Lái xe trên đường 105, không gian đen đặc xung quanh làm Rath có cảm giác mình đang lái xe trong hư không tối tăm và cô độc, xuyên qua khu đầm lầy Moose Valley mọc đầy cây tuyết tùng. Đêm xuống, nai sừng tấm lang thang dọc đường liếm muối đọng trên mặt đất. Ban ngày, những sinh vật to lớn này có thể đang theo dõi bạn từ sâu trong đầm lầy, trong lúc chúng vục đầu xuống nước rồi ngẩng lên, để mặc nước chảy thành dòng qua những tấm sừng to lớn. Nai sừng tấm là một sinh vật kỳ cục, cặp sừng đồ sộ trên cái đầu to lớn, gắn lên thân hình khổng lồ của một con ngựa ngoại cỡ, đôi mắt lồi ra như mắt bò, hàm dưới chảy xệ như hươu cao cổ. Vào mùa hè, những con quái to đùng chậm chạp tìm kiếm chỗ nghỉ ngơi trong những vũng nước ngập tới lưng để trốn tránh từng đàn muỗi, dĩn tìm cách đốt mọi chỗ sơ hở không được lông bao phủ của chúng, khiến cho lũ nai lắc đầu điên loạn. Sinh vật to lớn nhất vùng đất lại bất lực trước những lũ ký sinh nhỏ bé.
Rath cảnh giác đề phòng lũ nai. Lớp lông tối màu làm chúng lẫn vào màn đêm, đứng trên bốn chân dài ngoằng làm ánh sáng đèn pha ô tô chỉ có thể chiếu qua dưới bụng làm cho người lái xe khó lòng phát hiện. Khi nhìn thấy thân thể chúng chớp nhoáng xuất hiện, người ta sẽ đạp phanh theo phản xạ nhưng lúc đó thường là quá trễ. Chiếc xe nghiền nát bốn chân con vật và cứ thế hơn một nửa tấn thịt đâm sầm vào xe, xé toang kính chắn gió và đập nát người ngồi đằng sau nó. Đến lúc ánh đèn trước bắt được một chút hình dạng của con nai trước kính xe, thì xin lỗi, đó là dấu hiệu trò chơi kết thúc.
Cái chết lơ lửng khắp mọi nơi, sống động và chân thực hơn bao giờ hết.
Rath rùng mình và ấn tăng nhiệt độ điều hòa trong xe, lá khô mục rữa lạo xạo va vào chắn bùn. Anh nhả chân ga khi chiếc xe lao vào trong một biển sương mù đang từ từ chảy ra từ trong đầm lầy, đèn pha trước co ngắn lại như vừa húc phải một bức tường tuyết.
Vặn núm chỉnh tần số radio tới 980 AM để nghe tường thuật trận đấu của đội Patriot và đội Jet, thoáng nghe thấy khúc cuối của một bản tin địa phương. Lại thêm mấy vụ đột nhập vào lều cắm trại của khách du lịch trên một cái hồ trời ơi đất hỡi nào đấy - hẳn là lại lũ nhóc địa phương, anh khẳng định. Mùa thay lá có vẻ là thời điểm du lịch tốt nhất trong năm, thu hút một lượng khách du lịch kỷ lục.
Phần tin trong nước cắt ngang đoạn tường thuật: Thượng nghị sĩ Renstrom từ chối nhắc lại những tuyên bố trước đó. Giọng mũi của vị ứng cử viên tổng thống phát ra gợi Rath nhớ đến mấy tay thuyết giáo mồ hôi nhễ nhại thuyết giảng trong những lều trại cỡ lớn thủng lỗ chỗ, hứa hẹn một phương thuốc và sự cứu rỗi cho những người bệnh với một mức giá phải chăng. “Những kẻ sát nhân được trợ giúp từ chính phủ sẽ phải dừng lại trong tay tôi!” Renstrom hùng hồn nói.
Ngài tổng thống trả lời với một vẻ bình tĩnh và tự tin, làm cho ngôn từ của đối phương có vẻ như nông nổi và mang cái ngạo mạn của tầng lớp tinh anh. Tổng thống đúng là tổng thống, chất giọng nghe rất phù hợp. “Quá trình giải ngân hoàn toàn minh bạch, tiền của quỹ liên bang đã và đang hỗ trợ cho những dịch vụ y tế phi lợi nhuận dành cho phụ nữ và những trẻ em vốn thiệt thòi, không được tiếp xúc với những hỗ trợ y tế hiện đại.”
