Nếu hỏi tất cả bắt đầu thế nào, thì tôi có thể thành thật nói rằng lần đầu là tai nạn. Khi đó là sáu giờ tối, cái giờ mà cả thành phố lại một lần nữa rung lên trên trục của nó, và dù các đường phố phía trên ngập trong gió buốt của một tháng Năm nữa đầy khốn khổ, ga tàu bên dưới lại ngột ngạt và ẩm ướt, bẩn thỉu đầy giấy báo và vỏ thức ăn nhanh, những du khách bực dọc ăn mặc xuề xòa lòe loẹt chen chúc giữa những người tan sở về nhà đeo vẻ mặt cam chịu xám xịt. Tôi đang đứng trên sân ga đợi tàu tuyến Piccadilly ở Green Park sau một ngày khởi đầu tuyệt diệu của một tuần tuyệt diệu đầy ức hiếp và khi dễ trong công việc siêu tuyệt diệu của mình. Khi con tàu ở làn đối diện lăn bánh khỏi ga, một loạt tiếng ca cẩm rì rầm lan trong đám đông. Bảng thông báo cho biết chuyến tàu tiếp theo bị kẹt ở Holborn. Có kẻ nằm vắt ngang đường ray, có lẽ vậy. Kinh điển luôn, ý nghĩ ấy hiện rõ trên mặt mọi người. Vì sao họ cứ phải nhằm giờ cao điểm để mà tự xử chứ? Hành khách bên kia đường ray lục tục bỏ đi, trong số họ có một cô gái đi đôi giày cao gót lênh khênh và mặc váy bó sát màu xanh coban. Váy Alaïa mùa trước của Zara, tôi nghĩ. Có lẽ đang trên đường đến chỗ những bầy khách du lịch bốc mùi là quảng trường Leicester để nhập bọn với đám mạt vận nhà quê khác. Cô có mái tóc cực phẩm, một bờm tóc nối màu mận đổ xuôi đồ sộ, luồn một mớ gì đó như chỉ vàng loằng ngoằng sáng rực lên trong ánh đèn neon.
“Judeee! Judy! Là cậu phải không?”
Cô bắt đầu vẫy tay về phía tôi một cách nhiệt tình. Tôi giả bộ không nghe thấy.
“Judy! Đây này!”
Mọi người bắt đầu ngoảnh nhìn. Cô gái nọ đã lập cập bước đến đứng chênh vênh bên vạch cảnh báo màu vàng.
“Tớ đây! Leanne đây mà!”
“Bạn cô đang vẫy cô kìa,” người phụ nữ bên cạnh tôi tốt bụng nói.
“Gặp cậu trên tầng ngay nhé!” Tôi không hay nghe thấy những giọng nói như của cô nữa. Tôi chưa từng nghĩ sẽ lại nghe thấy giọng cô. Rõ ràng cô sẽ không biến mất, mà con tàu thì không có dấu hiệu gì là sẽ xuất hiện, thế nên tôi vác chiếc cặp tài liệu da nặng nề lên vai và tìm đường chen qua đám đông. Cô đang đợi trên lối đi giữa hai sân ga.
“Chào cậu! Tớ đã ngờ ngợ là cậu mà!”
“Chào, Leanne,” tôi thận trọng mở lời.
Cô nhảy cóc mấy bước cuối về phía tôi và choàng tay ôm lấy tôi như thể tôi là người chị em đã thất lạc lâu ngày.
“Trông cậu này! Chuyên nghiệp dữ. Tớ không biết là cậu sống ở London đấy!” Tôi không nói thẳng ra đó có lẽ là bởi tôi và cô đã không nói chuyện cả một thập kỷ rồi. Bạn trên Facebook không hẳn là kiểu của tôi, và tôi cũng không bao giờ cần được nhắc nhở về nơi mình sinh ra.
Rồi tôi lại cảm thấy mình như một con khốn. “Trông cậu ổn lắm, Leanne. Tớ thích kiểu tóc của cậu đấy.”
“Thực ra tớ không lấy tên Leanne nữa. Bây giờ là Mercedes rồi.”
“Mercedes? Cũng… hay đấy. Tớ thì chủ yếu dùng tên Judith. Nghe chững chạc hơn.”
“Ừ, nhìn bọn mình này? Đều chững chạc hết cả rồi.”
Tôi không nghĩ khi đó tôi biết cảm giác chững chạc là như thế nào. Tôi tự hỏi liệu cô có biết không.
“Tớ bảo này, tớ có một tiếng trước giờ làm.” Lèm. “Cậu có muốn đi uống chút gì không? Tâm sự tí?”
Đáng lẽ tôi có thể nói rằng mình bận, rằng tôi đang vội, rồi lấy số điện thoại của cô như thể mình định gọi lại thật. Nhưng tôi phải đi đâu cơ chứ? Và có điều gì đó dễ chịu đến kỳ lạ trong giọng nói quen thuộc ấy khiến tôi cảm thấy vừa cô đơn vừa yên lòng. Tôi chỉ còn vẻn vẹn hai tờ hai mươi bảng, mà còn ba ngày nữa mới đến kỳ trả lương. Thế nhưng, biết đâu lại có khoản gì mới.
