Tôi dùng vài đồng năm mươi bảng của James để sắm vài thứ cho chuyến đi. Một túi du lịch da bện màu nâu nhạt và túi xách tiệp màu từ một cửa hiệu nhỏ ở Marylebone có thể nhìn nhầm thành đồ của Bottega Veneta, một bộ bikini buộc dây màu đen, kính râm Tom Ford, khăn quàng Vuitton Sprouse màu xanh ngọc và be. Khi hạ cánh xuống sân bay Nice, tôi hài lòng thấy những món phụ kiện này khiến tôi trông giống nhiều phụ nữ đi nghỉ cuối tuần khác: cực kỳ chải chuốt nhưng không quá lố. Mercedes (chúng tôi đã giao hẹn sẽ dùng tên ở hộp đêm để không bị lỡ miệng) thì từ tốn đến khác thường trong quần jean và áo trắng đơn giản. James đang đợi chúng tôi ở quán cà phê cạnh phòng đợi khách đến. Tôi hít một hơi thở sâu khi nhìn thấy đống mỡ không biết ngượng của ông ta, những khoảnh ngấm mồ hôi trên chiếc áo hồng nhạt của ông ta. Ừ thì ông ta béo, nhưng ông ta có cần phải phì nộn đến thế không? Có chút gì đó tự mãn trong việc này, như thể có tiền là ông ta có thể mặc kệ tác động mình gây ra cho người khác - mà tất nhiên sự thật là thế. Tôi hít sâu một hơi. Tôi đột nhiên mong ước được trở về phòng trọ tồi tàn của mình. Tôi đã sống nhiều giờ ở đó, hoạch định, mơ ước, an toàn trong mộng tưởng về tương lai sắp đến. Nhưng chỉ có thế này thôi. Đây chính là tương lai. Hay ít nhất là tương lai trong vài tháng tới, khi chưa có kế hoạch hay hơn. Tôi làm được, tôi tự nhủ. Hơn bao giờ hết, tôi phải làm được. Tất cả chỉ là vấn đề kiểm soát.
Một người đàn ông trẻ tuổi trông có vẻ là người Ma Rốc trong chiếc áo khoác sẫm màu với hàng chữ “Hôtel du Cap” in trên ngực khuân hành lý của chúng tôi vào chiếc xe dài màu đen. James vần mình vào ghế trước và phía bên ông ta ngồi lập tức võng xuống như một chiếc giường cũ. Tôi không dám nhìn Mercedes.
“S’il vous plait, Mesdemoiselles”*
Tiếng Pháp: xin mời các quý cô.
Tôi lách qua cánh cửa anh ta đang mở cho mình và ngồi lên hàng ghế sau bọc da màu trắng ngà. Trên xe rất mát, cửa sổ dán kính màu, động cơ rầm rì trầm thấp. Vậy ra cảm giác là thế. James đang nghịch điện thoại nên tôi không cần phải cố bắt chuyện. Khi chúng tôi đến khách sạn, Mercedes nắm chặt tay tôi đầy phấn khích.
“Đẹp quá, James,” cô trầm trồ và huých tôi một cái.
“Rất đáng yêu,” tôi nhiệt tình góp lời.
Chúng tôi chờ đợi kín đáo trong đại sảnh lát cẩm thạch đen trong khi James làm thủ tục nhận phòng. Một nhân viên tiếp tân hỏi xin hộ chiếu của chúng tôi, và tôi nói nhanh với cô ta bằng tiếng Pháp, kèm nụ cười bình tĩnh, rằng hộ chiếu ở trong túi hành lý đã được xách lên phòng và chúng tôi sẽ mang chúng xuống sau. Tôi không muốn James có cơ hội nhìn thấy tên thật của chúng tôi; việc đó sẽ phá hỏng không khí.
“Cậu nói tiếng Pháp siêu thế!” Mercedes ngạc nhiên.
Tôi nhún vai.
“Có lẽ không nên để James biết thì hơn.”
Chúng tôi được đưa tới một phòng veste trên tầng hai. Hai phòng ngủ mở ra phòng khách rộng mênh mông có sofa trắng và một bình hoa rum lớn. Cánh cửa đôi mở ra ban công nhìn xuống thảm cỏ dài chạy tới bể bơi nổi tiếng mà tôi từng thấy trong biết bao nhiêu tạp chí. Xa hơn nữa về bên phải theo hướng Cannes, là một cụm du thuyền khổng lồ đậu kín bến cảng cũ. Xem ra to lớn là âm hưởng chủ đạo của mọi thứ ở đây.
