Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Hai

❊ ❊ ❊

Cuộc du hành mùa hè xuyên Địa Trung Hải bước vào một nhịp điệu bí ẩn như đội hình đàn ngỗng đang bay. Tin đồn về sự xuất hiện của một người nổi tiếng, Kate hay Kayne nào đó, sẽ khiến loạt du thuyền thô kệch của giới nhà giàu đột nhiên hướng về một bãi biển hay một quán bar nhất định, chẳng khác gì những quán bar hay quán rượu khác: chủ quán tăng giá gấp ba lần trên bảng thực đơn và suốt vài ngày hay vài tuần liền, khách hàng sáng lên trong lớp bụi thần tiên mơ hồ của danh tiếng tưởng tượng, với ý nghĩ rằng nơi này và chỉ riêng nơi này là dành cho họ. Rồi tin đồn kia một lần nữa nhảy sóng, và đoàn du thuyền lại lật đật chuyển mình theo một chuyến rượt đuổi vô nghĩa nữa, bỏ người bản xứ lại với một bầy linh cẩu xâu xé đồ thừa.

Năm nay, địa điểm trứ danh đó là Giacomo gần Gaeta, một thị trấn baroque trên bờ biển phía Nam thành Rome. Vào mười chín, Giáo hoàng Pius IX đã công bố tín điều Vô Nhiễm Nguyện Tội ở nơi này sau khi ngồi thiền trong Nhà nguyện Vàng của Thánh đường Santissima Annunziata, và Tris tuyên bố về bữa tối đã đặt chỗ của chúng tôi cùng với sự kính ngưỡng tương tự. Khi chúng tôi đi theo con hẻm lát đá gồ ghề từ bến cảng đến nhà hàng, không khí quả thực nhuốm một vẻ thần bí. Trước khi đêm tàn, chắc chắn sẽ có người trèo lên bàn nhảy. Giacomo có một tầm nhìn quyến rũ ra khắp bờ vịnh: một bao lơn xây nhô ra đầy kịch tính trên mũi đất nằm bên trên thành phố, nhìn xuống vách đá trải hoa nhài vàng kem, tạo nên một tấm thảm hương thơm bay lượn.

Sau khi chúng tôi đã gảy chán chê món gỏi cá ngừ và cá mú nướng thì là (nếu sắp phải thấy một con cá mú nào nữa, tôi sẽ phải chọc dĩa vào mắt mình), Steve kéo riêng tôi ra ngắm bến cảng và tòa pháo đài khổng lồ của các vị vua Aragon một thời.

“Em thấy vui chứ?” anh ta hỏi đầy trách nhiệm.

“Tất nhiên là vui rồi cưng. Chỗ này đẹp quá. Còn anh?”

“Ừ,” anh ta đáp, nghe không thuyết phục lắm.

Steve có thể chẳng quan tâm chút gì đến mọi người, nhưng tôi thì không thể được. Tôi phải tận dụng số vốn liếng ít ỏi mà mình có, có nghĩa là phải để ý đến những điều chỉnh dù nhỏ nhất trong thế giới xa lạ này, để tìm ra nơi tôi có thể đặt chân trong mối liên kết của nó. Tôi phóng mắt nhìn toàn cảnh một lượt, tìm kiếm thứ gì đó để gợi chuyện với Steve.

“Thuyền của Balensky kìa.”

Nếu tôi có báo với anh ta rằng đồng rúp đang sụt giá thì kết quả cũng chỉ tốt đến thế là cùng.

“Ông ta đang ở đây à?”

“Em đoán thế. Ít nhất thì du thuyền của ông ta ở đây.

Hồi ở Cannes em từng nhìn thấy nó.”

Tôi chưa bao giờ thấy Steve tỏ ra lo lắng, vậy mà anh ta đột nhiên bồn chồn, vô thức nghịch cái núm vú cao su vĩnh cửu của mình, tức là cái điện thoại.

“Anh muốn gặp ông ta.”

“Vì sao?”

“Không nói ở đây được. Để lát nữa về thuyền đã.”

