Lại chờ đợi. Sofa và bàn viết của tôi đã được bọc nylon, nên tôi ngồi trên sàn nhà giữa đống thùng gói hàng, tựa lưng vào tường. Tôi thu đầu gối vào dưới cằm và nhắm mắt. Phần nào đó trong não tôi đang phản ánh rằng chứng kiến một vụ sát nhân lạ thay lại gây sốc hơn là chính mình thực hiện nó. Tôi thậm chí còn không muốn hút thuốc. Lại tiếng chuông cửa reo ngoài phố. Lại tiếng bước chân nặng nề của hắn trên cầu thang. Tôi mệt mỏi ngẩng đầu lên; mắt tôi có cảm giác như cặp mắt đen ngòm bơ vơ của lũ cá mập. Chỉ khi Renaud đã bật đèn lên tôi mới nhận ra nãy giờ mình ngồi trong bóng tối. Trông hắn có vẻ vui, dù có lẽ đó là chuyện bình thường với một người vừa thắt cổ chết một tên mafia khét tiếng.
“Tốt nhất là nên có lý do tử tế.”
Hắn đến ngồi cạnh, choàng tay quanh người tôi. Tôi không hất hắn ra - tôi không thể chịu nổi những trò diễn đàn bà đó.
“Tôi xin lỗi, Judith. Chỉ có mỗi cách đó. Hắn không chết thì tôi chết.”
“Nhưng còn thân chủ của anh. Bây giờ làm sao anh lấy được tiền cho bức Rothko chết tiệt đó?”
“Moncada đã biết tôi là ai. Hắn đang tìm tôi. Hắn đã chuẩn bị tinh thần giết tôi; tôi thấy hắn có súng.”
“Nhưng hắn có biết anh đang ở Paris đâu.”
“Chính xác. Như tôi đã nói, đây chỉ là vấn đề thời gian. Ai tìm được đối phương trước thì thắng. Cô không cần lo chuyện cảnh sát. Tôi có bạn ở sở, nhớ không?”
Tôi không cười.
“Tôi đã phím trước cho anh ta,” hắn tiếp tục. “Họ biết Moncada làm nghề gì, họ sẽ xác nhận là hắn có vũ khí và lo liệu vụ này. Cô cứ coi như đã làm giúp họ một việc lớn.”
“Còn thân chủ của anh?”
“Tôi sẽ liên lạc với tay chân của Moncada. Chúng sẽ coi đây là đòn cảnh cáo. Tôi sẽ lấy được tiền thôi.”
“Mừng cho anh.”
“Đừng thế mà. Xem này.”
Hắn lấy từ trong áo khoác ra một phong bì gập màu nâu và đưa cho tôi. Cầm trên tay rồi tôi mới nhớ ra nãy giờ nó nằm cạnh sợi dây siết cổ. Bên trong có bức ảnh chụp tại tàu điện ngầm ở Saint-Michel trong một cuốn hộ chiếu mới toanh, một bằng lái xe và cả một thẻ lưu trú.
“Leanne? Hạ tiện quá đấy, Renaud.”
“Một cô gái Anh hai bảy tuổi, vừa chết? Cơ hội quá tốt không thể bỏ lỡ. Hơn nữa nó sẽ nhắc nhở cô khỏi nghịch bẩn nữa.”
“Làm thế nào anh lo được cái này?”
“Sở liên lạc với lãnh sự quán. Một cô gái trẻ tội nghiệp vừa bị tấn công và cướp, đang hồi phục trong bệnh viện. Bố mẹ cô ta rất mong được đón cô ta về nhà. Cô sẽ đóng vai cô ta. Sạch sẽ cả.”
“Anh có người quen cừ khôi đấy nhỉ. Đám hiến binh này có vẻ nhiệt tình năng nổ ghê.”
“Đôi bên cùng có lợi mà.”
Tôi ném cho hắn một cái nhìn đầy ngụ ý.
“Đừng tự ái.”
“Tôi cứ tự ái đấy. Trông tôi có giống người tên Leanne không hả?”
