Hamilton vui vẻ hỏi vợ:
— Thế nào em, trà được không?
— Vừa phải, - Emily nhìn chồng dò xét. - Anh đi à?
— Anh tới quầy rượu trong năm phút. Gohelan muốn anh giúp ý kiến.
— Tiêu pha ở đây quá tốn kém. Anh nên bắt lão trả tiền lời góp ý.
Lão bật cười chua loét:
— Anh đi. Đợi em ở đại sảnh bày tiệc rượu, hay lên đón?
— Em và con sẽ tự xuống. Sarah, con mặc gì? Mẹ không thích con mặc cùng một kiểu đâu!
— Áo trắng, tiệm Saint Laurent.
— Tốt, mẹ mặc áo xanh lục tiệm Gardin.
— Anh đi nhé.
Lão nhẹ tay đóng cửa. Sarah làm hiệu bảo mẹ ngồi im. Rồi cô ra phòng ngoài mở cửa nhìn ra hành lang vắng người, trở lại phòng khách.
— Con cho mẹ xem cái này.
— Gì?
— Liên quan đến chồng mẹ.
— Bỏ cái thói gọi ông Hamilton là “chồng mẹ”. Ông là bố dượng mày.
— Mẹ muốn con gọi ông ta là bố sao? Mẹ hãy xem cái này rồi hẵng...
Cô lấy chiếc vali nhỏ màu đen trong tủ, lấy dưới xấp áo len đan của Hamilton.
— Có bao giờ mẹ đoán ông ấy nhét những gì trong này không?
— Giấy tờ, chắc thế.
— Đúng là giấy. Nhưng thuộc một loại riêng.
Cô rút túi quần lấy chiếc chìa khóa nhỏ, dẹt.
— Sarah! Mày lấy đâu ra chìa? Không được phép!
— Lấy trộm. Dù sao, cần biết rõ mẹ đã sống với con người như thế nào từ mười hai năm nay.
— Sarah! Tao cấm! Không cho mày làm thế.
— Mẹ liếc qua một chút đi! Sẽ mở mắt ra ngay!
Cô ngoáy lỗ khóa, mở nắp vali, đổ tung các thứ ra đivăng: những tạp chí con heo.
— Còn cái này, mẹ biết chứ? Kính lúp đấy? Lão soi kính, phóng đại vào những cái này?
Emily quay mặt đi:
— Sarah! Mẹ ra lệnh cho con đóng vali lại! Thói tò mò của con làm mẹ phẫn nộ! Hamilton là chồng mẹ, nhưng không bao giờ mẹ tự cho phép lục lọi đồ đạc của ông ấy.
— Tùy mẹ. Mẹ cứ việc giữ phép tắc của mẹ! Dù thế nào, con cũng không để cho thằng dê già lột sạch mẹ con mình.
— Đừng chõ mồm vào việc của tao! - Emily đỏ mặt tía tai hét lên.
— Mẹ được báo trước rồi đấy! - Sarah trả lời.