Tôi thấy tò mò, một điều có phần mới mẻ khi ở bên Steve, nhưng tôi giữ im lặng đến khi chúng tôi đã an toàn ngồi trong phòng ngủ của anh ta. Cúi người cởi đôi Sandal để xuống Lanvin khi chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, tôi nhận ra mình đã thôi để ý hay quan tâm xem Steve có nhìn mình hay không. Chúng tôi chẳng khác gì một cặp vợ chồng. Tôi lồng vào chiếc váy ngủ thêu Antik Batik và vỗ xuống chỗ bên cạnh mình.

“Vậy, chuyện này là sao?”

“Anh cần vài thông tin.”

“Và anh muốn em lấy thông tin đó?”

Tất nhiên là anh ta muốn vậy, và tất nhiên việc này rất khác thường. Thế rồi, giống như trên bến cảng ở Portohno, một đợt sóng thanh tỉnh dội đến, tôi thấy mình đã phó mặc cho từng ngày trôi qua. Có lẽ một bác sĩ tâm lý sẽ nói rằng đó là tình trạng sốc chậm, nhưng tôi muốn coi nó là sự nhập vai. Steve chưa từng yêu cầu tôi bất cứ điều gì. Nhưng việc này có thể khiến anh ta lộ điểm yếu, khiến anh ta mắc nợ tôi. Đây là một điểm xoay chuyển tình thế, một cơ hội để thay đổi cục diện trò chơi. Cho đến giờ, tôi vẫn chỉ là một du khách trên chuyến đi này, nhưng bây giờ tôi tự hỏi liệu có thể bắt đầu cảm thấy mình là một người chơi chưa.

“Steve, việc anh muốn em làm hoàn toàn bất hợp pháp.”

“Anh biết.”

Tôi ngồi thẳng dậy từ đống gối tựa. “Không, anh phải cho em biết. Có khi rồi em còn phải khai với quan tòa đấy. Sao anh lại cần thông tin này?”

Steve có vẻ mệt mỏi. “Chỉ là… ông ta đang ở đây, ở đất Ý này. Anh muốn kiểm tra một việc anh vừa nghe được, thế thôi.”

“Việc gì?”

“Khi nào biết rõ anh sẽ nói.”

“Ừm,” tôi thận trọng nói. “Đầu tiên ông ta phải biết là anh cũng ở đây đã. Nếu cần thì đăng lên cả Twitter.”

“Nhưng anh không dùng Twitter.”

“Thôi được. Bảo Tris gọi cho trợ lý của ông ta vậy.”

“Nhưng cậu ấy phải nói gì?”

Ôi trời. Tôi với lấy điện thoại và Google về Balensky. “Ông ta sưu tầm tranh,” tôi vừa nói vừa giơ màn hình ra cho Steve xem. “Giống anh,” tôi khuyến khích. “Bảo Tris nói rằng anh muốn tham khảo ý kiến của ông ta, như thế sẽ khiến ông ta vui.”

“Sáng kiến hay.”

Còn phải nói, Sherlock đây chứ đâu. Tôi hít sâu một hơi, và gợi ý vài điều để hoàn thiện kế hoạch của Steve. Để thúc đẩy được vụ giao dịch này, tôi sẽ cần kiến thức, chưa kể đến một người đánh lạc hướng. Steve có vẻ rất ấn tượng với phương án của tôi.

Trò diễn rất đơn giản, nhưng hiệu quả đúng như tôi hy vọng. Chiều hôm sau, Steve nhảy xuống bể tắm cùng tôi.

“Em có váy dạ hội không, Lauren, váy dài ấy?” Tôi đã ở trên thuyền một tháng, và váy dạ hội có lẽ là thứ duy nhất tôi chưa mua.

“Em không mang theo. Sao thế cưng?”

“Bọn mình được mời ăn tối.” Như mọi khi, Steve vừa nói vừa liếc chương trình Bloomberg trên màn hình phẳng lắp ngay trên mặt nước. “Tiệc đồ đen,” anh ta bực bội nói thêm.

“Ở đâu?”

“Trên thuyền của Balensky.” Anh ta nhướng một bên lông mày vẻ đắc ý rõ ràng.

Kết quả.

“Mai bọn mình sẽ gặp ông ta, ở gần Ponza.”

“Nghe tuyệt quá.”

