Tôi từng đọc ở đâu đó rằng người ta sẽ bớt lo lắng xem người khác nghĩ gì về mình hẳn nếu họ nhận ra bản thân mình hiếm khi nghĩ về người khác đến thế nào. Một ngày cứ thế biến thành ba ngày, rồi một tuần, rồi hai, tôi sống qua ngày chỉ bằng cách chẳng hề tiết lộ chút thông tin nào. Steve cơ bản không hiếu kỳ, không quan tâm đến bất kỳ thứ gì ngoài việc làm ăn và các món tài sản của mình; dù rõ ràng anh ta đã rời xa khỏi cái gác mái tối tăm của dân mọt công nghệ mà anh ta từ đó chui ra, đủ để có được một vẻ ngoài đáp ứng giao tế xã hội. Theo suy đoán của tôi từ những nhận xét kiệm lời của Steve, Tristan là trợ thủ đắc lực của anh ta, một kiểu bạn-ăn-lương, trên danh nghĩa là nhân viên của một trong các quỹ tín dụng của Steve, nhưng về cơ bản thì có trách nhiệm quản lý thủy thủ đoàn, đặt chỗ ở các hộp đêm, kiếm cocain và những cô gái tầm cỡ người mẫu, cho vui, không phải sao? Đó là cách bạn vui chơi, khi bạn đã kiếm đủ tiền để có thể khiến Abramovich thấy hổ thẹn.
Nhưng đôi khi, nhìn sang bên kia sàn nhảy hay bàn ăn, khi đã đến lúc Steve rút ra tấm thẻ American Express hủy diệt và đột nhiên mọi người đều nhìn đi nơi khác, tôi thấy anh ta ngơ ngác quay đầu từ bên này sang bên kia, ngỡ ngàng như bò đội nón. Về tính dục, tôi không sao hiểu được anh ta. Đêm đầu tiên tôi chỉ đoán chắc anh ta mệt, nhưng dù chỉ gọi tôi là “cưng” hay “em yêu”, anh ta thậm chí vẫn không định hôn tôi, hôn phớt trên má thay cho lời chào. Tôi ngủ chung giường với anh ta như thể đó là chuyện đương nhiên; chúng tôi yên lặng nằm cạnh nhau như anh trai và em gái. Anh ta không bao giờ thử làm bất cứ chuyện gì và tôi cũng không dại gì chủ động, dù tôi luôn cố ý lên giường mỗi tối với vẻ ngoài như thể tôi không muốn gì hơn chuyện đó. Tất nhiên, tôi từng tự hỏi có phải anh ta gay không, liệu có phải ông bạn Tris không chỉ là một tay quản gia đắc lực, nhưng có vẻ cũng không phải thế; Tristan luôn vui mừng đón nhận tất cả những cô gái nhảy xổ vào anh ta. Sau một thời gian, tôi kết luận đơn giản rằng Steve là người vô tính, rằng mức độ khao khát cao nhất của anh ta là muốn có một cô gái xinh đẹp bên cạnh, rằng anh ta đã hiểu được việc kiếm phụ nữ là việc nên làm, cũng như sở hữu một du thuyền khổng lồ cùng một chiếc máy bay và bốn ngôi nhà và Chúa mới biết được bao nhiêu chiếc xe: bởi vì anh ta có thể. Đó là cách bạn thể hiện đẳng cấp, không phải sao? Tôi nhận ra sai lầm người ta thường mắc phải khi nghĩ về những người như Steve là cho rằng họ thích tiền, khi sự thật là bạn sẽ không thể nào giàu nổi nếu thứ bạn quan tâm chỉ là tiền. Để chơi loại trò chơi tiền tệ mạo hiểm này, những kẻ chơi thật, những tay chơi nghiêm túc (và Steve luôn vui vẻ coi thường những người đồng nghiệp có quỹ tiền chỉ quay vòng khoảng năm hay sáu tỉ qua mê cung tài chính), cần có một thái độ thờ ơ với tiền. Niềm quan tâm duy nhất là cuộc chơi. Tôi hiểu điều đó.
