Tôi hầu như chưa bao giờ thức dậy bên một người đàn ông. Rất ít mái đầu từng ngả dưới cánh tay lừa dối của tôi đến tận sáng hôm sau. Lúc năm giờ sáng, mở mắt trong căn hộ của mình, tôi trải qua một khoảnh khắc hoảng sợ ngỡ ngàng trước cái đống đắp chăn nằm cạnh tôi. Steve? Jean-Christophe? Jan? Không phải Matteo. Renaud. Tôi ngửi thấy mùi rượu đêm qua tỏa ra từ da thịt mình, nhưng lần đầu tiên tôi không ra khỏi giường ngay lập tức, mà chỉ lật người lại và nằm đó, lắng nghe tiếng thở nặng nề của hẳn. Tôi ê ẩm, người nhơm nhớp, và dưới tai phải nhói đau, đêm qua khi chúng tôi làm tình hắn đã tát tôi. Vì tất nhiên là chúng tôi đã làm tình. Trước đó hắn đã tước của tôi hộ chiếu và thẻ tín dụng để đảm bảo tôi thực sự không thể đi đâu được, rồi hắn ấn tôi vào cánh cửa đã đóng, vấp chân lên đống hành lý của hắn, tôi chật vật tụt cái quần jean bó chặt, hắn quỳ xuống, mặt hắn ướt đẫm vì cửa mình đã mở rộng của tôi, tay hắn thọc vào trong tôi, rồi trên sàn nhà, hàm răng hắn nghiến lấy hõm cổ tôi. Rồi bằng cách nào đó chúng tôi bò lên giường, cả hai đều đã trần truồng, hắn miết cây hàng đẹp đẽ của hắn lên mông trần bôi thứ dầu dưỡng thể quý giá của tôi và thô bạo đâm vào, một tay kẹp chặt cổ tôi, tay kia vuốt ve âm hạch tôi theo nhịp của hắn cho đến khi miệng tôi tìm thấy cái hõm mềm trong lòng bàn tay hắn và tôi nếm thấy vị máu tanh trong khi hắn vừa xẻ đôi vừa xoa dịu tôi. Thích, dù mớ chăn nệm sẽ phải vứt đi.
Hắn lật người, bụng hắn cọ vào hông tôi. Thật kỳ lạ, vì tôi vốn ưa đàn ông đẹp, nhưng có điều gì đó ở cơ thể phát tướng đó, ở sự rắn chắc bất ngờ của nó, khiến tôi thấy gợi dục. Tôi và đàn ông béo. Tôi nằm ngửa và lắng nghe. Cơn Giận đâu rồi? Cái giọng nói nhỏ bé, bỡn cợt tôi, bảo tôi hãy làm đi, làm ngay bây giờ đâu rồi? Chẳng có gì cả. Thật… bình yên. Mắt tôi lướt sang bên và gặp mắt hắn, khóe mắt hằn nếp nhăn vì giấc ngủ và vì cười.
“Giạng chân ra.”
Hơi thở của hắn chua loét bên tai tôi, nhưng tôi cũng không thấy phiền.
“Tôi nát bét rồi.”
“Mở ra. Tốt. Rộng nữa.”
Tôi dang rộng hai đùi cho đến khi cảm thấy dây chằng căng ra. Hắn mở tôi ra, nặng nề xoay mình lên trên, mặt áp vào vai tôi, đưa mình chậm rãi tiến vào. Cô bé của tôi ướt nhẹp, tham lam, nhưng hắn không vội, chỉ tiến vào sâu hơn, mỗi lần một phân. Ngón tay hắn thọc mạnh vào cửa sau tôi. Tôi thở gấp, nhưng cảm thấy các cơ bắp thả lỏng dần, làm quen. Tôi bị dán chặt vào cơ thế hắn, như một cái lá bị ép trong giấy thấm, các cơ tay chân co giật trong những rung động hợp âm rời rạc. Tôi luồn tay vào giữa hai cơ thể, siết lấy ngọn giáo của hắn, âm hạch và môi cô bé căng lên trong lòng bàn tay tôi, sức nóng trải ra như sóng, xâm chiếm tôi.
“Mạnh nữa lên.”
