Tôi từng tranh cãi về việc cho gửi bức Richter tới địa chỉ của tôi, rồi cuối cùng quyết định đồng tình.
Gentileschi đã được đăng ký, tiền của tôi hoàn toàn trong sạch, và việc tôi làm gì với tài sản của mình sau khi nhận được nó chẳng liên quan gì đến ai. Đó là một cuộc đấu giá bình thường; chẳng có lý do gì để Rupert tra tìm người mua một bức tranh mà anh ta thậm chí còn chẳng bán. Nó sẽ xuất hiện trên danh mục giao dịch, trong ghi chép về phiên đấu giá, nhưng không có lý do gì để kết nối công ty của tôi với bản thân tôi, ngay cả khi cái tên Gentileschi có gọi đến một ký ức nào đó. Hơn nữa, Rupert còn có nhiều việc khác phải lo, vì anh ta đã bị mất trắng nửa triệu từ khi cuộc chơi với Cameron xôi hỏng bỏng không. Renaud đồng ý. Sau khi giấy tờ được gửi từ London đến nơi qua đường chuyển phát nhanh, tôi đã sẵn sàng liên lạc với Moncada. Một cái điện thoại dùng một lần nữa, một danh sách các số điện thoại lấy từ cuốn sổ của Renaud.
“Làm sao anh biết những người này sẽ làm việc cho Moncada?”
“Một trong số họ sẽ làm. Tôi nói với cô rồi, tôi có mạng lưới quan hệ tốt.”
“Rồi, rồi. Anh và mấy cái đầu mối trứ danh của anh. Nhưng hắn sẽ không gọi lại cho tôi vào cái thứ này đâu. Chúng ta phải tìm điện thoại công cộng.”
“Giỏi lắm.”
“Tôi phát hiện người ta có thể học được nhiều điều trong khi làm việc, chỉ cần chú ý thôi.”
Chúng tôi bắt tàu điện ngầm đến quận 18, tìm một trạm điện thoại trên phố Goutte d’Or nơi ngưồi nhập cư đến mua thẻ và gọi về cho gia đình giữa hàng đống chuối, chanh và từng chồng khăn quấn đầu châu Phi rẻ tiến. Renaud mua một cái thẻ và xếp hàng chờ điện thoại trong khi tôi bắt đầu gọi số trong danh sách. Hai số đầu tiên không liên lạc được, số thứ ba nghe rồi cúp máy, số thứ tư trả lời “Pronto”* nhưng cúp máy ngay khi tôi vừa lên tiếng. Tôi thử gọi hai số nữa. Vô ích.
Từ người Ý thường dùng khi nhận điện thoại.
“Nếu hắn chẳng thèm nghe thì chúng ta làm sao bây giờ? Anh chỉ có thế này thôi à?”
Renaud tiến tới chỗ cuối cùng trong hàng. Một người phụ nữ cài trên đầu cái quạt cầu kỳ bằng vải bông in hình quả dưa huých cặp mông vĩ đại vào anh ta như thể phủi một con rệp, rồi quay trở lại la hét bằng chất giọng Creole địa phương không ai hiểu nổi. Cả cửa hiệu sặc mùi mồ hôi chua lòm và mùi mật đường, game show bật ào ào trên quầy, năm sáu người đứng chờ phía sau Renaud nửa xem nửa không.
Thế này đến đời nào mới xong. Mà cho dù có gọi được hắn, điện thoại cũng bị chiếm dụng tới tận Giáng sinh.”
“Cứ gọi đi.”
Thật thảm hại. Hắn có muốn được việc thật hay không đây? Tôi gọi đi gọi lại cho đến khi hết sạch tiền điện thoại. Chúng tôi ra ngoài uống cà phê và hút một điếu thuốc lá khô khốc, mua cái điện thoại khác, bắt đầu lại từ đầu. Lại thêm cà phê, thêm thuốc lá; đầu tôi choáng váng vì khói xe và nicotin. Tôi gọi cho đến khi không cần nhìn giấy nữa.
“Renaud, chẳng ích gì đâu.”
