Trước khi tàu vượt qua biên giới, tôi không cho phép mình nghĩ ngợi. Tôi uống từ tốn từng ngụm nước và cố tỏ ra quan tâm đến những ngôi sao truyền hình thực tế của Pháp dù chẳng nhận ra là ai. Rồi tôi nhìn chằm chằm vào tiểu sử Chagall, tự nhắc mình thỉnh thoảng lật sang trang. Ngoài cửa sổ, khung cảnh hẳn một thời là làng mạc đẹp tươi mê hồn trên sườn đồi trôi qua, lẫn lộn với đường cao tốc và những tòa biệt thự mới xây giữa những nhà kính thấp khổng lồ. Ở Ventimiglia tôi đổi tàu đến Genoa, rồi đột nhiên tôi đã chính thức ở trên đất Ý. Lần cuối cùng tôi ở đây là hồi theo khóa học một tháng ở Rome sau khi lấy bằng tốt nghiệp, và tôi còn nhớ cái cảm giác ấy, sự thay đổi trong ánh sáng, cái râm ran bao trùm của ngôn ngữ. Toa tàu lúc này chen đầy thanh niên đeo đồng hồ to bự và kính râm còn bự hơn mà nếu không có cái vẻ tự tin khó tả đầy chất Ý kia thì trông sẽ đồng bóng vô cùng; những người phụ nữ ăn diện gọn gàng đi giày da xịn và đeo quá nhiều trang sức vàng; một đôi người Mỹ đeo ba lô cầm sách hướng dẫn du lịch và đi những đôi sandal xấu ỉn. Ở Genoa tôi đổi tàu lần nữa. Tôi luôn muốn đến Portofino, nhưng một nhân viên nhà ga nói với tôi bằng tiếng Ý rằng tàu không đến đó, mà chỉ đến một nơi gọi là Santa Margherita. Rồi từ đó sẽ có xe buýt, hoặc taxi. Chưa có ai hỏi đến hộ chiếu của tôi, nhưng tôi biết sẽ phải trình ra nếu muốn vào khách sạn. Tôi điểm lại dấu vết trên đường tôi đi qua trong đầu: Judith Rashleigh hạ cánh ở sân bay Nice - chúng tôi không đến cùng lúc với James -rồi một vài ngày sau cô ta xuất hiện ở Portoíino. Có gì liên hệ cô ta với người chết mà theo như tôi biết vẫn đang đợi trong bóng tối ướp hương của Eden Roc không? Chẳng có gì cả. Tôi sẽ phải đánh liều, nếu không chỉ có ngủ trên bờ biển.
Santa Margherita trông rất yên bình, nơi mà tôi tưởng tượng Audrey Hepburn sẽ đến vào kỳ nghỉ. Những ngôi nhà cổ kính cao vút màu vàng và nâu chạy ven một vịnh biển hai mặt, đột ngột chấm dứt tại mũi biển có một bến cảng nơi các siêu du thuyền bập bềnh neo đậu cạnh các tàu đánh cá bằng gỗ. Không khí có mùi dành dành và ozon, ngay cả lũ trẻ con chạy nhảy trên bãi biển cũng có vẻ sành điệu, mặc áo ngoài và quần soóc vải lanh sạch sẽ, tuyệt nhiên không thấy một cái áo phông đính kim sa dị hợm nào. Khi tôi loạng choạng bước xuống những bậc đá xám từ ga tàu tới khu phố quay ra biển, tôi đã chịu hết nổi cái túi Chanel đứt quai. Portofino có thể đợi. Tôi cần tắm rửa và thay quần áo sạch. Có vài khách sạn ở vòng cung đầu tiên trên vịnh, đối diện một bãi tắm công cộng, và một khu vực tắm tư nhân biệt lập với những chiếc ô sọc đỏ-trắng và ghế tắm nắng bày những hàng thẳng tắp kiểu Ý. Tôi không buồn suy nghĩ, chỉ rẽ vào khách sạn gần nhất hỏi một phòng. Tôi nói tiếng Anh, nghĩ rằng như thế mình sẽ có vẻ đỡ lộ liễu. Khi người phụ nữ ở quầy lễ tân hỏi thẻ tín dụng của tôi, tôi nói những câu thật nhanh và phức tạp mà tôi không mong cô ta sẽ hiểu được, rồi vui vẻ vung vẩy vài tờ hai trăm euro. Cô ta để tôi trả tiền trước cho hai đêm rồi hỏi mượn hộ chiếu. Tôi có cảm giác y như lúc đứng ở điểm rút tiền mỗi cuối tháng khi cô ta cặm cụi nhập các thông tin vào máy tính, và cố giữ nụ cười hòa nhã trên mặt. Cô ta với tay nhấc điện thoại. Chúa ơi, có phải cô ta đang gọi cho carabinieri* không nhỉ? Đừng hoảng sợ, đừng hoảng sợ. Tôi có thể vứt túi và chạy ra khỏi đây bất cứ giây phút nào, cuộn tiền nằm yên vị trong túi tôi. Có một bến bắt taxi ngay bên ngoài, một chiếc Audi duy nhất đang đỗ thảnh thơi trong khi người tài xế hút thuốc qua cửa sổ. Tôi cố vật lộn để giữ hơi thở đều đặn, để chống cự lại ham muốn bật lên bỏ chạy của cơ bắp.