“Không.”
“Làm ơn đi?”
“Không.”
Hắn ngẩng đầu lên và cơ thịt tôi kẹp lấy hắn, kéo dài thời gian.
“Thả lỏng ra, tôi sẽ cho cô lên đỉnh.”
Bằng tiếng Pháp nghe hay hơn. ]e vais te faire jouir.
“Liếm mặt tôi.”
Tôi thò đầu lưỡi mềm mại ra, liếm hàm hắn, hai má hắn, làm hắn ướt sũng.
“Đúng rồi, thế. Thế đấy, cô ả của tôi.”
Tôi ướt đến mức có thể cảm thấy chất dịch của chính mình chảy trên cặp đùi đau nhức. Nó bắt đầu như một gợn gió nhỏ lướt qua mặt nước, cả cơ thể tôi được vuốt ve bởi làn sóng lăn tăn, cuộn tròn quanh dục vọng nóng đỏ giữa hai chân. Tôi chẳng là gì cả; tôi chỉ là da thịt ở nơi tiếp xúc với hắn. Mí mắt tôi đóng lại, mở ra, đóng lại, tôi nhìn thấy cả cơ thể nhợt nhạt của hắn run lên đạt đỉnh, bàn tay hắn nắm chặt tóc tôi thành một búi. Hắn gầm gừ từ sâu trong phổi, giật người lại, mạch máu trên tay hắn gồ lên xanh rực, tôi để bản thân mình rơi sâu hơn, sâu hơn vào cơn cực khoái, chìm đắm trong luồng tinh dịch của hắn.
Hắn nằm vật trên người tôi, run rẩy, thở dốc. Tôi ôm lấy hắn trong giây lát, cảm thấy mồ hôi lạnh đi dưới tầng lông trên lưng hắn.
“Sao cô lại cười?”
Tôi để đầu run bần bật trên gối. “Vì… vì… như thể, òa!”
“Òa? Kiểu như?”
“OK. Anh là tay cừ khôi xuất chúng. Đáng ngạc nhiên là thế.”
“Đĩ quá. Mấy giờ rồi? Khốn kiếp, không ra thể thống gì’”
“Tôi dậy sớm mà.” Nhưng hắn đã cuộn mình ngủ tiếp. Một phép thử thông minh. Không cần nói gì, hắn đang cho tôi cơ hội để bỏ trốn, nhưng tôi sẽ trốn đi đâu? Hắn sẽ tìm được tôi, và cả hai chúng tôi đều biết thế. Nếu tôi chạy bây giờ, hắn chỉ việc đi báo cảnh sát. Vậy nên tôi nhỏm dậy, tắm cho sạch dấu vết của hắn trên người mình, mặc quần jean và áo len vào, lấy ví và chạy xuống tầng đến với Paris vừa được cơn mưa gột sạch. Hiệu bánh trên phố đang mở cửa. Tôi mua bánh sừng bò bơ và một lọ mứt caramel-muối, sữa, nước cam. Người giữ cửa đang lồm cồm thức dậy trong căn buồng trực; bà ta nhìn lên và tôi mỉm cười chào buổi sáng. Tôi pha cà phê, đặt thìa và dao lên đĩa, rồi bê qua đống chăn đệm nhăn nhúm, ngắm nhìn hắn. Có nét gì êm ả trong nhịp thở phập phồng trên ngực hắn khiến tôi cũng ngủ thiếp đi lần nữa; ít nhất khi chúng tôi thức dậy nắng đã vào khoảng sân và cà phê đã nguội.