Cô bỏ chìa vào túi, biến vào phòng riêng. Emily ngồi lặng một lúc lâu, tay nắm chặt đặt trên chiếc túi xách nhỏ vẫn ôm chặt. Qua cửa kính nhìn ra hiên đầy hoa nở, mụ nhìn những cánh chim mòng lướt sát tường nhà, mồm kêu lảnh lót. Lúc chồng chết, mụ thề không bao giờ tái giá. Làm gì có anh đàn ông nào sánh nổi Frank Burger đệ tam? Ba năm sau mụ bước đi bước nữa, tục huyền với Hamilton cộng tác viên thân cận của Frank. Mụ ưng lão ta chính vì lão chẳng có chút gì nổi bật cả về thể xác và tâm hồn. Mụ tiếp tục chỉ huy lão như trước kia Frank vẫn chỉ huy. Tất nhiên mụ cũng lo ngại về lão như chồng mụ trước đây vẫn lo, từ trước khi Sarah nói ra. Mụ dè chừng những kẻ yếu, vì chúng gian xảo hơn, nguy hiểm hơn kẻ mạnh. Nhưng Hamilton không hề là mối đe đọa đối với mụ, với tài sản của mụ. Nếu thích, mụ bóp bẹp lão dễ như bóp con muỗi. Thỉnh thoảng thấy trong người bứt rứt mụ vời lão vào giường mụ. Lão làm tình với mụ. Khúm núm xun xoe như gã đầy tớ sợ bị chủ đuổi việc lo thỏa mãn mọi ý muốn thất thường của chủ. Mụ chẳng cần biết Hamilton lấy từ nguồn ảo ảnh nào ra đủ sức lực để làm mụ được thỏa mãn. Vì đã được thỏa mãn thì... Với Frank trước kia mụ chẳng bao giờ được thế. Tính cách hơn hẳn của chồng đè bẹp mụ. Mụ thở vì chồng, theo nhịp thở của chồng, uốn mình theo giờ giấc, đòi hỏi, sở thích thất thường của chồng. Lấy Hamilton, vai trò đảo ngược lại. Và từ nay, khoản gia tài huyền thoại của nhà Burger đã thuộc về mụ, sau này sẽ về tay Sarah. Con gái mụ giận mụ đến chết vì chuyện lấy lão già tẻ nhạt mà nó coi khinh như rơm rác này làm chồng. Nó không bỏ lỡ cơ hội phỉ báng lão ta, rêu rao lão là hiểm họa đối với họ nhà Burger, không ngớt mồm dè bỉu cái biệt hiệu mà các đồng sự ác khẩu ở ngân hàng đã tặng lão: “Ham Burger”. Họ không gọi Emily là bà Hamilton, mà gọi Ham là Emily, là “ông Burger”, “Ham Burger”.
Lần này Sarah đã đi quá. Không ai được quyền lục soát đồ riêng của người khác. Trừ vợ anh ta. Emily mang vali vào phòng riêng, mở bằng chiếc chìa nhỏ dẹt giấu trong tráp nữ trang như đã làm hàng trăm lần từ nhiều năm nay, mụ chăm chú ngắm nghía từng trang tạp chí được Hamilton bổ sung đều đặn những số mới ra.
Mắt mở hết cỡ, môi mím chặt, mụ chiêm ngưỡng những kích thước to khác thường, không giống chút nào với của hai đức ông chồng, Frank Burger đệ tam và Hamilton.
Chiếc Rolls lăn rất chậm trong đoạn tắc đường ít có. Những người tắm biển mặc áo lót đi chân băng qua đường sang uống trong các quán rượu trước mặt. Những quả bóng lăn dưới bánh xe.
— Đường vào thành phố - Norbert nói.
— Đường Croisette đây à?
— Chưa. Lát nữa, còn rẽ phải mới đến.
Alan thấy trước mặt có ngôi nhà kiểu cổ quyét vôi trắng. Thảm cỏ quanh nhà cắm những cây cọ, ngôi nhà làm ra vẻ cao sang.
— Cái gì đây?
— Sòng bạc mùa hè. Palm Beach.
Nỗi lo lắng ập đến thắt nghẹn tâm trí. Ngay chiều nay, sau bức tường này anh sẽ phải tìm cách thương lượng lấy tấm séc 500.000 đôla. Ở New York sau bữa ăn thịnh soạn, chuyện này xem ra có thể làm được. Nó chỉ là đoạn tiếp theo của giấc mộng trong đó người ta tưởng tượng mình đang hành động. Còn ở đây, trong đời thực, làm sao anh dám hỏi vay số tiền khổng lồ ấy? Anh nguyền rủa Bannister.
— Còn xa khách sạn không?
— Đây là đầu đường Croisette. Khách sạn ở đầu kia... Majestic.
Anh đưa xe vào con phố nhỏ chạy dọc sườn phía tây tòa nhà khách sạn, rẽ trái lần nữa rồi đỗ dọc vỉa hè.
— Majestic đây? - Alan ngạc nhiên.