Từ boong tầng thượng phía trên chúng tôi, tôi có thể cảm nhận được Carlotta đang dỏng tai lên, hay có lẽ ngỏng hai bầu vú lên. Nhũ hoa cô ta có lẽ lắp mạch điện ra đa. Tôi lật người bơi vài sải tay đến gần anh ta.

“Em có thể đi sắm thứ gì đó để mặc.”

“Ừ, em cần thứ gì lịch sự đấy. Bảo Tris lo liệu.”

Carlotta ló mặt qua lan can. “Tớ ghét cậu,” cô ta phụng phịu mấp máy môi, bởi đã bị buộc vào bữa tối lãng mạn dành cho hai người cùng người tình của mình.

“Dẹp đi, Lọ Lem,” tôi gọi. “Hôm nay cậu gặp may đấy. Bọn mình sẽ đi mua sắm.”

Như mọi làng chài xinh đẹp mà chúng tôi đã đi qua trên hành trình dọc theo bờ biển, bến cảng ở Ponza, một dải đảo nhỏ xíu nơi người La Mã từng đến chơi, đã không còn thực sự theo nghề chài lưới nữa. Hầu hết những ngôi nhà xiêu vẹo màu vàng và cam nghiêng mình về phía biển đều có phòng ốc tạm trú trị giá hàng triệu euro, dù một số ít vẫn phơi quần áo ngoài cửa sổ và có những bà cụ ngồi dõi mắt ngẩn ngơ bên ngưỡng cửa. Có lẽ họ là những diễn viên được chính phủ tài trợ để tô điểm cho nơi này. Và cả quảng trường tĩnh lặng nhất trong làng cũng có một hai cửa hàng mà phụ nữ từ dòng tộc trôi nổi của châu Âu thịnh vượng có thể bước vào mặc cả. Tôi kéo Carlotta vào cửa hiệu gần nhất, có một ô cửa kính bày bikini La Perla giá hàng ngàn euro.

“Cậu cần mua váy. Tối nay cậu sẽ là bạn gái của Steve.”

“Ý cậu là, như kiểu, tay ba á?” Tôi không có cảm giác đây là một yêu cầu quá kỳ quặc đối với cô ta.

Tôi cố nén không đảo mắt. “Không. Chỉ để đi dự tiệc thôi. Cậu không phải làm gì cả ngoại trừ tỏ vẻ thắm thiết. Nào, cái này thì sao?”

“Thế còn Hermann? Anh ta sẽ không thích đâu.”

“Tris sẽ lo liệu. Anh ta sẽ được vui vẻ, đừng lo.”

Carlotta chọn một chiếc váy Marc Jacobs dài chấm gót màu trắng với hai sợi dây mảnh tí hin khiến bộ ngực cô ta trông càng ngất ngưởng hơn bao giờ hết. Với mái tóc xõa và một món nữ trang đơn giản trông cô ta sẽ như một nữ thần trong phim Fellini. Tôi chọn một chiếc váy sợi kim loại dài tay cổ điển màu vàng kim, mặt trước rất kín đáo, nhưng khoét hết mặt sau và đổ xuống tận xương cụt. Chúng tôi tìm được sandal da rắn Giambattista Vallia màu nude cho cả hai - tôi cho rằng một bữa tiệc tối lịch sự sẽ miễn cái quy định cấm giày nhảm nhí - và hai chiếc xắc tay da rắn Fendi, màu bạc và ngọc lục bảo cho Carlotta, vàng hồng cho tôi. Carlotta nhìn tôi rút hơn 7.000 euro tiền 500 với vẻ tán thưởng.

“Anh ta thích cậu lắm đấy, Steve ấy.”

“Có lẽ.”

“Mà sao cũng được. Tranh thủ được thứ nào hay thứ ấy.”

Trước khi quay về Mandarin chúng tôi dừng chân ở một quán cà phê, nuốt vội hai chiếc pizza cỡ nhỏ và một cốc kem ngập rượu Baileys và espresso. Carlotta cấu một mẩu da trên khuỷu tay mình.

“Tớ lúc nào cũng đói. Hermann ghét thấy tớ ăn, nhưng hai con tôm với một miếng dưa hấu đâu có tính là bữa trưa, cậu hiểu không? Khi nào tớ già, tớ sẽ béo thả phanh thì thôi.”