Càng ở lâu trên thuyền, tôi càng cách xa cái xác giá lạnh, cái khuôn mặt trắng nhợt đầy vẻ trách móc kia. Tôi cố gắng không nghĩ quá nhiều về Leanne. Khoảnh khắc liên quan ngắn ngủi giữa chúng tôi đã thuộc về một thế giới khác, vậy nhưng theo nhiều khía cạnh, tôi cứ như đã trở lại hộp đêm Gstaad. Các cô gái có mặt khắp nơi, quấn quýt lượn lờ từ Saint-Tropez đến Sicily như rượu vang và hoa giấy. Tôi chưa từng gặp một cô gái nào không sẵn sàng bu đến như diều hâu khi có một tỷ phú đích thực trong phòng, nên sau một thời gian tôi nhận ra rằng theo một nghĩa nào đó sự có mặt của tôi đã bảo vệ Steve. Tôi đảm bảo mình luôn có mặt với vẻ hơi chiếm hữu, đáp lại những tiếng gọi “cưng” của Steve và vòng một cánh tay thản nhiên quanh vai anh ta, việc đó biến tôi thành mục tiêu ghen tức và ngưỡng mộ của các cô gái, nhưng cũng dẹp họ ra xa. Ngồi cạnh Steve ở các bữa tiệc tối, tôi nghe họ nói chuyện tưng bừng như những bà nội trợ vùng ngoại ô về giá cả đắt đỏ kinh khủng của mọi thứ, cho đến lúc đôi khi tôi tự hỏi vì sao anh ta không viết cho họ tấm séc một triệu bảng chỉ để mua chút bình yên.
Vai trò truyền tin tận tụy của Tristan tạo ra một cảnh giống hệt tụ tập xã giao - nhảy từ thăm hỏi đến quán rượu đến nhà hàng, rồi điểm đến không thể thiếu được là hộp đêm hay đôi khi một bữa tiệc tại gia trên rặng đồi nằm trên một khu nghỉ dưỡng - dù chúng tôi không bao giờ gặp được ai giống những đứa con vàng mà tôi từng theo dõi ở Portofino. Cánh đàn ông toàn là trong quỹ tín dụng, ngân hàng hoặc bất động sản; có lần chúng tôi lái xe lên rặng đồi Tuscan Maremma để ăn trưa ở nhà một chuyên gia trên truyền hình người Anh có mớ tóc xoăn kinh dị đã từng là nhân vật lớn trên các mặt báo hồi thập niên chín mươi, cùng đám người nổi tiếng cỡ nhỏ nhưng cực kỳ tự mãn của ông ta, những người dành toàn bộ thời gian để phản pháo câu đùa của nhau trong một cơn bão chửi thề. Mọi gã đàn ông, dù bụng bệ hay hói hay hơi thở nồng nặc mùi xì gà đến đâu, cũng đều có gái bên cạnh. Vợ không phải là thứ bạn mang đến Riviera, và những cuộc đối thoại đầy ấn tượng không phải là yêu cầu dành cho các cô gái. Họ không bao giờ rời người đàn ông của mình nửa bước, luôn ngồi bên cạnh cắt và xiên thức ăn hộ như thể cho những đứa trẻ, không lên tiếng trừ phi được hỏi, cười trước mọi câu ông ta nói phòng khi câu nói ấy hài hước, tạo ra một kết giới quanh mỗi cặp đôi mà không một người phụ nữ nào khác có thể xâm nhập. Tại bữa trưa của vị chuyên gia nọ, ngoại lệ duy nhất là một nghệ sĩ tấu hài thành danh trên truyền hình, một người phụ nữ vụng về, to lớn đã từng giành vài giải thưởng uy tín. Bà này ban đầu thì lấn lướt cả cuộc nói chuyện, đối đáp lại cánh đàn ông từng câu một, nhưng dần dần rơi vào im lặng ngỡ ngàng và giận dữ theo dòng chảy của rượu vang và các đồng nghiệp của bà ta thậm chí chẳng thèm giả vờ lắng nghe bà ta nữa. Bà ta đã bị tước đoạt mất vốn liếng, nhanh gọn như một tên móc túi thành Napoli đoạt từ tay bà ta chiếc xắc tay Mulberry tẻ ngắt. Tôi thấy thương hại cho bà ta, khi những khuôn mặt đỏ gay và tiếng ồn quanh bàn tiệc rộ lên và những người đồng sự từng văn minh và mang tầm cỡ BBC của bà ta trở lại thành đám người Neanderthal lớn giọng, xòe móng vuốt trước bầy đàn mình và, tôi thấy rõ ràng, thưởng thức một niềm hân hoan mọi rợ trong việc đánh thắng bà ta ở một cuộc chơi mà bà ta thậm chí không thể tham gia.