Ngay trong số những du thuyền khổng lồ đó, có một chiếc đặc biệt nổi bật, thân tàu to lớn vươn cao như thủy quái Kraken. Tôi cũng từng thấy nó trong ảnh. Mikhail Balensky, “Người đàn ông đến từ Stan”, như báo chí Anh thường gọi, là một nhà công nghiệp người Uzbekistan có sự nghiệp như trong truyện comic, kể cả là theo những bài viết khiêm tốn. Khởi nghiệp từ ngành dầu mỏ, ông ta mở rộng sang buôn vũ khí nhưng, khi phát hiện không có đủ chiến tranh để thu về lợi nhuận đáng kể, đã quyết định tự gây ra vài cuộc chiến. Tài trợ cho vài nhóm phiến quân bất mãn trong một nước nhỏ mà chúng ta không biết gì đến, bán vũ khí cho cả hai bên, rồi ngồi nhìn hai bên bắn nhau, rồi mua hết những tài nguyên cứng còn sót lại trong tay chính phủ mà ông ta vừa giúp lập nên. Rất hiệu quả. Đó là chuyện của hai thập kỷ trước; Balensky ngày nay xuất hiện ở các gala cùng các nguyên thủ quốc gia, tham dự tiệc mùa hè Met Ball hay Serpentine, hoặc bị chụp cảnh đang vung ra vài triệu bạc ở một buổi tiệc từ thiện tởm lợm nào đó đại diện cho sự nghiệp nổi bật hiện thời. Những điều bạn biết được nhờ theo dõi Hello! quả là đáng kinh ngạc.
“Mademoiselle?”*
Tiếng Pháp: thưa quý cô.
Anh chàng khuân vác tế nhị kéo tôi khỏi cơn mộng Riviera. Tôi có một tờ mười euro đã gập sẵn trong tay. Tôi trả tiền tip cho anh ta và bảo anh ta bỏ hành lý của chúng tôi vào phòng ngủ bên trái, còn hành lý của quý ông thì vào phòng bên phải. Bất kể James nghĩ gì trong đầu thì tôi cũng không định ngủ chung giường với ông ta. Để đề phòng ông ta có ý kiến, tôi bước ra ban công, quay lưng về phía ông ta và nhìn kiên định phong cảnh trước mắt. Tôi cảm thấy ông ta bước tới sau lưng và với tay ra nắm lấy tay tôi.
“Hài lòng chứ, em yêu?”
Em yêu. Lạy Chúa.
“Đẹp lắm ạ,” tôi đáp với sự ngập ngừng kinh ngạc.
“Anh mua cho em cái này,” ông ta nói thêm, đưa cho tôi một túi bóng màu đen rúm ró kèm theo một điệu cười mà rõ ràng ông ta cho là tinh quái. “Để tí nữa em mặc.”
Tôi tự hỏi trong túi chứa thứ khủng khiếp gì, nhưng tôi vẫn cố gắng tặng ông ta một nụ hôn phớt lên cái má ẩm ướt chảy xệ. “Cảm ơn cưng. Anh chu đáo quá.”
“Anh định là chúng mình sẽ ăn trưa ở bể bơi rồi sau đó đến Cannes mua sắm một tí. Chắc hai cô em sẽ thích thế.”
“Tuyệt lắm. Em thay đồ cái đã.”
Mercedes đang quay tròn quanh phòng tắm, săm soi mớ đồ vệ sinh Bulgari.
“Lạy Chúa tôi, cái phòng tắm này còn rộng hơn cả căn hộ của tớ.”
“Tìm cái tủ lạnh đi,” tôi rít lên. “Tớ cần uống cái đã.”
James xuất hiện để ăn trưa ở Eden Roc, bể bơi bên vách đá của khách sạn, trong chiếc quần bơi Vilebrequin màu chói dưới chiếc áo choàng trắng của khách sạn, hai vạt áo buông rủ cam chịu ở hai bên cái bụng trắng bệch của ông ta. Từ sau cặp kính râm tôi thấy hai đứa trẻ con tóc vàng trong bể đang chỉ trỏ và cười khúc khích cho đến khi cô vú em suỵt chúng im. Cả ba chúng tôi đều gọi xa lát tôm hùm và nước khoáng Perrier. James chọc nguyên từng khối bơ từ khay đá, cuộn chúng lại rồi nhét vào mồm. Một cơn mưa vụn bánh mì cỡ nhỏ rơi xuống nếp cằm trước khi mắc vào thảm lông xám trên ngực ông ta. Giống như thể đang xem một Lucien Freud phiên bản hoạt hình vậy, nhưng điều đó cũng không làm cảnh tượng ấy dễ nhìn hơn chút nào. Trong khi Mercedes gảy đĩa xa lát của mình và nghịch điện thoại (tôi nghĩ tôi cần phải bảo cô thôi cầm dao như cầm bút đi), thì tôi giục James kể lại cho mình nghe về những ngày tháng rõ ràng là chuyện bịa khi ông ta còn là tay chơi ở Riviera, giả bộ trầm trồ với những câu chuyện phóng đại của ông ta về chuyện khiêu vũ với Elizabeth Taylor ở Jimmy’z và dự tiệc cùng Dionne Warwick ở Golfe Juan. Không phải ông ta cố gắng thuyết phục tôi rằng ông ta từng rất ngon lành, mà tôi nhận ra, ông ta thực sự tin như vậy.
