Thế rồi đã đến ngày Richter. Renaud trở nên khép mình và cáu bẳn, đi đi lại lại quanh căn hộ, sờ mó thứ này thứ khác một cách vô định. Hắn khiến tôi cũng bồn chồn theo, nên tôi đề nghị đi dạo. Chúng tôi đảo quanh những cửa hàng đắt tiền ở St Germain. Tôi bảo hắn sẽ sớm có tiền mua vài món đồ tử tế, nhưng hắn không cười.
Khi tôi hỏi hắn có chuyện gì thế, hắn nói rằng hắn chỉ lo lắng về cuộc gặp thôi.
“Anh có phải là người sắp bị làm mồi cho cá đâu,” tôi chỉ ra.
“Judith, im đi. Cô không biết mình đang nói gì đâu.”
“Anh có ý gì hả? Tôi đang làm theo ý anh còn gì? Chính anh là người nói sẽ không có gì nguy hiểm cơ mà. Ít nhất là đối với anh.”
“Cô lúc nào cũng nghĩ cô biết hết mọi chuyện. Rằng chỉ cần biết là có thể sống được, như thể họ dạy cô ở cái trường đại học sang chảnh của cô ấy.”
“Xin lỗi,” tôi nhún nhường trả lời. Tôi có thể nói thêm rằng muốn tỏ ra thông minh thì không chỉ cần mỗi trí thông minh là được, nhưng không có thời gian đâu mà đàm luận triết học. Vẻ mặt hắn dịu đi, hắn choàng tay quanh vai tôi.
“Sẽ không có chuyện gì xảy đến với cô đâu,” hắn trấn an tôi. Tôi có thể chỉ ra rằng nếu hậu quả là vấn đề đối với tôi thì chúng tôi đã không tiến xa đến mức này, nhưng bây giờ cũng có vẻ không phải lúc nhắc đến điều đó. Tôi cảm thấy việc xoa dịu tôi khiến hắn thấy khá hơn, nên tôi hỏi có thật là Moncada không quan tâm gì đến số phận của Cameron không.
“Nghe này. Cosa Notra cung cấp thông tin trên nguyên tắc cần gì cho nấy. Nếu các thành viên thực hiện mệnh lệnh bằng cách chỉ tiếp xúc với thượng cấp trực tiếp hoặc thuộc hạ ngay dưới quyền mình trong tổ chức thì sẽ an toàn hơn.”
“Thế tức là Moncada chỉ biết làm việc của hắn là xong?”
“Chính xác. Và việc của hắn là mua tranh bằng tiền bẩn rồi bán chúng đi để rửa tiền.”
“Tôi đoán cái chết chỉ là rủi ro nghề nghiệp?”
Hắn khẽ hôn lên môi tôi. “Đúng vậy, cô có thể nói thế, cưng ạ.”
Tôi hẹn gặp Moncada bên ngoài quán Flore lúc bảy giờ. Tôi đến đó hơi sớm phòng khi phải xếp hàng đợi có bàn trong dãy bàn luôn luôn đông đúc ngoài quán. Bây giờ nhìn lại, tôi kinh ngạc thấy mình đã ngây thơ cực độ - hay theo lời Renaud là gà mờ - thế nào khi mang bức Stubbs đến gặp Moncada. Bất chấp mọi nỗi nghi ngờ nảy ra từ cuộc tìm hiểu ở khách sạn tại Rome, tôi vẫn bị ám trong tự tin vì điếc không sợ súng. Giờ biết rõ Moncada là loại người gì, tôi đã biết rằng ông ta đang theo dõi tôi, cảnh giác trước khả năng bị gài bầy. Trước đó, tôi không hề nghĩ đến chuyện mình nên e sợ ông ta; giờ đây, mặc dù thể hiện sự bình tĩnh trước mặt Renaud, trong lòng tôi lại sợ chết khiếp. Tôi tự nhủ rằng làm ăn là làm ăn, rằng cho dù Moncada có biết tôi liên quan tới việc trừ khử Cameron, thì hàng của tôi vẫn tốt. Nhưng nếu ông ta nghĩ tôi đang xỏ mũi ông ta thì sao? Chặt chân tay và đâm chém là dành cho đàn ông; chúng có lẽ sẽ có thứ khác đặc hiệu Byzantine cho phụ nữ.
