Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xiii

❊ ❊ ❊

Từ 15 phút qua chỉ một mình Nadia Fishler làm nên đình đám. Bàn rulet có ả ngồi bị đám người muốn tận mắt chứng kiến một vận đỏ rền ùa đến bâu kín. Thay đổi cách chơi theo cảm hứng lúc bắt số cuối 6, 7 lúc số 9, ả toàn trúng từ khi vào ngồi đến giờ.

Hồ lì hô:

— Hết đặt!

Cặp chặt hòn bi ngà giữa ngón cái và ngón trỏ tay phải, gã dùng tay trái đẩy bàn rulet quay tít, liền đó gã búng hòn bi lăn ngược chiều trên bàn. Hàng trăm cặp mắt bị thôi miên dõi theo hòn bi. Nó lăn chậm dần, vòng lăn hẹp lại, lúc ấy Nadia kêu to:

— Số đuôi 9, trọn số 29 đủ, vuông, ngựa.

Phần đông các con bạc đều đợi đến giây cuối cùng mới đặt cửa. Tiếng họ trùm lên nhau, các gã hồ lì nhanh nhẹn làm theo lệnh các trưởng bàn ngồi chót vót trên ghế cao để chỉ huy công đoạn phức tạp này. Thảm trải bàn ùn ùn các đống thẻ lấp kín.

Từ chỗ ngồi, Alan căng mắt nhìn khuôn mặt Nadia ẩn hiện giữa làn sóng đầu người nhấp nhô. Môi ả, mắt ả run rẩy, phảng phất vẻ nóng nẩy, tàn nhẫn. Gần như một khoái cảm xác thịt. Anh chợt thèm muốn Nadia mãnh liệt, có lẽ chưa bao giờ thèm muốn một phụ nữ nào đến thế. Anh nắm chặt mười tấm thẻ 10.000 francs do Ferrero đưa cho kèm với lời dặn: anh có ở két số tiền tương ứng số ghi trên ngân phiếu của anh. Cho đến lúc này Bannister mới phạm có một sai lầm: gã đã làm Alan nhẹ dạ tưởng rằng sau vài ba ngày vờ vịt tham gia cuộc đỏ đen anh sẽ được lĩnh trọn số tiền đó. Chắc tại Samuel chưa bao giờ đặt chân tới sòng bạc. Thẻ rất nặng. Đổi những hơn hai trăm tấm làm sao ôm nổi?

Trên bàn chỉ còn số thẻ của Nadia đặt. Gã hồ lì từ tốn dùng cào đẩy một chồng thẻ to đùng về phía ả. Một bà tóc vàng gầy nhom thèm thuồng rỉ tai người đàn ông đứng bên.

— Những 304.500 francs.

— Tôi chẳng bao giờ đỏ thế.

Nadia đính điếu thuốc lên môi. Lập tức hàng chục bật lửa phụt lên. Chẳng ngỏ lời cảm ơn ai, ả rít thuốc, dán chặt đôi mắt tím ngắt vào chồng thẻ đang được hồ lì đẩy tới trước mặt. Theo thông lệ khi trúng một số trọn vẹn, ả phải để nguyên số tiền đặt cửa ban nãy: 29, trọn, vuông và ngựa quanh số 29.

Trưởng hồ lì rao to: “Mời quý vị đặt cửa! Mời quí vị!"

Một lần nữa các tấm thẻ quay nghiêng ngả trên mặt bàn trong tiếng hô vang dội.

“Hết đặt!" Hồ lì rao to và quay bàn rulet.

Nadia đặt hai tay duỗi thẳng trước mặt. Alan ngấu nghiến nhìn, ngạc nhiên thấy ả không đặt thêm thẻ ngoài đống thẻ lớn đã đặt trên số 29. Anh đắm đuối chiêm ngưỡng khuôn mặt thiên thần, ghi nhận từng lần ả nheo mắt khi làn khói thuốc bay lên mơn man trong màn sương màu xanh.

“Hết đặt!" Hồ lì lại rao và ném hòn bi.

Hai bàn tay Nadia hơi giật giật. Alan cầu mong ả lại trúng nữa. Như qua tiếng vang từ đâu đó vọng về anh nghe:

— 29, đen, lẻ, qua!