Khi chúng tôi lên thuyền nhỏ vào tối hôm đó, Carlotta đã rất nhập vai, vừa khoác tay Steve vừa nghịch cổ áo anh ta. Anh ta trông khá bảnh trai trong chiếc áo vest dự tiệc, dù vào phút chót anh ta vẫn cứng đầu bỏ lại cà vạt. Tôi rít lên với Carlotta bảo cô ta bỏ chiếc nhẫn đính hôn đi và cô ta thả nó vào chiếc xắc Fendi. Tôi nghĩ cô ta sẵn sàng quẳng nó xuống biển, nếu có một cơ may nào để màn diễn tối nay trở thành sự thực. Hermann đã được Tristan lịch sự mời đi lặn ngắm cảnh, một cuộc lặn đêm tới vài cái hang nổi tiếng khó vào, mà Carlotta dù rất tiếc nhưng không thể tham gia vì không có chứng chỉ lặn chuyên nghiệp. Có lẽ tôi sẽ phải xem xét việc kiếm cái chứng chỉ đó mới được.

“Thế cậu đã nghe chuyện hai bố con trong cái hang ở Capri hồi năm ngoái chưa? Họ bị, như kiểu, mắc kẹt, rồi ông bố phải quyết định bỏ lại thằng con để tự cứu mình không thì chỉ có cùng chết với nó, xong rồi…”

“Giời ạ, Carlotta,” tôi nói, “đi với cậu cứ như đi nghỉ cùng Edgar Allen Poe ấy.”

Cô ta ngơ ngác nhìn tôi.

“Không có gì. Trông cậu xinh lắm. Bọn mình sẽ tha hồ vui.”

Đoạn đường trên sông khá dài, vì tàu của Balensky đậu ở ngoài xa, trong vùng nước sâu. Năm tầng boong tàu sừng sững nhìn xuống chúng tôi; trông nó có vẻ to cỡ một trung tâm thương mại, lớn đến mức chúng tôi phải lái vào một cầu tàu nằm bên trong nó rồi được dẫn vào một thang máy lát đồng đưa chúng tôi lên boong. Từ khi ở trên Mandarin đã từng có nhiều khoảnh khắc tôi muốn tạm dừng khung cảnh xung quanh, để nhìn lại mình và nhớ lại đầy hoài nghi cái cảm giác khi tôi xách va li đi dọc bùng binh Picadilly. Đây chính là một trong những khoảnh khắc đó.

Boong tàu lớn nhất được trang hoàng bằng hoa lan màu hồng uốn quanh các lan can và cầu thang. Những khối cầu hoa hồng ướp đậm hương tạo thành một lối đi dài ở giữa, bồi bàn bê sâm banh Krug màu hồng đứng dọc hai bên. Carlotta và tôi từ chối món bánh mì nướng kèm trứng cá muối, nấm truffle và cà chua sấy, đi cùng những đĩa tí hon đựng xốt bologna tôm hùm màu hồng. Balensky đang chờ chúng tôi ở đầu lối đi, trong chiếc áo vest lụa màu xanh đen có đệm vai đang cố sức che giấu sự thật ông ta là một chú lùn. Làn da vàng bủng của ông ta xệ thành từng phiến treo dưới cái trán tiêm Botox, lưa thưa vài sợi tóc màu bùn kỳ quặc được uốn rất cẩn thận. Có lẽ đây là thứ duy nhất tiền không mua được, tôi thầm nghĩ. Bất kể anh ném vào bao nhiêu tiền, da đầu phục chế của anh trông vẫn như một thảm họa hạt nhân. Tôi nghĩ Balensky hẳn phải tầm tám chục tuổi rồi, nhưng khuôn mặt ông ta nham hiểm không tuổi tác. Nghe nói ông ta có một bà vợ và một đàn con giấu giếm ở nơi nào đó, dù những trang tin lá cải can đảm còn tuyên bố rằng ông ta tổ chức những bữa tiệc dành riêng cho nam giới tại biệt thự trùng tu kiểu La Mã của mình nằm ngoài Tangier. Balensky bắt tay Steve với vẻ nhiệt thành của một chính trị gia, rồi cúi xuống hôn cổ tay Carlotta khi Steve giới thiệu cô ta. Tôi đứng phía sau, làm một người bạn bám càng, nhưng vẫn xoay hông cho ông ta nhìn thoáng qua tấm lưng trần của mình trong khi chào.