Tôi ăn mặc đơn giản: giày đế bệt, áo đen dài tay, áo khoác dạ Chloé, quần jean, một chiếc khăn lụa, cái túi Miu Miu mới đựng máy tính, tập danh thiếp Gentileschi mới in và giấy tờ của bức Richter. Tôi đặt điện thoại trên bàn để ông ta sẽ nhìn thấy rằng tôi không động vào nó, gọi một Kir Royal và lật giở qua một cuốn tạp chí Elie. Moncada đến muộn. Tôi không khỏi liên tục liếc nhìn đồng hồ trong khi cố tập trung vào một bài báo nữa khuyên tôi làm thế nào để giảm năm ký lô thừa cuối cùng lì lợm kia đi. Lần duy nhất từng muốn giảm cân, tôi chỉ việc nhịn ăn suốt một tuần. Việc đó có vẻ khá hiệu quả. Bảy rưỡi. Ông ta đâu rồi? Vì sao Elle không có bài báo nào nêu lý do vì sao phụ nữ phải tốn nửa cuộc đời để chờ đợi đàn ông? Dù có máy sưởi, tôi vẫn bắt đầu thấy lạnh. Tôi đang châm một điếu thuốc nữa thì nhìn thấy ông ta băng qua St Germain trước cửa nhà hàng Brasserie Lipp. Tôi chỉ nhận ra ông ta nhờ cặp kính râm to tướng, lố bịch vào buổi tối. Ông ta kéo ghế ngồi đối diện tôi, đặt một cái cặp tài liệu da màu đen xuống và vươn người tới trước, gượng gạo thơm má tôi, đủ gần để tôi ngửi thấy mùi nước hoa cỏ hương lau của ông ta.
“Buona sera.”*
Tiếng Ý: xin chào.
“Buona sera.”
Người bồi bàn xuất hiện. Tôi gọi một ly Kir nữa còn Moncada chấp nhận gin pha tonic. Tôi nói huyên thuyên về thời tiết cho đến khi đồ uống được đặt xuống bàn. Đôi khi là người Anh cũng có điểm lợi.
“Vậy, cô có nó ở đây không?”
Tôi nhìn xuống lớp da lót màu kem trong túi xách của mình. “Tất nhiên là không có ở đây. Ở khách sạn của tôi, rất gần đây thôi. Mọi việc như chúng ta đã trao đổi chứ?”
“Certo.”*
Tiếng Ý: chắc chắn rồi.
Ông ta để lại vài tờ tiền trên chiếc đĩa người bồi bàn đưa ra rồi chúng tôi xuất phát đến Place de l’odéon. Renaud đã đặt một phòng ở đó, trả trước bằng tiền mặt, một khách sạn màu hồng xinh xắn trên quảng trường, đèn nháy bao quanh cửa. Trông nó như phủ phép màu trong ánh hoàng hôn. Tôi đã quên mất rằng sắp đến Giáng sinh. Thang máy khách sạn nhỏ bé chật chội, và càng tệ hơn vì bị hồn ma vô thừa nhận của Cameron Fitzpatrick chiếm mất một phần không gian. Moncada rõ ràng không phải loại người hay chuyện, nhưng tôi cảm thấy buộc phải duy trì một dòng chảy bình luận, cảm thán sôi nổi về kiến trúc ở Trocadéro và công cuộc cải tạo của Palais de Tokyo.