Tiếng reo hò bùng nổ. Nhiều người từ các bàn khác đổ xô tới xem, tin Nadia hai lần liền trúng số trọn loang khắp sòng. Nadia chẳng hề tỏ thái độ, thản nhiên thu về món bở, hoàn toàn dửng dưng trước sự tò mò cuồng nhiệt của đám đông. Bây giờ quanh bàn rulet là không khí im lặng thành kính.

— Mời quý vị đặt cửa!

— Tôi đặt chung với bà được chứ? - Ông mặc smoking xanh hỏi Nadia.

Alan thích thú thấy ả chẳng buồn để mắt đến ông ta. Ông ném tấm thẻ 10.000 francs xuống ô 29.

— Số 29, trọn!

— Không được! Trưởng bàn nói - Đặt vào một số trọn nhiều nhất chỉ được 1.500 francs. - Gã ra hiệu, hồ lì dùng cào đẩy tấm thẻ ra.

Ông mặc smoking xanh nổi giận.

— Các anh chê tiền của tôi hử?

— Chỉ được đặt 1.500 francs vào một số trọn thôi thưa ông.

— Kỳ cục quá trời!

“Đặt cửa, mời quý vị đặt cửa!" - hồ lì nhắc lại.

Các con bạc thường theo những người đang đỏ. Nhưng chẳng ai điên đến mức bỏ của vào một số vừa trúng hai lần liền. Nên ở ô 29 chỉ có những thẻ của Naida.

“Hết đặt, thưa quý vị, hết đặt!"

Cổ họng Alan thắt nghẹn như thể chính tiền của mình đang nằm trên bàn. Hai tay co quắp nắm chặt chồng thẻ. Xưa nay anh chưa bao giờ đánh bạc theo đúng nghĩa đánh bạc, chỉ chơi poker giải trí với đồng nghiệp. Chưa bao giờ dám thách đố vận may. Nhưng cũng hiểu được rằng trong cuộc chơi, phép lạ chỉ xảy ra có một lần thôi. Hòn bi bắt đầu lăn.

Quanh bàn ai nấy đều nín thở. Vòng lăn của viên bi chậm dần, hẹp lại thành đường xoáy trôn ốc, chạm vào các vách ngăn, nhảy từ ô nọ sang ô kia. Cuối cùng tiếng gã hồ lì rao giữa sự im lặng đầy không khí chết chóc:

— 29, đen, lẻ, qua!

Thật kỳ lạ: im lặng kéo dài mấy giây nữa. Rồi nổ tung thành tiếng rên, tiếng gào thét vui thích. Cánh chầu rìa vụt tản ra như đàn sẻ, đi báo tin vui, tin không thể tưởng tượng nổi.

Nadia kín đáo ra hiệu ngoắc một người bồi. Không đợi được trả tiền ả đứng dậy ra khỏi bàn, chẳng ngó ngàng đống thẻ lù lù đang gom lại. Alan ngây như tượng nhìn ả đi về phía khách sạn. Nhất định ả sẽ đi ngang qua mặt anh. Anh thấy ả tiến đến gần, anh bất giác đứng chắn đường ả đi. Đôi mắt xa vời của ả chợt dừng lại trên khuôn mặt Alan. Chỉ tay vào những tấm thẻ trên tay anh, ả tủm tỉm cười:

— Chắc anh đặt theo em?

Muốn trả lời một câu thật hay, nhưng Alan không nói nên lời. Chỉ hơi nhăn mặt tỏ ý hối tiếc.

— Em đói bụng. Đi với em nhé!

Không đợi anh trả lời, ả cất bước đi liền. Alan theo sát gót, tim đập rộn ràng. Mọi người giãn ra nhường lối và thì thào với nhau. Ả quay lại nhìn anh cười rạng rỡ.

— Hễ đỏ là thấy đói bụng. Còn anh?

Một lần nữa Alan không biết nên trả lời sao đây.

— Chắc anh ăn tối rồi phải không?

— Chưa! Chưa! - Anh vội vàng đáp.

