Ra khỏi tòa Bastille, Gringoire xuôi xuống phố Saint-Antoine, đi nhanh như ngựa sổng chuồng. Đến cửa ô Baudoyer, chàng tới thẳng cây thập tự bằng đá dựng giữa quảng trường, nhưng trong đêm tối, chàng đã nhìn ra khuôn mặt của một người mặc áo, đội mũ đen tuyền đang ngồi trên bậc thềm cây thập tự.
- Có phải thầy đó không? - Gringoire hỏi.
Người mặc đồ thâm đứng dậy.
- Đồ chết dẫm! Thầy làm tôi sốt cả ruột, thầy Gringoire ạ. - Người gác trên tháp Saint-Gervai vừa rao lên một giờ rưỡi sáng rồi.
- Ồ! - Gringoire đáp, - đâu phải lỗi tại tôi, mà lỗi ở lính tuần canh của nhà vua. Tôi vừa thoát chết! Chỉ thiếu chút nữa, lại bị treo cổ. Cũng là cái số tiền định của tôi.
- Thầy thì thiếu lỡ đủ thứ, - người kia nói. - Nhưng thôi, ta đi nhanh lên. Anh có biết mật khẩu không?
- Liệu thầy có ngờ tôi đã yết kiến nhà vua không. Tôi vừa ở đó ra. Người mặc quần chẽn vải tơ bông. Thật là một cuộc phiêu lưu.
- Ồ! Sao lắm chuyện dông dài thế! Chuyện phiêu lưu của anh thì dính dáng gì đến ta? Anh có biết mật khẩu của bọn hành khất không?
- Biết chứ. Xin cứ yên tâm. Đoản kiếm ngạo đời.
- Tốt lắm. Nếu không, chẳng thể tới được nhà thờ. Bọn ăn mày đang ngăn đường. Cũng may hình như chúng vấp phải sức kháng cự. Có lẽ ta còn đến kịp.
- Thưa thầy, vâng. Nhưng làm cách nào vào được nhà thờ?
- Ta có chìa khóa cửa tháp.
- Thế sẽ ra bằng cách nào.
- Đằng sau tu viện, có cái cửa nhỏ mở ra khu Terrain, rồi từ đó ra sông. Ta có chìa khóa cửa đó và sáng nay, ta đã neo sẵn con thuyền gần đấy.
- May quá, chỉ thiếu chút nữa tôi bị treo cổ! - Gringoire lại nói.
- Thôi, nhanh lên! - Người kia nói.
Cả hai rảo bước đi về Khu thành cũ.