Không tài nào chợp mắt nổi, đã 3 giờ sáng Samuel Bannister vẫn còn phủ phục trong chiếc ghế bành ở phòng khách, lòng đầy ân hận băn khoăn. Sau cuộc trao đổi với Cornelius Grant, Anh tin chắc tình hình sẽ xấu đi. Chỉ vì một cơn bất mãn với nhà Hackett Anh đã đưa bạn vào lò mổ. Anh rót một ly whisky, ly thứ năm rồi, tự đặt cho mình câu hỏi không có lời giải đáp: làm cách nào rút chân ra khỏi cái hố cứt này? Lùi lại bằng đường nào? Hay là đi vay tiền bù vào chỗ đã tiêu đi, hạn chế được thiệt hại, tới gặp Murray làm hắn mềm lòng không thưa kiện nữa?
— Samuel...
Bannister giật mình chồm dậy đánh đổ cả nửa ly whisky xuống đùi. Giọng Christel chả là êm ả lắm mà... Anh lập tức đề cao cảnh giác. Từ bữa đuổi cô ả đi, hai người chỉ nói với nhau có mỗi hai câu. Anh: - Tôi bỏ cô. Ả: - Cút đi cho khuất mắt.
Anh vào ngủ trong phòng tiếp khách, nhường giường đôi cho cô ta. Cô không hé răng hỏi anh một câu. Hai người vẫn ăn chung bữa tối, Anh chỉ há mồm để nuốt các món của ả xào nấu.
Christel ngập ngừng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với chồng. Giá như mọi khi chắc chắn cô ta sẽ lồng lộn khi thấy gã ra khỏi giường từ ba giờ sáng. Lúc này ả chỉ gọi một lần nữa:
— Samuel...
— Gì?
— Chúng mình lấy nhau được mấy năm rồi?
— Không biết... Hai nhăm? Hai sáu năm?
— Hai nhăm. Em định bảo anh...
Ả cắn môi quay nhìn chỗ khác, thủ thỉ:
— Em hối hận về chuyện tối hôm nọ... Rất buồn... Anh lo lắng vì Pope... Em bị căng thẳng đầu óc...
Anh ném một cái nhìn sắc nhọn dò xem giọng điệu khác thường này liệu có che giấu cạm bẫy gì, liệu có phải là để khai mào cuộc xô xát tái diễn.
— Ồ, chuyện vặt.
— Không, không, em có lỗi. Đáng lẽ phải ghé vai đỡ anh, ủng hộ anh... Thế mà em lại...
— Không sao đâu Christel, cho qua thôi.
Lúc này anh thấy chính mình đang mềm lòng.
— Anh không ngủ à?
— Không. Đang mải nghĩ.
— Anh định đi sao?
— Không.
Anh đã hứa đến gặp Alan. Nhưng anh không đi được nữa, mà còn phải buộc Alan quay về. Cuộc phiêu lưu tuyệt diệu chỉ diễn ra trong tưởng tượng thôi.
— Chúng tống anh ta ra vỉa hè, em hiểu không?
— Em hiểu.
Và rất tự nhiên, Anh đột ngột thổ lộ điều đáng lẽ không để Christel được biết:
— Em cần phải biết thêm rằng: nhà Hackett vừa tống nốt cả anh ra cửa nữa.
Alan lên bờ đi vài bước trên bãi cát đến kéo sợi dây vòi hương sen. Luồng nước mạnh lạnh buốt làm anh ngạt thở. Anh cố đứng thật lâu. Vừa rồi anh bơi ra tít ngoài xa. Sóng biển xua tan chướng khí hồi đêm. Nhưng đầu óc tỉnh táo lại làm anh nhận rõ tình cảnh rối bời hiện nay. Nói với Bannister thế nào đây? Anh rùng mình, gọi chú hầu bãi tắm hơi thuê một chiếc lều.
— Không còn, thưa ông. Có khách hết rồi.
Alan nghi hoặc nhìn, hắn nói:
— Mới 10 giờ. Khách chưa tới. - Nhưng họ thuê trước từ năm này sang năm sau. Hay để tôi đặt hầu ông chiếc giường bên bờ hồ bơi?