Đó là lần cuối cùng chúng tôi tách khỏi nhau trong suốt ba tuần sau đó. Renaud rất nghiêm túc khi nói rằng hắn sẽ không để tôi thoát khỏi tầm mắt - hắn thậm chí còn bắt tôi để điện thoại lại khi đi vệ sinh, và mang nó theo khi hắn đi vệ sinh. Hằng đêm hắn nhét chùm chìa khóa căn hộ dưới gối, dù chúng thường bị rơi ra ngoài. Đôi khi tôi nhét lại xuống dưới gối trước khi hắn tỉnh dậy để hắn khỏi ngượng. Vài buổi sáng đầu, tôi có nhiều việc để làm. Sau khi hắn loạng choạng chạy theo tôi quanh Luxembourg, trong cái áo Nike cũ rích và cái quần thể thao lớn nhất của tôi, hắn đọc báo còn tôi tra các lô hàng và giá bán trên mạng. Tôi cân nhắc Urs Fischer và Alan Gussow, nhưng Renaud nghĩ tôi nên tìm thứ gì danh tiếng hơn. Tôi không đủ tiền mua Bacon, nhưng Twombly và Calder có những tác phẩm nằm trong mức giá một triệu mà Renaud đưa ra. Cuối cùng tôi tìm được một bức Gerhard Richter - một bức vẽ nho nhỏ từ năm 1988 màu đỏ thắm và đen - trong chương trình nghệ thuật đương đại mùa thu ở nhà đấu giá mà tôi từng hay gọi là chỗ kia. Ngoài bức Fontana của tôi, nó sẽ là tác phẩm lớn đầu tiên mà Gentileschi mua. Nhưng tôi lại do dự. Có khả năng Moncada sẽ chọn thứ gì cổ điển hơn.
Tôi giải thích với Renaud rằng tôi muốn xin vài lời khuyên, kể với hắn về Dave và niềm đam mê của anh đối với nghệ thuật thế kỷ mười tám. “Tôi có thể nhờ anh ấy gửi cho tôi vài cuốn catalog không? Của những đợt bán gần đây?”
“Vì sao?”
“Vì tôi muốn biết tình hình buôn bán hiện giờ thế nào. Về lý thuyết, tôi sẽ kiếm lời từ đó.”
“Chúng ta sẽ kiếm lời từ đó. Mỗi người một nửa.”
“Tất nhiên. Tôi chỉ muốn kiểm tra thôi, trước khi đấu giá bức Richter.”
Hắn vứt điện thoại cho tôi. “Cứ tự nhiên.” “Frankie, Judith đây.”
“Judith! Chúa ơi, chào cậu, cậu khỏe không?”
“Tớ khỏe lắm, cảm ơn. Còn cậu?”
“Ôi Judith, thật lạ là cậu gọi đúng hôm nay. Tớ vừa đính hôn!”
“Tuyệt quá! Tớ mừng cho cậu, Frankie, chúc mừng cậu. Anh chàng nào mà may mắn thế?”
“Anh ấy tên là Henry. Anh ấy ở trong đội lính gác. Bọn tớ sẽ đến sống ở Kenya. Vợ lính, cậu tin nổi không?”
“Anh ấy tốt chứ?”
“Ưm, mẹ tớ vui lắm.”
Tôi có thể thấy Renaud đang nhìn tôi dò hỏi. Đã đến lúc đóng màn Jane Austen này.
“Frankie, cậu còn nhớ chuyện tớ nhờ cậu cách đây lâu rồi không?”
“Chúa ơi, tớ biết rồi. Chuyện về Cameron Fitzpatrick đó kinh khủng quá nhỉ? Đăng đầy trên báo.”
“Ừ, tớ biết, kinh khủng. Mà cậu đã mất công giúp tớ như thế để tớ xin việc ở chỗ ông ấy. Chúa ơi, tớ không có ý đó…”
“Không sao. Tớ hiểu mà.”
“Nghe này Frankie, tớ không biết cậu có thể giúp tớ một việc khác không?”
“OK.”
“Cậu còn nhớ Dave từng làm việc ở kho không?”
“Có, anh ấy rời đây lâu lắm rồi.”
“Cậu còn giữ địa chỉ của anh ấy trong hồ sơ không?”
“Để tớ tìm.”
“Frankie, cậu nhắn tin cho tớ được không? Tớ rất xin lỗi lại phải làm phiền cậu, tớ thực sự không muốn cậu gặp rắc rối, nhưng…”
“Không thành vấn đề. Đằng nào tớ cũng chẳng quan tâm, tớ sắp đi châu Phi rồi.” Cô hạ thấp giọng, “Ở đây toàn bọn đĩ không.”
Bọn đĩ. Giỏi lắm Frankie.
