CƠ QUAN AN NINH QUỐC GIA
FORT MEADE, MARYLAND
Mark Schreiber thò đầu vào văn phòng được thắp sáng bằng ánh đèn huỳnh quang của sếp mình và nói, “Tôi nghĩ là ta có thêm vấn đề ở Manhattan đấy”.
“Anh không đùa đấy chứ”, Joseph Stanton đáp rồi đưa tay qua vai ra sau về phía chiếc TV màn hình phẳng treo trên tường. “Mấy thằng ngốc viết blog đồn ầm lên là có một đặc vụ liên quan đến những vụ tấn công này và thế là Thị trưởng Brown có nói gì đi nữa, họ cũng không quan tâm”.
“Tôi không nói đến việc đó”, Schreiber bước hẳn vào phòng rồi khép cửa lại. “Transcon và Kim Cương Geneva không hề có phản ứng”.
Stanton ngưng ngay việc mình đang làm và đặt chiếc bút đánh màu tía xuống. Khuôn mặt béo phị với cặp kính của Stanton húp híp bởi chế độ ăn quá giàu natri và nhâm nhi Hennessy pha CocaCola hàng giờ liền. Tóc Stanton bù xù và quần áo trên người nhăn nhúm, đó là một bộ vest sọc nhăn đáng lẽ phải được thải ra nhiều năm trước đi cùng với chiếc cà vạt sọc dọc đầy vết cà phê, “Không phản ứng thế nào?”
“Không ai trả lời email hết”.
“Đã thử gọi họ chưa?”
Schreiber gật đầu. “Hình như điện thoại không hoạt động thì phải”.
“Đã thử ping máy chủ chưa?”
“Tôi đã làm thế và kết quả là A-Okay. Vẫn đang hoạt động”.
“Vậy vấn đề là gì?” Stanton hỏi.
“Ta có thể dùng lệnh ping để kiểm tra máy chủ qua vệ tinh và có phản hồi vậy tại sao email của họ không hoạt động? Chúng cùng trong một hệ thống cả mà”.
“Tình hình New York đang lộn xộn lắm. Chúng ta vẫn chưa biết thiệt hại thế nào và liệu các hoạt động có bị ngưng trệ hay không. Đừng lo về chuyện ấy”.
“Sếp không thấy có gì đó khác thường khi ta không nối được với hai trạm ấy à?”
“Qua những gì hiện tại cho thấy thì câu trả lời là không. Máy chủ vẫn đang hoạt động, phải không? Anh nói thế mà. Thế thì có ai đó đang xử lý dữ liệu thôi”.
“Vâng, nhưng tôi vẫn có linh cảm xấu về việc này”, Schreiber đáp.
“Chúng ta bị tấn công nên có linh cảm xấu cũng là chuyện thường gặp thôi mà. Cứ chờ thêm chút nữa, tôi chắc là ta sẽ có thêm thông tin”.
“Nếu không thì sao?”
Stanton không có thì giờ cho câu hỏi này. “Thế thì sẽ có cảnh sát đi tuần tra khu phố lượn qua và báo cáo lại tình hình”.
“Sếp đang nói đùa, đúng không?” anh chàng nhân viên trẻ thốt lên.
Dĩ nhiên là Stanton nói đùa, và nếu anh chàng trẻ tuổi này dành nhiều thời gian hơn để tương tác với người thật việc thật cũng như bớt thời gian cắm đầu vào màn hình thì anh ta hẳn đã có câu trả lời. Cầm bút đánh dấu lên và chuyển sự chú ý vào đống hồ sơ trên bàn, Stanton đáp, “Đêm nay sẽ rất dài đây, Mark. Sao cậu không thư giãn một chút rồi xem tầng trên họ có cần giúp gì không nhỉ”.
“Được thôi, nhưng nếu ta vẫn không có phản hồi gì từ New York?”
“Thì lúc đó ta sẽ phải đào xới sâu hơn. Nhưng bây giờ tôi muốn cậu tập trung giúp những người ở đây, những người đang cần cậu. Tôi đã từng đến Transcon và Kim Cương Geneva rồi. Tin tôi đi, mấy gã ở đó biết việc lắm”.