Norbert lắc đầu:
— Thưa, tôi mong ông vui lòng giúp cho một việc. Tôi không muốn mất việc làm, quy tắc của hãng tôi rất nghiêm. Xin cho phép tôi đội mũ và xin mời ông ngồi xuống ghế sau, để chúng ta tới khách sạn.
— Sao vậy? Những cái đó có quan trọng gì?
— Như thế phải phép hơn. Nếu không, khách khứa ở Majestic không phân biệt được ai là khách, ai là tài xế. Ông vui lòng chứ?
— Ok, - Alan chấp thuận - Thế mà tôi cứ tưởng anh cân được tất cả các mâu thuẫn!
— Xin lỗi. Đây không phải là mâu thuẫn trong tôi, mà của cơ chế biểu tượng của xã hội. Nó buộc mỗi thành viên phải phát ra những tín hiệu nhất định để căn cứ vào đó có thể lập tức phân định họ. Nếu ông đảo ngược quy luật này, thì còn đâu tôn ti thứ bậc của xã hội tư bản nữa? Và lúc đó chúng ta sẽ đi về đâu?
— Nhắc lại hộ tôi với, chầm chậm thôi. - Alan ôm đầu, rồi luồn ra ghế sau. Norbert trịnh trọng đội mũ, gài số.
***
Mỗi khi tới Majestic, John John Newton vẫn thuê hẳn một phòng khách và một phòng ngủ ở lầu một, ngoài dãy phòng ở lầu sáu. Phòng ngủ để tiếp nhận các vận may, phòng kia để tiếp khách. Nhưng thường xẩy ra tình hình cả hai loại khách chung sống êm đềm trong những cuộc hội ngộ không phải do tình cờ mà có.
Theo lời khách kể lại, John John thường dàn xếp cho một người đẹp đột nhiên mở hé cảnh cửa thông hai phòng, thò đầu ra phòng khách. Giả bộ lúng túng nhưng vẫn rất lịch sự đến tận đầu móng chân, gã giới thiệu người đẹp với vị khách giàu tiềm lực. Sau vài phút chuyện vãn, gã vin cớ có việc để lẩn vào phòng trong. Nửa giờ sau quay ra, vừa xin lỗi khách gã vừa đưa mắt đánh giá kết quả. Trong bốn lần thì có đến ba lần người đẹp - một gái điếm gã thuê với giá ngang giá vàng ở một nhà chứa - đã bị ông khách quyến rũ, và ông ta rất khoái chí vì đã chài được cô bồ nhí của một người có quyền lực và có sức hấp dẫn như John John. Sau đó, một cách vô ý thức, vị khách có chiều hướng tỏ ra dễ dãi hơn khi thương lượng công việc làm ăn.
Mỗi cuộc giao dịch của công ty Van Velie thường có giá trị hàng triệu đôla nên chỉ thêm bớt tí chút trong tỷ lệ phần trăm đã thành một gia tài lớn. Newton làm ăn trực tiếp và không phân biệt các tướng lĩnh Israel với bộ trưởng ngoại giao Ả Rập Saudi, các ủy viên nhân dân của Trung Quốc với bất cứ ai cần đến công ty của gã để trang bị các thiết bị điện tử hiện đại cho lực lượng vũ trang chính quy hay không chính quy của họ.
Hai năm trước đây, gã đã có lần muốn đa dạng hóa các cổ phần của gã bằng cách mua lại cổ phần trong các ngành công nghiệp khác. Gã đã bày tỏ ý muốn này với nhiều giám đốc ngân hàng châu Âu, châu Mỹ, yêu cầu họ báo cho biết những món xài được. Một người trong bọn họ đã mách cho gã việc gì đó rất bở ăn nhưng đòi hỏi phải rất khôn khéo, phối hợp rất chặt. Thành công và thất bại của việc này chỉ cách nhau gang tấc, khi thời cơ đến. Dĩ nhiên John John tự đặt nhiều câu hỏi xung quanh lý lẽ của giám đốc ngân hàng, tuy không tin chắc là đã đúng, gã cho rằng đã tìm ra câu trả lời và sẽ đem ra thực hiện khi bắt đầu hành động. Điều khiến gã thích thú nhất trong vụ này là chỗ: mỗi bên đều tìm cách bịp bên kia, kẻ cắp bà già gặp nhau. Lúc tới đích, sẽ đếm những kẻ sống sót.
