Vài tháng sau tôi mới bắt đầu nhận thấy sự có mặt của hắn, tại quán cà phê trên góc quảng trường Panthéon. Từ giây phút nhìn thấy hắn, tôi đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Không có lý do, hắn chỉ là một khách hàng ở một địa điểm dễ chịu của Paris. Trải qua mùa hè oi bức trong thành phố, tôi đã hình thành thói quen bắt đầu một ngày ở đó, sau khi chạy bộ quanh Luxembourg và tắm; nó cách phố l’Abbé de l’Epée một quãng đi bộ ngắn, có tầm nhìn tuyệt đẹp ra khu tượng đài trang nghiêm ở bên phải và xuống khu vườn bên tay trái. nơi đó luôn ngồi đầy sinh viên đại học, tụ thành một đám khói Malboro Lights trong ban công đóng kín cho người hút thuốc, không phải kiểu sinh viên hippy mà là lớp bô hê miêng tư sản từ quận 6 và quận 7, sự giàu có của họ ẩn hiện qua làn da, cú lật cổ áo, các cô gái có mái tóc óng ả buộc trong khán cổ điển của Hermès. Tôi không bao giờ thấy chán cảm giác vui thích khi thấy mình hòa nhập giữa họ một cách hoàn hảo, dù đồng thời tôi cũng không bao giờ nói chuyện với họ. Có vài lần một anh chàng trong số họ gật đầu chào tôi, và tôi lên tiếng chào hỏi vài cô gái, nhưng chỉ có thế. Tôi không thể kết bạn với những người như thế, cho dù có muốn.
Khi bạn chẳng là ai và chẳng đến từ nơi nào thì tốt nhất là biết giới hạn của mình. Con nhà giàu có thể đóng vai Digan, nhưng sự giàu có mang theo những xúc tu dài - nó kết thành một tấm lưới bảo vệ đồng thời cũng là cái bẫy cho những kẻ sơ sẩy. Con nhà giàu có gia thế, có bối cảnh, có quan hệ, họ đặt câu hỏi, vì thế giới của họ hoạt động dựa trên việc định vị được người ta từ đâu đến. Tôi không thể để bản thân mình tiếp xúc với thứ đó. Thế nhưng, tôi vẫn gọi cà phê và cam vắt như ai, và sau một thời gian người bồi bàn tự động mang ra cho tôi mà không cần hỏi, với hiệu suất quen thuộc rất Paris khiến tôi một lần nữa hài lòng cảm thấy mình thuộc về nơi này. Tôi thường mang theo vài catalog đấu giá cùng tờ Pariscope để cập nhật về các chương trình giải trí, các buổi ngắm tranh tư nhân và tờ Le Monde để có chủ đề nói chuyện. Trong trường hợp tôi cần nói chuyện. Tất nhiên, ngày nào tôi cũng lướt một vòng báo mạng để phòng bất trắc.
Hắn không nổi bật ngay lập tức trong đám đông; tôi nghĩ hắn phải xuất hiện được vài ngày tôi mới nhận biết hiện diện của hắn. Nhưng ngay khi biết, cơ thể tôi liền ghi nhận một trạng thái căng thẳng mà tôi phát hiện đã được một thời gian rồi. Không phải một luật sư hay nhân viên ngân hàng bảnh bao, mà là kiểu doanh nhân Pháp ăn mặc vụng về với chiếc áo khoác luôn quá cứng, cà vạt quá sáng màu với tiêu chuẩn của một đất nước vốn nổi tiếng điệu đà. Một kiểu công chức hay nhân viên quản lý bậc trung. Chiếc áo xanh có thêu hình chữ lồng trên cái bụng kém khỏe khoắn có vẻ gần đây mới phệ ra, kiểu béo của một người bận rộn và không có ai yêu để mà chăm chút bề ngoài, nhưng áo sơ mi thì rẻ tiền, cổ tay áo cài cúc, chữ cái đầu tên có lẽ được thêu tại một hiệu giặt là. Tôi bắt đầu quan sát hắn. Không đeo nhẫn cưới, giày rẻ tiền, thường mang một tờ Le Figaro. Hắn gọi espresso suất đúp đi cùng một cốc nước không bao giờ uống. Trông có vẻ hơi thở của hắn sẽ khô và hôi hám. Mất bao lâu tôi mới phát hiện ra hắn đang theo dõi mình?
Đầu tiên, tôi chỉ đoán đơn giản rằng hắn thích mình. Tôi không ra hiệu bằng mắt hay gật đầu chào hắn - hắn chẳng phải dạng tôi thích. Rồi tôi nghĩ có lẽ hắn có chút cảm nắng - hắn luôn có mặt mỗi khi tôi tới và ngồi tại bàn cho đến khi tôi đã hút xong điếu thuốc lá xa xỉ sau bữa sáng, thu thập đồ đạc và đặt sáu euro năm mươi xu vào đĩa. Tôi bắt đầu nhìn qua vai trong khi bước ra cửa và rẽ phải tới quảng trường. Mắt hắn luôn dõi theo tôi từ mép trên báo gập trước mặt. Thế là tôi sợ hãi. Tôi dùng điện thoại chụp ảnh hắn trong khi giả vờ gọi điện thoại và nghiên cứu kỹ tấm ảnh. Tôi vẫn tự nhủ bản thân rằng chỉ để đề phòng mà thôi. Không có gì cả. Một khuôn mặt hết sức bình thường, tôi không nhận ra là ai. Chỉ là một gã trung niên ủy mị có niềm hâm mộ tha thiết với một cô gái có mái tóc lúc lắc theo nhịp bước và đọc báo có gu.
Tôi biết hắn theo dõi mình vào một buổi tối nọ, khi tôi đến cửa hàng tiện lợi Ả Rập ở góc đường mua thuốc lá và thấy hắn ở bến xe buýt trên hướng đến đại lộ, vẫn đang đọc tờ báo khốn kiếp. Tôi cố tự nhủ rằng chỉ là trùng hợp thôi - dù sao thì đây là Paris, một thành phố của những cộng đồng dân cư nhỏ nơi người ta nhận ra người ở cùng khu với mình. Rất có thể hắn sống gần đây, trong một căn hộ 23 mét vuông với một chiếc ti vi màn hình phẳng khổng lồ và ảnh đàn con từ cuộc hôn nhân đổ vỡ bày trên một giá sách Ikea. Nhưng tôi biết. Trong khoảnh khắc nhỏ bé mà thừa mứa khi tôi nhận ra hắn, lũ quái vật nổi lên, cười khùng khục và náo loạn, thò ngón tay ngắt véo thớ thịt lạnh buốt của tôi. Hắn nhìn thấy tôi, và trong tầm mắt hắn tôi thấy bức tường tôi đã biết bao cẩn trọng xây dựng quanh đời mình đột nhiên vụn vỡ, kết cấu vững chắc của nó trở nên hư ảo như không khí.