Alan không muốn trở về khách sạn. Bóng đêm nhân tạo trong phòng sẽ gợi lại quang cảnh mấy tiếng đồng hồ vừa qua. Ngủ chốc lát dưới nắng, rồi cân nhắc thêm việc tới gặp cảnh sát. Không thể gặp được Sammy trước bốn giờ chiều vì múi giờ chênh nhau. Anh tự cho phép tận hưởng thời hạn án treo này. Mắt nhức nhối vì mất ngủ và nước biển. Anh bước xuống hầm quần áo. Cô gái tóc vàng ngồi tại quầy nhìn anh đến giá chọn đôi kinh mát và áo tắm màu nước biển.
— Ông vui lòng cho biết số cabin?
— Không có.
Cô gái lúng túng:
— Không sao. Khi nào đi ông nhớ cho xin 280 francs.
— Này cô... - Alan lắp bắp cố giấu vẻ ngượng ngùng. Thua sạch tiền ở sòng, anh từ chối trả tiền kính một cách vô thức.
— Tôi là Alan Pope. Tài xế của tôi sẽ mang tiền đến trả.
Anh trở ra với nắng. Trong túi quần còn vài tờ bạc. Nhưng quần và tất cả áo xống lấm lem dầu vẫn nằm lại trong lều mụ đàn bà động cỡn vừa hiếp dâm anh. Thà bỏ số tiền ấy đi còn hơn phải đương đầu mụ lần nữa. Để lương tâm khỏi áy náy, anh muốn trả lại chiếc áo tắm đã mượn. Anh trở xuống phòng quần áo cởi chiếc áo tắm ướt, mặc chiếc mới rồi đi lên bể bơi.
— Giường đây thưa ông.
Cậu bồi đưa khăn tắm.
— Ông cần lấy dù không ạ?
— Không, cảm ơn. Này, tôi có xe chờ ngoài kia. Muốn nhờ cậu nhắn tài xế vào gặp tôi được không?
— Dạ được. Xe hiệu gì?
— Rolls màu trắng mui trần, - anh ngượng ngùng đáp. - Tài xế tên Norbert.
— Tôi đi ngay.
— Có cà phê đặc và chút gì ăn đỡ đói?
— Dạ có chứ! Ông ưng dùng gì?
— Trứng, giăm bông, chút vang đỏ.
— Có ngay!
Alan nhặt chiếc áo ướt đi về dãy lều: trông cái nào cũng giống cái nào. Lúc ấy mới sực nhớ: mỗi lều đều có cột cờ, mỗi cột cắm cờ một nước khác nhau. Lều ban nãy có lá cờ chữ thập trắng trên nền đỏ của Thụy Sĩ. Anh rón rén đến bên, ném chiếc áo qua vách sậy rồi ù té chạy về nhảy lên giường.
***
Hoàng tử Hadad thuê năm cả một loạt ba dãy phòng liền ở Majestic. Đến mùa, tổng cộng mười tám dãy, rải rác trên các tầng lầu để các tầng lớp có quan hệ làm ăn và chơi bời với ngài khỏi chạm trán nhau. Việc xếp đặt tinh vi này do thư ký riêng Khalil đảm trách. Lúc làm người dắt mối, lúc làm cố vấn riêng, đại sứ đặc mệnh, công việc chính của Khalil là đoán cho trúng ý muốn của ông chủ trước khi ông thò ra. Đoán trước và biến các lời tiên đoán đó thành hiện thực đúng ý thích của chủ. Do đó năm phòng trên lầu bốn dành cho khách vãng lai. Nói thẳng thừng ra, đó là các cô điếm qúy phái được trả lương đắt như vàng, những cô điếm có nguồn gốc xã hội, trình độ đạo đức và tính kín đáo có thể dạy bảo được cả phu nhân vị công sứ toàn quyền. Họ được trả lương để ở đây và chờ. Hadad đánh bạc có buổi đến tận giữa trưa, thường lên một cơn đói nho nhỏ trước khi nằm ngủ.