Cho đến lúc này gã vẫn chưa dám giở ngón bồ nhí với vị khách gã đang chờ đón. Dù có thèm muốn chết, vị khách ấy cũng đủ khôn ngoan, tỉnh táo đế tránh rơi vào bẫy.
Hai tiếng gõ cửa, John John ra mở. Con người bé nhỏ mặc áo vét bằng Cashmere đen chìa tay, John John nắm lấy, bắt rất nồng nhiệt.
— Mời vào, bạn thân mến, mời vào. Anh uống gì?
— Khỏi, cảm ơn. Tôi nán lại một phút thôi. Sắp dự tiệc rượu dưới kia.
John John nở một nụ cười làm tươi hẳn nét mặt:
— Goldman mời?
— Anh quen?
— Qua loa. Vừa đủ để lão giận mình đến chết.
— Chuyện đàn bà?
— Tệ hại hơn thế. Tôi hạ lão trong đánh golf, bên Florida.
— Đặt to không?
— Không mất tiền, nhưng lão mất mặt. Nhưng cũng cần nói rõ: cuộc chơi làm lão mất đứt 20 triệu đôla.
— Kể cho nghe đi!
— Hẹn sẽ có ngày kể...
Nụ cười trên mặt John John biến mất:
— Có tin gì mới? Công việc của ta đến đâu rồi?
Hamilton khoanh tay, dằn giọng sảng khoái:
— Mọi cái đều tốt đẹp. Theo tôi, tất cả đã nằm trong túi.
***
Alan còn đang loay hoay với núm cửa, hai nhân viên mặc chế phục xanh lam đã chạy tới mở cửa xe. Lúc tới Nice anh được đón tiếp với nụ cười và một bông hồng. Tới Cannes anh đặt chân vào giữa một trận bão cười không rõ nguyên nhân. Qua hàng hoàng dương và mimosa bọc quanh bể bơi, anh nhìn thấy hàng trăm cặp đùi của cả hai phái nhưng không nhìn thấy mặt. Trong bộ đồng phục đô đốc hạm đội, một gã tóc đỏ có đôi vai của dân bốc vác, vẻ cười cợt giải thích:
— Có tiệc rượu thưa ông. Trao giải thưởng.
Alan gật đầu cảm ơn, không biết nên như thế nào cho phải.
— Thưa, tôi xin phép đưa ông tới chỗ tiếp tân.
Alan theo người phục vụ đi tới phòng lớn.
***
Đô đốc chỉ huy các nhân viên hành lý cùng Norbert dỡ chồng vali quý giá trong thùng xe.
Đô đốc tên là Serge đã hai mươi lăm năm phụ trách xe ở Majestic. Cũng là nói: ông ta đã trông thấy cơ man là xe. Ông cúi xuống bảo cháu, chàng trai chừng hai mươi tuổi đang học bài học vỡ lòng của nghề nghiệp:
— Đừng bao giờ để xe cộ gây ấn tượng ban đầu. Xe cộ chẳng là cái quáỉ gì. Cái chính là điệu bộ, vẻ thư thái, tự nhiên. Dù ngồi trong chiếc xe bằng vàng mười, thằng ngốc vẫn là thằng ngốc.
Cậu cháu nhìn ông ta với vẻ thành kính.
— Ông kia có phải là thằng ngốc không?
— Không nhất thiết, Nhưng một là, xe thuê. Hai là, hành lý còn mới toanh. Ba là, quần áo may sẵn. Bốn là không biết để tay vào đâu. Cháu phải luôn luôn chú ý đến tay họ. Nếu thấy họ không biết dùng tay vào việc gì, đó là dân quen cắm trại hơn là vào khách sạn. - Khỏe chứ Norbert?
— Chào bác Serge.
