Tôi tặng người giữ cửa một chậu cẩm chướng rực rỡ cùng một cái khăn hoa Rykiel mà tôi vốn không thích lắm. Một đêm không ngủ cùng thuốc lá khiến đầu tôi hơi nhức và hai tay hơi run, nhưng trí não tôi sáng láng không kém gì phòng tắm trong căn hộ của tôi. Quầng thâm quanh mắt tôi cũng rất hữu ích khi tôi đưa cho bà ta cái thùng các tông đựng quần áo của Renaud (trừ đi cái ví nhựa hắn dùng để đựng hộ chiếu và thẻ tín dụng của tôi) và nhờ bà ta để nó trong buồng trực phòng khi quý ông quay lại lấy. Những cặp tình nhân vô trách nhiệm bỏ trốn sau một đêm là chuyện bình thường trong phim truyền hình, và bất chấp tràng liến thoắng đầy thông cảm của bà ta, tôi ngụ ý rằng nhắc đến chuyện này là quá đau đớn. Tôi nhắc bà ta rằng nhân viên chuyển nhà sẽ đến muộn hơn một chút trong ngày và giải thích rằng một người bạn sẽ cho tôi đi nhờ ra sân bay, cảm ơn bà ta đồng thời nhất trí rằng Không Thể Tin Được Đàn Ông và kéo cái túi du lịch đến cuối đường, chờ ở trạm xe buýt nơi tôi từng thấy Renaud đợi mình. Trên xe chật ních hành khách trên đường đi làm, tôi phải đứng nắm tay vịn với cái túi nhét giữa hai đầu gối trong khi xe lắc lư đi xuyên thành phố. Đã bao lâu rồi tôi không đi xe buýt? Còn bao lâu nữa thì người bạn bí ẩn ở sở nhận ra rằng “Leanne” sẽ không xuất hiện ở sân bay? Tôi nghĩ tôi có một hay hai ngày, trước khi họ đến thẩm vấn người giữ cửa. Ít nhất bà ta sẽ thích chuyện đó. Tôi sẽ nhớ đồ đạc của tôi, nhưng luôn có thể mua thêm. Dù sao cũng đã đến lúc có một diện mạo mới.
Khi xe buýt vượt qua được dòng xe cộ đổ đến nơi làm việc để tới trạm phía sau Sacré-Coeur thì tôi là hành khách duy nhất còn lại. Tôi đi theo một xe chở khách du lịch ì ạch leo đến nhà thờ, rồi ngồi xuống bậc thềm giữa đám du khách đeo ba lô của buổi sớm. Có người đang chơi trống và tôi đã ngửi thấy mùi cần sa. Tôi thò tay vào túi rút ra cái ví của Renaud. Trống rỗng, như tôi vẫn nghĩ, chỉ có vài tờ tiền, tấm phù hiệu cảnh sát “giả” mà hắn dùng ở Gouttte d’Or và một phiếu chuyển phát, hóa đơn cho một bưu kiện đặc biệt cần nhận ở Amsterdam. Cái hộ chiếu giả đúng là một nước đi đầy thuyết phục. Và địa chỉ ở Amsterdam sẽ có ích, vì tôi sẽ cần một địa chỉ mới. Tiếp theo là cái Nokia kiểu cũ rẻ tiền của Renaud, cùng kiểu tôi dùng trên thuyền của Balensky. Tôi nghĩ hắn phải có một cái hiện đại hơn ở đâu đó, nhưng hắn không bao giờ dùng đến nó khi ở gần tôi. Chúa phù hộ. Tôi không mong sẽ tìm được gì nhiều, như thế thì quá dễ dàng, và lịch sử cuộc gọi cùng hộp thư đến đều bị xóa sạch, ngoại trừ một tin quảng cáo từ France Telecom gửi tới sáng hôm đó. Cuộc gọi duy nhất còn lưu là cuộc hắn gọi cho tôi khi tôi đang ở trong khách sạn cùng Moncada.