Lực lượng quân cảnh quốc gia Ý.
Là nhân viên dọn phòng. Cô ta gọi để kiểm tra xem phòng đã dọn xong chưa. Cô ta đưa cho tôi một chiếc chìa khóa kiểu cũ móc chung với một dây đồng nặng trịch và chúc tôi có kỳ nghỉ thoải mái. Tôi ra hiệu rằng sẽ tự mang túi. Khi đã vào phòng tôi vứt đồ lên giường, mở cửa sổ và phớt lờ tấm biển “Cấm Hút Thuốc”. Tôi ngạc nhiên thấy mặt trời đã xuống thấp sau mũi đất, tạo thành những dải ruy băng đỏ tía trên những con sóng. Tôi đã du lịch hết cả ngày. Không, tôi đang chạy trốn. Đang trên đường đào tẩu.
Hai tấm rèm hồng nhạt phồng lên trong gió biển. Tôi giật mình, thở dốc. Trong một giây hai tấm vải biến thành hai cánh tay trương phồng, với về phía tôi. Tôi đông cứng người, tim đập mạnh đến mức tôi có thể nghe thấy nó át cả tiếng sóng triều đều đặn bên ngoài. Rồi tôi tự cười khùng khục. Có thể James trông giống ông ba bị thật, nhưng ông ta chết rồi. Tôi có 8.470 euro tiền mặt, không việc làm và một người chết sau lưng ở một đất nước khác. Tôi thoáng nghĩ đến chuyện nhắn tin cho Leanne, nhưng rồi quyết định thôi. Ngày mai tôi sẽ sắm một cái điện thoại mới, chuyển danh bạ sang, rồi vứt cái cũ ngoài bến cảng. Tôi rít thuốc rồi chờ đợi nỗi sợ hãi quay trở lại. Nhưng không thấy. Tôi đang ở Ý vào giữa mùa hè và lần đầu tiên trong đời, tôi được tự do. Tôi không phải lo lắng về tiền bạc trong một thời gian. Tôi cân nhắc việc ăn mừng một chút, nhưng rồi tự nhủ mình bình tĩnh lại. Tuy thế tôi không sao gạt được nụ cười nhếch mép ngu ngốc trên mặt. Lần đầu tiên, tôi không cần làm tình mà vẫn cảm thấy mình không thể với tới.
Tôi đi tắm và thay đồ, đi dạo một quãng dài dọc theo bến cảng, uống một ly vang trắng khiêm tốn ngoài quán bar, hút thuốc và đọc sách rồi ngắm nhìn xung quanh. Tôi đã quên mất thứ tác động mà nước Ý mang lại cho người Anh, mọi người đều có vẻ vô cùng đẹp đẽ, những người bồi bàn quá mức duyên dáng, đồ ăn quá sức ngon. Cuộc sống quả thực có vẻ tuyệt đẹp. Sau khi ăn mì sợi thừng với xốt pesto tươi cùng khoai tây và đậu cô ve, tôi quay về khách sạn. Không có tin nhắn nào trên điện thoại. Tôi lột đồ và chui vào giữa hai tấm chăn hồng nhạt cứng đơ và ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau tôi tìm đường đến quảng trường chính, xộc xệch bao quanh mặt tiền trắng của một nhà thờ kiểu baroque. Một vài quầy hàng bán húng quế và cà chua tròn đã được dựng lên. Những người phụ nữ lớn tuổi mặc áo khoác nội trợ nylon, rõ ràng là người bản địa, mang theo túi thắt dây đào bới giữa những quầy hàng đó, trong khi những người rõ ràng là khách đến nghỉ hè, giàu có một cách kín đáo, tung hứng những câu chào bằng tiếng Ý hoàn mỹ giữa hai quán cà phê. Tôi nhặt lấy tờ Nice Matin và La Repubblica từ sạp báo; chẳng ích gì khi đọc báo tiếng Anh cũ. Tôi gọi một tách capuccino và bánh mì ngọt rồi đọc một lượt thật kỹ, lướt hết các cột bên lề để xem có mẩu tin nào liên quan đến Eden Roc, hay xác chết người Anh. Không có gì cả. Phần mứt giữa hai lớp bánh mì mềm có vị mơ, vẫn còn ấm, và người phục vụ đã làm một hình trái tim sô cô la trên lớp bọt phủ lên tách cappuccino của tôi: “Per la bellissima signorina”*.
