Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Ba

❊ ❊ ❊

Cũng như cảm xúc, khiếu hài hước không phải là sở trường của Steve, nhưng ngay cả anh ta cũng thấy khía cạnh buồn cười của chuyện này. Tất nhiên phải đến khi Carlotta, đầy miễn cưỡng, bị trả về chỗ cũ để đoàn tụ với Hermann, tôi mới kể được với anh ta rồi chúng tôi cuộn tròn trên giường của Steve và cười đến độ tôi nghĩ tôi sắp vãi cả ra quần.

“Anh phải ghi nhận,” tôi thở gấp, “là không thể trách em không chịu hy sinh cho lợi ích chung đâu nhé.”

“Em đã rửa chưa đấy?”

“Eo. Tất nhiên!” Tôi quẳng nó sang. “Anh nợ em đấy nhé.”

“Em giỏi lắm, em biết chứ. Nghĩ tới chuyện mang hai cái điện thoại. Ông ta chẳng biết gì cả.”

“Nếu họ tìm được cái điện thoại đó em không dám nghĩ Balensky sẽ làm gì, với tất cả bọn mình. Mấy người này không đùa được đâu.”

“Tin anh đi, anh rất biết ơn em mà.” Anh ta không biết ơn, chỉ sốt ruột mà thôi.

Tôi đi tắm trong khi Steve cắm điện thoại vào máy. Khi tôi trở lại anh ta đã chiếu lên màn hình ảnh chụp mớ ghi chép tôi đã thấy dưới hộp xì gà, xoay qua quay lại, zoom ra zoom vào.

“Có gì không?”

“Không.” Giọng anh ta có vẻ bực bội, khiến tôi lo lắng.

“Em chụp hết rồi, chắc chắn đấy. Trên máy tính ông ta chỉ có giao dịch chuyển nhượng mùa hè của giải Ngoại hạng thôi.”

“Chả có gì cả.”

“Anh có phải liều mạng đến suýt bị Lenny bẻ cổ đâu.”

“Ai cơ?”

“Bỏ đi.”

“Sao cũng được, Lauren. Mẹ kiếp.” Anh ta với tay lấy điện thoại. “Anh phải đi gọi điện thoại đây.”

Trong giọng nói của anh ta có một âm điệu cứng rắn mà tôi chưa được nghe bao giờ; trên thực tế tôi chưa bao giờ thấy Steve thể hiện gay gắt như vậy. Những dòng tiền trừu tượng kia có thể đại diện cho một trò chơi, nhưng nó là trò chơi mà anh ta kiên quyết giành phần thắng.

“Khoan đã, còn một thứ nữa, một mảnh giấy. Để em đi lấy.”

Tôi dốc hết đồ trong cái xắc tay Fendi nhỏ xíu lên mặt chăn. Thuốc lá, bật lửa, son bóng, lược, kẹo cao su, một cái quần lót lụa đen và tờ giấy nhàu nhĩ lúc trước tôi vội vã nhét vào bao thuốc lá.

“Đây. Cái này.”

Steve chậm rãi đọc lướt qua, và trong lúc đó khuôn mặt căng thẳng của anh ta dãn dần ra.

“Lauren, em đúng là thiên tài. Em lấy cái này ở đâu?”

“Trên sàn nhà cạnh cái bàn. Em nghĩ ông ta không tìm nó đâu - có thể bị hầu phòng dọn đi mà. Cái gì thế?”

Tất nhiên tôi đọc rồi. Một cái tên, ngày tháng sau hôm nay hai ngày cùng một dấu hỏi, viết bằng bút bi.

“Rivoli. Hệ thống khách sạn. Ông ta đang đấu thầu cho cái này. Anh thực sự phải đi gọi điện thoại đây. Cảm ơn cưng.” Steve vừa bước ra vừa hét gọi Tris.

Tất cả trò mèo gián điệp kia chỉ để có được một mẩu thông tin giao dịch nội bộ. Nếu chưa từng đọc về hình phạt dành cho loại việc này, chắc tôi đã không hiểu nổi có gì mà Steve phấn khích đến vậy. Nhưng nếu không phải đi tù, anh ta sẽ nắm trong tay cơ hội kiếm được một mớ tiền béo bở, và dù tôi đoán tôi có thể đòi chia phần, có một thứ khác anh ta có thể làm cho tôi vào lúc này. Và rất hữu ích khi biết rằng hễ liên quan đến những bí mật đen tối nho nhỏ là ngay cả những tay trùm tài chính trong vũ trụ cũng kém nhạy bén như vậy.