Trong chiếc áo khoác và đôi giày gớm ghiếc, hắn hòa nhập hoàn hảo vào khung cảnh trên phố Goutte d’Or. Chắc hẳn trông chúng tôi lố bịch vô cùng, như một cặp đôi làm thuê tôm tép bước ra từ cuốn sách mẫu của sinh viên làm phim. Đến năm giờ, chúng tôi đã ở đó suốt ba tiếng đồng hồ, Renaud từ bỏ chỗ đứng trong hàng chờ điện thoại nhiều lần đến mức ngay cả tay thu ngân đang xem game show cũng bắt đầu liếc nhìn chúng tôi.
“Tôi muốn về nhà. Tôi muốn tắm.”
Lần đầu tiên kể từ khi bước lên taxi của tôi ở Hotel de Ville, Renaud có vẻ mất bình tĩnh, mất kiểm soát.
“Đợi ở đây. Tôi đi gọi điện thoại.”
“Được thôi,” tôi mệt mỏi nói. Tôi cố gắng nhìn môi hắn qua ô kính bày vỏ điện thoại Hello Kitty trong khi hắn gọi điện nhưng hắn quay lưng về phía tôi và nhìn ra đường.
“Thử mấy số này xem.”
Hai dãy số nữa. Số đầu tiên không liên lạc được. Số thứ hai đổ chuông, rồi lại đổ chuông.
“Pronto.” Giọng một phụ nữ.
“Tôi cần nói chuyện với ông Moncada. Judith Rashleigh. Tôi làm việc cho Cameron Fitzpatrick.”
Điện thoại kêu tút tút. Tôi hít thở vài hơi, rồi gọi lại. “Xin làm ơn chuyển cho ông Moncada số điện thoại này. Tôi sẽ chờ.” Tôi thoáng gật đầu với Renaud. “Có lẽ được rồi.”
Renaud bước tới, giật ống nghe khỏi một người Somali xanh xao mặc chiếc áo dài nylon và gác máy.
“Cái mẹ gì thế?”
Renaud mở phanh áo khoác, lôi một tấm phù hiệu ra khỏi túi.
“Cảnh sát đây.”
Trong một giây, tôi tưởng chừng như tất cả oxy trong phòng bị hút sạch. Rồi toàn bộ đám đông ùn ùn kéo ra cửa, xô đổ một bao gạo mở miệng và một hộp kính Ray-Ban giả. Tay thu ngân đứng dậy, hai nắm đấm khổng lồ đeo đầy nhẫn đặt trên mặt quầy.
“Nghe này, quý ông, ông không thể cứ thế xông vào đây…”
“Mày. Ngồi xuống và câm mồm. Mà tốt hơn hết là vào trong mà tọng gà rán đến khi nào tao bảo ra mới được ra, nếu không tao sẽ đòi xem cả giấy tờ của mày nữa đấy, OK? Rồi tao sẽ tống mày về bất cứ cái lỗ nào mày từ đó chui ra trước cả khi mày nói hết câu ‘phân biệt chủng tộc’ đấy, thằng béo khốn kiếp. Nếu cái mồm thối của mày vẫn còn biết nói. Rõ chưa?”
Chúng tôi được mặc sức làm gì thì làm. Gạo rơi vãi lạo xạo dưới chân Renaud trong khi hắn lật tấm biển trên cửa cho mặt “Đóng cửa” hướng ra ngoài.
“Anh cần gì phải nói với anh ta như thế. Mà cái phù hiệu kia là sao?” tôi lầm bầm bằng tiếng Anh.
“Kệ tôi. Đây là chuyện quan trọng. Còn cái phù hiệu…”
“Vâng, tôi biết rồi. Người bạn trứ danh của anh ở sở chứ gì.”
“Đợi điện thoại đi.”
Renaud châm thuốc hút.
“Trong này cấm hút thuốc!” tay thu ngân phẫn nộ nói với ra từ sau tấm rèm nhựa ngăn cách buồng trong và buồng ngoài.
“Hút không?” hắn hỏi tôi, phớt lờ anh ta.