Trong khi chờ tin nhắn của Frankie tôi dành thêm chút thời gian trên máy tính, đặt mua hai bản của một cuốn sách trên Amazon mà tôi nghĩ Dave sẽ thích. Một bản cho anh ấy, một bản cho tôi. Hôm sau chúng đến, tạ ơn Chúa vì có Prime. Rồi Renaud dắt tôi tới ngân hàng và đưa thẻ cho tôi. Tôi cố ý gõ nhầm mã số.
“Đống catalog sẽ tốn vài trăm, nhưng máy hỏng rồi. Tôi vào trong rút nhé?”
Hắn đợi ở ngoài hút thuốc, trong khi tôi vào quầy viết cho mình một tấm séc 10.000 euro. Tôi dùng thẻ lưu trú thay cho thẻ căn cước. Họ hơi tỏ thái độ khi đưa tiền, nhưng tôi chỉ ra rằng đó là tiền của tôi, và tôi nhận tiền với mệnh giá 500 euro, nhét gần hết vào áo ngực. Rồi tôi bước ra phố Sèvres, vì tôi giải thích với Renaud rằng tôi muốn gửi quà sinh nhật cho vợ một người đồng nghiệp cũ. Không có gì quá đáng. Tôi không rõ vợ Dave sẽ thích loại mùi hương nào, nên tôi chọn Chanel no.5, một hộp quà từ Le Bon Marché gồm nước hoa, sữa dưỡng thể và xà phòng. Tôi chuồn vào phòng thay đồ của cửa hiệu và trốn trong một buồng để lấy số tiền ra nhét dưới đáy chiếc khay nhựa đựng mấy chai mỹ phẩm. Tôi thêm vào một tờ nhắn ghi vội địa chỉ của tôi ở Paris cùng số trang của mấy cuốn sách. Ở dưới cùng, tôi viết “Thù lao đánh thuê còn nợ”. Renaud đi cùng tôi đến bưu điện, tôi gói hộp quà vào một cái túi gói hàng và gửi theo đường chuyển phát nhanh đến London. Hóa ra Dave sống ở Finsbury. Tôi chỉ có cách cầu khấn rằng anh sẽ hiểu.
Vào buổi tối, chúng tôi ăn cùng nhau, một loại trải nghiệm đầu tiên nữa của tôi. Đôi khi chúng tôi đi dạo tới phố Mouffetard, Renaud nghiêm trang xách một chiếc làn rơm, và mua nguyên liệu nấu ăn. Hóa ra Renaud có thể nấu món risotto tuyệt hảo. Tôi mua cho hắn một bộ dao sứ Nhật Bản để hắn có thể chuẩn bị món osso buco chảy. Hắn rót cho tôi một ly rượu vang trong khi chúng tôi ăn trong bộ pyjama rồi sau đó chúng tôi uống hết chai rượu và nghe nhạc. Đôi khi chúng tôi ra ngoài, đến những nơi nhỏ bé, kín đáo hơn mà chúng tôi cùng thích. Tôi phát hiện mình thích có người bầu bạn; có lẽ hắn cũng thích. Hắn kể với tôi một chút về công việc, về những cuộc gọi của hắn đến New York và LA trong khi tôi đọc sách suốt buổi chiều. Rõ ràng là công việc săn tiền của hắn không hề gay cấn như vẻ bề ngoài. Hầu hết chỉ là chờ đợi. Xác nhận. Tuy nhiên thông thường, chúng tôi chỉ trò chuyện về những bài viết mình đọc được trên báo chí - tôi cố gắng kéo hắn khỏi Le Figaro - hay về những vụ bê bối tình dục mới nhất trong giới chính khách Pháp khi mà thông tin đại chúng của đất nước này cuối cùng đã theo kịp tốc độ ngồi lê đôi mách. Có vài lần chúng tôi đi xem phim, và hắn nắm tay tôi trong bóng tối. Nhưng có một tối, hắn hỏi tôi có muốn đến La Lumière không. Tôi suy nghĩ về chuyện đó.
“Hoặc là Regrattier nếu cô không muốn gặp Julien?”
“Anh thạo việc đấy nhỉ.”
“Tất nhiên rồi, Quý Cô Không Tên.”