Một thứ khác tôi phát hiện khi Mandarin đang neo ngoài cảng Ponza là cáo phó của James. Nó được đáng trên Thời báo online, không có ảnh, có lẽ để tỏ lòng kính trọng gia đình, nhưng nó có nhắc đến vợ của James, Veronica. Họ Rhodes, cùng họ với Cecil*. Tôi chưa từng nhớ được họ ông ta. JR, cũng như tôi. Đáng lẽ tôi có thể coi đó là một điềm báo. Cáo phó nhắc đến nhiều tổ chức từ thiện khác nhau mà ông ta đóng góp, ngân hàng nơi ông ta làm việc, thực tế rằng ông ta từng chơi cho Harrow trên sân Lord’s, một điều tôi thực sự không thể hình dung, rằng ông ta để lại một đứa con gái, Flora, rằng tang lễ sẽ được tổ chức trong vòng một tháng nữa. Ông ta sáu mươi ba tuổi, cuộc chơi xét ra không tệ. Mẩu tin chỉ nói rằng ông ta chết vì đau tim trong khi đi công tác, nhưng nó vẫn khiến tôi bất an. Tôi khóa mình trong nhà tắm và lôi ra chiếc túi khâu Loro Piana dùng để cất đồ đạc cá nhân. Tiền của tôi nhét trong một cái túi giấy đựng bánh kẹp. Vẫn còn khoảng 8.000 euro tiền mặt mà James để lại, cộng thêm chỗ tôi dành ra từ các chuyến mua sắm, thêm vài ngàn nữa. Tôi đã rút tiền vài lần từ tài khoản của mình ở Anh, vài khoản nhỏ, chỉ để tạo ấn tượng rằng tôi đang đi nghỉ, nhưng tôi cũng không thể ở trên thuyền mãi được. Steve rõ ràng đã bắt đầu chán ý tưởng theo đuổi thú vui này rồi, chỉ mong ngóng được trở lại việc đầu tư xê dịch vài khoản tiền ra tấm ra món. Tôi có thể tránh khỏi cuộc truy đuổi của ngân hàng trong vài tháng, cho đến khi tôi kiếm được việc làm, nhưng số tiền mặt kia sẽ không giúp tôi cầm cự được lâu, nếu ở London. Tôi phải cân nhắc thực tế rằng có lẽ sẽ không dễ tìm được việc trong giới tranh nghệ thuật nữa, xét tới việc tôi đã gọi một trong những chuyên gia lớn ở London là “đồ đĩ”.

* Cecil Rhodes (1853-1902): doanh nhân, chính trị gia, trùm khai mỏ gốc Anh sinh sống tại Nam Phi. Ông là thủ tướng của Thuộc địa Mũi của Anh từ 1890 đến 1896, và có công thành lập nên vùng lãnh thổ Rhodesia ở Nam châu Phi (Zimbabwe và một phần Zambia ngày nay).

Vấn đề trước mắt là cất tiền ở đâu. Tôi không muốn gửi số tiền này vào tài khoản ở Anh của mình; có vẻ khả nghi. Tất nhiên tôi có thể giữ nó bên mình, nhưng việc đó cũng có vẻ không ổn. Có lẽ tôi ngu ngốc, nhưng tôi muốn số tiền này có ý nghĩa gì đó. Tôi luôn nghĩ rằng những người tin vào tử vi đáng lẽ không nên được quyền bầu cử, nhưng đồng thời, khi vũ trụ cố gắng nói với bạn một điều gì đó mà bạn lại cố tình không nghe thì thật là ngu ngốc. Và tôi không thể chịu được ý nghĩ phải quay trở về phòng trọ cũ, về với sách vở và vụn bánh mì và quần bó phơi trên khung buồng tắm.

Trở về London với một mớ tiền mặt rồi tiêu dần mòn vào tiền nhà tiền điện nước có cảm giác quá thất bại. Như thế là bước gần thêm một bước đến màn hình ti vi và quán rượu tối thứ Sáu, đến lượng đường tăng dần và gió ở trạm xe buýt trên đường College, đến lớp vữa trát tường và Tesco và bãi nôn ở ngưỡng cửa của Social, đến chai lọ nhét vào lò vi sóng và tiếng chuông cửa không người trả lời, đến mùi của mỡ lạnh và Rothmans và món cà ri tởm lợm, tất cả hợp thành bó hoa tuyệt vọng của tôi. Tất cả những thứ tôi biết mình không nên căm ghét, vì chúng là chất liệu tạo thành cuộc đời của hầu hết mọi người, nhưng nỗi căm ghét chúng chính là thứ đã giữ cho lòng tôi sạch sẽ như đá lửa.

