Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở Đầu Quái Xế
Mở Đầu Quái Xế

❊ ❊ ❊

Cũng giống như những khu phức hợp xa hoa và nhà hàng Pháp năm sao nằm ở khu thượng lưu[1] của Manhattan, bãi đỗ xe Đông Benchley đúng là nơi chỉ dành riêng cho những kẻ lắm tiền nhiều của. Nối đuôi nhau san sát trong bốn tầng hầm có hệ thống kiểm soát nhiệt độ bên dưới con phố 77 Đông là vài chiếc Porsche cổ, dăm con Ferrari, thậm chí còn có cả một cặp xe Lamborghini của một đôi tình nhân nào đó.

Chiếc Mercedes SL550 mui trần màu xanh đen mới cáu vừa rời khỏi thang nâng vào lúc mười hai giờ ba phút ngày thứ bảy đó trông như được làm ra để dành riêng cho cái nơi xa xỉ này.

Và người đàn ông gầy gầy tầm tuổi bốn mươi đang đứng chờ bên cạnh văn phòng nhà xe khi chiếc Mercedes hào nhoáng đỗ xịch lại trước thanh chắn cũng mang cái vẻ sinh ra để làm khách ở đây. Với mái tóc muối tiêu húi cua kiểu Beckham, quần ka ki là cứng, áo phông màu xanh tím than bằng lụa, nước da rám nắng nhìn là biết kẻ kia thuộc hạng lắm tiền, quả khó nói chắc chiếc Merc hay người lái nó xứng với cái biển số tự chọn ngạo mạn kia hơn: QUÁI XẾ.

— Nóng thế này chắc ngài thích hạ mui như mọi khi, thưa ngài Berger, - người coi xe gốc Tây Ban Nha mỉm cười nói khi bước xuống và giữ cửa xe khảm gỗ cho vị khách. - Chúc ngài vui vẻ.

— Cảm ơn anh, Tommy, - Berger nói và khéo léo nhét cho người gác cổng một đồng năm đô-la và lách vào phía sau cái vô lăng ba ngạnh đầy tính biểu tượng của chiếc xe thể thao sang trọng. - Để xem xem.

Chiếc ghế da mềm mại khẽ vỗ vào lưng Berger khi gã phóng chiếc xe mui trần vút xuống phố 77 Đông và hòa vào dòng xe cộ trên đại lộ 5. Bầu không khí khô lạnh thoang thoảng mùi hương ngòn ngọt của những cây sồi và thù du trong công viên Trung tâm, quyện cùng mùi da khâu tay. Khi tới phố 59, ngọn của những cái cây trong công viên đã nhường chỗ cho mặt tiền khách sạn Plaza được trang hoàng như lâu đài cổ tích. Mấy giây sau, dọc hai bên đại lộ mỗi lúc một dốc lên bắt đầu xuất hiện những tấm biển hấp dẫn vụt qua như thể tạp chí Vanfty Fair sống dậy: nào thì Tiffany, Chanel, Zegna, Gucci, Fendi và Louis Vuitton. Bên ngoài các cửa hiệu, đám khách du lịch thường đổ tới vào các ngày hè cuối tuần chụp ảnh lia lịa và đứng há hốc miệng như không thể tin nổi họ đang có mặt ở trung tâm thủ đô của thế giới.

Nhưng trong mắt Berger thì các đại lộ đắt đỏ nhất thế giới với con đường lầy lội bẩn thỉu chạy qua cánh đồng ngô cũng chẳng có gì khác biệt! Sau cặp kính chuồn của hãng Persol, đôi mắt xám của gã nhìn đăm đăm về phía trước, còn đầu óc thì không nghĩ ngợi lung tung. Đó quả là cái tài của gã. Trong đời gã, mọi thắng lợi gã có được đều nhờ vào sự toàn tâm toàn ý cho một mục đích, khả năng tập trung cao độ và gạt bỏ mọi thứ ra ngoài, trừ vấn đề trước mắt.

Dù tập trung đến mức nào thì gã vẫn cảm thấy trống ngực đập liên hồi khi đến đích - chi nhánh chính của thư viện công cộng New York ở phía tây đại lộ 5, nằm giữa phố 41 và 42. Khi cho xe chạy chậm lại, gã cảm thấy lượng adrenaline trong người dâng cao và tim gã bắt đầu đập dồn đến phát tức ngực theo đúng nhịp của tiếng xi nhan.

“Ngay cả Olivier[2] cũng còn sợ sân khấu nữa là,” gã tự nhủ trong lúc thận trọng rẽ vào phố 43 Đông. Jack Dempsey. Elvis Presley. Đã là con người thì ai mà chẳng biết sợ. Điều khác biệt là những người đàn ông vĩ đại và đáng kính như gã kiềm chế được nó, biết cách hành động dù cho cái cảm giác khó chịu kia đang phập phồng trong lồng ngực.

Tới khi đỗ lại trước chiếc xe bán kem Carvel cách đích đến khoảng nửa dãy nhà về phía đông, gã mới thấy dễ chịu hơn. Để trấn tĩnh hoàn toàn, gã kiên nhẫn quan sát mui xe đang rì rì cụp lại trên đầu một cách chính xác, đối xứng, một sự hài hòa cân đối tuyệt vời của những chi tiết di động. Đến khi cái mui xe đã hạ xuống gọn ghẽ, nỗi sợ của gã vẫn còn đó, nhưng gã biết mình thừa sức khống chế nó.

“Đi thôi, anh Berger,” gã nghĩ. “Bây giờ hoặc không bao giờ.”

Gã nhấc chiếc túi laptop nặng trịch khỏi chỗ để chân của ghế bên cạnh và mở cửa.

“Đến lúc rồi”.