“Không, cảm ơn. Đừng có xử sự như lưu manh nữa được không? Anh cứ như cớm ấy.”
“Xin lỗi. Tôi chỉ lo lắng thôi. Trong chuyện này có nhiều tiền cho tôi. Tôi sẽ xin lỗi anh ta, tôi nói thật đấy.”
“Sao cũng được. Anh ngồi xuống đọc báo hay gì đó được không? Để cho tôi tập trung.”
Renaud miễn cưỡng bốc gạo vào trong bao, đặt mớ kính râm về chỗ cũ rồi ngồi vào cái ghế của tay thu ngân phía sau quầy, tắt ti vi đi. Chúng tôi chờ đợi trong yên lặng khoảng hơn hai mươi phút, đến khi tôi đã bắt đầu tính nên treo bức Richter ở đâu thì điện thoại reo.
“Ông Moncada? Judith Rashleigh đây.”
“Vi sento.”*
Tiếng Ý: tôi nghe đây.
Ông ta không nói bất cứ điều gì khác. Tôi bắt đầu tràng diễn thuyết bằng tiếng Ý - Chúa chứng giám tôi đã diễn tập mất bao lâu. Tôi nói rằng có một thứ tôi nghĩ có lẽ ông ta sẽ muốn mua, cung cấp chi tiết về cuộc đấu giá để ông ta có thể kiểm tra, gợi ý chúng tôi gặp nhau ở Paris nếu ông ta thấy thích hợp. Chuyện làm ăn chân chính. Không đề cập đến tiền, không nhắc gì đến Fitzpatrick.
“Cho tôi số của cô. Tôi sẽ gọi lại.”
Mất thêm một giờ nữa ông ta mới gọi lại. Chúng tôi không cần phải ở lại cửa hàng nữa, nhưng lúc này tôi đã cử Renaud đi mua McDonalds, hắn cùng tay thu ngân đã dẹp bỏ hiềm khích và ngồi tán gẫu như bạn thân, uống Coca không đường cỡ lớn và xem bóng đá. Cái điện thoại nhỏ bé rung trên tay tôi. Tôi đổ đầy mồ hôi vì căng thắng tới mức suýt đánh rơi, tôi rối rít vẫy tay thu ngân trở lại sau tấm rèm, khum tay sau tai để ra hiệu cho Renaud cùng lắng nghe.
“Không cần. Tiếng Ý của tôi không thạo lắm,” hắn thầm thì bằng tiếng Anh.
“Cô đã ra giá chưa, cô Rashleigh?”
“Như ông sẽ thấy, tôi mua bức tranh này với giá một triệu mốt bảng, tức là xấp xỉ một triệu rưỡi euro. Mức giá tôi yêu cầu là một triệu tám euro.”
Nếu ông ta mua bức tranh với giá đó, phần của tôi là một nửa chỗ 300.000 chênh lệch, tương đương với khoảng 100.000 bảng. Một mức giá hợp lý cho tác phẩm này.
Đầu dây bên kia yên lặng.
“Theo dự đoán của tôi thì trong vòng sáu tháng, bức tranh này sẽ có giá hơn hai triệu euro, sau một năm còn cao hơn nữa.”
Tôi tự hỏi Moncada thực sự biết được bao nhiêu về thị trường tranh nghệ thuật đích thực. Nếu am hiểu, ông ta sẽ biết rằng đây thực sự là một vụ mua bán hời, dựa trên giá trị của tranh Richter và mức giá tăng dần đều của tranh nghệ thuật hậu chiến nói chung.
“Được.”
Tôi thấy khá ấn tượng về ông ta.
“Vậy thì như lần trước chứ?”
“Như lần trước.”
Tôi nói qua đề xuất về cách gặp gỡ, nhưng ông ta không nói gì thêm. Khi nói xong tôi để yên lặng phủ xuống trong một hơi thở, rồi chào tạm biệt một cách trang trọng. Tôi nhớ đến nỗi sợ của tôi đối với Moncada, khi còn ở Como, nhưng lúc này nỗi sợ hãi ấy có vẻ phi lý. Moncada sẽ sớm trở thành vấn đề của riêng Renaud. Nếu kế hoạch thành công tôi sẽ có tiền từ bức Richter, và hơn nữa, Renaud sẽ luôn có mặt tại nơi gặp gỡ để bảo vệ tôi. Hoặc nếu tình cảm của hắn không được tới mức đó, hắn chắc chắn sẽ muốn bảo vệ khoản thù lao từ việc thu hồi bức Rothko của mình.