Rath ngáp dài khi lái xe qua cầu tới Johnson, lái xe trong bóng tối quá lâu, chỉ chút ánh sáng từ ngôi làng cũng làm mắt anh xót nhói như đang đứng trước thứ ánh sáng rực rỡ ở quảng trường Thời Đại. Phát thanh viên NFL đang lảm nhảm gì đó về Bill Belichick và Rex Ryan mà anh đã nghe đến nhàm rồi.
Ngay tại trung tâm làng Johnson trầm mặc, Rath lái xe vào con đường dốc dẫn đến khuôn viên trường. Đường sá tối đen như mực. Chiếc Scout lái qua một đám thanh thiếu niên ôm vai bá cổ lẫn nhau đi về hướng quán rượu. Đèn trước của xe chiếu sáng dáng dấp ba cô gái đang đi bộ với vẻ thờ ơ. Một chiếc xe đỗ lại, ba người lên xe, tiếng cười tắt lặng sau khi cửa xe đóng sập. Rath lẳng lặng ghi nhớ hãng xe và biển số xe.
Mấy cô gái đó nghĩ cái quái gì vậy? Tuổi còn trẻ quá! Ngu ngốc là nguồn gốc của nguy hiểm, thái độ lại bất cẩn. Y như những đứa trẻ khác vào tầm tuổi này... cũng giống như Rachel.
Trong trí tưởng tượng của Rath hiện ra một hình ảnh: Quán rượu đã đóng, một đám mấy cô gái lảo đà lảo đảo bước dọc con đường, mơ màng không biết rằng mình có thể gặp tai nạn giao thông, hoặc đang bước trên lãnh thổ săn mồi của một tên biến thái nào đó sẽ nhảy ra cưỡng bức.
Đèn trước chiếc xe chiếu rọi một ngã rẽ gấp, một cô gái bước qua, lướt trước đầu xe như con nai nhỏ, vẫy tay với anh, miệng mỉm cười.
Lại một viễn cảnh diễn ra. Một cô gái, một chiếc xe, chiếc xe chậm lại, cửa ghế phụ bật mở. Đèn đường mập mờ, gương mặt người lái xe cũng lờ mờ không rõ, chỉ có nụ cười ẩn hiện. Gương mặt có vẻ thân thiện.”Cần đi nhờ xe không?” Anh ta sẽ hỏi, trên môi “đeo” một nụ cười. Cô gái cúi người xuống nói chuyện, lái xe vỗ vỗ vào ghế. “Trời lạnh lắm, thôi nào, vào đi.” Cô gái sẽ do dự, thứ gì đó sâu thẳm trong tâm hồn cảnh báo rằng bước vào xe cùng một người lạ là đi ngược lại tất cả những gì từ bé đến giờ cô được học về việc tự bảo vệ bản thân.
Thế nhưng cô đâu phải là một đứa trẻ nữa nhỉ? Cô đã lớn rồi, trưởng thành rồi, có thể tự lập rồi. Cô cho rằng nếu tay này muốn làm hại mình, hắn sẽ để lộ cái gì đó chứ, như một cái nhìn? Một mùi hương? Hay một thứ hơi thở có thể kích động sự cảnh giác trong cô? Nhưng cô không thấy điều gì quá phản cảm. Anh ta nói đúng, ngoài trời lạnh quá, mà mấy cô gái khác cũng suốt ngày “nhảy” xe còn gì! Mà chả có chuyện gì xảy ra với họ cả. Chuyện xấu luôn diễn ra ở đâu đó, cô không hề ngốc, nhưng điều xấu thì toàn xảy ra với lũ gái ngoan ngu ngơ thôi, không phải với cô, chưa bao giờ. Cô nghe thấy tiếng sinh viên cười đùa lướt qua đằng sau. Chả có ai điên rồ tới mức làm gì bất thường khi có cả tá nhân chứng chỉ cách xa có vài mét.
Cô gái sẽ nhìn lại gã trai một lần nữa và nói “Tại sao không?” và bước vào trong xe.