Tôi cảm thấy mình như thú hoang bị săn đuổi. Tôi có một thôi thúc điên cuồng được lao tới vỉa hè kia và đẩy hắn ra giữa làn xe cộ. Tất nhiên tôi không làm thế. Tôi vào cửa hàng và nán lại thật lâu, mua vài thứ tôi không cần, nước tẩy rửa, kẹo cao su, một túi giẻ rửa bát, lề mề tìm tiền lẻ, thân thiện trao đổi vài câu thăm hỏi với cậu con trai mặc áo khoác da của đôi vợ chồng chủ cửa hàng. Tôi nhìn xuống phố khi rời cửa hàng, một chiếc xe buýt đang rời khỏi bến, nhưng hắn vẫn còn ở đó. Có lẽ hắn sắp gặp ai đó, đang chờ ai đó chăng? Không. Hắn chỉ đang chờ tôi thôi. Tôi cố gắng giữ hơi thở đều đặn, nhưng không khỏi nhìn quanh khi ấn mã số mở cửa. Tôi cất tiếng chào “Bonsoir” với người giữ cửa, dù lúc đi ra tôi chào rồi, để hắn biết rằng có một người khác ở đó, trong trường hợp hắn lén đi theo tôi trong bóng tối chập choạng. Tôi vào căn hộ, thả túi nylon đựng đồ xuống và tựa vào tường. Tôi không bật điện. Dù hắn là ai thì có gì quan trọng? Tôi có thể gọi taxi đến sân bay ngay bây giờ.
Hằng ngày, sau khi quét một lượt tin tức quốc tế trên laptop, tôi đều kiểm tra túi, một cái túi kéo bằng da tôi mua ở một hàng bán dạo của người Tunisia. Năm ngàn euro tiền mặt, bằng đó tiền đô la Mỹ, đã được đổi cẩn thận thành từng phần nhỏ tại khu dành cho khách du lịch ở Khu Latin, cuộn trong tất bông thể thao. Vài bộ quần áo, đồ dùng vệ sinh, vài cuốn sách, một chiếc đồng hồ Rolex quai thép trong hộp và mấy đôi hoa tai vàng màu mè trong trường hợp tôi đến nơi nào đó không dùng được tiền, bản sao các giấy tờ của tôi và giấy tờ của mấy bức tranh. Không phải gói hành trang đào tấu chuyên nghiệp, nhưng tôi nghĩ như thế là ổn rồi.
Thế nhưng tôi vẫn có một cảm giác ghê sợ rằng dù có bay tới nơi nào, khi đèn báo thắt dây an toàn tắt đi, tôi quay người lại sẽ vẫn nhìn thấy hắn, đang quan sát mình. Thôi ngay. Thật điên rồ, thật ngu xuẩn. Nếu hắn đang theo dõi tôi thì đó là vì hắn muốn gì đó. Luôn luôn là vì khao khát hay thiếu thốn. Hãy tìm điểm trung dung, Judith. Tôi lấy điện thoại ra và mở lại bức ảnh của hắn, cùng lúc cuộn nó qua ký ức của mình. vẫn không có gì. Tôi rót cho mình một ly cognac to bự, châm một điếu thuốc. Điện thoại nháy sáng vẻ ngu ngốc lên mặt tôi, khiến tôi phát điên. Mày định gọi cho ai hả, khi mày có một mình giữa đêm thế này? Chẳng ai cả, thế đấy.
Tiếng chuông cửa từ ngoài phố kêu to đến mức dây chuông điện như thể nối thắng tới dây thần kinh của tôi. Tôi dập tắt thuốc lá, đặt ly rượu cẩn thận xuống sàn nhà và bò tới cửa sổ. Một trong những điều tôi yêu về căn hộ này là bệ cửa sổ thụt sâu trong bức tường dày của thế kỷ mười tám; giờ tôi ngồi chếch lên một tấm đệm, nheo mắt nhìn xuống khoảng sân, cố gắng quan sát mà không để lộ bóng. Chuông reo lần nữa. Tôi có thời gian đếm đến mười rồi tôi cảm thấy, chứ không hẳn là nghe thấy, tiếng xung điện trầm thấp kêu lên trong buồng trực. Cánh cửa lách cách mở ra, nặng nề đẩy vào trong. Hắn đã vào. Tôi thấy dáng người hắn trong cửa vào tòa nhà, hằn bóng lên vệt sáng hắt từ chiếc ti vi của người giữ cửa. Không thế biết được hắn nói gì. Rồi tôi thấy người giữ cửa vần mình với vẻ miễn cưỡng tối đa của người Pháp khỏi chiếc ghế êm ái, đi qua cửa buồng trực và băng qua khoảng sân đến cầu thang. Tôi nín thở. Bà ta nặng nề leo lên cầu thang; tôi nghe thấy tiếng bà ta lẩm bẩm bằng tiếng Bồ Đào Nha. Bà ta ấn chuông cửa nhà tôi. Tôi ép mình thật chặt như một con mèo trước khi vồ mồi. Một hồi chuông nữa, rồi trọng lượng đè lên đôi giày Dr Scholls tuềnh toàng của bà ta rút lui, có tiếng kêu răng rắc trên lan can cầu thang, rồi bà ta xuất hiện trở lại, quay về nơi hắn đang đợi. Tôi thấy bà ta phẩy tay vẻ khinh khỉnh, rồi lắc đầu. Hắn bước vào sân, tôi nhận thấy hắn thận trọng đứng thẳng bên dưới ngọn đèn an ninh để mặt mình ẩn đi. Nhưng tôi có thể cảm nhận được hắn đang nhìn. Hắn nói “Merci, madame” với người giữ cửa, ấn nút mở cổng ở cánh cửa chính, rồi bỏ đi.
Tôi mất một lúc lâu mới đứng thẳng lên được. Tôi cảm thấy mình như bà già. Tôi đóng cửa nhà tắm trước khi bật điện và tắm thật lâu, thật nóng, máy móc đi qua từng bước xà phòng, tẩy da chết, dầu tẩy rửa, nước rửa mặt, lột da mặt, dầu gội, dầu xả. Tôi cạo lông chân và nách, bôi mặt nạ dưỡng ẩm, dành vài phút thoa kem dưỡng thể, dầu thơm ở những chỗ cần thiết, khử mùi, nước hoa. Tôi trang điểm kỹ càng - kem lót, kem nền, che khuyết điểm, phấn khối, phấn hồng, gel lông mày, kẻ mắt, mascara, dốc ngược đầu xuống và sấy khô tóc. Không việc gì ngăn được tay tôi run, nhưng cũng giúp tôi đủ bình tĩnh lại để suy nghĩ. Tôi chọn một chiếc váy chữ A ngắn màu xám từ APC, tất đùi có nẹp giữ màu đen, thêm bốt cổ chân, một chiếc khăn quàng, hoa tai kim cương, và áo khoác Vuitton. Tôi gọi đến Taxis Bleus và uống một cốc nước trong khi giữ máy chờ, gọi một xe đến tòa nhà của mình, khóa cửa, vứt chìa khóa vào túi xách, rồi quay lại kiểm tra ổ khóa.
