Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Chín

❊ ❊ ❊

Vào khoảng năm 1612, ở Rome, Artemisia Gentileschi vẽ một bức tranh nhỏ về Danae, công chúa của Argos, được Zeus sủng hạnh trong một con mưa vàng. Một nữ học việc luôn có bầu đoàn tùy tùng đi kèm mỗi khi rời khỏi nhà là một lựa chọn gây xôn xao. Theo tiêu chuẩn đương đại Danae của Artemisia sẽ không được tính là xinh đẹp, làn da nàng quá xanh xao, bụng nàng quá to, thậm chí còn hơi phệ. Trong sự phô bày ngang nhiên và trần trụi, cái cằm hơi lẹm của nàng lờ mờ ngấn thứ hai. Tôi thích bức tranh bởi vì, không như hầu hết các ví dụ về đề tài này - một lựa chọn được ưa chuộng cho văn hóa phẩm khiêu dâm hạng nhẹ của thế kỷ mười bảy - nó rất hài hước. Đôi mắt Danae khép lại trong đê mê, nhưng không khép hẳn. Dưới hàng mi lười biếng nàng đang đánh giá, đang liếc nhìn đầy ranh mãnh số vàng rơi trên da thịt như mì của mình. Tay nàng đan cài vào làn tóc vàng óng đặt trên bắp đùi đẫy đà, nhưng cơ bắp trên tay nàng siết chặt, bàn tay nắm lại trong khi nàng giữ lấy một nắm đầy của cải. Danae đang chế nhạo vị thần tin rằng ông ta đã làm lóa mắt được nàng; nàng đang cười vào mặt khán giả dưới hàng mi cụp thâm thúy, vào người đàn ông che đậy dục vọng để được nhìn vào sự trần trụi của nàng trong cái tôn nghiêm của một chủ đề cổ điển. Chúng tôi là đây, Danae đang nói; ngay cả khi chúng tôi làm ra vẻ nữ thần, anh vẫn phải đổ đầy vàng vào chỗ ấy. Nhưng nó không tàn nhẫn, nụ cười của nàng họa sĩ tuổi thiếu nữ ấy. Nàng chia sẻ nụ cười của mình, mời chúng ta nhìn vào cái dục vọng què quặt của chúng ta. Nếu Danae có một ô thoại hoạt hình chỉ vào đôi môi hồng đào, nó sẽ nói, “OK, anh chàng đại gia. Bao nhiêu?”

Bức tranh đó là cái hay để nghĩ tới, khi tôi ngồi trong quầy bar của khách sạn des Bergues tại Geneva. Không như những thành phố châu Âu khác, nó đã trở thành một thành phố ma từ tháng Tám. Trong nhà, điều hòa có thể đang rầm rì úp mở, nhưng ngoài kia, dưới bầu trời Thụy Sĩ u sầu, thành phố vẫn phập phồng chút ánh sáng khuất lấp của đồng tiền. Tôi nhớ đã từng đọc hồi ký của một nàng gái gọi nổi tiếng, người nói rằng nếu bạn muốn tìm gái điếm trong một khách sạn sang trọng, hãy tìm người phụ nữ mặc bộ vest cổ hủ. Tôi nhớ đến bộ đồ vải tuýt khốn khổ của tôi, cách đây cả một đời người trong khách sạn Ritz cùng với Leanne. Rõ ràng, tôi mỉa mai thầm nghĩ, vận mệnh chỉ đang chơi trò câu giờ. Bộ đồ mới này là nhờ ơn Steve, một khoản đầu tư tôi sắm từ bộ sưu tập đầu thu vào lần trước tôi đến đây: Valentino màu xanh lính thủy, chất liệu len nhẹ nhất, mềm mại mà nghiêm cẩn, sandal cao gót Jimmy Choo đơn giản màu đen. Tóc vấn cao, không đồ trang sức, móng tay sơn màu be ngọc trai. Trông tôi giống một nhân viên ngân hàng đến mức tôi chắc chắn phải là gái điếm.

