Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Năm

❊ ❊ ❊

Tối hôm ấy về đến nhà thần kinh tôi xèo xèo bốc khói, và tôi tự nhủ sau chuyện Đại tá Morris mình xứng đáng được hưởng một chút tiệc tùng. Tôi nhắn tin cho Lawrence hỏi xem đêm nay chỗ anh ta có gì hay không. Lawrence là một người tôi quen từ những ngày đầu đến London: giàu có, hoài nghi và nghiện heroin mức độ nhẹ. Tôi biết anh ta ở gần ổ hút, nơi mà như mọi sở thích đặc biệt khác, là một thế giới nhỏ bé. Bây giờ anh ta tổ chức những trò vui riêng tư tại nhà ở Belgravia và gợi ý tôi ghé qua quảng trường vào khoảng mười một giờ.

Những bữa tiệc của Lawrence đáng lẽ tốn một trăm năm mươi bảng, nhưng tôi biết anh ta sẽ cho tôi vào miễn phí. Tôi mở cửa phòng ngủ và ngả đầu vào chiếc áo kimono lụa đang treo ở đó, hít vào mùi hương của vải lanh sạch và mùi dầu phong lữ tỏa ra từ chiếc lò đốt tinh dầu nhỏ bằng gốm. Tôi nhìn đống sách, chiếc giường trải nệm gọn gàng, chiếc khăn hoa Ball treo trên cái mành sáo Venice cáu bẩn, và không thể nhìn chúng thêm được nữa. Tất cả đều rẻ tiền, tất cả đều có một vẻ lạc quan đáng thương hại. Thậm chí cả đống quần áo đẹp đẽ đầy hứa hẹn được gấp gọn trong cái tủ nhựa xiêu vẹo cũng không thể xoa dịu được tôi. Tôi lục lọi đống đồ của mình, cố gắng xác định cảm xúc. Không có gì quá dữ dội. Bên trong, tôi cần mềm mỏng, nữ tính; bên ngoài tôi sẽ là con mèo tự bước trên chân mình. Tôi chọn quần lót ren kiểu Brazil màu cà phê và áo lót tiệp màu. Bên ngoài, tôi xỏ quần thụng, áo phông đen và giày Converse. Tôi sẽ thay sang giày cao gót khi đến đó - dạo này tôi có thể trả được tiền taxi, nhưng tôi muốn vận động để làm sạch phổi và những mầm mống vi trùng còn sót lại từ cái chăn của Đại tá. Tôi dành dư dả thời gian để trang điểm sao cho mặt mũi trông như thể không hề trang điểm rồi đi bộ đến Belgravia.

Những con phố trát vữa tường trắng toát dường như được bao bọc trong bí mật. Nơi đây luôn thật bình yên; bất kể tội lỗi gì cũng đều được che giấu sau những cái cổng trưởng giả, được đồng tiền bao bọc an toàn. Khi tôi tới, Lawrence đang đứng tựa ngưỡng cửa ở số 33 quảng trường Chester, hút thuốc. Có lẽ đang tranh thủ chút bình yên tránh xa cộng đồng ồn ã gồm những kẻ bị đày ải ra Soho, hiện đang chiếm gác mái của anh ta, ăn chực uống chờ và tự huyễn tưởng rằng mình là nghệ sĩ: về lý thuyết phí vào cửa sẽ đủ cho họ có mì ăn cầm hơi và đĩa nghe nhạc. Đôi khi chính tôi cũng nghĩ đến việc hỏi xin một phòng ở đây để tiết kiệm tiền thuê nhà, nhưng bầu không khí ở đây quá nhộn nhạo; nó sẽ khiến tôi phân tâm khỏi tương lai tôi cần gây dựng.

“Chào tình yêu.” Lawrence mặc quần nhung xanh lam có một đường sọc lụa cùng áo trắng cũ mèm, tay áo sờn xơ xác toang hoác trên cổ tay khẳng khiu của anh ta.

“Ê Lawrence. Ai đây nào? Ai xinh nhất nào?”

“Bây giờ là cưng chứ ai.”

“Anh có vào không?” Từ độ dài âm điệu của Lawrence tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ ngủ gật ngay trên bậc cửa này được.

