Đêm thứ bảy hàng tuần là đêm hội.
Ngày hôm sau không phải đi làm. Mọi quán rượu đầy chật các nữ nhân viên của “Bộ Máy Mơ Ước”: thư ký, đánh máy, trợ lý… tất cả đều chuẩn bị suốt sáu ngày liền cho cuộc hội ngộ với Hoàng tử Đáng Yêu.
Chẳng cần biết lai lịch, tiền sử của Hoàng tử. Chỉ cần một “Đàn ông”.
Vì ở Los Angeles mỗi tuần một lần thằng Đàn ông cũng cần thiết cho việc giữ gìn sức khỏe của đàn bà chẳng khác món nộm cà rốt, nước rau, thức ăn đúng phép dinh dưỡng, thể dục nhịp điệu hoặc chế độ kiêng rượu.
Bọn đàn ông biết rõ điều đó. Nên cứ đến đêm thứ bẩy, họ đóng vai những con mồi tình nguyện và thò ra khỏi hang.
Đã 23 giờ. Đại lộ Hoàng Hôn nườm nượp xe, nhạc tuôn réo rắt. Người trên xe gọi hỏi nhau, trao đổi số điện thoại, các cuộc hò hẹn hình thành trong bầu không khí kích động tràn ngập tiếng cười, sự phấn khích, chờ đợi căng thẳng và thèm muốn.
Lẫn trong dòng xe, một chiếc màu đen to đùng lắp kính màu vượt qua ngã tư La Brea chạy về hướng đông. Bám sát thanh chắn đằng sau nó là một chiếc Chrysler màu lam thẫm.
Góc đường Orange, đèn đỏ. Một toán cưỡi mô tô luồn lách qua các mũi xe vừa tới. Chúng đều bận quần jean, đi dép, cởi trần dưới những tấm gilet da, đầu chít khăn cướp đường, nghênh ngang phô bầy đủ thứ hình xăm trên mình, vòng tay, xích sắt đeo cổ. Nhanh như chớp, bọn chúng vây kín chiếc xe đen.
Một gã râu rậm cao lớn cưỡi chiếc harley bóng loáng đập nhẹ lên kính sau xe, hét to bảo chúng bạn:
— Này chúng mày ơi, sắp có con bé xinh đẹp cởi truồng mở cửa xe cho tao đây.
Tiếng cười rộ lên.
— Nó mà trông thấy tướng mày thế kia thì đừng hòng.
Gã rậm râu bật cười. Rồi lại đập lên kính.
— Mở ra người đẹp ơi, đừng làm anh mất mặt.
Đèn xanh. Chiếc xe đen lăn bánh. Nhiều gã cưỡi môtô lao lên trước mũi xe.
— Mày không biết cách, Johnny! Xem đây.
Gã vừa nói cưỡi chiếc môtô to gấp đôi người. Nửa dưới thân bó chặt trong chiếc quần phụ nữ mầu trắng điểm hoa to màu tím, đội chiếc mũ gài hoa kỳ quặc, trông gã như tên jockey điên cưỡi voi.
— Gã đập vào thùng xe.
— Thế nào con đĩ! Mở ra chứ? Tớ đẹp thế này cơ mà!
Những tràng cười ré lên.
Một tấm kính từ từ hạ xuống vài phân, bàn tay đàn ông đeo đầy nhẫn thò qua khe cửa, nhẹ nhàng ra hiệu: tránh ra.
Gã rậm râu thích chí gào lên.
— Mày láu thật, Freddy!
Chiếc xe đen đến giao hộ Highlands.
Bên phải, khách sạn Car 405 sáng rực ánh néon sặc sỡ. Bên trái, là mặt tường phía trước bằng gạch của Trường Cao Đẳng Hollywood.
Gã đội mù cài hoa tức giận đeo “quả đấm M5” vào tay đập liên tiếp lên cửa kính. Kính loại đặc biệt, không vỡ.
23h5, đại lộ chật ních người, xe.
Sự việc tiếp theo xảy ra trong mười giây đồng hồ, ngay trước mắt hàng trăm người.
Chiếc Chrysler rít bánh trên mặt đường chồm lên phía trước húc ngã ba gã đi môtô, vượt qua chiếc xe đen, quệt đuôi hất Johnny và Freddy tung lên hè. Xe hãm cứng. Hai cửa phía sau bật mở. Hai người đàn ông vọt ra. Cả hai đều bận bộ đồ sang trọng màu tối, sơmi trắng, cravát sẫm. Xung quanh ầm ầm tiếng chửi bới, đe dọa. Cả hai không tỏ ra vội vàng, đi về phía hai gã đang cố lê ra khỏi xe môtô đổ đè lên người.
Lúc ấy, mới thấy cả hai đều cầm súng cưa nòng.