Nadia bước qua hai bậc thềm ngăn phòng rulet với phòng ăn. Ba bếp trưởng từ ba phía bay đến với tốc độ kỷ lục:

— Thưa bà Fischler, mời bà ngồi bàn này.

Hai người vừa ngồi xuống đã nghe tiếng chai Dom Pérignon nổ vang trước khi Nadia hé môi.

Đôi mắt sâu thẳm hút chặt mắt Alan hồi lâu, trên môi nở nụ cười thích thú.

— Anh tên gì?

— Pope, Alan Pope, - anh đáp qua cổ họng khô rát.

— Alan Pope... - Nadia nhắc lại, mơ màng. - Em là Nadia. Nadia Fischler. Nadia muốn biết Alan Pope làm gì đêm 25 rạng 26 tháng bảy ở Palm Beach trong thành phố Cannes này?

Alan thấy ngứa ngáy râm ran:

— Ngắm em.

— Từ đâu đến để ngắm?

— New York.

— Bây giờ ngắm rồi thì sao? - Ả nhấn mạnh mắt vẫn không rời Alan.

Alan không khỏi nghĩ thầm:

“Muốn ôm em vào lòng".

Nadia nhìn anh ta chằm chằm rồi đột ngột:

— Thật chứ? Em cũng muốn.

Ả cười phá lên. Alan hòa theo. Lần đầu tiên từ lúc gặp nhau trò chuyện Alan thấy thoải mái. Vì hương thơm của ả, sự hiện diện ả giọng nói, khoé mắt của ả làm anh xúc động, và có thể vì anh linh cảm thấy ả đã đoán trúng những ý nghĩ thầm kín nhất của anh.

— Anh thích gì nào? Anh có đói như em không? Em mời anh cùng ăn đấy!

— Không như thế được! - Alan đặt thẻ xuống mặt bàn.

Nadia lại nở nụ cười mỉa mai:

— Thì ra ông Pope coi việc được phụ nữ mời ăn là điều sỉ nhục! Đúng không hả?

— Không, không phải thế. Nhưng mà...

— Trứng cá muối? Tôm càng nướng? Bánh kẹp thịt? Bánh phết bơ? Cà phê kem? Tùy thích!

— Em dùng gì tôi dùng nấy.

— Được rồi. Mario đâu? Mì ống!

— Thưa bà Fischmayer, có ngay. Thêm món đuông nướng như mọi bữa chứ ạ?

— Anh có thích đuông nướng già không? - Nadia hỏi Alan.

— Gì cũng thích.

— Ông ấy rất tuyệt, - Nadia thì thầm với Mario. - Thêm món đuông! Ông Pope rất mê con đuông?

Ả hất hàm chỉ đống thẻ.

— Anh định đóng khung treo lên chắc?

Alan trố mắt chẳng hiểu gì cả.

— Không thấy anh đặt cửa. Anh không thích chơi sao?

— Chưa bao giờ, - Alan thành thật thú nhận.

— Chưa bao giờ? Ả trợn tròn mắt kinh ngạc. - Thế sao lại có thẻ?

— Định thử một tí, - Alan cố nuốt nước bọt.

— Anh định vứt nó vào trò gì nào?

Alan cảm thấy đã sa bẫy. Ả đứng phắt dậy.

— Đi! Ả nắm tay Alan lôi đi.

Lôi đến góc đối diện, đưa vào khu dành riêng cho “xe lửa"[1]. Trong khuôn viên êm ả, bầu không khí yên tĩnh báo hiệu đây là vũ đài những trận đấu hạng nặng cân, là nơi sẽ xảy ra những sự kiện quan trọng. Alan định rút tay ra. Nadia càng nắm chặt hơn, tự tiện giằng lấy số thẻ trên tay anh và thì thầm:

— Chia đôi.

— 50.000! Cái đặt 50.000! - Hồ lì rao.

— Đắt! - Nadia hét.

Hai tay rịn mồ hôi Alan ngước nhìn lên nhà cái. Anh giật nẩy mình cố hết sức kìm giữ để khỏi bỏ chạy: lão Arnold Hackett! Trấn tĩnh cặp giò đang run bắn lên anh nhìn Nadia chán ngán quẳng hai lá bài vừa được chia: hai Vua. Trên bộ mặt lạnh tanh của Hackett thoảng một nụ cười láu cá. Lão vất con 4 chuồn và con 2 bích xuống.

