Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Tám

❊ ❊ ❊

Tôi không thích được theo đuổi. Tôi không có hứng thú tán tỉnh, hay hẹn hò, hay bị lừa dối, mà tất cả những chuyện trên rốt cuộc đều quy về điều cuối cùng đó. Tôi thích chọn lựa. Đó là lý do tôi thích đi dự tiệc, vì tất cả những màn tẻ ngắt kia đã bị gạt sang một bên. Mọi người đều biết vì sao mình đến đó; không ai tìm một tâm hồn khác để nhìn sâu vào mắt và tìm hình phản chiếu của chính mình. Bay lẻ, ra ngoài thế giới, là chuyện phức tạp hơn nhiều. Một khi tôi đã chiết giảm hết những người chồng người cha của hôn nhân - không phải họ không đáng thích, nhưng mất công, phiền toái, rối rắm - cùng với đám thiếu niên địa phương - khó có khả năng có tài cán gì - thì hầu như chỉ còn lại nhân viên của cái khách sạn tử tế hơn đáng kể mà tôi vừa dọn vào tại Bellagio. Và không phải tự hào gì về chuyện làm tình với người giúp việc - xét trên những kỷ niệm thú vị cùng Jan - nhưng phải nói họ là một đám người ảo não. Tôi vốn đã bất an sau cuộc gặp với cảnh sát; tôi cần giải tỏa đầu óc.

Matteo có vẻ hoàn hảo. Tôi để cho anh ta chọn mình trong một quán bar lếch thếch bên bờ hồ, một nơi tôi chọn vì có hàng xe máy đậu bên ngoài, dù tôi đã nhận thấy rằng những xe từng đi vòng quanh Como thường có một cô bạn gái bé nhỏ thuận tiện đậu giữa hai cốp đựng đồ. Matteo đi một mình; khi chúng tôi bắt chuyện anh ta giải thích rằng anh ta từ Milan đến, đang ở nhà của bà. Anh ta vừa tốt nghiệp đại học, mà ở Italia như thế có nghĩa anh ta hơn tôi vài tuổi. Khuôn mặt anh ta không có gì xuất sắc, nhưng anh ta cao ráo, đôi vai rộng chắc nịch dưới chiếc áo phông đen bạc phếch. Anh ta mời tôi một ly prosecco gớm ghiếc, rồi tôi tự gọi cho mình một ly và mời anh ta uống bia. Tôi nhảy lên sau xe Vespa của anh ta rồi chúng tôi chạy xe bình bịch đến nhà bà (bà anh ta, tôi đã hỏi chắc chắn, đang đi chơi biển). Tôi lại tự gọi mình là Lauren, vẫn câu chuyện đang đi du lịch nước Ý trong khi chưa có việc làm. Lát sau, khi chiếc Vespa bò lên con đường dốc đứng xa khỏi thị trấn nhỏ bé, mặt hồ bên dưới ngả hồng trong hoàng hôn, tôi tì mặt lên lưng áo anh ta, để tay mình nhẹ nhàng ôm lấy xương hông anh ta, và cảm thấy chút ít cô đơn. Sẽ là như thế này, tôi nghĩ. Nếu đi đến cùng tôi sẽ không bao giờ có thể là chính mình được nữa. Thế nhưng, chúng tôi chưa bao giờ gần đích đến vậy.

Ý nghĩ về ngôi nhà của một bà cụ khiến tôi hơi mất hứng, nhưng nhà của Matteo khá xinh xắn - kiến trúc Italia giúp cho nó có dáng vẻ của thập niên bảy mươi mà trông không bị gớm ghiếc, tường trắng và gỗ đen, bao lơn rộng mênh mông có tầm nhìn lộng lẫy ra hồ nước. Trời đang lạnh dần, nên Matteo cho tôi mượn chiếc áo len cashmere để choàng qua lớp jean rồi chúng tôi ngồi với một chai vang đỏ sủi bọt lạ thường trong khi ngắm ánh đèn thần tiên của chuyên phà cuối cùng tiến dần về phía Como.

Anh ta châm một điếu cần - tôi giả bộ hút một hơi - rồi kể với tôi rằng mặc dù anh ta học kiến trúc nhưng đang nghĩ đến việc viết tiểu thuyết. Rồi anh ta hỏi tôi có muốn nghe anh ta chơi guitar không, và tôi có thể thấy việc này sẽ dẫn đến đâu, nên tôi thỏ thẻ, “Có lẽ để sau” rồi nhét lưỡi vào miệng anh ta. Anh ta có vẻ ngạc nhiên, nhưng người Ý luôn nghĩ phụ nữ Anh là đám lẳng lơ, anh ta nhanh chóng hiểu được vấn đề. Tôi để nụ hôn dấn sâu hơn, uốn éo trên đùi anh ta để anh ta cảm thấy ngực tôi cọ vào mình, lưỡi tôi tiến sâu hơn vào vị cỏ ngọt ngào trong miệng anh ta cho đến khi tôi cảm thấy anh ta cứng lên dưới lớp quần jean.