Sau bữa trưa chúng tôi được lái xe đưa tới Croisette. Trên bờ biển bên dưới khách sạn Carlton, một nhóm phụ nữ mặc burka* nghịch nước một cách đáng thương trên sóng. Trời đã trở nên ảm đạm, ẩm thấp vô cùng và James cáu kỉnh, thô lỗ khăng khăng với tài xế rằng ông ta biết chỗ đỗ xe tốt nhất rồi sau đó lại mắng mỏ anh ta bằng tiếng Pháp bồi khi chúng tôi phải lái xe ba vòng quanh khu nhà. Tôi không nghĩ lòng kiên nhẫn của ông ta sẽ cầm cự được qua một chuyến mua hàng, vì thế tôi gợi ý chúng tôi dừng lại bên ngoài hiệu Chanel và để xe nổ máy chờ. Tôi bước vào cửa hàng trước tiên và hỏi người bán hàng có thể mang ghế đến trong khi tôi và Mercedes xem túi xách được không. Bà ta có vẻ hơi sốc trước gợi ý rằng bà ta sẽ phải làm việc thấp kém đó. Nhưng rồi bà ta thoáng nhìn thấy James ở ngưỡng cửa.
Trang phục của phụ nữ đạo Hồi, che kín mặt và toàn thân.
“Tout de veste, madame.”*
Tiếng Pháp: ngay lập tức đây, thưa bà.
Tôi đã biết thứ mình muốn: một chiếc túi xách đeo vai đệm lông cổ điển màu đen có quai xách da mạ vàng. Mercedes chần chừ, nhìn qua một lượt áo khoác vải tuýt trái mùa. Chúng rất đẹp; đáng lẽ tôi cũng muốn thử một chiếc, để cảm nhận lớp lót lụa trên cánh tay trần của mình, cái lúc lắc của sợi dây vàng nhỏ xíu khâu vào viền gấu áo, nhưng James rõ ràng đã cảm thấy vai đại gia kém thú vị dần đi.
“Cậu thích cái túi nào, Mercedes?”
“Cái to kia kìa.”
Người bán hàng dường như mất hàng thế kỷ để gói hai cái túi vào lớp giấy lót rồi vào cái túi cotton cầm tay màu đen đóng dấu chữ C của Chanel, rồi cuối cùng bỏ chúng vào túi cứng thắt ruy băng. Lúc này tôi đã hiểu ra cơn bực dọc của James xuất phát từ thực tế rằng ông ta không thể tự thừa nhận việc ông ta luôn kiệt sức và khó chịu không phải là vấn đề chung của cả thế giới này mà là của riêng ông ta, vì ông ta quá béo để hòa nhập với thế giới. Thế nhưng ông ta vẫn mạnh dạn chìa ra tấm thẻ American Express trong khi Mercedes và tôi giả vờ tỏ ra hứng thú với đám khăn quàng, tế nhị rời ánh mắt khỏi máy thu tiền. Kết quả tốt. Nhưng khi James từ chối đề nghị quả thực có phần độc ác của tôi rằng chúng tôi nên đi dạo quanh các con phố lát đá dốc đứng của thành phố cũ thay vì về khách sạn để ngủ trưa, tôi hiểu rằng tôi sẽ phải bỏ công sức ra.
Khi chúng tôi về đến căn phòng veste tôi đẩy Mercedes vào phòng của chúng tôi.
“Hay là anh tắm một cái cho thoải mái đi, cưng?” tôi lảnh lót nói với lại. Ít nhất tôi sẽ không bị bao trùm trong lớp mồ hôi bẩn thỉu đó.
“Tớ ghét cậu,” tôi nói khi Mercedes lấy đồ để quay lại bể bơi.
“Đừng lo. Ông ta chỉ muốn ôm ấp một tí thôi. Dù sao thì, nhìn này.”
Cô cho tôi xem mấy lọ thuốc trong túi đồ trang điểm đầy ắp.
“Cái gì thế?”
“Chẳng có gì mấy. Xanax. Vài viên Vallie.”
“Đưa cho tớ nào.”
“Không phải cho cậu. Cho ông ta đấy.”
“Tớ không hiểu.”
“Ngốc. Bọn mình sẽ cho ông ta uống Mickey Finn*. Tớ không muốn phí cả buổi tối với lão béo đó đâu. Bọn mình đang ở miền Nam nước Pháp đấy, Jude.”
Từ lóng chỉ đồ uống pha thuốc mê hoặc thuốc an thần.
“Lauren.”
“Được rồi, nghe này,” cô thầm thì, dù tôi có thể nghe được tiếng nước chảy từ phòng bên cạnh. “Bọn mình sẽ đi ăn tối, rồi tớ nghiền vài viên này để cậu bỏ vào brandy của ông ta.”
“Ông ta không uống rượu.”
“Thì nước có ga cũng được. Nửa giờ thôi là ông ta sẽ gục. Bọn mình có thể lên phố rồi sáng ngày mai ông ta đã được ngủ một đêm ngon lành. Ông ta không biết được đâu.”