Việc của chúng tôi, của đám con gái, là đi những đôi sandal K. Jacques tinh tế quanh cổ chân rám nắng xinh đẹp, hất mái tóc duyên dáng và nhấp rượu thật từ tốn, là nghịch những chiếc đồng hồ Rolex đẹp đẽ quanh cổ tay rám nắng mảnh mai của mình. Chúng tôi là những phần thưởng, là miếng thịt ngon mềm rám nắng làm bằng vàng, là những bức tượng Galatea tan chảy nhờ đụng chạm của đồng tiền. Khó trách vì sao bà ta nổi giận. Đáng lẽ tôi nên nói gì đó, làm gì đó để khiến lũ đĩ bợm tự cao kia ngậm miệng, nhưng tôi chỉ mỉm cười và để mái tóc mình rủ qua xương quai xanh và bón cho Steve từng miếng bánh trứng phồng kem dừa. Nhìn mà học tập đi cưng.
Nhung lụa ngấm vào lớp biểu bì của bạn như thuốc độc. Nó xâm lấn tư thế, cử chỉ, cách đi đứng của bạn. Từ giây phút bước lên Mandarin, tôi nghĩ mình chưa từng phải tự tay mở một cánh cửa nào. Tôi chắc chắn không phải xách một cái túi nặng, hay bê một chiếc đĩa bẩn nào. Nếu cái giá phải trả là ôm ấp một tên mọi cổ đại soi bạn trong bồn tắm Jacuzzi như một con hà mã nổi điên, thì phần thưởng là được vây quanh bởi những người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục, với bờ vai rộng và móng tay sạch sẽ, những người kéo ghế cho bạn, lấy khăn ăn hay kính râm cho bạn, chỉnh đệm ngồi trên ghế sưởi nắng của bạn, thu nhặt quần lót bẩn của bạn và cảm ơn bạn đã để họ làm việc đó. Họ không nhìn thẳng vào mắt bạn; bạn không dành cho họ. Họ dọn đi những chiếc gạt tàn và chiếc gương mờ đục, kín đáo đổ đầy lọ aspirin ở cạnh giường và Xanax cùng Viagra trong ngăn tủ ở phòng tắm, làm lành những tổn thương trên da thịt bạn bằng hàng trăm cách tế nhị, lẩn lút để bạn bước đi giữa họ như một nữ thần không tì vết, và, sau ít lâu, giữa viền cặp kính Ray Ban bạn đeo và đỉnh cằm vênh vênh ngạo ngược của bạn, họ biến mất khỏi tầm mắt bạn. Nhưng đừng để những tiểu tiết đó khiến bạn phân tâm. Nếu bạn không tìm được cách để lồng chiếc nhẫn đính hôn lên ngón tay mình càng nhanh càng tốt, bạn sẽ phiền to. Sự khác nhau giữa những người đẹp ở Riviera và đám gái ở Gstaad là những cô gái ở đây đã leo lên một nấc thang mới, và điều đó chỉ khiến bờ vực trước mặt họ càng đáng sợ hơn.
Ở Porto-Venere, Hermann đến nhập hội cùng chúng tôi, một đồng nghiệp người Đức lầm lì, khẳng khiu của Steve, cùng vị hôn thê Carlotta. Viên kim cương trên ngón đeo nhẫn của cô ta cũng thiếu cân đối như bộ ngực đi thẩm mỹ về của cô ta. Carlotta diễn chuẩn màn công chúa âu yếm khi Hermann có mặt, đùa nghịch với dái tai của anh ta và gọi anh ta là “cưng” năm giây một lần. Khi ở riêng với tôi cô ta chém giết không tiếc tay.