Tiếng Ý: dành cho quý cô xinh đẹp.
Tôi dành cả buổi sáng lang thang chậm rãi quanh nhiều cửa hàng nhỏ xinh của Santa Margherita. Đây là điểm đến của giới nhà giàu, và vẻ ngỡ ngàng hiện rõ trên mặt những vị khách đổ bộ từ du thuyền lên nghỉ trong ngày; trông nó có vẻ cổ kính và lỗi thời, nhưng lại có mức giá của Milan thế kỷ hai mươi mốt. Thế nhưng, ngày quá đáng yêu đến mức tiết kiệm lúc này sẽ là sự sỉ nhục đối với vũ trụ. Tôi tậu vài bộ bikini, một chiếc mũ rơm rộng vành thắt dải lụa đen dày khiến tôi mỉm cười, vài đôi giày bệt màu caramel gọn gàng mà một người thợ giày đã phải đào bới trong đống thùng của cửa hàng nhỏ như lỗ mũi, tối tăm, đầy mùi da của ông ta mới ra được cỡ giày của tôi. Và tôi tự thưởng một chiếc váy hè Miu Miu duyên dáng đến không thể cưỡng lại, in hoa màu cam trên nền trắng, quây ngang ngực với phần chân váy xòe kiểu thập niên năm mươi khiến eo tôi trông càng thon hơn. Dường như Judith ở Ý có vẻ e ấp hơn người họ hàng ở Anh của cô ta. Tôi không muốn nghĩ quá nhiều về việc mình nên làm gì. Sau một đêm ngon giấc, chuyến đi kinh hoàng ở Pháp có cảm giác như một cơn mơ. Khi đó tôi không có ý nghĩ gì khác ngoài việc chạy trốn, có điều giờ tôi cần một kế hoạch. Nhưng thị trấn này quá xinh đẹp, một vệt màu nhạt của hoa nhài và nắng, khiến lý trí mất đi sức hấp dẫn. Tuy vậy, có lẽ nước Ý là một quyết định sáng suốt, trong thời gian trước mắt. Tôi có thể ở đó vài tuần, nếu tôi chuyển đến nơi nào rẻ hơn, và vẫn còn đủ tiền để tằn tiện vài tháng sau khi trở về. Mấy đồng năm mươi bảng của James già tội nghiệp vẫn còn dồn cục trong tài khoản tiết kiệm của tôi. Tôi do dự một lát, rồi mua thẻ điện thoại trả trước từ một hiệu thuốc lá và để lại lời nhắn cho một người bạn cùng phòng. Trước khi đi tôi chẳng buồn nói với họ mình sắp đi đâu, và cũng chẳng nghĩ dù chỉ một giây rằng họ sẽ quan tâm, nhưng sau một thời gian họ có thể nhận ra tôi vắng mặt. Tiền nhà của tôi trả theo quý, nên không có gì phải lo lắng. Tôi nói rằng tôi đến thăm vài người bạn ở nước ngoài và có thể ở lại vài tuần, không quên nói thêm rằng tôi hy vọng họ làm tốt bài thi mùa hè. Trên một con phố nhỏ cách xa bến cảng, khi những nhà hàng nhỏ nhường chỗ cho các đại lý môi giới bất động sản và cửa hàng đồ điện, tôi tìm được một cửa hàng điện thoại và thay điện thoại của mình. Tôi lấy mật khẩu wifi ở khách sạn và dùng điện thoại mới để tra nhanh báo chí Anh trên mạng, vẫn không có gì. Buổi chiều tôi ra bãi biển công cộng, hầu như toàn choai choai nhìn tôi chằm chằm nhưng tôi không bận tâm. Sau đó tôi giội sạch cát khỏi tóc, thắt chặt chiếc váy mới và đánh một lớp trang điểm nhẹ nhàng - mascara, son bóng, một chút phấn má. Xinh, không lòe loẹt.