Tôi cười và để tóc mình rủ qua gò má, khuấy ly rượu.
“Anh biết không, tôi nghĩ tôi không thích. Tôi… ổn. Chúng ta cứ thế này là được.”
“Chúng ta?”
Tôi chữa lại. “Hiện tại là thế. Đến khi anh nói chuyện với Moncada.”
Renaud với tới và nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai tôi. “Không sao, Judith. Có lẽ tôi thích ‘chúng ta’ đấy.”
Một lần khác, trong khi đang nhồm nhoàm đồ ăn Việt Nam trong một quán cà phê nhỏ xíu ở Belleville, hắn hỏi tôi về Rome. Tôi không cần hỏi cũng biết hắn muốn nói về chuyện gì.
“Tôi tưởng anh bảo trông thấy rồi cơ mà.”
“Tôi thấy đủ. Tôi thấy cô xuống gầm cầu. Tôi thấy cô mặc đồ chạy bộ đi ra. Phần còn lại tôi lấy từ báo cáo của cảnh sát. Thanh tra da Silva.”
“Renaud, anh đúng là tên khốn.”
Hắn nhún vai làm bộ. “Xin lỗiiiii.”
“Nhưng anh biết tiếng Ý?”
“Certo. Ưm, một ít.”
Tôi ngậm một dĩa bún thịt nướng, thầm cân nhắc.
“Sao anh không báo với họ - cảnh sát ấy?”
“Cô là con đường đưa tôi đến với Moncada. Với lại, tôi giải thích rồi, tôi không phải là cớm. Và tôi chỉ… có hứng thú. Về cô, muốn biết kết cục chuyện đó sẽ thế nào.”
Tôi muốn kể với hắn tất cả. Tôi muốn kể với hắn về James, Leanne, mọi chuyện. Tôi muốn kể với hắn về Dave, rằng tôi làm việc ấy vì Dave đã mất việc, nhưng thế không đúng sự thật, và không hiểu sao chuyện đó có ý nghĩa với tôi. Tôi muốn nói với hắn về chuyện luôn phải đứng ngoài, về cảm giác bị mắc kẹt, vì bất kể xuất sắc hay xinh đẹp đến đâu, thế giới này cũng không có chỗ cho một kẻ như tôi. Nhưng thế cũng không đúng sự thật nốt.
“Không phải là vì tiền,” tôi nói. “Tiền chỉ là sản phẩm tặng kèm.”
“Trả thù?” Hắn mỉm cười.
“Không, thế thì quá đơn giản. Không phải trả thù. Không thú vị.”
“Thú vị. Tôi nghĩ, thế đấy, tôi…” Hắn ngưng lại. Có phải hắn đang cố lừa tôi nói ra, bằng cách thú nhận trước một điều gì đó về chính mình? Hắn sẽ không làm một chuyện lộ liễu như thế. Đến lượt hắn ăn một miếng đầy suy tư.
“Thế thì vì sao?” hắn lại hỏi.
Tôi đoán là vì tôi có thể. Vì tôi cần phải xem mình có làm được hay không. Vì sao phải có một logic nào đó? Cũng như sex, con người ta luôn muốn có lý do, để biết mình cảm thấy thế quái nào.
“Để lúc khác tôi nói được không?”
“Được thôi. Bất kỳ lúc nào.”
Dave hồi âm cùng đống catalog, một khối giấy bóng kính nặng trịch chắc phải tốn kha khá tiền cước. Anh chu đáo gửi kèm một hộp xì gà đựng ba thanh sô cô la Wispa, vẫn còn nhớ rằng tôi luôn thích đồ béo thực vật hydro hóa. Tôi thấy ấm áp trong lòng khi mở bưu kiện. Nhưng cuối cùng, nghĩ đến Steve, tôi nói với Renaud rằng tôi sẽ mua bức Richter: tranh đương đại vẫn là lựa chọn không thể tránh khỏi của giới nhà giàu mới nổi. Tôi có phần muốn đến London tham dự buổi đấu giá, thậm chí mời Frankie đi uống rượu mừng, và mặc xác Rupert, nhưng Renaud nghĩ tôi mà dùng hộ chiếu thật thì không được khôn ngoan.