Tôi cần phải nghĩ, vì thế tôi bước lên boong tàu. Chúng tôi đang neo cách cảng chính vài dặm dọc theo bờ biển; con thuyền duy nhất trong tầm mắt là một thuyền đua Thirties bằng gỗ tếch đẹp lộng lẫy, mà chủ nhân có lẽ gọi thể loại như Mandarin, với vẻ khinh ghét, là “hộp Tupperware”. Khung cảnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng kẽo kẹt như hát ru của thân tàu trong sóng biển và tiếng dế mèn từ những rặng đồi thấp sau bờ biển. Carlotta đang ngủ trưa cùng Hermann với vẻ ghê tởm; Steve đang cắm cúi trên màn hình như mọi khi, chăm chú như một nhà giả kim. Mặt nước mang màu như đuôi công, vàng, xanh ngọc, rồi xanh lục, trong đến mức tôi nhìn thấy từng đàn cá bạc tí hon trải rộng ra dưới mặt nước. Tôi cởi chiếc váy dài Heidi Klein, rồi cởi nốt bộ bikini trắng Eres rồi nhảy qua lan can mũi thuyền, để cái nóng buổi chiều chiếu lên da trần. Khoảng không bên dưới đột nhiên nhìn thật dài. Nhảy xuống thì rất dễ, chỉ cần thả mình vào khoảng xanh quyến rũ kia, nhưng dù không có ai nhìn, tôi cũng không thể dễ dãi với bản thân. Hai tay dang rộng đến khi xương ức mở ra, gập bắp chân, hóp chặt bụng, vươn thẳng đầu, một cú nhảy nước hoàn hảo, tôi mở mắt sau khi cơ thể báo lại rằng đã ở trong nước, cảm nhận dòng muối cọ lên nhãn cầu, kết tinh trên đầu ngón tay trong khi tôi cong mình trồi lên mặt nước. Tôi hất tóc ra sau và đạp nước. Biển vỗ về cơ thể tôi và những hạt muối kết tinh li ti lóe sáng làm mờ thị lực thành một bức tranh panorama của ba màu xanh lam, vàng và trắng. Phía trên tôi, con thuyền Mandarin đổ bóng góc cạnh lên mặt sóng mềm mại, một hòn đảo vững chãi bằng tiền. Đây chính là nơi tôi thuộc về, tôi tự nhủ. Tôi phải tìm ra cách để ở lại với nó.

Đêm đó, chúng tôi đổ bộ vào Billionaire. Dù người Trung Quốc đã mua lại nơi này, chúng tôi vẫn sẽ tiệc tùng như Briatore. Khi bước đến bàn VIP, tôi cảm nhận được rằng đám con gái đang nhìn theo chúng tôi, trong đôi giày và bộ đồ dây gái điếm của bọn họ, giả vờ đang nhảy. Từ khi nào mà hộp đêm đã trông như câu lạc bộ múa thoát y vậy? Họ nhảy trên ghế dài, trên mặt bàn, gần như đu mình trên ngọn đèn trần. Họ lắc mông dữ đến độ có lẽ đủ để gây động đất. Carlotta cau mày khi một cặp mông đi lạc suýt làm rơi cả cặp kính Oliver Peoples của Hermann. Steve đang buồn chán nghịch chiếc Blackberry, thậm chí không buồn nhìn lên khi bồi bàn mang sâm banh đến. Tris trông có vẻ bồn chồn; anh ta có thể sẽ phải trở lại với công việc bất cứ lúc nào. Anh ta vỗ vai Steve, chỉ vào hai cô gái da đen xinh đẹp với vòng eo nhỏ đến không tưởng và cặp mông nằm ngay dưới xương bả vai, đang quằn quại gần đó. Steve bực dọc lắc đầu. Không thể nói chuyện được trong nền nhạc này, nên tôi nhoài người tới và hét vào tai anh ta, “Cưng ơi, em xin lỗi, nhưng em đau đầu quá. Anh đưa em về nhé?”

Steve không hay làm những chuyện ga lăng, nhưng rõ ràng anh ta cũng không hứng thú gì chuyện ở lại, vì thế khi anh ta đứng dậy tôi bắt được một ánh mắt biết ơn từ Tris. Steve nắm tay tôi và giữ nó trong bàn tay khô láng mịn của mình suốt chặng đường ra xe, và tôi không khỏi khẽ búng tay đắc thắng khi đưa được con mồi của mình đi.

