không có người tình nào khác ngoài cô. Anh ấy sống trong nhà tôi như một người anh em và tôi có thể kể ra những việc anh ấy làm mỗi ngày.
Tiểu thư Fancy mở miệng định nói, nhưng một suy nghĩ bất chợt đã làm cho nàng im miệng. Nàng im lặng và mặt đỏ bừng lên, nhìn Sauvresy với vẻ khó tả.
Ông không quan sát nàng. Ông đang xao động bởi nỗi tò mò trẻ con, không có mục đích rõ ràng, một nỗi tò mò ông không thể hiểu nổi và tỏ ra không kém phần thúc bách. Cái bằng chứng mà Jenny nói đến đang làm cho ông phải suy nghĩ.
- Tuy nhiên, - Ông nói - nếu cô muốn cho tôi xem cái bức thư tai tiếng kia...
Nghe câu nói này, nàng cảm thấy như bị điện giật.
- Cho ông xem à? - Nàng rùng mình nói - Cho ông ư? Không bao giờ.
Có những lúc người ta ngủ mà dông bão sấm sét đùng đùng cũng không làm khuấy động giấc ngủ, thế rồi bỗng có tiếng vo ve khó nhận thấy của một con côn trùng lướt qua cũng làm người ta tỉnh giấc. Đối với ông Sauvresy thì con rùng mình của Fancy chính là tiếng vo ve hầu như khó nắm bắt đó. Ánh chớp tai hại của sự nghi ngờ lóe lên trong đầu ông. Nó có thể làm tiêu tan sự an toàn của ông, hạnh phúc của ông, sự yên bình và cuộc sống của ông.
Ông đứng thẳng dậy, mắt long lên, môi run rẩy.
- Đưa cho tôi bức thư kia! - Ông nói với giọng ra lệnh.
Jenny hoảng sợ đến nỗi nhảy lùi ba bước. Nàng vụng về che giấu cảm giác của mình, thậm chí còn cố mỉm cười ra vẻ đùa cợt.
- Không phải hôm nay! - Nàng đáp - Để lần khác, ông tò mò quá.
Nhưng ông Sauvresy trở nên tức giận, ông tỏ ra khủng khiếp, đáng sợ, mặt đỏ tía như thể sắp bị xuất huyết não, ông nhắc lại rõ từng chữ:
- Đưa bức thư đây, tôi muốn có bức thư đó.
- Không thể được! - Fancy lắp bắp nói - Không thể được.
Rồi bám lấy ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu, nàng nói thêm:
- Vả lại tôi không đem theo nó ở đây.
- Nó ở đâu?
- Ở nhà tôi tại Paris.
- Vậy thì ta cùng đi đến đó.
Nàng cảm thấy mình bị tóm. Và, một người khôn khéo, tinh khôn như nàng vẫn tự nhận lại không tìm được mưu mẹo nào để xoấy xở. Tuy nhiên, nàng có thể dễ dàng đi theo ông Sauvresy, cười nói vui vẻ để làm cho ông khỏi nghi ngờ, rồi khi về đến Paris, nàng sẽ bỏ trốn. Không, nàng chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng bỏ chạy ngay lập tức. Nàng nghĩ là nàng sẽ có đủ thời gian chạy ra cửa, mở cửa rồi phóng xuống cầu thang... Thế là nàng vội lao ra. Nhanh như chớp, Sauvresy lao tới, đạp chân một cái đóng sầm cánh cửa lại làm rung cả vách ngăn.
- Con đàn bà khốn nạn! - Ông gằn giọng. - Đồ khốn, muốn ta đập chết mi hả!
Bằng một động tác khủng khiếp, ông lẳng cô nàng văng lên ghế. Rồi ông vặn chìa hai vòng khóa trái cửa lại và nhét chìa vào túi áo.
- Giờ thì, - Ông trở lại chỗ Fancy - đưa bức thư đây.
Trong đời mình, chưa bao giờ cô gái tội nghiệp này gặp phải một sự tức giận khiếp sợ như vậy. Cơn giận dữ của người đàn ông này đang làm nàng kinh hãi, nàng hiểu rằng ông ta đang nổi điên, nàng đang bị giữ trong tay ông ta, phó mặc cho ông ta, nàng có thể bị bóp chết, nhưng vẫn cố vùng vẫy.
- Ông làm tôi đau! - Nàng khẽ nói, cố lấy nước mắt để đương đầu với ông - Đau quá, mà tôi có làm gì ông đâu.
Ông lại túm lấy cổ tay, cúi sát gần như chạm vào mặt nàng và nói:
- Lần cuối cùng ta ra lệnh: đưa bức thư đây, hay là ta phải dùng vũ lực?
Nếu cứ cưỡng lại nữa thì thật điên rồ. Rất may nàng không có ý định kêu la, vì như thế thì người ta có thể chạy đến và nàng sẽ tiêu đời.
- Bỏ tôi ra! - Nàng trả lời - Ông sẽ có nó.
Ông buông tay nàng ra, đứng trước mặt nàng, trong khi nàng lục lọi các túi áo. Trong lúc vật lộn, tóc nàng bị xổ tung, cổ áo bị xé rách, mặt tái mét, răng va lập cập, nhưng mắt nàng vẫn ánh lên vẻ táo tợn và quyết tâm cứng rắn.
