Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bảy

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh giấc lúc năm giờ với cái đầu ong ong. Tôi nằm trần truồng trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà lóa mắt. Tôi đã để hộp đêm làm rối trí não mình. Quan hệ thân thiết với đám con gái và đồng tiền kiếm quá dễ dàng đã khiến tôi cùn đi. Tôi sẽ sửa chữa lại chuyện này, và điều đó có nghĩa là tra đến tận cùng về bức Stubbs. Một bữa tiệc tệ hại chẳng là gì cả. Tôi phải tập trung.

Tôi đến văn phòng sớm, mong gặp Dave, nhưng Laura chặn đầu tôi và bắt tôi dành cả một buổi sáng bồn chồn để tra cứu giá khởi điểm cho Stanley Spencers để giúp gã gây quỹ đầu tư nào đó gian lận tiền thuế thu nhập. Thuế thặng dư vốn có thể nói là lĩnh vực duy nhất ở ban này có vẻ có tính kinh doanh. Tôi đi xuống nhà kho vào giờ ăn trưa, nhưng Dave đã ra ngoài. Tôi gọi vào di động của anh và rủ anh đi uống sau giờ làm, rồi tôi đi thẳng ra N. Pearl mua một chiếc áo lụa cashmere cổ tròn tuyệt đẹp màu xanh nhạt tốn hơn cả số tiền tôi đổ vào Harvey Nicks. Vì lý do nào đó tiêu thêm tiền lại khiến tôi thấy khá hơn khi nhớ về thảm họa Tentis. Tôi định thay áo để đến hộp đêm trong nhà vệ sinh ở thư viện London trên quảng trường St James để có thêm thời gian gặp Dave trong Bunch of Grapes ở phố Duke. Khi anh tập tễnh bước vào - vì tự ái quá cao mà anh không chịu dùng gậy - tôi gọi cho anh một cốc bia London Pride và cho mình một ly tonic.

“Cảm ơn cô vì mời anh uống, Judith, nhưng bà xã sẽ thắc mắc không biết anh đi đâu.”

Tôi giải thích rằng ghi chép của mình về bức tranh đã bị mất, và rằng bức Stubbs không được mua trực tiếp từ cặp vợ chồng ở Warminster mà qua một người mua bí ẩn. Nghe quả thực có vẻ vớ vẩn, nhưng tôi tin chắc là có gì không ổn. Tôi không thể giải thích được cho Dave, nhưng sau thất bại toàn diện tối hôm trước dường như việc chứng minh mình đúng về bức Stubbs càng trở nên quan trọng hơn.

“Em muốn xem bức tranh, Dave. Nó đến kho rồi, đúng không? Anh có mắt nhìn hơn em. Em không tin cái chuyện vẽ phủ đó.”

Dave hạ giọng.

“Cô không có ý nói Rupert định bán tranh giả đấy chứ?”

“Tất nhiên là không. Em nghĩ có lẽ anh ta nhầm lẫn và em không muốn ai bị mất mặt, thế thôi. Nếu giúp họ khỏi mất mặt mà khiến em đẹp mặt thì càng tốt. Nhưng đây cũng đâu phải lần đầu tiên có người mắc lỗi khi định danh đâu, đúng không? Anh biết mà. Làm ơn đi? Mười phút thôi rồi anh muốn mắng em là đồ ngốc cũng được, em sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa.”

“Judith, chuyện này đã có chuyên gia rồi. Anh sẽ cần mấy thứ kiểu dụng cụ mới xem được.”

“Dave. Anh quan tâm đến tranh thật đúng không? Anh nghĩ chúng ta nên bán hàng thật chứ? Vấn đề danh dự này khác?”

“Chúng ta thực sự nên xin phép.”

“Em làm việc ở đó, anh cũng làm việc ở đó. Bọn mình có thẻ ra vào… Coi như em chỉ đi xem ‘tác phẩm’ thôi. Như Laura vẫn luôn nói đấy.”

“Mười phút?”

“Tối đa. Đi mà,” tôi nói giọng mềm mỏng hơn. “Bọn mình là bạn tốt, đúng không?”

“Ôi, được rồi.”

Hầu hết nhân viên đã về, nên Dave đưa tôi vào bằng mã số của cửa sau. Chúng tôi phải dùng đèn pin trong nhà kho, có mức sáng thấp để bảo vệ tác phẩm. Dave đi thẳng đến rương chứa đúng bức tranh và nhấc nó ra. Tôi soi vào nơi tôi nhớ là có tấm biển đề Newmarket, và nơi tôi nghĩ chữ ký đã được dời đi.

“Judith, anh không dám chắc. Anh thấy có vẻ bình thường.”