Việc tôi phải làm chỉ là chờ đợi bức tranh từ London tới, giao nó ra, tiến hành giao dịch bằng mã ngân hàng rồi mọi chuyện sẽ kết thúc. Renaud sẽ biến mất và tôi được tự do. Tôi không định để bản thân mình trở nên ủy mị về ý nghĩ hắn ra đi, nhưng có một phần trong tôi vẫn hy vọng rằng bức tranh sẽ không được giao quá sớm. Muốn có thêm vài ngày nữa chẳng có gì sai cả.
Rốt cuộc, tôi phát hiện trong khi chờ bức Richter tôi khá bận rộn với việc tháo dỡ cuộc sống của tôi ở Paris như một bộ phim quay ngược. Tôi tìm được một công ty chuyên chuyển đồ nghệ thuật để đưa tranh và mớ đồ cổ của tôi đi; chúng sẽ được bảo quản trong nhà kho được kiểm soát nhiệt độ dưới tên của Gentileschi trong một kho lưu trữ ngoài Brussels. Do dự, tôi thông báo chuyển nhà và gọi một nhóm chuyển nhà thứ hai đến lấy những đồ đạc còn lại khi tôi đã sẵn sàng vận chuyển chúng đến nhà kho thuê gần cảng Vincennes. Khi người chuyển đồ đến cùng thùng gói hàng và bong bóng xốp, người giữ cửa hỏi tôi định đi đâu. Tôi cảm thấy giá trị của tôi trong con mắt bà ta đã giảm hẳn đi từ khi tôi sống chung trong tội lỗi với một nhân vật luộm thuộm như Renaud, người chắc chắn đã hạ thấp phong độ trai thanh gái lịch của tòa nhà này, nhưng bà ta không thể kiềm chế được mình thò mũi vào một đề tài buôn chuyện. Tôi nói với bà ta rằng tôi sẽ đi Nhật Bản làm việc. Nơi đó nghe cũng hay như bất cứ nơi nào.
“Còn quý ông kia?”
Tôi nhún vai. “Bà biết đấy. Đàn ông ấy mà.”
“Cô sẽ nhớ Paris chứ, quý cô?”
“Có, tôi sẽ rất nhớ.”
Có lẽ vì bà ta hỏi như thế, tôi đã thuyết phục Renaud đóng vai khách du lịch vài ngày. Như bất cứ ai sống trong thành phố này, tôi chưa bao giờ nhìn nó qua con mắt một người xa lạ. Vì thế chúng tôi trèo lên tháp Eiffel và ra nghĩa trang Père Lachaise để chen chân qua đám đông những hồn ma xúc động và bia mộ của Jim Morrison, đến Conciergerie để xem xà lim giam Marie Antoinnette, đến xem bích họa Chagalls ở rạp hát Opera Garnier, đến một buổi hòa nhạc Vivaldi ở Sainte-Chapelle. Chúng tôi đến bảo tàng Louvre để nói au revoir* với nàng Mona Lisa và bước vào khu vườn ở Musé Rodin. Khi còn là sinh viên tôi từng khinh bỉ du khách Nhật Bản chẳng nhìn thấy gì ở các tác phẩm nghệ thuật ngoài chu vi ống kính Nikon của họ; giờ đây họ giơ iPad lên để quay phim những bảo vật của thành phố, nên tất cả những gì họ thấy bằng mắt thường là màu xám vô hồn của một cái máy tính bảng Apple. Lũ zombie dật dờ không xứng đáng được thấy những thứ xinh đẹp. Chúng tôi mua bánh kebab kinh tởm ở Saint-Michel, tọng xuống họng trong khi ngồi trên đài phun nước, chụp ảnh trong buồng chụp hình ở tàu điện ngầm. Thậm chí chúng tôi còn lên thuyền du lịch trên sông, vừa ăn một bữa tối ngon đến đáng ngạc nhiên gồm xúp hành và Rossini thịt thái lát vừa chui qua những gầm cầu rực sáng trong khi một cô gái Algeria mảnh mai trong chiếc váy cocktail đỏ đính kim sa hát nhạc Edith Piaf. Renaud nắm tay tôi và cọ lên cổ tôi, và dù có thể thấy hẳn là trông chúng tôi phải giống hệt mọi cặp đôi dị hợm tôi từng thấy khi ở trên tàu Mandarin, tôi cũng không thấy phiền. Tôi từng hỏi hắn về dấu thêu chữ lồng vẫn luôn ngự trị lì lợm trên mọi chiếc sơ mi rũ rượi của hắn.
