Các bạn có cần tiền không? Các bạn có muốn một bộ com lê mốt mới nhất, một chiếc xe ngựa tám lò xo hay một đôi giày không? Các bạn có cần một chiếc khăn cashmere Ấn Độ, một bộ bát đĩa bằng sứ hay một bức tranh đẹp không đắt giá không? Các bạn có thích đồ đạc trong nhà bằng gỗ hồ đào hoặc gỗ trắc, hay các bạn có thích kim cương, khăn trải giường, vải đăng ten, một căn nhà ở thôn quê, hoặc cần củi cho mùa đông không?
Các bạn chỉ cần đến gặp bà Charman, số nhà 136 phố Notre-Dame-de-Lorette, ỏ lầu một ngay trên tầng trệt, bởi vì bà có tất cả những cái đó và cả những thứ không được coi là hàng hóa. Là đàn ông, bạn cần có sự đảm bảo nào đó để trình diện với bà, bạn sẽ nhận được sự đối xử phải chăng, là đàn bà, nếu bạn trẻ đẹp và hiền, bà Charman sẽ vui lòng lấy lãi hai trăm phần trăm.
Bà Charman không giống kiểu đàn bà to béo khủng khiếp có giọng khàn khàn, với điệu bộ bất cần, đeo đầy nhẫn và dây chuyền vàng, đúng như mẫu người buôn bán đồ trang điểm.
Bà có mái tóc vàng, người mảnh mai, dịu dàng, không kém vẻ tao nhã nhất định, và, đông cũng như hè, bà luôn mặc chiếc váy dài bằng lụa đen. Bà có một người chồng, nhưng người ta chẳng bao giờ nhìn thấy ông ấy, điều đó, theo lời người gác cổng, không có nghĩa người ta có thể nghi ngờ tư cách của bà.
Tuy nhiên, cho dù cái nghề của bà Charman có đáng kính đến đâu thì bà cũng đã hơn một lần phải làm việc với ông Lecoq, bà cần ông và sợ ông như sợ lửa.
Vậy là bà tiếp đón vị nhân viên an ninh cùng người bạn của ông - mà tất nhiên bà cho là bạn đồng sự - giống như một nhân viên ngoài biên chế đón tiếp thủ trưởng đến thăm.
Lúc ấy bà đang đợi họ. Nghe tiếng chuông, bà vội chạy ra tiền sảnh đón họ với vẻ duyên dáng, kính cẩn và nụ cười trên môi. Bà tranh giành niềm vinh dự với chị giúp việc để dẫn họ vào phòng khách, bà đẩy những chiếc ghế bành đẹp nhất mời họ ngồi và thậm chí còn mời họ nước giải khát. Ông Lecoq vào chuyện:
- Thưa bà, tôi thấy là bà đã nhận được lời nhắn của tôi.
- Vâng thưa ông, tôi đã nhận được lời nhắn sáng nay, từ lúc sớm, thậm chí lúc đó tôi vẫn còn nằm trên giường.
- Tốt lắm, bà vui lòng quan tâm đến việc tôi nhờ chứ?
- Lạy Chúa! Thưa ông Lecoq, sao ông có thể hỏi tôi như thế, khi mà ông biết rằng tôi sẵn sàng nhảy vào lửa vì ông! Tôi đã dậy và vào việc ngay tức khắc.
- Thế thì chắc bà đã tìm thấy địa chỉ của cô ả Pélagie Taponnet, được gọi là Jenny Fancy.
Bà Charman nghĩ rằng mình phải làm một điệu bộ cúi chào duyên dáng nhất.
- Vâng, thưa ông, vâng! - Bà đáp - Xin ông yên tâm. Nếu tôi thích khoe khoang, thì tôi có thể nói rằng phải vất vả lắm tôi mới kiếm được địa chỉ này, rằng tôi phải chạy khắp Paris, phải tiêu mất 10 franc tiền xe, nhưng như thế là tôi nói dối.
- Vào việc đi, vào việc đi. - Ông Lecoq sốt ruột nhắc.
- Sự thật là tôi có vinh dự được gặp tiểu thư Jenny Fancy hôm kia.
- Bà cứ đùa.
- Không hề. Nhân tiện xin phép được nói với ông rằng đó là cô gái rất tử tế và lương thiện.
- Thế ư!