Thứ tôi tìm được là ảnh, bắt đầu bằng loạt ảnh ở Rome hắn đã cho tôi xem, rồi từ khi hắn theo dõi tôi ở Paris, mua báo, hút thuốc trong quán cà phê ở Panthéon, chạy bộ trong công viên. Rồi đến những bức hình tôi không hề biết hắn chụp khi nào, tôi đang ngủ, cận cảnh tóc tôi trên gối, tôi nằm trần truồng trên cái giường bừa bộn trông như một bức Hogarth khiêu dâm. Eo. Nhưng sau đó, là gót giày của tôi khi hắn đi sau tôi lên cầu thang, tôi cúi xuống nhổ nước khi đánh răng, một góc ảnh khuất, chụp qua ô cửa phòng tắm cảnh tôi đang loay hoay với một túi đồ vừa mua. Hàng trăm kiểu ảnh. Tôi ngắm nhìn hồi lâu, và càng nhìn, chúng càng ít vẻ soi mói và kiểm soát. Có nét gì đó gần gũi và mềm mỏng trong những bức ảnh này, thậm chí một sự dịu dàng trong cách hắn ghi lại biết bao khoảnh khắc thoáng qua trong cuộc sống của tôi.
“Xin lỗi. Cô chụp ảnh giúp, làm ơn?”
Một cặp đôi người Tây Ban Nha, béo phị và đầy mụn, vẫy cái điện thoại trước mặt tôi. Lại một cái điện thoại khốn kiếp nữa. Tôi mỉm cười, và chụp ảnh trong khi họ choàng tay quanh người nhau tạo dáng với phông nền cẩm thạch sau lưng. Khoảnh khắc hạnh phúc.
Tôi nhìn quanh tìm thùng rác, định vứt cái Nokia của Renaud đi, nhưng nó rung lên trên tay tôi. Số điện thoại bắt đầu bằng 06, một số của Pháp. Tin nhắn chỉ có vẻn vẹn “Chưa thấy đâu”. Họ thật chu đáo khi nhắc nhở tôi. Điều duy nhất còn canh cánh trong tôi là khi Renaud biến mất, da Silva sẽ quy tội cho tôi, chứ không phải cho tay chân của Moncada. Và bây giờ, Renaud vẫn còn sống, đang nhắn tin từ Montmartre, nơi hai chúng tôi gặp nhau lần đầu. Vậy thì, đánh cuộc đi, Judith. Tôi nhắn lại: Đang trên đường. Cái tên Gentileschi có nghĩa gì với anh không? Tôi cần biết Renaud đã nói với họ về nơi tôi giữ tiền chưa. Cái thùng rác nồng nặc mùi bãi nôn và đồ ăn nhanh thiu thối. Một người bán hàng bước tới chào mời tôi một khay đầy vòng tay tình bạn bằng nhựa.
Một tin nhắn mói. Tốt. Không.
Vậy là hắn chưa nói, có nghĩa là họ sẽ không phát lệnh khám kho giữ đồ ở Vincennes, có nghĩa là nếu cái đầu của hắn có bị vớt lên khỏi sông Seine nó sẽ bị quy về một vụ diệt khẩu thông thường. Tôi không ngu đến mức cho rằng điện thoại của hắn là thứ duy nhất có chứa bằng chứng về cuộc gặp của tôi với Fitzpatrick và mối liên hệ của tôi với Renaud. Da Silva chắc chắn đã nhận được những bức ảnh kia rồi, và còn sự vụ nhỏ của cô nàng nghiện vừa chết, nhưng Gentileschi có thể tuyển người mới ngay ngày mai. Chắc chắn là lúc cần một diện mạo mới.
Tôi nhắn lại. Cảm ơn. A+ Hẹn gặp lại sau. Thế nhưng, không hiểu vì sao tôi vẫn không vứt cái điện thoại đi. Tôi chưa bao giờ nhận được thư tình.
Tôi dành cả buổi chiều đi lang thang ở phía Tây thành phố. Tôi có thể đến một bảo tàng để giết thời gian, nhưng chẳng có bức tranh nào tôi muốn xem. Tôi đi bộ đến Parc Monceau và dù trời lạnh vẫn kê đầu lên cái túi mà ngủ được khoảng một tiếng, tỉnh dậy thì bắt gặp cái nhìn khó chịu của một bà mẹ trẻ có đứa con chập chững đang nghịch dây giày của tôi. Có lẽ cô ta nghĩ tôi là kẻ nát rượu lang thang hoặc là đồ dạt nhà đi bụi, không phải loại người mà người ta muốn gặp trong khu vườn Paris tráng lệ vô hồn này. Tôi mua một tách cà phê và một ly nước để tỉnh táo lại rồi đọc báo giết thời gian, theo thói quen nhiều hơn là vì lo lắng. Thật đáng kinh ngạc khi nghĩ đến số người mà một người có thể giết mà không bị lên báo.
