Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Bức Stubbs được đưa ra đấu giá vào mùa đông. Mười triệu bảng qua một người buôn tranh Bắc Kinh mua cho một khách hàng tư nhân. Năm triệu tiền lời vào tay người bán vô hình của Moncada và một cú vả to bằng nguyên quầy sữa của siêu thị Fortnum vào mặt Rupert. Ông bà Tiger rõ ràng không đọc tin về vụ mua bán này, hoặc nếu có thì họ cũng vui vẻ ngậm miệng. Tôi từng thử theo dõi nó, chỉ để xem có ai cần tránh hay không, nhưng nó đã mất dạng. Có lẽ được cất giữ an toàn tại một nơi nào đó cùng vài bức Chagall thời phát xít, sẵn sàng để tái xuất sau vài thập kỷ nữa.

Khi bạn vừa giết một người thì một số việc sau đây sẽ xảy ra. Bạn nhảy dựng lên mỗi khi nghe tiếng radio. Bạn không bao giờ bước vào một căn phòng trống. Âm thanh vo ve về chuyện mà bạn biết sẽ không bao giờ tắt, và đôi khi quái vật xuất hiện trong giấc mơ của bạn. Thế nhưng cùng với sự biến mất của bức Stubbs, mối liên hệ cuối cùng với cuộc đời của chính tôi đã đứt. Tôi nhìn ra rằng cho đến lúc ở Rome, tôi chỉ biết ứng phó, bị xô đẩy theo hoàn cảnh; tôi cứ tin rằng mình có một kế hoạch, nhưng kế hoạch đó chẳng có gì nhiều ngoài việc trốn tránh, bằng bất cứ cách nào. Tôi không còn như thế nữa. Vụ việc với Cameron là một điều đáng tiếc, chắc chắn thế, và da Silva giống như một con ruồi dính trong kem dưỡng da La Prairie, nhưng cùng với thời gian, tôi phát hiện mình hầu như không nghĩ gì về họ. Đằng nào thì cả trăm mối nghi ngờ cũng chẳng tạo thành bằng chứng. Giờ đây tôi đã có cuộc đời mới.

Khi bức tranh được bán, tôi đã sắp đặt xong mọi chuyện. Khi rời khỏi Thụy Sĩ, tôi không biết rõ mình sẽ đi đâu. Vì không tin Sex and the City có giá trị như một bộ phim tài liệu, tôi không bao giờ thấy New York có điểm gì hấp dẫn, và hơn nữa, nhập cảnh vào Mỹ đồng nghĩa với giấy tờ và những phiền hà về thẻ xanh. Tôi cân nhắc điểm đến cổ điển ở Nam Mỹ, Buenos Aires, nhưng tiếng Tây Ban Nha của tôi chỉ như học sinh phổ thông; châu Á thì có vẻ quá xa xôi. Tôi không gặp mẹ nhiều, nhưng không hiểu vì sao tôi không thích ý nghĩ mình ở xa đến vậy. Tôi gửi cho bà một tấm bưu thiếp khi rời Como, nói rằng tôi đang đi du lịch một thời gian. Tôi hơi buồn rằng có lẽ bà cũng không mong đợi gì hơn thế. Thành thực mà nói, châu Âu có vẻ hợp lý hơn nhiều, và chỉ có một thành phố tôi muốn sống - Paris. Tôi từng trải qua năm bước đệm của mình ở đó, dù nó không giống với năm bước đệm tôi được biết ở trường đại học cho lắm. Những việc làm tệ hại bất tận để trả tiền thuê một studio kinh khủng nằm ven Périphérique, chật vật học tiếng Pháp sau ca làm hai giờ sáng, những chuyến thăm bảo tàng Louvre ngày Chủ nhật trong khi tôi chỉ muốn ngủ. Tôi bé nhỏ tội nghiệp. Nhưng thành phố đã ngấm dần vào da thịt tôi theo một cách mà không đâu làm được, và ngay khi tôi có thể tự thỏa mãn bản thân, lần đầu tiên trong đời, đó sẽ là nơi tôi đến.

Khi tôi lên kế hoạch cho mọi thứ, tôi dành hơn một tuần tại khách sạn Kỳ Nghỉ trên đại lộ Haussmann, trong khu vực tôi không thích nhất của thành phố. Những con phố lớn luôn bụi bặm, những tòa nhà văn phòng khô khan và những du khách phong trần thất vọng. Tôi mở hai tài khoản ngân hàng, một cá nhân một công việc, rồi đăng ký xin carte de séịour - giấy lưu trú dài hạn - tất cả đều ổn thỏa. Tôi không cần bản đồ thành phố cũng biết muốn sống ở đâu. Trong quận 5 ở bên sông, nằm phía trên điện Panthéon, trong những con phố chạy tới Luxembourg. Tôi từng đến đó, sau những buổi tìm tòi đầy tính nghĩa vụ tại phòng tranh, để xem người giàu chơi tennis ở vườn Marie de Medici, hoặc ngồi bên đài phun nước Sartre và de Beauvoir gặp nhau lần đầu. Tôi yêu khu vực đó, và nó vẫn nhảy múa trong tôi như reo thần chú, quay cuồng trong mùi hương thân thuộc của hạt dẻ nướng và cây tiêu huyền. Căn hộ tôi tìm được nằm trong một tòa nhà thế kỷ mười tám trên phố TAbbé de TEpée, cạnh phố Saint-Jacques, trên tầng hai, nhìn xuống một khoảng sân lát gạch có một người giữ cửa tử tế, thấp bé và núng nính trong chiếc áo cánh thắt nơ cổ, một mớ tóc vàng rực cứng queo và một phong thái tử vì đạo. Tôi nghĩ thực sự thì tôi chọn nơi này là vì người giữ cửa, nhưng căn hộ có sàn lát gỗ vàng loại cổ, ván xếp bắt chéo nhau như bức tranh Caillebotte nổi tiếng, một phòng tắm rộng mênh mông, tường trắng và những thanh rầm vẽ tranh ở phía trên giường ngủ, hoa văn trang trí thô mộc màu đỏ thắm và xanh ngọc. Rilke đã từng sống trên phố này, theo như tôi đọc được từ cuốn sách hướng dẫn.