Tiếng Pháp: chào tạm biệt; hẹn gặp lại.
“Thật ra tôi tự thêu đấy. Tôi rất giỏi may vá.”
“Sao thế được? Anh tập thêu túi đựng quần áo lúc ở tù à?”
“Hài hước ghê. Bố tôi là… là thợ may. Ông ấy vẫn đang làm việc, dù ở tuổi tám mươi rồi.”
“Ở đâu?”
“Cái gì ở đâu?”
“Anh lớn lên ở đâu?”
Chúng tôi đang ăn một đĩa hải sản ở Bar à Huîtres trên phố Rennes. Renaud quạt đống băng khô đang bốc hơi trên đĩa và nuốt chửng một con hàu Oleron rồi mới trả lời.
“Thị trấn nhỏ xíu, cô chưa nghe đến bao giờ đâu. Kiểu xó xỉnh khỉ ho cò gáy ấy mà. La France profonde.”
Tôi bóc vỏ một con tôm hùm Na Uy. “Thế sao cuối cùng anh lại làm nghề này? Đây đâu phải loại công việc được đào tạo bài bản gì. Mà anh có biết cóc gì về hội họa đâu.”
“Tôi không làm về tranh. Tôi nói rồi - tôi tìm lại tiền bị mất thôi. Hầu hết là tiền của tập đoàn, giám đốc điều hành biển thủ tiền công ty. Hồi đại học tôi học ngành kinh doanh, mất vài năm làm cho một công ty kế toán ở London.”
“Ặc.”
“Chính thế đấy. Tôi nghĩ tôi rơi vào nghề này vì muốn làm việc gì đó khác đi. Giống cô thôi, Judith.”
“Điều gì khiến anh nghĩ chúng ta giống nhau nào?” Tôi trêu chọc, muốn moi từ hắn một lời khen ngợi, nhưng hắn lại với tay qua đống vỏ hàu và nắm tay tôi.
“Judith. Điều gì khiến cô làm chuyện đó?”
“Làm gì?”
“Sex. Ở chỗ Julien, ở hộp đêm. Chuyện đó ấy.”
“Sao, anh cần tôi bị sang chấn gì hay sao? Anh muốn nghe thổn thức câu chuyện về những bàn tay chai sần bẩn thỉu trên cặp đùi tơ non nớt của tôi ư? Chúa ơi. Tôi thích thì chịch thôi, được chưa? Tôi thích chịch. Hết chuyện. Giờ đưa tôi về ngủ.”
Hắn cố nở nụ cười, nhưng không đạt. Nhưng khi chúng tôi về đến căn hộ, và tôi mặc cái quần lót cotton trắng kiểu nữ sinh vào rồi chúng tôi chơi trò chơi, thì hắn thấy thích. Hắn rất thích. Sau đó, hắn chọc một ngón tay vào lỗ hậu tôi rồi đưa lên mũi ngửi.
“Cô có mùi hàu này. Thử không?”
Tôi hít một hơi dài cái mùi trên tay hắn và đúng thế thật.
“Tôi không biết lại có chuyện đó.”
Thực sự, tôi không biết. Tôi liếm ngón tay hắn để nếm hương vị trong sạch của biển trong mình.