Vào khoảng bảy giờ tối hôm đó, tôi nhắn cho Yvette. “Cậu có ở nhà không? Tớ cần đến chỗ cậu.” Chúng tôi thỉnh thoảng vẫn nhắn tin. Tôi giải thích sự biến mất của mình khỏi cuộc chơi trong những tuần ở bên Renaud là tôi đã cặp với một anh chàng mới tuyệt vời. Khi cô hồi âm tôi đang đợi ở một bãi đỗ taxi, nghĩ về chuyện cuộc sống thành thị đã quay về với thời kỳ mọi người đều sống trong nhà thuê và tồn tại trong các không gian công cộng. Tôi biết Yvette đã được gần một năm mà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hỏi xem cô sống ở đâu. Hóa ra là ở quận 15, trong một tòa nhà hiện đại xấu hiếm có làm biến dạng bộ mặt Paris như hàm răng làm ẩu. Cô mất một lúc mới trả lời hồi chuông cửa của tôi, như thể cô biết là không nên, nhưng cuối cùng tôi vẫn nghe tiếng cô nói A lô qua loa chuông cửa rồi lê mình hết năm tầng cầu thang bằng bê tông.
Rõ ràng là Yvette vừa ngủ dậy. Tóc cô trông như xơ mướp, làn da không có kem nền trông lốm đốm gồ ghề, tay chân mẩn đỏ ở những chỗ lộ ra khỏi chiếc áo nỉ ngắn ngủn nhăn nhúm mà cô mặc bên ngoài quần lót. Tôi nghĩ chắc hẳn hằng ngày cô phải đánh phấn cả tay chân nữa. Phòng studio nhỏ bé chật chội và bức bí, một que hương mùi hoắc hương không át được mùi nước hoa, khói thuốc và rác rưởi. Quần áo của Yvette chất đống khắp nơi, thành những kim tự tháp bằng da và ren che khuất một nửa tấm đệm trải trên sàn nhà, cũng là món đồ đạc duy nhất trong nhà cô. Trông cô có vẻ thách thức, như tôi cũng sẽ tỏ ra nếu tôi phải cho người khác thấy một chỗ ở dơ dáy đến thế này.
“Tớ là thế này đây. Cậu muốn uống trà không?”
“Cảm ơn cậu, thế thì tốt quá.”
Cô có một cái bếp điện, ấm nước và cái lò vi sóng để trong tủ bếp. Trong khi cô lấy ra hai chiếc tách và hai túi trà bạc hà, tôi hỏi nhà vệ sinh ở đâu. “Kia kìa.”
Lại một cái tủ khác, một buồng tắm nhỏ tí xíu, bồn cầu và bệ rửa cáu bẩn, kem đánh răng đông đặc trên vòi nước. Khăn trải trên sàn nhà bốc mùi tanh tưởi, nhưng tôi vẫn mở vòi nước nóng và cọ rửa, chải răng, nhanh chóng dưỡng ẩm và trang điểm mặt. Khẩu Glock hếch lên nhìn tôi từ giữa đống đồ trong túi. Tôi nghĩ đến chuyện giết quách Yvette để lấy thẻ căn cước của cô, nhưng tôi sẽ không bao giờ thoát được với màu da đó.
“Vậy,” tôi vui vẻ nói khi bước ra. “Cậu muốn ra ngoài chơi không? Tớ mời.”
“Được thôi,” cô đáp, vẻ ngờ vực. “Nhưng vẫn còn sớm.”
“Bọn mình có thể uống gì đó, rồi tớ nghĩ có lẽ đến chỗ Julien?”
“OK.”
Chúng tôi uống trà và tôi ăn vài thìa đầy Nutella từ cái lọ đơn độc trong tủ lạnh nhỏ xíu của Yvette. Trong khi Yvette bắt đầu quá trình lắp ráp toàn thân rề rà để chuẩn bị cho buổi đêm, tôi nằm trên đệm và bật qua các kênh tin tức trên ti vi. Lúc này khi cô đã tập trung vào một việc gì đó, cử động của cô có một vẻ chuẩn xác, thậm chí nhịp nhàng như múa ba lê, một chiếc váy lụa kiểu cổ điển màu ngọc lục bảo phô ra khoảng lưng được trang điểm kỹ lưỡng, cái nheo mắt đi cùng chì kẻ mắt và mascara, buộc dây cổ chân trên đôi sandal Tribute lênh khênh. Khi cô xong việc, nhìn thật khó có thể tin được rằng cô vừa bò ra từ căn hộ như đống phân này. Quá trình trang điếm của tôi chỉ mất hai phút, một chiếc váy ngắn bó sát màu đen của Alexander Wang và đôi giày đen đơn giản, không chút cầu kỳ.