Thứ đầu tiên tôi mua là một bức Ule Andresson xấu xí từ phòng tranh Paradise ở New York, một bức toan xanh lục vô vị với một quệt màu phân ở góc. Tôi gửi bức tranh tới văn phòng của Steve trên đảo Guernsey, và gửi một tin nhắn có hình mặt cười rằng “Cảm ơn anh đã giúp em khởi đầu”. Tôi đã theo dõi kết quả của chuyến nghiên cứu nho nhỏ của tôi trên tàu của Balensky qua tờ FT: Steve đã hưởng lợi không ít từ đó. Anh ta giấu giếm vụ giao dịch một cách kinh điển, kiếm lợi cho quỹ của mình trong mối giao hảo với tập đoàn Rivoli, rồi theo dõi phần cổ phiếu của mình tăng vọt lên khi Người đàn ông đến từ Stan mua lại nó. Gọn gàng, và hoàn toàn phi pháp. Nhưng Steve không đáp lại tin nhắn của tôi; anh ta đã lặn đến New York hay Dubai hay Sydney, và tôi ngạc nhiên nhận ra mình hơi phiền muộn. Tôi muốn gửi một ít tiền cho Dave, người bạn khác giới vô tư duy nhất của tôi. Nhưng tôi không nghĩ ra cách nào để làm việc đó mà không lộ liễu. Hơn nữa anh đang giận tôi.

Tôi không thể tiếp tục để yên như vậy nữa. Tôi nơm nớp nhắn tin cho anh, hỏi thăm tình hình của anh. Anh nhắn lại một từ “Bonhams,” với một dấu chấm than và một hình mặt cười. Không có X, nhưng cũng làm tôi nhẹ nhõm. Bonham không bằng được tầm cỡ như hai nhà đấu giá lớn kia, nhưng nó là một nhà đấu giá tử tế và Dave đã có việc làm trở lại. Khi tôi nhắn lại, tế nhị hỏi anh rằng có bất cứ cách nào tôi có thể giúp được không, anh đáp “Phí đánh thuê thôi. X.” Anh từng đùa rằng đáng lẽ anh đã trở thành vệ sĩ tư nhân ở đâu đó như Somalia, giống nhiều đồng đội cũ của anh, và chỉ vì thiếu một chân mà anh thoát khỏi số phận đó. Tôi vui mừng, nhưng không hoàn toàn ngạc nhiên khi thấy anh đã tha thứ cho tôi. Dave đủ khôn ngoan để nhận ra rằng thù oán không phải là cách sử dụng thời gian hiệu quả.

Vậy là sau đó tôi đi mua sắm. Trước tiên là nhà đấu giá Hootel Drouot để mua một bàn viết thế kỷ mười tám, một bonheur du jour* thực thụ có ngăn bí mật ở phía sau và một lớp lót màu đỏ dâu tây chạm khắc, sau đó đến La Maison du Kilim ở Le Marais mua một tấm thảm vuông Anatolia màu đồng và ngọc lục bảo và xanh ngọc, tới Artemide để mua đèn và tới Thonet mua sofa, tới chợ đồ cũ mua một cái tủ đứng thế kỷ mười chín bằng gỗ cẩm lai và một bàn ăn Art Peco. Gentileschi xuất tiền cho một bức Lucio Fontana, hẳn nửa triệu, nhưng tôi mua được. Khi nào đến lúc tôi sẽ bán, và nhà tôi sẽ thành một phòng tranh. Tôi tìm được một bức “cùng trường phái Orazio Gentileschi” Susanna and the Elders, không có gì đặc biệt, chỉ là tác phẩm của thợ học việc, nhưng nó làm tôi thích, không gian lặng yên căng thẳng giữa các bộ phận cơ thể của cô gái đang khiếp sợ, hình khối độc địa của hai ông già bẩn thỉu đang thì thầm trên vai nàng. Tôi treo nó trên bức tường trắng của mình, bên cạnh bức Fontana và bức họa của Cocteau vẽ chân dung nhìn nghiêng của một người da đen, với một con cá thay cho con mắt. Tôi thậm chí còn đóng bảo hiểm cho chúng.

Tiếng Pháp: bàn viết bên trên có ngăn.

Tôi nghĩ tôi sẽ chỉ sống lặng lẽ một năm, tập làm quen với cuộc sống tôi vẫn hằng mơ ước. Rồi sau đó, khi đã có vẻ an toàn, tôi sẽ bắt đầu mua tranh một cách nghiêm túc. Đúng là London và Paris ở rất gần nhau, nhưng những cô nàng xinh đẹp được bạn trai giàu có nuông chiều vẫn chơi trò làm chủ phòng tranh suốt đấy thôi. Đó sẽ là câu chuyện của tôi nếu Nhà Đấu Giá nghe được tin Judith Rashleigh tham gia lĩnh vực này. Và tôi thực sự có ý định làm vậy. Tôi định tập hợp vài tác phẩm không đắt lắm để trưng bày cùng với bức Fontana, đến dự các hội chợ nghệ thuật ở châu Âu để tạo lập quan hệ, rồi bắt đầu buôn bán. Tôi biết cách thức làm việc, và nếu biết kiềm chế việc tiêu hoang, thì dần dần tôi sẽ có thế bắt đầu nghĩ đến việc thuê một phòng trưng bày thực sự, đi đây đi đó tìm kiếm họa sĩ của riêng mình. Nhưng tôi cần phải chờ đợi, cho bản thân thời gian học hỏi, để chắc chắn hơn bao giờ hết rằng những lão già kia sẽ luôn bị đóng khung an toàn trên tường.