— Hê, Norbert, bác đang bảo thằng cháu... Tay nào đi xe chú?
— Pope. Alan Pope.
— Lạ hoắc! Bán gì?
— Biết được! Dân Mỹ.
Serge quay sang anh chàng Antoine Bezard:
— Thấy chưa?
Ông vội nhào tới trước một người trẻ tuổi da rám nắng kéo theo sau một đoàn hộ tống đến mười người cả nam lẫn nữ. Ông bỏ mũ:
— Kính chào hoàng thân.
Ông quay lại chỗ Norbrert và cậu Bezard.
— Hoàng tử Ali, cháu vua Faycal. Từ Luân Đôn tới sáng nay. Tìm mua một dinh cơ. Bọn kinh doanh nhà đất đang choảng nhau.
Bezard nhìn theo bóng dáng vị hoàng tử, mê mệt với chiếc áo dệt kim bạc màu, chiếc quần jean sổ gấu sổ mép nối, đôi giày bện cũ mèm.
— Trông như thằng bụi đời, - cậu ngây thơ nhận xét.
Serge vỗ vai cháu:
— Cháu ơi, cháu quên mất một điều... Giai cấp. Giai cấp!
***
Marc Gohelan giận dữ lườm các núi bánh mì phết trứng cá muối, kẹp cá hồi chất trên các tủ chè cắm hoa đang được các đội đầu bếp khiêng ra bầy quanh bể bơi. Chỉ trong ba phút, tất cả từng này thức ăn sẽ biến hết, tuồng như các quý khách đã nhịn ăn hai ngày để đón bữa nhậu trời ban này. Tối qua Gohelan vừa xem trên tivi cảnh giặc châu chấu tàn phá một vùng lãnh thổ Châu Phi, nuốt sạch mọi thứ trên đường: lão đã hiểu! Lại còn bọn hầu bàn kia nữa, chúng xếp hàng dài chuyền tay nhau những chai Dom Pérignon như lính cứu hỏa chuyển xô nước khi có cháy rừng. Buổi tiệc mới bắt đầu, chưa có gì tỏ ra sẽ dập tắt được ngọn lửa.
Gohelan chật vật luồn lách qua các bàn khách ồn ào, lúc bị kéo áo, lúc bị những ngón tay đầy nhẫn giương ra móc chặt, cúi xuống hôn tay hàng chục người, bắt tay cũng từng nấy, luôn mồm khen ngợi hết vẻ mặt này đến tấm áo nọ, khen thân hình của một bà, chúc mừng người được bạc tối qua, người phụ nữ mới gầy bớt, ca tụng cú líp tuyệt diệu, kiểu bới tóc táo bạo, nước da rám nắng, những tấm huân chương mới nhận... Hú vía khi tránh kịp bộ ba bà cô người Anh đã luống tuổi, trong đó cái bà cao lớn nhất bận áo dài màu tím giám mục đang có ý định ngả tên lão lên tờ di chúc của mụ, vì biết rằng không thể ngả được lão nằm lên giường mình. Cravát xộc xệch, mồ hôi nhỏ giọt hai bên thái dương, cuối cùng lão chui được vào gian phòng nhỏ liền với quán rượu nơi đặt sở chỉ huy dạ hội, nhảy xổ vào Ettore Markovitch phụ trách bếp núc.
— Ettore, cậu điên à?
— Chưa hoàn toàn đâu thưa ông, nhưng chắc không lâu nữa.
Chỉ huy một cuộc đút nút khổng lồ, anh ta phải dùng cả hai tay để phân luồng vận chuyển các khay đồ ăn và các két champagne nổ rền từng loạt không dứt.
— Ettore, bao nhiêu khách? Bao nhiêu?
— Theo dự kiến, một trăm...
— Ít nhất đã có tới năm trăm ở hàng hiên, mà họ còn đang kéo đến cả đoàn! Ai trả tiền đây?
— Ông Gazzoli bảo tôi...
— Gazzoli à? Gazzoli đâu?
Gohelan thoáng thấy chỏm sọ hói của chánh thủ quỹ bập bềnh trên biển người:
— Albert! Albert!
