Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Chín

❊ ❊ ❊

Nghe có vẻ buồn cười, nhưng thấy James không xuất hiện để ăn trưa tôi biết là có gì không ổn. Mercedes lại lăn ra ngủ ngay lập tức dưới ánh nắng, dây buộc áo bikini của cô buông lỏng trên lưng, và tôi giết thời gian bằng việc đọc tiểu sử của Chagall mà tôi mang theo phòng khi chúng tôi có cơ hội đến Saint-Paul de Vence. Lúc mười hai rưỡi, tôi bắt đầu lo lắng, và dù thử tập trung vào cuốn sách thêm vài phút nữa, tôi biết đã có chuyện lạ. Nhỡ ông ta ốm thì sao? Ông ta đã nói suốt về vụ tiêu chảy kinh tởm của mình. Biết đâu ông ta cần bác sĩ. Chúng tôi không hề cần đến phiền toái. Tôi thắt chặt áo choàng rồi băng ngang thảm cỏ, bồn chồn sốt ruột khi vào trong đợi nổi thang máy. Đến tầng hai tôi chạy bổ theo hành lang, lẩm bẩm “Désolé”* với một người hầu phòng đang lúi húi hút bụi. Tôi đi thẳng vào phòng James và vừa nhìn thấy ông ta, tôi đã biết ngay.

Tiếng Pháp: xin lỗi vì đã làm phiền.

Tôi chưa từng thấy xác chết bao giờ. Nhưng trên cơ thể kia có một sự bất động quạnh quẽ, sự trống rỗng kỳ lạ dấu hiệu thiếu vắng sự sống. Trông James không có vẻ như đang ngủ. Trông ông ta như đã chết. Cơ thể to lớn dưới tấm chăn trắng phủ trong một chiếc áo ngủ cotton; đôi chân có bộ móng dày cứng ngắc thò ra, trông ông ta như một đứa bé già nua gớm ghiếc. Tôi biết, nhưng vẫn thực hiện một số động tác tôi đã học được trên phim ảnh -đi lấy hộp phấn từ trong túi đồ trang điểm và cẩn thận giơ gương trước mặt ông ta. Không có gì cả. Tôi không dám mở mắt ông ta, nhưng tôi rón rén nâng cánh tay đầy thịt lên và cố gắng sờ tìm mạch đập.

“James?” tôi rít lên khẩn thiết, cố gắng kiềm chế tiếng hét. “James!” Chẳng có gì.

Tôi vòng qua giường để nhấc điện thoại lên gọi lễ tân, nhưng rồi tôi xem lại tình trạng của mình. Tôi thấy chóng mặt và buồn nôn, nhưng tôi không thể để mất kiểm soát. Ông ta đã uống rượu - ông ta không hay uống rượu, có thể ông ta không biết uống. Tôi hít một hơi sâu và run rẩy. Tất cả hiện ra trước mắt tôi, đội nhân viên nhanh nhẹn mà dè dặt kín đáo, xe cấp cứu, đồn cảnh sát. Nếu khám nghiệm tử thi họ sẽ phát hiện cái thứ cocktail gây mê ngu ngốc mà Mercedes đã cho ông ta uống và đây sẽ thành một vụ ngộ sát. Tôi nhìn thấy các mặt báo, tên chúng tôi trên đó, khuôn mặt mẹ tôi. Nguy cơ vào tù không thể tưởng tượng nổi. Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng máy hút bụi lại gần. Người hầu phòng đang trên đường đến để dọn phòng chúng tôi. Tôi chạy ra cửa chính, lóng ngóng vớ đống thẻ treo vé ăn sáng và thẻ an ninh, đánh rơi chúng, lục tìm tấm thẻ “Không làm phiền”. Ở một nơi thế này, tấm biển này sẽ cho chúng tôi vài giờ. Tôi chậm chạp ngồi xuống một chiếc sofa trắng. Thở đi, Judith. Nghĩ đi.