Lầu năm dành cho người vợ chính thức mới nhất với ba đứa con, một đội quân vú em và gia sư. Lầu bảy là các phòng riêng của hoàng tử, một phần dành cho Khalil và người thợ húi tóc riêng Gonzalez - Anh này phải thường trực 24/24. Sành ăn của ngon vật lạ, gã có quyền chi tiêu không hạn chế. Suốt ngày nẳm phơi nắng, ăn, nốc các loại vang quý, xem truyền hình, bới tóc cho công chúa Aicha vợ hoàng tử, chọc cười bọn trẻ con, giũa móng tay cho Khalil hoặc chải búi giúp cô điếm nào được gã ưa. Hadad có tính lười và không thích làm những cuộc thử nghiệm tiêu cực thường yêu cầu Khalil thử thay, gã thư ký bao giờ cũng sốt sắng nhận lời liền.
Tất nhiên mọi đặc quyền đặc lợi đều có mặt trái. Hoàng tử không cho phép ai được vắng mặt khi ngài từ sòng trở về. Khalil xem đồng hồ: chín giờ sáng. Gã nén cơn ngáp dài quay nhìn bốn cô điếm đang gà gật trên đivăng:
— Sẵn sàng đi nào! Hoàng tử sắp về.
Gã đưa mảnh giấy cho ba cô. Số 12 cho cô gái Phần Lan, 14 cho cô Đức, 13 cho cô Pháp. Tuy có đầy đủ ý thức về bổn phận, gã vẫn chưa thử cô thứ tư, những lời cô thú nhận về các dòng máu pha trộn trong người khiến gã chưa thể xác định rõ quốc tịch của cô. Tên cô là Karina.
— Karina! Dậy! có nghe bảo gì không?
Cô rất cao, tóc vàng, thân hình mảnh mai, đến đây trong bộ đồ vải lanh trắng rất choáng. Cô mỉm cười, vươn vai làm đôi núm vú nhô cao. Khalil ngắm, thấy thinh thích.
— Mệt à?
— Hơi.
— Cầm lấy.
Gã ném cho cô một bó giấy bạc cuộn tròn. Cô cúi xuống nhặt, liếm môi, giả bộ ăn.
— Mmm... Ngon.
— Cậu dám ăn thật chứ?
— Sao lại không! - Karina đáp.
— Nào! -Khalil thách.
— Nào! Cuộc gì?
— Các cậu thấy thế nào? - Khalil hỏi ba cô kia.
— Nó ăn một, anh phải cho nó một, - cô Pháp đề nghị.
— Tờ thật to, - cô Đức chen vào.
— Loại 500 francs - Karina dứt khoát.
Khalil rút túi ra một bó thật to. Chẳng có nghĩa lý gì đối với gã cũng như với hoàng tử Hadad. Mỗi ngày gã nhận được một đống, nếu nén thật chặt cũng chất đầy hồ bơi đúng kích thước Olympic
— Bắt đầu chứ?
— Được, - Karina đáp, - sẵn sàng.
Cô Phần Lan vỗ tay:
— Trò chơi thật giật gân.
— Nuốt! - Khalil ra lệnh và đưa tờ thứ nhất.
Karina chộp lấy, vừa cười vừa cuộn lại bỏ vào mồm nuốt luôn.
— Xong.
— Ngon không?
— Tuyệt vời. Nữa nào!
Cô mở to xắc tay để nhét thật kỹ tiền được trả cho thành tích của mình. Sau khi nuốt tờ thứ mười Karina đổi chiến thuật. Nhai nhỏ. Đến tờ mười lăm, mặt bắt đầu tái xanh. Cô lấy hết can đảm nuốt trôi. Bây giờ mỗi tờ được chiêu với một ngụm Champagne. Trán cô lấm tấm mồ hôi.
— Hai mươi! - Cô Đức reo to.
Mắt long lanh kiêu hãnh, Karina vo nhỏ tờ bạc, hớp một ngụm Champagne ngửa cổ ném tọt vào mồm há hết cỡ.
— Hai mươi mốt!
Đến tờ thứ hai lăm, mặt Karina lên cơn co giật, cô chạy vội vào phòng tắm nôn thốc tháo. Khalil nhún vai.