Tôi không hề thấy buồn chán chút nào. Đầu tiên, tôi yêu căn hộ của mình khôn xiết. Đôi khi tôi dành đến mười phút chỉ để… vuốt ve nó, rê lòng bàn tay theo các đường nét của gỗ, đuổi theo vệt nắng chạy qua lớp rèm vải thô dọc theo mép răng cưa của tấm thảm dệt. Tôi yêu mùi của nó, quyện lẫn sáp ong với nến Trudon và thuốc lá. Tôi thích mở một chai vang và rót vào một trong những chiếc ly nặng trịch màu ngọc bích phong cách tân nghệ thuật mà tôi tìm được trong một quầy hàng đồng nát ở chợ đồ cũ. Tôi yêu tiếng đóng cửa lách cách nặng nề và sự yên tĩnh bên trong. Đôi khi tôi hạnh phúc đến mức trần truồng xoay tròn dọc theo hành lang rộng từ nhà tắm đến phòng ngủ. Tôi không giải trí ở đó. Cho việc giải trí, đã có cái mà người Paris gọi là la nuit.*

Tiếng Pháp: buổi đêm.

Paris đích thực là một thành phố nhỏ, gọn gàng trong vòng bảo vệ của vành đai xa lộ. Những khu ngoại ô chen chúc những viên chức văn phòng mỏi mệt và đám trẻ trai Ả Rập bạo lực bất trị không được tính là Paris. Như mọi thành phố khác, nó có những bộ tộc riêng của mình, nhưng họ được sắp xếp ngăn nắp như một bộ búp bê Nga, lớp này nằm trong lớp kia, bộ phận mà báo chí gọi là “thiểu số hạnh phúc” nằm ở trong cùng, nhưng tôi không quan tâm đến các bữa tiệc thời trang hay lũ trẻ nhà giàu của bờ Tây Paris, tôi tìm kiếm một thứ cụ thể hơn. Tôi cũng phớt lờ cả những trang quảng cáo bắt mắt ở mặt sau cuốn tạp chí Pariscope. Tôi từng thử vài lần trong năm bước đệm, những quầy bar dưới tầng hầm thưa thớt những gã trung niên chuyên thủ dâm và du khách đi tìm cảm giác mạnh. Tôi không phản đối việc làm tình với người xấu, tôi là người dân chủ, nhưng bây giờ tôi đã có điều kiện để nâng tiêu chuẩn của mình. Vì thế tôi đến những nơi hiển nhiên trước, Le Baron và La Maison Blanche, thậm chí cả Queen cũ kỹ tội nghiệp trên phố Champs và le Cab trong Place du Palais Royal, đi miệt mài và thường xuyên cho tới khi đám bảo vệ ở đó nói “Salut, chérie”* và gỡ dây chăng cửa ngay khi nhìn thấy tôi. Tôi ngồi chuyện gẫu và uống, và mua cocain để phân phát cùng những chai vodka dở tệ giá hàng trăm euro để chia sẻ với những nàng DJ lesbian và những tay chơi người Ý, tập trung vào cánh phụ nữ, luôn luôn là phụ nữ, cho đến khi hòm thư trong chiếc điện thoại mới của tôi đầy những mẩu tin vô nghĩa và dấu hôn và nếu là người khác thì có lẽ sẽ nghĩ cô ta đã có thêm vài người bạn mới.

Tiếng Pháp: chào cưng.

Tôi gặp Yvette ở một bữa tiệc từ ở Castel, đầy những chàng trai mảnh khảnh mặc áo khoác nhung và những người mẫu có khuôn mặt trần trụi đầy giả tạo. Cô đang đội một chiếc mũ Stetson trắng, nhảy trên một chiếc ghế dài, vì nếu bạn điên khùng thì bạn không thể nhảy trên sàn nhà, uống một chai Jack Daniel’s, vẻ khinh khỉnh vung một sợi dây thòng lọng trên đầu một đám trai gay đang thèm nhỏ dãi, mớ tóc tết màu bạch kim lắc lư theo điệu nhạc Daft Punk. Tôi thích phong cách của cô, theo cái cách tôi luôn thích những người độc đáo. Tôi mời cô uống và đến bốn giờ sáng, chúng tôi đã trở thành bạn thân. Cô giới thiệu tôi với đám đông của đêm đó: Stephanie, một người buôn tranh trông như sinh viên triết học; một cặp người mẫu catwalk miền Tây cao mét tám chắc chắn không còn sống ở Kansas nữa; và một chàng tử tước vô danh mặc đồ da Harley tự nhận là một nhà sản xuất phim. Ai nấy đều sáng choang, xinh đẹp.

Sau đó nữa, Yvette đưa tôi đi “tăng hai” trong một căn hộ áp mái ở quận 7, những bức tường đồng dập hoa văn ảo giác và rèm chắn sáng kéo lại để ngăn ánh bình minh, một đám người chen chúc quanh một chiếc bàn bày đầy sách ảnh, quai hàm làm việc hết công suất, mũi dãi sụt sùi, lên cơn phê thuốc trên một tác phẩm hoài cổ của Marc Quinn, bầu không khí vô vị đậm đặc mùi nicotin và rác rưởi. Một cô gái đứng dậy bắt đầu một màn thoát y theo phong cách ấn tượng, lờ đờ nắm lấy cây cột tưởng tượng, giật bỏ vạt áo chiffon màu hồng đào Chloé đã nát bét. Một vài bàn tay, cũng lờ đờ không kém, túm lấy bộ ngực phẳng lì của cô, giật hai núm vú thâm sì như núm vặn trên dàn stereo cổ lỗ.

