***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xv

❊ ❊ ❊

— Cái gì? Nhắc lại xem?

Cabin rất bí hơi. Price Lynch phải dùng tay xua khói điếu Muratli tỏa mù mịt. Qua cửa kính lão thấy diễn qua nườm nượp những tấm áo dạ hội, những bộ smoking, những bộ mặt đỏ mọng rám nắng. Lúc lão xin phép đi rửa tay lần thứ hai trong một giờ, Emily nhìn lão với cặp mắt nghi ngờ. Lão nghe không rõ tiếng Abel Fischmayer đôi lúc bị nhiễu trùm lấp, nổ lốp bốp.

— Thưa ông Price Lynch, gã Alan Pope chỉ là một nhân viên tầm thường. Ta đã ghi có cho hắn những 1.170.400 đôla vì nhầm lẫn.

— Nhầm thế nào, Abel?

Ham Burger thấy lại cảnh thằng cha người Mỹ ném thẻ xuống thảm. Ít nhất về điểm này lão đã tìm thấy lời giải đáp câu hỏi của người được ủy quyền đặt ra. Thằng đểu đã dùng tiền của ngân hàng Buger để chơi nhau với lão. Tức là tiền của chính lão.

— Nhà Hackett chuyển khoản ngày 21 tháng bảy. Trục trặc do máy tính điện tử. Hai con số không đằng sau dấu phẩy bị đưa lên trước dấu. Đáng lẽ thằng đó chỉ được lĩnh 11.704 đôla thôi. Tôi chưa hỏi được bên Hackett xem số tiền này tương ứng với khoản nào. Văn phòng đóng cửa rồi...

Hamilton chợt cảm thấy có người nhìn. Lão quay lại, thấv Emily bên kia cửa kính đang nhìn lão với cặp mắt nghiêm khắc lạnh băng. Mụ có thói ghen bệnh hoạn, không phải vì tình yêu mà chỉ vì mụ không thể chấp nhận cho kẻ đã thuộc về mụ được tự do hít thở ngoài phạm vi của mụ.

— Đợi tí, Abel. Đừng gác máy!

Mụ đã lọt vào cabin, không đợi chồng mời.

— Ông nói chuyện với ai?

— Fischmayer, - lão lấy tay che ống nói.

— Thật không? Đưa đây, tôi cần nói với hắn đôi điều.

Mụ giằng máy, nhìn chồng thách thức. Hamilton dám giả bộ bị bắt quả tang.

— A lô....

Nhìn vẻ mặt tẽn tò, lão biết mụ vợ đã nhận ra tiếng người được lão ủy quyền.

“Khỏe chứ Abel? ừ...ừ..."

Bị sặc khói thuốc, mụ ho rũ rượi. Lão mở vội cửa. Mụ cáu kỉnh ra hiệu đóng ngay vào.

“Ừ, Abel... Rất vui được nghe anh nói. Nói tiếp với ông xã nhé..."

Mụ dúi máy vào tay chồng.

— Tôi về đây. Mau mau lên, tôi đợi.

Lão nhìn theo mụ lẫn vào đám đông.

— Ông Price Lynch vẫn đấy chứ?

— Vẫn.

— Tôi phải bảo ngay cho cảnh sát.

Ham Burger rùng mình:

—Báo cảnh sát? Để làm gì? Anh điên à?

— Phải kiện chứ ạ? Số tiền đã thực sự chuyển vào sổ hắn. Ngộ nhõ hắn lĩnh ra bằng séc?

— Thì cho lĩnh.

— Tôi không hiểu, thưa ông. Đó là tiền của ta.

— Người phải chịu trách nhiệm trong vụ này là anh, không phải là nó. Anh định làm lộ chuyện để thiên hạ kháo nhau rằng Burger làm ăn lộn tùng phèo à?

— Những 1.170.400 đôla!

— Để đấy cho tôi. Nếu có séc của hắn, cứ chi. Dặn Vlinsky câm mồm, không được nhúch nhích một ngón tay. Đợi lệnh tôi, hiểu chưa?

— Dạ hiểu, thưa ông Price Lynch.

— Tốt. Mai tôi sẽ gọi lại.