“Cô sẽ sớm có hộ chiếu mới thôi. Tôi đang lo việc đó. Sau khi tôi gặp Moncada.”
Tôi mua một bản Condé Nast Traveller và nghĩ về tương lai. Montenegro có vẻ nhiều triển vọng. Hoặc là Na Uy. Lạnh - thích hợp với kẻ sát nhân.
“Sao tôi không thể ở lại đây?”
“Đừng có ngu ngốc, Judith.”
“Còn tài khoản ngân hàng của tôi?”
“Gentileschi chỉ việc tuyển thêm một nhân viên mới là được.”
Tôi đành hài lòng với việc đấu giá qua điện thoại, dùng tên của công ty. Chúng tôi đến FNAC mua tai nghe và Renaud cài đặt máy tính của tôi tại căn hộ để anh ta cũng nghe được. Nếu tôi mua được bức tranh, người ta có thể gửi đến trong vài tuần. Để đền bù cho việc lỡ buổi đấu giá, tôi ăn diện như đi dự thật. Bộ đầm hai mảnh Chanel, màu đen, với một bông hoa trà bằng da đầy nghệ thuật gắn ở túi hông, tất đùi, giày Pigalle 120 loại cổ điển bằng da thật, tóc búi chặt lên cao, son đỏ mà thực ra không hợp với tôi lắm. Tôi mặc quần lót không đáy Bensimon kiểu thập niên 1970 bên dưới. Tôi thấy hơi ngốc khi ăn diện như thế chỉ để ngồi tại bàn ăn của mình, nhưng cũng bõ cho cái nhìn của Renaud khi tôi bước ra khỏi phòng tắm.
Tôi đăng ký đấu giá online, dưới tên Gentileschi, và nhận được số 38, vị trí đấu giá qua điện thoại. Chúng tôi mua một cái điện thoại trả trước dùng một lần cho cuộc đấu giá, chi tiết ngân hàng mới là thứ quan trọng nếu tôi mua được bức Richter. Vào lúc mười một giờ nhà đấu giá gọi tôi để thông báo cuộc đấu giá đã bắt đầu. Tôi chuẩn bị giấy và bút trước mặt, cũng không biết để làm gì, chỉ cho có vẻ chuyên nghiệp. Tôi đã được xem nhiều phiên bán ở Nhà Đấu Giá, thưởng thức kỹ thuật biểu diễn của giới chuyên gia và vị đấu giá viên lâu năm, phó chủ tịch Nhà Đấu Giá, và tôi cố tưởng tượng căn phòng lát gỗ huyết dụ, sự yên tĩnh căng thẳng của người tham gia đấu giá. Vào lúc 11 giờ 42 chuông điện thoại lại reo; bức Richter đã lên sàn. Renaud chồm người tới máy tính, dưới chiếc tai nghe mái tóc hắn dựng lên như mào vẹt. Tôi tự hỏi ai trong số mấy cô nàng ngạo mạn tôi thường gặp trên lối đi của nhà đấu giá kia đang bày bức Richter. Tôi có một niềm thôi thúc trẻ con được hét vào ống nghe rằng tôi, Judith Rashleigh đây, nhưng tất nhiên tôi không làm thế. Tôi thậm chí còn pha một chút chất Pháp vào giọng nói của mình.
Giá khởi điểm là 400.000. Bức Richter nhanh chóng tăng lên bốn phẩy năm, năm, năm phẩy năm, rồi sáu. Tôi chờ đợi. Giá đấu tiếp tục tăng từng năm mươi ngàn một.
“Có người đấu 750.000, số 38. Bà có đấu tiếp không?” Renaud gật đầu dứt khoát. “Tám trăm.” Hắn nắm tay tôi.
“Rất tốt.”
Tôi không ngăn được mình. Tôi đang phấn khích.
“Số 38? Tôi có giá 850.000 bảng. Bà có đấu tiếp không?”
“Chín trăm.”
Renaud toát mồ hôi, áo sơ mi dính bết vào lưng hắn, bàn tay hắn trơn tuột trong tay tôi, mang theo căng thẳng. Tôi ngồi thẳng lên, tự tin và điềm tĩnh trong bộ cánh hoàn hảo của mình. Bên kia đường dây tôi loáng thoáng nghe thấy người điều khiển buổi đấu giá hỏi có ai ra giá cao hơn không. Tạm dừng.