“Ông ta béo lắm đấy, Mercedes. Tớ không nghĩ làm chết khách hàng sẽ tạo hình ảnh tốt đâu.”
“Đừng có nhát thế, thuốc không mạnh đâu. Tớ uống suốt mà. Tớ vào nhà vệ sinh ở gần bể bơi để chuẩn bị đây. Hay là tối nay cậu lại muốn một hiệp nữa trên đệm cao su hả?”
“Đừng có quá đáng. Chuyến này cậu được đi miễn phí đấy nhé.”
“Biết rồi. Tớ chỉ muốn nói sao cậu lại không được hưởng vui vẻ chứ hả? Bọn mình sẽ xuống chỗ mấy cái du thuyền to bự kia xem. Thôi nào, sẽ vui mà.”
Có lẽ là vì bầu không khí thư thái của Riviera, nhưng tôi đã cảm thấy vui vẻ hơn nhiều. Mặc kệ. Ngay cả nếu James phát hiện ra, ông ta cũng chỉ có thể nổi giận rồi tống chúng tôi về nhà với mỗi người một cái túi xách giá hai ngàn bảng, thu hoạch không tệ chỉ trong một ngày. Rồi sẽ có cơ may khác.
“Thôi được rồi,” tôi nói. “Nhưng cẩn thận đấy. Nhìn nhãn thuốc cho kỹ.”
“Cậu nên mặc mớ giẻ của cậu vào đi. Tụt quần ra, gái!”
Sau khi Mercedes chạy đi, tôi kiểm tra túi đồ chơi của James. Bên trong chứa một chiếc quần lót PVC không đáy, áo hai dây lưới có ren như áo lót, lộ nhũ hoa, và một đôi tất đùi đen có kẹp giữ PVC. Loại đồ hư hỏng bán trong các hiệu đồ chơi tình dục cho khách du lịch ở khu Soho. Tôi lồng tất cả lên người, rửa sạch cô bé và bôi một vệt dầu thơm lên dải lông mu và giữa mông. Thêm vào đôi sandal cao gót đen và bới rối mái tóc, tôi soi mình trong gương với căn phòng tắm cẩm thạch xa hoa làm nền phía sau. Chậc, nếu cái ông ta muốn là gái điếm giá rẻ… Nó còn có thể tệ hơn thế này, tôi nghĩ. Nếu tôi nheo mắt lại, tôi hầu như còn có thể giả bộ rằng trông mình giống vũ nữ hơn là gái đứng đường. “Mẹ nghĩ tôi sống trong tu viện, tu viện khuất nẻo nhỏ xinh, ở miền Nam nước Pháp,” tôi hát khe khẽ, thử nở một nụ cười thèm muốn. Tốt. Rất tốt.
Tôi ngất nghểu đi ngang qua phòng khách và gõ cửa phòng James.
“Cưng ơi, em xong rồi đây,” tôi õng ẹo.
“Vào đi.”
Căn phòng trống trơn. Từ nhà tắm vọng ra tiếng tõm vang rền, theo sau là một tràng đánh rắm liên thanh. Tôi dừng ngay tại ngưỡng cửa. Chúa ơi. Vài phút trôi qua rồi có tiếng giật nước và James xuất hiện, cùng một luồng hơi xú uế nóng hổi kèm mùi hương chiết xuất Chanh Penhaligon.
“Bụng dạ hơi nhộn nhạo,” ông ta nói, giọng trách móc. Sao ông ta không thể giữ kín sự thô bỉ của mình cho riêng mình biết chứ? Lúc này ông ta đã trần truồng dưới lớp áo choàng mở phanh. Trong khi ông ta nhìn tôi, một nụ cười nhếch lên, nhưng ông ta vẫn do dự không tiến về phía tôi. Tôi nhận ra ông ta chưa bao giờ làm việc này. Cảm thấy tự tin hơn, tôi bước về phía ông ta. Tôi nhắm mắt và lướt ngón tay dọc theo cái tạm coi là quai hàm ông ta, xuống đến cổ, ngang qua những đụn thịt trên ngực.
“Vậy thì,” tôi thỏ thẻ, “ông muốn làm gì em nào?”
Im lặng. Tôi gồng mình chuẩn bị cho một nụ hôn, mắt hé ra nhìn trộm.
“James là thằng bé hư.” Tôi mở mắt. Ông ta phụng phịu, mỡ trên khuôn mặt đột nhiên khiến ông ta trông như một đứa bé bị thổi phồng.
“James là thằng bé hư và nó muốn cô chủ phạt nó.”
Tôi suýt nữa bật cười vì mừng rỡ.
“Thế thì nằm lên giường, ngay lập tức!”
Tôi nín thở chui vào buồng tắm và tháo sợi dây lưng từ chiếc áo choàng còn lại. James nằm dang tay chân trên giường, trọng lượng của ông ta thách thức cả tấm nệm công nghệ cao. Trong khi lật hai tay ông ta lên quá đầu và trói hai cổ tay lại với nhau tôi liếc nhanh xuống dưới qua cái bụng khổng lồ vằn vện. Tôi thực sự sẽ phải nâng cả tầng váy thịt kia lên để tìm của quý của ông ta sao?