- Đúng như thế. Ông hãy tưởng tượng cô ấy nợ tôi 480 franc từ hơn hai năm nay. Thông thường, như ông nghĩ, tôi đã khoanh số 0 cho khoản nợ này và không bao giờ nghĩ đến nó nữa. Thế nhưng hôm kia, cô nàng Fancy đã đến gặp tôi trong bộ dạng vô cùng tươm tất và nói: “Bà Charman, tôi vừa có được một khoản thừa kế, tôi có tiền và đem đến trả bà.” Và cô ấy không đùa, cô có một xấp tiền trong ví, tôi đã được trả đầy đủ.
Thấy ông Lecoq im lặng, bà nói thêm với niềm tin sâu sắc và mủi lòng:
- Một cô gái tốt bụng, đúng thế! Một người đáng trọng!...
Nghe xong, ông Lecoq và Cha Plantat nhìn nhau. Cả hai đều có cùng một ý nghĩ. Khoản thừa kế như tiểu thư Fancy thông báo này, cả xấp tiền giấy, chỉ có thể là cái giá của việc cô ả đã làm một việc lớn cho Trémorel. Nhưng ông Lecoq vẫn muốn có thêm thông tin chắc chắn hơn.
- Hoàn cảnh của cô ả trước khi có khoản thừa kế này là thế nào? - Ông hỏi.
- Ồ, thua ông, trước đó thì tồi tệ lắm. Từ khi bị ông bá tước bỏ và ăn tiêu hết tiền cho việc ăn mặc, thì cô ấy đã xuống dốc không phanh. Thế mà hồi xưa tôi đã từng thấy cô là người đứng đắn. Sau đó, ông biết đấy, khi một người đàn bà gặp nhiều nỗi đau lòng thì như thế nào! Tất cả những gì cô có đều đem đặt cho hiệu cầm đồ hoặc bán đồng nát. Thời gian gần đây cô giao du với đám hạ lưu, nghe nói cô bắt đầu uống rượu Absinthe, thậm chí còn chẳng có gì để mặc. Những lúc có tiền của ông bá tước, vì ông ta vẫn gửi cho cô, là cô lại bù khú với đám đàn bà chẳng ra gì thay vì mua quần áo.
- Thế cô ả sống ở đâu?
- Ngay gần đây, trong một căn nhà ở phố Vintimille.
- Nếu thế, - Ông Lecoq nghiêm khắc nói - tôi ngờ là hiện giờ cô ta không ở nhà.
- Thưa ông, không phải lỗi tại tôi nếu như tôi biết tổ chim mà lại không biết con chim đang ở đâu. Sáng nay cô ấy đã ra khỏi nhà, khi mà cô trưởng nhóm của tôi đến tìm cô ấy.
- Chết tiệt! Nhưng như thế thì... Bực mình quá, phải nhanh chóng đi tìm cô ả thôi.
- Ông yên tâm. Fancy sẽ phải về nhà trước 4 giờ chiều và cô trưởng nhóm của tôi đang đợi ở chỗ người gác cổng, sẽ có nhiệm vụ đưa cô ấy đến đây ngay khi cô ấy về đến nhà, thậm chí không để cô ây kịp lên phòng.
- Vậy chúng ta sẽ đợi.
Khi ông Lecoq và Cha Plantat đợi được khoảng 15 phút thì bà Charman, với đôi tai rất thính, bỗng đứng dậy nói:
- Có tiếng bước chân của cô trưởng nhóm ngoài cầu thang.
- Bà nghe đây, - Ông Lecoq nói - vì sự việc thế này, bà hãy thu xếp sao cho cô Fancy tưởng rằng chính bà đã sai người đi tìm cô ta. Bạn tôi và tôi sẽ ra vẻ như tình cờ ghé qua.
Bà Charman phác một cử chỉ đồng tình đáp:
- Tôi hiểu rồi!
Khi bà đang bước ra cửa thì ông Lecoq cầm tay bà giữ lại.
- Thêm một câu nữa, - Ông nói thêm - khi thấy cuộc nói chuyện chuyển sang giữa tôi và cô gái đó thì bà hãy đi giám sát các công nhân trong xưởng. Những gì tôi sẽ nói với cô ta hoàn toàn không liên quan đến bà.
- Tôi hiểu rồi, thưa ông.
- Nhưng bà biết đấy, đừng có gian lận. Tôi biêt bà có cái phòng ngủ, nếu muốn, thì có thể nghe được những gì nói ở đấy.