Tôi pha cho anh ta một ly Tanqueray và tonic, cẩn thận lướt một lát chanh quanh miệng ly, rồi mang tới, anh ta đang nhàn rỗi bật qua các kênh tin tức trên màn hình plasma rộng lớn.

“Đầu em thế nào rồi?”

“Đỡ rồi. Chỗ đấy ồn quá đấy mà.”

“Ừ, anh hiểu.”

Chúng tôi xem CNN một lát. Không có cách nào để mở đầu cuộc nói chuyện này cho tế nhị, nhưng tế nhị cũng chẳng phải kiểu của anh ta.

“Steve?”

“Gì thế?”

“Em nghĩ rồi. Anh đã rất tốt với em, chuyến đi này, mua sắm này, mọi thứ. Em muốn cảm ơn anh.” Tôi thực lòng nghĩ thế.

Anh ta đột nhiên có vẻ lo sợ. Tôi đặt một tay lên vai anh ta.

“Không phải như thế. Em nghĩ… bọn mình là bạn, đúng không?”

“Tất nhiên.”

“Thê nên em có việc này…”

Tôi đã học được từ những cuộc gây vốn bất tận ở London đủ để nói cho anh ta bùi tai. Tôi giải thích rằng tôi muôn mở phòng tranh của riêng mình, buôn tranh tư nhân. Tôi có một ít tiền tiết kiệm, nhưng là tiền mặt, hơi khó ăn nói. Steve có thể giúp tôi bắt đầu được không? Nếu tôi có lãi, tôi có thể mua tranh cho anh ta; chúng tôi đã bàn luận về bộ sưu tập của anh ta đủ để khiến anh ta tin rằng tôi có cùng sở thích với anh ta, tôi có gu thẩm mỹ, và tôi biết cách tạo thuận lợi cho anh ta về mặt thuế. Nếu có thứ gì có thể thực sự làm rộn giới nhà giàu thì chính là viễn cảnh tiết kiệm được những khoản thuế hoàn toàn không đáng kể.

“Em muốn gửi vào đâu?”

Tôi do dự. “Ưm, thực sự chỉ có ít tiền lẻ thôi. Khoảng mười ngàn. Em nghĩ… có lẽ Geneva?”

Mười ngàn tình cờ lại chính là mức tiền gửi tối thiếu tại một ngân hàng tư nhân nhỏ không mấy phát đạt tên là Osprey. Tôi đã tìm hiểu về nó trên máy tính tại một quán cà phê ở bến cảng.

“Anh có một căn hộ ở Geneva.”

“Tốt quá. Bọn mình đến đó được không?”

“OK.”

“Cứ thế là OK?”

“Ừ. Anh sẽ bảo Tris lo chuyện đó vào sáng mai. Đằng nào anh cũng chán ở đây lắm rồi.”

Tôi trèo lên lòng anh ta và co mũi vào mặt anh ta. “Steve, em yêu anh. Sẽ rất tuyệt đấy, em hứa!”

Anh ta giữ vai tôi cách mình một cánh tay và nhìn vào mắt tôi.

“Tất nhiên rồi, Lauren.”

Tất nhiên, anh ta đã nghe hết những câu này rồi. Anh ta không bao giờ biết chắc được có người phụ nữ nào thực lòng khi nói những lời đó hay không. Tôi nhìn vào mắt anh ta. Có lẽ đã có một khoảnh khắc ngắn ngủi cả hai chúng tôi cảm thấy mình là người.

“Ôi, xin lỗi hai người nhé!”

Carlotta.

“Không sao.” Tôi cảm thấy Steve không phiền lòng về việc cô ta hiểu lầm. Tôi để anh ta xem nốt nửa sau của Ma trận còn mình thì đi buôn chuyện về chất lượng đám gái điếm ở Billionaire.

Chuyến bay hạng thương gia từ Sardinia đến Thụy Sĩ là lần đầu tiên trong đời tôi được trải nghiệm sự xa hoa trên máy bay. Đây gần như cũng là lần đầu tiên tôi đi máy bay - các chuyến du lịch châu Âu của tôi chủ yếu là bằng tàu. Steve sẽ đi tiếp sang Mỹ trong khi Tris đưa thuyền dọc theo bờ biển trở về Genoa. Nếu có khó chịu vì tôi khiến chuyến du hí miễn phí của anh ta bị cắt ngắn thì anh ta cũng biết khôn mà không thể hiện ra; hơn nữa, anh ta sẽ có vài ngày được giả vờ rằng Mandarin là của mình. Tôi để lại một lời nhắn cảm ơn viết tay cùng 300 euro cho thủy thủ đoàn, nhét tất cả đồ đạc vào túi xách, chào tạm biệt Carlotta và Hermann, hai người này nói mấy câu đãi bôi rằng hẹn gặp lại tôi tại lễ cưới của họ. Tôi đề nghị đặt vé máy bay chuyến về đến Rome, có cơ hội đến đó lần nữa mà không đi thì thật phí.