“Được thôi,” tôi đáp. “Để tớ mời cậu một ly. Đến Ritz nhé.”
Hai ly cocktail sâm banh ở quán Rivoli, giá 38 bảng. Tôi còn 12 bảng trong thẻ Oyster và hai bảng tiền mặt. Tôi sẽ không còn nhiều tiền ăn cho đến cuối tuần. Có lẽ tôi ngu ngốc khi khoe mẽ như thế, nhưng đôi khi bạn cần cho thế giới thấy một chút bất cần. Leanne - Mercedes -thò một móng tay giả phủ sơn hồng tươi vào khều nhiệt tình quả anh đào dại đang bập bềnh trong ly và húp một ngụm đầy vui vẻ.
“Ngon thật đấy, cảm ơn cậu nhé. Dù bây giờ tớ thích sâm banh Roederer hơn cơ.”
Chà, thật đáng đời thói sĩ diện hão của tôi.
“Tớ đi làm gần đây,” tôi mở lời trước. “Tranh nghệ thuật. Trong một nhà đấu giá. Tớ làm mảng Danh họa xưa.” Thực ra thì không phải, nhưng tôi cũng chẳng lo Leanne sẽ phân biệt được một bức Rubens với một bức Rembrandt.
“Sang chảnh nhỉ,” cô đáp lại. Rồi cô nghịch chiếc que quấy rượu trong ly vẻ buồn chán. Tôi tự hỏi liệu cô có thấy hối hận vì đã gọi tôi, nhưng thay vì thấy khó chịu thì tôi lại có một cảm giác lâm ly là muốn làm vừa lòng cô.
“Nghe thì thế,” tôi nói vẻ bạn bè tin cẩn, cảm thấy brandy và đường đang dịu dàng ngấm vào máu mình, “nhưng lương bèo bọt lắm. Tớ toàn cháy túi.”
“Mercedes” bảo cô đã ở London một năm nay. Cô làm việc ở một quán bar sâm banh ở St James. “Cứ bảo chỗ ấy đẳng cấp, nhưng cũng toàn những trò tởm cũ thôi. Không có gì mờ ám cả,” cô vội thêm. “Chỉ là quán bar thôi mà. Nhưng tiền tip thì đã lắm.”
Cô kể mình kiếm được mỗi tuần hai nghìn. “Nhưng cũng hại người,” cô nói vẻ não nuột, chọc tay vào vòng bụng nhỏ xíu của mình. “Uống rượu ấy mà. Nhưng bọn tớ không phải trả tiền. Olly bảo nếu cần thì cứ đổ vào chậu cây.”
“Olly?”
“Anh ta là chủ quán. Này, hôm nào cậu đi cùng tớ đi, Judy. Kiếm thêm chút đỉnh, nếu cậu cạn túi thật. Olly lúc nào cũng cần tìm thêm người. Cậu muốn gọi một ly nữa không?”
Một cặp vợ chồng già đóng bộ bảnh bao, có lẽ đang trên đường đi nghe opera, ngồi xuống bàn đối diện chúng tôi. Người phụ nữ quét cặp mắt chỉ trích lên đôi chân rám nắng giả của Mercedes, rồi lên khe ngực nhấp nhánh của cô. Mercedes xoay người trên ghế, rồi chậm rãi và cố ý bắt tréo qua lại hai chân, cho tôi và ông lão tội nghiệp cạnh cô thấy một chớp nhoáng chiếc quần lót dây bằng ren đen của mình, trong lúc đó vẫn luôn nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ kia. Chẳng cần phải hỏi có ai không vừa ý không.
“Tớ nói rồi đấy,” cô nói, khi người phụ nữ kia đã quay khuôn mặt đỏ gay sang quyển thực đơn cocktail, “vui dữ lắm.” Dzui. “Bọn con gái từ đâu cũng có. Cậu chỉ cần tút lại một tí là trông hết sảy ngay. Đi nhé.”
Tôi nhìn xuống bộ đồ Sandro bằng vải tuýt đen của mình. Áo khoác ôm, váy xòe xếp li. Ý định của nó là tạo vẻ điệu đà, chuyên nghiệp với chút ít phong cách Bờ Tây - ít nhất đó là điều tôi tự nói với mình khi vụng về chữa lại phần gấu lần thứ bao nhiêu tôi cũng chẳng nhớ nữa - nhưng bên cạnh Mercedes trông tôi như một con quạ thiểu não.
“Bây giờ sao?”
“Ừ, sao lại không? Tớ có nhiều thứ trong túi xách lắm.”
“Tớ không biết nữa, Leanne.”
“Mercedes.”
“Xin lỗi.”
“Đi mà, cậu có thể mặc cái áo ren của tớ. Ngực kia mà mặc vào thì đỉnh lắm. Hay là cậu có hẹn?”
“Không,” tôi nói, nghiêng đầu sang phải để hút những giọt angostura sủi bọt cuối cùng. “Không, tớ không có hẹn.”