“Hân hạnh được gặp cô. Cảm ơn vì đã đến.”

“Cảm ơn ngài đã mời tôi. Hoa đẹp quá.”

Mắt ông ta đã nhìn đi nơi khác. Tôi lùi lại để những vị khách tiếp theo được đón tiếp. Sau lưng Balensky, núp trong bóng tối ở chỗ giếng trời, là hai người khổng lồ, thể hình đúng kiểu cầu thủ bóng bầu dục Mỹ, mặc vest không vừa người (vì sao giới tỷ phú lại keo kiệt trong việc sắm sửa quần áo cho vệ sĩ như thế - chắc chắn một thợ may tử tế có thể bố trí được chỗ nhét mấy khẩu súng bí mật chứ?), đeo bộ đàm đứng khoanh tay. Vừa nhìn thấy họ, tôi đã cảm thấy một luồng adrenalin lạnh buốt ngấm vào mình như ngụm đầu tiên của một ly martini tuyệt hảo.

Tôi lùi lại để lẫn vào đám đông, giả vờ vẫy tay chào một người quen, cho đến khi khuất khỏi tầm mắt họ, rồi kín đáo hỏi một người bồi bàn nhà vệ sinh nữ ở đâu. Anh ta đưa tôi đi chậm rãi xuống một cầu thang rồi dọc một hành lang trang trí bằng cá và bản sao của bức bích họa Thánh Peter bắt cá ở Nhà nguyện Cocteau, rồi mở cánh cửa nhà vệ sinh. Tôi nhốt mình bên trong và chờ nghe tiếng bước chân đi xa dần. Nhưng chúng không vang lên. Chết tiệt. Tôi đếm đến sáu mươi, giật nước rồi mở vòi, sau đó để anh ta đưa mình trở lại bữa tiệc, vừa đi vừa đếm số cánh cửa mình đi qua.

Kiếm sơ đồ mặt bằng con tàu của Balensky khá là dễ dàng. Chỉ cần một email từ văn phòng của Steve gửi đến công ty đóng tàu, gợi ý rằng anh ta đang muốn lên đời du thuyền và hỏi một bản thiết kế “tương tự” tàu của Balensky, là vài giờ đồng hồ sau sẽ có ngay một bản vẽ trên máy tính từ những nhà thiết kế mẫn cán. Vì con tàu của Balensky rõ ràng là tàu đóng theo yêu cầu, nên chúng tôi có thể chắc chắn rằng bản thiết kế sẽ khá chính xác. Phòng ngủ riêng là phòng nằm sau cánh cửa thứ ba bên tay phải tính từ nhà vệ sinh dành cho khách, hành lang đầu tiên sau khi xuống cầu thang.

Trở lại boong, Carlotta nép vào vai Steve trong khi anh ta nói chuyện với một người đàn ông đậm người mặc áo sơ mi đính kim cương trước ngực, đầu ngón tay vuốt ve một cô bé tóc vàng tuổi teen khinh khỉnh, như vuốt ve một con chó bông xù. Tôi cố gắng bắt chuyện với một cô gái khác; một người mẫu áo tắm Nam Phi mà chúng tôi từng gặp ở Marina di Massa, kiểu trao đổi thông thường như tiếp theo chúng tôi sẽ đi đâu và đã đến dự những bữa tiệc nào. Tôi thích đôi hoa tai của cô ta, cô ta trầm trồ về đôi giày của tôi.

Tôi và Em Gái Bikini gắng gượng bám trụ cho đến khi chúng tôi được lùa lên boong tiếp theo để ăn tối. Bữa tiệc không lớn lắm, dù trang hoàng ngang với tầm cỡ dạ tiệc khánh thành ở khách sạn Crillon, nhưng chỉ có khoảng hai mươi người ngồi tại bàn tiệc, và Balensky đích thân chỉ định chỗ, đặt tôi ngồi cách ông ta hai ghế về bên phải, đối diện với Steve và Carlotta. Áo đính kim cương ngồi bên trái tôi, và cạnh ông ta, tại chỗ ngồi danh dự cạnh gia chủ, là một diễn viênngười mẫu Ý mặc váy đính kim sa xẻ đến rốn. Tôi nhận ra cô ta từng xuất hiện trên tạp chí Gente. Cô ta có một chuỗi cửa hàng đồ lót và từng hẹn hò với George Clooney. Tôi đoán cô ta được trả tiền để dự bữa tiệc này vì cô ta và Balensky hoàn toàn phớt lờ nhau.