“Có cần kiếm một ít thuốc trắng không?”
“Có lẽ để sau. Cậu sẵn sàng chưa?” Cô gật đầu, nghịch điện thoại, cảm thấy có gì không ổn nhưng ý nghĩ về một đêm chơi bời miễn phí quá hấp dẫn với cô.
“Cậu cứ để túi lại đây. Ý tớ là, nếu thích thì cậu có thể ngủ lại.”
“Không, có lẽ tớ sẽ cần đến.”
“Chuẩn bị gặp anh chàng mới của cậu hả?”
“Có lẽ để sau này.”
Tôi dùng gót hất cái túi lên, khoác ngật ngưỡng trên vai.
“Đi thôi.”
Thoát khỏi căn hộ chật hẹp, Yvette có vẻ là chính mình hơn. Cô kể với tôi về một đêm hoành tráng ai đó đang tổ chức trong một nhà kho ở Saint-Martin, một sự kiện nghệ thuật và thời trang chắc chắn sẽ thu hút nhiều sự quan tâm. Yvette đang “tô vẽ” cho nó, dù theo những gì tôi thấy từ mớ đồ trong căn hộ cô, thì sự nghiệp stylist của cô chỉ gói gọn trong việc cóp nhặt từ những mẫu thiết kế cô đặt về được từ những tờ báo ngốc nghếch. Lúc đó mới chỉ chín giờ, nên chúng tôi uống rượu khai vị ở một chỗ gần đó trước khi đến phố Thérèse. Ngoài món Nutella, tôi không thể nhớ được lần cuối mình ăn là khi nào, nên tôi vớ một nắm đậu phông dính đầy nước tiểu từ quầy bar. Tôi không thể để tay mình run được.
Chúng tôi đến chỗ Julien vào khoảng mười giờ, ngay khi đang mở cửa. Tôi hy vọng có thể tránh được bất kỳ câu hỏi nào của Julien bằng cách đi chung với Yvette, nhưng ở quầy lễ tân chỉ có người pha chế. Anh ta vẫy tay cho chúng tôi qua và chúng tôi tiến vào hộp đêm vắng tanh. Anh ta chạy theo rót cho chúng tôi một ly cognac.
“Thế này chán quá,” Yvette nói một cách thừa thãi, đá chân vào ghế đẩu.
“Một lát nữa sẽ đông thôi. Nhìn kìa.”
Hai gã đàn ông bước vào, cao, ưa nhìn, có vóc dáng của dân tập gym.
“Nhìn sức trẻ Hitler kìa.”
Họ đi thẳng tới chỗ chúng tôi và mời rượu. Nhạc được bật lên và sau nửa tiếng chuyện gẫu căn phòng bắt đầu đầy. Yvette đã hơi say vì cognac, bước vào một buồng thay đổ và trở ra với quần lọt khe bằng ren màu đen và áo nịt, uốn mình quanh anh chàng người Aryan của mình, anh này không cần mời mọc gì thêm đã kéo cô vào phòng tối.
“Cậu có vào không?”
“Một lát nữa.”
Họ bỏ đi trong khi tôi chăm chú ngắm nhìn các cô gái. Không nhiếu lẳm, mà tôi lại cần một người ít nhất cũng phải có màu tóc tương tự như mình. Chuyến tàu cuối cùng từ Gare du Nord đến Amsterdam sẽ chạy lúc 12 giờ 12 phút đêm, nhưng đến 11 giờ 20 họ mới bước vào. Một phụ nữ còn khá trẻ cùng một người đàn ông già hơn hẳn, ông ta nắm chặt tay cô ta với vẻ chiếm hữu, cô ta có vẻ bình tĩnh hơn, xem ra đã nhiều kinh nghiệm.