Chúng tôi ngồi một hồi lâu, cả hai đều tựa đầu vào tường. Lát sau tôi hỏi hắn, “Thế rốt cuộc bức Rothko đó là cái gì? Ý tôi là bức nào?”
“Không biết. Bức nào chả như bức nào, đúng không? To, đỏ, vuông, chắc thế.”
Nếu có điều gì tôi nghiệm ra được trong thời gian qua, thì chính là người ta không thể thuyết phục mình bớt bớt mong đợi đi. Bạn tự nhủ rằng đừng mong đợi gì cả, nhưng khi nhận được sự thật, bạn vẫn thấy một chút thất vọng vô lý. Tôi muốn cho hắn một cơ hội nữa. Tôi thực sự muốn thế. Đáng lẽ hắn có thể nói thật và cảnh báo cho tôi trước. Tôi để má mình trượt xuống vai hắn.
“Vậy là,” tôi nói. “Xong việc rồi.”
“Phải. Tôi vừa mua một thứ. Trong cái túi ở cạnh cửa ấy.” Tôi lôi nó về phía mình.
“Sâm banh Cristal. Đúng loại tôi thích nhất. Để tôi mở nhé.” Bốn con mắt đồng thời chuyển về phía cái túi của tôi trên sàn nhà, nằm cạnh cặp tài liệu của Moncada và bức tranh một triệu bảng. Trong túi là đồ của hắn, và khẩu súng.
“Không, tôi sẽ mở,” Renaud vội nói.
Hắn bắt gặp ánh mắt tôi và chúng tôi cùng phá lên cười, cười thực sự, cười đồng lõa.
“Hay là để tôi cầm chai rượu còn anh đi lấy ly? Trong cái thùng ở đằng kia kìa.”
Tôi đứng dậy để hắn thấy rõ. “Nhìn này. Không có cử động gì đột ngột.”
Một khoảnh khắc tiệm biến rất nhanh. Đổi góc nhìn xiên đi, chúng tôi, tôi và hắn, như thể nhân đôi trong giây lát, và tôi thấy mọi chuyện đã có thể diễn ra theo cách khác. Tôi bước về phía cửa sổ. Chúa ơi, tôi sẽ nhớ căn hộ này, tôi sẽ nhớ bầu trời đêm Paris.
“Không thấy.”
“Chắc là ở trong cái thùng kia? Anh phải kéo băng dính ra.”
Vẫn giơ cao chai rượu trên tay phải, tôi bật mở cái lẫy trên ngăn kéo bí mật ở phía sau bàn viết của tôi. Ống giảm thanh đã lắp sẵn vào nòng của khẩu Glock 26.
“Đây rồi.”
Renaud đứng thẳng dậy, mỗi tay cầm hai chiếc ly. Hắn có vừa đủ thời gian để ngạc nhiên trước khi tôi bóp cò.
Theo Các nữ sát nhân hàng loạt ở Mỹ, khẩu 26 là khẩu súng lý tưởng cho phụ nữ. Cũng như chuyện án mạng trong phim chỉ có một thanh tra đang bị đình chỉ công tác mới có thể phá được, ống giảm thanh trong phim bị phản ánh sai lệch rất nhiều. Thứ duy nhất có tác dụng thực sự là mẫu Ruger Mark II, nhưng nó dài hơn ba mươi phân và nặng một ký lô, không hẳn là thân thiện với túi xách. Và còn vấn đề được cái nọ thì mất cái kia. Phát súng càng yên lặng thì càng kém uy lực, uy lực càng kém thì khoảng cách đầu đạn bay được càng ngắn và tính sát thương càng giảm. Khẩu Glock nặng bằng một nửa ống giảm thanh Ruger, và rõ ràng là một món đồ nhỏ bé sexy, nếu bạn có loại sở thích này. Bạn sẽ kinh ngạc khi biết có thể nhét được những gì vào một cuốn catalog đã rút lõi nếu bạn ra sức. Một đầu đạn siêu thanh có tiếng nổ lớn thì không ống giảm thanh nào có thể giúp gì nhiều; giảm thanh thì, ngược lại, yên lặng hơn nhưng phải nhắm vào đầu, nếu không thì không có gì đảm bảo mục tiêu sẽ gục. Người quen trong quân ngũ của Dave đã tốt bụng cung cấp thêm cho tôi sáu viên đạn giảm thanh gói trong vỏ sô cô la Wispa, và vì tiếp xúc gần gũi nhất với súng của tôi là huơ khẩu Berettas của Rupert vào cái Range Rover của anh ta ngoài hội bắn giải trí Southport vào một chiều thứ Sáu, nên Dave cũng gửi kèm một tấm bưu thiếp in hình Madame de Pompadour của Boucher, mặt sau viết “5 mét”. Cũng may mà phòng khách của tôi không rộng lắm.