Cô trưởng nhóm mở cửa phòng khách, họ nghe thấy tiếng sột soạt của chiếc váy lụa quệt vào khung cửa và tiểu thư Jenny Fancy xuất hiện trong vẻ lộng lẫy.
Than ôi! Còn đâu cô gái Fancy tươi trẻ xinh đẹp một thời đã yêu Hector, cô gái Paris khêu gợi với đôi mắt to, luôn tỏ ra mơ mộng và cháy bỏng, với khuôn mặt xinh xắn mịn màng, với vẻ mặt linh lợi. Chỉ một năm mà đã làm cho cô ta úa tàn, giống như mùa hè quá nóng làm khô héo những cánh hoa hồng, nó đã tàn phá không thể cứu vãn vẻ đẹp mong manh của cô, một vẻ đẹp của người Paris, vẻ đẹp của quỷ sứ. Cô chưa đến 20 mà phải có con mắt của một người tinh đời mới nhận ra rằng có một thời, khi còn trẻ, cô đã từng là cô gái đẹp.
Bởi lẽ bây giờ trông cô già như quỷ sứ, những nét mặt mệt mỏi và hai má nhẽo nhợt đang phơi bày một cuộc đời phóng túng, đôi mắt thâm quầng đã mất đi hàng lông mi dài và trở nên đỏ hoe hấp háy, miệng cô có một vẻ ngây dại đáng thương, rượu Absinthe cùng những điệp khúc tục tĩu đã phá hỏng những lời lẽ trong sáng trong giọng nói của cô.
Cô nàng ăn mặc thật lộng lẫy, với chiếc áo dài mới, rực rỡ và có đốm màu, một chiếc váy xòe rộng viền đăng ten và một chiếc mũ lạ mắt. Tuy nhiên trông cô vẫn có vẻ thảm hại. Cuối cùng người ta thấy cô “hóa trang” quá chừng, mặt mũi lem luốc son phấn và kem.
Cô ta tỏ ra rất tức giận.
- Hay thật đấy! - Cô ta kêu lên ngay từ ngưỡng cửa mà không nghĩ đến việc chào ai - Liệu có phải lẽ không khi sai người đi gọi tôi gần như bắt ép, lại còn sai một cô ả hỗn láo đến gặp tôi?
Nhưng bà Charman đã tất tả chạy tới ôm chầm lấy cô khách hàng cũ và không cần biết cô đồng ý hay không, bà ôm siết cô vào lòng.
- Sao cơ, cô bé thân yêu! - Bà nói - Cô bực tức trong khi tôi lại tưởng cô sẽ vui thích và tử tế cảm ơn tôi cơ đấy.
- Tôi ấy à! Tại sao?...
- Bởi vì, cô nàng xinh đẹp của tôi ơi, tôi muốn dành cho cô một bất ngờ lớn. Ồ! Tôi không phải là kẻ vô ơn đâu. Hôm qua cô đã đến thanh toán một món nợ nhỏ, hôm nay tôi muốn đền bù cho cô. Thôi nào cười lên đi, cô sẽ có một dịp may tuyệt vời, tôi đang có vải nhung khổ rộng...
- Có thế mà phải mất công làm phiền tôi!
- Cả lụa nữa, cô bé ơi, với giá 30 franc một mét. Thế nào? Trông nó khá lạ mắt, khá...
- Ê, tôi quan tâm làm gì đến dịp may của bà! Vải nhung vào tháng bảy! Bà giễu tôi đấy à?
- Cứ để tôi chỉ cho cô.
- Không bao giờ. Người ta đang đợi tôi đến Asnières ăn tối đây.
Bất chấp những nỗ lực của bà Charman muốn một mũi tên trúng hai đích, cô nàng đang định rút lui thì ông Lecoq cho rằng đã đến lúc phải can thiệp.
- Nhưng tôi không nhầm, - Ông reo lên với vẻ mặt của một ông già làm dáng vui nhộn - đúng là tiểu thư Jenny Fancy mà tôi may mắn được gặp lại.
Cô nhìn ông khinh bỉ với vẻ vừa tức giận vừa ngạc nhiên rồi nói:
- Phải, tôi đây! Rồi sao nữa?
- Sao? Cô mau quên đến thế cơ à? Cô không nhận ra tôi ư?
- Không, không hề.
- Nhưng tôi là một trong những người ngưỡng mộ cô, cô gái xinh đẹp thân mến và tôi rất vui đã được ăn sáng ở nhà cô ở gần nhà thờ Madeleine, khi đó là thời ông bá tước.