“Đến nơi rồi!” tôi reo lên khi chúng tôi đến tầng bốn. Moncada để tôi đi qua cửa trước, nhưng ngay lập tức cúi người sau lưng tôi để nhìn vào nhà tắm, rồi nhìn tiếp cả hai phía dọc hành lang hẹp rồi mới hài lòng. Tôi đặt bức Richter trên giường, cũng trong kiểu cặp rẻ tiền của sinh viên nghệ thuật mà tôi đã dùng đựng bức Stubbs. Tôi để giấy tờ bên cạnh nó và ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, một cái ghế Eames màu trắng.
“Ông có muốn uống gì không? Nước chăng?”
“No, grazie.”*
Tiếng Ý: không, cảm ơn.
Ông ta xem xét một cách thành thạo đống giấy chứng nhận trước khi dời sự chú ý sang bức tranh, cố ý ra vẻ nghiên cứu giấy tờ nguồn gốc thật kỹ lưỡng. Tôi tự hỏi ông ta có thích Richter không, hay thực sự có ai thích không.
“Ổn cả chứ?”
“Phải. Cô có vẻ là doanh nhân giỏi đấy, quý cô.”
“Ông cũng vậy, ông Moncada. Tôi thấy bức Stubbs đã thu về một mức giá ấn tượng ở Bắc Kinh.”
“Bức Stubbs, phải rồi. Chuyện xảy ra với đồng nghiệp đáng thương của cô thật là không may.”
“Kinh khủng. Một cơn sốc khủng khiếp.”
Trong khoảnh khắc, tôi nhớ lại cảnh tượng trong phòng khách sạn bên hồ, cùng da Silva. Không được tỏ ra xúc động thái quá.
“Nhưng có lẽ chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm ăn với nhau?”
“Si. Vediamo.”*
Tiếng Ý: phải. Hẹn gặp lại cô.
Trong khi ông ta thu thập giấy tờ và kéo khóa cặp, tôi với tay vào túi xách và vừa rút máy tính ra để cài đặt trên bàn tôi vừa ấn nút gửi một đoạn tin nhắn đã chuẩn bị sẵn.
“Vậy thì,” tôi đưa một tờ giấy có ghi mã số viết bằng bút bi. “Như đã thỏa thuận, một triệu tám euro?”
“Như đã thỏa thuận.”
Chúng tôi thực hiện lại đúng các thao tác trong cửa hàng pizza sập xệ nọ, có điều lần này tôi không phải chuyển tiền đi chỗ khác. Tôi đã khá ra dáng một nữ doanh nhân. Điện thoại của tôi reo lên, vừa đúng lúc.
“Tôi xin lỗi, tôi phải nhận cuộc gọi này. Tôi xin phép ra ngoài…”
Tôi thậm chí không kịp nhìn thấy cánh tay ông ta cử động trước khi chộp lấy cổ tay tôi. Ông ta lắc đầu. Tôi gật đầu, các ngón tay chấp chới đầy cam chịu.
“A lô?” Tôi hy vọng ông ta không phát hiện được sự run rẩy trong giọng nói của tôi.
“Rời khỏi đó ngay đi.”
Moncada vẫn đang giữ cánh tay tôi. Tôi lùi lại một bước; chúng tôi như thể đang khiêu vũ vậy.
“Vâng, tất nhiên. Tôi gọi lại cho anh sau nhé? Chỉ mấy phút nữa thôi?” Tôi cúp máy.
“Xin lỗi.” Ông ta thả lỏng bàn tay, nhưng vẫn nhìn vào mắt tôi thêm vài giây nữa.
“Niente.”*
Tiếng Ý: không sao.