— Khi tớ bảo tiền không làm nên hạnh phúc, chẳng có ma nào chịu tin.
***
— Ông cho gọi tôi?
— Ừ, - Alan mở choàng mắt. - Norbert, tôi có điều rắc rối về chuyện quần áo. Một tên đánh đổ nước sốt cà chua vào.
— Để tôi về khách sạn lấy quần áo thay được không?
— Anh rất đáng mến. Một quần, một sơmi, giầy tất... Cứ mở tủ lấy.
— Gì nữa thưa ông?
— Tôi không mang theo tiền. Nhờ anh hỏi mượn ở chỗ tiếp tân, tôi có tiền gửi.
— Độ bao nhiêu?
— Một ngàn francs.
Norbert rút túi lấy hai tờ 500.
— Xin mạn phép ông!
Alan kinh ngạc, do dự không dám cầm.
— Chắc ông cần thêm? -Norbert phác một cử chỉ.
— Không, không, cảm ơn. Đủ rồi.
— Tùy ông. Tôi quay lại ngay.
Anh mỉm cười đội mũ rồi quay gót. Đêm qua, lúc đầu hôm anh chơi poker với hai anh bạn lái hai chiếc Rolls nọ và được 8.000 francs. Chỗ khác với ông chủ là anh không hâm đến nỗi để cho một ả Nadia Fischler có dịp may lấy lại của anh.
Alan trầm ngầm nhìn Norbert phóng đi. Trong tay anh chỉ còn có 20.000 đôla do Sammy bắt cầm để chi phí. Ở chỗ khác và vào lúc khác đây là một gia tài nhỏ. Nhưng ở Cannes, với nhịp đổ vỡ như thế này, chỉ vừa đủ chi tiền boa trong một ngày là cùng.
***
Chú phụ bếp đứng rình chạy vào bếp.
— Ngài đã về!
Đội quân đang ngủ gật choàng hết dậy. Mario thắt chặt chiếc nơ con bướm chạy vội vào phòng chơi. Đã mười giờ sáng. Từ xa anh đã thấy hoàng tử Hadad giơ tay ra hiệu. Sau mỗi canh bạc đều như vậy. Hadad thấy đói nhưng có thói lạ: chỉ ăn những thức nấu ở Palm Beach tuy ngài trọ ở Majestic. Phải có bốn người trực sẵn ở bếp để nấu cho ngài xơi. Họ phải thức trắng đêm nhưng chẳng ca thán nửa lời. Mùa chơi chỉ kéo dài ba tháng, một năm có những mười hai tháng, và với tiền boa của hoàng tử ban phát, họ sống qua năm khá sung túc.
— Thưa hoàng tử?
— Có những gì?
— Ngài dùng cá hay thịt?
— Cá. Nướng vàng. Và bánh xèo.
Mario khoái ngầm trong bụng thấy hoàng tử không đòi bánh phồng.
— Trái cây ạ?
— Tùy. Cho ăn sau mười lăm phút.
— Xong ngay, thưa ngài.
Mario chạy hộc tốc qua căn phòng trống vào bếp đặt món. Cả tốp bắt tay vào việc. Một chiếc xe tải nhỏ chực sẵn ở cổng phụ sẵn sàng chờ các món nóng sốt từ Palm Beach tới Majestic. Dĩ nhiên Gil Houdin không tính tiền. Các vị khách sộp đều được hưởng mọi thứ miễn phí. Ai lại đê tiện đến mức lấy 1.000 francs của người tới đây từ tháng bảy với 4 triệu đôla làm vốn ăn chơi!
Hadad thực ra không biết đến những chi tiết loại này. Mỗi lần Mario mang thức ăn lên phòng, hoàng tử đều dúi cho 10.000 francs. Bếp trưởng chia sòng phẳng cho các cộng tác viên qua những con tính rắc rối về thứ bậc và mức thâm niên của từng người. Mario cũng như hoàng tử đều không biết sẽ có bao nhiêu khách đợi ngài về nên các suất ăn đều chuẩn bị đủ cho một tá thực khách.