Đi dưới cổng chính hình vòm được xây dựng theo lối kiến trúc Beaux-Arts[3] và lách qua cửa quay của thư viện, Berger ngay tức khắc phát hiện ra viên cựu cảnh sát có ánh mắt nghiêm nghị vẫn làm bảo vệ ở đây vào các ngày thứ bảy đã vắng mặt. Thế vào vị trí của anh ta là gã trai luộm thuộm làm thời vụ mặc chiếc áo vét quá khổ. May thật. Đã thế, cái anh chàng trông chán ngắt như một tay thợ cầu đường ấy còn cho Berger đi qua trước khi gã kịp mở khóa túi đựng laptop.

Phòng đọc Hoa Hồng trên tầng ba rộng bằng một sân bóng đá chuyên nghiệp. Bao quanh nó là những giá sách gỗ màu nâu nhạt cao mười foot[4] và toàn bộ phòng đọc ngập trong ánh sáng của những chiếc đèn chùm phong cách rococo bằng đồng buông xuống từ trần nhà cao năm mươi mốt foot được tô điểm bằng một bức bích họa. Berger bước qua mấy chiếc bàn dài đầy những kẻ áng chừng ba mươi bốn mươi tuổi, mặt mũi nghiêm túc, đeo tai phone, mắt tập trung vào màn hình laptop. Các học viên cao học và những kẻ nôn nóng muốn mở mang trí tuệ đây mà! chúng chẳng màng tới việc được nghỉ dưỡng tại Hamptons[5] vào dịp cuối tuần của mùa hè này rồi.

Gã kiếm được một chỗ ở cái bàn cuối cùng cạnh bức tường phía bắc, quay lưng với cánh cửa khu sách hiếm của phòng đọc Brooke Russell Astor. Gã vờ chơi trò Sudoku trên chiếc iPhone thời thượng mới toanh cho đến khi người duy nhất ngồi cùng bàn với gã - một phụ nữ châu Á đang có thai mặc bộ đồ thể thao của hãng Juicy - đứng dậy sau đó hai mươi phút.

Trong khi người phụ nữ lạch bạch đi khỏi, ngài Berger hít một hơi rốt và chậm rãi thở ra. Sau đó gã luồn tay xuống dưới bàn để xỏ đôi găng phẫu thuật bằng cao su và rút quả bom khỏi túi đựng laptop. Trông nó giống hệt một chiếc MacBook Apple mười bảy inch[6], chỉ trừ một điều: nơi từng có bàn phím, bàn di chuột và các linh kiện của máy tính giờ được thế bằng hai kilôgam T4, phiên bản Italia của chất nổ dẻo RDX[7]. Trên đầu khối thuốc nổ dẻo màu vàng nhạt có gắn một lớp đinh tán bằng thép không gỉ dày tới hai inch, giống như hai tầng bạc rắc lên cây kem của quỷ. Một miếng keo dán được gắn sẵn ở mặt dưới thiết bị. Gã ấn mạnh quả bom xuống, gắn chặt nó vào bàn.

Kíp đã được gắn vào khối thuốc nổ và sẽ nối với nguồn điện ngay khi người phát hiện ra chiếc laptop ngu ngốc mở máy ra. Được đính vào mặt trong nắp máy tính bằng một sợi dây câu thắt nút gọn gàng là một cái chuyển mạch bằng thủy ngân - một ống thủy tinh nhỏ kiểu nhiệt kế được làm rất khéo, loại thường dùng để báo động trong các máy bán hàng tự động. Khi nắp máy còn đóng thì bạn có thể thoải mái dùng loại IED[8] này để chơi phi đĩa. Nhưng, chỉ cần nắp máy nâng lên khoảng hai inch thôi là thủy ngân lỏng sẽ tràn xuống đáy cái chuyển mạch, đóng mạch điện và ngay lập tức kích hoạt ngòi nổ.

Ngài Berger sung sướng tưởng tượng ra sức ép khổng lồ của quả bom bung khắp phòng đọc Hoa Hồng, thổi bay mọi thứ kể cả người lẫn vật trong phạm vi bốn mươi foot và những mảnh bom sẽ văng tứ phía với tốc độ gấp bốn lần vận tốc âm thanh. Gã tháo găng tay và đứng lên với chiếc cặp laptop giờ đã trống không, thận trọng không chạm vào bất cứ thứ gì. Gã rảo bước đi qua phòng và ra cửa, không hề quay đầu nhìn lại.

“Bắt đầu rồi,” gã nghĩ với cảm giác nhẹ nhõm kì diệu khi tới cầu thang bằng đá cẩm thạch. Kể từ giờ phút này, tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian. Cứ gọi đây là một cuộc chạy đua với đồng hồ đi.

Vào vị trí.

Chuẩn bị.

Nổ, - ngài Berger hoan hỉ thì thầm một mình và bắt đầu nhảy cóc hai bậc một xuống cầu thang.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: Silk Stocking District, khu vực phía đông của Manhattan, New York.

[2] Laurence Olivier (1907-1989) là đạo diễn, diễn viên người Anh, được coi là một trong những diễn viên vĩ đại nhất thế kỉ XX.

[3] Beaux-Arts là phong cách kiến trúc Pháp, thiên về những trang trí cầu kì, kết hợp giữa điêu khắc và xây dựng.

[4] 1 foot bằng 30,48 xentimét.

[5] Khu nghỉ dưỡng ven biển nổi tiếng ở miền đông Bắc Mỹ.

[6] 1 inch bằng 2,54 xentimét.

[7] Loại chất nổ Hexogen, được sử dụng rộng rãi trong quân sự và công nghiệp ứng dụng.

[8] IED: thiết bị gây nổ tự chế.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.