Ông ta trở lại giường để thu bức tranh, và trong mấy giây ông ta quay lưng đi, Renaud đã vào phòng, thô bạo đẩy tôi sang một bên, hai tay hắn vòng trên cái đầu đang cúi của Moncada như một nhà ảo thuật vung chiếc áo choàng. Moncada cao hơn nhưng Renaud thúc đầu gối lên giữa hai chân ông ta và Moncada đổ chúi ra phía trước, tay phải với vào trong áo khoác trong khi tay trái kéo cổ hắn. Tôi không hiểư mình đang chứng kiến chuyện gì cho đến khi Moncada vặn mình lại, dồn hết trọng lượng cơ thể lên Renaud. Trong khi hai người vụng về vật lộn, tôi nhận thấy một điều tôi đã phần nào ý thức được khi nằm trên giường cùng hắn nhưng chưa bao giờ nghĩ đến. Renaud có thể phát tướng, nhưng hắn cực khỏe. Tôi lơ đễnh quan sát cơ bắp dày dặn trên đôi vai đột nhiên mạnh mẽ của hắn gồ lên dưới chiếc áo khoác mở phanh, cơ tam đầu nổi bật trong khi hắn gồng mình kẹp chặt lấy Moncada ở phía trước. Căn phòng tràn ngập tiếng thở phì phò của cả hai người đàn ông, nhưng nổi lên trên tôi nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu, một đối âm mơ hồ, trong khi tôi thoáng thấy sợi dây trắng quanh cổ Moncada, một sợi kim loại ngắn mà Renaud đang xoắn chặt lấy dưới tai ông ta, khuôn mặt Renaud đỏ bầm lên đến mức trong khoảnh khắc tôi nghĩ chính Moncada mói là người đang làm hại hắn và suýt lao vào giữa họ, nhưng rồi, khi nhìn lên, tôi thấy Moncada từ từ sụp xuống bên đầu gối Renaud. Cùi chỏ Renaud nâng lên trong một vũ điệu Cossack. Nhãn cầu Moncada đỏ quạch, cặp môi há hốc sưng lên và rồi, theo tôi hiểu, thời gian bắt đầu trở lại, và tôi theo dõi cho đến khi tất cả kẽt thúc. Lần thứ ba tôi chứng kiến một người chết đi.
Một hồi lâu, âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng thở dốc của Renaud. Tôi không nói nên lời. Hắn cúi xuống tì tay lên đầu gối như một vận động viên điền kinh sau cuộc chạy đua, thở ra chậm rãi một vài nhịp. Rồi hắn quỳ xuống trên cái xác và bắt đầu lục lọi các túi, lôi ra một cái ví Vuitton, một cuốn hộ chiếu. Tôi kêu lên thảng thốt khi thấy cái bao súng đeo trên lưng Moncada.
“Bỏ mấy thứ này vào túi xách. Nhanh lên, tất cả mọi thứ. Cả cái máy tính nữa. Lấy bức tranh đi. Làm đi.”
Tôi câm lặng vâng lời. Nhét máy tính và giấy tờ vào túi xách, kéo khóa chiếc cặp dẹt đựng tranh. Renaud đang nhét thứ kia vào lại túi hắn. Khi tôi lấy lại được giọng nói của mình nó vang lên the thé như một con búp bê bị lên giây cót quá tay.
“Renaud!” Tôi khạc ra, thở ra, rít ra. “Renaud. Thật điên rồ. Tôi không hiểu gì cả.”
“Mười phút nữa cảnh sát sẽ đến. Làm theo lời tôi bảo, tôi sẽ giải thích sau.”
“Nhưng còn dấu vân tay?” Bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn trong câu hỏi của tôi.
“Tôi nói rồi, chuyện đó đã có người lo liệu. Nhanh lên!”
Túi xách của tôi đầy ứ lên; tôi không sao đóng nó lại được. Tôi tháo khăn quàng và cố gắng giấu đồ đạc bên dưới.
“Lấy bức tranh đi. Đi đi. Bắt taxi về căn hộ, tôi sẽ về đó sớm. Đi đi.”
“Hắn… hắn có cái cặp tài liệu.” Tôi chỉ. Cơ thể tôi trơn tuột đi. Dường như tôi không thể tìm được điểm đặt chân vững chắc trên sàn nhà.
“Mang cả nó theo. Giờ. Biến. Khỏi. Đây. Ngay.”