Cái sọ hói nhô lên, chìm mất tăm theo đợt sóng xô đẩy, như cọng rơm trong cơn sóng thần. Gohelan hớp một ngụm không khí đầy phổi, lấy đà khép chặt hai tay vào mạng sườn lao tới.
Ở chân cầu nhảy, Louis Goldman trong khi còn phải chờ bốn nhăm phút nữa mới tới phút đăng quang, đã kéo được hoàng tử Hadad đến nói chuyên riêng:
— Thưa hoàng thân, chuyện rắc rối giữa người Do Thái với người Ả Rập là chuyện vặt! Lỗi thời! Tất cả sẽ dàn hòa xung quanh dự đoán của tôi. Và thật lý thú khi một người Israel, trong trường hợp này là tôi lại là người đầu tiên nghĩ ra việc bộ phim sẽ trở thành tác phẩm trình diễn của mọi thời đại ca ngợi những người theo Hồi giáo. Cuộc đời Muhammad.
Vị hoàng tử tay cầm cốc Perrier nhẹ nhàng gật đầu tán thành. Lưỡi hoàng tử đã ríu lại vì rượu whisky nốc từ đêm qua đến tận bảy giờ sáng nay cùng với ba người trong số đệ tử trung thành. Bốn vị đã cùng nhau làm vẻ vang cho mười tám cô gái lần lượt đến làm ba đợt trong hai dãy phòng liền nhau trên lầu ba. Đây là nơi thuê riêng để phô diễn những điệu vũ thâu đêm. Vào mùa, các công ty gọi gái lo sốt vó. Các thượng khách Ả Rập rộng rãi không có giới hạn trong việc chi tiền nhưng rất khắt khe đối với chất lượng món hàng. Họ đòi những con ngựa cái thuần chủng, to khỏe, đẹp, yêu nghề, thực sự hứng tình chứ không vờ vịt giả bộ. Nếu vừa ý, họ không ngần ngại tặng một viên kim cương. Khốn nỗi, trong một tháng liền đêm nào cơn cuồng phong cũng tái diễn nhưng các thượng khách không chịu xài lại đồ cũ. Mỗi đêm đều phải có đồ mới cho họ, đúng của lạ, thứ chưa trông thấy lần nào.
Louis Goldman để ý thấy tròng mắt Hadad có những sọc vàng của kẻ vừa tỉnh một cơn say bí tỉ. Cốc Perrier chỉ để che mắt thiên hạ thôi: trước công chúng, các hoàng tử dầu lửa toàn uống nước lạnh. Nhưng Goldman biết rõ những chuyện diễn ra từng phút một trong phòng kín của họ: bao nhiêu gái gọi, bao nhiêu chai rượu, không khác mấy với thôn quê, cuộc sống ở khách sạn phơi bày trước mắt những kẻ tọc mạch. Các nhân viên trực đêm đi từ buồng này sang buồng kia đến tận tảng sảng, các bà hầu phòng, nhân viên sai vặt, đứng quầy rượu... là những nhân chứng câm lặng và đui mù về nguyên tắc, của tất cả những trò quái đản diễn ra trong đó. Thỉnh thoảng lại có người nào đó không giữ được miệng. Lời đồn đại loang xa.
— Làm bộ phim này không có vấn đề gì. Có 50 triệu đôla là xong ngay!
Như tất cả mọi người, Goldman biết rõ: lợi tức mỗi ngày của hoàng tử Hadad là 3 triệu đô la: tức 1 tỉ xu Pháp để chi tiêu hàng ngày mà không đụng đến vốn. Nếu hoàng tử đem số tiền lãi này cho vay, mỗi ngày sẽ được 100 triệu francs tiền lãi. Tha hồ tiêu phí! Cậu phục vụ mang sữa chua tới được hoàng tử thưởng 5000 francs, người xoa bóp, người dạy bơi, ai cũng được tương tự; gã đầy tớ đặt chiếc ghế cho hoàng tử ngồi trong sòng bạc có khi còn được nhiều hơn thế. Có tiền mua tiên cũng được! Không cần mặc cả, tính đếm, bỏ qua các con số, chỉ cần hưởng thi vị của những thèm muốn ngông cuồng biến thành hiện thực ngay trước mắt.