Ông tháo kính như để lau mắt kính, nhưng thực tế là đưa ánh mắt dữ tợn sang bà Charman, làm cho bà không dám cưỡng lại vội kín đáo rút lui.
- Trước đây tôi đã từng có mối quan hệ khá tốt với ông Trémorel. - Ông Lecoq nói tiếp - Nhân đây, cho tôi hỏi lâu nay cô có tin tức gì về ông Trémorel không?
- Tôi đã gặp anh ấy cách đây 8 ngày.
- Ồ! Thế thì cô không biết chuyện khủng khiếp của ông ấy à?
- Không. Chuyện gì vậy?
- Cô không biết thật ư? Cô không đọc báo à? Nhưng đó là một câu chuyện ghê tởm, cô gái thân mến, từ 48 tiếng đồng hồ qua cả Paris chỉ nói về chuyện đó thôi.
- Ông nói nhanh lên.
- Cô biết rằng sau một thời lông bông, ông ta đã cưới vợ góa của một người bạn. Người ta tưởng ông ta rất hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng. Nhưng không hề, ông ta đã giết vợ mình bằng những nhát dao găm.
Mặt tiểu thư Fancy tái đi sau lớp phấn son dày đặc.
- Có thể thế được chăng? - Cô nói ấp úng.
Cô ta nói: “Có thể thế được chăng?”, nhưng nếu có xúc động mạnh thì chắc chắn cô cũng không ngạc nhiên lắm, ông Lecoq nhận thấy rõ điều đó.
- Điều đó là có thể, - Ông đáp - đến mức vào giờ này ông ta đang ở trong tù, rằng ông ta sẽ bị đưa ra tòa đại hình và chắc chắn sẽ bị kết án.
Cha Plantat tò mò quan sát Jenny. Ông tưởng sẽ có sự bùng nổ của cơn tuyệt vọng, có những tiếng kêu, tiếng khóc, ít nhất là một cơn kích động thần kinh. Nhưng không. Fancy lúc này đã căm ghét Trémorel. Trước đây, đôi khi, vì không chịu được sự khinh bỉ, cô đã cảm thấy gánh nặng của sự xấu hổ và chính Hector là kẻ mà cô kết tội, dù vô cơ, về tình cảnh ô nhục của cô hiện tại. Cô vừa căm ghét ông ta một cách hèn hạ, giống như kiểu căm ghét của những cô gái điếm, vừa mỉm cười khi gặp, bòn rút càng nhiều tiền càng tốt và vừa mong mọi thứ tai họa cho ông ta.
Không hề khóc lóc, Jenny Fancy bật lên một tiếng cười ngớ ngẩn.
- Đáng đời cho Trémorel, - Cô nói - ai bảo anh ta bỏ tôi, cũng đáng đời cho cả chị ta.
- Sao lại đáng đời cho cả chị ta?
- Tất nhiên! Ai bảo chị ta lừa chồng, một người đàn ông tuyệt vời như thế! Chính chị ta đã cướp mất anh Hector của tôi. Một người đàn bà đã có chồng và giàu có. Hector là một kẻ khốn nạn, tôi luôn nói như thế.
- Thật tình đó cũng là ý kiến của tôi. Cô thấy đấy, khi một người đàn ông cư xử như cách Trémorel cư xử với cô, ông ta sẽ bị xét xử.
- Có thật thế không?
- Tất nhiên! Tôi cũng chẳng ngạc nhiên về cách cư xử của y. Bởi vì, cô biết đấy, giết vợ là tội ác nhỏ nhất của y. Y còn muốn đổ tội giết người cho kẻ khác nữa kia.
- Tôi không ngạc nhiên về điều đó.
- Y đã buộc tội một gã nghèo khổ đáng thương, phải nói là vô tội, giống như tôi và cô, thế nhưng anh ta có thể bị kết án tử hình nếu không nói ra được mình đã ở đâu vào buổi tối và đêm thứ Tư đến sáng thứ Năm.
Ông Lecoq nói câu đó giọng nhẹ nhàng, nhưng với sự chậm rãi có tính toán, để phán đoán rõ ấn tượng của nó đối với Fancy. Tác động của câu nói ghê gớm đến nỗi làm cho cô ta lảo đảo.
- Ông có biết người đàn ông đó không? - Cô ta run rẩy hỏi.
- Báo chí nói rằng đó là một anh chàng tội nghiệp làm vườn cho gã Trémorel.