Ít hơn ba mươi giây sau, gã trai sẽ trả lời câu hỏi của cô gái... còn theo cách nào thì chỉ có Chúa mới biết được.
Rath đỗ vào chỗ đậu xe của khách, nhìn sinh viên ra ra vào vào thư viện và quán cà phê Mountain View, bàn tay đặt lên cái hộp có logo Dress Shoppe cuốn trong ruy băng kết hoa màu đỏ. Anh cởi ruy băng ra, nhìn nó thật chói mắt. Lòng Rath rối như tơ vò, anh ở đây làm cái gì? Anh lo lắng chỉ vì Rachel không gọi về trong có vài ngày thôi sao? Thật là ngớ ngẩn chết đi được.
Anh bước ra khỏi xe, không quên vớ theo cái hộp.
Đêm ở đây lạnh căm, nhiệt độ cứ như rơi tự do về không và không khí có mùi như mùi tuyết. Mặt đất đông lạnh chiếu sáng lờ mờ bởi mấy cái cột đèn được xếp đặt vừa lác đác vừa rải rác và ánh đèn hắt ra từ cửa sổ quán Mountain View. Sinh viên vội vã chạy ra vào quán cafe, ánh mắt Rath bắt được một bóng dáng nữ sinh với bím tóc dài giống Rachel bên dưới lớp mũ len, bím tóc cũng lắc lư đập đập vào áo phao y như Rachel. Giống mà không phải. Cô bé ấy không phải Rachel. Áo khoác được kéo kín bưng - Rachel không bao giờ làm vậy. Con bé luôn kêu mình “máu nóng,” hồi bé thì đạp chăn, lớn lên thì luôn để hai vạt áo khoác mở phanh ra phần phật trong cả những khi tiết trời lạnh giá nhất - để cho dễ thở.
Rath bước vào trong khu ký túc, cảm nhận được hơi ấm, tiếng nhạc “trôi” dọc hành lang và hợp lại ở giữa sảnh. Bức tường sáp màu vàng rượu vang làm mắt anh nhức nhối, chân bước trên thảm trải sàn có họa tiết tượng hình, về phía bên phải, sảnh chờ xếp đầy sô pha và ghế dựa.
Lác đác một vài sinh viên nằm ngồi ngả ngốn trên ghế dài, thờ ơ với mọi thứ trừ màn hình điện thoại di động trong tay.
Liếc lên tivi, Rath thấy một chương trình phát lại, thầm nghi ngờ rằng kể cả anh có phóng hỏa tự thiêu ngay tại chỗ chắc mấy ông tướng này cũng chẳng buồn quan tâm. Vậy mà lúc bước qua, đám sinh viên đổ dồn ánh mắt về phía anh. Người đàn ông trung niên có cảm giác như mình là một cá thể hiếm hoi trong thần thoại Mỹ đang bị người ta soi mói vậy.
Hành lang thoang thoảng mùi pizza và cỏ điếu, cửa phòng sinh viên trang trí một đống những poster ca nhạc và bìa tạp chí, những lời trích dẫn của các tay rock huyền thoại hay tấm bảng trắng với bút dạ treo lủng lẳng. Hẳn là ở đây người ta vẫn chưa tìm ra phiên bản hiện đại thay thế cho cách để lại lời nhắn trên bảng trắng xưa như trái đất này.
Rath đứng trước cửa phòng Rachel, đối mặt với mớ bìa tạp chí và trích dẫn tiết lộ không nhỏ về đời tư của con bé, một tấm ảnh của cô gái trong phim Hunger game bị vẽ râu và thay thế bằng dòng chữ Hunger lame. Trên tường gắn cả một bức ảnh chân dung Charles Manson, bìa tạp chí kinh dị Fangoria và áp phích của một ban nhạc gọi là Dethknot, dưới cùng là hai câu trích dẫn theo kiểu nghệ thuật viết chữ callgraphy[1] - tác phẩm của Rachel:
Women who seek to be equal with men lack ambition. - Timothy Leary[2].
People call me a feminist whenever I express sentiments that differentiate me from a doormat or a prostitute. - Rebecca West[3].