Bên tay phải tôi là một cô bạn gái khác, và cuộc trò chuyện giữa cánh đàn ông bắt đầu vang lên thành từng hồi ngắt quãng, trong khi chúng tôi được phục vụ hàu nướng nhồi trứng cá muối, chim cút quay nhồi pa tê gan ngỗng và thịt bê xốt cá ngừ cùng kem truffle. Hoa bướm hồng và vụn lá vàng trang trí từng món ăn. Những khoảng yên lặng trôi qua trong khi hầu bàn cần mẫn đổi món, rải rác những hồi trò chuyện sôi nổi ngắt quãng từ cánh đàn ông để đáp lại một câu nói của Balensky. Ít nhất chúng tôi còn có ghế mà ngồi, không như những quý tộc Pháp tội nghiệp ở Versailles, bị cấm ngồi khi tiếp kiến đức vua. Tráng miệng là món thạch cánh hoa hồng màu đỏ rực, nặn thành hình bông hoa giống thật đến nỗi chúng tôi như thể ăn món trang trí. Mà có lẽ là thế thật. Tôi lấy làm mừng vì không ai mong đợi gì nhiều ở tôi trong lĩnh vực miệng lưỡi; tiếng thìa lẳng lặng cạo trên mặt đĩa của tôi đang đo đếm từng giây phút trước khi tôi phải hành động. Tôi tận hưởng điều tôi chuẩn bị làm hơn hẳn món thạch pudding.

Khi đám hầu bàn quay lại với cà phê và từng núi bánh macaron Ladurée màu hồng, và cánh đàn ông bắt đầu châm xì gà, tôi xin phép đi vệ sinh, ngay khi đến cầu thang thì tháo giày cầm trên tay và buộc váy lại cho dễ di chuyển.

Trong khi tôi đi xuống, mắt tôi cấp bách dò tìm đám vệ sĩ mà khi rời đi tôi thấy đang đứng sau lưng ghế Balensky. Họ không đi theo tôi. Tôi dừng lại nghe ngóng, kiễng chân vài lần như một vận động viên nhảy cao chuẩn bị chạy lấy đà, nới rộng bước chân, cúi thấp người như chó sói, xuống cầu thang tiếp theo rồi dọc theo hành lang. Mắt quét qua các cánh cửa, một, hai, ba, tôi lướt về phía phòng ngủ riêng như một quả tên lửa, hài lòng với sự linh hoạt đầy tập trung của tay chân mình, trong cơn say của loài săn mồi. Tim đập rộn, tôi dừng lại ở cánh cửa. Sau lưng tôi, hành lang vẫn trống trải. Tôi đẩy khẽ tay nắm, và vào bên trong.

Căn phòng được bọc thảm trắng, hàng chồng lông cáo trắng nằm trên giường. Chắc chắn ông già kia sẽ cần đến chúng; trong này lạnh cóng. Với điều hòa nhiệt độ bật mức cao nhất, cảm giác nơi này như một nhà xác hạng sang. Một cánh cửa ở cạnh giường dẫn vào phòng tắm, một cánh khác mở vào phòng thay đồ, một dãy giày mũi nhọn Rumpelstiltskin tí hon xếp hàng ngăn nắp, đệm giày đúc rất khéo được nhét dưới đế để tăng chiều cao. Ở cuối khu vực thay đồ là cánh cửa thứ hai mà tôi đã thấy trên bản vẽ. Hoặc là một phòng làm việc hoặc một ngục thất riêng. Một lần nữa, tôi đẩy nhẹ tay nắm cửa, có phần chờ đợi một cái dùi đục đá bắn ra khỏi lỗ cửa. Một phòng làm việc nhỏ, chỉ lắp một cái bàn giản dị và một dãy màn hình phủ kín bức tường như của Steve trên Mandarin. Chiếc điện thoại Nokia đã sẵn sàng, dù hai tay tôi toát mồ hôi bất chấp cái lạnh trong phòng đến mức tôi tưởng sẽ đánh rơi nó đến nơi. Tôi di chuyển con chuột và dãy màn hình bật lên.