Tôi tìm đường bước qua đống thùng gói đồ và bắn thêm hai viên đạn nữa vào đầu Renaud ở khoảng cách gần, cho chắc ăn. Ống giảm thanh gây ra tiếng hút gió vun vút khá lớn, nhưng ngay cả khi cửa sổ đang đóng tôi vẫn chỉ nghe thấy tiếng bộ phim truyền hình phúc đức vĩnh hằng của người giữ cửa. Và trong các thành phố, ít nhất là ở những khu vực dân cư an toàn, người ta không bao giờ nghe thấy tiếng súng nổ. Hay đúng hơn là, họ nghe thấy, và nghĩ rằng “Lạ nhỉ. Nghe cứ như tiếng súng ấy,” rồi quay trở lại với chương trình Britain’s Got Talent. Tôi mở chai Cristal và uống ực một ngụm lớn ngay từ chai. Rượu hơi ấm. Tôi để nó vào tủ lạnh bị não Renaud bắn đầy lên, như một bức tranh Pollock vẽ trong cơn giận.
Có tiếng gõ cửa.
“Mademoiselle? Tout se passe bien?”*
Tiếng Pháp: Thưa cô? Mọi chuyện ổn cả chứ?
Mẹ kiếp. Hàng xóm tầng dưới. Đám trí thức Bờ Trái khốn kiếp, sao họ không thể an phận mà xem ti vi chứ? Ông ta là luật sư, tôi đã có lần thấy hòm thư của ông ta, đã có tuổi, có lẽ góa vợ. Chúng tôi vẫn thường chào hỏi nhau khi đi qua sân. Tôi lấy lại chai rượu, mang theo ra cửa, mở một khe nhỏ và lách mình ra hành lang.
“Chờ một phút.”
“Chào cô. Mọi chuyện ổn cả chứ? Tôi nghe thấy tiếng ồn…”
Tôi vui vẻ vẫy chai rượu. “Chỉ ăn mừng một chút ấy mà. Ông thấy đấy, tôi sắp chuyển đi.”
Ông ta đeo kính và mặc một chiếc áo khoác mỏng cashmere màu xanh lục ngoài áo sơ mi và cà vạt. Tay trái cầm một chiếc khăn ăn. Đúng là một quý ông, ăn một mình mà cũng dùng khăn ăn.
“Xin lỗi đã làm phiền ông.” Tôi vòng tay ra sau lưng, giữ lấy tay nắm cửa để nó khỏi mở toang ra. “Hay ông vào uống với chúng tôi?”
“Cảm ơn cô, nhưng tôi đang ăn tối. Cô chắc là mọi chuyện đều ổn chứ?”
“Ổn cả. Tôi rất xin lỗi.”
Một phần trong tôi muốn mời ông ta vào, chỉ để cho vui. Ừm, tôi cảm thấy như thế mới sexy.
“Vậy chào cô nhé.”
“Chào ông.”
Renaud có lẽ sẽ nhìn tôi trách móc khi tôi tựa mình vào cửa và thở phào một hơi, nhưng hắn chẳng còn mặt nữa. Tôi thả đầu mẩu thuốc lá vào rượu, rồi tìm được một cái thùng dán nhãn “Đồ ăn” và lục tìm con dao phay Nhật Bản cùng một hộp đồ nghề nhỏ tôi mua ở cửa hàng tiện lợi Ả Rập. Tôi kéo lớp nylon bọc sofa ra, trải trên sàn nhà rồi lăn cái xác lên đó, lấy điện thoại và ví ra khỏi túi của cái áo khoác xấu xí. Trước khi đeo găng tay vào tôi cân nhắc chọn một bản nhạc đồng hành. Lại là Mozart, lần này là bản Requiem. Hành động hạ lưu, nhưng hắn định buộc tôi vào cái tên “Leanne” trong suốt tương lai sắp tới. Tôi vặn đèn tối đi và tìm được một cây nến dưới bồn rửa để tạo không khí. Rồi tôi bắt tay vào việc.