Tôi chưa hề đưa hộ chiếu xuống quầy lễ tân; tôi quên béng mất. Tôi đã ghi nguệch ngoạc hai chữ LJ trên thẻ ăn sáng, chỉ là tên viết tắt tưởng tượng. Chúng tôi đã gọi nhau bằng tên ở hộp đêm, hầu như lúc nào cũng đeo kính râm. Nhân viên khách sạn đã thấy chúng tôi đến và đi, nhưng đây là miền Nam nước Pháp - họ sẽ chỉ đoán chúng tôi là gái điếm, được thuê để chơi đôi vào dịp cuối tuần. Nếu chúng tôi thoát ra được, họ sẽ không có manh mối nào để lần theo chúng tôi ngoài miêu tả nhân dạng, và đây là một khách sạn lớn, nhân viên được đào tạo để không quá tọc mạch, tôi đoán vậy. Dấu vân tay thì sao? Tôi hoàn toàn không biết quy trình thế nào, nhưng tôi chắc chắn không có tiền án tiền sự gì và theo tôi biết thì Leanne cũng vậy. Không phải họ có một cơ quan nào đó lưu giữ chúng sao? Một ngân hàng dữ liệu ADN quốc tế công nghệ cao chăng?

Tôi không thể nghĩ theo hướng đó. Tôi thường vọc vào sách y khoa của bạn cùng phòng nhưng tôi không dám chắc có dấu hiệu rõ rệt nào của cơn đau tim đột ngột hay không. Ông ta bị béo phì, trời thì nóng và ông ta vừa quan hệ tình dục - chắc hẳn đó phải là kết luận hiển nhiên? Tôi tạ ơn Chúa vì thực tế rằng những cô gái ngoan thì luôn nuốt: sẽ không có mấy bằng chứng về tôi trên chăn đệm. Khi ai đó phát hiện ra còn có vấn đề khác, thì chúng tôi đã trở lại với cuộc sống của mình. Còn nếu có ai tìm đến…

Người khuân vác trực đêm hôm qua đã thấy chúng tôi về. Chúng tôi có thể nói mình ra ngoài chơi, rằng chúng tôi không thể thực hiện được thỏa thuận. Hai cô gái ngốc nghếch cùng đi chơi với một ông già. Chúng tôi có thể nói rằng James nổi giận khi chúng tôi không chịu thực hiện lời hứa về chuyện sex, và bảo chúng tôi hôm nay phải về nhà, rồi chúng tôi bỏ lên phố chơi mà không có ông ta. Chúng tôi không chào vì nghĩ ông ta đang ngủ, đang tức giận. Hoàn toàn hợp lý. Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi áo choàng và nhắn tin cho Leanne lên ngay lập tức. Ngón tay đầy dầu của tôi trơn tuột trên màn hình. Ông ta có vợ - Veronica. Họ sẽ tìm bà ta, thông qua hộ chiếu của ông ta, có lẽ bà ta sẽ muốn giữ kín mọi chuyện, để tránh scandal. Chắc hẳn bà ta phải dự đoán được một cơn đau tim sẽ đến trong tương lai không quá xa.

Điện thoại tôi rung lên. Leanne đã đứng ở cửa. Tôi mở cửa lôi cô vào phòng.

“Ngồi xuống đi. Đừng nói gì và vì Chúa đừng có la hét. Ông ta chết rồi. Không đùa đâu, không nhầm lẫn gì cả. Cái thứ cậu cho ông ta uống mạnh quá. Ông ta nằm trong kia kìa.”

Tôi chưa từng chứng kiến mặt ai trắng bợt đi - một phần trong tôi thấy thú vị khi thấy máu quả thực đã rút hết khỏi mặt cô, để lại màu xanh nhợt dưới lớp da rám nắng. Tôi đi vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn vải lanh treo cạnh chậu rửa quấn quanh bàn tay rồi lấy cho cô một chai cognac nhỏ từ trong tủ lạnh, không lấy cốc.

“Uống đi.”

Cô ngoan ngoãn tu một hơi hết sạch, rồi bắt đầu khóc thút thít, vùi mặt vào hai tay áo choàng. Tôi lấy cái chai và bước qua phòng James. Tôi không nhìn thứ nằm trên giường, chỉ đặt cái chai rỗng lên tủ đầu giường. Trong cơ thể ông ta đã có cồn sẵn rồi, nên chẳng ảnh hưởng gì.