Người giữ cửa vẫn dán chặt lấy một bộ phim truyền hình Brazil. Một người phụ nữ có bộ ngực chuẩn đến không tưởng và cặp mông nhét vào một bộ vest công sở nực cười đang hét lên bằng tiếng Bồ Đào Nha với một người đàn ông để ria mép có vẻ mặt ăn năn. Mỗi lần bà ta la hét, bạn có thể thấy cả phim trường rung lên.
“Xin lỗi bà! Rất xin lỗi vì làm phiền bà, nhưng nãy giờ có lời nhắn nào cho tôi không?”
Đã có một người đến tìm, một người đàn ông, không hỏi được tên ông ta, có điện thoại di động để mà làm gì cơ chứ, người giữ cửa chất vấn, làm phiền người ta lúc đêm hôm thế này, không, không nhắn gì cả, nhưng ông ta hỏi đích danh tôi, cô Rashleigh, cứ làm như bà giữ cửa chẳng có việc gì hay hơn mà làm ngoài việc đi lên đi xuống cầu thang suốt buổi tối ấy, không, chắc chắn không có lời nhắn nào, không nói ông ta có trở lại không và nếu có thì làm ơn trực tiếp ấn chuông cửa nhà cô nhé, đúng thật là, chẳng có ý tứ gì cả. Bà ta nói hoài nói mãi, cho đến khi tôi xin lỗi và đồng ý đủ để cho bà ta bình tĩnh lại và chúng tôi cùng nhất trí rằng con người ta thật là thiếu tế nhị đến kinh khủng, đặc biệt là đối với cái hông đau đớn của người giữ cửa, cho đến khi taxi sốt ruột bấm còi trên phố và tôi rời đi trong một tràng “cô ơi cô à” đầy cảm thông.
Khi tôi đến phố Thérèse thì vẫn còn sớm, mới qua nửa đêm. Tôi từng đến hộp đêm này một mình vài lần kể từ bữa tiệc tại ngôi nhà ngoại ô nọ, và thích cách hoạt động của nó. Chính sách mở cửa của Julien rất dân chủ, nếu không muốn nói là linh hoạt, cân bằng hai thế lực quan trọng nhất trong thế giới về đêm - tiền và sắc đẹp. Bạn càng đẹp, bạn càng phải trả ít tiền, dù tờ hóa đơn được kín đáo trao lại khi khách hàng ra về vẫn khá là đau túi. Chi phí mua được sự bí mật: La Lumière có tiếng là nơi lui tới của một số nhân vật đáng kính tới bất ngờ, mặc dù bất chấp tiếng tăm của họ, hay có lẽ chính vì tiếng tăm ấy, cánh báo chí không bao giờ rình rập bên ngoài cánh cửa đen đơn điệu. Bên trong lại là chuyện khác. Khi bước tới quầy bar và gọi một ly cognac tệ hại (cognac ở những nơi thế này vẫn luôn tệ hại), tôi nhận thấy chiếc ghế dài đã được bọc lại bằng da ngựa vằn, và tự hỏi như vẫn luôn tự hỏi, rằng thứ gì có trước, cách trang trí hay là bản năng. Là do người châu Âu bẩm sinh đã coi da động vật, màu sơn đỏ và da thuộc đen gắn liền với sex, hay đó chỉ là thói quen? Dù người ta khó có thể hình dung một hộp đêm phục vụ tay ba có thể bày biện những màu trung tính trang nhã.
Không có bóng dáng Julien ở quầy bar, nên tôi trượt khỏi ghế và băng qua sàn nhảy đến căn phòng tối. Vài nhóm người đã tụ tập lại trên đi văng. Một cô nàng tóc đen mảnh khảnh đang nối thành một vòng tròn phức tạp với ba gã đàn ông, một người trong miệng cô ta, một người phía sau, một người bên dưới, tiếng thở dốc đều đặn đầy thỏa mãn của cô ta lún sâu vào những bức tường bóng lộn. Dù vậy, tiếng rì rầm và hồng hộc trong phòng vang lên khiêm tốn, không phô trương; khách hàng đến đây để làm chứ không phải để biểu diễn. Một thanh niên rất trẻ nhìn lên tôi vẻ mong đợi, mái tóc màu cà phê rủ ngang quai hàm rắn chắc. Có lẽ là Nam Mỹ chăng? Tôi cũng không ngại gì, có điều tối nay tôi không có thời gian. Tôi do dự lắc đầu và bước dọc hành lang qua các buồng thay đồ cá nhân, những cánh cửa sơn mài đen của chúng che khuất vòi tắm, gương và một bộ đồ vệ sinh Aqua di Parma chu đáo. Tôi thấy Julien khi trở lại quầy bar. Ông ta gật đầu chào khi tôi tiến lại.
“Tôi không xuống dưới đâu,” tôi giải thích. “Ông có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với ông.”
Julien có vẻ bối rối và hơi khó chịu. Chuyện này không theo lệ thường. Nhưng tôi thấy ông ta cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Tôi theo ông ta tới một gian sảnh nhỏ treo rèm nhung. Tôi rướn người trên mặt quầy, để ông ta nhìn thấy bó tiền 500 euro trong bàn tay đeo găng của tôi.
“Tôi xin lỗi vì làm phiền ông,” - đêm nay rõ ràng là đêm phải nói lời xin lỗi - “nhưng tôi cần biết: có ai đến đây tìm tôi không? Một người đàn ông chẳng hạn? Chuyện này khá quan trọng.”
Julien không chút vội vàng, tận hưởng sự chú ý của tôi.
“Có, cô Lauren. Đã có một người đàn ông đến tìm cô.
Ông ta có ảnh.”
“Ảnh?”
“Vâng, ảnh chụp cô và một quý cô khác.”
“Trông cô ta thế nào - người kia ấy?”
“Tôi không thể nói được, cô ạ.”
Tôi đưa một tờ tiền.
“Hình như mái tóc cô ta hơi lạ. Màu đỏ thì phải?”
Leanne. Khốn kiếp. Chắc chắn phải là Leanne.
“Còn người đàn ông? Ông có nói là ông biết tôi không?”