Hadad rất vui. Qua có vài ván ngài đã vơ đến đồng xu cuối cùng của Nadia Fischler. Năm ngoái hoàng tử đã cử Khalil đến gạ cô ả ngủ với ngài. Lạ thay, cô ả dám từ chối. Nhưng hoàng tử chẳng lạ gì: tiết hạnh của đàn bà phụ thuộc vào một con số. Bị vố tẽn, ngài thề sẽ chiếm đoạt cô ả bằng một cách khác. Hoàng tử tạt qua bể bơi. Không có gì làm hoàng tử vui hơn cảnh ba đứa con người vợ mới đùa giỡn trong làn nước mát. Vừa trông thấy ngài, bọn trẻ con ùa đến reo to. Thằng con cả nói:
— Bố ơi, gấp thuyền cho chúng con đi bố!
Hadad tủm tỉm cười lục tìm trong túi quần túi áo. Mỗi ngày bỏ ra mươi phút chiều chuộng lũ con là niềm vui của ngài, trước khi đi ăn, làm tình rồi lăn ra ngủ.
***
Alan từ từ nhả hết không khí trong ngực lặn xuống đáy bể. Anh nằm dài trên nền gạch men xanh cố ở thật lâu dưới ba mét nước. Rồi ngoi lên mềm mại như một nhánh rong. Bám vào thành bể hít thật sâu. Đang nhắm nghiền mắt, anh chợt nghe có tiếng trẻ cười ngay cạnh, cùng lúc có nhiều mẩu giấy chờn vờn quanh mặt rất khó chịu khiến anh vội dùng tay đẩy ra. Tiếng cười càng rộ lên. Alan mở mắt nhìn. Nơi anh vừa nổi lên đầy những thuyền giấy bập bềnh trên sóng lăn tăn. Ba đứa nhỏ, đứa lớn nhất mới xấp xỉ lên mười đang đẩy thuyền lướt trôi. Sau lưng chúng có nhiều cô vú và hoàng tử Hadad. Một chiếc thuyền húc vào sống mũi Alan, Anh đẩy ra, tình cờ đưa mắt nhìn và giật thót uống luôn một ngụm nước vào bụng. Chiếc thuyền đó và cả hạm đội đều gấp bằng giấy 500 francs.
Hoàng tử mắng con:
— Ahmed, hư nào! Mong ông tha lỗi cho cháu! Tôi rất phiền lòng!
Alan khó nhọc đu lên bờ, lắc đầu và trượt chân. Sợ anh ngã, hoàng tử nắm lấy tay anh, nhưng cũng bị mất thăng bằng phải bám vội vào vai Alan. Mọi người đứng nhìn cứ ngỡ hai người ôm hôn nhau thật lâu, thật thắm thiết.
— Chúc mừng ván bài thắng lợi của ông. - hoàng tử nói khi nhận ra Alan.
Ngài vẫn chưa buông tay Alan. Giả bộ ra vẻ phiền muộn.
— Khốn thay, tôi vừa thắng ván thứ hai. Thu về tất cả tiền của bồ ông.
— Cờ bạc nó thế, canh đỏ canh đen, - Alan đáp ra vẻ ta đây là khách quen lui tới các bàn phủ thảm xanh.
— Tôi là Hadad. Hoàng tử Hadad.
— Alan Pope.
— Rất sung sướng. Rất mong được tiếp ông trong ván phục thù.
Alan nhớ tới lời Samuel dặn:
— Lúc nào cũng phải xử sự như thể mình rất giàu.
— Cảm ơn hoàng tử. Ta sẽ gặp nhau.
Hai người lại bắt tay. Alan trở về giường, không nhìn thấy cô gái tóc vàng ngồi cách chỗ anh chừng năm mét đang dùng chân hất ra xa những chiếc thuyền giấy bạc bị gió tạt về phía cô. Hoàng tử Hadad lập tức đưa mắt liếc cặp đùi trắng lốp thon thả kia. Cô ngồi trên thành bề thả chân xuống nước, ngửa mặt đón nắng. Hadad choáng váng: Marilyn! Ngài đã xem hàng chục lần tất cả các bộ phim cô đóng, chiếu trong phòng riêng của hoàng tử, màn ảnh là trần nhà, chủ và khách nằm ngửa trên chiếc giường mỗi bề bốn mét. Marilyn, nỗi ám ảnh hằng đêm bây giờ đang ở ngay trước mắt. Nhưng một vị hoàng tử đời nào trực tiếp ngỏ lời với phụ nữ. Nếu định làm quen, ngài sẽ cử đại sứ của mình đến gặp, đại sứ Khalil. Khốn nỗi lúc này Khalil đang đợi ngài ở Majestic cùng với bọn “gái điếm - thuốc an thần", gã hớt tóc Gonzalez và bữa nhậu đang được Mario ủ nóng trong chiếc xe bếp lưu động.