Lưng Rath lạnh toát, mồ hôi chảy ròng ròng, nỗi sầu muộn dần chiếm lấy tâm hồn anh. Rath cảm thấy mình giống như một tay thợ xây, vác theo búa tạ đập vỡ một chút tự do nhỏ nhoi mà Rachel vừa mới đạt được, thế nhưng trong tim anh vẫn hừng hực khao khát được nhìn thấy gương mặt con gái, để biết rằng con bé vẫn ổn - cách duy nhất để làm dịu nỗi lo lắng đang ngày càng bành trướng trong lồng ngực anh. Cứ như thể chỉ một giây phút nữa thôi, nó sẽ phá tung lồng ngực anh và thoát ra ngoài.
Rath cảm thấy cơ thể mình cứng lại, chìm trong nỗi sợ hãi y như lần anh lạc mất con bé hồi 4 tuổi ở siêu thị NH Littleton. Con bé buông tay anh giữa siêu thị, chỉ trong hai giây thôi, và lúc anh quay mặt lại con bé đã biến mất. Trong giây phút ấy, anh cảm thấy linh hồn mình bị hút ra khỏi cơ thể, bị cắn xé và nhai nuốt trong nỗi thống khổ tột cùng và cảm giác kinh hoàng đến chết lặng. Anh không thể cử động, không thể thở nổi, không thể suy nghĩ - hoàn toàn đông cứng. Người phụ nữ trên quầy nhìn anh như thể anh vừa lên cơn đau tim vậy. Anh quay đầu trong điên cuồng, hoảng loạn tìm kiếm con bé, bé con của anh, vừa bị ai đó bắt đi mất rồi. “Con gái tôi...” Anh đã thì thầm như vậy trong điên loạn.
“Ba!” Giọng con bé vang lên, Rath nhìn xuống và thấy cái đầu nho nhỏ thò ra từ trong vành giá móc treo sơ mi nam. Anh thở phào nhẹ nhõm, tựa hồ tan chảy.
Rath đặt tai lên cửa phòng nghe ngóng. Không có âm thanh nào cả, không có ánh sáng thoát ra từ dưới khe cửa. Anh đưa tay lên định gõ cửa rồi một suy nghĩ thoáng qua làm cánh tay khựng lại. Nhỡ đâu con bé ở trong đó, nhỡ đâu con bé không ở một mình? Và mình sẽ cắt ngang con bé...ờ... hai đứa nó. Rath tưởng tượng ra viễn cảnh cánh cửa bật mở, Rachel đứng đằng sau, trên người tùy tiện mặc thứ đồ xộc xệch nào đó của một gã trai, mái tóc rối bời, gương mặt đỏ ửng sẵn sàng “giội bom” bất kỳ đứa bạn chết bằm nào dám gõ cửa đúng khúc cao trào và lại nhìn thấy ông bố - là anh. Anh không thể làm vậy với con bé.
Rath quay lưng đi, thoáng nhìn thấy tấm bảng trắng treo bên cửa phòng, bên trên có lời nhắn:
Ray Ray, bồ đang ở chỗ quái nào vậy hả?!! Lặn không sủi tăm luôn! Chết mất xác ở chỗ nào rồi? Gọi cho tôi nhá. - B.
Máu Rath bỗng chốc như đông lại thành băng.
“Ây da! Anh già.” Một âm thanh vang lên từ phía xa.
Rath từ từ quay người lại, đập vào mắt anh là một cô gái với mái tóc cạo gần sát vào da đầu, chừa lại một mảng tóc dài màu xanh che qua một nửa gương mặt. Đôi mắt phủ trang điểm dày như mắt con gấu bông bị trang trí quá lố. Cô gái cao lắm thì được cỡ 1m50 nhìn chằm chằm anh từ sau dải tóc, miệng không ngừng nhai nhai thổi thổi bong bóng kẹo cao su. Thân hình nho nhỏ lại có hai cánh tay lực lưỡng để trần, áo ngắn lập dị màu tím để lộ cả một mảng bụng, hai bàn chân trần xỏ khuyên lấp ló dưới ống loe quần bò mài ống quét loẹt quẹt trên mặt đất.
“Làm gì vậy?” Cô gái lên tiếng.
“Tìm con gái tôi!”
Cô gái nhìn anh không chớp mắt.
“Tôi là Frank, là...”
“Ông già nhà Ray Ray ý hả?” Cô gái cắt lời.
Lại là Ray Ray...
“Cháu biết con bé?” Anh hỏi.
“Làm gì có ai không biết Ray Ray!”