Alan lợm giọng buồn nôn nhìn năm tấm thẻ quý báu bị chiếc cào của hồ lì đẩy sang bên kia bàn đến trước mặt Hackett và lập tức bị hai bàn tay gầy guộc lấm tấm đen chụp bắt. Trong chuyện này có cái lẽ công bằng tự tại: Sự tình cờ đã giúp Hackett thu hồi ở Cannes một phần khoản tiền nhà Burger chi trả do nhầm lẫn ở New York.

Một lớp bài mới.

Hồ lì hô:

— 100.000! Ai mua 100.000?

Nadia bóp chặt tay Alan:

— Mua đi!

— Anh phải làm gì? - Alan lắp bắp hỏi khẽ.

— Nói banco!

Alan hút một hơi dài, bất giác buột miệng;

— Banco!

Anh nói bé quá, gã hồ lì hỏi lại cả bàn:

— Vị nào banco?

Không đủ sức nhắc lại hai âm tiết ngắn ngủi, Alan đành giơ tay. Bên trái anh, Arnold Hackett ngồi sau chồng thẻ xếp ngay ngắn, khẽ gật đầu rất lịch thiệp và chia cho anh hai lá bài. Nadia ép Alan giấu kín trong lòng bàn tay. Ả hơi khều góc lá bài, liếc mắt nhìn qua, mặt vẫn lạnh như tiền. Hackett lật bài của lão. Hồ lì hô:

— Cái 8 nút.

— Cú này con cua già buốt tận xương, - Nadia thì thầm. - Anh lật bài lên.

— Nhà con 9 nút, - hồ lì hô.

Hai thẻ 50.000 francs đi ngược lại vệt cũ đến trước mặt Alan.

— Đổi cái! - hồ lì thông báo.

Gã đẩy hộp bài[2] đến trước Alan.

Nadia thì thầm:

— Anh làm cái.

Alan hoảng sợ giương mắt nhìn ả.

— Cứ làm đi.

Ả dàn tất cả số thẻ ra bàn: hai tấm 50.000, năm tấm 10.000.

Hồ lì rao:

— Cái đặt 150.000. Mời quý vị chơi đi! Banco!

— Banco, - Hacket hô theo thành tiếng vang.

— Chia cho lão hai quân, anh hai quân, - Nadia nói thầm.

Alan vụng về lia bài. Gã hồ lì dùng xẻng gỗ xúc lên đưa đến trước mặt Hackett.

— Chia thêm! - Hackett bảo.

Alan tung cho lão lá cuối cùng. Hackett nghi ngại đánh hơi một lúc rồi mới xem. Cuối cùng lão lật bài.

— 7.

Nadia hét to:

— 9 nút.

— Nhà cái 9 nút - hồ lì hô lên.

Gã trút vào tay Alan hai thẻ, một chiếc 100.000 một chiếc 50 ngàn. Vô tình Alan đặt cánh tay che chắn các tấm thẻ. Nadia giằng lấy, thản nhiên đẩy trên thảm cùng với ba tấm trước. Hồ lì hô:

— 300.000, banco!

Alan nhẩm tính trong một tiếng bạc này anh đùa với gần 70.000 đôla. Mồ hôi nhỏ giọt trên trán. Nadia rỉ tai anh với vẻ rất thích chí:

— Phải làm chúng phát ớn!

Alan cố nuốt trôi nước bọt. Bên trái anh, lão Arnold Hackett ngập ngừng lắc lư mái tóc máu gạch nung trên tấm ác khoác đỏ chói.

— 300.000 banco, - gã hồ lì giục. - Mời quý vị, 300.000!

— Banco! - Hacket dõng dạc hô.

— Có nhà con theo rồi, - hồ lì tuyên bố.

Alan chia bài.

Hồ lì báo:

— Nhà con 7 nút!

Nadia reo mừng:

— Cái 8!

Hồ lì đẩy cho Alan ba thẻ 100.000 francs. Cộng tất cả vị chi được 600.000 francs, khoảng140.000 đôla.

