Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bảy

❊ ❊ ❊

Không thể do ngẫu nhiên mà phong cách baroque ra đời tại Ý. Nơi đây có quá nhiều cái đẹp, quá nhiều cảnh tượng hoàn hảo, quá nhiều những màu sắc hòa quyện tinh tế trong quá nhiều ánh sáng Địa Trung Hải gây sửng sốt. Sự phong phú tràn đầy thừa thãi, đến mức gần như đáng xấu hổ. Sau khi con tàu rời cửa hang Stazione Centrale duyên dáng đầy phô trương ở Milan và bò qua vùng ngoại ô u sầu trên cao với những con phố vắng tanh trong kỳ nghỉ, nó bắt đầu vượt qua một loạt đường hầm trong những chặng đầu tiên của dãy Alps, nhô lên trong thoáng chốc để bắt gặp những sườn đồi xanh mượt và những dải nước lam biếc, sống động và rực rỡ như một hộp nữ trang đột nhiên bật mở. Và nhịp gõ của đường ray luôn bắt được cảm xúc người du hành, các toa tàu thầm thì với tôi, “Mày giàu có, mày giàu có, mày giàu có.”

Dù vậy, khi đến Como, tôi vẫn đặt phòng ở nhà nghỉ khiêm tốn nhất mình tìm được, một nơi cổ lỗ đến mức tôi kinh ngạc thấy nó vẫn còn mở cửa, thảm nhựa xanh trải trên sàn và một phòng tắm dùng chung với những người Đức và Hà Lan đầy nhiệt huyết dậy sớm đạp xe hay leo núi mỗi sáng, lén lút lấy bánh mì cuộn từ quầy buffet ăn sáng nghèo nàn và nhét trong bộ đồ liền thân co dãn. Tôi kiểm lại một lượt quần áo của mình, đặt riêng những thứ đắt tiền sang bên, và mua một chiếc túi kéo nhựa kẻ ca rô rẻ tiền từ siêu thị để đặt chúng vào, giấu dưới một tấm chăn màu cháo lòng ở đáy cái tủ xập xệ.

Tối đầu tiên, tôi lấy một chỗ trong một hàng đồ ăn vặt, gọi Coca và nước khoáng, Coca tôi không uống, nước khoáng thì có. Trong một cuốn vở bài tập kẻ ô vuông của học sinh, tôi liệt kê ra một loạt tên.

Cameron. Đã xử lý. Ông ta rõ ràng sẽ không còn nói chuyện được với ai nữa.

Nhưng sau bao lâu thì tin tức về vụ giết người sẽ lên báo? Việc đó dẫn tôi đến Rupert. Anh ta sẽ cuống cuồng tìm mọi cách để liên lạc với Cameron, phát hoảng khi nghĩ rằng vụ giao dịch đã đổ bể.

Tôi có một sự thỏa mãn nhất định khi tưởng tượng một ngày của anh ta trên trường bắn Scotland khốn kiếp bị phá hỏng vì tin dữ. Tôi phải mặc định rằng Rupert có quyền truy cập tài khoản ở đảo Cook, và anh ta sẽ thấy rằng tiền đã đến rồi đi, và hơn nữa, nó đã đi đâu. Khi nghe tin về cái chết của Cameron, một điều chắc chắn, anh ta sẽ phải cho rằng Cameron đã dây vào chuyện gì mờ ám, chọc giận ai đó, làm liều. Rupert đâu thể đến cảnh sát để tìm cách lấy bức Stubbs lại. Và nếu báo chí đưa tên tôi lên thì sao? Chuyện Judith Rashleigh có mặt ở Rome là hoàn toàn hợp lý, chuyện cô ta theo đuổi một việc làm từ Cameron là hoàn toàn hợp lý. Rupert biết rằng Dave và tôi đã rình mò quanh bức Stubbs, nhưng dù có cho rằng tôi đủ thông minh để hiểu ra trò lừa đảo đó, và cho rằng Cameron đủ dại dột để kể với tôi, thì bức tranh cũng đã mất. Anh ta hầu như bất lực.