Bóng đá. Bóng đá khốn kiếp. Steve sẽ không thích thú gì đâu. Tôi vẫn chụp ảnh các màn hình, rồi chụp vài bức về mấy thứ linh tinh trên bàn - một chồng hóa đơn, một hộp xì gà che khuất một nửa những dòng ghi chép nguệch ngoạc, một số báo Spectator gấp lại ở cột báo về rượu vang. Tôi có nên thử mở các ngăn kéo bàn không? Chúng có thể được lắp còi báo động, và Balensky có lẽ có riêng một bể cá mập ở đâu đó cho những vị khách tọc mạch. Có thứ gì đó kêu xào xạo dưới bàn chân trần của tôi, một mẩu giấy A4 từ một tập giấy ghi chú rẻ tiền. Tôi vội vã vo nó lại và nhét vào cái quần lót co dãn Fify Chachnil của mình. Trong khi đang chỉnh lại váy, tôi nghe tiếng người nói chuyện, giọng đàn ông, nói tiếng Nga. Mẹ kiếp. Tôi đang làm gì thế này? Tôi chưa học được gì từ vụ săm soi bức Stubbs hay sao?

Một tiểu đội hình ảnh điên cuồng lướt qua đầu tôi, những đoạn phim cũ quay Balensky tạo dáng cùng một khẩu súng máy mạ vàng, ánh mắt nham hiểm của ông ta khi nhận giải thưởng từ thiện, những cái xác chất đống ở vệ đường trong những cuộc chiến tôi đã đọc sơ qua. Balensky không phải một trò đùa trên truyện tranh, ông ta là đồ thật. Chuyện này là có thật. Người của ông ta chỉ mất một phút để bẻ cổ tôi rồi vứt tôi qua mạn tàu, và nếu chỉ một phần những tin đồn tôi nghe được về ông chủ của họ là thật, họ đã làm chuyện đó quen tay rồi. Chẳng phải mấy cô nàng đi nghỉ say rượu bị chết đuối suốt đó sao? Tôi đông cứng người, cố gắng nín thở, nhưng tôi đang run lập cập như thể vừa bị đấm vào bụng. Tôi quàng tay ôm lấy người và nhắm chặt hai mắt trong một giây, cố gắng ép nỗi sợ ra ngoài.

Nghĩ đi. Không có nơi nào để trốn ngoại trừ lỗ hổng nhỏ xíu dưới gầm bàn. Tôi nhớn nhác nhìn quanh tìm camera an ninh. Tấm thảm trong phòng ngủ tắt mọi tiếng bước chân, nhưng tôi nghe tiếng cửa nhà tắm mở ra. Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp. Tủ quần áo thì hơn là phòng làm việc. Tôi đánh liều chạy băng qua phòng đến gian buồng thay đồ trong khi đám vệ sĩ đang mải nhìn lỗ thoát nước. Họ sẽ vào đây bất cứ giây nào. Tôi tụt quần lót xuống và nhét vào túi xách, cố nhét mẩu giấy vào bao thuốc lá đã vơi một nửa.

Khi tên vệ sĩ đầu tiên mở cửa phòng thay đồ, hắn thấy tôi trần truồng, chỉ đi đôi sandal Valli. “Chào cưng!” tôi kêu lên, lao vào lồng ngực rộng lớn tối đen của hắn. “Em tưởng anh sẽ không bao giờ… Ôi! Lạy Chúa! Tôi rất xin lỗi.”

Chúng tôi nhìn nhau một hồi thật lâu. Tôi cố bắt mình nhìn chằm chằm vào mắt hắn. Nếu hắn thấy thích thú, tôi sẽ sống. Nếu không, tôi sẵn sàng không chỉ cầu xin. Hắn nói gì đó và tên thứ hai bước vào, cả hai cùng bày ra vẻ mặt dữ dằn kết hợp giữa buồn chán và nguy hiểm.

“Cô làm gì trong phòng ngài Balensky thế này?”

“Chờ ngài Balensky,” tôi trả lời, cố hết sức tỏ vẻ cao ngạo, một việc không dễ khi trên người chỉ có đôi giày cao gót mười hai phân và không gì khác.