Sau tác phẩm mang tính cách mạng Judith hạ sát Holofernes, Artemisia Gentileschi rời khỏi Rome đến Florence, nơi nàng vẽ một phiên bản truyền thống hơn về cùng đề tài này. Giuditta con la sua ancella - Judith và nàng hầu - treo trong Cung điện Pitti. Ban đầu, vốn không có gì bạo lực trong bức tranh này. Nó là một bức tranh vẽ hai người phụ nữ đang dọn dẹp. Nàng hầu ở phía trước, quay lưng về phía khán giả, chiếc váy vàng được bảo vệ trong lớp tạp dề, mái tóc cuộn thành một bó gọn gàng. Cô chủ được vẽ từ mặt nghiêng phía sau cánh tay trái dang rộng của cô hầu, ngoái nhìn sau để xem có ai theo sau bọn họ không, hy vọng lần này họ có thể hoàn thành công việc. Tóc nàng được vấn lên cẩn thận, chiếc váy màu tối mịn như nhung của nàng thêu kim tuyến cầu kỳ. Nàng mang một thanh kiếm trên vai; con mắt nằm dưới cán kiếm hướng về cái giỏ khoác trên tay nàng hầu. Trong giỏ chứa đầu Holofernes, bọc trong vải muslin như một cái bánh Giáng sinh. Hai người phụ nữ ở tư thế căng thẳng cực độ, cả bức tranh toát lên cái im lặng của họ. Họ lo lắng nhưng không vội vã, cố ý dừng lại để xem có bị truy đuổi không trước khi bắt tay vào việc cần làm. Bức tranh mang sức nặng, cán kiếm trĩu xuống trên vai Judith, cái đầu chắc nịch trong giỏ tì trên hông nàng hầu. Đối với họ, đây là bước tiếp theo.
Dùng lớp lót nylon làm điểm tựa, tôi kéo cái xác trên mặt sàn lát gỗ đến phòng tắm. Vai và các cơ bụng tôi căng lên và tôi phải dừng lại vài lần, nhưng tôi đã kéo được nó vào đó. Tôi luôn yêu thích sự xa xỉ của buồng tắm đứng. Tôi lột hết quần áo chỉ chừa lại quần lót, vứt quần bò và áo len dài tay vào bồn, rồi trở lại hứng đầy nước vào bồn bếp. Tôi xịt đầy Monsieur Propre lên mọi chỗ và bắt đầu cọ rửa, vắt giẻ lau cho đến khi nó chuyển từ màu đỏ sẫm sang xám hồng, hứng thêm thật nhiều nước nóng. Lỗ chặn rác đầy những khối bầy nhầy. Tôi gom được một nắm tay đầy thứ buồn nôn đó và xả xuống bồn cầu. Khi phòng khách đã sạch sẽ tôi giội nước và tẩy rửa sàn nhà cho đến phòng tắm, mọi thứ sạch bóng cho người thuê nhà tiếp theo.