“Nhưng có dấu, ở ngay đây này. Lớp véc ni này được bao lâu rồi?”

Đầu chúng tôi chụm vào nhau trong khi soi xét tấm vải toan, đầu ngón tay cả hai chúng tôi huơ lên khoảng trống.

“Nếu nó được vệ sinh,” Dave nói, đã bắt đầu có hứng thú, “thì có thể có dấu vết trên lớp vẽ dưới. Mình phải đưa nó ra chỗ sáng.”

“Ừm, có chuyển đi được không?”

“Cô bảo chữ ký lúc đầu ở đâu?”

“Ừ, ở đâu thế?” Rupert. Họ nói người béo thường di chuyển lặng lẽ đến đáng ngạc nhiên. Tôi cười ngờ nghệch.

“Rupert. Chào anh, xin lỗi, chúng tôi chỉ…”

“Xin hãy giải thích rõ hai người đang làm gì ở đây. Cô là nhân viên cấp dưới, cô không được phép ở đây.” Thực ra chuyện đó chẳng có gì to tát. Tôi chuồn xuống đây sau giờ làm suốt. Thường là vì Rupert bảo tôi xuống. Anh ta quay sang Dave, giọng mềm mỏng hơn.

“Hai người đang làm gì thế? Không phải đã đến giờ anh về nhà rồi sao, Dave?”

Dave có vẻ xấu hổ và lí nhí một câu chào. Tôi ghét cách anh gọi Rupert là “ngài”. Rupert vẫn giữ vẻ hòa nhã, lịch sự bình thản cho đến khi Dave đã tập tễnh đi lên cầu thang, rồi xem xét tôi một hồi lâu. Trong ánh sáng ngả xanh trông anh ta như El Greco trương phình đến quái gở. Tôi biết anh ta sẽ không làm to chuyện. Quyền lực khi lặng yên sẽ hiệu quả hơn nhiều.

“Judith, tôi đã định nói chuyện với cô từ lâu rồi. Tôi nghĩ cô không thực sự phù hợp với nơi này. Tôi muốn cho cô một cơ hội, nhưng tôi đã nhận được vài lời phàn nàn trong ban về thái độ của cô. Ý kiến của cô ở cuộc họp về bức Stubbs là không đúng mực và thành thật mà nói thì rất hỗn xược.”

“Tôi chỉ nghĩ… tức là, tôi chỉ định… tôi không rõ…” Tôi lắp bắp như một nữ sinh mắc lỗi, nổi giận với chính mình mà không sao dừng lại được.

“Tôi nghĩ cô nên thu dọn đồ đạc và đi đi, được chứ?” anh ta bình tĩnh nói tiếp.

“Anh… sa thải tôi?”

“Nếu cô muốn nói theo cách đó, đúng vậy. Tôi sa thải cô.”

Tôi sững sờ. Thay vì phản đối, thay vì tự bào chữa, tôi bắt đầu khóc. Nực cười. Tất cả nước mắt dồn nén bây lâu lại chọn đúng lúc này để trào ra như suối, đấy tôi xuống vai một người đàn bà cầu xin, mặc cho tôi không muốn. Ngay cả khi cảm thấy những giọt nước mắt nóng bỏng, giận dữ dâng đầy mắt mình, tôi vẫn biết rằng Rupert đang giấu giếm điều gì đó. Ngay cả lời mời dự tiệc ngu xuẩn kia cũng là để dụ dỗ tôi giữ im lặng. Thế nhưng chuyện đáng lẽ sẽ không ra thế này. Tôi chỉ đang cố làm việc đúng đắn, làm việc tốt.

“Rupert, xin anh. Tôi không làm gì sai cả. Xin anh để cho tôi giải thích?”

“Tôi không quan tâm đến lời giải thích của cô.”

Anh ta phớt lờ tôi suốt đoạn đường quay về ban. Tôi đi đằng trước anh ta xuyên qua những hành lang hẹp, cảm thấy như một tù nhân. Anh ta đứng khoanh tay nhìn tôi thu dọn đồ đạc từ trên bàn và bỏ vào cặp. Chiếc váy và đôi giày cao gót cho hộp đêm bị nhét xuống đáy. Tôi không thế chịu được việc nhìn thấy chúng.

“Cô xong chưa?”

Tôi ngơ ngác gật đầu.

“Làm ơn trả lại thẻ ra vào. Tôi nghĩ không cần gọi an ninh đưa cô ra đâu nhỉ.”

Tôi câm lặng đưa lại thẻ.

“Cô đi được rồi đấy, Judith.”