Mắt Julien nhìn vào tờ tiền thứ hai. Tôi hơi khép ngón tay lại.
“Tất nhiên, tôi đã nói với ông ta rằng tôi chưa bao giờ gặp cô.”
“Ông ta có nói gì nữa không? Bất kỳ điều gì?”
“Không. Không nói gì cả. Ông ta chỉ nói những gì cần nói.”
Tôi đưa tiền, ông ta đút vào túi trong khi vẫn không rời mắt khỏi mắt tôi.
“Cô có muốn để lại số điện thoại không? Tôi có thể báo cho cô biết nếu ông ta quay lại.”
Tôi tự hỏi Julien nghĩ ông ta đang lừa phỉnh ai. Tôi tự hỏi gã kia đã đưa ông ta bao nhiêu tiền. Có tiếng nhạc vẳng lên từ dưới tầng hầm, tiếng gót giày một phụ nữ băng qua cửa. Dưới kia, thật dễ để người ta nhìn thấy con người thật của bạn, chính vì thế nó lại càng dịu dàng đến kỳ lạ. Cả hai chúng tôi đều biết thế, Julien và tôi. Ông ta trao đổi dựa trên sự khác nhau giữa hai thế giới. Tôi không thể trách ông ta tội tham lam.
“Không, cảm ơn ông. Có lẽ hẹn lần khác gặp lại ông.”
“Luôn hân hạnh, thưa quý cô.”
Tôi chậm rãi bước về phía dòng sông, băng qua bảo tàng Louvre đến bờ kè. Luôn xinh đẹp đến nực cười, Paris. Tôi chưa ăn tối, nhưng tôi không đói. Tôi gọi Yvette, cô ta không trả lời, vì không ai còn nghe điện thoại nữa, nhưng vài phút sau cô ta gọi lại.
“Chào cưng.”
Đã lâu chúng tôi không nói chuyện, kể từ bữa tiệc tại ngôi nhà ngoại ô lần trước, nhưng mọi người đều là tình yêu của nhau trong thế giới buổi đêm. Có tiếng nhạc và nói chuyện ồn ã ở bên kia đầu dây. Cô ta đang ở một khu vực hút thuốc ngoài trời nào đó, chen chúc dưới ánh đèn mờ ảo cạnh lò sưởi bập bùng.
“Tớ cần cậu giúp một việc. Cậu có thể nhắn cho tớ số của Stéphane được không?”
“Stéphane? Cậu sắp mở tiệc à?”
“Ừ. Đại loại vậy. Tiệc kín ấy mà.”
“Được thôi. Chúc cậu vui vẻ. Gọi cho tớ nhé, cưng!” Tôi đợi tin nhắn đến, rồi tự mình nhắn một tin.
“Tôi là bạn của Yvette. Tôi cần nhờ anh một việc. Vui lòng gọi tôi vào số này nhé? Cảm ơn.”
Vẫn chưa thể đối mặt với căn hộ vào lúc này, nên tôi rẽ trái đến Le Fumoir. Khoảng một tiếng sau Stéphane mới trả lời, lúc đó tôi đã uống ba ly Grasshopper và cảm thấy mình bình đẳng hơn với thế giới.
“Cô là bạn của Yvette à?”
“Vâng.” Tôi ngờ rằng anh ta sẽ chẳng nhớ ra tôi từ hộp đêm bao lâu về trước, nhưng tốt nhất vẫn nên giả làm ai đó, giữ khoảng cách. “Tôi là Carlotta. Cảm ơn anh đã gọi lại cho tôi.”
“Thế cô cần gì à?”
“Vâng. Cho một người bạn. Nhưng không phải thứ thông thường. Một thứ… nâu?” Tiếng Pháp của tôi vẫn chưa đủ để dùng cho những vụ này; tôi thấy thật khôi hài.
Anh ta do dự.
“Tôi hiểu rồi. ừm, tôi có thể kiếm được cho cô.
Nhưng tối nay thì chưa có.”
“Tối mai cũng được.”
Chúng tôi thống nhất là anh ta sẽ gặp “bạn của Carlotta” vào lúc tám giờ trong quán cà phê ở điện Panthéon. Tôi không sợ người bạn ham đọc Figaro của tôi sẽ có mặt ở đó. Chắc hắn đã gói ghém đồ đạc và bắt chuyến bay Eurostar đầu tiên về London, mong sớm được báo cáo kết quả với kẻ thuê mình. Hắn đã nhìn thấy tận mắt, đã xác định được tên và địa chỉ của tôi. Với bức ảnh chụp hình tôi và Leanne trong tay, chắc chắn là hắn từ London đến. Ai đó ở London đang tìm tôi. Tôi bắt đầu hối tiếc về mấy ly Grasshopper. Tôi cần giữ đầu óc tỉnh táo.
Tôi ép mình dậy lúc sáu giờ trong tình trạng bất an và thiếu ngủ. Bộ đồ chạy của tôi nằm ngay cạnh giường, không có cớ gì thoái thác. Khi tôi về nhà trời bắt đầu mưa, nhưng lúc này mặt trời cuối mùa thu đã thành một vầng vàng thủy tiên trên bầu trời và thành phố trông tinh khôi như vừa được tẩy trần. Đến vòng chạy thứ hai quanh Luxembourg tôi đã thấy khá hơn, chạy vài lượt nhanh, gập bụng trên cỏ, và duỗi người. Tôi chạy chầm chậm về đến phố l’Abbé de l’Epée, điểm qua một lượt kế hoạch trong ngày. Lên quận 10, nơi có những cửa hàng chuyên bán tóc giả nữ Phi châu, đến hiệu thuốc ở Belleville, dừng chân ở quán cà phê để lên mạng tra cứu, cửa hàng sâm banh Nicolas gần chỗ tôi ở để mua một chai, một cuộc hẹn với bác sĩ. Những việc đó sẽ chiếm gần hết thời gian của tôi. Tôi cho mình một giờ để tắm và thay đồ chuẩn bị đi gặp Stéphane.
