Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

THÀNH PHỐ NEW YORK

“Hài lòng chứ?” Mike Jaffe vừa hỏi vừa tắt màn hình.

Brad Harper sửng sốt. “Vậy đó là các nữ điệp viên của DIA ăn mặc sao cho giống những đứa con của hắn?”

“Sao cậu lại nghĩ rằng camera không bao giờ quay vào chỗ phòng tắm tới khi đầu họ đã cúi hẳn xuống cạnh bồn tắm?”

“Sao ông không bảo tôi?”

“Vì cậu sẽ không có phản ứng như vậy”, Jaffe trả lời. “Tuyệt vời. Xứng đáng được trao giải Oscar”.

“Nhưng tôi không đóng kịch”.

“Tôi biết. Cho nên mới tuyệt đến thế chứ. Mohammed hẳn sẽ đánh hơi thấy thói quen của cớm từ cách xa hàng dặm. Ngay lúc này, hắn cho rằng cậu sợ phương pháp của tôi. Nếu hắn nghĩ cậu tin rằng tôi không vững vàng và sẽ không dừng việc gì lại thì hắn cũng bắt đầu tin việc đó”.

Harper không thích mình bị sử dụng.

“Vậy chúng ta ở đây ổn chứ?” Jaffe hỏi để đáp lại sự yên lặng của người lính thủy đánh bộ.

Harper không chắc nên trả lời thế nào.

“Ổn chứ?” Jaffe nhắc lại một cách từ tốn và rõ ràng.

Câu hỏi đã rõ ràng. Jaffe muốn biết liệu Harper tiếp tục chơi bóng hay nếu có bất kỳ một vấn đề gì đó cần đưa ra. Harper nghi ngờ cách giải quyết bất đồng của Jaffe. Suy cho cùng, ông ta đã chĩa một khẩu súng vào đầu anh.

Chừng nào lũ trẻ được đưa ra khỏi đó và không còn nguy cơ bị tổn hại, anh sẽ giải quyết gần như bất cứ thứ gì Jaffe đã lôi anh vào. Harper gật đầu và trả lời. “Đúng, chúng ta ổn rồi”.

“Tuyệt. Ở cuối hành lang văn phòng, chúng ta có ba cuộn Visqueen lớn. Tôi muốn đến đó lấy. Ở đó sẽ rất đẫm máu đấy”.

“Xin lỗi”,anh lính thủy đánh bộ trẻ đáp lời.

“Visqueen”, Jaffe nhắc lại. “Những cuộn vải nhựa”.

“Tôi biết Visqueen là gì. Chúng ta cần nó để làm gì?” “Tôi chỉ nói với cậu. Ngay sau khi cậu bảo tôi là chúng ta ổn. Tôi có hiểu nhầm điều gì không?”

“Không”. Harper nói.

“Không, thưa ngài”. Jaffe chỉnh lại.

Harper chỉ muốn cho gã loạn trí này một cú, nhưng lại kiềm chế được và nói. “Không, thưa ngài”.

“Tốt. Tôi ghét suy nghĩ rằng anh sẽ phải lòng tôi, Harper ạ. Tôi yêu cầu có lính thủy đánh bộ trong vụ này vì những người lính thủy đánh bộ rất cứng rắn. Họ rất gan dạ. Và chúng ta cần lòng gan dạ khi đối mặt với hai túi rác này trong một căn phòng khác”.

“Tôi hiểu”, Harper nói. “nhưng còn vải nhựa, chúng ta thực sự sẽ cần nó chứ?”

“Không phải là cho chúng ta. Đó là dành cho hai nhân viên tình báo nước ngoài đang hỗ trợ chúng ta, Họ yêu cầu”.

“Rashid và Hassan? Họ sẽ làm gì với nó?”

“Có lẽ họ dùng nó để ngăn máu không bị bắn lên tường và thảm”.

Harper đã chỉ ra có những thời điểm mọi chuyện sẽ rất tệ, nhưng điều tồi tệ mà anh dự đoán là từ căng thẳng về tâm lý đối với tù nhân của họ. Vì Chúa, họ đang ở thành phố New York chứ không phải một phòng tra tấn ở thế giới thứ ba nào đó.

Chỉ nhìn người lính thủy đánh bộ trẻ, Jaffe cũng có thể đọc được suy nghĩ của anh chàng. “Cậu nghĩ việc này sẽ thế nào, con trai? Chúng ta đặt cho chúng vài cái tên, từ chối mọi thứ trừ thức ăn hàm lượng đường cao, giữ chúng nhiều ngày cho đến khi chúng gục ngã, bảo chúng chúng ta cần biết gì rồi về nhà ngủ trong chăn ấm nệm êm sau khi đã hiểu rõ như ban ngày? Cậu nghĩ thế chứ gì? Vì nếu cậu nghĩ thế, cậu không phải là người trong suy nghĩ của tôi”.

“Thưa ngài, tôi tôn trọng mệnh lệnh của ngài, nhưng tôi sẽ yêu cầu ngài không được phép công kích tôi với tư cách là một Lính thủy đánh bộ Hoa Kỳ”.

“Khỉ thật”, Jaffe văng thẳng vào mặt người đàn ông cao lớn hơn mình. “Nhiệm vụ, danh dự, lòng dũng cảm. Vứt hết đi. Đó chính là lý do vì sao những gã như Humpty và Dumpty ở chỗ khác mà đánh chúng ta trong trận chiến chống khủng bố đấy”.

Đây là người khó chơi. Harper biết chắc điều đó. Và vì anh chàng khó chơi, Harper cũng biết rằng ông không thể nói lý.

“Cậu không tin tôi”, Jaffe nói.

“Không, thưa sếp. Tôi tin bất kỳ lời nào của ông”. Harper trả lời.

“Vớ vẩn, anh bạn ạ. Tất cả hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Cậu nghĩ rằng tôi không ra sao chứ gì, đúng không?”

“Không, thưa sếp, tôi chẳng hề nói vậy - “

“Đừng có nói dối tôi nữa, con trai. Tôi có thể đánh hơi thấy từ cách xa hàng dặm đấy. Cậu cho rằng tôi là gã khó nhằn chứ gì? Với tôi không có gì. Tôi cứ làm công việc này đến chừng nào tôi còn phải làm, nhưng tôi phải cho cậu biết một điều. Nếu chúng ta không bắt đầu tiến hành cuộc chiến chống khủng bố một cách đúng đắn, chúng ta sẽ bị chúng vượt mặt”.

“Chúng ta đang chiến đấu vì sự sống còn của nền văn minh chúng ta. Có thể trên báo chí và trong các bản tin tối người ta không nói về chuyện này, nhưng chính xác đó là những gì đang diễn ra. Đất nước cậu đang phụ thuộc vào cậu. Đang phụ thuộc vào chúng ta. Cậu và tôi. Và vì vậy, những gì chúng ta đang làm ở đây rất đáng quan tâm. Nó là một thời điểm lớn. Vì nếu chúng ta không ngăn những tên đốn mạt này dùng vũ khí hạt nhân, có thể hàng nghìn nếu không muốn nói là hàng trăm nghìn người dân vô tội sẽ bị chết. Vì vậy, phải nhớ kỹ trong đầu nếu lần sau cậu muốn hỏi tôi xem tôi sẽ thực hiện cuộc thẩm vấn này thế nào. Đã rõ chưa nhỉ?”

“Rõ, thưa sếp”, Harper trả lời ngay lập tức.

“Tốt, bây giờ đi lấy Visqueen đi”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.