Tôi tưởng mình sẽ nhăn mặt vì ghê tởm khi cắt nhát đầu tiên nhưng hóa ra tôi đã thấy những thứ còn tệ hơn hồi làm việc trong cửa hàng đồ ăn nhanh Trung Quốc. Mở nước từ vòi sen, và tám điểm tụ máu trong cơ thể người chảy trơn tru xuống lỗ thoát nước chỉ sau vài phút. Cái cổ phát ra tiếng lục bục như loài ếch khi tôi cắt đến động mạch cảnh, nhưng máu không phun ra thành vòi, mà chảy ri rỉ thành vũng cùng lớp mỡ trắng đục sạch sẽ đến đáng ngạc nhiên, như bánh mì kẹp thịt. Tôi thả cái đầu dưới dòng nước trong khi kéo thùng gỗ đựng đồ tôi mua dư vào nhà tắm. Tôi cắt bộ quần áo sũng nước ra bằng một con dao Nhật Bản khác rồi vứt chúng vào bồn tắm. Tôi trải khăn tắm ra và đẩy cái xác lên, dành chút thời gian dùng máy sấy khô. Tôi không muốn cái thùng bị rỏ nước. Hai túi đựng rác, một trên một dưới, rồi một túi đựng đồ có lót đệm từ hiệu giặt là, cỡ siêu lớn, loại dùng để đựng váy cưới. Tôi quay lại cửa trước lấy ví và cặp tài liệu của Moncada, đặt chúng xuống đáy thùng đựng đồ và lăn cái xác vào, tựa mình vào bồn rửa, luồn tay xuống dưới miệng thùng và lật nó dựng thẳng lên. Tôi bật to nhạc Mozart trong khi đóng đinh nắp thùng. Cuối cùng tôi dùng băng dính đen quấn quanh kẽ thùng vài lần, rồi dán vài miếng sticker hữu ích mà công ty dọn nhà đưa cho tôi - Nặng, mặt này hướng lên trên. Renaud đã sẵn sàng để đến Vincennes. Hay ít nhất là phần còn lại của hắn.
Trước tiên, tôi bọc cái đầu vào màng co, rồi thả nó vào một cái túi siêu thị Casino, buộc quai túi lại với nhau, rồi bỏ vào một cái túi thể thao Decathlon có nắp, cùng với khẩu súng của Moncada và đôi giày Nike tởm lợm mà Renaud dùng để chạy theo tôi quanh Luxembourg. Tôi đá nó một cái để kiểm tra - không có nước đáng nghi rỉ ra. Tôi lau rửa khắp căn hộ một lần nữa, dùng bàn chải răng nhúng vào nước tẩy để cọ bên trong các vòi nước và lỗ thoát nước nhà tắm, bó tấm lót nylon cùng đống quần áo của hai chúng tôi và nhét tất cả vào một cái túi khác, trở lại buồng tắm và tẩy rửa toàn thân. Rồi tôi để nguyên người ướt ngồi trên sàn nhà và châm một điếu thuốc. Trước mặt tôi là cái túi đen đựng đống rác máu me, cái túi kéo bằng da đựng hành trang đào tẩu, cái túi thể thao và cái cặp đựng bức tranh Richter. Tôi có thể bỏ đống quần áo và đồ nghề xuống lò đốt phía sau tủ đựng chổi của người giữ cửa ở dưới sân. Tôi đặt cái túi đựng đầu vào một cái làn rơm mà Renaud và tôi từng mang đi chợ như thể nó là đồ dã ngoại. Tôi lấy quần thể thao, áo lót thể thao, giày chạy và một cái áo nỉ ra khỏi túi kéo, đội lên một cái mũ len cashmere và chạy ra phố đêm. Tôi chạy đến bờ sông trong chưa đến mười phút, không tệ, rồi lần theo lộ trình lần trước tôi chơi trò mèo vờn chuột với Renaud.
Như hầu hết mọi khoảnh khắc then chốt trong đời tôi, lời tạm biệt giữa chúng tôi rơi xuống chỗ nhạt nhẽo tầm thường. Tôi đã bỏ ra chút suy nghĩ về nơi vĩnh biệt giữa chúng tôi, cây cầu Pont Neuf, cây cầu tình nhân nối với đảo Île de la Cité, nhưng ngay cả vào giờ này vẫn có những cặp tình nhân quấn quýt trong vịnh, theo dõi dòng nước đẫm ánh đèn của sông Seine. Tôi chạy theo cầu thang bằng đá xuống khu vườn thưa thớt ở đầu hòn đảo, đông cứng người lại khi hai hiến binh đi tuần dừng ở chân cầu thang cho tôi đi qua. Họ lịch sự nói “Bonsoir” nhưng tôi có thể thấy họ đang dõi theo khi tôi bước tới tượng đài Henri IV, cái làn lắc lư dưới cánh tay. Tôi không dám thả tõm nó xuống nước, nên một lát sau tôi lại bước qua họ và băng qua cầu tới bến cảng, để mắt chú ý tới đám vô gia cư đang ngủ. Tôi ngồi thò chân xuống dòng nước lạnh buốt và cầm quai làn hạ nó xuống nước, dòng chảy kéo các ngón tay tôi. Nhẹ nhàng, tôi thả nó ra.