“Cháu có biết hiện tại con bé có thể ở đâu không?”
“Chú thử gõ cửa chưa?”
Rath nhún vai.
“Thế thì cứ thử đi.” Cô gái ngước mắt nhìn lên trần nhà. Gõ nhịp trên cánh cửa.
Cánh cửa vẫn im lìm.
Cô gái gõ cửa lần nữa, vẫn không thấy ai trả lời.
“Cháu có thấy con bé hàng ngày không?” Rath hỏi.
Cô gái thổi một cái bong bóng cao su. “Gần như thế, đặc biệt là thứ hai, thứ tư và thứ sáu trong giờ văn học lãng mạn. Không phải kiểu văn bánh bèo hường phấn ngôn tình đâu, là văn học theo chủ nghĩa lãng mạn ấy, Lãng mạn có chữ L viết hoa ấy, những tác giả như Shelley, Byron, Coleridge, Whitman, hiểu không?”
“Chú biết.” Rath nói. “Lần cuối cùng cháu thấy con bé là khi nào?”
“Bồ ấy không có ở trong lớp vào thứ sáu, cả hôm nay nữa, cuối tuần cũng lặn mất tăm. Dạo này mọi người bận rộn với mớ bài tập nộp cuối kỳ, khả năng là bồ ấy chui vào đâu đó làm bài rồi. Tôi sẽ không lo lắng như chú đâu. Nhìn chú còn tái hơn cả Jack White nữa đấy. Ray Ray thường loanh quanh ở tầng ba, phía sau ấy, chỗ đọc sách. Chú thử lên đấy coi.” Cô gái quay lưng, loẹt quẹt kéo ống quần bước đi.
“Cháu biết gã ‘B’ này là ai không?” Anh chỉ vào cái tên trên bảng.
Cô gái thổi tung lọn tóc trước trán. “Chịu.”
“Phải gặp ai để xin phép vào phòng con bé?’
Cặp mắt cô gái nheo lại nghi ngờ. “Quá đáng rồi đó ông chú.”
“Chú là bố con bé, mà nó đã không liên lạc được mấy ngày nay rồi...”
Cô gái nhìn anh chằm chằm, quên cả nhai kẹo. “OK, bình tĩnh, quản lý ký túc, căn phòng ngoài cùng chỗ sảnh. Đừng nhàu nhĩ nhăn nhó thế chứ, chú già.” Lần này thì cô gái đi thật, vừa đi vừa gãi gãi cái gáy trọc lóc.
Trong phòng quản lý học sinh sinh viên, người phụ nữ ngồi điềm đạm trên chiếc ghế nhìn có vẻ gai góc, áo vest bang Johnson, cặp kính đeo trên mắt một cách ngay ngắn, toát lên một vẻ nghiêm túc và cẩn trọng. Hai bàn tay đặt trên chồng sách sinh - hóa học đặt trên đùi.
“Tôi không chắc.” Người phụ nữ nói. “Anh có thẻ căn cước không?”
Rath đưa ra bằng lái xe, người phụ nữ săm soi một lúc chuyển sang nhìn Rath từ đầu xuống chân, gương mặt toát lên vẻ không chắc chắn. Rath đưa luôn cả ví qua, tay giở ra cả một đống thẻ với giấy tờ có thể chứng minh danh tính bản thân.
Người phụ nữ gõ gõ chiếc ví của anh trên đầu gối, toát ra một thứ quyền uy khó tả. “Đây là một yêu cầu nhạy cảm.” Người phụ nữ nói. “Chỉ có quản lý mới được quyền tiếp cận phòng ở của học sinh, sinh viên.”
“Đây là về con gái tôi đấy!” Rath kiềm chế cảm giác thôi thúc muốn xé cái gương mặt đơ cứng kia xuống.
“Nó liên quan đến vấn đề xâm phạm tự do cá nhân.” Cô ta nói, giọng nói cương quyết.
“Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng con gái mình vẫn ỔN. Tôi không có thời gian để...”