Johnny và Freddy hiểu ra thì đã muộn. Johnny thét:
— Thôi đi các cậu, đừng ngu ngốc thế! Chỉ quấy chút chơi thôi mà.
Hai người vẫn bước tới. Freddy run rẩy:
— Chúng mình định chọc cười chút đỉnh thôi.
Mặt gã nhợt nhạt vì sợ, mũ mãng áo quần lấm lem dầu nhớt, trông thật thảm hại. Hai người kia không nói không rằng, đồng loạt giương súng trong lúc chiếc xe đen rồ máy lao vọt vào giữa dòng xe như nêm trên đường Highlands.
— Đừng! Freddy rú lên giơ tay che dỡ.
Đầu gã vỡ tung. Như trong cơn ác mộng siêu thực, ở chỗ cái đầu chỉ còn chiếc mũ kỳ quặc như vít thẳng vào đoạn cổ bị chặt đứt. Cũng trong khoảnh khắc ấy, sọ Johnny cũng nổ tan.
Hai tên hung thủ vẫn từ tốn đi trở lại chiếc Chrysler. Xe lao vút đi rẽ vào Highlands, bám theo chiếc xe đen chạy trước nó năm trăm mét.
Trong xe, ngồi sau tấm kính mờ ngăn cách với lái xe có ba người. Một người cất tiếng buồn rầu cáo lỗi:
— Trong thành phố này, đêm thứ bảy nào cũng thế.
— Tôi biết, Luz Botero nói. - Người Mỹ chỉ thấy vui trong bạo lực.
Cũng trong đêm nay, lúc đã gần sáng, Jenny vào phòng Kostia trèo lên giường anh. Trần truồng. Da thịt cô cọ vào người làm anh tỉnh giấc. Trong đêm tối mịt mùng cô lướt môi lên môi anh. Khi cô nép vào lòng anh, lập tức thân thể anh hưởng ứng ngay hơi ấm dịu từ bụng cô tỏa ra.
Anh định vuốt ve. Cô giữ chặt tay anh.
Mái tóc cô bắt đầu lướt trên từng đường gân thớ thịt anh, thật chậm chạp làm người anh bốc lửa. Đến lúc không chịu nổi nữa, anh lăn lên người cô. Nhưng cô lại đè lên người anh, hai cơ thể quấn quít lấy nhau, Kostia không còn phân biệt được đâu là thịt da của mình, đâu là của Jenny. Anh mở choàng mắt.
Một luồng sáng dịu lọt vào căn phòng. Ngoài kia mặt trời đã mọc.
Cảnh tượng làm Kostia tê tái.
Chắc hẳn cô không ngờ anh nhìn thấy cô. Mắt nhắm nghiền, trên nét mặt Jenny lộ rõ vẻ đau khổ, cay đắng: xác thịt và tâm hồn cô không thể hòa hợp cùng nhau.
Kostia đã từng thấy rõ điều này trong khách sạn Beverly Hills sau đám cưới Paulo. Chính cô đã thú thật với anh.
Nhưng đó là điều mà thói sĩ diện của giống đực không chịu thừa nhận.
Sai lầm của anh là đã quên mất điều đó.
Anh chợt hiểu: cô đến trong vòng tay anh vì cô sợ. Và cô chịu để đàn ông làm tình với cô chỉ để phá vỡ sự cô đơn của mình. Tuy thế, cô hiến thân cho anh hoàn toàn vì tình yêu, vì muốn làm anh sung sướng.
Chỉ vì thế thôi.
*
* *
10 giờ sáng. Mọi người còn ngủ say.
Adjibi nghi ngại nhìn qua lỗ nhòm xem ai vừa gọi cửa. Một người da đen cao lớn bận bộ đồ bảo hộ lao động xanh, lưng đeo súng ngắn, tay cầm gói hàng đứng trước cửa.
Chị ta hét to:
— Gì vậy?
— Nhận hàng đây.
— Bữa nay chủ nhật!
Người kia bật cười.
— Tin vui đâu có nghỉ chủ nhật!
Adjibi miễn cưỡng mở cửa.
— Của cô Jennifer Lewis.
— Cô chủ tôi đi vắng. Đưa gói hàng cho tôi, tôi sẽ chuyển.
— Tôi phải giao tận tay. Mấy giờ tôi có thể quay lại?
Adjibi phác một cử chỉ mơ hồ.
— Thôi được. Một giờ sau tôi đến cầu may. Chị báo giùm là tôi đã tới được chứ?
— Nếu tôi gặp.
Chị đóng cửa.
*
* *
— Không được nhúc nhích, Rinaldo… Ngồi thật yên.
Chưa bao giờ Erust Loring thấy Kubler bồn chồn như bữa nay. Ảnh hưởng xấu đến tác phẩm. Bức “Người đàn ông đội mũ vàng” của anh vẽ càng lúc càng giống tấm ảnh mầu tầm thường về cảnh hội chợ phiên.