Kể từ lần cuối cùng tôi mua hàng ở Toxteith, ngành buôn ma túy đã tiến xa. Điểm mới đầu tiên, Stéphane là người da trắng. Tôi đứng bên ngoài bất chấp tiết trời ẩm ướt theo sau một ngày mùa thu hoàn hảo, nguy cơ có mưa, nhưng khi anh ta tấp vào trên chiếc Lambretta cổ điển tôi không nhận ra anh ta ngay giữa đám mọt sách. Gầy gò và nghiêm chỉnh, với kiểu tóc thập niên tám mươi cùng cặp kính dày gọng đen, anh ta đang cố gắng hết sức để trông không giống một gã bán ma túy. Tôi thấy anh ta chậm rãi quét mắt khắp đám đông dưới mái che và hơi nhổm dậy để mái tóc tôi sáng lên dưới ánh nắng. Mái tóc giả hơi xấu xí, nhưng tôi đã cố hết khả năng, cuốn nó thành một búi rối bù để trông có vẻ tự nhiên, quấn chặt chiếc khăn quàng Sprouse quanh cổ để che phần gáy. Tôi ăn mặc thoải mái nhưng cố ý trang điểm dày, và chúng tôi nói chuyện bằng tiếng Anh. Tôi tự hỏi giọng nói cũ của tôi sẽ giống thật đến mức nào sau bằng ấy lâu, nhưng tôi đoán Stéphane cũng không nhận biết được chính xác. Anh ta ngồi xuống chờ người đến cho anh ta gọi espresso, rồi đặt một bao Camel Light lên bàn, cạnh bao Malboro Gold của tôi. Anh ta mỉm cười khuyến khích - anh ta có thực sự nghĩ trông tôi ưa nhìn không nhỉ?
“Vậy là cô biết Yvette hả?” anh ta hỏi. Tôi thả lỏng, không còn lo anh ta nhận ra mình.
“Biết sơ sơ. Carlotta là bạn tôi.”
Chúng tôi ngồi yên lặng trong chốc lát.
“Ừm, chúc vui vẻ. Cô có muốn lấy số của tôi không?” “Có chứ.”
Tôi nhập số vào máy. “Tôi không định ở đây lâu, nhưng ai mà biết được.”
“Vậy thì chào nhé.”
“Chào.”
Anh ta đạp đổ chiếc xe ga trong khi mải kiểm tra điện thoại, chắc chắn là để tìm địa điểm giao thuốc tiếp theo. Có lẽ anh ta có một ứng dụng trên điện thoại, tôi thầm nghĩ. Tôi đợi đến khi anh ta đi khuất, rồi vào nhà vệ sinh để gỡ mái tóc ra. Trông nó hơi ghê và quái gở khi bị nhét trong túi, nhưng nếu có nguy cơ gặp phải Leanne trên đường về nhà thì tôi không thể liều được.
Nếu hỏi làm sao tôi biết Leanne sẽ xuất hiện, tôi cũng không thể nói rõ được. Bằng cách nào đó, tôi chỉ biết đó là điều hiển nhiên. Nếu da Silva định bắt tôi, anh ta đã bắt rồi, chứ không cho tôi thời gian để biến mất. Giả sử anh bạn mới của tôi có đầu mối liên lạc ở London, và căn cứ vào mái tóc mà Julien nhắc tới, thì London có nghĩa là Leanne. Tận sau mười giờ cô ta mới xuất hiện, lúc đó tôi đã bắt đầu nghi ngờ bản thân. Tôi bắt đầu thấy buồn nôn; có lẽ sự yên tâm của tôi đối với da Silva là sai lầm. Tôi đã tắm và mặc pyjama trắng vào, đồ của nam, mua ở Charvet. Người giữ cửa đã được lót tay trước một bó hoa cúc bọc giấy bóng kính xấu ỉn, để giảm nhẹ sự bất tiện của việc đưa khách lên phòng tôi ghé thăm lúc tối muộn. Tôi đã thắp nến, rót một ly rượu đỏ tĩnh tâm, bản concerto số 21 cho piano của Mozart đã bật trên dàn stereo, cuốn tiểu thuyết mới nhất của Philippe Claude mở trên thành sofa. Tôi sắp có một buổi tối nghỉ ngơi yên tĩnh dễ chịu. Reng, cạch, reng. Tiếng người nói, giày Scholl loẹt quẹt, lạch cạch, loẹt quẹt, gót giày lách cách trên nền đá, “mời đi lối đó”, lách cách lách cách trên cầu thang, reng.
“Chúa ơi! Leanne! Ngạc nhiên làm sao! Vào đi, vào đi. Bao lâu rồi ấy nhỉ, hơn một năm rồi! Lâu quá đi! Trông cậu tuyệt lắm! Vào đi.”
Thực ra, tôi lấy làm mừng mà nhận ra rằng trông cô ta không tuyệt. Cô ta gầy, nhưng khuôn mặt xanh xao và phù thũng, một đám mụn trên cằm được phủ bằng lớp che khuyết điểm dày cộp. Tóc cô ta vẫn đỏ rực, nhưng những dải highlight vàng đã mất, khiến làn da cô ta càng nhợt nhạt hơn. Cô ta đeo chiếc túi Chanel chúng tôi mua ở Cannes, nhưng nó đã tàn tạ đi, chiếc áo khoác nâu của cô ta mua ở cửa hàng đồ may sẵn và đôi giày mòn vẹt ở phần gót nhọn.
“Trông này, hoành tráng.”
“Nhà thuê ấy mà.”
Tôi dõi theo ánh mắt cô ta quanh căn phòng. Cô ta sẽ không biết rằng chiếc sofa đen đơn giản kia là của Thonet, hay bức tranh Cocteau kia là tranh thật, nếu cô ta có từng nghe đến Cocteau, nhưng khi chiếu theo ánh mắt cô ta, tôi thích thú thấy rằng căn hộ của tôi vang lên tiếng hát của gu thẩm mỹ, và của số tiền trang trải cho nó.
“Dù sao thì cậu có vẻ rất ổn đấy nhỉ.”
Tôi cụp mắt. “Cậu nhớ anh chàng có cái du thuyền không. Steve ấy? Ừm, từ đó đến giờ tớ và anh ấy có thi thoảng hẹn hò. Anh ấy đỡ cho tớ. Với cả tớ có việc làm mới rồi, công việc môi giới tử tế. Cũng… được.”
Cô ta với tay ra và kéo tôi vào một cái ôm đẫm mùi hương Prada Candy.
“Mừng cho cậu, Jude. Mừng cho cậu.” Giọng cô ta có vẻ thật lòng.
“Uống một chút đi. Nếu biết cậu đến tớ đã chuẩn bị Roederer rồi,” tôi cười. Tôi vẫy tay về phía ly rượu đầy của mình và lấy cho cô ta một ly từ trong tủ. Cô ta uống một ngụm dài rồi lục túi tìm thuốc lá. Tôi ngồi cùng cô ta trên sofa và chúng tôi châm thuốc.
“Cậu thế nào? vẫn ở hộp đêm hả?”
“Ừ. Nhưng tớ cũng hơi chán chỗ ấy rồi.” Giọng cô ta đều đều hơn trước đây, nghiêng về chất giọng London ở cửa sông; nó khiến cô ta có vẻ già đi, không còn sôi nổi nữa.
“Cậu đến đây từ bao giờ? Sao cậu lại ở Paris?”