Tôi cố nói bằng giọng dịu dàng hết mức.

“Leanne, chuyện xấu rồi. Rất xấu. Bọn mình không thể nói cho ai biết được, cậu hiểu không? Nếu nói ra thì thành tội phạm đấy, dù bọn mình không cố ý. Bọn mình có thể phải đi tù. Nói là cậu hiểu đi.”

Cô gật đầu. Trông cô non nớt đến khó tin.

“Tớ xử lý được. Cậu có muốn tớ xử lý không?”

Cô lại gật đầu, biết ơn, tuyệt vọng. Bản thân tôi cũng khó mà tin được, nhưng bản năng là tất cả những gì chúng tôi có. Tôi chỉ cần hành động nhanh như suy nghĩ. Leanne bắt đầu thở dốc, và tiếng nấc từ cổ họng cô chuyển dần thành hoảng loạn. Tôi nắm chặt hai cánh tay cô.

“Nhìn tớ. Leanne, nhìn tớ này! Thôi ngay. Thở đi. Nào, hít sâu vào. Rồi một hơi nữa, thế nào. Thấy khá hơn chưa?”

Cô lại gật đầu.

"OK. Giờ cậu chỉ cần làm đúng như lời tớ bảo. Họ không biết bọn mình là ai - sẽ ổn cả thôi. Nghe này! Sẽ ổn cả thôi. Thay đồ đi, mặc đẹp đẽ lịch sự vào. Bỏ tất cả vào túi. Kiểm tra kỹ phòng ngủ, đồ trang điểm, chai lọ, không được sót thứ gì.” Tôi không nghĩ chuyện đó thực sự có ý nghĩa gì nhưng có việc để tập trung làm sẽ giúp cô giữ yên lặng. Cô thất thểu về phòng ngủ của chúng tôi như một bệnh nhân.

Tôi quay lại với James. Nếu nhìn đi nơi khác thì không sao, nhưng tôi có một nỗi sợ ghê rợn rằng biết đâu một trong hai bàn tay béo mập đã chết kia sẽ đột nhiên với ra chộp lấy tôi. Nhìn quanh căn phòng, tôi thấy chiếc áo khoác vải lanh màu xanh lính thủy của ông ta vắt trên ghế. Lại dùng khăn, tôi với vào trong và tìm thấy điện thoại của ông ta, đang tắt. Càng tốt. Có một chiếc ví chứa thẻ tín dụng, bằng lái xe, vài đồng năm mươi euro và một chiếc kẹp tiền bằng bạc Tiffany. Có lẽ là quà của Veronica. Tôi lấy chỗ tiền mặt ra. Hầu hết là đồng 500 euro hồng, vài tờ 200 vàng. Tôi đếm, không tin nổi, liền đếm lại. Rồi tôi chợt nhớ ra. Nơi này là Eden Roc. Khách sạn này nổi tiếng là chỉ nhận tiền mặt - tôi nhớ từng đọc một gã phê bình nhà hàng thô lỗ khoe khoang về chuyện này. Chúa mới biết một phòng veste ở đây tốn bao nhiêu, nhưng rõ ràng James đã rút toàn bộ số tiền cần đến để trả hóa đơn khách sạn, cộng thêm số tiền ông ta hứa với tôi. Có hơn 10.000 euro. Tôi lấy hai tờ 50 từ trong ví, thêm 200 nữa rồi bỏ lại vào trong chiếc kẹp tiền trong túi áo khoác. Trong một giây điên rồ tôi còn nghĩ đến việc tháo chiếc đồng hồ vàng Rolex khổng lồ nhưng chuyện đó quá ngu xuẩn. Chỗ tiền còn lại tôi cuộn chặt và nhét vào túi áo choàng của mình.