Vậy thì còn lại hai cái tên: Leanne và Moncada. Leanne không phải loại người quan tâm nhiều đến báo chí, nhưng cô ta không hoàn toàn ngu ngốc. Nếu tên tôi xuất hiện, cô ta sẽ liên hệ được tôi với hai người chết. Nhưng tôi biết cô ta đủ rõ để nhận ra rằng niềm quan tâm duy nhất của cô ta trong cuộc sống chính là Leanne, vậy thì sao cô ta phải dính vào một chuyện sẽ chẳng mang lại gì cho cô ta ngoài rắc rối chứ?

Vậy là, Moncada. Theo tôi thấy ông ta không giống loại người có quan hệ thân thiết với cảnh sát. Chẳng có luật nào cấm làm người buôn tranh tư nhân, nhưng ông ta ăn mặc quá bảnh bao, ngay cả theo tiêu chuẩn Italia, nên không thể kiếm tiền chân chính được. Tôi không lừa tiền của ông ta; khách hàng của ông ta sẽ hài lòng và trả tiền. Màn biểu diễn của tôi trong vai trợ lý của Cameron đã đủ thuyết phục để Moncada trả tiền; thực sự trong mắt ông ta chắc hẳn tôi đã diễn chuẩn, hoàn toàn không hề biết là ông chủ của mình đã thành một đống bầy nhầy sũng nước trong lòng sông Tiber vào thời điểm chúng tôi giao dịch. Ngộ nhỡ có gì, liệu ông ta có sợ Judith tử tế bé nhỏ sẽ đến báo cảnh sát chăng? Trong vài giây tôi đột nhiên thấy lạnh toát người. Liệu ông ta có truy đuổi tôi không? Ông ta có nhớ tên tôi từ trong hộ chiếu không? Tôi phải giơ nó ra để chứng minh mình là thật. Nếu Moncada có bất kỳ liên hệ nào với tội phạm có tổ chức, như tôi linh cảm thấy, ông ta sẽ tìm được tôi không khó khăn gì khi tôi còn ở Ý. Có lẽ ngay lúc này ông ta đang luồn qua chính những đường hầm đá kia như một con chuột cống hung bạo, tiến dần đến dựa vào mùi hương nồng nặc của sợ hãi nơi tôi. Tim tôi đập dồn còn hai tay bắt đầu run rẩy. Dừng lại, dừng lại, thở. Moncada biết rằng bản thân không có liên quan gì đến cái chết của Cameron. Ông ta cũng không nghi ngờ tôi đã làm việc đó. Theo suy nghĩ của ông ta, ông ta đã trả tiền cho Cameron, chứ không phải cho tôi. Và trường hợp xấu nhất là gì? Moncada bất ngờ khám phá ra trong mình phẩm chất vì dân và đi báo cảnh sát. Chẳng có bằng chứng nào để truy cứu tôi, chỉ có suy đoán. Trời ạ, bản thân tôi nghe như bọn ngu ngốc cứ tưởng chúng hiểu luật nhờ xem CSI vậy. Nghĩ đi. Hiện tại, Judith Rashleigh là một cựu nhân viên bán tranh nghèo kiết vừa không may có liên quan đến một vụ việc khủng khiếp - hai vụ, nếu họ lật lại hành trình bay của tôi và bằng cách nào đó nối được tôi với James. Có ghi nhận về việc rút tiền mặt từ tài khoản tiết kiệm của cô ta ở Anh, chứng minh rằng cô ta đã tự chi trả cho chuyến du lịch khiêm tốn của mình trước khi trở về London tìm việc.

Sơ hở duy nhất là mối liên hệ có khả năng xảy ra giữa Rupert, Cameron và Moncada. Nếu Rupert gọi được Moncada, anh ta sẽ phát hiện ra rằng chúng tôi đã gặp nhau và tôi đã đưa bức tranh cho Moncada, khi đó anh ta có thể tố cáo tôi với cảnh sát Ý bằng một cuộc gọi nặc danh… bằng chứng duy nhất là nếu cơ quan có thẩm quyền ra lệnh mở tài khoản ngân hàng của tôi. Để đưa được tôi ra tòa vì tội giết người, Rupert sẽ phải hủy hoại chính mình, và cũng không lấy lại được tiền. Não tôi xoắn lại, cơn co giật bắt đầu ở gốc cổ tay phải. Tôi hầu như không cầm nổi bút. Tôi có bao lâu nhỉ?

Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Bình tĩnh.

Tôi không thể kiểm soát mọi khả năng, nhưng Rupert cũng vậy. Anh ta ngồi trên đống lửa ít nhất là cho đến khi biết về vụ giết người. Vậy là, tôi phải chuyển tiền đi khỏi Thụy Sĩ, chỉ cần thế thôi, yên ổn đóng kín ở bên kia sườn núi. Rồi tôi có thể đi bất cứ đâu, là bất cứ ai. Tất cả những gì tôi phải làm là chờ đợi cảnh sát và kể cho họ câu chuyện của mình. Tôi vo tờ giấy mình vừa viết và bước ra bờ hồ, nhúng nó xuống nước trong bàn tay nắm chặt cho đến khi nó biến thành từng khối bột giấy sũng nước trôi đi. Tôi nhận ra, chính sự chờ đợi sẽ là điều khó khăn nhất.

Có điều gì đó gần với nỗi khát khao không thể chịu đựng trong ba ngày sau đó. Âm thanh vô nghĩa phát ra từ sự vắng mặt của người yêu dấu, thầm thì và râm ran không ngừng trong tai, trong mạch máu. Tôi chờ đợi như một người đàn bà đang yêu, như một cô tình nhân bí mật chỉ được bước chân của người tình trong hành lang của khách sạn rẻ tiền giải thoát khỏi nỗi vật vã chán chường của thiếu thốn. Mỗi sáng tôi chạy bộ, đẩy mình lên con đường mòn leo núi ngất ngưởng cho đến khi hai đùi run lẩy bẩy và bắp chân như bốc cháy. Tôi gọi đồ ăn trưa và ăn tối, nhưng hầu như không nuốt nổi. Tôi hút thuốc cho đến khi nôn ra nước và châm thuốc qua thành ruột ám đen khét lẹt mùi kim loại. Tôi mua một chai brandy rẻ tiền và vài viên thuốc ngủ để cố gắng khiến mình chợp mắt mỗi đêm, nhưng luôn thức dậy trước khi trời sáng với một cơn đau chăng dây trong sọ, nhìn tim mình đập dưới lớp chăn mỏng màu thiên thanh. Tôi cảm thấy má hóp lại; đường viền ở hông nhọn hoắt ấn vào tay. Tôi cố đọc sách, trên băng ghế nhìn ra khung cảnh đẹp như trong bưu thiếp, thu lu trên bệ cửa sổ, duỗi dài trên bờ cát nhỏ bé, nhưng tất cả những gì tôi thực sự có thể làm chỉ là nhìn trân trân vào khoảng không và liên tục, liên tục kiểm tra điện thoại. Tôi đặt ra những trò chơi, như một thiếu nữ đang lên cơn cảm nắng. Nếu người đàn ông đội mũ bóng chày màu xanh kia mua kem sô cô la thì họ sẽ gọi tôi, nếu chiếc phà kia kéo còi hai lần họ sẽ gọi tôi. Mỗi lần điện thoại rung tôi lại vội chộp lấy như thấy nước trong sa mạc, ngón tay tôi lóng ngóng trên bàn phím, nhưng ngoài một tin nhắn duy nhất từ Steve - “Chào em” - thì chẳng có gì ngoài quảng cáo của Telecom Italia. Tôi không mua báo; ngoài ra tôi cũng không tin bản thân mình sẽ phản ứng được chân thực, dù tôi biết đó có lẽ là suy nghĩ ngu ngốc. Tôi đã từng mong muốn - đã muốn, đã khao khát - nhưng có lẽ trong đời tôi chưa bao giờ khát gì như thèm nghe giọng Thanh tra da Silva khi nó rót vào tai tôi, sau những ngày nhỏ giọt trôi qua như nhựa chảy qua gỗ thông.

Anh ta nói ngập ngừng bằng tiếng Anh.

“Vui lòng cho gặp Judith Rashleigh?”

“Tôi đây. Tôi là Judith Rashleigh.”

“Chào cô, tên tôi là da Silva, Romero da Silva.”