Chúa ơi. Tôi không có nhiều dụng cụ để ứng biến, vì vậy tôi vừa phác nhanh lời thoại cho mình vừa rút thắt lưng từ chiếc quần ông ta vắt trên ghế. Cầm đầu khóa, tôi cuộn nó lại ba vòng rồi vừa khó nhọc nuốt nước bọt vừa tiến đến giường. Ba ngàn bảng. Mấy tháng phẩm giá. Phải thú thật rằng tôi chưa bao giờ để thứ gì gớm ghiếc thế này lại gần mình, nhưng tôi tự nhủ tắt đèn thì mèo nào chẳng xám.
“Lật người lại!”
Ông ta lật nghiêng, và không thể lật thêm nữa nếu không muốn tạo một lỗ thủng trên giường. Mông ông ta trông như một đôi gà công nghiệp giá rẻ. Tôi phải tập trung nếu không sẽ bật cười hoặc chết nghẹn. Tôi vuốt cái roi tự chế dọc theo một bên mông nhăn nhúm.
“James đáng bị đánh đòn. Cô đã thấy cậu ta nhìn các bạn gái khác ở bể bơi. Cô rất là ghen tị. Thằng bé hư đốn, hư đốn!” Với mỗi từ “hư đốn” tôi lại phát ông ta một cái, thử thăm dò xem ông ta muốn bị đánh mạnh đến đâu.
“Vâng, cô chủ, tôi là thằng bé hư.”
“Và cậu đáng bị phạt, đúng không nào?”
“Vâng.”
Lần này mạnh hơn.
“Vâng, gì nữa?”
“Vâng, thưa cô chủ.”
Mạnh hơn nữa, đủ mạnh để tạo lằn đỏ. Ông ta thở ra. Tôi cũng vậy.
Tôi tiếp tục với trò đó thêm một lát, nhưng thực sự không cách nào phân biệt được ông ta có phấn khích hay không; khuôn mặt ông ta đã đỏ sẵn vì nắng từ lúc ăn trưa. Vì vậy tôi lăn người ông ta lại, tháo dây chiếc áo lót để ông ta nhìn thấy vú mình rồi bò quanh người ông ta cho đến khi mặt tôi ở ngay trên háng ông ta, mông tôi vểnh lên cao để ông ta nhìn thấy cô bé của tôi qua khe hở trên quần lót. Của quý ông ta nhỏ xíu, một mẩu thịt năm phân vui thích ngỏng lên từ đệm thịt bờm xờm. Tôi nhét một cái bao cao su vào gót sandal, nhưng còn không tìm được cách nào để lồng nó lên ông ta, đừng nói đến chuyện đút vào trong tôi. Tạ ơn Chúa, nhưng tôi vẫn phải cho ông ta phát tiết bằng cách nào đó.
“Cậu có xứng đáng được ra không hả, cậu bé hư?”
“Vâng, làm ơn, làm ơn!”
Chát.
“Làm ơn gì?”
“Làm ơn, thưa cô chủ.”
“Và cậu muốn thế nào?”
Ông ta vặn vẹo khuôn mặt, giả bộ nói ngọng, nghe càng ghê tởm.
“Jameth muống ăng bánh.”
Tôi đã làm nhiều trò dâm dục. Hầu hết là tôi thích, và một số trò thì không, nhưng tôi đã từng ép bản thân, đôi khi vì tò mò và đôi khi vì muốn biết mình chịu được đến đâu. Trai, gái, tay ba hay nhiều hơn nữa; đôi khi tôi thấy sợ và đôi khi đau đớn, nhưng nó là thứ quyền lực duy nhất mà tôi có và tôi muốn thử kiểm tra giới hạn của nó. Mỗi một trò lại là một lớp phủ mới trên lớp vỏ bọc sức mạnh của tôi; đây cũng chỉ là một lớp nữa mà thôi. Chẳng là gì cả. Tôi vén tóc ra và ngậm nó vào miệng và ông ta cho ra sau khoảng hai mươi giây, một vài giọt dịch đặc mà tôi nuốt chửng như uống thuốc. Tiền vào túi. Trong phòng tắm của mình tôi lột bỏ đống đồ dây ghê tởm và tắm nhanh một cái. Tôi thoáng tự hỏi mình nên cảm thấy thế nào. Tôi chẳng thấy mình muốn gì ngoài vài vòng bơi, thế là tôi đi bơi.
James khăng khăng bắt chúng tôi đến một nơi gọi là Tétou để ăn tối. Ông ta tuyên bố đó là nơi duy nhất ở miền Nam nước Pháp có xúp hải sản đáng ăn.
“Ợ, xúp cá,” Mercedes lẩm bẩm. “Đừng có cho bột tỏi vào nhá, hôi chết được.”