Rinaldo đứng lên.
— Xin lỗi. Mình có chút việc.
Gã ra khỏi xưởng vẽ, tới bãi xe, chọn một chiếc Ford xoàng xĩnh và nổ máy. Theo đại lộ Hoàng Hôn về phía đông, chạy nửa giờ nữa… Cửa hàng, bảng hiệu, tên đường… gã đột ngột không còn ở Hoa Kỳ mà đã sang Trung Mỹ
Sau đó là phố Tàu: chùa chiền, tửu lầu của phường các chú người Hoa… lại một thế giới khác rồi.
Gã ngoặt về Broadway, chạy vòng vo qua nhiều đường phố rồi chui qua Pasadena Freeway. Đến lúc này, gã mới yên chí: không có ai bám theo. Gã bèn theo đại lộ Maniton, đến ngôi chùa trắng Rose Eye, thực ra là một bệnh viện mắt, rẽ trái vào phố Saint Thomas.
Dốc dựng đứng khiến gã có cảm giác đối mặt với một bức tường. Gã về số một, dừng xe lưng chừng dốc trước ngôi nhà màu sơn hồng, bấm chuông.
Nghe có tiếng động nhẹ sau cửa, cửa mở.
Hai gã da ngăm ngăm trợn trừng nhìn gã.
— Tôi là Rinaldo Kubler. Ông Felipe Sanchez hẹn gặp.
*
* *
Kostia tỉnh giấc lúc gần giữa trưa. Mắt nhắm mắt mở bước vào phòng tắm đưa thân hình mỏi nhừ lần lượt hứng những dòng nước nóng bỏng, lạnh toát.
Anh lau mình khoác áo choàng rồi vào phòng khác. Trời nắng ráo. Anh ngồi xuống ghế vụng về bấm trên phím dương cầm mấy nốt đầu bản Người Em Yêu.
— Thôi đi! Khổ tai người ta quá!
Anh quay lại nhìn: Vladimir mặt lạnh như tiền ngồi thẳng đơ trên ghế bành vừa vuốt ve Cruch vừa đọc bản tin cuối cùng tờ Los Angeles thời báo.
— Tớ đã nghĩ kỹ. Chuồn thôi.
— Anh đi đâu?
Naritsa chồm lên.
— Đọc báo thì biết đấy. Tớ được nhiều người biết tiếng. Phải bảo vệ danh dự của tớ! Thế mà chỗ nào cũng nêu tên. Tớ không muốn vào đồn cảnh sát thêm một lần nữa. Họ làm nhục tớ! Phải cho họ lấy nước đái!
— Thì đã sao? Kostia lý sự. - Anh đâu có phải sắm vai Othello mỗi lần đi đái.
— Tớ chạy trốn cộng sản không phải để tới Los Angeles đái vào ống nghiệm của cớm!
— Vladimir. Ai nghĩ ra chuyện đưa nhau đến Mulholland?
— Thế Cocain, cũng do tớ chắc?
— Hồi ở New York anh đâu có chê?
Naritsa đứng bật dậy đi tới tận nơi phun vào mặt Kostia:
— Nhưng không bao giờ đụng đến nó khi lái xe. Cậu không biết là đã bị ghi tên vào sổ cảnh sát hử? Còn Jenny ấy à, thế là đi đứt!
— Đúng thế. Lần đầu tiên từ khi tôi ra đời, Jenny nói.
Hai người không biết cô ta đã vào phòng.
Adjibi đặt khay xuống chiếc bàn thấp. Jenny ngửi qua chiếc bánh sừng bò, vứt xuống.
— Thưa bà, có người đến đây hai lần định giao gói hàng tận tay bà.
— Nếu nó quay lại, ném ngay nó vào sọt rác!
— Rõ thưa bà.
Tiếng gọi cửa.
— Chúng mình đi thôi, Kostia.
— Đi đâu?
— Mexico. Anh có đủ giấy tờ rồi.
— Bao giờ đi?
— Ngay hôm nay.
— Bằng lòng.
— Đáng lẽ nên báo trước cho tôi, Vladimir nói với giọng khô khốc.
Jenny nhún vai.
— Anh cùng đi với chúng tôi không được à?
Từ phòng ngoài vọng vào tiếng ồn ào.
— Đã bảo không có ai ở nhà mà, Adjibi cãi.
— Chị đã đòn được tôi rồi, anh da đen cao lớn bật cười. Anh ta đưa cho Jenny cuốn sổ và bút chì.
— Rất tiếc, thưa cô! Tôi đến đây ba lần rồi. Xin ký một chữ cỏn con thôi.
— Ký đi, Vladimir thì thầm bảo Jenny - Cho nhanh việc.
Và nắm tay cô bắt ký.