“Ông ấy bảo cô đến à?”

“Không hẳn. Tôi… ừm… tôi muốn tạo bất ngờ cho ông ấy.”

Tên thứ hai dịch cho tên đầu tiên. Cả hai cùng cười phá lên. Tôi thở ra lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian tưởng chừng phải vài tiếng đồng hồ.

“Cô hiểu cho. Không được phép vào phòng ngài Balensky.”

Tạ ơn Chúa, họ đang tỏ ra lịch sự. Tôi đoán loại chuyện thế này xảy ra suốt.

“Cô có điện thoại không?”

Tôi mở chiếc túi Fendi và đưa cho họ chiếc iPhone, mặt đầy vẻ vô tội.

“Tất nhiên.”

Một tràng trao đổi bằng tiếng Nga nữa, rồi tên thứ hai lại nói.

“Tôi đi kiểm tra điện thoại. Cô ở đây với anh ta. Điện thoại OK, chúng ta không nói gì với ngài Balensky. OK, thưa cô? Cô mở điện thoại đi.”

Tôi nhập mật khẩu điện thoại và hắn đi ra đóng cửa lại. Căn phòng thay đồ hơi chật chội, nhưng chúng tôi không cần mấy không gian cho việc tên kia chuẩn bị muốn tôi làm.

Sau khi lau miệng lên cổ tay áo Turnbull & Asser hồ cứng của Balensky, tôi mặc lại váy và chúng tôi ngồi cạnh nhau trên giường. Sau vài phút lắng nghe tiếng điều hòa nhiệt độ hắn cố gắng mở miệng, “Cô thích bữa tiệc không?”

“Có, cảm ơn anh. Bữa tiệc rất tuyệt.”

Số hai quay lại vứt điện thoại và túi xách cho tôi. Một câu tiếng Nga nữa, chứa từ “Shylukha” - nghe như “slut”, có nghĩa là “đồ điếm”.

“Điện thoại OK.”

“Tốt. OK!” Sao chúng tôi lại nói chuyện như trong phim Nhà Soprano thế này?

“Cô quay lại bữa tiệc ngay đi. Cô em hư!” Hắn vẫy ngón tay về phía tôi.

Hai phút sau tôi đã trở lại boong trên, tóc chải gọn gàng, tim đập bình thường. Tôi hỏi xin một người hầu bàn một ly brandy Alexander để rửa trôi cái vị kia đi. Tôi cầm ly rượu ra lan can và ngắm nhìn sóng biển một lát. Có nhiều điều đáng nói về việc bị bắt nạt khi còn bé. Nói cho cùng, như mọi ký ức đau buồn đã chứng minh đầy đắc thắng, bạn chỉ bị bắt nạt vì bạn đặc biệt. Bạn bị cô lập, nhưng nhờ đó cũng cứng rắn lên. Tôi đã rèn được một bộ khung đặc biệt cho xương sống, một thái độ bất cần đối với những lời nhạo báng thầm thì, thậm chí học được cách thích thú đối với chúng, vì tôi tự nhủ rằng nó khiến tôi khác biệt, và rồi tôi cứ tiếp tục tin như thế. Có lẽ một nhà trị liệu tâm lý sẽ buộc được tôi thú nhận, nhưng tôi chưa bao giờ có tiền cũng như có hứng thú cho việc đó, vì nhận thức về nỗi đau đó, theo thời gian, đã trở thành nguồn động lực phản kháng, một nguồn sức mạnh - dù chỉ cần nghĩ đến từ ấy là tôi đã thấy hổ thẹn. Tôi có thể đoạt được những thứ người khác không thể, và điều đó nghĩa là tôi cũng có thể làm những việc người khác không thể. Tôi đã làm được việc này, và cảm giác nhẹ nhõm thật là kỳ diệu.

Dù sao thì chuyện còn có thể tồi tệ hơn thế này. Tên kia lẽ ra có thể muốn làm hẳn hoi. Và cho dù của quý của hắn chỉ bé như của ông chủ hắn theo tưởng tượng của tôi, thì vẫn sẽ khá là chật chội, khi cái điện thoại thứ hai đã nhét sẵn trong đó.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.