Ngay khi nhân viên mở cửa tôi nhảy vào trong nhà hàng, trông chỉ như một căn lều bằng kính bên bờ biển, và nhìn quanh các ghế ngồi. Tôi muốn James giữ được tâm trạng vui vẻ ông ta có từ sau cuộc tâm tình nho nhỏ của chúng tôi.
“Quý ông đây cần một cái ghế khác,” tôi thầm thì nhanh với người bồi bàn bằng tiếng Pháp. “Ông ấy rất… phương phi.”
Người bồi bàn nhìn tôi vẻ kỳ quặc, nhưng đến khi James lặc lè bước vào thì một chiếc ghế không tay vịn đã được tìm thấy. Mercedes tỏ ra phấn khởi. Trước khi đến chúng tôi đã mất khá lâu để ăn diện, cô mặc một chiếc váy Léger nhái bó sát, còn tôi mặc áo váy lụa vàng chanh rất đơn giản, một chiếc váy suông mềm mại, trẻ con có gấu váy chỉ nằm dưới quần lót vài phân, cùng đôi giày Zanotti da lộn để cao mười hai phân. Tôi nhận ra giây phút tĩnh lặng đầy tán thưởng của các thực khách xung quanh khi chúng tôi ngồi xuống, dù tôi ngờ rằng chẳng có ai nghĩ James đang đưa hai cô cháu gái đi ăn mừng ngày tốt nghiệp. Với nụ cười ranh mãnh, James đề nghị uống sâm banh, và một chai Krug xuất hiện.
“Nào James,” Mercedes thúc giục, “Xả láng đi nào! Uống một ngụm đi.” Mấy lượt cằm của James cười khùng khục khi ông ta nâng ly.
“Sao lại không nhỉ? Chỉ lần này thôi nhé.”
Món xúp hải sản được phục vụ làm hai lần, đầu tiên là xúp tôm cua đặc sệt ăn cùng bánh mì nướng và xốt rouille, rồi đến một bát xúp cá trắng. Xốt nghệ tây trông khá ngon lành, nhưng Mercedes nói đúng về chuyện tỏi. Bữa tối diễn ra khá vui vẻ. Tôi bảo Mercedes cất cái điện thoại của nợ đi, và cô ngồi lắng nghe đến vòng thứ ba những chiến tích của James, cười đúng lúc và kín đáo bảo đảm, một cách điệu nghệ như cô vốn thế, rằng chiếc ly cao của ông ta luôn có rượu. Khi đĩa được dọn đi và chúng tôi nhận thực đơn đồ tráng miệng, James xin phép ra ngoài.
“Bụng hơi lâm râm,” ông ta thú nhận.
Tôi thấy ruột thắt lại vì kinh hoàng. Có chuyện quái gì với ông ta vậy? Cả hai chúng tôi đều ngoảnh đi nơi khác trong khi ông ta lịch phịch qua các bàn và lớn giọng hỏi toilet ở đâu.
“Mau,” Mercedes nói. “Dịch khăn ăn ra. Tớ có mang theo đây.” Trong tay cô là một cái gói tự chế, gập bằng giấy viết của Hotel du Cap. Cô đổ nó vào ly của ông ta như một nhân vật phản diện chính hiệu trong khi tôi gọi ba phần bánh tác tropézienne.
James từ chối đề nghị của tôi về một cuộc dạo chơi lãng mạn trên bờ biển, như tôi đã liệu trước, và chiếc xe đợi sẵn đưa chúng tôi về khách sạn. Tôi lại gợi ý rằng không đi dạo thì chúng tôi uống rượu trên bao lơn để thưởng thức cảnh đẹp cũng được. Đường về không dài, nhưng chỉ sau năm phút James đã gật gù như một cây bắp cải nở bung. Ông ta phát ra tiếng ngáy lớn nhờn nhợt. Tôi bắt gặp ánh mắt tài xế trong gương chiếu hậu.
“Có lẽ anh đợi ở đây trong khi chúng tôi đưa quý ông đây vào phòng nhé? Chắc là uống hơi nhiều sâm banh…”
Tiếng lạo xạo trên đoạn đường rải sỏi của Hôtel du Cap đánh thức James. Tất nhiên ông ta giả bộ rằng mình không ngủ, nhưng lại ngô nghê nói thêm rằng mình sẽ về phòng nghỉ sớm. Tôi ân cần theo ông ta lên phòng và gồng mình chuẩn bị đón một nụ hôn chúc ngủ ngon nồng nhiệt, nhưng ông ta đã nghiêng ngả bước về giường. Tôi nghe tiếng ông ta lục cục vài phút, rồi vệt sáng dưới cửa tắt ngấm và sau đó là im lặng. Tôi đếm đến sáu mươi, hai lần, cho đến khi tiếng ngáy lại vang lên.