Leanne đang ngồi kiên nhẫn trên giường trong chiếc quần jean và áo phông màu ghi, nhìn chằm chằm xuống đôi chân mang Sandal đế xuồng. Tôi quẳng cho cô chiếc áo khoác vải dù Alaĩa màu be của mình. Tôi khá tiếc khi phải hy sinh chiếc áo, nhưng tôi đoán giờ mình có thể mua cái khác.

“Mặc vào đi, cả kính nữa. Tớ sắp xong rồi.” Cô cố gắng, nhưng bắt đầu run lên và không thể luồn được cánh tay vào ống tay áo hẹp.

“Giờ mà cậu xoắn lên là tớ đánh cho đấy. Thôi đi. Cậu phải thấy may là tớ không gọi cảnh sát.”

Tôi nhét đồ đạc của mình vào chiếc túi du lịch, bao gồm cả mớ đồ lót rác rưởi mặc hôm trước. Giày, đồ trang điểm, sạc điện thoại, sách, bàn chải đánh răng, laptop. Rồi tôi lấy hai cái túi Chanel ra khỏi túi đựng và nhét hai cái túi du lịch của chúng tôi vào trong, ấn hai chiếc túi hàng hiệu lên trên cùng. Như vậy trông chúng tôi sẽ không giống như chuẩn bị rời đi, mà chỉ ra ngoài để đi mua sắm ngày thứ Bảy. Tôi băn khoăn không biết giờ trả phòng là lúc nào. Nếu là giữa trưa ngày mai, hay cho dù là mười một giờ, thì chúng tôi sẽ có khối thời gian nhờ tấm biển “Không làm phiền”. Tôi chạy lại phòng khách. Lời nhắn tôi viết, một dòng vui vẻ “Đi bơi đây! Gặp anh dưới tầng nhé, cưng x”, nằm trên tập giấy viết của Eden Roc. Tôi xé nó đi, và cả tờ giấy bên dưới nữa cho chắc ăn, phòng khi nét bút in xuống dưới. Tôi vo chúng lại và nhét vào túi.

“Rồi, mình đi thôi. Lấy điện thoại ra. Khi nào xuống đến sảnh thì bắt đầu giả vờ nhắn tin, cúi đầu xuống. Đừng vội.”

Người hầu phòng vẫn cặm cụi trên hành lang. Khi chị ta nói chuyện với tôi, tôi nghĩ mình sẽ nôn ra mất.

“Voulez-vous que je fasse la chambre, madame?”*

Tiếng Pháp: cô có cần dọn phòng không thưa cô?

Tôi gắng nở một nụ cười bình thản. Chị ta không già hơn tôi là mấy, nhưng khuôn mặt chị ta vàng bủng và rỗ chằng chịt. Tôi nghĩ chắc chị ta không mấy khi được thấy mặt trời Riviera.

“Pas pour l'instant, non merci.”*

Tiếng Pháp: bây giờ chưa cần đâu, cảm ơn.

Chúng tôi đi qua, theo thang máy xuống sảnh rồi bước ra lối xe chạy.

“Vous avez besoin d’une voiture, mesdames?”*

Tiếng Pháp: các cô có cần gọi xe không?

Chính là anh chàng khuân vác tôi đã cho tiền tip hôm qua. Khốn kiếp.

“Non, merci. Nous avons besoin de marcher!”* Hai ả điếm người Anh phải đi bộ cho giã rượu, tôi hy vọng anh ta sẽ nghĩ thế.

Tiếng Pháp: không, cảm ơn. Chúng tôi muốn đi bộ.

Rồi chúng tôi đi bộ theo lối xe chạy, cổ chân Leanne xiêu vẹo chông chênh trên con đường dốc. Khách sạn cách thành phố Cannes một đoạn xa, và chúng tôi bước hồi lâu dọc con đường vắng tanh, hai bên đường là bờ tường trắng cùng cổng an ninh. Chúng tôi đi qua vài thùng rác nhựa xanh, tôi nhấc nắp thùng nặng trịch của một cái lên và vứt mớ giấy đã vo viên xé nát vào. Lúc này là thời điểm nóng nhất trong ngày và sợi quai xách chiếc túi hằn lên ngón tay chúng tôi. Tôi bị đau đầu và cảm thấy một mảng mồ hôi ướt đẫm trên lưng mình. Leanne lẳng lặng lê bước bên cạnh tôi.