Tôi phát hiện mình buồn cười không sao giải thích được. Bắt đầu rồi.

“Chào cô, tôi thuộc lực lượng cảnh sát Italia. Tôi đang làm việc trong quân cảnh, ở Rome.”

Tôi đã tập màn này nhiều rồi.

“Có chuyện gì thế? Đã có chuyện gì xảy ra sao? Gia đình tôi à? Làm ơn nói đi!”

Tôi không phải diễn cảnh thở gấp vì tôi thực sự sắp ngất tới nơi.

“Không, cô ạ, không đâu. Nhưng tôi có tin dữ. Đồng nghiệp của cô vừa bị giết.”

Tôi đợi qua một hơi thở ngắt quãng rồi mới trả lời.

“Tôi không hiểu.”

“Đồng nghiệp của cô, ông Cameron Fitzpatrick.”

Tôi hít sâu một hơi. “Lạy Chúa tôi.”

“Đúng vậy đấy.”

Họ đang chờ xem phản ứng của tôi, tôi thầm cân nhắc, có lẽ họ còn đang ghi âm cuộc gọi. Không thể làm quá. Tôi để anh ta - bọn họ? - nghe tiếng tôi thở rồi mới nói tiếp.

“Tôi vừa gặp ông ấy ở Rome. Tôi không hiểu.”

“Vâng, cô để lại số điện thoại ở khách sạn.”

“Nhưng đã xảy ra chuyện gì? Tôi…”

“Tôi rất xin lỗi vì đã báo tin dữ đường đột thế này. Xin hỏi cô có còn ở Ý không?”

“Vâng, ở Ý, có, tôi đang ở Como.”

“Vậy thì, nếu cô cho phép, tôi có vài câu hỏi dành cho cô. Có được không?”

“Vâng, tất nhiên, tất nhiên. Tôi có cần đến Rome không? Đã có chuyện gì?”

“Không cần đâu. Nếu cô vui lòng cho biết địa chỉ…”

“Tôi có nên gọi lãnh sự quán không? Gia đình ông ấy, tôi không biết nữa, họ đã được…”

“Mọi thủ tục đã được lo liệu, thưa cô. Chúng tôi sẽ chỉ xin cô bớt chút thời gian thôi. Một lần nữa, xin nhận lời chia buồn chân thành của chúng tôi.”

Năm giờ đồng hồ sau họ đến. Họ gọi điện trước; khi đó tôi đang đợi trong gian sảnh chật hẹp của nhà nghỉ, mặt mũi rửa sạch, chiếc váy đen tôi mua ở Rome thắt một sợi dây da ở lưng. Tôi có những ý nghĩ điên khùng về ADN, nhỡ đâu có máu dây từ ngón cái kia lên cái váy - nếu tôi mặc bằng chứng thì họ đâu thể lột nó khỏi người tôi được. Người phụ nữ ở quầy tiếp tân tò mò ngước lên khỏi chương trình game show khi bà ta nhìn thấy xe Cảnh sát Kinh tế đeo biển Rome. Tôi có thể cảm thấy ánh mắt bà ta nhìn mình chằm chằm khi tôi bước ra cái nóng của buổi tối cuối hè về phía họ. Tôi nghĩ da Silva sẽ là người lớn tuổi hơn trong hai người, nhưng trên thực tế anh ta chỉ khoảng ba mươi, dáng người chắc nịch do tập gym và mái tóc đen ngắn. Móng tay sạch sẽ, đeo nhẫn cưới. Thực sự không tồi. Người đồng nghiệp, Mosoni, trông trạc ngũ tuần, hơi phệ, vai so. Cả hai đều mặc thường phục, quần jean thẳng thớm và áo polo. Tôi không thể đoán ra đây là dấu hiệu tốt hay xấu - nếu đến bắt tôi liệu họ có mặc cảnh phục không? Tôi đưa tay ra cho từng người bắt, rồi chờ đợi.

“Chúng ta đến đâu nói chuyện được không, thưa cô?”