Tôi muốn hỏi tài xế taxi là có phải gã đang đùa không khi gã bảo đoạn đường năm cây số đến Portofino sẽ hết năm mươi euro, nhưng trông gã có vẻ buồn chán và nói, “Ècosì”* Tôi đoán taxi ở đây là độc quyền - những người có thể ở splendido đời nào chịu mắc kẹt trên xe buýt công cộng. Con đường quanh co thẳng dần thành một khe hở hẹp nằm giữa biển và vách đá dốc đứng, hẹp đến mức chỉ đủ cho một xe đi qua mỗi lần. Chúng tôi bị mắc kẹt trong giờ cao điểm ở Ligurian. Những chiếc SUV Porsche và BMV lái bởi những bà mẹ bực dọc trong cặp kính to bự bán đầy đường, hàng ghế sau đầy trẻ con lấm đất cát và những người Philippines thẳng đơ, ủ dột. Gã tài xế chửi thề và vỗ vỗ bánh lái, nhưng tôi không bận tâm. Qua cửa sổ tôi ngửi thấy mùi cây sung xòe tán trên mặt nước sâu thẳm màu ngọc lục bảo của vịnh biển gập ghềnh đá, và qua hàng cây tôi thoáng nhìn thấy những tòa villa thế kỷ mười chín nguy nga đến lố bịch. Tôi từng đọc về Portofino, và thấy thích thú khi biết rằng những người coi trọng nguồn gốc của tranh nói những bức Bellini đẹp nhất đã ra đời ở đây, chứ không phải ở một quán bar tên Harry ở Venice. Thật bi kịch làm sao, cái nỗ lực khẳng định mình đáng thương của tôi.
Thế đấy.
Quảng trường của làng chài tí hon này từng được đăng bài dài trên các tạp chí người nổi tiếng ở hộp đêm Gstaad, Beyoncé loạng choạng đi qua một cầu ván, Leonardo DiCaprio cau mày dưới chiếc mũ bóng chày, nhưng những bức ảnh của thợ săn ảnh không thể hiện được là bao sự nhỏ bé của nơi này. Chỉ có một con phố duy nhất dẫn đến một không gian chỉ rộng hơn sân tennis chút ít, dù là một sân tennis nằm giữa Dior và các cửa hàng bán lụa cashmere. Tôi bước đến một quán cà phê ở bên trái và gọi một ly Bellini từ một người bồi bàn tóc bạch kim trông đúng kiểu bồi bàn trên phim ảnh. Tất nhiên là cũ rích, nhưng cả Portofino này trông đều cũ rích, là mộng tưởng của mọi người về bei paese*. Anh ta quay trở lại cùng một ly thủy tinh dày chứa đầy thứ nước đá màu hồng đào sền sệt, kính cẩn mở một chai Veuve Clicquot còn một nửa và cẩn thận rót sâm banh vào ly nước quả. Những đĩa thịt hun khói nhỏ, quả bạch hoa, crostini và từng tảng phô mai bột to bằng ngón cái bao xung quanh. Tôi nhấp một ngụm. Đồ uống ngon, kiểu mà bạn có thể nốc mãi đến khi trượt dọc bức tường xuống đất, nhưng tôi nhấp thật chậm rãi, ngắm nhìn chuyến phà du lịch cuối cùng rời cảng trong tiếng nháy xôn xao của những chiếc điện thoại chụp ảnh sản xuất ở Nhật Bản. Mặt trời vẫn rực rỡ, nhưng đã dịu đi nhiều, bầu trời trở nên mềm mại sau mũi đất hướng về phía Tây của ngôi làng, trên cùng đội một nhà thờ hình chiếc bánh cưới. Tôi liếm vị muối và vị đào trên môi, một cảnh tượng Instagram gợi cảm. Tôi biết đáng lẽ mình phải thấy buồn về chuyện xảy ra với James, nhưng thật kỳ lạ, nó lại đem đến cho tôi khoảnh khắc này, thành ra tôi không sao thấy buồn cho được.
Tiếng Ý: vùng đất xinh đẹp.