Tôi gọi một cốc Chenin blanc và quét mắt quanh phòng. Hai gã trai Ả Rập ở bàn bên cạnh ném cho tôi cái nhìn vui thích, một cô gái thuộc kiểu dành cho độc tài bị đi đày cổ xưa với mái tóc vàng đến không tưởng, một nhóm phụ nữ người Đức ôm laptop cau mày nhìn cô ta, hai người đàn ông khá trẻ mặc quần jean và đeo đồng hồ IWC uống tonic vodka. Không được. Con buôn tín dụng mới mặc quần jean. Tôi cần một người ăn mặc giống tôi; một người làm trong ngân hàng. Vậy là tôi mang theo cuốn The Economist của mình đến Quirinale để ăn tối và gọi một suất pa tê gan ngỗng tươi chỉ để cho vui, và quét qua một bài báo về Bắc Triều Tiên trong khi chờ nhạc nổi lên trong quán bar bên cạnh, thể loại hung hăng mà thành phần hạ lưu châu Âu cần để cảm thấy vui vẻ. Tôi gọi một bánh kem trứng sô cô la kèm xi rô vị nhài cũng để cho vui, rồi lướt sang quán bar và vứt bỏ bộ dạng đang đọc. nơi này đông dần lên. Hai người phụ nữ mặc vest đen chiếm hai ghế đẩu kế tiếp, kiểu cặp đôi tóc vàng và tóc đen điển hình, dù nhìn qua đôi tay to quá khổ và cấu trúc xương hàm của nàng tóc đen tôi nghĩ bất kỳ ai vớ được cô ta cũng sẽ nhận thêm một phần ngạc nhiên miễn phí. Vài phút sau họ đã bổ sung được một cặp mặc vest khác, và nhanh chóng uống hết nửa chai sâm banh, cười nói, hất mái tóc nhưộm và về cơ bản là tỏ ra cực kỳ vui vẻ trong cái quán bar chật hẹp cùng gã DJ dở ẹc và những ngọn nến trôi còn dở hơn nữa, với chính xác những người đàn ông hài hước đầy cuốn hút kia, trong khi những đồng nghiệp may mắn hơn đang hít cocain Nga rẻ tiền trên Riviera. Tôi chịu đựng thêm mười phút rồi nhờ người giữ cửa gọi giùm một taxi đến Leopard Lounge.

Ở đó tôi gọi bourbon. Không ai buồn giả bộ rằng nơi này là thứ gì khác ngoài một phiên chợ thịt. Một đám người mẫu tuổi teen hạng D, đẳng cấp chụp ảnh catalog đồ lót, cùng một gã gay đa năng mặc quần jean Dolve trắng cùng vài người thuộc dạng tay chơi tuổi xế chiều với mái tóc như thể họ vừa bò ra khỏi chỗ ngồi trên một con thuyền xập xệ. Có thêm các ả tóc vàng với nhiều mức độ nâng ngực khác nhau, thêm những người quần là áo lượt, thêm đồng hồ Rolex, thêm những hàm răng đã mài bằng laser và những đôi mắt lờ đờ như thây sống. Hai tay buôn tiền tôi vừa thấy ở Bergues đang ngày càng lớn tiếng và cục súc vì vodka, mỗi tay ôm một cô gái mặc quần bó giả da. Gái ở khắp nơi, khoe dáng và sẵn sàng làm bất cứ việc gì. Những cô gái cháy bỏng hy vọng rằng đêm nay sẽ là cơ hội, là bàn đạp, là khoảnh khắc khiến nỗi kinh hoàng lúc hừng đông và những màn thổi kèn ghê tởm trở nên bõ công. Những cô gái từng giống tôi trước đây.

Geneva là một thành phố nhỏ, đầy đàn ông độc thân có tiền, và hai phần trăm rưỡi dân số của nó tham gia ngành buôn xác thịt. Tôi không quá lo lắng chuyện bị cạnh tranh, nhưng đến mười một rưỡi tôi bắt đầu cảm thấy quẫn bách. Tôi không dám gọi thêm một ly bourbon nữa. Danh sách tôi liệt kê ở Como đang quay cuồng như một cái máy nhạc tự động trong đầu: Rupert, Cameron, Leanne, Moncada. Tôi có bao lâu? Nếu không lo được việc này tôi sẽ phải rút càng nhiều càng tốt từ ngân hàng rồi chạy. Theo luật thì tôi có thể mang bao nhiêu tiền mặt theo người? mới chỉ có vài ngày, và cứ tình hình này thì tôi đưa được tiền ra khỏi Osprey và đưa được mình ra khỏi châu Âu trước khi đồng nghiệp của da Silva tìm đến đã là may lắm rồi.

Thế rồi, bởi vì đôi khi, chỉ đôi khi, nếu bạn nhắm mắt và ước thật thành tâm, cuộc đời có thể như một bộ phim, ông ta bước vào. Trạc ngũ tuần, tóc muối tiêu, không quá điển trai nhưng sáng choang nhờ có tiền, đeo nhẫn cưới, mặc đồ Savile Row, cài khuy măng séc Bulgari (tuyệt vời, không phải quý tộc và hơi thiếu tự tin), giày và đồng hồ không chê vào đâu được. Đặc biệt là đôi giày. Trong trường hợp chuyến du lịch châu Âu này trót lọt, nếu có thứ gì tôi không bao giờ muốn nhìn thấy nữa thì chính là giày lười có tua. Ông ta đi một mình, có nghĩa là đã có chuyện tồi tệ xảy ra và ông ta muốn uống rượu, hoặc là đã có chuyện tốt xảy ra và ông ta đang uống mừng. Dù thế nào, ông ta cũng sẽ uống với tôi.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.