“Một anh chàng ở hộp đêm mời tớ đi nghỉ cuối tuần.” Tôi vui vẻ đáp lại. “Hay quá! Chỗ cậu ở đẹp không?” “ừ, thích lắm. Cái gì de la Reine ấy nhỉ? Ở quảng trường ấy?” Hoàn hảo; cô ta nghĩ tôi tin lời cô ta. “Thế, ừm, rồi tớ nghe nói cậu đang ở đây nên tớ đến thăm xem sao.”
“Cậu nghe nói tớ đang ở đây. Phải rồi.”
Tôi để yên lặng trùm xuống cho đến khi cô ta nhìn tôi vẻ cầu khẩn, lúng túng.
“Gặp cậu tớ mừng lắm,” cô ta lí nhí. “Bọn mình đã rất vui, đúng không? Ở Cannes ấy?”
“Ừ. Lúc ấy vui thật.”
Bản nhạc số 21 rõ ràng là dành cho những lúc thưởng thức nghiêm túc, nhưng có chút gì đó trong sự căng thẳng của nó, không gian lững lờ giữa các nốt nhạc, khiến tôi đau nhức. Tôi bước qua tấm thảm bằng chân trần, rút điện thoại khỏi nơi sạc, để cô ta thấy tôi tắt nó đi. Không nói một lời, cô ta lấy điện thoại của mình và cũng làm như vậy. Tôi chìa tay ra và cô ta đưa nó cho tôi, như thể bị thôi miên. Tôi đặt hai chiếc điện thoại cạnh nhau trên bàn. Tôi ngồi xuống đầu kia của sofa, nhấp rượu, quỳ gối, cúi người tới trước.
“Leanne. Làm ơn nói cho tớ biết vì sao cậu tới đây. Rõ ràng không phải là trùng hợp. Sao cậu biết được tớ đang ở Paris, lại còn biết cả địa chỉ của tớ? Cậu gặp rắc rối à? Cần tớ giúp không?”
Tôi có thể thấy cô ta đang suy tính xem nên kể với tôi bao nhiêu, so sánh với những điều cô ta nghĩ tôi đã biết. Mà hiện giờ thì tôi không biết gì mấy.
“Leanne. Chuyện gì vậy? Tớ không thể giúp được cậu nếu cậu không chịu nói với tớ.”
Tôi không hỏi gì khác. Chúng tôi ngồi trên sofa như bác sĩ tâm lý và bệnh nhân, cho đến khi bản nhạc đi đến đoạn kết duyên dáng, kéo dài.
“Có một gã đến hộp đêm hỏi thăm. Hắn có ảnh. Lấy từ thẻ an ninh ở chỗ cậu làm việc hồi trước.”
Tôi nói bằng giọng cứng rắn hơn một chút. “Thế cậu nói với hắn những gì?”
“Chẳng nói gì cả, tớ thề. Tớ câm như hến ấy. Olly nhận ra cậu, nói trông cậu không giống một người có tên Judith. Nhưng tớ chỉ nói là cậu đi rồi. Không gì khác, tớ thề.”
“Sao cậu phải thề? Có vấn đề gì thế?”
“Tớ không biết. Tớ tưởng hắn đến là vì… ừm… cậu biết đấy… James. Thế nên tớ ngậm miệng. Nhưng có một đứa khác, nó mới đến hộp đêm vài tuần, sau khi cậu đi. Ashley. Tóc vàng, rất cao? Nó bảo nó biết cậu.”
Ashley. Ả điếm ở bữa tiệc tại quảng trường Chester.
Toàn là những ngạc nhiên khốn kiếp. Tôi nhìn Leanne, lúc này đang uống ly rượu thứ hai, hút thuốc liên tục. Tôi thấy áy náy. Tôi tin cô ta, cô ta đã giữ im lặng. Và tôi đã bị lộ vì một ả người Slav khốn khiếp mà lần cuối cùng tôi gặp miệng cô ta đang tọng của quý người lạ.
“Rồi có chuyện gì?”
“Họ bỏ đi nói chuyện riêng. Rồi hắn rời đi. Tớ cố dò hỏi xem họ đã nói gì, nhưng con kia là đồ đĩ ngạo mạn. người Nga có khác. Dù sao thì, mấy đêm sau nó cũng biến. Bị đuổi. Bị bắt quả tang với khách.”
“Dễ hiểu. Thế còn gã kia, tên hắn là gì?”
“Cleret. Renaud Cleret. Hắn là người Pháp.”
Nếu Ashley là một cú sốc, thì tin này như một cú đấm vào bụng dưới. Tôi cười điên dại.
“Có gì buồn cười vậy?”
“Không có gì, không có gì đâu Leanne. Xin lỗi cậu. Chỉ là, đúng là cái tên đặc Pháp, cậu biết đấy. Renaud Cleret. Như tên trong phim rẻ tiền ấy. Sao cũng được.”
Rồi cô ta kể nốt phần còn lại. Rằng cô ta phát hoảng lên, đinh ninh rằng chuyện về James đã lộ ra rồi. Cô ta nói cô ta cố nhắn tin cho tôi, nhưng tất nhiên là tôi đã đổi số. Thế là cô ta đến British Pictures, đánh liều hỏi nhân viên lễ tân cho đến khi họ để cô ta vào gặp Rupert.
“Sếp cũ của cậu ấy? Cái người cậu từng bắt chước điệu bộ ấy? Gặp rồi mới thấy cậu bắt chước giống hệt.”
Và Rupert bảo cô ta rằng anh ta tin tôi đã dính vào một vụ lừa đảo, rằng họ cần tìm tôi, một phần là để phòng khi tôi đang lấy uy tín của Nhà Đấu Giá ra chơi, một phần vì lo cho tôi. Thật cảm động làm sao. Anh ta ngầm gợi ý rằng những chuyện này có thể trở nên rất nghiêm trọng, rằng có lẽ tôi không biết tôi đang đùa với lửa. Vậy nên họ thuê Cleret để tìm tôi, anh ta giải thích. Và bây giờ thì đã có Leanne, bạn cũ của tôi. Cô ta có thể thử nói chuyện với tôi không? Cleret sẽ cho cô ta biết địa chỉ của tôi; cô ta chỉ cần ghé qua. Họ sẽ trả tiền vé đến Paris, và một chút bồi dưỡng nữa. Anh ta nhấn mạnh rằng đây là việc khẩn cấp, rằng anh ta lo lắng cho sự an nguy của tôi. Thật lòng mà nói thì Leanne đang làm chuyện tốt cho bạn đấy.
“Bồi dưỡng bao nhiêu? Cứ nói đi, đừng ngại.”
“Hai ngàn bảng?”
“Ba mươi đồng bạc”*, tôi nói, nhưng cô ta chỉ nhìn tôi ngơ ngác.