Tôi nghĩ đến Đại tá Morris. Tôi nghĩ đến những vất vả tôi đã trải qua vì Rupert, lấy vest cho anh ta từ hiệu may, lấy áo cho anh ta từ tiệm giặt, những cuộc gọi tôi phải trả lời khi anh ta trốn việc, về muộn sau giờ nghỉ trưa, những giờ làm thêm trong thư viện và kho dữ liệu, cố gắng chứng minh rằng tôi giỏi hơn thế, thông minh hơn thế, rằng tôi có thể chạy nhanh hơn thế, rằng tôi có thể nhận thêm và làm tốt hơn thế. Tôi đã nhún nhường và cần mẫn. Tôi không bao giờ cho phép mình thể hiện cảm giác bị sỉ nhục hay bị gạt ra ngoài. Tôi không bao giờ để cho bất kỳ ai trong số họ - Laura, Oliver, Rupert - thấy rằng tôi nhận ra sự khác biệt giữa tôi và họ. Tấm bằng Oxbridge của tôi tốt hơn bằng cấp của tất cả bọn họ. Tôi đã thực sự tin rằng bằng thời gian và công sức tôi sẽ thành công, rằng tôi có thể vươn lên đứng giữa họ. Tôi không bao giờ tự phỉnh phờ rằng Rupert tôn trọng hay coi trọng tôi. Nhưng tôi đã tin rằng tôi được việc, rằng tôi có giá trị gì đó. Thật đáng thương.

“Chắc anh định giao cho Angelica công việc của tôi?” Tôi ghét giọng mình khi nói câu đó, rền rĩ, cay đắng.

“Không phải việc của cô. Xin đi ngay cho.”

Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta, biết rằng mặt mình nhòe nhoẹt nước mắt. Tôi nghĩ về cảm giác khi tỉnh giấc trong phòng trọ và không trở dậy để đến phố Prince. Đại sảnh mát lạnh, chất đá mịn dịu dàng trên tay vịn dưới bàn tay tôi. Đây từng là cơ hội của tôi. Có thể tôi chưa vượt xa khỏi cánh cổng vào, nhưng tôi đã vào được bên trong, tôi đã là một phần của thế giới mà tôi thuộc về và mỗi ngày tôi lại nghĩ tôi đang trèo cao hơn một chút. Tôi nghĩ về việc tôi sẽ phải gửi CV đi đâu và nơi nào sẽ nhận tôi. Tôi đã làm hỏng chuyện. Tôi đã mất kiểm soát, tôi đã để bản thân muốn quá nhiều, trở nên quá hăm hở, thiếu suy nghĩ, ngu ngốc, ngu ngốc. Tôi đã để mình thôi giận dữ, đã nhảy chân sáo như Pollyanna nghĩ rằng thiện chí là tất cả và chúng ta có thể phô phang ngay trong căn nhà kho lầy lội. Cơn giận đã luôn là bạn của tôi, và tôi đã ghẻ lạnh nó.

Cơn giận đã giữ cho sống lưng tôi thẳng; cơn giận đã đưa tôi qua các trận ẩu đả và lời sỉ nhục. Cơn giận đã đẩy tôi từ số không tròn trĩnh lên đại học; nó đã là sức mạnh và sự khuây khỏa của tôi. Trong một khoảnh khắc tôi cảm thấy sức nóng trắng lóa của nó ở sâu trong cơ thể và nhìn thấy trong chóp nhoáng khuôn mặt đỏ gay chảy xệ của Rupert đang cúi trên máy tính. Đến đi, Cơn Giận ra hiệu, chỉ một lần này. Đến đi nào. Chiếc cặp cũ nát của tôi có bọc đồng ở góc; tôi tưởng tượng ra mình vung nó vào thái dương của anh ta, nhưng tôi không cần. Tôi có thể cảm thấy cơn đau nhức trong gân tay, trong hàm răng mình. Tôi muốn ngấu nghiến cổ họng anh ta như một con chó. Anh ta theo dõi tôi, và trong một tích tắc tôi thấy một tia cảnh giác trong mắt anh ta. Tôi chỉ cần có vậy.

“Anh biết không, Rupert,” tôi nói, giọng thản nhiên, “anh là đồ đĩ. Đồ đĩ bất tài, đốn mạt, phì nộn.”

“Cút ngay.”

Tôi không biết ai trong hai chúng tôi là người tôi khinh bỉ hơn.

Để chuộc lỗi, tôi mời Cơn Giận uống rượu. Cơn Giận là người bạn tốt, theo tôi hết ly này đến ly khác. Khi James đến hộp đêm tôi đã uống hết nửa chai Bolly thứ hai với một khách hàng khác và lần này tôi nuốt hết. Tôi không buồn nói tạm biệt, chỉ bỏ mặc anh chàng vô danh ngạc nhiên ngồi đó và sụp xuống bên cạnh James trong khi Carlo làm việc với chai Cristal.