“Không sao đâu, Leanne, sẽ ổn cả thôi. Đi tiếp đi.”

Cuối cùng, con đường cũng vòng ra khu phố biển. Bên phía tay trái, chúng tôi thấy cửa sổ các khách sạn hiện lên tĩnh lặng từ hàng lá cọ như lông mi một cô vũ nữ thoát y. Ngoài vịnh tấp nập thuyền buồm và mô tô nước; xa hơn nữa, chuyến phà đến đảo Sainte Marguerite đang vượt biển. Chúng tôi dừng chân ở quán bar nhỏ đầu tiên mình gặp, tôi gọi hai Orangina và hỏi người bồi bàn một cách lịch sự nhưng không chuẩn là anh ta có thể gọi giúp chúng tôi một xe taxi đến sân bay Nice được không. Anh ta làu bàu vài câu tiếng Pháp, nhưng trong khi chúng tôi trả tiền đồ uống thì một chiếc Mercedes trắng đã tấp vào.

Leanne đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi nhớ đến vẻ ngỗ ngược thô lỗ của cô hồi ở Phòng Trưng bày Quốc gia và cảm thấy một chút hả hê. Giờ thì ai cần đến con nhỏ Rashers ngày xưa nào? Có lẽ là vì điều gì đó trong vẻ cúi đầu cam chịu của cô, mà tôi đột nhiên nhớ lại ngày thứ Sáu khi những người thu nợ tới nhà. Mẹ tôi không phải bợm rượu. Hầu hết thời gian bà cố giữ công việc gì đấy mà bà có trong tháng đó; hầu hết thời gian, bà dậy vào buổi sáng. Nhưng đôi khi mọi chuyện vượt quá sức chịu đựng của bà, và thế là bà uống. Không phải uống trong vui sướng hay bất cần, chỉ từng ngụm từng ngụm tiến dần đến cơn say yên bình. Thực ra đó có lẽ là cách phản ứng hoàn toàn hợp lý với cuộc đời của bà. Tôi nhớ ngày hôm đó tôi vừa đưa bà lên giường thì chuông cửa reo, tôi dém bà dưới lớp chăn lông hồng cùng một tách trà và một cái bô nhựa trên tủ đầu giường để phòng khi bà thấy quay cuồng buồn nôn sau khi nhắm mắt lại. Chắc hẳn khi đó tôi tầm mười một tuổi.

“Ai thế mẹ?”

Bà đã quá say nên nói chuyện không còn rõ ràng, nhưng cuối cùng bà cũng bật được ra rằng đó là bên bán trả góp chiếc ti vi. Mấy tháng nay bà không trả tiền; công ty đó rõ ràng đã bán khoản nợ xấu.

“Mẹ có muốn con lo việc đó không? Con sẽ lo liệu.” “Cảm ơn con yêu,” bà chỉ nói được có vậy.

Tôi mở cửa, vẫn đang mặc đồng phục. Tôi cố gắng nói rằng chỉ có mình tôi ở nhà nên không thể cho họ vào được. Họ không phải người xấu, dù ăn mặc như dân bảo kê. Chỉ đang làm việc kiếm sống, cũng như tất cả chúng ta. Thậm chí họ còn nói xin lỗi, trong khi bê nó ra khỏi nhà bếp. Chúng tôi không dùng phòng khách; chỉ là một không gian lạnh lẽo tốn kém nữa mà thôi. Thế là chúng tôi còn lại cái tủ lạnh, bếp lò, bàn và sofa. Ngày đó tôi nghĩ tủ bếp là thứ quý tộc - ít nhất thì là thứ chúng tôi không có. Sau đó họ quay lại lấy cái tủ lạnh, dù họ có bỏ thức ăn ra trước. Họ còn khá nhẹ nhàng, đặt bánh mì, mứt và vodka lên sofa. Một người trong bọn họ quay lại trả túi ngô ngọt đông lạnh trong ngăn đá. Tôi không thể tả được căn phòng trông cô quạnh thế nào. Hàng xóm đổ ra nhìn; ngày mai chuyện này sẽ lan khắp khu. Tôi trừng mắt nhìn lại họ, run lẩy bẩy trong chiếc váy đồng phục vải polyester, cố tỏ ra đường hoàng. Tôi mừng vì mẹ đã quá say nên không phải thấy cảnh này, nếu không bà có thể làm ầm lên khiến người ta có đề tài bàn tán. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, khi đó tôi tự nhủ. Chuyện đó sẽ không bao giờ, không đời nào xảy ra với tôi nữa.

