LỜI KẾT
BÊN TRONG
Đêm mở màn của Biennale, gần một năm từ khi tôi rời khỏi Paris. Bầu trời San Giorgio Maggiore có sắc hồng và xanh không tưởng; ai cũng nói trông nó như một bức tranh tường trần nhà của Tiepolo, vì ai cũng nói vậy ở Venice. Một dãy du thuyền Riva bập bềnh cạnh cầu tàu của đảo, đợi để chở một đám đông ồn ã toàn người buôn tranh và cò nghệ thuật qua vùng biển. Nhìn về phía Zattere, tôi thấy Mandarin đậu giữa hai con tàu lớn quét sơn than, vẻ đồ sộ của chúng phủ lên nhà thờ Massuri màu trắng, tự bản thân chúng là một cột mốc cố định siêu thực. Steve sẽ phải sắm một con thuyền lớn hơn nếu muốn theo kịp thời cuộc. Hôm nay tôi có hẹn ăn tối với anh ta. Tôi sẽ không để anh ta đưa tôi tới Harry, chúng tôi sẽ uống rượu trên bao lơn nổi hoàn hảo ở Gritti, rồi đến La Madonna ở San Polo ăn risotto nhím biển dù anh ta có thích hay không. Tôi đã chọn sẵn ba bức tượng đúc của Quinn cho khu vườn của ngôi nhà mới của anh ta ở London, phiên bản phóng to của bào thai em bé, cuộn tròn trong đá hoa cương như những sinh vật biển huyền bí. Quả thực khá là đẹp, một lần hiếm hoi. Nhưng trước tiên là bữa tiệc của Johnson Chang tại khách sạn Bauer, dành cho các chủ phòng tranh Hồng Kông, rồi sau đó tôi nghĩ tôi sẽ có thời gian tham quan ở Quỹ Prada nữa, trước khi gặp Steve. Tôi đưa tay cho người lái thuyền nắm lấy và gọn gàng bước xuống thuyền, theo sau là một bầy chuyên viên trang điểm và thợ ảnh đến đưa tin buổi trưng bày cho Hội chợ phù hoa. Tôi trò chuyện vài câu qua quýt với người mua của Mario Testino trên quãng đường đi thuyền ngắn ngủi, nhưng thực sự tôi chỉ muốn nuốt trọn cảnh vật vào mình.
Bữa tiệc Chang chỉ dành cho khách mời; tôi có cuộn giấy cổ Trung Hoa thượng hạng trong cái xắc mềm Saint Laurent. Vài paparazzi và khách du lịch đứng lởn vởn xung quanh trầm trồ chỉ trỏ. Tôi đi vòng qua họ và bước tới chỗ nhân viên tiếp tân. Trong khi cô ta đánh dấu tên tôi trên bảng danh sách, tôi nhìn ra sau cô ta tới gian sảnh dài lát cẩm thạch màu đồng của khách sạn, mở ra ban công với kiến trúc đá Byzantine nền nã. Từng đoàn bồi bàn bê khay đựng món cocktail bắt buộc Bellini, đứng giữa những chùm tác phẩm nghệ thuật đường phố Thượng Hải kỳ khôi.
“Cô có vào không nào?”
“Lorenzo! Ciao, bello. Tôi đang tự hỏi phải đi đâu mới tìm được anh đây.”
Lorenzo đại diện cho Chỗ Kia ở Milan. Anh ta là người Venice, tóc vàng cam và mắt màu nhạt của miền biến đảo. Một trong các bà cố của anh ta từng nổi danh với việc lây bệnh lậu cho Byron, theo lời anh ta kể với tôi khi tôi ngủ với anh ta ở Kiev.
“Chắc hẳn cô biết Rupert?”
Rupert. Tròn trịa và hồng hào hơn bao giờ hết, quý ngài người Anh xuất hiện mọi nơi mọi lúc ở nước ngoài trong bộ vest nhăn nhúm và cái mũ cói Lock&Co. vui tươi. Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta.
“Không,” anh ta nói. “Tôi không nghĩ chúng tôi đã từng gặp nhau.”
“Elisabeth Teerlinc.” Lorenzo đã bị cuốn vào trong. Chúng tôi đứng giữa một điểm ngắt quãng đột ngột trong đám đông.
Anh ta chìa tay ra, tất nhiên nhẹp mồ hôi. Tôi dò xét ánh mắt anh ta, tìm kiếm một tia ngờ ngợ, nhưng chẳng có gì cả. Làm sao có thể? Người phụ nữ trong chiếc váy Celine da lộn màu xanh coban này, đôi giày hoàn hảo này, tồn tại trong một cảnh giới hoàn toàn khác với Judith Rashleigh. Người ta không bao giờ được phép nhận ra sự tồn tại của người hầu. Đến cuối cùng, tôi thậm chí còn chẳng buồn đổi màu tóc.
Tay tôi vẫn nằm trong tay anh ta. Tôi để nguyên đấy.
“Và cô đại diện cho?”
“Tôi có phòng tranh riêng. Gentileschi. Tôi có phòng trưng bày ở Dorsoduro.”
“À. Gentileschi. Tất nhiên rồi.”
Tôi rút tay và móc một tấm danh thiếp ra khỏi ví.
“Anh nên đến buổi khai trương ngày mai của chúng tôi. Tôi chuẩn bị giới thiệu một nhóm họa sĩ Balkan. Khá thú vị.”
“Tôi rất hân hạnh.” Anh ta cười ẩn ý với tôi. Rupert. Như thể anh ta có hy vọng.
“Anh sẽ vào chứ - Lorenzo đang đợi đấy?”
Mặt anh ta đỏ đậm hơn nữa dưới lớp da rám nắng màu rượu vang.
“Không, ừm, thực ra là KĐM.”
Không được mời. Ôi Rupert.
“Tiếc quá nhỉ.”
“Đông người quá mà.”
“Vâng. Đúng là hơi đông. Vậy thì hẹn gặp anh ngày mai, Rupert.”
Tôi chìa má ra cho anh ta, rồi quay lưng khi nhân viên tiếp tân vén tấm màn nhung. Tôi cảm thấy ánh mắt anh ta dán lên mình khi tôi ngẩng cao đầu bước qua đám đông và tiến vào ánh hoàng hôn Venice. Dải nước màu thiên thanh sáng lên dưới chân tôi. Tôi cầm một ly rượu và đứng một mình bên lan can, ngắm nhìn những con sóng biển, và chúng khiến tim tôi vui sướng.
HẾT