“Vào phòng anh đi.”

Tôi nhìn thấy bức tranh khi Matteo dẫn tôi lên tầng, và chỉ khi đó tôi mới hiểu được việc mình đã làm ở Rome. Tôi ghét thấy thế giới này cứ giở cái màn chủ đề xuyên suốt rẻ tiền đó. Một bản chép sơn dầu bức Campo Vaccino của Turner, bức tranh cuối cùng ông ta vẽ về thành phố này. Một số người nhìn thấy nỗi hối tiếc trong bức tranh, trong làn ánh sáng mềm mại trôi dạt khắp khu chợ, người đàn ông vĩ đại ấy đang múa khúc từ biệt. Một món lưu niệm của khách du lịch, loại tranh bạn hay thấy vắt vẻo trên hàng rào bên bờ sông Tiber. Nơi tôi đã đến không lâu trước đây.

Matteo dừng lại để đẩy tôi vào tường rồi hôn tiếp, gấp gáp hơn. Tôi cựa mình ra khỏi đôi bốt và chiếc quần jean, vò quần lót trong tay, và nằm xuống trong khi anh ta cởi áo len và áo phông, rồi kéo anh ta xuống và lật anh ta nằm ngửa ra, rê lưỡi trên bờ ngực trẻ trung, cọ mặt lưỡi vào hai bên ngực của anh ta. Chỉ riêng mùi vị của đàn ông sau bao lâu thiếu vắng đã khiến tôi ướt - tôi áp mặt vào nách anh ta và hút lấy mùi mồ hôi của anh ta như một con chim ruồi tìm mật hoa. Tôi dùng lưỡi lần theo vệt lông hẹp trên cái bụng phẳng lì của anh ta, dừng lại ở chiếc cúc đầu tiên của cái quần Levi’s, mở moi quần và ngậm anh ta trong miệng. Cây hàng anh ta hơi buồn thảm - dài, nhưng quá nhỏ, với một lượng da quy đầu khó chịu như của trẻ con, nhưng lại cứng đến phát đau. Từ điệu thở của anh ta tôi đoán việc này không hay xảy ra cho lắm trong một đêm yên tĩnh ở Como, và tôi muốn anh ta làm tôi trước khi xuất tinh.

“Anh có bao cao su không?”

Anh ta dậy bật điện phòng tắm, cặp mông nhỏ của anh ta lộ ra đầy yếu đuối trong khi anh ta bước từ giường ra nhà tắm. Tôi vuốt ve môi cô bé, mở rộng ra, bôi một chút dịch của chính mình lên miệng. Tôi hứng đến mức tưởng cứ như vậy mà lên đỉnh được; anh ta mất đến hàng thế kỷ để đeo thứ quỷ kia vào và đặt hông giữa hai chân dang rộng của tôi. Tôi dẫn anh ta vào rồi để đầu anh ta ngả trên hõm vai mình, siết chặt để kìm anh ta chậm lại.

“Aspetta. Gượm đã. Từ từ thôi.” Anh ta di chuyển chậm đi, đẩy vào sâu, thành một nhịp đều đặn. Tôi luồn tay phải vào giữa hai cơ thể để với lấy âm hạch.

“Mạnh lên. Vai. Mạnh nữa lên.”

Và rồi, trong một giây phút khi anh ta xuất trong tôi, khoảnh khắc mở rộng và đón nhận đầu tiên, tuyệt đỉnh đó, tôi bị phân tâm. Hơi thở anh ta bên tai tôi là cái vuốt ve của loài dơi hút máu, một bài thơ tình của quỷ dữ. Trong bóng tối của căn phòng ngủ, ánh mắt tôi tìm kiếm một vài vật thể trên chiếc kệ cạnh giường - một cuốn sách, một cái gạt tàn, một cái cúp bạc thể thao. Mày có thể với lấy nó, tôi nghĩ, mày có thể chộp lấy nó và phang nó vào gáy anh ta. Máu sẽ chảy xuống quanh tai anh ta, rỏ lên mặt mày. Anh ta sẽ không kịp biết thứ gì tấn công mình. Anh ta sẽ nhẹ nhàng đổ vật xuống trên ngực mày như một con rối, sự sống co giật thoát ra qua của quý anh ta, một cái xác treo. Tôi nhắm mắt. Tôi bắt đầu lên đỉnh, nhưng sau cặp mắt nhắm nghiền tôi thấy một bộ phim đang quay, một đôi mắt cầu xin, cái góc cặp tài liệu bọc đồng, một cuộn băng vệ sinh đỏ thẫm, một cái mặt trương phềnh xám ngắt. Tôi sợ rằng tôi đang làm tình với một người chết, và tôi phát hiện mình thích ý nghĩ đó. Tôi thở dốc, cổ họng, gần như gầm gừ, tôi nghe tiếng thở dốc của Matteo dâng lên hòa nhịp với tôi, và rồi trong một vài giây hoàn hảo tôi chìm đắm say sưa cho đến khi chúng tôi nằm đó như những cặp tình nhân thực thụ, thở dốc trên bờ cát nơi con tàu đắm dạt lên. Tôi không thể nói, không thể nhìn anh ta. Chúng tôi lặng thinh một hồi lâu rồi anh ta cọ người vào tôi, hôn vai tôi, tóc tôi.