Vừa tỏ ra tìm kiếm, nàng vừa lẩm bẩm:
- Ông đợi một chút... Đây rồi... À không. Thật kì lạ, thế mà tôi cứ tin chắc là mình có bức thư, chỉ mói đây thôi tôi vẫn còn giữ nó...
Rồi bất thình lình, bằng cử chỉ nhanh hơn cả tia chớp, nàng đưa lên miệng, định nuốt chửng bức thư đã được vo viên.
Nhưng nàng không nuốt được, Sauvresy bóp họng nàng đến nghẹt thở. Nàng thở khò khè rồi bật lên tiếng kêu tắc nghẹn:
- A!.
Rốt cục ông Sauvresy đã có được bức thư.
Với hai tay run rẩy, phải mất hơn một phút ông mới mở được lá thư.
Ôi! Nghi ngờ của ông đã thành sự thật, ông đã đoán không nhầm.
Đúng là chữ viết của Berthe.
Ông có một cảm giác ghê sợ không tả nổi, một sự choáng váng, sau đó là cơn chấn động đáng sợ. Đó là cảm giác của một người vừa rơi xuống đất từ độ cao choáng ngợp, cảm thấy rõ mình đang rơi và cú sốc chạm đất. Ông không còn nhìn rõ thứ gì, chỉ thấy trước mắt một đám mây đỏ rực, hai chân khuỵu xuống, ông loạng choạng, hai tay chới với tìm một điểm tựa.
Đã hồi tỉnh một chút, Jenny hé mắt theo dõi ông, nàng nghĩ ông sắp ngã nên vội lao tới đỡ ông. Nhưng sự tiếp xúc với người đàn bà này làm cho ông ghê tởm, ông gạt nàng ra.
Chuyện gì thế này? Ông không biết nói thế nào. Ôi, ông muốn biết bức thư này viết gì mà không thể đọc nổi. Thế là ông bước tới bên bàn, rót nước và uống ừng ực hai cốc. Cảm giác lạnh giá của cốc nước làm ông tỉnh lại, máu vừa dồn lên mặt đã trở lại bình thường, ông lại nhìn rõ mọi vật.
Trên tờ giấy có ghi mấy dòng chữ, ông đọc:
“Ngày mai anh đừng đi Petit-Bourg, hoặc tốt hơn hãy quay về trước bữa sáng. Anh ấy vừa bảo em là phải đi Melun ngay và sẽ về muộn. Chúng mình sẽ có cả ngày!”
“Anh ấy” chính là ông. Người tình của Hector chính là vợ ông, Berthe. Tạm thời ông không còn thấy gì thêm nữa. Mọi suy nghĩ của ông đã bị tiêu tan. Hai thái dương co giật điên loạn, nghe thấy trong tai tiếng kêu vo vo không thể chịu nổi, ông cảm thấy cả vũ trụ đang quay cuồng và đổ sụp xuống.
Ông gieo mình xuống một chiếc ghế. Từ đỏ tía, mặt ông chuyển sang tái nhợt; dọc theo hai má, những giọt nước mắt nóng hổi đang chảy dài bỏng rát.
Nhìn thấy sự đau khổ khôn cùng này, thấy nỗi tuyệt vọng câm lặng, thấy trái tim tan nát của ông, Jenny đã hiểu được hành động ghê sợ của mình. Có phải nàng là nguyên nhân của mọi chuyện? Nàng đã đoán ra tên nguời tình của Hector. Khi yêu cầu một cuộc gặp mặt với ông Sauvresy, nàng muốn nói ra tất cả để trả thù cả Hector lẫn ông ấy. Nhưng rồi, khi thấy con người thật thà này không hiểu những lời bóng gió của nàng, không hề có chút nghi ngờ nào, nàng thấy thương hại. Tự nhủ rằng người bị trừng phạt tàn nhẫn nhất sẽ chính là ông, thế nên nàng đã chùn bước, nhưng đã quá muộn và vụng về và ông đã moi được điều bí mật của nàng.
Nàng bước tới định nắm tay ông, nhưng ông vẫn hất tay nàng ra và nói:
- Để tôi yên.
- Thưa ông, tôi xin lỗi, tôi là một người đàn bà bất hạnh, là kẻ đáng kinh tởm.
Ông đứng phắt dậy, dần tìm lại cảm giác về cái hiện thực đáng sợ.
-Cô muốn gì?
- Bức thư kia, tôi cũng đã đoán...
Ông cười phá lên với vẻ ngao ngán thế thảm, cái cười của một kẻ điên.
- Lạy Chúa! Cô gái ơi! - Ông nói - Cô dám nghi ngờ vợ tôi!
Và trong khi Fancy ấp úng không ra tiếng mấy câu xin lỗi thì ông rút ví lôi ra tất cả những gì mình có, khoảng bảy, tám tờ 100 franc và đặt lên bàn.
- Dù sao tôi cũng xin thấy mặt Hector gửi cô số tiền này! - Ông nói - Chúng tôi không muốn để cô thiếu thứ gì, nhưng tin tôi đi, hãy để cho Hector cưới vợ.
Rồi, vẫn với động tác như cái máy làm tiểu thư Fancy sợ hãi, ông cầm lấy khẩu súng săn đặt trong góc và mở cửa bước ra.
Mấy con chó ở ngoài vội lao đến để vuốt ve ông, ông dùng chân đá chúng ra.
Ông đi đâu? Ông định làm gì?