Một thuyền gỗ thanh lịch đang neo cạnh cầu tàu, một trong những con thuyền đánh cá truyền thống kiểu Genovese được gọi là gozzi, với đệm ngồi màu xanh lính thủy lịch duyệt cùng mái che màu trắng. Một nhóm người trạc tuổi tôi lục tục bước ra, lên tiếng cảm ơn người lái tàu chỉ mặc độc một chiếc quần jean cắt ống và đội mũ hải quân, với mái tóc vàng rực không tưởng thò ra bên dưới. Tôi nhớ rằng người Viking từng dong buồm dọc theo bờ biển này rất lâu về trước, và rằng những người Ý tóc vàng, mắt xanh không phải hiếm gặp ở đây, hay ở Sicily. Tôi say sưa ngắm nhìn nhóm người kia, bốn người đàn ông và hai người phụ nữ. Cách họ di chuyển có một vẻ chiếm hữu tự nhiên, như thể không có gì đặc biệt về việc ở Portofino, như thể họ không ý thức được rằng đây là điểm đến mơ ước của biết bao nhiêu người làm công ăn lương đi lại bằng vé tháng. Họ ngồi ườn ra ở một chiếc bàn gần tôi và châm thuốc lá, gọi đồ uống, bắt đầu gọi những cuộc điện thoại mà, từ những gì tôi nghe được, nói về việc sau đây họ sẽ tập trung ở nhà ai để ăn tối, cùng những người bạn khác. Tôi theo dõi họ. Hai cô gái không hẳn là xinh đẹp, nhưng có cái vẻ tươi tắn long lanh của kẻ luôn ở trung tâm chú ý, kết quả của nhiều thế hệ tiền nong dồi dào, chân dài và cổ chân mảnh mai, tóc bóng mượt, răng hoàn hảo, không trang điểm. Một người rõ ràng đang mặc áo của bạn trai bên ngoài áo bikini, một hình thêu chữ cái lồng nhau ẩn hiện trong nếp vải, người còn lại mặc một chiếc váy suông màu trắng thêu hoa, đi một đôi sandal Manolo da lộn màu xanh lục rất đơn giản, đế bệt và còn hơi sờn rách, mà tôi biết phải tốn ít nhất năm trăm euro. Tôi thấy xấu hổ về việc mình nhận ra điều đó, vì tất nhiên, một cô gái như cô ta sẽ không bao giờ để ý. Mấy người đàn ông trông hết sức bình thường, mái tóc dày sẫm màu đổ xuống cổ áo, đôi vai rộng và thon như thể họ chưa từng làm bất cứ việc gì ngoài trượt tuyết, bơi và chơi tennis, mà có lẽ chưa từng thật. Trông họ… nhàn tênh, tôi nhận định. So với Leanne và chính tôi trong vẻ điệu đà xúng xính ở Riviera, thì họ có một thứ phong thái bề trên mà không một lượng đồ xa xỉ nào có thể tạo ra được. Đây chính là hình ảnh của người giàu đích thực, tôi thầm nghĩ, như thể họ không lúc nào, không bao giờ phải cố sức.
Tôi uống dè cốc rượu của mình, nhìn họ không chớp mắt cho đến khi họ bỏ đi. Cô gái mặc áo bước vào một tòa nhà ở bên kia quảng trường, rồi vài phút sau xuất hiện trên bao lơn phía trên cửa hàng Dior, nói chuyện với một cô phục vụ mặc đồng phục màu hồng nhạt. Có lẽ bữa tối sẽ diễn ra tại nhà cô ta, đằng nào cô ta cũng có phải đi chợ, nấu ăn hay dọn dẹp sau bữa ăn đâu. Tôi không thích những suy nghĩ chua chát này. Tôi đã quá quen đứng từ bên ngoài, nhìn vào. Quán bar đang đông dần, một vài cặp đôi người Mỹ ăn diện thái quá, có lẽ là khách từ khách sạn splendido trên đỉnh đồi đi bộ xuống để thưởng thức aperitivo*. Tôi định gọi một ly rượu nữa, nhưng tờ hóa đơn trong chiếc đĩa nhỏ xinh đã đề bốn mươi euro. Có lẽ tôi có thể đi bộ đến Santa theo lối đi lát ván. Tôi bỏ hai tờ tiền giấy cùng vài đồng xu lẻ lên bàn rồi đứng dậy rời đi.
Tiếng Ý, chỉ bữa ăn nhẹ trước bữa tối.