“Anh ta là đồ con lợn,” cô ta điềm nhiên tâm sự với tôi trong khi chúng tôi nằm phơi ngực trần trên một tấm đệm phơi nắng màu vàng cam khổng lồ trên boong tầng thượng.
“Ai?”
“Hermann chứ ai. Tức là năm ngoái tớ ở St Moritz và phải đến chỗ anh ta ở Verbier, anh ta cho xe đến. Cho nhõn cái xe ghẻ đến đón tớ.”
Giọng cô ta phảng phất nét châu Âu, nhưng tôi không thể xác định được là ở đâu. Tôi tự hỏi liệu chính cô ta có xác định được không.
“Ôi trời, kinh khủng thế.”
“Ừ, tớ phải tự dọn giường ở biệt thự suốt cả tuần, rồi anh ta còn chẳng thèm cho trực thăng tới đón. Cậu chỉ nên bay riêng thôi, biết chưa,” cô ta nghiêm giọng nói thêm.
“Đừng có để họ lợi dụng.”
“Cậu có định lấy anh ta không?”
“Có chứ. Bọn tớ đính hôn lúc tớ có bầu hồi năm ngoái, nhưng anh ta phải có đến sáu đứa con từ bà trước rồi, nên anh ta bắt tớ bỏ đi.”
Tôi chạm tay lên làn da ấm áp trên vai cô ta vẻ cảm thông.
“Thật kinh khủng. Tớ rất tiếc.”
Cô ta làm bộ cắn cắn lên cặp môi bơm quá đà. “Cảm ơn cậu. Nhưng nhờ hút nó ra mà tớ được một căn hộ ở Eaton Place, nên cũng không đến nỗi.”
Khi tôi bắt đầu thở trở lại Carlotta đã cắm đầu vào điện thoại.
“Cậu nghe chuyện về cô nàng người Thụy Điển ở bãi biển Nikki chưa?”
Tất nhiên tôi đã nghe chuyện về cô nàng Thụy Điển ở bãi biển Nikki. Tất cả mọi người từ Antibes đến Panarea năm ấy đều đã nghe chuyện về cô nàng Thụy Điển ở bãi biển Nikki.
“Cô ta nằm trong bể bơi mất cả ngày” - năm giờ đồng hồ, hai ngày, mỗi phiên bản một khác - “rồi người ta mới nhận ra cô ta đã chết.”
“Kinh thế.”
“Ừ, kinh. Lúc đó cô ta đã, như kiểu” - Carlotta vắt óc tìm từ - “mủn ra rồi.”
Carlotta có sự bất an của kẻ chẳng thuộc về tầng lớp nào; tôi hiểu điều đó. Nhưng tôi không giống cô ta; tôi không muốn quơ lấy một anh chồng giàu có rồi sống cả phần đời còn lại như bèo nước trên thủy triều của Euromoney*. Ăn mặc cho phù hợp là một vấn đề hoàn toàn khác.
Tờ nguyệt san bằng tiếng Anh tập trung vào kinh doanh và tài chính, ra số đầu năm 1969.
Steve có thể không phải là ông hoàng nhạc rock rẻ tiền ở Mayfair, một điều càng đúng ý tôi, nhưng quan điểm bất di bất dịch của anh ta về phụ nữ, tiện thay lại bao gồm nhu cầu mua sắm. Sắm quần áo có vẻ là ham muốn cao nhất của phái tôi, và vì tôi đủ khôn ngoan để không bao giờ hỏi xin anh ta đến một que kem, tôi xoay xở khá ổn.