Gói hàng được đặt xuống sofa. Vô tình Kostia đưa mắt nhìn giấy bọc. Đế nhấn Van Cleef và Arpels.
Jenny xé ra. Và sửng sốt:
— Cái gì thế này?
Cô lấy trong hộp chiếc vòng tay lấp lánh chói mắt.
Vladimir nhẹ nhàng đỡ lấy, xoay qua xoay lại dưới ánh sáng bằng cử chỉ mềm mại của con nhà nghề và buông lời phán xét.
— Ngọc lam và kim cương cẩn trong vòng kim cương và ngọc lam. Món đồ tuyệt hảo.
— Ai dám tự tiện gửi cho tôi? Jenny đanh đá hỏi.
— Thưa cô, tôi không rõ, người giao hàng đáp.
Kostia rút tấm card trong gói.
— Được chứ?
Và đọc:
“Lời chúc tụng của một người ái mộ”.
— Thằng nào cơ chứ? Jenny sủa ầm lên. Giằng chiếc vòng trên tay Vladimir cô ném trả người giao hàng.
— Bảo nó thu lại của nợ!
— Điên rồ! Naritsa phẫn nộ. Cô ta vứt món đồ trị giá một trăm ba chục ngàn đô.
Gần giữa trưa người giao hàng lại mang tới một gói nữa. Sau lần trước, Jenny đã chui vào nằm trong hòm cách li. Vladimir ký nhận, mở gói hàng, mở hộp Boncheron ra, ngạt thở trước vẻ lộng lẫy của viên đá quý vừa hiện ra ánh sáng.
Nó được đặt trên nền nhung tím.
Vladimir nhón tay cầm lên đi tới trước cửa kính, ngắm nghía.
— Thứ gì vậy? Kostia hỏi.
— Viên kim cương màu vàng, nước tuyệt đẹp… ước khoảng tròn bảy chục cara.
Vẫn không có tên người gửi đề trên tấm các.
Chỉ một câu chúc nhạt phèo.
— Đắt giá không?
— Ít ra hai trăm ngàn đô, Naritsa đáp.
*
* *
Sau một giờ lại có thêm ba hộp nữ trang nữa: hai Boncheron, một Bulgari. Một món ngọc lục bảo, một mũ miện Phương Đông bằng hồng ngọc, một vòng cổ ngọc lam. Chỉ trên gói cuối cùng có tên người gửi tặng “Felipe Sanchez”.
— Tại sao vậy nhỉ? Vladimir hỏi. Tại sao?
— Thử đoán xem, Kostia mỉa.
Vladimir nhìn anh vẻ thương hại.
— Tất cả trị giá trên một triệu đô! Không một phụ nữ nào đáng giá đó!
Chiều gần tàn. Như thường lệ, tất cả các tivi trong nhà đều bật lên. Cũng chỉ từng ấy hình ảnh. Và từng ấy từ. Đặc biệt có hai từ trở đi trở lại không dứt “Cocain” và “Jennifer Lewis”.
Từ nay cả hành tinh đều biết chuyện.
Trước khi ra khỏi phòng, Jenny tuyên bố:
— Nhìn mãi bộ mặt mình trên màn ảnh, tôi chịu hết nổi.
— Anh tắt đi nhé? Naritsa gợi ý.
Trước khi ra hẳn, cô trả lời khá kỳ quặc:
— Có quá nhiều máy.
Adjibi xuất hiện.
— Một ông khách của bà. Ông nói tối nay phải lên đường, mà việc thì quan trọng.
— Bà không có đây, Vladimir cắt ngang.
— Tên gì? Kostia hỏi.
— Felipe Sanchez.
Từ đêm qua, tất cả các máy điện thoại trong nhà đều bị cắt trừ máy trong bếp.
Vladimir chạy bổ vào.
Kostia vuốt ve qua lần áo sơmi tấm hộ chiếu của Nhà Trắng đến lần thứ một trăm rồi. Anh giấu nó bên tim. Thấy nó quý hơn tất cả mọi của cải trên đời này.
— Kostia! Mười lăm phút sau Felipe Sanchez sẽ tới đây.
— Anh điên à? Jenny sẽ ném đá vào mặt hắn và tống đi.
— Ai lại từ chối tiếp Crésus được, Naritsa trịnh trọng đáp.
— Anh liệu mà dàn xếp với cô ấy.
— Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Jenny bước vào lặng lẽ như con mèo.
Cô bận chiếc quần thụng màu trắng, áo pull thủy thủ xanh nước biển. Trông như con gái mười sáu. Vladimir chạy bổ tới cô.
— Jenny, anh là bạn thân, là người anh, người hướng dẫn em, đỡ đầu em. Em tin anh chứ? Vậy hãy bình tĩnh nghe anh nói đây. Có chuyện hết sức quan trọng cần nói vời em.