Ba chiếc thuyền đang neo ở mé phải của bến cảng, to lớn đến kệch cỡm, như lũ cá voi trong bể cá vàng. Hai thủy thủ mặc quần soóc trắng đến đầu gối và đeo thắt lưng da bóng lộn, đang bắc ván cầu lên chiếc thuyền lớn nhất. Những đường nét thô kệch của thân tàu và bề mặt nhẵn nhụi của lớp sơn ngoài, giống than tráng cao su, cho nó một vẻ ngoài gần giống như của quân đội, như thể nó có thể biến mất dưới làn sóng và chở một kẻ phản diện trong phim James Bond về hang ổ dưới biển của hắn. Nó xấu xí, nhưng chắc chắn là rất ấn tượng. Một phút sau hai đôi giày Nike hầm hố xuất hiện, theo sau là hai chiếc quần Levi và hai chiếc áo Polo màu chóe có logo to tướng. Cả hai vị chủ nhân đều dán chặt điện thoại bên tai, thờ ơ với cảnh vật xung quanh. Tôi tự hỏi họ thậm chí có biết mình đang ở đâu không. Rồi tôi nhìn lần nữa, và nhận ra đó là Steve. Steve, chủ nhân chiếc thuyền tôi đã lên ở Antibes cách đây hai đêm.
Rồi công tắc nào đó trong tôi bật lên. Bầu không khí mơ màng buồn ngủ quanh tôi đột nhiên bị bơm vào một luồng adrenalin mạnh đến nỗi tôi nghĩ cả quảng trường phải cảm nhận được. Những màu sắc mềm mại của quảng trường vỡ òa thành sự sống miền nhiệt đới khi tôi thấy hai người đàn ông đó đến gần. Não tôi xèo xèo thức tỉnh, vì tôi đã nhìn thấy, rất đột ngột, việc tôi có thể làm. Tôi hít một hơi sâu và chầm chậm đứng lên. Đây là chuyện thường với người giàu, không phải sao? Họ tình cờ gặp phải nhau suốt, ở St Moritz, ở Mégève, ở Elba hay Pantelleria. Tôi phải giả bộ là một trong số họ, thư thái, thản nhiên. Tôi nhét kính râm vào túi. Họ đang tiến đến nhà hàng có mái che xanh lục đối diện cầu cảng. Một chỗ nhỏ bé mà nổi tiếng khác tôi từng đọc. Tôi căn nhịp bước của mình để cắt chéo đường đi của họ, để chiếc váy xòe rộng cho nó suýt sượt qua chân Steve. Anh ta vẫn đang nhắn tin. Tôi quay người lại, bắt được ánh mắt anh ta.
“Steve!”
Anh ta ngẩng lên, và tôi thấy rõ anh ta đang cố nhớ ra tôi là ai. Tôi tự tin bước đến và hôn lên hai má anh ta. “Lauren đây. Bọn mình gặp nhau ở Antibes!”
“À, đúng rồi. Lauren? Chào em, em khỏe không?”
Ít nhất thì anh ta cũng có vẻ thực sự nhận ra tôi. Tôi chào Gã Kia, người tình trong bể Jacuzzi của Leanne, mà hóa ra tên là Tristan, tôi không nghĩ anh ta lại có cái tên như vậy.
Chúng tôi đứng nhìn nhau gượng gạo khoảng một phút. Chuyện phiếm xã giao rõ ràng không phải điểm mạnh của Steve, nhưng tôi không thể để lỡ cơ hội này. Steve vẫn chưa biết, nhưng anh ta sắp sửa đóng vai Hiệp sĩ Lancelot.
“Đêm nay dễ chịu quá nhỉ?”
“Ừ, tuyệt.”
Ôi Chúa ơi, chúng tôi phải đứng đây cả thập kỷ mất.
“Bạn em, thực ra là người quen thì đúng hơn, về nhà rồi. Em đang ở với mấy người bạn - ở đằng kia.” Tôi vẫy tay một cách chiếu lệ về hướng rặng đồi lấm chấm các lâu đài. “Nhưng họ đi đảo Corse rồi. Mai em về một mình.”
“Bọn anh vừa đến. Bọn anh định cho thuyền đi hết một vệt bờ biển Sardinia,” Steve đáp lời.
Tôi giả vờ như chưa hề nghe anh ta nói về chuyện đó lúc uống sô cô la nóng.
“Tối nay có kế hoạch gì không?” Tôi cố tỏ vẻ tán tỉnh nhưng không quá vồn vã, dù trên thực tế tôi sẵn sàng nằm nghiêng mà làm tình với cả hai người bọn họ trong khi thủy thủ đoàn đứng xung quanh cổ vũ để được lên con thuyền kia. Du thuyền vượt biên giới theo một cách mà xác chết không thể.
“Bọn anh chuẩn bị gặp lại mấy người. Hay là em ăn tối với bọn anh đi?”
Đừng vồn vã, Judith.