Lão mạnh tay đặt máy, lau mồ hôi trán, mồi một điếu Muratli vào mẩu cũ. Đứng lặng trong cabin một lát, cố kìm tiếng hét mừng trong họng. Rồi ra ngoài quên cả đóng cửa, đi về phòng bạc có bạn bè đang đợi. Với một chút may mắn, từ lúc này lão có thể tránh khỏi tai họa. Khi gật đầu chào nhân viên nhận mặt lão đã phác xong kế hoạch đối phó trên những nét lớn.

Chiếc Rolls dừng lại trước thềm sòng bạc. Norbert bảo:

— Palm Beach, thưa ông.

Năm giờ rưỡi sáng. Còn sớm nhưng đã có nhân viên tới mở cửa xe bên phía Nadia. Ả bước xuống, vươn vai, ngửa mặt đón những tia nắng đầu tiên.

— Em là một trong số vài người hiếm có trên đời, hàng ngày trông thấy mặt trời mọc và lặn.

Ả lơ đãng nắm bàn tay Alan:

— Tất nhiên khi mọi người làm việc thì em ngủ. Anh vào với em chứ?

Đêm qua không để lại dấu vết nào trên khuôn mặt ả, đôi mắt trong trẻo màu tím không hề có quầng thâm.

— Anh muốn về - Alan cáo từ.

Norbert lảng xa vài bước cố nén cơn ngáp. Như tất cả mọi người trên Bờ Biển, anh biết tỏng Nadia Fischler và ngán ngẩm khi thấy cô ả chài được ông chủ tạm thời của anh ta nhanh đến thế. Cái ông Pope này tuy vậy cũng dễ mến, với cái vẻ không ăn cánh lắm với bọn con bạc xưa nay vẫn thường lên mặt kiêu căng chịu không nổi. Chúng làm như hễ có tiền trả cái quyền đặt đít lên ghế xe Rolls là có luôn quyền xử sự thô lỗ. Khốn nỗi, cặp bồ với ả Fischler nhất định Pope sẽ bị ả vặt trụi, có khi chỉ còn độc chiếc xà lỏn che thân.

— Anh đùa đấy chứ, Alan?

— Mệt bã ra rồi đây này.

— Không được bỏ rơi người ta đúng vào lúc mọi chuyện đến hồi hẫp dẫn. Norbert!

— Dạ, bà bảo gì?

— Xếp xe. Đợi.

Ả dúi vào tay Norbert tất cả số tiền lẻ còn lại trong xắc. Anh ta đút túi liền.

— Rõ, thưa bà.

Ả nắm cánh tay Alan lôi vào đại sảnh sòng bạc.

— Đánh ba tiếng. Được ăn cả ngã về không. Phải chớp ngay vận đỏ.

Hai người qua mặt đông đủ đội quân kiểm soát và nhận mặt: chẳng lẽ bọn người này không bao giờ ngủ.

Phòng chơi vẫn để đèn sáng choang tuy tất cả các bàn đều đóng cửa trừ một bàn cuối phòng phía tay trái, mỗi ghế có một con bạc ngồi chễm chệ. Theo lệnh Houdin, chừng nào còn khách thì dù đã giữa trưa cũng vẫn phải che rèm. Để kéo dài bóng đêm nhân tạo cho những kẻ mơ mộng, các nhà thơ và bọn mất trí. Nadia lôi Alan đến quầy két. Giovanni Ferrero nhợt nhạt hơn mọi bữa nhướng mắt dò hỏi:

— Cướp, Giovanni! Tiền đâu? - Ả tươi cười hỏi.

— Tất cả?

— Còn gì nữa? Muốn đây cho nổ tung ngân hàng này chăng?

Cô ả như đột nhiên sống lại, tươi tắn, quyến rũ, lửa bốc hồng hào đôi má, long lanh cặp mắt biếc.

— Alan, cà phê nhé?

Ferrero đẩy tới trước mặt hai người một chồng thẻ ngất nghểu.

— Đã trừ tiền máy bay. 70.000 francs. Xin hai người ký nhận.

— Mình tôi ký thôi. - Vừa nói Nadia vừa ký lên mảnh giấy chữ nhật màu hồng.