- Một thanh niên nhỏ nhắn có phải không? Gây, da ngăm đen với mái tóc đen và chải dẹt?
- Chính xác.
- Và anh ta tên là... Hãy khoan... Anh ta tên là... Guespin?
- Ồ đúng rồi, vậy là cô biết anh ta?
Tiểu thư Fancy ngập ngừng. Người cô run cầm cập, có thể thấy cô đang hối tiếc vì đã đi quá xa như thế.
- Thôi kệ! - Cuối cùng cô nói - Tôi không thấy có lý do để không nói ra những gì tôi biết. Nếu như Trémorel là kẻ vô lại thì tôi là người lương thiện và không muốn người ta treo cổ một anh chàng nghèo khổ đáng thương
- Vậy là cô biết điều gì đó?
- Cứ nói là tôi biết tất cả đi và chuyện rất đơn giản thôi, thật đấy. Cách đây khoảng 8 ngày, anh chàng Hector, mượn tiếng là không muốn gặp tôi nữa, đã viết thư hẹn gặp tôi ở Melun. Tôi đến đó gặp anh ta và chúng tôi cùng nhau ăn trưa. Thế rồi anh ta kể rằng mình đang rất buồn phiền, rằng chị đầu bếp của anh ta lấy chồng, nhưng một gia nhân lại rất yêu cô ấy, rằng anh chàng này có khả năng đến gây chuyện ở đám cưới, gây rối cuộc vui, thậm chí có thể còn làm điều tệ hại.
- Ồ! Gã ta đã nói với cô về đám cưới!
- Ông hãy đợi đã. Anh chàng Hector có vẻ rất lúng túng không biết làm thế nào để tránh chuyện lộn xộn đã dự đoán kia. Thế là tôi đã khuyên anh ta cách ly anh chàng gia nhân vào ngày hôm đó. Anh ta suy nghĩ một lát rồi bảo rằng ý kiến của tôi rất hay.
- Anh đã tìm ra một cách, - Anh chàng Hector nói thêm - vào buổi tối diễn ra đám cưới, anh sẽ không cảnh báo anh chàng kì cục này điều gì hết, nhưng sẽ giao cho anh ta một nhiệm vụ phải làm cho nàng và phải để cho anh ta tưởng rằng đó là việc mà anh muốn giấu vợ. Còn nàng, sẽ cải trang thành một cô hầu phòng và đến đợi anh ta tại một quán cà phê ở quảng trường Chatelet trong khoảng từ 9 giờ rưỡi đến 10 giờ rưỡi tối. Để anh ta nhận ra, nàng hãy ngồi tại một chiếc bàn ở bên phải gần lối ra vào nhất. Và nàng hãy đặt trên bàn một bó hoa to, anh ta sẽ đưa cho nàng một gói đồ, sau đó nàng sẽ mời anh ta một món gì đó, hãy chuốc rượu cho anh ta thật say, nếu có thể, rồi nàng dẫn anh ta đi dạo khắp Paris cho đến sáng hôm sau.
Tiểu thư Fancy trình bày có vẻ khó khăn, cô vừa ngập ngừng, vừa lựa chọn câu chữ, người ta thấy cô đang tìm cách nhớ lại đúng lời lẽ của Trémorel.
- Thế còn cô, - Ông Lecoq ngắt lời - một cô gái tinh nhanh, cô có tin câu chuyện về anh gia nhân ghen tuông kia không?
- Không hẳn, nhưng tôi hình dung rằng đằng sau trò chơi này có một cô nhân tình nào đó, tôi cũng không thấy khó chịu nếu giúp được Hector lừa dối người đàn bà mà tôi căm ghét vì đã khiến tôi bị thiệt hại.
- Và thế là cô nghe gã ta.
- Tôi đã nghe theo và mọi chuyện đã diễn ra đúng như Hector dự kiến. Vào đúng 10 giờ anh chàng gia nhân kia đã tới. Anh ta tưởng tôi là người hầu gái nên đã trao cho tôi gói đồ. Lẽ tất nhiên là tôi mời anh ta một cốc bia, anh ta nhận lời, rồi mời lại một cốc và tôi cũng nhận. Anh chàng làm vườn này rất đứng đắn, dễ thương và lịch sự. Tôi đảm bảo với ông rằng mình đã có một buổi tối tuyệt vời với anh ta. Anh ta biết một lô chuyện mà chuyện nào cũng vui...