Alan nhẩm tính: mình phải làm cật lực cho nhà Hacket sáu năm liền mới được ngần ấy. Và bỗng nảy ra ao ước mãnh liệt được đi chỗ khác ngay.

Nadia ríu rít:

— Chúng bắt đầu gẫy rồi.

Suýt nữa Alan định nói mình bị mệt. Anh thảng thốt nhìn ả quơ toàn bộ số thẻ đặt vào chơi tiếp.

— 600.000 francs! Mời quý vị! 600.000!

Hackett ghé tai Price Lynch lẩm bẩm. Ham Burger trầm ngâm ngắm kỹ chàng trẻ tuổi, khách hàng của lão theo sự tiết lộ của tài xế. Rồi lão hô:

— Banco!

— Theo rồi. Chia bài.

Tay nhớp nháp mồ hôi, Alan chia hai quân bài cho Price Lynch, hai quân cho mình. Price Lynch bảo:

— Thêm!

Alan ném cho lão. Nadia xem bài. Alan đưa mắt dò hỏi. Ả mỉm cười kín đáo. Price Lynch lật ngửa con 10 rô và con 6 chuồn. Hồ lì hô:

— 6 nút.

— 7! - Nadia bật reo lên.

— Nhà cái 7 nút! - Hồ lì bảo.

Gã cào sáu thẻ 100.000 của Ham Burger, thản nhiên xếp trước mặt Alan.

— Em vẫn muốn chơi tiếp sao? - anh lắp bắp không ra hơi như sắp chết.

— Đang đỏ mà!

Ả cười, đẩy hết số thẻ ra trước mặt,

— Để xem thử ruột gan chúng ra sao!

— 1.200.000! Mời quý vị! 1.200.000!

Alan ngoảnh mặt đi, thầm khấn đừng có kẻ điên nào lên tiếng trả lời. Nhìn xung quanh bàn anh thấy có một đám đông đứng sát hàng dây bảo vệ.

— 1.200.000! Thưa quý vị! - hồ lì nhắc lại, dửng dưng như không.

Arnold Hackett và Ham Burger vờ như đang mải bàn luận chuyện gì. Louis Goldman lên tiếng:

— Tôi xin hỏi một câu. Nadia làm cái hay ông đây?

Alan những muốn chui tọt xuống gầm bàn.

— Canh ti đấy anh thân mến ạ, - Nadia ngọt ngào trả lời - Anh định tự tử chăng?

Goldman cười phá lên. Trước mặt lão chỉ có ba tấm thẻ mỗi tấm 50.000 francs. Lão móc túi lấy sổ séc, ngoáy một con số và đưa tấm séc cho cậu bồi. Cậu này chạy vụt ra két và quay lại cũng nhanh như vậy, thầm thì vào tại trưởng bàn. Ngay sau đó hai cậu bồi khác đặt 1.500.000 francs trước mặt Goldman. Bỏ mẩu xì gà đã tắt xuống thảm, lão nhấp một hớp Champagne rồi đốt điếu khác. Biết mọi người đều dồn mắt vào mình lão quay sang lần lượt nhìn Nadia, nhìn Alan, cười khẩy rồi hô

— Banco!

Sợ đôi tay làm lộ tâm trạng mình, Alan đặt các quân bồi vừa chia trước mặt, để hồ lì gạt phần của Goldman cho lão ta.

— Thêm! - Goldman xem bài rồi nói.

Alan run run chia thêm một quân, rồi sợ hãi liếc nhìn bài mình. Trong thâm tâm thầm tạ ơn trời.

— 9 nút! - Goldman tuyên bố.

Mặt Alan xị xuống. Đám chầu rìa xôn xao rì rầm, Hồ lì hô:

— Nhà con 9.

Alan lật bài mình.

— Nhà cái 9. Hòa!

Đám đông xuýt xoa ồn ào. Hồ lì thông báo:

— Ván chót!

Alan quệt tay lau mồ hôi trán, phát điên lên vì muốn rời xa ngay bàn chơi đáng nguyền rủa này.

Nadia nhẹ nhàng hỏi Louis Goldman:

— Ông tiếp tục chứ?

Goldman chưa kịp trả lời, một giọng nói dịu dàng cất lên:

— Ông Goldman, xin cho phép tôi.