Trên chuyến bay chúng tôi không nói nhiều. Trò chuyện là cả một nỗ lực đối với Steve nếu chủ đề không phải là những thứ anh ta có; tôi đoán đó là lý do vì sao anh ta sắm đồ mới không ngừng. Tôi tận hưởng không gian rộng rãi và chỗ ngồi bọc da, nụ cười tươi rói của đội tiếp viên Alitalia cùng những chai chignon lóng lánh của họ. Steve thì không, nhưng dù sao thì ngày hôm sau anh ta sẽ được đón bằng máy bay riêng. Nếu cái máy bay ấy mà có điểm gì giống với căn hộ của anh ta, thì tôi khó mà ghen tị với anh ta cho được. Ý nghĩ duy nhất của tôi khi vào căn hộ là Chúa không bao giờ bỏ qua một cơ hội nào để thể hiện lòng khinh ghét của Người đối với tiền bạc. Giờ thì tôi đã biết Ian Schrager đi chết ở đâu.

“Mua chỗ này hồi năm ngoái. Anh từng có một cái nhà ở bên hồ, nhưng anh nghĩ căn hộ thì hợp với anh hơn. Alberto Pinto thiết kế đấy.”

Tôi tự hỏi sau khi Alberto hoàn thành căn hộ này thì có còn sót lại nhiều cẩm thạch ở Carrara hay không. Tôi đi vòng quanh một lát, ngắm nhìn, trầm trồ. Toàn bộ những thứ không phải là cẩm thạch trắng, đen hay vàng thì đều bằng da cá sơn mài: căn phòng tắm trông như hộp đựng xì gà của Oscar Wilde.

“Rất ấn tượng,” tôi nói, cố gắng tỏ ra nghiêm túc còn trong lòng tự hỏi vì sao giới nhà giàu mới nổi lại luôn có gu thẩm mỹ kinh khủng đến vậy. Có lẽ chỉ là vấn đề thời gian - rồi sự xa hoa gớm ghiếc của thế kỷ này sẽ trở thành phong cách baroque vô giá của thời đại tiếp theo.

“Tranh hầu hết bày trong phòng làm việc,” Steve nói, ấn nút mở một cánh cửa ngăn giả trang thành bức màn khảm trai. Căn phòng rộng hơn cả căn hộ cũ tôi trọ tại London, có cả một bức tường bằng kính nhìn ra phong cảnh có phần ảm đạm của Geneva. Bạn nhận ra ngay nó là phòng làm việc vì có đống sách, ít nhất là có ba cuốn, tiểu thuyết Pháp retro từ thập niên sáu mươi mở ra trên một cái giá rửa mặt thế kỷ mười chín, thứ đẹp đẽ duy nhất ở nơi này. Alberto đã thu bao nhiêu tiền để một người trợ lý của ông ta bẻ gáy đống sách này nhỉ? Emin, Hirst, có, có, một bức Pollock khổng lồ, có, Schnabel, có. Hoàn toàn dễ dự đoán.

“Em thấy bức này thế nào?”

Một bản đúc bê tông của bia mộ, như một tấm bia thời kỳ Đồ Đồng, khắc hình một gã trai màu mè trong bộ vest bóng bảy, khoe chiếc Rolex nổi bật, khẩu Uzi lủng lẳng trên tay phải tự nhiên như một chàng trai trẻ cầm roi ngựa dạo quanh thị trấn ở thế kỷ trước.

“Thông minh đấy. Điển hình của chân dung đặt vẽ. Của ai đây?”

“Nó là bia mộ thật đấy. Gia đình thằng cha bán nó cho tay họa sĩ. Leni Kravchenko?”

Thế thì chẳng thông minh cho lắm, chỉ đáng buồn, ngạo mạn và rẻ tiền.

“Anh có mấy món rất hay. Cái này,” tôi chỉ tấm bia của gã gangster trẻ tuổi, “đây là kiểu đồ em nghĩ anh sẽ quan tâm. Em đang nghĩ đến khu Đông Âu, hoặc là Trung Quốc. Không hẳn là đầu tư, nhưng sẽ thú vị hơn. Hài hước, tham vọng.” Giống anh đấy, Steve.