Đi về cuối phòng, Ferrero cặm cụi làm việc. Gã biết anh chàng khốn khổ kia sẽ không rời được cô ả. Sẽ chơi đến chảy túi. Chỉ nghĩ thế Ferrero cũng đã thấy phát ốm lên được. Nếu có cô tiên tốt bụng nào hóa phép cho gã có được 1.200.000 francs, gã sẽ không ngần ngại găm một viên đạn giữa đầu Nadia mà không hề ân hận.

Ả ta ôm chồng thẻ lao về bàn chơi. Chưa tới. Chưa biết số tiền đặt là bao nhiêu. Nhưng mũi đã phỗng to, ả gào lên:

— Cướp cái.

Gã hồ lì hô theo:

— Cướp cái... thưa quý vị. 2.000.000 francs cướp cái!

Alan đứng khựng lại, thần kinh như bị quả đạn pháo nghiền nát. Đứng như trời trồng giữa quầy bạc và bàn chơi. Nadia vồ lấy mấy quân bài từ tay chủ ngân hàng ném ra, bật lên.

— Nhà con 6 điểm - hồ lì rao to.

Hoàng tử Hadad cũng vật bài xuống.

***

Độ năm giờ chiều tiệm Romano đã vơi khách. Lúc bảy giờ chỉ còn lại vài bợm nhậu lai rai. Tám giờ, Tom bắt đầu đóng cửa. Gã liếc trộm Samuel Bannister ngồi cùng một tên lạ mặt trên ghế dài ở cuối phòng. Tên lạ mặt dáng lực lưỡng, có chiếc mõm mục sư, mái tóc xám đeo kính không gọng. Tên là Cornelius Grant hành nghề luật sư, trước kia đã mài đũng quần cùng trường với Bannister. Mỗi lần gặp trường hợp gai góc trong nghề Samuel đều tham khảo anh ta. Vả lại, lần này không phải chỉ là chuyện khó xử bình thường.

— Mình không nói là chuyện này xảy ra thật đâu Cornelius, chỉ muốn cậu coi như thể...

— Nhắc lại câu chuyện vớ vẩn ấy nghe thử.

— Thế này nhé. Giả dụ có một thằng cha nào đó không tự nó đòi hỏi nhưng bỗng nhiên được một công ty bự cấp tấm séc...

— Loại công ty như Hackett chẳng hạn? - Grant tình cờ buột miệng.

Samuel vội giương mắt nhìn lên. Cornelius vẫn thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

— Cứ cho là nhà Hackett cũng được.

— Tấm séc bao nhiêu?

— To đùng. Ví dụ một triệu đôla hơn.

— Về khoản gì?

— Mình nói rồi, chẳng về món gì sất. Do nhầm lẫn thôi.

Grant bực dọc nhìn vào mặt gã:

— Thôi đi Sammy, đừng giả bộ ngốc nghếch nữa! Đời thuở nào người ta bỗng dưng cấp séc cho.

— Đúng thế. Giả dụ họ buộc tớ thôi việc. Họ trả tiền bồi thường và các khoản phụ cấp cho tớ. Tất cả 10 đôla, nhưng tớ lại được những 1.000. Nó nhầm hai số không, hiểu chưa?

— Hiểu. Sao nữa?

— Tớ có tấm séc đó trong tay. Tớ phải làm gì?

— Đừng đụng vào. Trả lại ngay!

— Không lĩnh tiền được à?

— Không.

— Tại sao.

— Sẽ rắc rối kinh khủng.

— Tom, hai ly nữa! - Bannister ngửa cổ uống cạn ly.

Anh cắn môi, chán ngán. Từ Iúc nhận cú điện thoại của Alan anh vô cùng ân hận, luôn tự dằn vặt: có phải vì bản thân cũng bất mãn nên đã đẩy thằng bạn vào cuộc mạo hiểm không lối thoát. Chỉ sau có vài tiếng, kế hoạch của anh đặt ra đã nhão nhoét không đứng vững nổi.

— Nói trắng ra, - Cornelius tiếp, - cậu muốn hỏi xem việc lợi dụng sự nhầm lẫn không do mình gây ra có phải là lừa đảo không chứ gì?

— Đúng.

Tom đặt hai ly xuống bàn, cố ý nhìn đồng hồ trên tay.