Trong khi chúng tôi thong thả lướt xuống phía Nam qua làn gió biển lấp lánh, và tháng Bảy chảy dần vào tháng Tám, mỗi khi chúng tôi cập bờ, Steve lại hỏi tôi có muốn mua gì không, rồi nghiêm trang đưa cho tôi một tập tiền khủng bố. Ban đầu tôi còn giữ ý, để dành lại phần lớn để ít nhất tôi có thể đề nghị trả tiền phần đồ ăn và đồ uống của mình, nhưng sau vài ngày việc đó trở nên vô nghĩa. Vậy là tôi mua những món đắt đỏ, những thứ tôi sẽ không bao giờ còn có thể mua được nữa, một chồng đồ lụa cashmere bảy sắc cầu vồng đủ dùng cả đời, một chiếc áo khoác Vuitton lanh búa, một chiếc túi xách Prada bằng da cá sấu màu hạt dẻ tuyệt mỹ. Tôi thường thoáng thấy hình phản chiếu của mình trên ô kính các cửa hiệu hoặc trên mặt nước lặng như gương ở bến cảng, làn da rám nắng trong chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và chiếc quần cắt ống, tóc buộc rối bằng một chiếc khăn Dolce & Gabbana, tay vung vẩy đống túi chiến lợi phẩm buộc ruy băng, và tự hỏi liệu có nên ngạc nhiên về sự lột xác của mình. Nhưng thực sự thì không. Tôi nhìn vào mặt nước và rốt cuộc đã thấy trong đó hình ảnh thực của chính mình.
Philip Larkin từng tha thiết viết về một thế giới mà “đẹp” được chấp nhận là từ lóng thay cho “đồng ý”. Làm tình có thể là một thú vui rất giản đơn, cổ xưa và căn bản như vị mặn mòi của một trái ô liu, hay một cốc nước lạnh sau một chuyến đi bộ dài bụi bặm. Vậy thì sao lại từ chối? Chế độ một vợ một chồng hẳn phải dễ dàng hơn rất nhiều cho những kẻ tẻ nhạt.
Sau vài tuần làm bạn gái hờ của Steve, tôi bắt đầu bứt rứt. Nếu bạn giống tôi, thì mẹo ở đây là học cách phát hiện những người cũng cảm thấy như mình. Khi Jan thực hiện màn hướng dẫn du lịch có phần hờ hững về Mandarin vào hôm đầu, tôi chỉ bảo đảm sự chú ý của mình luôn dành cho Steve, nhưng đã có một khoảnh khắc khác, khi lên tàu vài ngày, tôi đi ngang qua anh ta trên boong tàu và thấy ánh mắt anh ta dõi theo mình đúng kiểu mà ánh mắt của Steve không có.
Tôi để mặc chuyện đó một thời gian. Tôi không ngốc đến mức phá hỏng những cơ hội của mình chỉ để đổi lấy một cuộc làm tình, nhưng điều kỳ lạ là Tris chưa phát hiện ra ánh mắt Jan và đuổi cổ anh ta, anh ta khêu gợi đến tàn bạo. Đôi vai cứng cáp và vòng eo săn chắc, cặp mắt xanh và sâu như vịnh nước, bao giữa hai hàng lông mi xám dày như một chú lừa trong phim hoạt hình. Khách hàng tự chịu trách nhiệm: tôi không có gì để phàn nàn. Vậy nên một buổi chiều nọ, trong khi chúng tôi lướt qua quần đảo Maddalena, tôi hỏi Steve xem anh ta có muốn đi dã ngoại không.
“Bọn mình có thể lấy thuyền nhỏ đi lặn bằng ống thở!” tôi hăm hở.
“Xin lỗi cưng, anh có mấy việc cần làm. Bảo Tris đưa em đi.”
“Được thôi. Em không định quấy rầy anh.”
Tôi xộc vào buồng của Tristan mà không gõ cửa. Anh ta đang xem phim con heo trên laptop, trên người chỉ mặc độc đồ lót, nhẽo nhợt và chếnh choáng dưới lớp da rám nắng. Tôi thoáng bắt được một đoạn phim tự quay với cảnh Jada Stevens nâng cặp mông tròn nổi tiếng của cô ta lên ngang ống kính trước khi anh ta bực tức đóng sập nắp laptop lại.
“Steve bảo anh đưa tôi đi lặn được không?” Tôi đưa vào giọng nói của mình một liều lượng nũng nịu nhõng nhẽo vừa đủ để khiến anh ta càng khó chịu hơn.
“Xin lỗi Lauren, tôi không khỏe đến thế đâu.” Ý anh ta muốn nói “biến đi”. Đây là một sự nhượng bộ về quyền lực có phần chua cay.
“Nhưng tôi muốn đi lắm,” tôi phụng phịu.
“Bảo một thằng trong đoàn lấy thuyền nhỏ đưa cô đi.”