Alan cảm thấy tim sắp vỡ tung trong lồng ngực. Người khùng vừa lên tiếng là một đấng nam nhi nét mặt thanh tú với làn ria mép đen huyền. Goldman giơ tay:

— Xin mời hoàng tử.

Lão vừa thắng hai trận liền: rút được của sòng 1.500.000 francs và trước mắt đám quan khách đã tỏ ra rất lịch sự với Hadad.

Hoàng tử nói:

— Xin đa tạ. - Rồi bỏ rơi Goldman quay sang ngắm Nadia với vẻ giễu cợt sỗ sàng. Alan những muốn giết gã chết tươi!

Gã nói “Banco" mắt vẫn không rời cô ả. Nadia rỉ tai Alan:

— Chia đi anh.

Alan rút bài ra khỏi hộp. Hồ lì chuyển bài của hoàng tử tới. Hoàng tử ra hiệu không cần chia thêm. Hoảng hồn Alan liếc qua bài mình. Hy vọng tràn trề anh lật bài.

— 8, - Hồ lì rao. - Nhà cái 8 nút!

Hoàng tử uể oải ném bài xuống. Hồ lì rao:

— 7 nút.

Gã phải cào hai lần mới hết mười hai thẻ 100.000 francs đến trước mặt Alan.

— Thưa quý vị! Canh bạc đã mãn.

Mọi người đứng cả dậy. Hadad đi vòng quanh bàn đến cúi đầu trước Nadia và nói rất lịch sự trong nụ cười lang sói:

— Xin chúc mừng. Tôi mong sẽ có dịp phục thù.

— Khi nào ông muốn, - Nadia lạnh nhạt trả lời.

Không lúc nào hoàng tử thèm đoái hoài đến Alan. Nadia cầm tay anh:

— Ta đi.

Vô tình Alan định nhặt chồng thẻ trên bàn. Ả mỉm cười:

— Ta sẽ lấy sau. Mười lăm phút nữa cuộc chơi lại tiếp tục mà.

Ả kéo Alan về phía khách sạn,

— Mario!

— Thưa bà Fischler!

— Tôi muốn nói riêng câu này được không?

— Tất nhiên, thưa bà Fischler!

Nadia chán chường cắm nĩa vào đĩa mì ống xốt cà chua.

— Mì của anh kinh khủng!

— Dạ thưa bà Fischler! Tôi xin đổi đĩa khác ngay.

Chẳng khi nào Mario cần tìm hiểu lý do làm khách hàng có khi bất bình. Không phải vì anh nấu dở, mà vì tâm trạng họ, vì phát tài, vì mệt mỏi, vì thua, vì thời vận đỏ đen. Tất cả các con bạc đều như vậy, dễ hăng máu bốc lên chốc lát mà cũng nhanh chóng ỉu xìu, tính khí thất thường, đột nhiên chán ngán mọi thứ. Không nên thử tìm hiểu họ làm gì, ngay một nhà tâm lý học chuyên nghiệp cũng đến rụng trụi tóc vì họ mà thôi. Tốt hơn hết là chiều ý họ, họ nói gì cũng thây kệ đừng có cãi dù họ nói năng ngược ngạo đến đâu cũng cho qua, đừng làm họ mếch lòng.

— Mario!

— Thưa bà Fischler?

— Nguội tanh nguội ngắt cả rồi.

— Dạ, bà nói đúng. Mời bà dùng tạm ít trứng cá, để tôi đổi đĩa khác.

— Không dùng gì hết, Mario. Cảm ơn, cảm ơn.

Mario kín đáo ngoắc tay ra lệnh cho đội quân hầu bàn biến đi hết. Anh cũng nghiêng mình chào và ra nốt. Nadia nhìn sâu trong mắt Alan vẫn ngồi im thin thít.

— Anh còn muốn ăn mì ống không?

— Em biết đấy... thật ra thì... - Alan nói lấp lửng.

— Có hay không?

— Tùy em.

Ả đứng dậy, vứt khăn lên bàn.

— Đi chỗ khác. Có một chỗ mì ngon tuyệt.

— Ở Cannes? - Alan hỏi cho có chuyện.