“Ừm, đồ của em vẫn còn ở Santa.”
“Em về đấy lấy sau cũng được.”
Kết quả.
“Được thôi, cảm ơn anh.”
Vậy là Steve gọi một chai Dom 95 loại một lít rưỡi, mà nếu là tôi trước đây thì có lẽ sẽ lấy làm ấn tượng, rồi hai gã đàn ông lớn tuổi hơn với gờ ngực cao vống cùng những cô tình nhân Estonia sưng xỉa xuất hiện, và chúng tôi gọi món khai vị bạch tuộc trứng, mà không ai động đến ngoài tôi, rồi Steve gọi hai chai Vermentino màu vàng chanh, rồi một nhóm chủ ngân hàng người Milan từ Forte dei Marmi tới, rồi một trong số họ cắt bớt thời gian cung kính bợ đỡ Steve để đưa tôi về Santa bằng chiếc xe Alfa cổ điển của mình để lấy hành lý, rồi chúng tôi phải đến một quán bar nổi ở Paragi nơi mấy cô nàng Estonia uể oải múa cột một hồi rồi tất cả mọi người gọi sushi, mà không ai ăn, rồi sau đó thì trở về thuyền để thưởng thức xì gà Cohiba và cocain trong bồn sục rồi Steve khoe dàn stereo dưới nước, thứ có thể cho bạn nghe Rihanna ngay cả khi đang bơi ở bể boong trên, giả sử thứ đó khiến bạn mắt chữ A mồm chữ O. Tôi nhận hết những ly rượu được mời mà không uống một giọt nào - cảm ơn, Oily - và tới bên cạnh Steve khi một trong hai con hải mã già với một bàn tay đầy chiếm hữu ra khỏi lớp bong bóng về phía tôi, và cuối cùng, khiêm nhường nằm lên chiếc giường khổng lồ của Steve, sẵn sàng hát trả ơn cho bữa tối nếu được yêu cầu. Nhưng anh ta chỉ nắm tay tôi rồi lặng lẽ lật người sang bên, để tôi ngủ trong nhịp đu đưa nhẹ nhàng của sóng biển.
Sáng hôm sau anh ta đã biến mất. Tôi ngồi dậy, thấy mừng vì đầu óc tỉnh táo, rồi áp mặt vào ô cửa sổ mạn tàu nhìn ra ngoài. Trời và biển. Mẹ kiếp. Tôi thành công rồi. Trên giường có một khay đồ ăn, nước cam, một ấm bạc đựng cà phê, trứng bác và bánh mì nướng dưới chiếc lồng bạc, trái cây, sữa chua, bánh sừng bò. Một bình pha lê tí hon cắm một bông hồng duy nhất. Báo FT, Thời báo, Daily Mail số ra hôm nay - vì ai mà chẳng đọc mấy tờ báo đó. Có lẽ giới tỷ phú có quan hệ đặc biệt trong ngành báo chí, họ không bao giờ phải đọc báo ngày hôm trước. Tôi lướt nhanh qua tập báo; không có gì. Hành lý của tôi đã được dỡ ra, giày dép xếp thẳng hàng và được nhồi giấy gọn gàng, vài chiếc váy đơn côi trên móc áo đệm lụa đen; mỗi cái treo cùng một túi lanh sọc đựng cánh hoa hồng. Tôi tắm trong cái phòng có hai buồng hoa sen và một phòng sauna cá nhân khiến Eden Roc trở nên có phần đơn sơ, cột tóc lên rồi mặc áo phông xám đơn giản ngoài bộ bikini thiếu vải tôi mua ở Santa. Trong phòng chính, Steve mặc quần soóc, phanh ngực, đang uống cà phê từ cái cốc Starbucks to bự, mắt lướt trên một dãy màn hình chớp nháy. Dòng tiền đang chảy. Qua cửa kính mở ra boong tôi thấy Tristan đang nâng tạ.
“Chào cưng.” Cưng là tốt. Tôi vẫn chưa rõ phải chơi trò này thế nào. Tôi không muốn bị xếp cùng hạng với gái điếm Estonia, nhưng tôi rõ ràng là loại con gái sẵn sàng nhảy lên thuyền của một người hầu như không quen biết chỉ sau vài câu nói. Loại con gái đặt phòng khách sạn ở Santa Margherita cho hai đêm rồi biến mất, không hộ chiếu, không vé, không biên giới. Tôi đặt nhẹ hai tay lên vai anh ta, ngửi mùi nước hoa trên làn da sạch sẽ của anh ta, đặt một nụ hôn lên viền tóc trước trán đã hơi lùi ra phía sau.