“Ý hay! Cảm ơn anh,” tôi ríu rít vui vẻ. “Mong anh chóng khỏe nhé.”
“Ừ. Gặp lại cô sau.”
Tôi tìm thấy Jan đang đích thân cọ boong tàu. Anh ta đúng chất Scandinavi như thế, luôn dính vào những công việc bẩn tay bẩn chân. Thế nhưng anh ta vẫn có vẻ mừng rỡ khi có cớ bỏ chổi lau xuống.
“Tris bảo anh đưa tôi đi lặn, làm ơn nhé Jan?”
Anh ta chầm chậm đứng dậy, sừng sững mét tám.
“Đi lặn à?”
“Vâng, làm ơn đi mà. Anh ấy bảo lấy thuyền nhỏ mà đi.”
“OK. Những người khác tự lo được. Để tôi bảo họ rồi đi lấy đồ. Mười phút nữa sẵn sàng nhé?”
“Tuyệt lắm. Cảm ơn anh.”
Bọt nước bắn rát mặt tôi khi chúng tôi vụt ra xa khỏi Mandarin, vòng qua mũi một nhóm đảo nhỏ xíu trống trơn. Jan bẻ lái, tôi ườn mình trên đệm và lướt một bàn tay xuống làn nước sủi bọt. Tôi đang mặc quần denim cắt ống, áo bikini Fernandez trắng và đội mũ rơm mềm, vành mũ buộc dải lụa Pucci hoài cổ. Jan đã thay từ bộ đồ thủy thủ sang quần Bermuda kaki cũ sờn cùng áo vải lanh màu xanh lính thủy bạc màu tiệp với màu mắt. Tôi có mang theo một chai Vermentino, một cái mở chai và đống quả sung từ nhà bếp.
“Cô có thích nhím biển không?” Jan gọi với lại từ mũi thuyền.
“Tôi không biết nữa.”
Anh ta cho thuyền chạy chậm lững lờ rồi bắt đầu nhô ra ngoài mạn thuyền. Chúng tôi lướt trên những vũng cát trắng, nước trong veo gây ấn tượng sai lầm về độ sâu của nó, cho đến khi chúng tôi đến một cụm đá ngầm chỉ nhô lên khỏi mặt biển chút ít, bám đầy địa y biển lấp lánh dưới tầng sóng, sáng nhoáng lên như xăng.
“Ở đây được rồi.” Tôi thích giọng nói của anh ta, ngắn gọn, chính xác, phảng phất chất Na Uy. Tôi thích bản tính kiệm lời của anh ta.
“Mở cửa thả neo ra.”
Tôi bò khá xấu tướng trên chiếc giường tắm nắng và bật cánh cửa sập giấu mỏ neo. Jan quay ngược thuyền lại.
“Khi nào tôi bảo thì ném xuống nhé. Chờ tí, chờ tí, rồi.”
Tôi nhìn mỏ neo rơi tùm xuống nước, kéo theo dây neo, trong khi Jan đẩy thuyền ra xa cho đến khi dây căng.
“Tốt. Giờ cô có thể thử món nhím biển rồi đấy.”
Có một cái ba lô vải dù cũ kỹ dưới chân, anh ta lôi từ đó ra một chiếc khẩu trang, một con dao xếp và một chiếc găng tay sắt như kiểu găng thời Trung cổ.
“Đeo ống thở vào mà xuống xem. Cô có phân biệt được con đực với con cái không?”
Kỳ cục chưa, tôi biết đâu.
“Chỉ ăn được con cái thôi. Chúng thu thập vỏ sò nhỏ với đá cuội để trang trí cho mình. Chúng biết tự trang điểm, giống đàn bà ấy.” Anh ta nhìn mắt tôi trong một giây rất dài, rồi cởi áo vứt sang một bên.
Tôi tuột quần soóc và đi theo anh ta. Sau cái nóng hầm hập trên thuyền tôi mất một lát mới quen với độ lạnh của nước biển. Tôi thả mình trôi nổi như một con sao biển, nhìn Jan lặn, lôi mình xuống bằng những cú quẫy nước dài. Anh ta bám lấy bờ đá rồi dùng con dao và bàn tay đeo găng, cạy thứ gì đó to lớn màu đen đi. Rồi anh ta trồi lên, đặt thứ đó lên mạn thuyền, hít một hơi rồi lại lặn xuống.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn. Con nhím biển là một sinh vật trông có phần hiểm ác, những cây gai của nó ngọ nguậy trong không trung. Jan bắt hai con nữa, rồi chúng tôi leo lên khỏi mặt nước bằng chiếc thang ngắn cạnh động cơ.