— Ở Rome.

Alan ngỡ cô nói đùa, mỉm cười lịch sự.

— Mario!

— Thưa bà Fischler?

Nadia dúi vào tay anh ta xấp bạc, anh kính cẩn và nhanh nhẹn đút túi.

— Điện ngay sang Rome cho Alberto ở đường Livormio. Báo cho ông ta biết chừng hai giờ nữa tôi sẽ có mặt, hai suất mì fettucini.

— Thưa bà, vâng.

— Gọi cả cho Locajet ở Nice.

Mario lén nhìn đồng hồ tay, Nadia trông thấy liền.

— Kệ xác, dựng cổ tất cả dậy!

— Tất nhiên, thưa bà.

— Thuê một chiếc Falcon 10 khứ hồi. Lượm hết thẻ của tôi ở bàn rulet và bán banco. Lấy tiền ở đấy mà chi các khoản này!

— Dạ?

— Chậm nhất sau nửa giờ máy bay phải cất cánh.

Ả quay sang Alan:

—Anh có xe?

Anh trợn tròn mắt nhìn ả, kinh ngạc:

— Có.

— Tốt. Ta đi!

Ả khoác tay Alan lôi ra cửa. Đi thật nhanh qua đại sảnh.

— Được bạc anh có vui không?

— Có, có vui chớ!

— Anh chưa được xem đâu! Có những bữa vận đỏ em làm cho nhà cái tá hỏa. Đã làm thế rồi đấy. Xế của anh đâu?

Người giữ xe chạy bổ lên thềm hét vào máy phóng thanh.

— Xe 127. Chiếc Rolls trắng.

— 127. Số hên đấy. - Nadia vui vẻ nói. - Anh phân tích số này thế nào? 1 và 27 hay 12 và 7?

Chiếc Rolls lao vụt tới, ngoặt gấp như chạy đua giành giải thưởng lớn rồi hãm lại trước bậc thềm. Norbert chưa kịp xuống xe đã có hai cậu bồi ùa đến mở cửa. Nadia lên ngồi.

— Kéo mui! Tôi không thích gió. Phi nước đại ra sân bay Nice!

— Vâng, thưa bà - Norbert đáp và kéo mui.

Anh mở máy.

— Theo xa lộ hay theo bờ biển thưa bà?

— Dọc biển. Vào giờ này...

Ả lại khoác tay Alan, ngả người vào vai anh.

— Bây giờ em đói thật rồi. Anh quen Alberto không?

— Không.

— Thế Rome?

— Cũng không nốt.

Ả phì cười nép sát hơn vào Alan.

— Anh làm gì bên New York?

— Làm ăn. - Alan thận trọng.

— Bất động sản? Chứng khoán? Kỹ nghệ hay tài chính?

— Đủ thứ.

— Anh có vẻ buồn buồn? Hay là mệt?

— Không, không... Tóm lại, vì vừa mới đến đây. Hai mươi tiếng qua không chợp mắt.

— Đố anh biết em nhịn ngủ được bao lâu?

— Bao lâu?

— Lần lâu nhất là 72 tiếng đồng hồ. Tại đây, Palm Beach. Canh bạc kinh khủng!

— Được chứ?

— Thua nhẵn nhụi! Sạch bách! Anh có biết mấy tay bị ta vặt trụi không?

— Không.

— Amold Hackett và Hamilton Price Lynch đấy! Hai thằng keo.

— Hackett à? - Alan ngây thơ hỏi.

— Hãng hóa phẩm Hackett. Doanh số 500 triệu đôla. Phất lên từ gần 75 năm nay. Lão kia có bộ mặt chồn cùng chống lại ta là Hamilton Price Lynch, tức Ham Burger. Chồng mụ Emily Burger vợ góa của Frank Burger đệ tam.

Tuy ngồi trong xe có mui Alan vẫn thấy tóc dựng lên hết. Anh bất giác bắt mạch cổ tay đếm nhịp tim và hỏi:

— Burger à? Ngân hàng phải không?

— Ừ. Công ty trách nhiệm hữu hạn Burger. Bọn kẻ cắp!

— Em là thân chủ của nó?