Khi tôi xong việc, rốt cuộc trời đã sáng. Tôi nghĩ đó là thời điểm tôi nhớ Paris nhất, thời khắc chuyển giao giữa đêm và ngày khi thành phố chuyển mình trên trục, giữa nỗi hổ thẹn khi màn tiệc đêm kết thúc và sự khuấy động trong sạch cần mẫn của buổi sáng. Thời khắc trắng, vùng không gian âm bản, khoảng cách giữa khao khát và thiếu thốn. Renaud luôn ngủ qua lúc hừng đông, tất nhiên với một chút trợ giúp từ phía tôi. Những bữa tối ấm cúng kia không khi nào thiếu món nguyên liệu đặc biệt bí mật của tôi. Không phải thứ gì quá nặng, chỉ xoa dịu thần kinh, đảm bảo hắn ngủ say trong khoảng một tiếng đồng hồ sau khi chúng tôi làm tình để tôi có thể lấy cái máy tính dự phòng giấu sau giá sách ra và đi săn.
Ghi điểm quá cao đôi khi cũng là một sai lầm như ghi điểm hụt. Tôi thừa nhận mình đã bị tài tâng bốc của Cameron Fitzpatrick lừa, nhưng một từ đã cho tôi thấy rằng Renaud không phải người mà hắn nói. Certo. Tất nhiên rồi. Âm uốn của chữ “r” quá chính xác, nét biến điệu nhỏ xíu ở cuối từ. Cách phát âm chuẩn của người bản ngữ. Chuyện đó và món osso buco.
Hơn thế nữa, là việc thản nhiên nhắc đến cái tên da Silva. Chiếc xe chở da Silva đến Como hè năm ngoái để bắt đầu cuộc điều tra là xe của cảnh sát kinh tế. Lực lượng cảnh sát Ý được chia thành nhiều bộ phận, và lạ thay, điều tra mafia lại không phải việc của quân cảnh, những chàng trai sexy trong bộ đồng phục bó sát làm thổn thức trái tim các cô gái trước thềm đại học, mà thuộc về chức trách của bộ phận có cái tên nhàm chán Cảnh sát Kinh tế. Trước đó khi ở Rome tôi đã đoán Moncada là mafia, khi nhìn thấy chiếc xe tôi đã biết chắc.
Da Silva. Kết bạn trên Facebook vốn chưa bao giờ là phong cách của tôi, nhưng tôi tin chắc bà da Silva thì có. Franci, tên gọi thân mật của Francesca, dường như không thể đặt một nồi spaghetti lên bếp mà không đăng chi tiết mới nhất trong cuộc sống hấp dẫn của mình lên mạng. Với hơn 800 người bạn, tôi nghĩ thêm một người quen cũng không khác gì đối với Franci, và một bức ảnh ngẫu nhiên cắt từ báo địa phương, cùng một cái tên thích hợp lấy từ danh bạ điện thoại ở Rome, đã biến tôi thành người bạn mới của chị ta. Tôi háo hức đăng bức ảnh chụp chiếc sofa mới của mình, cùng một cái bánh Kinder xinh xắn hình hà mã phủ kem dừa - “Nghịch!” - rồi tôi ngồi thưởng thức mọi chi tiết trong cuộc sống miền ngoại ô thành Rome của Franci. Giáng sinh, Phục sinh, chiếc ví Prada chồng tặng nhân dịp sinh nhật, một kỳ nghỉ gia đình ở Sardina, một cái máy rửa bát mới. Franci rõ ràng đang sống như mơ. Nhà da Silva có hai đứa con, Giulia, 4 tuổi, và em bé Giovanni, chắc còn được chụp nhiều ảnh hơn lũ con nhà Beckham. Và ngay kia, ở góc bức hình, cạnh bà mẹ tự hào đang cố gắng che giấu cân nặng sau sinh của mình trong một bộ váy peplum đỏ khốn khố, cùng ông bố, bảnh bao trong bộ vest và cà vạt, là một cái bụng phệ quen thuộc, và trên cái bụng phệ đó, khi tôi phóng to và xoay lại, và nhìn đi nhìn lại, là một hình thêu chữ lồng. RC. Renato, Ronaldo? Không quan trọng. Một lượt tìm kiếm đơn giản trên mạng cho ra một cái họ Chiotasso, nghề nghiệp Sarto, trong danh mục thương nhân của danh bạ điện thoại Ý nằm trong cùng khu vực ngoại ô nơi Franci da Silva quay bộ phim tài liệu chưa hồi kết về cuộc sống của mình. Sarto - thợ may. Hắn từng nói với tôi rằng cha hắn là thợ may, vẫn đang tiếp tục nghề đó theo tinh thần kiên cường của người Ý, và hai chữ cái viết tắt kia vừa khớp. Vậy là họ lớn lên cùng nhau, Renaud và da Silva, giữ gìn tình làng nghĩa xóm. Họ là bạn, không phải là người quen trong công việc. Một cặp bài trùng khôn ngoan.