“Chưa cưng ạ. Em vào trước đi. Amuse-toi.*”

Tiếng Pháp: vui vẻ nhé.

Bữa tiệc ở dưới tầng hầm nhưng tôi đi một vòng xung quanh trước, tưởng tượng, như tôi vẫn luôn làm, rằng tôi sẽ sống thế nào nếu một ngôi nhà như thế này là của tôi, tôi sẽ thay đổi các phòng, sơn lại màu và bài trí lại chúng ra sao. Không có ai trông thấy tôi miết tay lên vòng cung gợi cảm của hàng tay vịn thế kỷ mười tám, cảm nhận sự vững chãi rắn câng của chất gỗ gụ bóng nhoáng. Tôi biết được từ các tạp chí nội thất sang trọng rằng nhà cửa không nên trông quá “chuẩn”, rằng chiếc sofa thập niên bảy mươi bằng nhung kẻ xanh xấu ỉn chồm chỗm trong phòng vẽ của Lawrence cũng là một dấu hiệu không thể giải thích bằng lời về đẳng cấp của anh ta giống như giọng nói hay cách anh ta mặc áo sơ mi cũ sờn, nhưng tôi tưởng tượng căn phòng sẽ thế nào khi được phủ lại bằng màu ghi Trianon, với chỉ một vài món đồ hoàn hảo, rảnh rang và thanh nhã, và tôi yên tĩnh ngồi giữa chúng. Quảng trường Chester là liều thuốc có tác dụng giải độc từ Đại tá Morris hiệu quả hơn nhiều so với màn tự động viên cao ngạo của tôi khi nãy. Khát khao và thiếu thốn, tôi tự nhủ, và khoảng cách giữa chúng, là thứ tôi phải dàn xếp. Đôi khi tôi thấy cuộc đời mình như một mạng lưới dây xiếc mà tôi phải bước qua, bị kéo căng giữa cái tôi có thể từ bỏ, hoặc giả vờ rằng tôi đã từ bỏ, với cái tôi sẽ sở hữu. Tôi vặn vẹo tuột gần hết quần áo rồi xỏ vào đôi giày cao gót đi tiệc da lộn đen Saint Laurent, rồi sải bước vòng quanh căn phòng, miết ngón tay lên những món đồ cổ đáng yêu bị bạc đãi của Lawrence, chạm vào chúng như chạm vào bùa may mắn. Mày, tôi thầm nghĩ, mày và mày và mày. Tôi gần như nhảy chân sáo theo cầu thang xuống tầng hầm.

Khi bước qua tấm rèm lụa Sơn Đông đen, tôi thấy một cô gái tóc vàng tôi đã gặp gỡ ở những bữa tiệc trước đang gục đầu trên một gã ngoài bốn chục, gạt tóc khỏi mặt một cách chuyên nghiệp để gã nhìn rõ miệng cô nàng, ngậm trọn vẹn chiều dài của hắn. Tôi từng gặp cô ta mấy lần; cô ta là người Nga, nhưng tự xưng là Ashley - Lawrence thường trộn lẫn vài cô nàng bán thân với khách hàng để giúp khuấy động bữa tiệc. Tôi bước qua họ và nhận một ly rượu từ bartender kiêm bảo kê của Lawrence, đang đứng nghiêm trang cạnh một trong những bức tường đen bóng lộn với một khay sâm banh trên tay, điềm nhiên như thể đang phục vụ bánh mì nướng tại một bữa tiệc cocktail ngoại giao. Tôi thử một ngụm, nhưng tôi không cần.

“Helene có đây không?” tôi hỏi. Một khách quen khác ở chỗ Lawrence.

“Đằng kia.” Anh ta hất hàm.

Helene đang nằm trên một chiếc ghế dài bằng nhung đen, bộ ngực như món thạch sữa tràn ra khỏi chiếc áo ngực thêu.

“E Judith, chào cưng.”

Cô ngước mặt lên và tôi cúi xuống hôn cô, đón nhận cái lưỡi hơi chua vị sâm banh của cô.

“Lawrence bảo cậu sẽ đến. Bọn tớ đang đợi cậu đấy, nhỉ?”