“Tớ đi đây,” tôi nói thầm với Yvette.

“Sao thế, cưng? Không hợp với cậu à?”

“Tớ thích cái đó” - tôi hất hàm ra phía cô gái u mê đang thọc cái miệng khô khốc vào háng gã gần nhất, bất lực như một con ma cà rồng bé - “nhưng không phải thế này. Cậu hiểu không?”

Yvette gật đầu vẻ hiểu ý.

“Được thôi, cưng. Không chơi kiểu nghiệp dư, đúng không?”

“Không chơi kiểu nghiệp dư, đúng rồi đấy.”

“Ngày mai gọi cho tớ, tớ sẽ đưa cậu đến một chỗ hay hơn.”

Chỗ hay hơn đó là một bữa tiệc tối do Julien tổ chức, người sau đó tôi được làm quen tại hộp đêm của ông ta, La Lumière. Tôi gặp Yvette tại hộp đêm ở Lutetia. Cô tỉnh táo, có điều hơi bồn chồn. Mớ tóc tết hóa ra là tóc giả, tóc thật của cô là một mớ bạch kim bạc phếch, tương phản với màu da xám xịt và chiếc váy Lanvin màu vàng cam mới ra mùa thời trang nám nay, mà cô mặc kèm giày Louboutin da rắn. Tôi nhìn kỹ hơn. Không đồ trang sức.

“Váy đẹp đấy.”

“Mango đấy. Đừng nói với ai.”

“Tớ không nói đâu. Cậu ổn chứ?”

“Một lát nữa là ổn thôi. Cậu muốn thứ này không? Chỉ là thuốc cao huyết áp thôi. Làm cậu chậm lại, đỡ căng thẳng.”

“Chắc rồi.” Tôi nhận rồi nhả viên thuốc nhỏ màu nâu vào ly kir framboise của mình.

Tôi lơ đãng hỏi cô ngày hôm nay của cô thế nào. Cô làm stylish, cô nói. Tôi nói với cô rằng tôi làm việc liên quan đến tranh. Cả hai chúng tôi chẳng ai quan tâm đến ai, khi mà tác dụng của cocain đã yếu đi, nhưng vẫn cảm thấy cần phải làm cho xong thủ tục.

“Thế giờ bọn mình đi đâu đây?”

“Tớ đã kể với cậu về Julien rồi nhỉ? Ông ấy có một hộp đêm ở trung tâm, nhưng mà còn tổ chức tiệc nữa -kiểu hơi đặc biệt.”

“Nghe lý tưởng đấy.”

Lúc mười giờ, chúng tôi bắt taxi lên đồi Montmatre. Tôi có thể thấy cô đang nhìn đồng hồ tính tiền, “ông bạn Julien này,” cô lo lắng thầm thì, “chơi đêm ở chỗ ông ta không rẻ đâu, cậu hiểu không?”

“Đừng lo. Tớ mời cáạu.” Khuôn măjt cô dãn ra thấy rõ. Đồ ăn chực.

Julien đón chào chúng tôi ở cửa của một ngôi nhà ngoại ô kiểu thế kỷ mười chín u sầu. Một người đàn ông nhỏ bé đền bù cho sự thiếu hụt ngoại hình của mình bằng một bộ vest Italia tinh tế và đôi giày đục lỗ Aubercy bóng lộn soi gương được, quá chải chuốt đến mức không thể không làm chuyện bất chính. Yvette giới thiệu hai chúng tôi, và tôi với tay vào túi xách, nhưng ông ta thản nhiên vẫy chúng tôi đi qua sân, “Để sau, tình yêu, để sau.” Bên trong, đèn thủy tinh màu và lò sưởi điện kín đáo khiến không khí ấm cúng mặc cho cái lạnh của tháng Tư. Đôi giày cao gót của tôi bị mắc kẹt; tôi nhìn xuống và thấy mình đang bước lên một tấm thảm Ba Tư. Ghế dài và ghê bành bằng gụ nặng nề, đôn đặt cây cảnh bằng đồng và bàn nhỏ bằng đồng thiếp đã được kéo vào để tạo ra một phòng vẽ ngoài trời. Một người phụ nữ vẻ ngoài lãnh đạm mặc váy đen đang chơi đàn hạc. Trông cảnh này như cảnh của một cuốn tiếu thuyết hạng trung thời Victoria, nếu không có những cô hầu bàn khỏa thân đi vòng quanh phát những khay Sauternes đá và từng miếng pa tê gan ngỗng chảy nước, trên người chỉ mang mỗi ủng cài cúc màu đen, găng tay xa tanh dài màu đen và đội mũ cói buộc dải băng sọc ngang dày màu đen. Có khoảng ba mươi người đang hút thuốc và tán chuyện trong ánh sáng ấm áp của những ngọn đèn Fortuny cầu kỳ, phụ nữ mặc váy dự tiệc đơn giản, trang nhã, nam giới mặc vest đen.

“Oa,” tôi nói với Yvette, và tôi thực lòng nghĩ vậy. Cô mỉm cười, một nụ cười thật lòng.

“Cậu thích hả?”

“Thích lắm. Cảm ơn cậu đã đưa tớ tới đây.”