Có một thủ pháp gọi là phối cảnh tiệm biến. Một vật thể được vẽ nghiêng, để chân tướng của vật đó chỉ lộ ra khi bạn nhìn bức tranh từ góc độ chính xác nhất định. Ví dụ nổi tiếng nhất có lẽ là The Ambassadors của Holbein, một vệt trắng ở mặt trước của bức chân dung trở thành một cái đầu lâu người. Có một mảng sàn cũ mòn trong Phòng Trưng bày Quốc gia, ở phía bên phải bức tranh, nơi bạn phải đứng đó để thấy được ẩn ý kia. Nhưng tôi nghĩ mọi họa sĩ vĩ đại đều tạo ra một dạng tiệm biến riêng. Đứng ở một nơi chính xác, đột nhiên bạn sẽ như thể đã rơi vào trong bức tranh. Trong thoáng chốc, bạn tồn tại ở hai trạng thái, bên trong và bên ngoài, một trò lừa lượng tử. Không một trạng thái nào có thể tồn tại độc lập khỏi trạng thái kia. Vậy nên khi đó tôi đang ở Rome, và ở trên giường Matteo, nhân đôi.

“Ciao, cara. Giao bellissima.”

“Ciao,”* tôi áp vào cổ họng anh ta thì thầm.

Tiếng Ý: chào cưng. Chào người đẹp. - Xin chào.

Tôi cố gắng thêm chút ấm áp vào giọng nói của mình, lơ đãng vuốt một tay trên mái tóc anh ta. Đây không phải lỗi của Matteo, anh ta cũng dễ thương. Anh ta lấy cho tôi một cốc nước nhưng tôi lắc đầu, chui vào trong chăn và giả vờ ngủ. Tôi vẫn đang mặc chiếc áo len của anh ta, cảm thấy còn trần trụi hơn trong lúc anh ta ấp cơ thể mình lên đùi tôi. Tôi đợi đến khi hơi thở anh ta nhẹ đi rồi mắt tôi mở ra như một con ma cà rồng trong phim kinh dị. Tôi đếm ngược chậm rãi từ một nghìn bằng tiếng Ý, rồi bằng tiếng Pháp, rồi tiếng Anh, nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang ôm tôi và chậm rãi chuồn ra khỏi giường. Tôi bỏ lại chiếc áo len, vơ lấy quần jean và bốt. Tôi đã định áp quần lót lên mặt anh ta trong khi anh ta xuất, để anh ta hít lấy tôi khi thả mình vào trong tôi, nhưng tôi quá mải nghĩ về cảm giác dục tình khi giết anh ta nên không nhớ ra trò đó. Tôi bước trong trạng thái bán khỏa thân xuống cầu thang với đôi giày cao gót đậu trên mép bậc thang rồi mặc nốt quần áo ở phòng khách, dưới ngọn đèn mờ đục của bức Turner. Tôi có thể thấy ánh sáng của Bellagio bên dưới và bắt đầu chạy bộ xuống. Chìa khóa phòng tôi đã gửi quầy lễ tân ở khách sạn. Matteo không hỏi tôi đang ở đâu. Kể cả nếu anh ta có muốn tìm tôi, thì khi anh ta tỉnh giấc tôi cũng đã đi rồi. Sự việc lẽ ra không phải thế này, tôi tự nhủ, nhưng sự thực bây giờ là thế. Tôi đã quá căng thẳng, chỉ là bộ não đang đùa giỡn tôi, một màn biểu diễn mộng ảo sặc sỡ của cơn stress. Không gì hơn nữa, không có gì đáng phải lo lắng. Trời không trăng, tôi về chưa muộn và tôi biết tôi sẽ không ngủ. Tôi sẽ dọn đồ, trả tiền phòng, gọi taxi lúc năm giờ sáng để vòng qua hồ đến ga tàu. Tôi cần phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết; chỉ vài ngày nữa thôi, chỉ thế thôi. Matteo là một sai lầm, tôi bực bội nghĩ. Tôi là ai, con nghiện tình dục chắc? Sẽ có khối thời gian cho việc đó, dư dả thời gian. Chỉ cần bước tiếp theo thôi, rồi bước tiếp theo rồi bước tiếp theo nữa, cho đến khi tôi xong việc ở Geneva.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.