“Em nghĩ đêm nay em sẽ uống thứ này, nếu ngài không phiền.”

“Ngày xấu hả?”

Tôi gật đầu. Cuộc rượu này sẽ không vui vẻ gì. Tôi thấy mình lạnh lẽo và tàn nhẫn và bất cần. Tôi nâng bát rượu lên một cách khô khốc. Hẳn rồi, tôi thấy ông ta thật dâm dục, nhưng chúng tôi đang uống trong quán rượu của cơ hội cuối cùng, Cơn Giận và tôi.

“James. Thẳng thắn với nhau đi. Ngài bằng lòng trả bao nhiêu để ngủ với em?”

Ông ta có vẻ sững sờ, rồi sau đó là tự ái.

“Tôi không cần trả tiền để mua sex.”

“Vì sao? Sex không quan trọng với ngài bằng tiền sao?”

“Lauren, có chuyện gì thế?”

Nếu là một bộ phim, thì đây sẽ là một cảnh phim kinh điển. Một cơn lốc kỷ niệm cuộn về, Judith bé nhỏ kiên cường nhận bằng đại học, Judith lê bước về nhà sau giờ làm muộn, thức chong chong nhìn đống catalog, một giọt nước mắt buồn bã lăn xuống má Judith khi Rupert sa thải cô ta, phát hiện ngỡ ngàng rằng cô ta đang ở đây, trong một tầng hầm nhơ bẩn, tin rằng ông khách già bẩn thỉu này là niềm hy vọng duy nhất của mình. Judith đó sẽ đứng dậy và lịch sự bỏ đi, đến với tương lai rực rỡ của mình vì cô ta không cần hy sinh nhân cách để đổi lấy bất cứ điều gì. Hừm, phải. Tôi thì đã xong hẳn với mấy thứ khởi đầu mới rồi. Đây có vẻ là hy vọng duy nhất của tôi. Nếu đây là việc tôi sinh ra để làm, thì tôi phải làm cho tử tế. Tôi và Cơn Giận, chúng tôi sẽ tiến xa.

Tôi để nước mắt đã kìm nén suốt nhiều giờ qua dâng long lanh lên mi mắt, cộng thêm hiệu ứng ướt át hành tỏi, một chút run rẩy và cắn môi dưới. Tôi ngước mặt lên nhìn ông ta.

“James, em xin lỗi. Vừa rồi em thật thô lỗ quá. Chỉ là nơi này… Em không thể chịu đựng được khi nghĩ ngài cho rằng em là… người như thế. Em chỉ thử ngài thôi. Ngài thật tuyệt vời, còn em… em…”

Ngay cả lòng tự tôn cao ngất của ông ta cũng sẽ co lại trước từ yêu, nên thay vào đó tôi thút thít một chút. Lại một lần nữa, lạy Chúa. Ông ta đưa cho tôi chiếc khăn tay lớn màu trắng có mùi Persil sạch sẽ. Tôi nhớ đến mẹ tôi, vào một trong những ngày vui vẻ của bà, tắm cho tôi và quấn tôi trong một chiếc khăn bông trắng sạch sẽ có mùi giống hệt, và sau đó cơn thút thít biến thành thật. Rồi sau đó chúng tôi trò chuyện và tôi nói với ông ta rằng tôi sợ hãi, rằng tôi vừa mất việc (tiếp tân ở một phòng tranh) và khi ông ta mời tôi đi chơi xa dịp cuối tuần tôi giả bộ nói rằng mình chưa bao giờ đến miền Nam nước Pháp, và nơi đó hẳn sẽ như thiên đường, nhưng chúng ta nên đưa một người bạn theo để cho mọi người thấy tôi không phải là loại gái đó. Không hẳn. Tôi thì thầm to nhỏ rằng ông ta có thể sẽ thuyết phục được tôi. Trên thực tế, chính khả năng sẽ phải ngủ chung giường với ông ta khiến tôi muốn có người khác đi cùng. Hơn nữa nên chuẩn bị sẵn nhỡ ông ta nổi hứng thích chơi tay ba. Không khó để gợi ý rằng việc thuyết phục kia sẽ phải bao gồm một khoản, ba ngàn bảng chẳng hạn, để giúp tôi trang trải cho đến khi tìm được việc. Và thế là khi ông ta rời đi, đã có một ngàn trên bàn để mua hai vé đến Nice, và tôi ngật ngưỡng bước đến chỗ Mercedes để nói với cô rằng chúng tôi sẽ đi Riviera.

“Chúa ơi, Jude,” cô nói vẻ ngưỡng mộ, “cậu bỏ gì vào đó thế? Cocain à?”

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.