— Sammy này, tớ hỏi thật. Cậu lĩnh tờ séc đó phải không?

— Không.

— Tớ thích thế hơn.

— Tội ở chỗ nào nào? Kẻ nhầm lẫn không phải mình cơ mà.

— Nhưng cậu biết có sự nhầm lẫn. Thủ thật đi. Đứa nào?

— Bạn chí cốt, - Samuel buột miệng phun ra trong tiếng thở dài não nuột.

— Nó nhận tiền rồi?

— Không mất cả công đi rút. Ngân hàng làm mọi thủ tục, số tiền nhảy vào tài khoản của nó, hiểu chứ?

— Và nó đã rút tiền?

Bannister càng lúng túng ngồi không yên.

— Đã.

— Chà! Nếu nó là bạn tớ, cậu có biết tớ sẽ bảo gì không: Trả lại tiền ngay!

— Ngộ nhỡ nó đã làm số tiền sứt mẻ một ít?

— Thế còn là nhẹ. Nó có thể đổ tại nhầm lẫn, lơ đễnh. Cậu đừng mơ tưởng hão huyền Sammy, sớm muộn sẽ có đơn kiện. Ở địa vị tớ, tớ chẳng dại gì liều mạng dù đó là một triệu đôla.

Tom thu dọn mấy chiếc ghế thật nặng tay. Bannister ném lên bàn tờ 10 đô nhàu nát. Tuy Grant là bạn nối khố, nhưng, Samuel không đủ can đảm thú nhận mình là chủ mưu vụ này. Cornelius đứng lên vỗ vai bạn.

— Đừng lo lắng cho mệt xác, về mặt pháp lý, chưa hẳn mình đã đúng. Dù thế nào đi nữa, thằng nào làm sai thằng ấy phải gánh hậu quả.

Samuel chẳng nghe thấy nữa. Chỉ tập trung vào ý nghĩ: phải bảo ngay Alan cho rơi hết.

***

Alan thấy hai chân bủn rủn phải ngồi vội xuống. Chiếc ghế thếp vàng kêu răng rắc. Ngồi cách bàn chơi chừng mười mét, khoảng cách quá gần tiếng la hét, quá xa để nhìn rõ nét mặt các con bạc. Mới đánh một ván Nadia đã mất vào tay hoàng tử Hadad 2.000.000 francs. Vừa là nhân chứng vừa là nạn nhân của điều khủng khiếp ấy, Alan kinh hoàng tột độ, bất giác đứng bật lên đi tới chiếc bàn bao bọc trong ánh điện gần như sờ được, Hadad nhếch mép cười khoái chí đặt cả hai triệu vừa quơ được của Nadia vào ván tiếp theo. Và hau háu nhìn cô ả như mèo rình chuột. Cô ta không chớp mắt.

Hồ lì rao:

— Nhà cái hai triệu. Mời quý vị!

Im lặng như trong thánh đường... Giọng căng lạnh của Nadia:

— Đắt.

Gã hồ lì liếc cặp mắt sắc nhọn về phía cô ả:

— Bài!

Hoàng tử vẫn để nguyên hai tay úp sấp, không chia bài.

— Thưa bà..., - hoàng tử nhìn vào mặt Nadia.

Ả ta thừa biết luật chơi: phải đặt đủ tiền lên mặt bàn. Lúc này cô ả mới đặt có 400.000 francs.

— Đợi chút xíu, - Ả nói. Rồi phóng đôi mắt tím vào mắt Alan, cất giọng khàn đục thì thầm:

— Đừng để thằng cha này làm nhục em. Anh còn 500.000 đôla trong két. Đi lấy về đây cho em!

Không lên tiếng nổi, Alan chỉ lắc đầu. Hoảng hồn khi thấy mọi cắp mắt đều đổ dồn vào mình trong không khí lặng ngắt như tờ.

— Đi đi anh - Nadia nài.

Hoàng tử mổ ngón tay xuống mặt thảm cố ý cho mọi con bạc đều thấy hắn đang sốt ruột.

— Lát nữa em sẽ hoàn đủ! Anh đừng lo! Đi đi!

Ả quay lại vênh mặt nhìn hoàng tử.

— Chút xíu!

Ả đẩy Alan về phía két.