Cô ta nhẹ nhàng vuốt hông và tiến vào phòng thay đồ trong khi ông ta bước tới quầy bar. Vài phút sau cô ta trở lại, trong bộ đồ nịt khoét sâu màu hồng buộc dây, đầu vú cô ta ép chặt và thâm đen dưới lóp vải bó. Hoàn hảo. Tôi gật đầu chào anh chàng tóc vàng của mình, anh ta đã kịp chuyển sang soi cặp vú nọ, rồi tôi trượt khỏi ghế và đi về phía cô ta vừa bước ra, vẫn nắm chặt cái túi du lịch cáng phồng. Chỉ có một phòng thay đồ đang đóng. Tôi không hề biết cách cạy khóa; tôi chỉ đành bò qua khe hở dưới cửa và vọc ngay vào cái túi xách Prada mềm màu đen. Tôi dốc ngược nó ra, bới đống đồ linh tinh để tìm ví, rải mấy tấm thẻ tín dụng và hóa đơn ra sàn cho đến khi cầm được thẻ căn cước trong tay. Dưới ánh sáng mờ ảo tôi nhìn không rõ lắm, nhưng Marie-Hélène Baudry sẽ là bản sao của tôi trong đêm nay. Cô ta đã kết hôn, và vì lý do nào đó tôi ngờ rằng ông già đi cùng cô ta không phải là người chồng. Cô nàng hư hỏng. Tôi cân nhắc việc để lại cho cô ta tấm hộ chiếu có tên Leanne, nhưng nó có ảnh tôi trên đó, nên tôi sắp xếp lại cái ví, vơ đống đồ linh tinh vào lại trong xắc và thả thẻ căn cước vào ngăn cạnh của cái túi du lịch của mình. Khi đó là 11 giờ 32. Hơi gấp, nhưng có thể.
Tôi liếc nhanh vào căn phòng tối trước khi bỏ đi. Yvette đang nằm dưới anh chàng tóc vàng, gót giày nhọn hoắt chọc vào lưng anh ta. Cô sẽ bị bỏ bom khoản hóa đơn thanh toán, nhưng dù sao cô chưa từng có ý định trả lại 500 euro lần trước - dù cô có trả thì tôi cũng không lấy, nhưng, phép lịch sự tối thiểu. Tôi ra đến sảnh lúc 11 giờ 35, rèm cửa khép hờ, tay tôi đặt trên cửa, rồi Julien chợt bơi ra khỏi bóng tối.
“Cô Lauren?”
“Xin lỗi, Julien, tôi phải đi ngay.”
Ông ta vòng ra và nhẹ nhàng đóng cửa lại. “Chưa được. Tôi cần nói chuyện với cô.”
“OK, OK. Nhưng nhanh lên nhé.”
“Chắc chắn rồi, thưa cô.”
Ông ta dừng lại dưới quầy lễ tân và dẫn tôi vào văn phòng ở phía sau. Vẻ xa hoa mờ ám đầy giả tạo không có mặt ở nơi này, chỉ một cái bàn bày máy tính, một cái ghế văn phòng rẻ tiền, một chồng hóa đơn xâu vào cọc nhọn sáng lóe lên dưới ánh đèn. Tôi đặt cái túi du lịch lên bàn.
“Cô Lauren, tôi vừa phải tiếp một chuyến thăm khác. Lần này là của cảnh sát. Họ đặt câu hỏi. Một lần nữa.”
“Khi nào?”
“Hôm nay, hôm qua. Tôi không nhớ rõ.”
Tôi thực sự không có thời gian cho trò mèo chuột nhảm nhí này.
“Ông muốn bao nhiêu?”
Ông ta nhìn cái túi. “Cô chuẩn bị đi xa à?”
“Không phải việc của ông. Muốn bao nhiêu thì nói ra.”
“Năm nghìn.”
“Cho cái gì? Ông nghĩ tôi đã làm gì?”
“Sao cô không nói xem?”
“Tôi không mang theo bằng ấy trên người.”
“Thế thì tất cả số tiền cô có. Và cô không được chào đón ở đây nữa.”
Tôi muốn nói rằng tôi không cố ý. Rằng tôi với tay vào túi để lấy tiền rồi khẩu súng cứ thế nhảy vào tay tôi. Vấn đề là, tôi thực sự không có thời gian. Đáng lẽ tôi đã tặng ông ta một câu gì đó, rằng hôm nay thực sự không phải ngày may mắn của ông ta, rằng không nên chọc giận tôi, vì ông ta sẽ không thích tôi khi tôi nổi giận, nhưng giờ cũng không phải lúc để kiểu cách. Tôi nhoài người trên bàn, bắn ông ta hai phát vào ngực, tuột giày và chạy ra phố Thérèse.