Lần đầu tiên trong đời, Hadad vi phạm một nguyên tắc cứng rắn của ngài, Ngài, đến sau lưng người đẹp chưa quen biết, cúi xuống sát gáy thì thầm bằng tiếng Anh:
— Tôi là hoàng tử Hadad. Cô có thích những con thuyền xinh xinh này chăng?
***
Có lẽ một cơn ác mộng đã làm anh sực tỉnh, cũng có thể do bóng người.
— Hello.
Người đó đứng chắn phía mặt trời nên Alan chỉ thấy lờ mờ hình dạng không nhìn rõ chi tiết. Trên chiếc bàn nhỏ bằng kim loại đặt khay đựng những món ăn anh đã gọi. Anh mở nắp liễn thò tay vào nước nhúng trứng: vẫn nóng. Vậy là anh mới thiếp đi chừng vài phút.
— Nhận ra tôi không? - người ấy nói- Ta vừa sát phạt nhau đây mà!
Người đó xích ra vài bước, tia nắng chiếu vào mặt. Vẫn còn lóa mắt, Alan chỉ nhìn rõ chiếc quần soóc “Bermuda" xanh bạc, chiếc sơmi cộc tay kiểu quần vợt, Một cái cổ gà tây đỏ dừ đỡ bộ mặt Hamilton Price Lynch. Alan bật ngay dậy.
— Xin cứ ngồi xuống, ông bạn thân mến! Dùng bữa đi, trứng sắp nguội rồi! Hamilton Prince Lynch, rất hân hạnh!
— Pope... Alan Pope.
— Người Mỹ?
— Vâng.
— Bờ phía đông?
— New York.
— Tôi cũng thế! Ăn đi, ăn đi!
Alan ăn món trứng, trệu trạo như vớ phải món thịt quá dai, nuốt không trôi.
— Nghỉ năm?
— Vâng... - anh lắp bắp, cố đưa miếng trứng qua dinh lũy hàm răng mà không được.
— Một xứ sở tuyệt vời phải không bạn? Tôi đến đây với bà xã từ mười năm nay. Ông trọ ở đâu?
— Majestic.
— Chúng tôi cũng ở đấy.
— Ông tới lâu chưa?
— Bữa qua.
Rất có thể bọn cớm đang ở sau lưng lão, nấp kín trong xó tối.
— Ông làm ở ngành nào thưa ông Pope?
Alan chỉ luôn vào chai vang:
— Rất vui lòng, - Price Lynch nói. - Tôi không quấy rầy ông chứ?
Cố giữ cho tay khỏi run, Alan rót rượu mời, thầm tức Bannister không dự kiến loại câu hỏi này.
— Không sao đâu, - anh lại lúng búng.
Ham Burger nhấp môi vào ly.
— Rất ngon. Tuyệt. Ông kinh doanh loại gì ông Pope?
Alan vờ mải miết quệt bơ lên lát bánh.
— Các loại...
Hamilton nhìn với vẻ nể trọng.
— Hấp dẫn quá!
Lão lặng im giây lát rồi lấp lửng:
— Tôi ở ngành ngân hàng. Mà chắc ông đã biết. Nhà Burger.
Alan tắc nghẹn, rượu vang bỗng thành chua loét.
— Chúng tôi có độ ba chục chi nhánh.
Alan cố dồn sức chú ý vào đĩa thức ăn đầy trứng vụn lều bều trên dầu mỡ, tay cầm nĩa xiên mẩu bánh chùi lấy chùi để. Không dám nhìn lên Price Lynch nữa.