— Giovanni! Chi hết số tiền anh ấy còn lại!

Ferrero nhìn Alan ra ý hỏi. Nadia ra lệnh:

— Thi hành ngay lệnh của tôi. Anh ấy đồng ý rồi.

Gã thủ quỹ một lần nữa thầm lặng hỏi ý Alan. Anh há hốc mồm đứng thẳng đơ.

— Cảm ơn! - Nadia nhanh nhảu. - Nào Giovanni!

Ferrero thở dài, rải số thẻ lên mặt quầy. Nadia vơ vội tất cả, lập cập trở lại bàn chơi bỏ mặc Alan đứng đấy. Ferrero quay mặt đi, Alan nhắm chiếc ghế gần đó buông rơi mình xuống, cảm thấy khó thở, anh cố hớp mạnh không khí, thầm nguyền rủa mình quá yếu đuối. Nghe trong làn sương lờ mờ bao phủ tiếng hô to: “Bài!". Toàn thân tê liệt vì quá khiếp sợ, anh nhắm nghiền mắt thầm khấn trời cao. Và cố xua đuổi hình ảnh Bannister đang lăn xả đến: nếu anh chàng khốn khổ này phải chứng kiến chuyện vừa xảy ra, hắn sẽ chết ngay đứ đừ.

***

Nữ công tước Saran chỉ phơi nắng ban mai thôi, đã thế còn che thân bằng những tấm vải mỏng dính. Palm Beach vừa mở cửa, xe chở mụ đã tới đỗ trước cổng bể bơi nhìn ra bãi biển. Dọc bãi tắm có chừng hai chục căn lều kín đáo, người ngoài không thể nhìn thấy người trong lều đang làm gì: ăn, nhậu, cởi truồng tồng ngồng, tắm, làm tình hay ngủ trưa. Công tước phu nhân thuê một căn, suốt mùa.

Đức lang quân chỉ tới đây với bà xã lúc giữa trưa. Buổi sáng hoàn toàn của bà vợ.

Các ông thầy dạy bơi đặt sẵn những chiếc giường. Vài giờ nữa, khách sẽ tranh nhau chi tiền boa để được thuê giường. Mandy đã thử vài ba chàng lực sĩ này, nhưng phu nhân đánh giá thành tích của họ không tương xứng với chiếc giường chất dẻo nổi gân to đùng. Đã thế, họ lại quá lành, tuy có được nước da rám nắng, thân hình vạm vỡ, rất khỏe khi làm tình nhưng lại đơn giản thiếu đầu óc tưởng tượng, không hợp khẩu vị nữ công tước.

Xắc tắm biển lủng lẳng trên tay, mũ rơm đen vành rộng che kín mắt, đeo kiếng mát; thân hình mảnh mai, da dẻ mịn màng nóng bỏng, những tấm voan trắng muốt, phu nhân từ dưới cabin ngầm chui lên đi men theo quầy rượu về lều.

Đúng lúc ấy bà lớn thấy từ tiệm ăn vắng vẻ nằm giữa bể bơi và phòng chơi bạc bước ra một chàng trai mặt mũi bơ phờ râu ria lởm chởm, mắt hấp háy dưới ánh mặt trời lúc này đã lên cao. Bà lớn mê hồn dừng ngay lại. Chắc đây là một thằng điên vừa đánh bạc cuộc đời trong một đêm thức trắng. Gã có vẻ kiệt sức, mặt tối xầm, đêm đen như còn ngâm nhũn người gã.

— Thưa ông!...

Alan đảo mắt nhìn quanh xem có phải chính mình được gọi không. Anh đang choáng váng vì mệt mỏi, và đang cố hết sức mà vẫn chưa hiểu Nadia làm ăn thế nào để đến nỗi không những bị mất hết số tiền được bữa qua mà còn rủ được anh ứng trước 200.000 bằng séc du lịch gửi tại két Majestic. Chưa kể số 500.000 đôla bốc hơi trong có một tiếng bạc. Cô ả chỉ tiết lộ có một điều: “Em chỉ đánh ba ván, đúng ba ván thôi". Ba ván thua cả ba, đưa anh vào chỗ chết.

— Nhờ ông giúp cho một chút được không?