Tôi lấy món quà cuối cùng Dave gửi ra khỏi túi và trải ra sàn nhà. Cuốn catalog chi tiết mới nhất về Rothko, xuất bản cho cuộc triển lãm tại Tate Modern vào năm 2009. Phải mất nhiều email gửi từ Gentileschi đến các phòng tranh ở New York nhằm tìm kiếm tranh Rothko cho một khách hàng tư nhân, nhưng cuối cùng tôi đã lần ra được các giao dịch mua bán của gần hết các bức tranh được bán qua tay tư nhân trong ba năm qua và không có bức nào khớp với thông tin của Renaud. Hắn đã quá tự tin khi nói ra tên ngân hàng, Goldman Sachs.
Thế nhưng, như thế vẫn chưa đủ để khẳng định. Renaud nói dối về thân phận của mình cũng chưa chắc có nghĩa hắn là cớm. Thế nhưng sự dễ dàng trong việc xử lý vụ Leanne, tiếng còi cảnh sát xuất hiện ngay khi Moncada vừa chết? Tôi không nghĩ hắn hiểu rõ sức mạnh của Google. Trong một chương trình hội thảo có tiêu đề “Các phương pháp rửa tiền trong lĩnh vực văn hóa” tại đại học Reggio Calabria, tôi tìm được một buổi nói chuyện của một người tên là Ispettore Chiotasso, R. về việc sử dụng tác phẩm nghệ thuật như “vỏ bọc vốn” cho các khoản tiền phi pháp. Hắn và da Silva quả nhiên là đồng nghiệp. Renaud đã phát biểu tại hội thảo lúc ba giờ chiều. Tôi có thể tưởng tượng ra hắn, với chiếc áo thấm mồ hôi dưới cánh tay, trong một giảng đường miền Nam bụi bặm, đại biểu gật gù sau bữa trưa nặng nề. Vậy là hắn quả thực có truy đuổi đồng tiền, theo một nghĩa nào đó. Chỉ đến khi đọc được phần tóm tắt nội dung bài nói chuyện đó tôi mới nảy ra nghi ngờ về ý định của Renaud đối với Moncada. Hắn muốn trả thù.
Vào đầu thập niên 90, một thẩm phán tên là Borsellino bị mafia ám sát ở Sicily. Đó là một cái tên dễ nhớ, vì nó tình cờ cũng là tên của hãng mũ Milan tôi yêu thích. Vụ giết người làm chấn động nước Ý, và sau đó, các đội cảnh sát được đưa tới Sicily từ nhiều vùng miền khác nhau của đất nước trong nỗ lực phá vỡ công thức cấu kết giữa các lực lượng công quyền và mafia. Ban Điều tra Bài trừ Mafia được thành lập từ sự kết hợp giữa các đội trên khắp nước Ý, trong số họ có vài phân đội thuộc Cảnh sát Kinh tế Rome, bao gồm Chiotasso, R. Vụ án ở Sicily hai mươi năm sau, khi viên cảnh sát điều tra các cổ vật Hy Lạp giả nhận được tách cà phê không chỉ chứa bọt, có liên quan đến đồng nghiệp của Renaud. Người ta không bao giờ bắt được hung thủ, nhưng họ tin rằng chúng có liên quan đến không gian nghệ thuật đã thành danh khắp thế giói.