Mercedes muốn đến Jimmy’z, hộp đêm nổi tiếng trên bến cảng Cannes, nhưng lúc này còn quá sớm, hơn nữa tôi hình dung nó sẽ dở ẹc. Tôi bảo người tài xế đưa chúng tôi đến nơi nào “décontracté”* và anh ta ngoặt xe sang phải về hướng Antibes, leo xa khỏi bờ biển và lên đồi trong khoảng mười lăm phút, tới khi chúng tôi đến một tòa nhà thấp bằng đá theo phong cách Ibiza, tuyền màu trắng và bạc, với sân thượng mênh mông và một nhóm giữ cửa đông đảo mặc vest đen. Hai chiếc Ferrari đang tìm chỗ đậu khi chúng tôi tấp vào.
Tiếng Pháp: thư giãn
“Nơi này trông được đấy, nhỉ?” Mercedes nói, rồi đột nhiên tôi bật cười. Tôi chưa bao giờ làm việc này cùng ai và tôi cảm thấy ngây ngất, thậm chí ấm áp khi đi cùng cô. Tôi bảo tài xế có thể đi; chúng tôi sẽ nhờ người giữ cửa gọi taxi đưa về.
“Đi nào, gái,” tôi nói bằng cái giọng tôi đã không dùng đến suốt một thập kỷ. “Bọn mình phải vui vẻ một chầu mới được.”
Người gác cửa liếc nhanh chúng tôi một lượt và nới lỏng chiếc áo choàng nhung thừa thãi.
“Bonsoir, mesdames.”
Chúng tôi chọn một bàn trên sân hiên và gọi Kir Royal. Có vài nhóm khách thuộc kiểu quý tộc lâu đời, đồng loạt áo sơ mi trắng mở cổ và đồng hồ to bự, một đám gái điếm Nga vàng vọt và vài cặp đôi trẻ. Trong khi tôi tự hỏi liệu Balensky có đích thân xuất hiện hay không, thì hai cặp sâm banh xuất hiện.
“Quà tặng của hai quý ông kia,” người bồi bàn nghiêm trang nói.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta và thấy hai chàng trai Ả Rập trẻ tuổi trong cặp kính râm lố bịch gật đầu chào chúng tôi.
“Bọn mình sẽ gửi trả lại,” tôi nói thầm với Mercedes. “Bọn mình không phải gái bao.”
“Ý kiến của riêng cậu thôi, tình yêu.”
“Con quỷ.”
Chúng tôi uống ba ly Kir trong khi hộp đêm đông dần, rồi chuyển vào trong sàn nhảy. Tôi theo dõi cánh đàn ông ngắm nhìn chúng tôi. Tôi nghĩ đây là khoảnh khắc mình thích nhất, tán tỉnh, lựa chọn. Tôi sẽ chọn anh, hay anh, hay anh? Chúng tôi nhảy một điệu shimmy nửa vời trong khi quyết định.
“Kia thì sao?”
“Già quá.”
“Còn kia?”
“Béo quá. Quá là béo.”
Chúng tôi ré lên cười rũ rượi. Dường như đó là điều buồn cười nhất trên đời.
“Thế còn họ?”
“Có vẻ tiềm năng.”
Mercedes phát đi tín hiệu bằng cách chóp lia lịa hàng mi giả về phía một góc phòng có sàn nâng cao, rõ ràng là khu vực VIP. Hai người đàn ông ngồi ở một bàn có chai đá đựng vodka, cả hai đều đang nhắn tin trong khi bồi bàn đặt xuống một khay sushi. Họ đều còn trẻ và ưa nhìn, dù ở quá xa nên không soi được đồng hồ và giày.
“Được.”
“Tớ sẽ đến chào.”
Tôi túm cô lại. “Không được! Tớ xấu hổ chết!” Con gái thì phải như vậy, đúng không? “Bọn mình ngồi chờ họ đến.”
“Nhỡ họ không đến thì sao? Nhỡ có ai khác vợt được họ trước thì sao?”
“Họ sẽ đến. Rồi cậu xem.”
Và rồi bằng cách nào đó, một giờ đồng hồ sau, chúng tôi đã ngồi trên một chiếc Porsche mui trần phóng nhanh đến ngu ngốc về phía bến cảng cũ Antibes, rượu Dom Perignon khô dần trên chiếc váy vàng của tôi còn Mercedes thì hôn thắm thiết một trong hai người ở ghế sau. Tất cả mọi người đều hút thuốc và một gã hơi béo không ai biết tên đang hít cocain từ hộp phấn Guerlain trong ngăn hành lý.
“Tớ muốn đi Saint-Tropez,” Mercedes ngẩng mặt lên khoảng một giây thét lác.
“Tớ muốn xem tranh Picasso!” tôi hét lên đáp lại.
Rồi chúng tôi bẻ lái điên cuồng trên mặt đường lát đá của thành phố cũ, suýt đâm nhào một tay thợ săn ảnh đang quỳ gối trên cầu cảng, anh chàng béo đã biến mất còn Mercedes được đưa xuống một thanh ván cầu, hai chân giãy giụa như một con bọ.
“Cởi giày ra!” Tôi gọi với theo.
“Quỷ thần ạ, Lauren,” cô rít lên, “vào đây!”