Tôi mở rượu trong khi Jan dùng dao cạo lớp gai vứt xuống nước.
“Tôi quên mang ly rồi.”
“Không sao.” Anh ta nhận lấy cái chai và nâng lên miệng. Tôi nhìn cổ họng anh ta ừng ực nuốt.
“Nào, đây.”
Lớp vỏ đã cạo sạch trông thật đẹp, điểm những đốm hồng và xanh tinh tế. Jan thọc dao xuống mặt dưới, rạch nó làm hai như một quả xoài, để lộ lớp thịt màu vàng cam sẫm viền đen.
“Ra rồi đấy. Dùng tay mà bốc.”
“Anh làm cho tôi xem đi.”
Anh ta nhón lấy một mẩu đưa cho tôi. Tôi mở miệng và nhắm mắt.
“Ngon không?”
“Ưmmm.”
Nó có vị gắt, tanh, mặn và gần như hôi. Tôi uống một ngụm rượu và cảm thấy muối khoáng tan ra trên lưỡi. Tôi nằm xuống cho nắng chiếu lên mặt và lên cặp môi bóng nhấy thịt tươi của mình.
“Nữa.”
Anh ta đút cho tôi phần còn lại, rồi tôi đút cho anh ta. Rồi có một khoảnh khắc ngọt ngào khi mặt anh ta gần mặt tôi đến mức tôi nhìn được những hạt muối kết tinh lấp lánh trên hàng lông mi dài lạ thường của anh ta. Anh ta chưa hôn tôi đã thấy ướt. Anh ta không vội, để lưỡi mình tìm lấy lưỡi tôi, xoắn xuýt, xô đẩy, quấn quýt. Rồi anh ta ngồi lùi lại trên ghế sau bánh lái, và nhìn tôi.
“Cô muốn làm bây giờ chưa?” anh ta hỏi.
“Có, tôi muốn làm bây giờ, Jan.”
Biết bao nhiêu bước ngoặt đã đưa tôi đến đúng khoảnh khắc này. Tôi biết mình có thể sẽ không bao giờ được tự do, rằng hai cánh tay James có thể vẫn sẽ quấn quanh người tôi như một nhân ngư chết người, và lôi tôi xuống đáy vực sâu. Nhưng trong một vài khoảnh khắc, tôi có thể được giải phóng, tôi có thể dừng thời gian lại.
Tôi không rời mắt khỏi anh ta trong khi nằm xuống đệm. Tiếp tục nhìn vào mắt anh ta, tôi cởi áo bikini thả sang bên cạnh. Anh ta nghiêng cằm, tế nhị tán đồng. Tôi rút dây buộc ở cả hai bên quần bikini, gỡ chúng ra khỏi người và để chung với cái áo.
“Cho tôi xem.”
Chậm rãi, cực kỳ chậm rãi, tôi mở đùi ra. Từ chỗ anh ta ngồi, cửa mình tôi nằm ngang tầm mắt anh ta. Tôi đút ngón giữa tay phải vào miệng, rồi kéo xuống giữa ngực, dọc theo bụng và giữa hai chân. Khi tôi đưa nó về phía miệng anh ta nó đã dính đầy dịch của tôi. Anh ta đứng dậy, nương theo chuyển động lắc lư của con thuyền. Anh ta có cây hàng đẹp, to, và phần đầu căng khít như lụa vân.
“Quay lưng lại. Tôi muốn thấy mông cô.”
Hình ảnh Jada Stevens nhoáng lên trước mắt tôi trước khi tôi lật người quỳ trên hai tay hai chân. Anh ta đặt một bàn tay giữa hai xương bả vai tôi và ấn tôi xuống để cột sống cong khớp với người anh ta, rồi trượt một ngón tay vào trong tôi.
“Cử động đi. Tôi muốn thấy hông cô.”