Ánh mắt anh ta đã di chuyển về phía các màn hình trong phòng khách. Nghệ thuật đến đây thôi, phải quay lại với công việc.

“Ừ, như thế được đấy, lúc em bắt tay vào việc ấy,” anh ta lơ đãng trả lời.

Tôi bảo chắc chắn là anh ta có nhiều việc cần làm, tốt nhất tôi nên để sau bữa trưa hẵng quay lại tìm anh ta. Tôi rất muốn được ngắm thành phố. Anh ta vui mừng chìm đắm vào chiếc ghế làm việc của mình, gia nhập mạch chảy của dòng tiền thế giới, nhưng vẫn không quên rút ra một cục tiền từ chiếc kẹp bạc trong túi quần sau và đưa cho tôi. Thế là tôi tung tăng nhảy chân sáo ra ngoài và tìm một chiếc taxi để đưa tôi đi một vòng đến những nơi tôi có thể hỏi vài câu, sau đó là một chuyến mua sắm nhẹ rồi đến một phần bánh mì kẹp thịt nướng và phô mai trong một quán cà phê nhìn ra hồ, bao quanh là những người phụ nữ Trung Đông thầm thì sau lớp mạng che cùng đàn chồng con bụng bia đang mải mê gõ ngón tay trên điện thoại, dưới bóng núi xanh của rặng Alps tôn nghiêm.

Tôi thừa nhận rằng mình không biết nhiều về tranh nghệ thuật đương đại, nhưng tôi không coi đó là lý do để mình chùn bước. Thứ nhất vì chẳng có gì nhiều để mà biết, và thứ hai vì cũng không ai mua loại tranh đó mà biết gì về chúng cả. Chuyên môn ở đây là thăm dò các trào lưu, quyết định xem thứ gì sẽ đắt khách khi thân chủ bạn muốn bán. Ý tưởng về một nhà tài trợ mua tranh vì những lý do mỹ thuật đã tiêu tan cùng đợt bán Grand Tour, và cho đến giờ tôi đã may mắn đến không thể tin nổi trong việc thuyết phục Steve rằng tôi biết cách mua tranh, dù gu thẩm mỹ của anh ta cũng chẳng thể coi là khó tính. Sau thời gian lao động nghiêm túc cho Rupert suốt ba năm ở Nhà Đấu Giá, con đường này có vẻ rẻ rúng, nhưng tôi đã từng phải vượt qua những thứ tồi tệ hơn. Cụ thể là, cả cuộc đời tôi cho đến giờ. Và có lẽ, nếu thành công, nếu có thể thực sự thành công, tôi sẽ có một cơ may để trở thành ai đó, trở thành con nguời tôi luôn biết mình phải trở thành.

Trở về căn hộ tôi thay sang một trong những bộ đồ vừa mua, váy sơ mi Stella McCartney màu be kèm khăn lụa Hermès, họa tiết đồng hồ màu hồng và vàng cam. Tôi mua một chiếc xắc tay da đơn giản màu nâu đồng để đựng mớ tiền mặt; tôi không muốn rút nó ra từ túi giấy. Steve mặc bộ đồ quen thuộc gồm quần jean, áo Polo và giày Nike. Anh ta nắm tay tôi trong taxi đến ngân hàng, dù tay kia vẫn bận rộn giăng mạng trên chiếc Blackberry.

Tôi từng bị cử đến Hoare’s, trên phố Fleet, để rút một tấm séc cho Rupert, và tôi nghĩ chắc tôi đã mong đợi được thấy một nơi tương tự như thế - những cột nhà đường bệ, những bức tranh sơn dầu cổ, người giữ cửa đeo găng tay trắng. Nhưng Osprey trông chỉ như mọi văn phòng làm việc bình thường khác, không phải một khách sạn năm sao. Chỉ có một gian sảnh cùng một thang máy và tấm biển kín đáo bày cạnh chiếc chuông, một chiếc sofa, bình nước lạnh và cái máy fax cổ lỗ sĩ. Steve giải thích ngắn ngọn bằng thứ tiếng Pháp trôi chảy đáng ngạc nhiên rằng anh ta cần mở một tài khoản cá nhân cho một nhân viên. Ngay khi anh ta báo tên, tôi đã thấy tay giám đốc ngân hàng chảy nước miếng. Chúng tôi được đưa tới căn phòng còn nhỏ hơn nữa, chỉ là một ô vuông kê một cái bàn và ba cái ghế được vội vã nhét vào, tôi giở nhanh hộ chiếu rồi họ đưa giấy tờ tới.