- Thôi bỏ qua, bỏ qua đi... Rồi sau đó cô và anh ta làm gì?
- Sau khi uống bia chúng tôi chuyển sang uống rượu - anh chàng làm vườn này có đầy tiền trong túi - và sau đó chúng tôi lại uống bia, uống rượu punch, rồi lại uống vang nóng. Đến 11 giờ thì anh ta say mèm và nói là sẽ đưa tôi đến Batignolles để nhảy điệu Quadrille. Tôi từ chối và bảo rằng là người lịch sự với phụ nữ thì anh không thể không đưa tôi về cho bà chủ ở trên phía đại lộ Champs-Élysées. Thế là chúng tôi rời khỏi quán và lại đi hết quán rượu này đến quán rượu khác dọc theo phố Rivoli. Nói ngắn gọn, đến 2 giờ sáng thì anh chàng đáng thương này đã say đến mức ngã vật như một đống thịt xuống chiếc ghế băng gần Khải Hoàn Môn, tôi đã để anh ta ngủ thiếp đi ở đó.
- Còn cô, cô làm gì?
- Tôi ấy à? Tôi về nhà.
- Thế còn gói đồ?
- Ờ nhỉ! Đáng ra tôi phải vứt nó xuống sông Seine, nhưng lại quên mất; xin ông hiểu cho, tôi đã uống chẳng kém gì anh chàng làm vườn kia, nhất là lúc bắt đầu... Đến nỗi tôi đã đem nó về nhà và nó vẫn còn đó.
- Nhưng cô đã mở nó ra chứ?
- Thì đúng như ông nghĩ.
- Nó có những thứ gì?
- Một chiếc búa, hai thứ khác nữa và một con dao to.
Từ nay, khả năng vô tội của Guespin đã trở nên rõ ràng. Mọi dự đoán của ông Lecoq đã được chứng thực.
- Được rồi. - Cha Plantat nói - Vậy là thân chủ của chúng ta đã thoát, chỉ còn lại một điều...
Nhưng ông Lecoq đã ngắt lời ông. Từ lúc này ông đã biết những gì cần biết, Jenny không còn gì để nói cho ông nữa, ông bất ngò đổi giọng, chuyển từ giọng ngọt ngào lố bịch sang giọng nói xẵng và tàn nhẫn của một viên cảnh sát.
- Cô gái ơi, - Ông nói với tiểu thư Fancy - thực sự là cô vừa cứu một người vô tội, nhưng những gì cô vừa kể cho tôi, cô sẽ phải nhắc lại cho ông Thẩm phán điều tra của thị trấn Corbeil nghe. Chỉ có điều, vì có thể cô sẽ lạc đường, nên tôi sẽ cử một người dẫn đường cho cô.
Ông bước tới cửa sổ, mở ra và nhìn thấy cảnh sát của ngài Domini đứng bên kia đường, chẳng quan tâm mấy đến chuyện có làm liên lụy đến bà Charman hay không, ông gọi to:
- Ê, Goulard! Lên đây một lát.
Trở lại với tiểu thư Fancy lúc ấy đang bối rối, hoảng sợ đến mức không dám hỏi cũng không dám nổi giận, ông hỏi:
- Cô nói cho tôi biết Trémorel đã trả bao nhiêu để cô làm nhiệm vụ đó?
- 10.000 franc, thưa ông, nhưng chúng thực sự là của tôi, tôi xin thề, từ lâu anh ta đã hứa sẽ lo cho tôi hết khó khăn, coi như anh ta nợ tôi khoản đó...
- Được rồi, được rồi! Người ta sẽ không cướp mất của cô đâu.
Rồi anh chỉ tay về phía viên cảnh sát đang đi vào và nói:
- Cô hãy dẫn ông ta về nhà cô, lấy gói đồ mà anh chàng Guespin đã đưa cho rồi đi ngay đến Corbeil. Nhất là, - Ông nói thêm với giọng ghê sợ - đừng có giở trò trẻ con, nếu không thì liệu hồn đấy.
Nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng khách, bà Charman chạy ra đúng lúc nhìn thấy Goulard áp tải Fancy đi ra.
- Có chuyện gì thế, lạy Chúa! - Bà khóc lóc hỏi ông Lecoq.
- Không có gì đâu, thưa bà, ít nhất là không có gì liên quan đến bà. Và bây giờ, xin cảm on và tạm biệt, chúng tôi đang rất vội.