Một thanh niên đang quỳ giữa cặp đùi banh rộng của Helene ngẩng đầu lên. Bản thân tôi không muốn cơ thể của cô, nhưng có chút ham muốn tội lỗi với cái bụng của cô, khoảng mềm mại trắng nhợt ấy. Tôi thả tay lả lướt trên cái gò đầy đặn, khám phá bề mặt mịn màng lả lơi của nó.

“Đây là Stanley.”

“Chào Stanley.” Anh ta đứng dậy và cúi xuống hôn tôi nhanh đến nỗi tôi không kịp cảm nhận mặt anh ta. Miệng anh ta rộng và không quá ướt át; anh ta có thứ mùi cỏ ướt của thanh niên bên dưới lớp nước hoa. Tôi vừa lướt tay thăm dò tấm lưng trần của anh ta thì anh ta kéo tôi lại gần, cơ bắp căng ra dưới hai xương bả vai. Ưng.

Helene đang lười biếng đu đưa một cặp còng tay, chất thép sáng loáng, loại chính hiệu của cảnh sát. “Tớ bảo với Stanley là cậu có thể thích chơi đôi?”

“Hẳn rồi. Cậu thích tớ nằm đâu?”

“Nằm dưới. Thế được không, Stanley?”

Anh ta gật đầu. Trông có vẻ nói chuyện không phải là một sở trường của anh ta. Tôi nằm cạnh Helene trên ghế rồi chúng tôi lại bắt đầu hôn, tôi vuốt ve những chỗ hõm và đường cong quyến rũ trên cơ thể cô, còn cô chậm rãi tụt quần lót tôi xuống và nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên cô bé mềm mại của tôi. Tôi ngậm nhũ hoa của cô vào miệng và mút, đảo đầu lưỡi cho đến khi cô phát ra tiếng kêu ậm ừ nho nhỏ, rồi đẩy hai ngón tay vào trong cô. Cô luôn chặt như thế, mềm mại, rất mềm mại. Giờ đã cảm thấy dục vọng nổi lên trong mình, tôi xoay người úp mặt xuống, nhích bên dưới cô cho đến khi chúng tôi nằm chồng lên nhau, mặt tôi áp vào mặt ghế nhung, cái bụng ngọt ngào của cô vừa vặn trên eo lưng tôi. Tôi với tay phải lên và cô làm theo. Stanley hơi lóng ngóng khi còng cổ tay chúng tôi vào với nhau, nhưng rồi cũng làm xong.

“Thế,” Helene thầm thì, “đẹp không nào?” Anh ta làm cô trước, mở rộng hai chân tôi rồi tiến vào trong cô từ phía sau để tôi cảm thấy bi của anh ta cùng sức nóng và chất dịch của cô trên mông mình. Tôi luồn tay xuống dưới cô bé bị đè ép của mình và bắt đầu vuốt ve. Tôi đã rất hứng rồi, tôi muốn anh ta bên trong tôi, tôi nhổm hông lên cùng lúc với Helene khi cô tiếp nhận anh ta. Tôi nghe tiếng cô thở gấp khi anh ta rút ra, rồi đầu thằng bé của anh ta, trơn nhẵn trong bao cao su, cọ sát vào hai cánh môi của tôi và trượt vào dễ dàng, tì tay lên mông Helene làm điểm tựa. Anh ta làm tôi gần đến đỉnh, rồi trở lại với Helene, làm cô mạnh hơn cho đến khi cơ thể cô cứng lại và giật nẩy trên người tôi, rồi lại tiến vào tôi lần nữa. Tôi thầm cầu cho anh ta kéo dài đến khi tôi qua đỉnh; rồi anh ta đưa tôi lên đỉnh và Helene lăn sang một bên, cửa mình ướt át cọ vào đùi tôi, rồi làm nốt giúp anh ta bằng miệng. Tôi nằm thở, một chân thò xuống đất, mở rộng hết cỡ, chất dịch của tôi lạnh dần đi trên cánh môi cô bé phập phồng. Đây chính là cách xả của tôi. Không chỉ là niềm vui xác thịt đơn thuần mà cả việc bị một người xa lạ mở phanh ra và làm tình khiến tôi thấy thật tự do, không thể mạo phạm.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.