“Mời ký vào đây, quý cô Rashleigh, và đây, và đây nữa.” Tôi đẩy cái xắc tay màu nâu đồng tới và tay giám đốc nhận lấy nó cùng một nụ cười đau khổ, như thể tôi vừa đưa cho ông ta một tờ khăn ăn bẩn. Tiền mặt rõ ràng không phải thứ thường được phô bày công khai ở Geneva, dù tiền bất chính là nền tảng dựng nên nơi này. Ông ta ấn một cái nút dưới gầm bàn và một cô gái mảnh khảnh mặc quần đen xuất hiện để mang nó đi, dùng tay cầm như dùng kẹp salad. Thấy cô ta nhìn Steve, tôi liền cố ý đặt tay lên cổ tay anh ta trong chốc lát. Vài phút trôi qua, trong thời gian đó tay giám đốc thử hỏi han vài câu rằng tôi có thích Geneva không, rồi cô gái kia trở lại với cái xắc tay nay đã mềm oặt và một cuốn sổ tiết kiệm với tên tôi được in diệu kỳ trên mặt trước.

“Và quý cô muốn chúng tôi gửi thư báo đến địa chỉ nào ạ?”

Chết tiệt. Tôi chưa nghĩ tới chuyện đó. Tôi đâu thể để sao kê ngân hàng Thụy Sĩ xuất hiện trên bàn ăn sáng của mấy cô nàng Hàn Quốc kia được.

“Tôi, ừm, hiện giờ đang tìm chỗ ở,” tôi trả lời yếu ớt.

“Tất nhiên, quý cô. Nhưng cô sẽ có lúc ghé qua Geneva chứ ạ?” Ông ta đang tìm cách gỡ bí cho tôi, ánh mắt vẫn đặt ở Steve đầy tiềm năng.

“Vâng, tất nhiên rồi. Hội chợ nghệ thuật Art Basel rồi, ừm, những thứ khác.”

“Vậy thì ở Osprey chúng tôi có một phương thức thế này. Một hộp bảo đảm đánh số, chỉ có một chìa khóa dành riêng cho cô. Chỉ để đựng thư tín thôi, cô hiểu chứ ạ. Khách hàng của chúng tôi thấy cách này rất hữu ích khi họ đang… du lịch.”

Tôi thích thế. “Du lịch,” như Holly Golightly vậy.

“Như thế rất hợp với tôi, cảm ơn ông.”

“Vậy thì chỉ cần điền thêm một mẫu nữa, thưa cô.” Quần đen lại xuất hiện, tôi ký tên. Steve hầu như không hề để ý thấy bất cứ chuyện gì; anh ta vẫn đang gõ điện thoại.

Tôi lại được hưởng thụ sự xa hoa lần nữa trên chuyến bay đến Rome chiều tối hôm đó. Tôi từ chối ly sâm banh với phong thái mệt mỏi của một hành khách khoang hạng nhất lâu năm, mà rõ ràng là tôi rất thích. Lời chào tạm biệt của tôi với Steve diễn ra vô cùng gượng gạo, dù tôi ngờ rằng anh ta chẳng cảm thấy gì. Dù không thực sự hiểu rõ mình vừa làm gì cho tôi, nhưng anh ta đã đặc biệt tốt với tôi, và nếu là bất kỳ người đàn ông nào khác thì ít nhất tôi cũng tặng cho anh ta một màn tạm biệt không mệt mỏi trên tấm ga giường Pratesi do Alberto kỳ công chọn lựa, nhưng tôi đủ khôn để không gợi ý chuyện đó. Thế nhưng, chỉ nói “cảm ơn” có vẻ không đủ, và tôi chẳng thể cho anh ta thứ gì, ít nhất là không có thứ gì tôi có thể giải thích mà mong anh ta hiểu được. Biết được rằng có ai đó coi trọng mình là một món quà, thậm chí là một loại tình yêu, nhưng nếu có phần nào trong Steve còn nhớ cảm giác khi là một tên mọt nhút nhát là như thế nào, thì nó cũng đã bị che phủ tới không thể nhận ra. Nói với anh ta rằng tôi nhận thấy những khiếm khuyết ở anh ta mà vẫn yêu quý, anh ta sẽ chỉ bối rối trong khoảnh khắc. Vì thế tôi đành hài lòng với một cái ôm và một lời hứa, mà anh ta coi như mọi cái ôm và lời hứa khác mà tôi tưởng tượng anh ta gặp phải thời gian gần đây, rồi để anh ta lại với vũ điệu mê hồn của thị trường.