Tôi trả lời bằng tiếng Ý và họ nở nụ cười, rõ ràng nhẹ nhõm vì không phải vật lộn bằng tiếng Anh nữa. Tôi gợi ý đến nói chuyện trong phòng tôi; như thế sẽ riêng tư hơn và cho thấy rằng tôi không có gì phải giấu giếm. Người phụ nữ tiếp tân trông như thể định hỏi khi ba chúng tôi bước đến cầu thang, nhưng tôi không nhìn và cũng không đáp lại tiếng gọi ngập ngừng “Thưa cô?” của bà ta khi tôi dẫn họ lên tầng hai. Tôi ngồi xuống chiếc ghế duy nhất và chỉ cho họ ngồi lên chiếc giường đơn lún thấp, mặt tỏ vẻ xin lỗi. Tôi vuốt váy phủ lên đầu gối rồi hỏi, giọng bình tĩnh, rằng tôi có thể giúp gì. Da Silva nói trước.

“Ừm, thưa cô, như tôi đã giải thích, đồng nghiệp của cô…”

“Tôi nghĩ tôi cần nói với anh rằng ông Fitzpatrick không phải đồng nghiệp của tôi. Tôi từng làm việc ở British Pictures”- tôi thấy họ nhận ra tên của Nhà Đấu Giá - “nên tôi có biết sơ qua ông ấy, do công việc. Tôi tình cờ gặp ông ấy ở Rome và chúng tôi nói chuyện về khả năng tôi đến làm việc, tại phòng tranh của ông ấy ở London. Tôi hy vọng ông ấy sẽ gọi, nhưng rõ ràng…” Tôi dừng lại nửa chừng. Tôi cố tỏ vẻ bị sốc, nhưng nước mắt thì sẽ hơi quá.

“Thưa cô, tôi phải hỏi điều này, cô có quan hệ gần gũi với ngài Fitzpatrick không?”

“Tôi hiểu. Không, tôi không có. Như tôi đã nói, tôi không biết ông ấy rõ lắm.” Tôi cố tình dùng thời hiện tại và hy vọng họ nhận ra, nhưng có thể họ sẽ chỉ coi đó là lỗi nói tiếng Ý.

Họ yêu cầu tôi kể lại một lượt khoảng thời gian tôi ở Ý, cuộc gặp với Cameron ở Hassler. Tôi nói rằng chúng tôi ăn trưa và ăn tối cùng nhau, rồi Cameron phải đi, bảo ông ta có một cuộc hẹn và dặn tôi gặp ông ta ở sảnh khách sạn vào sáng hôm sau. Tôi đợi khoảng một tiếng, rồi để lại lời nhắn. Tôi định tiếp tục kỳ nghỉ, như họ có thể thấy. Tôi thú nhận, với vẻ khiêm nhường dưới hàng mi rủ thấp, rằng bây giờ nghĩ lại, có lẽ Cameron không định cho tôi việc làm, mà chỉ muốn có người bầu bạn trong khi chờ đợi khách hàng ở Rome thôi. Tôi nói rằng tôi đến Rome một mình, dự định nghiên cứu một số bảo tàng. Tôi cho họ tên khách sạn tôi đã ở. Tôi đoán việc tôi một mực muốn nhận tin nhắn từ Cameron đã giúp họ biết được tên và số điện thoại của tôi, như tôi dự tính. Nếu không sợ hãi đến vậy, nếu nỗ lực kiểm soát trái tim đang đập như trống trận của tôi không dữ dội đến vậy, tôi có lẽ đã cảm thấy khá tự hào.

“Khách hàng của ông ấy?” da Silva quay trở lại trọng điểm.

“Vâng, ông ấy nói ông ấy đến Rome để gặp một khách hàng. Ông ấy có vẻ khá phấn khích về việc đó. Nhưng ông ấy không nói thêm gì với tôi cả.”

“Việc đó có bình thường không?”

“Vâng. Người buôn tranh thường luôn kín đáo.” Tôi cố nói bằng giọng chuyên nghiệp.

“Ông Fitzpatrick có tỏ vẻ gì lo lắng không? Bồn chồn không yên?”

“Không, tôi không cho là thế.”

“Cô có biết ông Fitzpatrick định gặp ai không? Có phải là khách hàng kia không?”

“Tôi không biết. Tôi không dám nói chắc.”

“Người đó có thể là một phụ nữ không?”