“Đừng có hùng hổ với tôi, anh Rath. Con gái anh có bạn cùng phòng, và vấn đề quyền riêng tư của cô ấy cũng không thể xem nhẹ được. Dù sao thì, tôi sẽ cho anh vào.” Người phụ nữ nói với chất giọng như thể vừa ban ơn cho anh vào xem bức Mona Lisa bản gốc sau cả giờ năn nỉ ỉ ôi vậy. “Nhưng dưới sự giám sát của tôi.” Cô ta đặt ví vào tay Rath và đứng lên, mùi mồ hôi thoang thoảng lan ra không khí.
Bước vào trong phòng Rachel, hương hoa và mùi xịt phòng “chào đón” Rath. Anh cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, đứng trân trân trong phòng, không thể di chuyển, hơi thở cũng trở nên nặng nề và khó nhọc - những gì anh đang làm đây quá giống với những lần điều tra hiện trường anh đã và đang làm. Chiếc giường tầng án ngữ ở bức tường bên trái, mỗi tầng đều là cảnh chăn chiếu hỗn độn. Anh nhận ra chú gấu Boo - con gấu bông đầu tiên của Rachel nằm ở bên cạnh gối chiếc giường phía trên.
Cái bàn Ikea và tủ quần áo của Rachel chen chúc ở góc đối diện, bên cạnh khung cửa sổ nhìn ra bãi đỗ xe. Hương hoa trong không gian tỏa ra từ bông hoa cắm hờ hững trong chai rượu vang trống không đặt trên bệ cửa sổ - hoa cúc vàng nhụy đen, được biết với cái tên mĩ miều là “Susan mắt huyền,” loài hoa yêu thích của Rachel. Mấy bông hoa đã héo tàn, nước trong chai đã bốc hơi từ lâu để lại mấy vệt trắng trên thành chai trong suốt, phía dưới chai, hai cánh hoa khô héo nằm lặng lẽ.
Quần áo nằm lăn lóc khắp nhà, treo lủng lẳng trên tay ghế. Áp phích mấy ban nhạc như The Dolls, Skeletons on Holiday, Xup, Deathcapades phủ kín bức tường màu vàng rượu vang.
Một thứ mùi lạ trôi vào trong mũi Rath, mùi hôi miệng và mùi hành lá - mùi hơi thở của người quản lý ký túc xá - cô ta ngay lúc này đang ở sau lưng Rath há mồm ra đứng thở.
Rath bước thêm một bước, đưa mắt nhìn xung quanh phòng, ánh mắt anh dừng lại trên tấm ảnh một cô gái đang ôm chặt một chú chó có vẻ là giống lai, cô gái có mái tóc đen, dài và thẳng đuột, miệng cười tươi để lộ niềng răng, mắt đeo một cặp đít chai to tổ chảng. Đây hẳn là bạn cùng phòng của Rachel.
“Không đụng vào bất kỳ thứ gì trừ khi là đồ của con gái anh.” Giọng nói vang lên từ sau lưng anh.
Anh không nhìn thấy máy tính xách tay của Rachel. Anh nhìn lên trên giường, nhón tay nhấc đống chăn lên để lộ vài cuốn sách: House of Horrors: True Life Accounts of Sadist Killers, Urges: The Compulsion to Kill, Pure Evil. Rath nhìn mớ truyện, mặt nghệt ra. Anh lật mở quyển Pure Evil, trang giấy lấm tấm vết bút nhớ và đầy giấy nhớ dán lên trên bởi một bàn tay rồ dại. Đây là cái gì? Con bé chắc chắn không phải làm báo cáo hay nghiên cứu gì trên cái chủ đề này. Từ trong cơn sốc, Rath rơi xuống hầm băng của nỗi sợ và sự hoang mang, anh bước đến bên bàn Rachel, kéo ngăn tủ trong nỗi sợ hãi không biết mình sẽ nhìn thấy thứ gì đây.
“Đây là bàn của cô bé?” Người đằng sau lưng anh lại lên tiếng.
“Tôi mua cho con bé mà!”
“Sinh viên không được phép mang đồ gia dụng riêng vào đây. Tôi muốn biết bàn ghế và tủ áo do trường cấp ở trong phòng đã đi đâu rồi?”
Giọng nói chói tai làm thắt lưng Rath nhói lên, một đốm lửa đau đớn dần lan ra đốt cháy cả tấm lưng anh.
Ngăn kéo không có gì ngoài mấy đồng xu lẻ và kẹp giấy.