— Ông thích dùng trứng nhỉ!
Kéo dài trò ngốc nghếch này làm gì nữa? Alan sắp sẵn trong đầu câu: “Ok, Price Lynch, chấm dứt đi thôi! Tôi chào thua! Ông bắt tôi cho rồi!"
— Tối qua bồ ông háu ăn lắm. Ông cũng gan cực kỳ nên mới theo được cô ta. Càng thua càng cay, cô ả như muốn tự sát. Ông cũng thích thua sao, ông Pope?
Alan không đáp. Lão nói tiếp:
— Tôi không thích thua. Chỉ thích thẳng.
Lão nghiêng đầu chào:
— Vang của ông thật tuyệt. Chào ông, chắc chắn ta sẽ gặp lại nhau. Rất sung sướng được quen biết ông.
Lão đi len qua dãy giường lúc này đã có đông người. Nắng gắt. Alan choàng khăn tắm lên người: anh thấy rét.
***
Cesare di Sogno hỏi Goldman:
— Anh đọc báo chưa?
Gã chìa tờ Nice Buổi Sáng. Trên trang bốn, tấm ảnh chụp họ trên bục khách sạn Majestic chiếm hết ba cột báo. Chú thích: Cesare di Sogno trao giải Leader cho Louis Goldman.
— Tin đầu tiên đấy thôi, - Cesare nói. - Còn các báo hàng ngày của Paris và các bảo ảnh sẽ ra nữa.
Lúc rời khỏi Majestic, chẳng may gã bị Marc Gohelan chặn lại, gã phải chuồn ra bằng cổng phụ. Gohelan lịch sự hỏi: tiền chi cho cuộc tiếp tân này ghi cho gã chịu hay cho nhà sản xuất. Gã đáp không do dự: “Ghi cho Goldman", trong bụng thầm lo khi Goldman bị hỏi câu đó sẽ đáp: “Ghi cho Cesare".
— Thành công rồi! Lou. Một thành công lớn!... Tối nay anh có mời đánh chén không?
— Anh sao?
— Thiên hạ xúm vào chèo kéo khiếp quá. Tôi thì không muốn làm ai phật ý. Anh mời những ai?
— Cả đám... - Goldman dè dặt.
— Sao ta không nhập bọn?
— Với ai?
— Hackett, Price Lynch, vợ chồng công tước Saran...
— Anh quen công tước? - Goldman ngạc nhiên.
— Rất, rất quen. Bạn nối khố của tôi mà. Mandy là bạn gái rất thân,
Cesare muốn nuốt sống anh bạn vàng, đánh liều:
— Vậy mời anh chị và các bạn đến chỗ tôi. Tôi mời tất cả.
—Không được, - Goldman đang hậm hực vì không mời được ai. - Tôi sẵn sàng nhận lời với điều kiện tôi làm chủ tiệc!
Không thể bỏ qua cơ hội tốt để móc nhà kỹ nghệ và nhà ngân hàng vào với “Đêm Mặt Trời Chết"
Nhưng Casare không chịu:
— Bạn bè sẽ giận tôi suốt đời. Thôi được, đồng ý, tôi sẽ thu xếp ổn thỏa.
Gã đi tới quầy rượu trong bộ đồ trắng toát, trên cổ vắt hờ chiếc khăn cầu thủ quần vợt. Thực ra, chẳng có ai cười gã tối nay.
***
“Alan cắm đầu chạy trên mặt bàn trải thảm xanh, vượt qua các số chẵn, số lẻ, luồn từ ô đỏ sang ô đen, cố tránh thoát chiếc cào của gã hồ lì đuổi theo định vun anh ném xuống đống thẻ màu hồng. Nhưng không kịp. Anh đứng khựng trên con số không, con số tiền định, đợi bị cào đi."
— Hello.
Anh nặng nhọc cố vùng khỏi cơn ác mộng vẫn đang bao phủ anh trong sương mù.
— Ông sắp chín đỏ rồi.