Theo kinh Tân ước, Judas đã phản bội Chúa Jesus để lấy ba mươi đồng bạc.
“Dù sao thì tớ chẳng tin họ. Tớ làm như tớ tin, tớ làm ra vẻ ngu ngốc như họ tưởng. Cái gã Cleret kia cho tớ địa chỉ của cậu tối qua, nói là tớ phải đến ngay.”
“Hắn đâu rồi?”
“London. Hắn là người Pháp nhưng sống ở London.” “Thế là cậu đến đây.”
“Ừ.”
Tôi uống một ngụm rượu nữa, rót thêm cho cô ta một chút. Cô ta ngồi hơi thẳng lên, lòng tự tin được phục hồi nhờ việc thú nhận, đôi mắt gian xảo lấp lánh nhìn tôi.
“Thế, giờ tớ đã kể với cậu rồi đấy, cậu có gì để kể với tớ nào?”
“Cậu có ý gì?”
“Ý tớ là, tớ không phải loại mềm yếu đâu. Tay Rupert kia nói cậu dây vào chuyện gì đó. Anh ta nói một người đã bị giết ở Rome, đó là lý do anh ta lo lắng như vậy.”
“Người nào?”
“Cameron Fitzpatrick, anh ta bảo thế. Tớ tìm trên báo với các trang tin mạng rồi. Một gã bị giết. Cameron Fitzpatrick, ở Rome. Không lâu sau khi cậu rời miền Nam Pháp. Ông ta là dân buôn tranh, như cậu ấy, Jude. Và cái gã Cleret này, hắn nói cậu từng ở Rome. Cậu đã ở đó. Khi chuyện đó xảy ra.”
Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Làm sao Cleret biết được chuyện đó? Khoan đã, thở đi. Tên tôi hẳn đã xuất hiện trong báo cáo của da Silva, dù trên báo không nhắc đến. Đây là chuyện ai cũng biết, và có lẽ gã Cleret này là kiểu thám tử gì đó. Tạm thời hãy tập trung vào chuyện trước mắt cái đã.
Leanne có thể không biết gì, nhưng cô ta không ngu ngốc. Nói về cơ may kiếm tiền, cô ta như một con chuột ngửi thấy vết thương hở vậy. Tôi thực sự ấn tượng trước việc cô ta có thể chắp nối nhiều mảnh nhỏ như vậy lại với nhau, nhưng thực tình - cô ta mong đợi gì cơ chứ? Rằng tôi sẽ thú nhận tất cả và để cho cô ta khống chế mình ư?
“Thế thì sao? Tớ có ở đó đấy. Tớ còn phải nói chuyện với cảnh sát Ý nữa. Kinh khủng lắm. Tớ chỉ hy vọng ông ta nhận tớ vào làm. Ý tớ là, chuyện xảy ra với ông ta thật là kinh khủng, tội nghiệp ông ta. Tớ đoán Rupert cũng biết tớ ở đó rồi, cho dù anh ta không nói với cậu. Có lẽ chính từ đó anh ta mới nghi ngờ, nhưng thế thì đã sao nào? Đáng lẽ anh ta có thể tự liên lạc với tớ, chỉ cần hỏi tớ là được. Cần gì cái trò mèo chuột ngu xuẩn này. Ý cậu là gì chứ?”
“Vì sao Rupert lại tha thiết muốn nói chuyện với cậu thế? Sao anh ta lại mừng rỡ khi gặp tớ thế?”
“Tớ biết thế quái nào được? Biết đâu anh ta mơ tưởng được làm tình giá rẻ cũng nên.”
Câu nói đó như một cú tát vào mặt cô ta, nhưng cô ta bỏ qua.
“Tớ không đến đây để cãi nhau với cậu, Jude. Cậu đang dính vào việc gì đó, đúng không? Vì thế mấy tên kia mới muốn tớ nói chuyện với cậu để tìm hiểu. Nhưng bọn mình có nợ gì bọn đĩ quý tộc ấy đâu? Bọn mình đã làm chuyện đó ở Cannes, đúng không? Bọn mình làm cùng nhau? Thế nên tớ nghĩ có lẽ tớ có thể giúp được cậu. Hai vẫn tốt hơn là một mà, đúng không?”
“Bọn mình đã làm gì hả? Cái việc mà mình làm với nhau ấy? Tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì.”
“Thôi nào Jude…”
Tôi cố không để vẻ khinh bỉ hiện lên mặt, và gần thành công. Tôi cố nở một nụ cười khô khan, thẳng thắn.
“Nói toẹt ra đi, Leanne. Cậu không đến đây vì Rupert, cũng chẳng phải vì cậu muốn qua mặt anh ta. Cậu cần bao nhiêu? Để giữ mồm giữ miệng về chuyện James, để quay về với Rupert và nói với anh ta rằng cậu không tìm được tớ, vì đó là chuyện cậu nghĩ tớ đang sợ, đúng không? Bao nhiêu?”
Tôi không bao giờ biết được ả chó cái khốn khổ ngu ngốc ấy muốn bao nhiêu vì nửa tá benzodiazepine tôi trộn khá khéo léo vào chai Madiran đã phát huy tác dụng và đầu Leanne ngửa ra đệm ghế. Ly rượu đã vơi một nửa của cô ta nghiêng trên bàn tay rũ rượi và đổ lên đùi cô ta. Thuốc an thần kết hợp giảm cân: các bác sĩ Pháp thật biết chiều khách. Đó là lý do vì sao phụ nữ Pháp không béo bao giờ. May mà sofa của tôi màu đen.
Giá mà tài xế taxi ở Pháp cũng chiều khách như giới y sĩ. Tôi mất cả thế kỷ mới vỗ được Leanne về trạng thái tạm coi là tỉnh táo và đổ chút nước vào họng cô ta. Tôi mất một thế kỷ nữa vừa dìu vừa cõng cô ta xuống cầu thang và dọc theo đại lộ, rồi đợi như tới vĩnh hằng mới có một xe taxi tấp vào, và rồi tài xế lại không chịu chở vì trông cô ta rõ ràng là say ngất ngư và anh ta sợ cô ta sẽ nôn ra hàng ghế giả da đẹp đẽ của mình. Tôi hy vọng cô ta không nôn; tôi không thể để chuyện đó xảy ra. Tôi lẩm bẩm động viên cô ta đừng lo lắng, không có vấn đề gì, chỉ là uống hơi nhiều rượu một chút thôi, cậu sẽ ổn cả thôi. Tôi đưa được cô ta lên chiếc taxi thứ hai, cô ta lại bất tỉnh ngay lập tức, mê man dựa trên vai tôi. Đường tới Place des Vosges ở bên kia sông không xa lắm. Chỉ vừa kịp cho tôi lục tìm chìa khóa phòng trong túi xách cô ta và đưa một tờ hai mươi euro cho người tài xế là chúng tôi đã đến nơi. Việc vác cô ta qua quầy lễ tân còn tồi tệ hơn thế, bởi trọng lượng cơ thể cô ta trên vai này và cả hai chiếc túi xách của chúng tôi khoác trên vai kia, chưa kể đến cái ô to tướng tôi mở ra để che cô ta khỏi mưa, còn cánh tay trái tôi vòng qua lưng cô ta và tôi loạng choạng bước tới thang máy. Nếu có ai nhướng mày tôi sẽ chỉ đáp bằng vẻ áy náy rằng cô ta là người Anh, nhưng đang có một đoàn du khách Nhật Bản vừa đến và cô lễ tân cùng nhân viên khuân vác đều bận. Phòng cô ta ở trên tầng ba, tôi phải đặt cái ô xuống để nhét chìa khóa vào ổ, còn Leanne thì sắp tụt hẳn xuống sàn nhà, đôi chân cô ta choãi ra như chân rối.