Nhưng đây cũng chẳng phải là lúc để hoài niệm.

“Nói đi,” tôi bảo Leanne. “Kể tớ nghe về đêm qua.”

Tôi cố bắt cô nói liên tục, thỉnh thoảng phá lên cười ngặt nghẽo, như thể chúng tôi đang tái hiện cuộc phiêu lưu của mình. Nếu người tài xế nhớ đến chúng tôi thì tôi muốn anh ta nghĩ rằng chúng tôi vui vẻ, bình thường. Anh ta còn trắng trợn vòi tiền chúng tôi khi đến sân bay, vì vậy tôi tỏ ra hơi lạnh lùng trong lúc trả số tiền anh ta đòi.

“Được rồi,” tôi nói khi đã trở lại không gian mát lạnh của khu vực làm thủ tục. Tôi dúi một tờ năm trăm euro cuộn tròn vào tay cô. “Cầm lấy, đến quầy của British Airways mua một vé một chiều đến London. Hôm nay là thứ Bảy, họ sẽ có chỗ trống. Khi nào cậu về đến nơi, đừng nhắn tin gọi điện; khi nào mọi chuyện ổn thỏa tớ sẽ nhắn tin cho cậu biết. Tớ sẽ không quay về hộp đêm nữa nên nếu có ai hỏi cậu cứ bảo là hình như tớ gặp ai đó và đi nghỉ rồi. Ibiza. Cậu nghĩ tớ đi Ibiza. Cậu rõ chưa?”

“Judy, tớ không nhớ hết được.”

“Đừng cố.” Tôi ôm cô một cái, như hai người bạn đang chào tạm biệt. “Cậu sẽ ổn thôi.”

“Còn cậu thì sao?”

“Đừng lo cho tớ.” Làm như cô sẽ lo thật vậy. Đôi mắt tham lam trần trụi của cô đã quét các bàn đăng ký để tìm British Airways. “Khi nào về đến nhà, cứ tỏ ra bình thường, hoàn toàn bình thường. Cậu sẽ quên hẳn chuyện này thôi, OK?” Rồi tôi bước vội đi không để cô kịp nói thêm bất cứ điều gì.

Tôi bắt một xe taxi khác vào trung tâm Cannes, bảo tài xế thả tôi ở bến cảng, rồi tìm một áp phích quảng cáo du lịch và tìm đường đến ga tàu. Cái túi Chanel đứt dây trên đường, buộc tôi phải ôm nó trước ngực như một đứa trẻ con ngỗ nghịch. Có một chuyến tàu đến Ventimiglia trong bốn mươi phút nữa. Tôi vắt óc nghĩ về đội lính biên phòng, về việc thử tìm Lãnh sự Anh rồi phó thác mình cho một anh chàng trẻ tuổi tốt bụng nào đấy trong đoàn ngoại giao, nhưng rồi tôi bắt mình nhớ ra cái xác của James, vẫn còn nằm trong căn phòng đóng kín cùng mùi hương hoa huệ tây đưa tang. Tôi có thời gian. Tôi mua một số báo Gala, một chai Evian và một tờ báo Marlboro Lights rồi ngồi mở tờ tạp chí trên đùi, hút hết điếu này đến điếu khác đồng thời lẩn trốn sau cặp kính râm. Tôi không có kế hoạch gì cả, nhưng tôi có chín ngàn euro, và tôi đang trên đường đến nước Ý.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.