Tiếng Anh, giọng nói không đến nỗi khó chịu. Chưa biết rõ giọng ai, Alan vẫn thầm cảm ơn nó đã lôi mình khỏi cơn mộng mị. Anh lấy tay che ánh nắng hắt chịu không nổi.
— Em là Sarah. Sarah Burger.
Gân cốt anh thắt lại.
— Khỏi cần ngồi dậy. Em được phái đến để thương thuyết một việc.
Alan gượng ngồi lên được mép giường.
— Alan Pope.
Cô ngồi xuống bên.
— Em biết. Thay mặt cho hai gia đình, em đến mời anh dự cuộc dạ hội từ thiện tổ chức tối nay.
— Hai gia đình nào? - Alan lúng búng.
— Nhà Burger và nhà Hackett. Tức là gia đình họ Capulet và họ Montaigu.
Cô không đẹp không xấu, tuy vậy trên thân hình cô có một sự mất cân đối nào đó. Tách riêng ra, tất cả các bộ phận đều tuyệt mỹ không chê được: Cặp đùi, đôi mắt to màu hạt dẻ, mái tóc nâu, đôi môi chớt nhả,hai bàn tay, đường vai lượn... Nhưng cái toàn bộ lại thiếu hài hòa, tạo hóa xui khiến thế nào mà tất cả những nét hoàn hảo kia lại không kết hợp được với nhau.
— Thế nào, anh nhận lời chứ?
Alan hoảng hồn khi hình dung mình ngồi giữa hai tên Arnold Hackett và Hamilton Price Lynch.
— Thú thật với anh là hội hè làm em mệt, chuyện từ thiện làm em ngán. Mấy con mẹ lố lăng ôm chó không hợp với em. Anh thích chó không?
— Có thích, loại bự.
— Các mụ lố lăng?
— Không quen mấy đứa.
— Anh khờ quá. Thói độc ác của mấy mụ có những nét tinh tế vượt xa chúng ta. Thấy người khác trẻ hơn là mỗi mụ phát ốm được. Đôi khi sự tàn nhẫn của họ còn có bộ mặt hào nhoáng lộng lẫy nữa cơ. Em thích tàn nhẫn, ít ra cũng biết mình đi đến đâu. Trông anh dễ mến thật đấy, có vẻ hiền như đất ấy. Thế mà Hamilton tả anh thành tên môi giới đáng gờm nhất của Ả Rập Saudi. Em đâu có tin được! Hoàng tử Hadad thì lại có vẻ mến anh. Không phải ai cũng được ngài ôm vào lòng như anh đâu nhé!
Alan trợn tròn mắt sau cặp kính râm.
— Anh quen Hamilton?
— Không.
— Thôi đi! Bữa qua vừa vặt trụi lão ta ở sòng. Mới cách đây chưa quá mười phút còn trò chuyện với lão. Nó là con chó lùn của mẹ em đấy. Bà ấy cho lấy lão là khôn ngoan. Một phụ nữ thép bận đồ lót nhung. Lão nói gì với anh?
Alan lắc đầu tỏ ý không biết.
— Nhất định lão phải nói gì, Nếu không được lợi không bao giờ lão há mồm đâu. Nào, ông Pope! Ham Burger định kiếm chác gì nơi ông?
— Không biết.
— Một thằng khốn kiếp! Lão là con lợn đốn mạt nhất đời này.
Thấy khó chịu, Alan đổi tư thế.
— Bỏ kính ra anh. Em muốn xem mắt anh. Bỏ ra nào!
Alan bỏ kính, nheo mắt dưới nắng gay gắt.
— Đôi mắt thật ngây thơ! Khuyên anh câu này nhé! Dù bố dượng em gạ gẫm điều gì, anh cũng phải gạt phăng! Tối nay em sẽ giữ chặt lấy anh, không để lão ăn tươi nuốt sống anh đâu!
Alan đeo kính vào.
— Tôi bận.
— Bịa! Chín giờ gặp nhau ở đại sảnh nhà hàng Majestic. Ta sẽ cùng đi. Cảm ơn đã nhận lời, không được đến trễ nghe chưa.
Cô ra về đầy tự tin. Alan chẳng hiểu ất giáp gì, lết ra bể bơi buông tõm mình xuống nước.