“Vậy… lát nữa bọn mình sẽ ăn tối, rồi sau đó…”

“Rồi sau đó.” Tôi cười đáp lại.

Yvette chào vài người cô ta quen và giới thiệu tôi. Đám phụ nữ gọi chị rất khách sáo, đám đàn ông thì cúi xuống hôn tay chúng tôi đầy kiếu cách. Không hề có nỗi lo về chuyện bị chất vấn địa vị như trên thuyền Balensky - nếu “sự nghiệp” của Yvette không được như cô ta thể hiện ra, và tôi nghi ngờ như vậy, thì cũng không quan trọng. Sắc đẹp là đủ rồi, và nếu không nhờ bóng tối, thì sẽ chẳng có sắc đẹp nào hết. Chúng tôi chẳng khác gì đang dự một đám cưới theo phong cách cũ, tung hứng bánh mì khai vị và nói chuyện phiếm, nếu không nhờ có những cái nhìn tự tin, đầy tính toán mà khách khứa trao đối với nhau, chiếc ra đa tình dục không ngừng âm ỉ. Một người hầu bàn gõ một cái cồng nhỏ và chúng tôi ngoan ngoãn kéo vào trong, qua một lối vào dẫn đến một cầu thang. Julien lại xuất hiện, “mời các quý cô lên tầng, các quý ông ngồi bên phải, ngay đây này. Voilà, comme ea.* Bữa tối sẽ sẵn sàng trong mười lăm phút nữa.” Tôi đi theo gót giày của Yvette lên trên, đến một căn phòng lớn có bàn trang điểm và ánh sáng rực rỡ, trong đó có một người phụ nữ mặc toàn đồ đen, căng thẳng và nghiêm nghị, miệng xâu đầy đinh. “Cô ta là bàn tay ở Chanel đó.” Yvette thầm thì - les mains* những nghệ nhân khâu tay từng hạt cườrn và từng chiếc lông cho bộ y phục cao cấp. Quanh tôi, phụ nữ đang cởi đồ, gấp quần áo của mình lại để lộ ra đồ lót đắt tiền bằng lụa hồng, khoác lên người bộ kimono nặng nề thêu hoa tinh tế. Không khí nồng nặc mùi nước hoa trộn lẫn vào nhau. Trong khi từng người phụ nữ thắt chặt áo choàng, “bàn tay” nhỏ bé kia lại bận rộn với một chiếc giỏ. Trông cô ta dài ngoẵng và lạ lùng, đứng sừng sững phía trên những đôi vai chùn thấp trong đôi giày cao gót, như những sinh vật thuộc một giống loài khác, mà tôi đoán là chúng tôi phải cảm thấy như vậy. Vừa lẩm bẩm và so sánh kỹ lưỡng, người phụ nữ vừa đính một dải bàng lên chiếc kimono này, thắt một bông hoa vào búi tóc nọ hay cái vòng cổ kia, quấn một sợi dây đính đá hay lông vũ quanh cổ tay khác. Sau khi nhìn tôi hồi lâu, cô ta lục lọi trong giỏ rồi lấy ra một bông hoa dành dành bằng lụa trắng tinh khôi, hoàn hảo đến mức tôi muốn ngửi mùi hương của nó.

Tiếng Pháp: đây này, như thế này này.

Tiếng Pháp: (những) bàn tay.

“Cúi xuống.”

Tôi cúi đầu và cảm thấy các ngón tay cô ta tháo ghim rồi thắt lại búi tóc đơn giản của mình.

“Không cần gì cầu kỳ cho cô đâu, quý cô. Rất giản dị. Phải, như vậy đấy.”

Cô ta lùi lại, cắm thử vào một cái trâm, rồi rút ra.

“Tốt rồi.”

Khi cô ta chuyển sang người khác tôi ngồi xuống một bàn trang điểm. Tóc tôi được vấn lên, với một bông hoa cài trong dải tóc quấn ngang đầu. Tôi được mặc một chiếc kimono màu đồng tối thêu hoa màu trắng và xanh coban, chỉ thêu bằng lụa làm nổi bật ánh sáng nhàn nhạt của cánh hoa. Cái bàn trông như một quầy hàng ở Sephora, bày đủ loại kem và mỹ phẩm. Tôi lấy một miếng bông lau sạch lớp trang điểm trên mặt, vốn trông quá hiện đại so với phong cách ở đây, chỉ thay bằng một dải đỏ sẫm trên môi. Hình phản chiếu của tôi trông xa lạ, tôi thấy những người phụ nữ khác cũng đã được thay đổi. Yvette mặc một chiếc áo choàng đỏ thẫm, có tay áo rộng đến khuỷu, cả hai cánh tay buộc dây vàng bện da đính lông công diêm dúa, như dây buộc chân chim ưng. Người phụ nữ bé nhỏ kia vỗ tay dù cả căn phòng đang yên tĩnh, tập trung đến kỳ quặc, không có lấy một tiếng khúc khích hay cảm thán thường có khi phụ nữ thay đồ với nhau.

“Allez, mesdames.”* Giọng cô ta tỉnh rụi như thể chúng tôi là một nhóm nữ sinh đang bị lùa quanh viện bảo tàng.

Tiếng Pháp: đi nào, các cô.