Tôi từng uống rượu với Renaud một lần ở quán bar của khách sạn Crillon khi một cặp tình nhân cãi cọ tại cái bàn cẩm thạch nhỏ xíu bên cạnh. Họ còn trẻ, thậm chí trẻ hơn cả tôi, anh ta không cạo râu và ăn mặc xuề xòa như một diễn viên nổi tiếng, cô ta đẹp chuẩn mực theo kiểu Uma Thurman trước khi bơm botox, mái tóc bạch kim xám cột chặt còn khuôn mặt như bức tranh của Picasso. Áo khoác của cô ta bằng len cashmere thượng hạng màu kem, hơi dày cho thời tiết khi đó. Cô ta đã gọi hai ly martini; anh ta đến muộn, mang theo một bó hoa gói vội mua ở góc đường. Họ nói chuyện nhỏ tiếng một lát, rồi khi rượu vào cô ta bắt đầu khóc, đầy diễm lệ, nước mắt như pha lê Swarovski chảy xuống khỏi đôi mắt ngọc bích xanh tới rợn người. Rồi cô ta đứng dậy, và cách cô ta đứng dậy cho tôi biết rằng cô ta hiểu rõ mình đã chiếm được ánh mắt của tất cả đàn ông trong phòng. Cô ta kéo cổ áo quanh cái cổ dài của mình và cúi về phía trước.
“Em xin lỗi, em không thể tiếp tục được nữa. Em chịu đủ rồi.”
Rồi cô ta cầm bó hoa ỉu xìu lên và quất vào mặt anh ta trước khi thả nó rơi xuống sàn nhà rồi bước về phía sảnh. Anh ta chậm rãi đứng dậy, nhặt một cánh cẩm chướng duy nhất khỏi cằm và đưa mắt nhìn quanh, dáng vẻ tổn thương và bỡ ngỡ. Tất cả bồi bàn đồng thời xếp hàng như một đội cổ vũ với tiếng hô khích lệ: “Cô ấy đi hướng kia! Nhanh lên, quý ông, hướng kia!” và anh ta đuổi theo. Sau đó chúng tôi nhìn thấy họ trên sông, ôm hôn và cười đùa trên bến cảng. Áo khoác của cô ta mở phanh và bên trong cô ta mặc một cái chân váy denim rẻ tiền cùng áo pyjama đàn ông. Một cách quỵt tiền đồ uống rất nên thơ. Có lẽ họ là sinh viên điện ảnh, hoặc là diễn viên. Ý nghĩa câu chuyện ở đây là công dân Paris ý thức rất rõ rằng thành phố của họ phải là thành phố yêu thương những cặp tình nhân cãi cọ, vì thế các cô gái với vẻ mặt tuyệt vọng chạy chân trần trên phố trong đêm hiếm khi gây chú ý. Trong khi chạy, tôi nghĩ đến một cô gái khác, cũng chân trần qua các con phố đêm, nhưng ngay cả buổi tối mùa hè năm ấy cũng có vẻ quá vô tội vào lúc này. Quãng đường từ phố Thérèse đến Gare du Nord dài 1,6 dặm, và tôi đến nơi trong vòng mười sáu phút, không tồi khi trên người mang theo túi nặng.
Tôi thở dốc luồn qua đám người say xỉn và lang thang ở cửa ga rồi mua một vé tàu một chiều đến Amsterdam từ máy bán vé tự động. Tất nhiên là nó không chịu nhận tờ năm mươi euro, nhưng tôi không thể dùng thẻ. Tôi vuốt phẳng tờ tiền trên đùi, một mắt nhìn đồng hồ. Không phải vé tàu, không phải lúc này. Tôi không thể thất bại ở bước này. Chẳng khác gì Al Capone bị bắt vì thuế. Có tiếng lục khục kỳ lạ vang lên; tôi mất một lúc mới nhận ra là tiếng chính mình đang cười rũ rượi điên khùng. Hai lần, ba lần, cái máy thô lỗ nhả tiền trở lại. Tôi đứng đó, hít thở, vuốt phẳng các góc tiền, nhét vào một lần nữa. Trong hai mươi giây tôi có lẽ đã tin vào Chúa.
Aller simple, 1 adulte.* Ơn, Chúa. Tôi còn có thời gian để bấm lỗ vé vào máy tại cuối sân ga trước khi hai bàn chân đầy bụi đất của tôi theo sau cái túi du lịch bước lên tàu.
Tiếng Pháp: 1 vé, người lớn.