Tôi dành một thời gian mơ tưởng về những việc có thế làm với số tiền kia, nhưng chuyện đó không kéo dài bao lâu; 10.000 chẳng nhiều hơn một bữa tối cho sáu người ở Billionaire là bao. Dựa vào số tiền dành dụm được từ những khoản Steve cho, tôi có thể tận hưởng vài ngày dễ chịu ở Rome, ngắm vài bức tranh, ăn vài món ngon. Khi trở về London tôi có thể gửi cho mẹ vài trăm bảng, ở lại phòng trọ đến khi tìm được việc làm ở một phòng tranh đương đại, thận trọng mua riêng vài bức rồi chờ xem vận may. Có thể sau một thời gian tôi sẽ đủ tiền để thuê một studio riêng nho nhỏ, sau khi đã trả nợ ngân hàng. Những khởi đầu có lẽ nhỏ bé, nhưng sạch sẽ. Tôi sẽ không bị cùng quẫn, và theo một cách nào đó điều này cho tôi can đảm để đối diện với viễn cảnh Rupert cho mình vào sổ đen. Sẽ ổn thôi. Thực ra, sẽ còn hơn cả ổn.

Trong khi chờ trên đường băng để chạy lên cổng sân bay ở Fiumicino, mọi người Ý trên máy bay đều rút điện thoại ra. Tôi cũng làm theo và nhắn tin cho Dave. Trước đó tôi không dám gọi cho anh, phòng khi có gì ầm ĩ về James, nhưng bây giờ có vẻ đã đúng thời điểm rồi.

“Chào, Judith đây. Mấy ngày nữa em về thành phố. Em mời anh đi uống được không? Rất xin lỗi anh về vụ kinh khủng kia, hy vọng mọi chuyện OK. Jx.”

Anh đáp lại. “Tôi mất việc vì cô đấy. Suy nghĩ đi. D.”

Đột nhiên tôi như quay trở lại hộp đêm Gstaad, chúi đầu vào nghiên cứu dòng tin nhắn lập lờ của bạn trai ai đó. Một cái hôn có nghĩa gì, hai cái có nghĩa gì? Tôi biết không cái hôn nào có nghĩa là gì. Giận dữ. Vì sao Rupert lại sa thải Dave? Anh chỉ làm theo lời nhờ vả của tôi; đó khó có thể là một lỗi đáng sa thải. Tôi nhấn nút gọi ngay lập tức.

“Cô muốn gì, Judith?” Tôi nghe thấy tiếng ti vi vọng tới, nhưng nó không át đi được sự mệt mỏi và chán ghét trong giọng anh.

“Dave, em rất xin lỗi, em không hề biết. Em sẽ gọi Rupert, giải thích rằng tất cả là lỗi của em - em sẽ không bao giờ, không đời nào nhờ anh nếu em nghĩ công việc của anh sẽ bị đe dọa. Em biết chỗ làm này có ý nghĩa thế nào với anh. Rupert không có quyền gì đuổi anh cả,” tôi yếu ớt kết luận.

“Anh ta vẫn đuổi đấy thôi.”

“Em rất xin lỗi.”

“Khỏi cần. Chúng tôi sẽ ổn thôi,” tôi nhớ đến vợ của Dave và càng thấy tệ hại hơn, nếu còn có thể thấy tệ hại hơn.

“Dave, em sẽ đền bù cho anh. Em hứa. Anh bạn Mike của anh có giúp được không? Có lẽ em…”

“Bỏ đi, Judith. Cô lo thân cô đi.”

Anh cúp máy. Tôi thấy buồn nôn, hơn cả khi phát hiện xác chết của James. Tôi biết một người khuân vác được trả lương bao nhiêu và tôi đoán trợ cấp quân đội của Dave thảm khỏi nói. Tôi úp mặt vào lòng bàn tay. Tôi đã gây ra việc này cho anh bằng sự tọc mạch tự cao và ngu ngốc của mình. Tôi định cho anh một nửa số tiền tôi có, ngay khi về thành phố. Nhưng rồi tôi nghĩ đến ngân hàng, tiền nhà và cảm giác của tôi khi ở trong làn nước ở Sardinia, về tinh dịch chua lợm của James trong miệng, về việc tôi vừa làm được ở Geneva và tôi biết tôi không thể. Đơn giản là không thể.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.