Gấu váy nặng nề và gót giày nhọn hoắt lướt vun vút và gõ lạch cạch trên mặt sàn lát gỗ. Chúng tôi đi ngang qua hành lang đến một cửa đôi, tiếng rì rầm khe khẽ sau cửa cho biết cánh đàn ông đã ở trong phòng. Căn phòng được thắp nến, giữa các sofa và ghế ăn thấp có kê bàn nhỏ. Cánh đàn ông đang chờ đợi, họ mặc quần lụa xa tanh đen dày cùng áo khoác có khuyết thùa ngang kiếu nhà binh, sợi ngang của vải óng ánh lộng lẫy bù khuyết cho lần áo trong hồ cứng ngắc. Thi thoảng, một chiếc khuy măng séc nặng nề hay một chiếc đồng hồ thanh mảnh lại nhoáng vàng trong ánh nến, một hình thêu chữ lồng thấp thoáng bên dưới một chiếc khăn tay lụa hoa mỹ. Cảnh tượng này hẳn sẽ có vẻ sến súa và giả tạo nếu mọi chi tiết không hoàn hảo đến vậy, nhưng tôi lại thấy như bị thôi miên, mạch đập của tôi chậm và sâu. Yvette đang được một người đàn ông có cổ tay áo gắn lông công dẫn đi - tôi nhìn lên và thấy một người khác tiến về phía mình, một cây dành dành giống của tôi gắn trên ve áo ông ta.

“Vậy cách thức là thế này sao?”

“Khi chúng ta ăn, đúng vậy. Sau đó cô được chọn. Bonsoir.”

“Bonsoir.”

Dáng ông ta cao và mảnh khảnh, dù cơ thể có vẻ trẻ hơn khuôn mặt đã có phần nhăn nheo và đanh cứng, với mái tóc muối tiêu chải ngược trên vầng trán cao và cặp mắt lớn hơi sụp, như một vị thánh Byzantine. Ông ta dẫn tôi đến một sofa, đợi tôi ngồi xuống rồi đưa cho tôi một ly vang trắng, chiếc ly bằng pha lê đơn giản, trong veo và cứng rắn. Nghi thức thì sáo rỗng, nhưng tôi thích từng bước thực hiện của nó. Julien rõ ràng có vẻ thích sự mong đợi. Các cô hầu bàn gần như khỏa thân trở lại với những đĩa nhỏ đựng bánh tôm hùm nhỏ xíu, rồi đến ức vịt xé nhỏ trong một hỗn hợp mật ong và gừng, mâm xôi và dâu tây đựng trong bánh ngói hình khay. Những món ăn mang tính lịch sự, không hề nhằm đến việc đáp ứng nhu cầu của chúng tôi.

“Trái cây màu đỏ làm cái ấy của đàn bà thành mỹ vị, bạn cùng bàn của tôi nhận xét.

“Tôi biết.”

Đôi chỗ có tiếng nói chuyện khe khẽ, nhưng hầu hết chỉ nhìn ngắm và uống rượu, ánh mắt chuyển từ đối phương sang những động tác nhanh nhẹn của các nữ hầu bàn có vóc dáng như vũ nữ, mảnh dẻ nhưng săn chắc, cơ đùi căng đầy trên ống ủng bó chặt. Làm thêm sau giờ múa ba lê chăng? Tôi loáng thoáng thấy Yvette ở bên kia phòng, đang được bón sung nhồi hạnh nhân bằng một cây dĩa bạc nhọn đầu, cơ thể cô ườn ra như một con rắn, một bên đùi thẫm màu lấp ló giữa lớp lụa đỏ. Một cách trang nghiêm, các hầu bàn cầm cây dập nến đi quanh phòng, chỉnh mờ ánh sáng trong một làn mây hình sáp ong, và cùng lúc đó tôi cảm thấy tay người đàn ông trên đùi mình, vừa xoa vừa ve vuốt, không chút vội vã, và đáp lại là sự căng cứng giữa hai chân tôi. Các cô gái đưa ra những khay sơn mài đựng bao cao su, chai pha lê nhỏ chứa dầu thơm monoi, dầu bôi trơn được chắt vào khay đĩa. Vài cặp đang hôn nhau, có vẻ hài lòng với đối tượng được ghép đôi của mình, số khác lịch sự đứng dậy và băng qua phòng để tìm con mồi họ đã chọn từ trước. Váy của Yvette rơi xuống cạnh đôi chân mở rộng, một người đàn ông vục đầu vào cô ta. Tôi bắt gặp ánh mắt cô ta, và cô ta mỉm cười, vẻ kiêu kỳ, trước khi ngả đầu giữa đống gối theo cử động ngây ngất của một con nghiện chìm vào cơn phê.

Hai tay Saint với tới cửa mình tôi. Ông ta dừng lại, cởi áo kimono của tôi và rê ngón tay trên ngực tôi, nhẹ nhàng xoắn đầu vú của tôi. Tôi nghĩ đến cô gái tội nghiệp đêm hôm trước, phê thuốc và rên rỉ trong căn hộ áp mái.

“Cô có thích thế này không?”

“Có. Tôi thích.”

Tôi thích thật. Tôi thích hai bàn tay ông ta trượt trên người tôi, trơn tru như nước. Tôi thích lưỡi ông ta bắt đầu quét trên xương quai xanh của tôi, trên bụng tôi, đến hai cánh môi cô bé của tôi, đổi từ liếm nhẹ thành những cú thọc chắc chắn, ướt át, bén nhọn. Tôi mở chân rộng ra chút.

“Sâu nữa vào.”

Ông ta đổi thành tư thế quỳ trên sàn, một tay vẫn vuốt ve tôi, tầm mắt ngang với hai cánh môi mở hoác của tôi. Ông ta cắm một ngón tay vào trong, rồi hai, rồi ba, mở tôi rộng ra hết cỡ, lưỡi ông ta không phút nào rời khỏi âm hạch. Tôi nhắm mắt, nhưng vẫn không thỏa mãn, tôi muốn hơn thế.

“Ông có bạn không.”

“Có chứ. Đi theo tôi.”