Tôi đẩy người về ngón tay thô cứng của anh ta, uốn chầm chậm một hình số tám. Tôi thấy thích đến mức chỉ thế thôi mà tưởng có thể lên đỉnh luôn. Tôi quay lại ngậm phần đầu vào miệng, để nó trượt sâu vào cuống họng, rồi để nó phập phồng ở đấy. Tôi mút đi mút lại, dùng ngón tay nghịch hai hòn bi căng cứng của anh ta, rồi rút ra, nhìn vào mắt anh ta, để anh ta nhìn thấy đỉnh đầu sưng trướng kề bên môi tôi.
“Làm đi. Tôi muốn anh làm tôi.”
Anh ta quỳ gối xuống phía sau tôi, một lần nữa chôn bàn tay vào trong, xòe rộng các ngón tay.
“Cử động đi. Lắc mông. Đúng rồi. Cho tôi xem đi. Làm thế là tôi cương lên đấy. Cứ thế.”
“Cho tôi cái của anh đi.”
Tôi chụp lấy phần đỉnh giữa hai cánh môi cô bé của mình, lựa phần đầu vào trong mình, rồi dừng lại, thắt chặt lấy cơ thịt của anh ta.
“Ở yên,” tôi bảo anh ta. Tôi rút người ra một chút, thả anh ta ra, rồi đưa lại phần đầu vào trong mình, xoắn tròn, mỗi lần lại đưa anh ta vào sâu hơn cho đến khi tôi cảm thấy của anh ta kề sát môi cô bé ướt đẫm của mình.
“Nhanh hơn đi.”
Anh ta chụp lấy hông tôi, kéo tôi lại áp chặt vào anh ta, bắt đầu chuyển động.
“Mẹ kiếp. Đã quá. Đừng dừng lại.”
“Cô thích thế hả. Cô thích mạnh chứ gì?”
“Đúng. Tôi thích chơi mạnh. Đừng-dừng-lại.”
Con thuyền lắc lư dữ dội; nước sánh lên ướt sũng cả hai chúng tôi. Tôi cảm thấy tóc ướt đè nặng lên vai mình. Anh ta nắm lấy, kéo đầu tôi lại để lưng tôi võng sâu hơn và cây hàng anh ta chạm đến điểm G khiến tôi sắp lên đỉnh, cầu xin anh ta làm mạnh hơn nữa.
“Nào, cùng lúc với tôi. Ra đi. Tôi muốn anh phóng vào tôi.”
Anh ta phát vào mông tôi trong khi xuất, và thế là tôi lên đỉnh, cùng với những cú thọc chóng vánh khi cây hàng béo mập của anh ta bom ba luồng tinh dịch vào người tôi. Tôi hét lên và cọ mạnh cửa mình vào anh ta, rồi cả hai chúng tôi đổ về phía trước, toàn bộ trọng lượng của anh ta đè lên lưng tôi, trong khi con thuyền lắc lư chậm dần về yên lặng. Rồi chúng tôi ăn sung ngấu nghiến rồi uống thêm chút rượu, rồi anh ta hỏi tôi có muốn làm lần nữa hay không, tôi có muốn, lần này tôi ở trên, hai tay anh ta nắm lấy cơ bắp bên sườn tôi, kéo tôi xuống người anh ta hết lần này đến lần khác trong khi tôi vuốt ve âm hạch của mình đến khi lên đỉnh và nằm lên người anh ta, cây hàng anh ta thúc lên người tôi đến khi anh ta sẵn sàng, rồi đẩy tôi ra, quỳ giữa hai bắp đùi xụi lơ của tôi và phun vào mặt tôi. Tôi liếm lấy. Mặn, tanh, nồng. Rồi chúng tôi nắm tay nhau ngủ một lát dưới ánh nắng, sau đó đã đến giờ về tàu.
Đó là một màn biểu diễn tuyệt diệu, nhưng cả hai chúng tôi đều ngầm hiểu rằng sẽ không có một buổi diễn tối nữa. Tôi biết Jan sẽ không khoe khoang với ai. Suốt thời gian còn lại của tôi trên Mandarin, chúng tôi hầu như không nói chuyện, và như thế là tốt nhất.