— Sớm muộn gì em cũng đã, đang và sẽ là khách hàng của mọi nhà băng trên hành tinh này. Qua trung gian các nhân tình!

Ả phá lên cười, ghé vào tai Alan và chỉ Norbert:

— Lính của anh tên gì?

— Norbert.

Ả vỗ vai anh tài xế.

— Này Norbert! Hăng lên nào, tăng tốc! Mì nguội hết mất!

Xe chồm lên. Alan thu mình trên ghế, không thể tin được là hai đối thủ khốn khổ của anh ở bàn banco tối nay lại là thủ trưởng của mình và giám đốc ngân hàng anh gửi tiền.

— Lão béo hút xì gà là Louis Goldman nhà sản xuất phim. Còn tên cuối cùng chắc anh cũng không biết nốt? Gã Ả Rập ấy? Hoàng tử Hadad. Nếu thích ông ta có thể mua cả cái sòng này, cả thành phố Cannes lẫn bờ biển Xanh Da Trời, cả nước Pháp nữa. Người ta đã tính ra thu nhập của gã mỗi phút là 10.000 đôla! Anh có biết mỗi ngày có bao nhiêu phút không? 1.440. Thử làm con tính xem! 14.400.000 đôla mỗi ngày. Nếu có được 14.400.000 đôla mỗi ngày anh sẽ làm gì?

— Không biết.

Nadia nghiêng đầu lướt nụ hôn lên trán Alan.

— Em dạy anh nhé! Hãy làm cái việc anh đang làm đây này. Mời người đẹp đi Rome ăn đĩa mì fettucini!

Xe lao rất nhanh nhưng Alan vẫn nghe tiếng sóng dồi êm êm của biển bên tay phải. Quán rượu, quán cà phê, khách sạn nối tiếp nhau thành dãy dài bên tay trái, tỏa ra những đợt sóng nhạc. Chạy tiếp một quãng nữa Norbert rẽ vào đường dẫn tới sân bay. Một người đàn ông đứng đón sẵn trong bộ đồ xanh điểm chiếc mũ lưỡi trai gắn huy hiệu công ty Locajet. Anh ta cúi chào Nadia và Alan:

— Máy bay đã sẵn sàng.

Norbert hỏi Alan:

— Tôi có cần đợi không?

— Không. Cảm ơn.

Nadia cắt ngang:

— Phải đợi chứ! Chúng tôi đi độ ba tiếng là cùng. Nằm trên xe đánh một giấc đi!

Nhân viên hãng Locajet dẫn hai người qua sân bay vắng tanh, lên xe đến đầu đường băng. Alan nhìn chiếc phản lực đồ sộ. Nadia vừa cười vừa chui vào máy bay, có nhân viên điện đài ra đỡ. Alan lên theo, ngắm nhìn hai gót chân thon thả và chợt thấy thèm được chụp đôi gót sen vào giữa hai ngón tay mình.

Nhân viên điện đài đóng cửa, cài cẩn thận.

— Chúng tôi cất cánh ngay. Mời qúy vị thắt dây an toàn.

Anh ta mỉm cười, khuất sau buồng lái. Khoang máy bay có năm ghế rất rộng. Nadia ngồi bên cửa sổ, hạ lưng ghế trước mặt xuống gác chân lên. Alan làm theo, trong lòng bối rối thấy chỉ còn lại một mình bên ả. Nadia với tay tắt ngọn đèn trần. Trong mấy giây đầu Alan chỉ cảm nhận sự hiện diện của ả qua hương thơm nồng nàn. Lát sau mắt đã quen với bóng tối anh nhìn thấy khuôn mặt tuyệt đẹp nổi lên trên khuôn kính sáng mờ. Ả nắm tay anh:

— Dễ chịu không anh?

Alan nhẹ nhàng nắm những ngón tay nhỏ nhắn.

— Dễ chịu vô cùng, - và thở một hơi dài.

Động cơ phản lực bắt đầu rít vang.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng lóng để gọi trò bài tây banco.

[2] Nguyên văn: Sabox, hộp đựng bài để tránh gian lận, còn gọi là “con cóc" hình chiếc guốc có gót, đặt bộ bài vào trong rồi rút ra từng lá chia cho các con bạc.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.