Chúng tôi đứng lên, ông ta nắm tay tôi rồi nhìn quanh. Căn phòng nhung nhúc người, vặn vẹo và xoắn vào nhau, tiếng thở và cầu xin bị bịt trong da thịt. Ông ta gật đầu ra hiệu với một người đàn ông đang bị một cô nàng tóc đen có làn da màu vani cưỡi lên; ông ta nhấc cô ta xuống và miệng cô ta tìm kiếm miệng người phụ nữ tóc vàng bên cạnh, tóc họ hòa vào nhau trong khi hôn, hai tay nắm lấy một người đàn ông khác trong khi anh ta vừa cởi áo khoác vừa cúi xuống giữa họ.

Ngay cả dưới ánh sáng yếu ớt, đầy tâng bốc này, người bạn của Saint trông vẫn có vẻ mệt mỏi, trẻ tuổi nhưng xanh xao, chiếc áo sơ mi thêu chữ lồng hơi cáng trên cái bụng đã bắt đầu phệ ra.

“Quý cô đây cần người giúp đỡ.”

Nếu không phải tôi đang quá hứng, tôi đã phá lên cười. Khi nào họ mới thôi diễn cái kiểu cách lịch sự giả tạo từ thế kỷ trước này?

Anh ta với lấy tay kia của tôi, và tôi cẩn thận bước đi để gót giày khỏi giẫm lên vạt váy kimono trong khi họ dẫn tôi sang một căn phòng nhỏ tối tăm, trọn căn phòng kê một chiếc đi văng thấp, chiếu sáng chỉ bằng cái giá nến có chân. Một lò hương tỏa ra mùi quế và xạ hương đậm đặc, dây da treo từ trên trần nhà thòng xuống như dây leo. Tôi với lấy một sợi, nắm chặt trong hai lòng bàn tay, cảm nhận chiều dài đôi chân mình, ngực tôi căng ra và dựng thẳng dưới lớp lụa mát lạnh, biết rõ rằng mình đáng yêu, mình quyền lực. Tôi gật đầu với Saint và ông ta đứng ra phía sau tôi, lóng ngóng một lát với chiếc bao cao su, rồi ông ta tiến vào trong tôi, thỏa mãn, chắc chắn và rất tự tin, hai bàn tay áp lên mông tôi, đẩy mạnh.

“Cô thích thế này không?”

Tôi gật đầu với Saint, với tay xuống âm hạch, nhắm mắt và thả mình vào nhịp thúc của ông ta. Bàn tay người thứ hai vuốt ve lưng tôi, trong đùi non của tôi. Tôi khép chặt cơ âm đạo, ấn ngón tay vào âm hạch, từng đợt sóng đỏ và đen dội lên tại nơi tâm điểm của tôi, sâu hơn, mạnh mẽ hơn. Tôi lên đỉnh, ấn chặt hông lên của quý ông ta, và cảm thấy cơn cao trào của ông ta trước khi họ đổi chỗ.

“Cô muốn nữa không?”

“Tất nhiên.”

“Tên cô là gì?”

“Tôi không có tên.”

“Tôi muốn đi cửa hậu. Được chứ?”

Saint nằm ra, chống trên một khủy tay. Ông ta giơ lên một đĩa sứ nhỏ đựng dầu bôi trơn rồi nhổm người lên, háo hức theo dõi.

“Cứ tự nhiên.”

Tôi hít sâu một hơi và cắn môi, chuẩn bị cho luồng đau đớn đầu tiên. Anh ta rõ ràng rất tự hào với của quý đẹp đẽ đến không ngờ của mình, và luồn mình vào một cách điệu nghệ, không hề lùi lại cho đến khi đã vào trong hoàn toàn, các ngón tay cắm sâu vào cô bé của tôi cho đến khi chúng kề sát vào vách thịt ngăn cách chúng với cây hàng của anh ta. Tôi hơi rên rỉ, đẩy mình ra phía sau và bắt đầu vận động, phản ứng với áp lực đè lên mình. Tôi thấy ngộp, thân thể chật cứng. Tôi muốn anh ta đưa mình lên đỉnh trước khi xuất ra. Tôi thích thế này. Tôi thích bị khai phá bằng một cây hàng mạnh mẽ; tôi thích hơn nữa khi nó không mang bao và cắm vào cửa sau của tôi, luồng tinh dịch sau cú thọc mở mạnh mẽ đầu tiên. Anh ta phát mạnh vào mông tôi.

“Lần nữa.” Tôi cảm thấy máu trào lên, các dây thần kinh vọt lên đỉnh cao.

Anh ta biết tôi muốn gì, và làm lại lần nữa, góp thêm lực của lưng, khiến tôi loạng choạng và vặn người trên sợi dây da.

“Thích không?”

“Có. Có, tôi thích…”

Cái còng tay không biết từ đâu xuất hiện, một cú móc kiểu quyền anh ngay giữa hàm. Tôi thấy mí mắt giật lên.

“Còn thế này thì sao?”

“Cảm ơn.”

“Dang rộng nữa ra, ngoan lắm, đúng thế đấy.”