“Chúng tôi có mức giá 950.000, thưa bà. Bà có đấu tiếp không?”
Mẹ kiếp. “Một triệu. Một triệu bảng.” Chúng tôi đã vào đường chạy thẳng, các vận động viên nhấp nhốm trên lưng ngựa như lũ khỉ, tận lực quất roi cho chặng đua cuối cùng. Toàn thân tôi rạo rực.
“Tôi sắp lên đỉnh rồi,” tôi nói bằng khẩu hình với Renaud.
Tôi biết bà ta đang gật đầu với người điều khiến, một ngón tay giơ lên.
“Một triệu lẻ năm mươi ngàn bảng, số 38. Bà có đấu tiếp không?”
“Một triệu mốt.”
Renaud nhíu mày, đưa tay ra hiệu cắt cố. Tôi phớt lờ hắn; tôi đang phát điên.
“Rất tốt.”
Người điều khiển đang giữ điện thoại, tôi nghe thấy tiếng nói, “Thưa quý vị, tôi có một triệu một trăm ngàn bảng. Một lần…” Tôi nhắm mắt lại, nín thở, ngón tay tôi run rấy quanh ống nghe.
“Chúc mừng bà.”
Tôi ấn nút đỏ, thận trọng ngửa đầu ra và tháo ghim cài tóc.
“Chúng ta mua được rồi.”
“Giỏi lắm.”
Tôi châm một điếu thuốc và gần như hút hết trong một hơi. Rồi tôi đến ngồi trên đùi hắn và tựa lông mày vào lông mày hắn.
“Tôi không thể tin được tôi vừa làm vậy. Tôi không thể tin được,” tôi thầm thì.
“Sao lại không?” Tôi thích điểm đó ở Renaud, không như những người đàn ông khác tôi từng gặp, hắn thật sự quan tâm khi tôi nói một điều gì đó.
“Tôi vừa mua bức tranh một triệu bảng. Tôi. Thật là không tưởng, điên rồ.”
“Thế nhưng cô đã làm được những chuyện khó hơn nhiều.”
Cơn hưng phấn tiêu tan đột ngột y như khi dâng lên. Tôi bước vài bước bực bội quanh căn phòng. “Anh cứ phải nói mãi chuyện đó mới được à? Anh không thể để yên được chắc? Tôi đang làm theo ý anh còn gì?”
Hắn tiến về phía tôi và ngồi sụp xuống cạnh chân tôi, cái tai nghe lố bịch vẫn đang dựng tóc hắn lên trong khi hắn kéo tôi vào gần.
“Tôi không có ý đó. Cô quên rồi à, tôi biết rất nhiều về cô. Tôi đã thấy nơi cô lớn lên, tôi thấy những việc cô hẳn đã phải làm để thoát khỏi nơi đó. Có lẽ ý tôi chỉ là tôi khâm phục cô, Judith.”
“Thật sao? Anh khâm phục tôi?”
“Tôi nói rồi, đừng bắt tôi phải nịnh cô. Nào, tôi nghĩ chúng ta nên đi ăn mừng bức tranh quan trọng đầu tiên của cô. Thứ cô thích ăn nhất ở Paris là gì?”
“Xa lát tôm hùm ở Laurent.”
“Vậy thì tôi sẽ thay đồ. Tôi thậm chí sẽ ăn mặc tử tế. Tôi có cà vạt đấy, cô tin nổi không? Và quý cô sẽ được ăn tôm hùm.”
Nhưng tôi đã cởi váy. Môi cô bé căng lên vì khao khát, phập phồng qua khe hở của chiếc quần lót đen. Tôi ngồi lên bàn và giạng chân ra.
“Hay chúng ta ăn ở nhà?”
Hắn đẩy một ngón tay vào trong tôi, thật đột ngột khiến tôi thở gấp, rồi rút ra chậm rãi, một dải dịch mỏng tanh kéo ra giữa chúng tôi, hắn đưa lên miệng.
“Chúng ta có thể ăn ở nhà.”