Tôi cởi áo khoác cô ta ra và thả cô ta lên giường, đệm vài cái gối sau lưng cho cô ta nửa nằm nửa ngồi. Tôi treo lên tấm biển thân thương Không Làm Phiền và khóa cửa lại, bật ti vi lên, chuyển kênh đến MTV, để âm lượng không lớn quá. Khi tôi quay lại giường cô ta rên rỉ và mí mắt động đậy khiến tôi giật mình, nhưng mấy giây sau cô ta lại mê man. Tôi đeo găng tay cao su khử trùng vào và lôi mấy món đã sắm ở Belleville ra khỏi túi cùng với cái thắt lưng đen co dãn đính kim loại mua ở H&M, rồi đến bao thuốc Camels tôi lấy từ quán cà phê, tôi cũng thó cả một chiếc thìa ở đó. Tôi cầu Chúa rằng Stéphane không lừa tiền tôi - tôi không có thời gian thử trước món này, dù quả thực tôi có muốn phê vài tiếng để giết thời gian, nhưng Yvette tin anh ta; chắc hẳn anh ta phải tin cậy được. Tôi đã từng thấy người ta làm việc này, gần đây nhất là Lawrence ở quảng trường Chester khốn kiếp. Tôi cởi bốt của Leanne ra, lấy một chai Evian và một chai Johnny Walker nhỏ từ trong tủ lạnh rồi rót một ít whiskey vào họng cô ta. Hầu hết chảy xuống má, nhưng không quan trọng.
Tôi thực sự, thực sự không thích kim tiêm. Rihanna đang hát về kim cương trên bầu trời. Tôi cầm cái bật lửa Cartier và một cục bông trên tay. Món thuốc kia có màu trà đặc. Dùng răng kéo cáng cái thắt lưng, tôi bơm vào đoạn khuỷu tay trái cô ta nửa số thuốc tôi mua của Stéphane, thế là dư thừa rồi. Cô ta giật lên một chút khi tôi đâm vào tĩnh mạch cô ta, nhưng tôi ấn chặt vai cô ta xuống và tôi rất khỏe. Tôi theo dõi vài phút trôi qua, đến khi cơ thể cô ta ngừng thở. Một cách ra đi nhẹ nhàng.
Đây là lần thứ hai tôi chứng kiến một người chết đi. Tôi có thể chiếu một đoạn phim quay nhanh trong đầu mình - Leanne với mái tóc tự nhiên màu hạt dẻ ở trường, váy xếp ly ngắn tới đùi, Leanne khuấy ly coctail ở Ritz, Leanne và tôi nhảy trong hộp đêm ở Riviera. Tất cả quay cuồng trong hạnh phúc và thê lương. Nếu tôi là loại người đó. Hoặc tôi có thể nghĩ về âm thanh vang lên khi đầu một con bé mười ba tuổi đập xuống nền gạch đỏ trong hội trường thể dục, một bóng người mảnh mai với mái tóc kẹp cầu kỳ đứng đó và chẳng thèm làm gì. Nhưng tôi cũng không phải kiểu người đó. Vậy nên tôi đợi cho tới khi cơ thể Leanne ngừng mọi hoạt động, rồi tôi đợi thêm một lát nữa, và trong khi đợi tôi mở điện thoại Leanne ra. Tôi nhớ ngày sinh nhật cô ta, tôi giỏi như thế đấy. Cô ta cũng hai mươi bảy tuổi, như tôi. Tôi gọi Stéphane bằng điện thoại của cô ta rồi cúp máy trước khi anh ta nghe. Tôi chép một số di động ở Pháp từ máy cô ta sang máy mình, rồi nhẹ nhàng tụt khỏi giường, để cô ta đổ nghiêng xuống, và cẩn trọng lục qua đồ đạc cô ta bằng đôi tay đeo găng; cái túi kéo trên giá hành lý, đống mỹ phẩm trong nhà tắm. Có một tập danh thiếp trong ngăn nhỏ của cái túi Chanel, có lẽ là những khách hàng tiềm năng từ hộp đêm Gstaad. Thiếp của Rupert cũng nằm trong số đó. Tôi thấy lấy nó đi cũng chẳng ích lợi gì. Ví cô ta có vài trăm euro và một vé tàu chiều về chưa chọn ngày. Tôi bỏ nó, hộ chiếu, thẻ ngân hàng và mọi thứ khác có tên cô ta vào túi cùng với lược chải đầu và một thỏi son vứt lăn lóc, những thứ có thể rơi khỏi túi nếu chủ nhân phê thuốc và bất cẩn. Tôi đoán gã Cleret nọ là người thuê phòng này rồi sau đó đưa cô ta vào đây ở vì phong cách của căn phòng này sặc mùi hắn. Chỉ cần nhìn cô ta một cái là quầy lễ tân sẽ chẳng hỏi han gì: dù sao thì đây là Paris, và Pavilion là một khách sạn thời thượng. Không có ảnh, không sách báo trên bàn đầu giường, đống quần áo nhàu nhĩ rẻ tiền và phổ thông.
Một người vô danh. Tôi không biết cô ta sống ở đâu, hay bố mẹ cô ta hiện giờ ra sao, cô ta chẳng là gì với tôi cả. Rihanna đang hát về cái ô nổi tiếng của cô ta. Tôi nhặt cái ô của mình lên và rời đi. Đúng như người ta tưởng tượng, việc này càng lúc càng dễ dàng hơn. Có lẽ tôi không cần phải giết cô ta. Nhưng nói cho cùng, tôi không giết cô ta vì tôi cần phải làm thế. Đó là lần thứ ba, và hoàn toàn không phải tai nạn.