Người phụ nữ ở khách sạn Hassler trong chiếc áo khoác Kenzo lòe loẹt, cái áo đã được nhét an toàn vào một túi rác trong thùng rác ở ga tàu Milan với kiến trúc phát xít đường bệ.

“Tôi thực sự không biết.”

“Một nhân viên khách sạn ở Hassler nói rằng có một người phụ nữ hỏi thăm ông Fitzpatrick vào đêm ông ấy bị giết.”

Họ có định đưa ra một tấm ảnh mờ mịt lấy từ camera an ninh chụp hình tôi đứng ở quầy lễ tân không nhỉ? Đây có phải là lúc họ sẽ bắt quả tang tôi nói dối và lôi còng tay ra? Tôi đột nhiên nhớ lại một ký ức rất không hợp thời điểm về Helene và Stanley, ở quảng trường Chester. Mosoni đang chăm chú quan sát tôi. Không được rối trí, Judith.

“Không, không phải là tôi. Chúng tôi chào tạm biệt ở nhà hàng. Tôi e rằng tôi không nhớ được tên nhà hàng đó. Nó có một ban công… Sau đó tôi đến quảng trường Navona uống cà phê, hình như thế. Tôi có cần bằng chứng ngoại phạm không?” tôi nửa đùa nửa thật, rồi tỏ vẻ xấu hổ vì đã đùa một cách vô duyên.

Da Silva cắt ngang. “Ông Fitzpatrick có nói gì về người phụ nữ nào không?”

“Không, không có gì cả.”

Mosoni nói thêm vào, “Không, thưa cô. Không cần bằng chứng ngoại phạm. Nhưng cô dự định ở lại Ý đúng không? Chúng tôi có thể sẽ cần liên lạc lại với cô.”

“Chỉ vài ngày nữa thôi. Tôi định sẽ tiếp tục du lịch. Tất nhiên tôi sẽ giúp hết khả năng. Tội nghiệp Cameron. Tôi vẫn không thể tin được.”

“Tất nhiên, một cú sốc kinh khủng,” da Silva nghiêm nghị đáp lại.

“Vâng, một cú sốc kinh khủng.”

Chúng tôi yên lặng chốc lát, tỏ ra bị sốc kinh khủng. Rồi cả hai người đàn ông đứng dậy và chúng tôi nói những câu xã giao. Tôi mở cửa và nghe tiếng họ đi xuống cầu thang, nghe thấy họ lịch sự chào tạm biệt nhân viên lễ tân đang hóng hớt. Tôi đứng cách cửa sổ vài bước, lắng nghe tiếng động cơ xe cảnh sát. Khi nó đi xa tôi vẫn tiếp tục bất động tuyệt đối. Họ có cài camera theo dõi trong phòng tôi không? Mosoni tranh thủ lúc da Silva phân tán tư tưởng của tôi chẳng hạn? Việc đó là phi pháp thì phải?

Tôi không thể tìm kiếm gì được, vì nó sẽ quay được cảnh tôi đang tìm kiếm và sẽ thể hiện là tôi đáng nghi. Chúa ơi. Ít nhất họ cũng không hỏi về con dao. Tôi ngồi móm xuống ghế, hút một điếu thuốc, đứng dậy, bắt đầu thu vén đồ đạc. Vẫn còn khá nhiều tiền Steve cho trong túi đựng đồ nhà tắm. Tôi sẽ ở Ý ít nhất vài ngày nữa, rồi bắt tàu đến Geneva. Trả mọi thứ bằng tiền mặt, cho đến khi tôi tìm được thứ tôi cần ở đó.

Tôi dựa người vào cửa sổ và lướt tay giữa hai chân. Tôi thấy dễ chịu, khi nhìn thấy những điều tôi có thể chiếm lấy. Còn tốt hơn cả dễ chịu. Tôi cảm thấy hai cánh môi cô bé của mình căng lên trong lớp vải quần lót bó chặt. Tôi đã chịu đựng, và tôi đã chạy thoát. Ít nhất là sắp thoát. Trong thời gian chờ đợi, tôi nghĩ mình sẽ tìm một khách sạn tử tế hơn và làm một việc tôi đã thèm muốn suốt mấy tuần nay. Làm tình.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.