Một ngày sau cái chết của Trémorel, lão Bợm Nhậu và anh chàng Guespin đã được trả tự do, một người được nhận 4.000 franc để tự mua một chiếc thuyền và bộ lưới đánh cá tiêu chuẩn, một người được nhận 10.000 franc với lời hứa sẽ được nhận một khoản như vậy nữa nếu anh ta về quê sinh sống.
Mười lăm ngày sau, trước sự kinh ngạc của những kẻ hiếu kì ở xã Orcival, những kẻ không bao giờ biết được duyên cớ bí mật của câu chuyện, Cha Plantat đã cưới tiểu thư Laurence Courtois và ngay tối hôm đó đôi vợ chồng mới cưới lên đường đi Italia sau khi tuyên bố rằng sẽ ở lại đó ít nhất một năm.
Về phần ông Courtois, ông vừa rao bán khu lãnh địa đẹp của mình ở Orcival, dự định sẽ về miền Nam sinh sống và đang tìm một xã có nhu cầu tìm một Xã trưởng giỏi.
Như tất cả mọi người, ông Lecoq có lẽ đã quên đi vụ án Valfeuillu vẫn còn rất mờ ám đối với công chúng, nếu như một buổi sáng không có một viên thư lại đích thân đem đến một bức thư rất ân cần của Laurence và một tập giấy dày có dán tem.
Tập giấy tờ bề bộn này chính là những chứng thư tài sản thuộc lãnh địa của Cha Plantat ở Orcival, “như nó đang có và bao gồm, cùng với đồ đạc trong nhà, tất cả chuồng ngựa, nhà để xe, vườn tược và nhà đất linh tinh khác”, cộng với vài mẫu đồng cỏ xung quanh.
- Ôi thật là kì diệu! - Ông Lecoq kêu lên - Những người được ta giúp chẳng bao giờ quên ơn! Vì một sự thật hiếm hoi, ta sẽ bằng lòng trở thành ông chủ sở hữu vậy.