Có lẽ việc không tìm thấy máy tính xách tay của Rachel và cô bạn lại là chuyện tốt. Có lẽ hai đứa trẻ thật sự đang ríu rít với nhau ở trong thư viện. Rachel là một đứa nhỏ cần cù siêng năng và cực kỳ nghiêm túc trong việc học hành thi cử cho dù đôi khi kết quả không được như mong muốn. Con bé thật sự đang học, đang rất cố gắng học. Việc con bé không trả lời tin nhắn thoại có lẽ cũng giống như đợt khóa mình trong phòng ôn thi vào trung học.
Rath nghe thấy một tiếng hắng giọng, anh nhìn ảnh phản chiếu của người phụ nữ cau có qua kính cửa sổ, một con người rất thiếu kiên nhẫn.
Căn phòng không cung cấp chút manh mối nào, anh bước vòng quanh một cách chậm rãi, nghe tiếng “bà cô già” sau lưng thở phào nhẹ nhõm.
“Xin lỗi vì đã làm phiền,” anh nói. “Không trầm trọng vậy đâu. Nếu gặp con bé, làm ơn gọi điện lại cho tôi!”
Người phụ nữ nghiêm túc gật đầu.
Rath đưa danh thiếp của bản thân và bước ra hướng sảnh.
Trong cả tiếng tiếp theo, anh lùng khắp thư viện từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới, khắp tất cả mọi ngóc ngách. Không có gì cả, nhưng thư viện là cả một cái mê cung to đùng đầy chặt học sinh, sinh viên đi tới đi lui, chắc con bé cũng đang trốn ở đâu đó ngồi học như chúng bạn thôi. Cuối cùng, anh cũng phải lên xe, bắt đầu chuyến hành trình dài ngoằng về với căn nhà trống rỗng.
Moose Valley là một quãng đường mạo hiểm. Băng đen chìm trong tuyết trắng biến nơi đây thành một thử thách không hề nhỏ với bất kỳ lữ khách nào đi ngang qua. Tất cả những gì Rath muốn là về nhà, lên giường và ngủ một giấc nếu có thể. Anh lái xe trong trạng thái lơ ngơ, kiệt sức sau hành trình tìm kiếm Rachel và sự bùng nổ cảm xúc sau khi nghe tin Preacher sắp được tha. Nếu thằng khốn đó có thể một lần nữa nhìn thấy ánh sáng tự do, anh sẽ... sẽ... Bên trong chiếc Scout, Rath cảm thấy ngột ngạt và nóng bức. Anh với tay hạ kính xe, tận hưởng gió lạnh từ bên ngoài ùa vào.
Radio trên xe bắt được tín hiệu chương trình Monday night football một lần nữa - đang là giữa trận. Đội Patriot được sút bóng như thường lệ. Tại sao Walker lại bỏ cơ hội sút xa làm một cú ôm bóng lao về đích thì Rath cũng chịu. “Welker bị ghìm xuống đất ở vạch 30 nhưng anh đang từ từ đứng lên. Tuyệt vời!”
Khi Rath vào lại vùng phủ sóng, điện thoại anh rung lên. Tin nhắn từ Sonja:
“Gặp tôi và Grout - đồn - 10 giờ sáng
Tiến triển với xác nạn nhân nữ, hai manh mối mới.”
Rath đóng cửa kính xe, chiếc Scout vấp phải một miếng băng nhô lên và trượt khỏi làn sang làn đối diện, đèn xe thấp thoáng chiếu lên chỏm mũi giống như mũi bò đứng bên đường. Anh nhấn phanh, bẻ tay lái, bóng dáng con nai lờ mờ và thản nhiên khi chiếc xe đang trượt về hướng nó và giật về lại đúng làn xe. Chiếc xe lướt qua con nai, chỉ chút xíu nữa thôi là về chầu ông bà ông vải. Rath dừng xe ở bên đường, tim đập điên cuồng trong lồng ngực.
❀ ❀ ❀
[1] Một dạng chữ thư pháp.
[2] Những người phụ nữ tìm kiếm sự bình đẳng với đàn ông là rất thiếu tham vọng - Timothy Leary.
[3] Người ta bảo tôi là người theo chủ nghĩa nữ quyền cực đoan mỗi khi tôi thể hiện rằng mình là một thứ gì đó khác hơn cái thảm chùi chân hoặc gái điếm - Rebecca West.