Chắc hẳn Renaud đã biết rằng Moncada có liên quan đến vụ đánh bom làm thiệt mạng đồng đội của mình. Đúng là hắn cùng da Silva đang điều tra vụ lừa đảo tranh của mafia, nhưng, theo như tôi tra ra được, các vụ án mafia có thể kéo dài hàng chục năm, thắng một chút ở đây, thua một chút ở kia. Phá đường dây rửa tiền vốn không phải mục đích thực sự của Renaud. Trả thù, và một lời cảnh báo dành cho cấp trên của Moncada theo đúng phong cách Sicily. Đó là lý do vì sao tôi chưa khử hắn sớm hơn; tôi thích hắn tới mức muốn hắn có được một khoảnh khắc chiến thắng. Câu chuyện của hắn cũng khá là hay. Và tôi phải thừa nhận, tôi thấy thích thú với cuộc chơi này.
Có nhiều điều tôi sẽ không bao giờ biết được. Liệu việc da Silva tỏ ra tin tưởng tôi Ở Como có phải cũng là diễn kịch không? Dù thế nào, tại một điểm nào đó Renaud rõ ràng đã thuyết phục anh ta không bắt tôi, vì như thế có lợi cho trò chơi dài hơi với Moncada. Họ đinh ninh rằng đến cuối cùng sẽ bắt được tôi. Tôi là con mồi cho một cuộc đòi công lý truyền thống.
Da Silva biết được bao nhiêu về cách làm việc của Renaud không phải việc của tôi, và tôi đoán vì anh ta là con người của gia đình, anh ta không muốn biết những chuyện không cần thiết. Chuyện đó có thể khiến Franci phiền lòng. Trông anh ta cũng không giống kiểu người sẵn sàng vui vẻ làm tình với nghi phạm. Renaud là loại cớm phá luật, phá án theo cách riêng của mình, lấy làm tiếc khi phải đưa người đẹp ra trước công lý. Nhưng bộ cánh tuềnh toàng là một chiêu khá. Tôi đoán đó hẳn là hy sinh không nhỏ đối với một người Ý. Vậy là Renaud đã định sẽ gửi lời cảnh báo cho đồng bọn của Moncada, da Silva sẽ dễ dàng phủi sạch vụ giết người với cớ rằng một sĩ quan cảnh sát tự vệ chính đáng còn tôi sẽ bị chặn tại sân bay với hộ chiếu của một cô gái vừa bị giết.
Tôi nghĩ đến chuyện đi ngủ, nhưng không muốn lỡ dịp bưu điện mở cửa, nên tôi ra ngoài đi dạo, vòng quanh Luxembourg cho ấm người đến bảy giờ, rồi tôi tìm được một hiệu cà phê đã mở cửa và mua cho mình một tách nâu cùng một tấm bưu thiếp kiểu cổ chụp toàn cảnh Paris. Tôi mượn cây bút của người bồi bàn, vẻ cau có của ngày hôm đó đã hiện sẵn trên mặt anh ta, và đề địa chỉ chàng hiệp sĩ của tôi ở Finsbury, rồi viết thêm:
D,
Đây không phải là quà. Anh nợ em 1 bảng nhé. Em tin chắc Rupert sẽ rất vui lòng lo việc đấu giá cho anh.
Jxxx
Tiền lãi. Khoản tiền tôi đút túi từ Moncada là không chính thức: bằng cách bán bức Richter cho Dave với giá một bảng, tôi đã lấy lại khoản đầu tư ban đầu của mình, cộng với lợi nhuận, và để bản thân phải chịu một khoản thuế 28 xu. Ít nhất tôi cũng học được đôi điều từ ban.
Sau đó là tám giờ, bức Richter và tôi là những kẻ đầu tiên xếp hàng tại bưu điện.