— Ý hoàng thân thế nào?
Hadad nhấp môi vào cốc Perrier.
— Dự án khá hấp dẫn.
— Cuộc đời của Muhammad! Từng giờ một của đấng tiên tri! Những cây bút viết kịch bản giỏi nhất thế giới! Những diễn viên tài ba nhất, hàng ngàn vai phụ, cảnh sa mạc... Chưa đầy sáu tháng đã thu hồi được vốn, đấy là chỉ kể riêng các nước Ả Rập thôi! Đã có bao nhiêu phim về chúa Giêsu người Do Thái, chưa có phim nào về Muhammad! Thật bất công! Hoàng thân tham gia chứ?
Một tài xế bận chế phục từ sau lưng Goldman bước tới:
— Xin lỗi. Có điện thoại gặp ông... Từ Los Angeles...
— Hoàng thân thấy đó, tôi bận tối tăm mắt mũi, - Goldman bực tức.
Tài xế của lão đã được lệnh cứ mười lăm phút một lần tới báo có điện gọi, thường từ phía bên kia hành tinh gọi sang.
Gã ít khi phải lái chiếc Mercedes 600 to đùng, do chủ thuê cả mùa. Trong thực tế gã được trả lương để chịu quở mắng và gã thích nghi rất giỏi với công việc bạc bẽo đề cao chủ. Kiêm nhiệm nhiều chức vụ: đầy tớ, thư ký riêng, lái xe và bếp trưởng, gã có điều kiện vào các trường quay Hollywood, ở đây nhờ vai trò quan trọng của chủ nên gã được thừa hưởng ưu ái của tất cả các bà, các cô muốn tiến thân trong nghệ thuật điện ảnh. Dù thế nào đi nữa, nếu không có Goldman, gã tên thật là Tootxky quá lắm cũng chỉ làm đến thợ nguội trong một xí nghiệp Con Rối là cùng.
Gã chào theo kiểu nhà binh, tuy chiếc mũ lưỡi trai lại cầm tay, quay gót, mắt nhìn vào đồng hồ: mười lăm phút nữa, sẽ phải báo Goldman: Có điện gọi từ Australia.
— A, vị trúng giải đây rồi! - Cesare di Sogno ôm chầm Goldman, tay vẫn nắm chặt một người bé nhỏ có bộ mặt gian xảo và khô cứng.
— Để lát nữa, ông bạn thân mến! - Goldman làu bàu nhận nhấy hoàng tử Ả Rập của lão có những dấu hiệu sốt ruột.
— Louis này, - Cesare chưa buông tha - chắc anh biết Arnold Hackett?
— Sao lại không - Goldman gầm lên - Ông bạn thân mến, tôi đang bàn việc quan trọng nên không thấy ông tới! Ban nãy vừa chạy tìm ông muốn chết! Thưa hoàng thân, xin giới thiệu ông Hackett: doanh nghiệp dược phẩm Hackett... Hoàng tử Hadad... Cesare di Sogno, người tổ chức giải Leader.
Cesare nháy mắt với hoàng tử, thân mật vỗ vai hoàng tử:
— Khỏe chứ, Had?...
Giá trị gã tăng vọt trong đầu Goldman. Từ nhiều năm trước gã đã từng làm ma cô chuyên cung cấp gái loại sang cho vị hoàng tử này. Giữa hai chiến hữu đã cùng nhau chung chạ cũng những thân hình ấy, chẳng cần lễ nghi rườm rà. Hơn nữa Cesare rất khoái có dịp cho Hackett tận mắt thấy gã có quan hệ thân thiết với những vĩ nhân của thế giới.
— Hadad, cậu phải giữ chặt lấy anh chàng này hộ mình. Hắn có thể chuồn mất, tuy chính hắn là người sắp đội vương miện.