Anh nhìn bà ta. Không đáp lời, hai tay buông thõng, lòng quặn đau vì lo lắng, mắt chói nắng. Trong sòng vẫn đang sát phạt nhau. Nadia không biết anh đã bỏ đi. Lúc qua đại sảnh anh thoáng thấy đằng sau tấm rèm mở hé có làn nước trong xanh lấp lánh. Lách qua chiếc cửa kính khép hờ anh xuyên qua căn phòng lớn vẫn tổ chức hội hè những ngày mưa hoặc có gió mùa. Bên tay phải có bục cao ngổn ngang nhạc cụ. Phía trái, dưới ánh nắng tràn trề có mấy dãy bàn và hàng trăm chiếc ghế. Trước mặt là bể bơi. Xa xa mặt biển và bầu trời chi chít cột buồm kẻ nhiều vạch dọc. Và người phụ nữ cao lớn, xanh xao, không rõ mặt, quấn trong những tấm voan mờ ảo.

— Theo tôi, không xa đâu.

Mụ người vì quá mệt, không cân nhắc đắn đo gì nữa, anh đi theo. Chỉ ao ước một điều: lao xuống làn nước mát kia, lặn sâu dưới đó để nó đưa lên đến vô tận, rửa mình thật sạch, chìm đắm trong đó. Bất giác anh để ý nhìn dáng đi nhún nhảy rất dẻo của người đàn bà không quen.

— Đến rồi...

Anh bước vào túp lều lộ thiên vách rơm. Hai chiếc giường, một bàn, hai ghế, một vòi tắm, chiếc dù. Mandy đặt xắc tắm xuống đất ngồi xuống mở xắc lấy ra chai dầu tắm nắng. Alan lặng lẽ nhìn, trong bụng mơ hồ thắc mắc không hiểu. Thấy bà ta hất tung các tấm voan qua đầu để lộ thân hình đầy vết bầm tím khiến Alan kinh ngạc. Bà ta bắt gặp mắt nhìn của anh nhưng cho rằng không cần giải thích đây là lưu niệm của một gã đặt ống nước để lại trên da thịt bà. Bà chìa chai dầu cho anh cầm. Nằm sấp xuống giường, cởi váy áo nhưng không bỏ mũ, kính. Anh không biết tên bà ta. Đến tận lúc này vẫn chưa mở miệng lần nào. Chỉ lặng thinh nhận xét: người đàn bà đã hoàn toàn lõa thể. Nhưng không nghĩ xa hơn.

— Đổ dầu lên lưng hộ tôi.

Anh mở nút, nghiêng chai dầu nhưng lóng ngóng làm nửa chai dầu đổ vào eo ếch.

— Xoa bóp đi.

Anh nhón tay mân mê, tãi cho dầu loang ra.

— Mạnh lên.

Quên khuấy hai tay đang nhớp nháp, anh đưa lên nới bớt cravát. Áo sơmi nhem nhuốc hết.

— Mạnh nữa vào. Không sợ làm tôi đau!

Bà lớn co rúm người, uốn éo, bấu chặt vào thành giường, cất tiếng rên rỉ khàn đục không dứt như tiếng thú vật. Đột nhiên Alan thấy từ tận cùng của xác thịt mỏi dừ vọt lên luồng khí nóng bỏng. Anh lướt tay lên cặp đùi nhầy nhụa dầu nâu quánh. Bà lớn lật ngửa người, ngồi bật dậy dang rộng hai chân quặp lấy bụng anh, giằng chai dầu đổ hết vào ngực áo. Alan thấy khắp người ướt sũng. Bà lớn gục hẳn đầu vào bụng Alan, luồn những ngón tay run rẩy vào hết mọi chỗ trên người anh...

Alan trừng mắt nhìn thẳng lên mặt trời. Tất cả tối sầm. Anh ngã vật xuống giường, đầu trống rỗng, thở hổn hển. Giật vội chiếc quần tắm đang phơi, xỏ chân vào, lột tung bộ quần áo dính đầy dầu trên người, rồi chạy bổ ra ngoài. Chạy như điên xuống chiếc thang gỗ, men theo sân bóng chuyền, tận hưởng cảm giác khi chân lún sâu vào cát bỏng. Lao xuống biển như một trái bom và chìm nghỉm.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.