“Chào anh.”
“Tối nay bọn mình đậu ở Porto Venere.”
Bọn mình cũng tốt. Rất tốt.
“Hay quá,” tôi bình thản trả lời, như thể tôi luôn nghỉ hè bằng cách nhảy từ thị trấn nghỉ mát biệt lập ở Ý này sang thị trấn nghỉ mát khác. Còn trong thâm tâm, tôi đang chạy một vòng chiến thắng trên boong tàu, nắm tay vung lên không. Kiểu tạo dáng tự sướng nào thì thích hợp với lúc bạn vừa chạy thoát khỏi tội ngộ sát nhỉ? Tôi là người tiếp thu nhanh, rất nhanh, và tôi biết rằng cách duy nhất để qua việc này trót lọt là tuyệt đối không bao giờ để lộ rằng tôi không hề biết mình đang làm gì. Vì vậy tôi ra ngoài tắm nắng, đồng thời để ý thấy rằng anh ta không thèm liếc nhìn tấm lưng buộc dây hai bên của tôi lấy một lần khi tôi bước ra cửa.
Sau bữa trưa gồm cá nướng, xốt ớt xanh và trái cây đựng trong đồ pha lê cổ và đồ sứ hiện đại dày cộp màu cam sáng, in dấu tên của con tàu - Mandarin - Steve nhiệt tình dẫn tôi đi tham quan một vòng. Tôi xem xét sân đậu trực thăng, nghe khá nhiều về lớp vỏ thân tàu thuộc đẳng Cấp quân đội Nga, ban công gập được ở boong tầng thượng, bức tường kính trượt của phòng ngủ riêng, cái ván cầu dạng hộp kéo dài được - bất kể nó là cái gì - đến thăm lại mấy bức Picasso. Thủy thủ đoàn lướt quanh Steve như cá hoa tiêu hướng tới cá mập, với một kiểu giao cảm có được qua huấn luyện, cho tôi một cánh tay để vịn ở lối vào hay một cốc nước khoáng Armani có đá mà không bao giờ cần lên tiếng hỏi. Steve giới thiệu thuyền trưởng, Jan, một người Na Uy có vẻ ngoài nghiêm nghị, nở nụ cười chuyên nghiệp hưởng ứng nỗ lực tỏ ra thân thiết đầy ngượng ngập của Steve.
“Cho cô ấy xem dàn ánh sáng đi, Jan!”
Cánh tay rám nắng của Jan sượt qua tay tôi khi anh ta nhoài người tới bật công tắc. Một ám hiệu gợi tình chớp nhoáng, nhưng chuyện đó để sau. Tôi ngoan ngoãn hướng mắt lên mũi thuyền. Dù trời đang nắng, đường viền tối của mặt nước đột nhiên rực lên màu hồng neon. Jan bật một công tắc và dải ánh sáng nổ tung thành màu da cam, xanh coban, tím, màu trắng sáng đến chói mắt của kim cương. Vào ban đêm thứ này sẽ trông như một nhà thổ ở Las Vegas.
“Rất đẹp, đúng không? Anh vừa sắm đấy.”
Trong sự hào hứng của anh ta có một vẻ trẻ con đáng yêu, dù thái độ của Jan đối với hệ thống trang trí này thì có thể thấy rõ từ tận Genoa. Chúng tôi đi xem các phòng khác, mà ngoài căn phòng hiện giờ có vẻ tôi đang ở cùng Steve ra thì đều tù túng đến đáng ngạc nhiên. Sau khi xem xong, Steve khoe với tôi món đồ chơi mới của mình, một mô hình vũ trụ cá nhân lắp trong buồng lái.
“Có lắp tia laser, nên em có thể chiếu theo các chòm sao trên trời thật.” Ở đây ngay cả sao trời cũng có thể sắp đặt lại để mua vui.
“Tiếc là em không được xem rồi,” tôi do dự nói. “Có lẽ tối nay anh nên thả em lên bờ.”
“Em định đi đâu à?”
Tôi nhìn anh ta qua hàng mi cụp. “Không hẳn.”
“Thế thì sao em không ở lại đây? Bọn mình cùng chơi.”
Không hề có chút tán tỉnh nào trong ánh mắt anh ta; tôi điều chỉnh lại ánh mắt của chính mình.
“Được thôi. Em thích lắm. Cảm ơn anh. Em để đồ trong phòng anh được không?”
“Không thành vấn đề.”
Và thế là xong.