Người lái chiếc Porsche cũng là chủ con tàu mới cứng, sáng loáng và bóng lộn như tiền của anh ta, tên là Steve, và nếu tôi là một ả điếm Nga thì anh ta hẳn đã thơm phức như quà Giáng sinh. Nhưng tôi nhận ra anh ta không hề động đến vodka hay cocain, nên tôi cũng vậy, và trong khi Mercedes ử ử như trong phim con heo rẻ tiền cùng người bạn của anh ta ở sau cánh gà, thì anh ta pha cho tôi một cốc sô cô la nóng và chúng tôi ngắm ba bức tranh Picasso của anh ta, cũng khá đẹp. Rồi anh ta khoe với tôi về bộ sưu tập tranh đương đại của mình, vì tất nhiên là anh ta sưu tầm tranh đương đại, rồi Mercedes và Gã Kia xuất hiện trở lại và tất cả chúng tôi lột đồ để nhảy vào bồn tắm sục của Steve trên boong con tàu khổng lồ của anh ta, uống thêm một chút Dom và anh ta cố tỏ vẻ như thế này là hạnh phúc. Có thể là đúng vậy. Có thể hạnh phúc, chỉ một lần này, là không phải cố gắng tìm đối tác làm tình.
Chúng tôi ngất ngưỡng bước vào Hotel du Cap lúc ba giờ, xách giày nhăn nhó bước trên lớp sỏi qua người khuân vác trực đêm vô cảm. Sau khi mở cửa phòng veste hết sức khẽ khàng, chúng tôi cảm thấy cần phải bò kiểu đặc công vào phòng ngủ, nhưng vai Mercedes va vào chân bàn trong khi cô thực hiện một cú lộn gấu bông, làm bình hoa rum kiểu baroque rơi xuống sàn với một tiếng choang dường như vang đến tận Saint-Tropez. Chúng tôi đông cứng người, nhưng âm thanh duy nhất chỉ có tiếng thở đột nhiên nặng nề của chúng tôi. Trong vài giây tôi cảm thấy như thể mình vừa nuốt một quả bóng bay, nhưng James không hề nhúc nhích sau cánh cửa. Thậm chí không có cả tiếng ngáy. Thế là khi đã yên ổn nằm trên giường chúng tôi cười như nắc nẻ. Tôi không nhớ mình đã từng cười đến lúc ngủ thiếp đi như vậy bao giờ chưa.
Một luồng nắng trắng lóa xuyên giữa hai tấm rèm nặng đánh thức tôi lúc chín giờ. Tôi tụt khỏi chăn và nhìn ra phòng khách. Bình hoa rum đã được thay một cách thần kỳ và tờ Thời báo trải trên bàn, nhưng không có dấu hiệu gì của sự sống. James hẳn vẫn đang ngủ. Tôi lục trong túi lấy hai viên Ibuprofen rồi lết mình đến dưới vòi sen, để dòng nước chảy qua lớp trang điểm tối qua. Chỉ còn phải qua ngày hôm nay nữa thôi - có lẽ tôi có thể thuyết phục ông ta đến bảo tàng Picasso ở Antibes? Ông ta sẽ thích cảm giác là người có văn hóa. Sau tối qua tôi gần như thấy hơi thương hại ông ta. Quấn mình trong chiếc khăn bông to sụ, tôi đến đánh thức Mercedes.
“Dậy đi nào, ông ta chưa dậy. Bọn mình sẽ để lại lời nhắn rồi ra vườn ăn sáng"
Chúng tôi khoác áo choàng ngoài bikini, rồi với kính râm trên mặt và một cốc pha lê lớn đựng nước cam tươi ngọt lịm, mọi thứ có vẻ cũng tuyệt vời. Tôi nghĩ gọi đồ ăn sáng cho ba người thì sẽ chu đáo hơn, nhưng dù chúng tôi đã ăn rất chậm món bánh sừng bò nóng hảo hạng cùng liễn mộc qua và sung ướp be bé, James vẫn chưa xuất hiện. Nhìn những vị khách khác đang ăn sáng, và những người làm vườn của khách sạn mặc áo khoác đỏ lúi húi trên lối đi, gần như đánh bóng thảm cỏ, tôi suýt quên mất ông ta, như thể tự chúng tôi đến được đây. Và điều đó cũng tuyệt vời. Mercedes hạ kính, hơi nheo mắt dưới ánh nắng chói chang.
“Cậu nghĩ ông ta không sao chứ?”
“Tất nhiên. Có lẽ ông ta ăn sáng trên phòng.” Dù chúng tôi đã để lại lời nhắn, và ông ta có vẻ là kiểu người muốn tận dụng thời gian ở bên tôi, ít nhất là có mặt.
“Để tớ chạy lên kiểm tra,” Mercedes đề nghị.
Khi quay lại cô cầm theo hai chiếc khăn tắm in logo của khách sạn.
“Tớ gõ cửa nhưng ông ta không trả lời. Bọn mình đi bơi đi!”