Tóc tôi xõa xuống; anh ta cuốn nó thành nút quanh nắm tay mình, kéo đầu tôi ra sau, giật một cái trong khi ấn mình vào trong tôi, để tôi cảm thấy cây hàng anh ta đâm tới tận cổ họng. Anh ta thật tuyệt vời. Tôi tự cắm hai ngón tay của mình vào, cảm thấy phần đầu cương cứng qua tầng vách thịt mỏng manh. Anh ta thúc đến khi tôi lên đỉnh, một lần, hai lần, ba lần. Tôi đổ mồ hôi, xụi lơ như một con rối hỏng treo trên dây da. Anh ta đẩy tôi về phía trước rồi vòng dây dưới cánh tay tôi, trói tôi lại, suốt thời gian đó vẫn làm bên trong tôi. Anh ta nâng đùi tôi lên quanh vòng eo dày của mình, một cánh tay tì chặt lên sườn tôi, để tôi treo trên người anh ta, góc độ khiến anh ta càng vào sâu hơn. Tôi không thể rút tay khỏi âm hạch của mình; tôi đã ngừng đếm. Tôi thở dốc, gầm gừ, muốn anh ta xuất ra, tràn ngập trong tôi, nhưng rồi tôi cảm thấy tay anh ta thả cổ tay tôi khỏi dây, hạ tôi trong tư thế dang rộng xuống đi văng nơi Saint đang nằm ngửa chờ đợi sẵn sàng. Anh ta rút ra. Tôi ướt đẫm đến mức cú đẩy đầu tiên đã đưa Saint vào trong tôi với tốc độ và độ sâu khiến tôi rên lên, rồi tôi ngồi ngửa ra và tìm thấy điểm cực đỉnh của mình, cưỡi trên người ông ta trong khi mặt cúi thấp dưới rèm tóc, giọng nói của bạn ông ta thì thầm du dương bên tai tôi: đúng rồi, thế, thế, em yêu, nhận lấy nó đi, nhận nó vào trong đi, cho đến khi tôi lên đỉnh, trong khi tôi cảm thấy ông ta giật nẩy và phun ra trong tôi và tôi lăn khỏi ông ta, toàn thân ướt đẫm trong lớp áo choàng. Bạn ông ta nhoài người qua chúng tôi lấy một ly rượu, uống một ngụm lớn, kéo tôi lại để tôi mút rượu từ môi anh ta, hương vị mát lạnh lan khắp phổi tôi. Tôi lấy ba điếu thuốc lá từ một cái hộp đã xuất hiện trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh và châm cho mỗi người một điếu. Người bạn kia nắm tay tôi, xoay cổ tay tôi lại để hôn, rồi bước ra khỏi phòng. Tôi tựa vào ngực Saint trong khi chúng tôi hút thuốc, bàn tay ông ta đùa nghịch nhẹ nhàng trên cổ tôi. Tôi thấy như có vàng nóng chảy rực rỡ trong mình. Ông ta rút lấy đầu mẩu thuốc và vươn người tới dập tắt, thả tôi ra. Tôi hôn nhẹ lên khóe miệng ông ta, ngửi mùi hương thuốc lá tươi mới, vấn lại tóc, cắm lại bông hoa bị rơi.

“A était?”*

Tiếng Pháp, ở đây hàm ý: Em đã hài lòng chưa: Em có muốn thêm không.

Tôi cúi xuống, kề miệng lên tai ông ta. “Cảm ơn. Anh tuyệt lắm. Nhưng bây giờ tôi bận rồi.”

“Cứ tự nhiên, em yêu. Chúc vui vẻ.”

Và tôi vui vẻ. Cho tới khi tôi cảm thấy… phải dùng từ gì cho đúng nhỉ? Đã khát. Vài giờ sau, khi Yvette và tôi nắm tay nhau bước ra vỉa hè với túi tiền nhẹ đi một ngàn euro, tôi cảm thấy một luồng yêu mến trào lên đối với cô, biết ơn cô vì đã cho tôi đúng thứ tôi cần. Tấm danh thiếp của Julien đã ở trong túi tôi, cùng với bông hoa lụa nát bét.

“Bọn mình có thể ra đại lộ tìm taxi.”

“Tớ nghĩ tớ sẽ đi Metro. Giờ này tàu vẫn chạy.”

Chúng tôi tỉnh táo và lịch sự lạ thường, như thể việc người này vừa thấy người kia làm chỉ xảy ra trong giấc mơ xa vời. Tôi muốn làm gì đó cho cô.

“Tớ sẽ cho cậu mượn tiền mua vé. Xin lỗi vì tớ không có tiền lẻ. Lúc nào cậu trả lại tiền thừa cũng được.” Tôi nhét một tờ 500 euro nhàu nhĩ vào tay cô. Tiếng chuông của Vương cung thánh đường Sacré-Coeur điểm ba tiếng. Chúng tôi đi qua một tiệm bánh đang đổ ra đường ánh sáng vàng và mùi hương ngọt ngào của bơ và bột khi các bếp lò bật lên.

“Cởi giày ra.”

“Cái gì?”

Tôi liếc nhanh qua cánh cửa, chộp lấy vài cái bánh mì sô cô la nóng hổi vứt vào túi, bột bánh vương vãi khắp nơi. “Bữa sáng. Chạy mau.”

Chúng tôi vọt tới Rochechouart bằng chân trần, bị độ dốc của con đường cuốn đi tới khi không thể nào dừng lại được, Yvette bắt đầu cười và tôi cũng vậy, váy chúng tôi bay lật phật quanh cổ chân, đến khi tiếng cười và nhịp chạy hòa vào nhau, và đâu đó trên đầu chúng tôi một người đàn ông quát lên có chuyện gì vậy, khiến chúng tôi càng cười và chạy tợn, tới khi chúng tôi túm lấy nhau dừng lại ở ven đường, vừa thở dốc vừa dụi mắt. Cống nước cuộn lên luồng nước tía đỏ; chúng tôi ngồi trên vỉa hè, vừa nhúng đôi chân đau nhức vào dòng nước bẩn mát rượi vừa tọng từng nắm bánh sô cô la vào miệng, lúng búng nuốt, hít lấy mùi bơ trên tay.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.