***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxv

❊ ❊ ❊

— Nào! Murray, đến đâu rồi?

— Mọi chuyện ổn cả, thưa ông Hackett

— Các vụ sa thải không gây chấn động gì lớn chứ?

— Rất có lợi, thưa ông Hackett. Mặc dù đang dịp nghỉ hè, năng suất chưa bao giờ cao như thế!

— Tốt, tốt. - Hackett nói - Ngày mai là 28. Mọi việc đã sẵn sàng cho việc thanh toán kỳ hạn chứ?

— Tôi đã hẹn với Abel Fishmayer làm việc lúc 9 giờ, thưa ông Hackett - Như thường lệ - Nhân tiện, xin báo ông biết là hôm qua ông ta có gọi tới. Ông ta muốn nắm tình hình về một nhân viên của ta vừa tạm cho nghỉ việc.

— Chúng ta không phải một ổ cảnh sát! - Hackett nổi nóng.

Thái độ vô ơn của Marina như còn mắc ngang họng lão: Không một cử chỉ thân mật, không một câu nói dễ thương, không một lời cảm ơn, chẳng có gì hết! Nếu Poppie còn ở Cannes, hẳn cô ta đã suốt ngày quỳ dưới chân lão, nghe lão nói, nhìn lão đắm đuối! Cô đã không chường mặt ra với một thằng Ả Rập.

— Anh không phải trả lời về các câu hỏi liên quan đến xí nghiệp!

— Vâng đúng, thưa ông Hackett!

— Và đừng vâng dạ như một con vẹt khi tôi nói. Tôi thích những người cộng sự dám nói thẳng. Tôi thích được người ta cưỡng lại tôi vì lợi ích lớn lao của hãng Hackett.

— Thưa ông Hackett...

— Tôi mới đi vắng có tám ngày mà mọi việc đều xấu đi. Hãy liệu đấy, ông Murray. Đừng có mà làm hỏng vụ nghỉ hè của tôi!

Lão gác máy một cách thô bạo. Lão đang ngồi trên sân hiên khoác áo choàng tắm, chưa đụng đến chiếc bánh kẹp thịt để trên bàn. Trời nóng, nước xốt đang rỉ ra từ giữa các lát bánh. Victoria đang ở chỗ làm tóc. Lẽ ra lúc này lão có thể vui thú với Marina. Lão quan sát các cửa sổ phòng cô, có lẽ đến lần thứ một trăm, cửa đang mở toang nhưng không có ai trong phòng. Có thể lão sẽ gặp được cô nàng tối nay ở buổi dạ hội của người đàn bà có đôi mắt màu tím, Nadia Fishler.

Họ ngây mặt nhìn nhau như hai tên ngốc, không thể rời mắt khỏi nhau, không động đậy, nói năng gì được. Qua cửa sổ mở toang văng vẳng tiếng ríu rít chói tai của đàn chim én, những mảnh trò chuyện của các bà lắm mồm dưới phố, mùi bánh nghệ, bánh rán từ tiệm ăn...

— Em cứ sợ nhỡ anh không về nữa - Terry nói.

Alan bước nốt hai bước còn lại giữa hai người nhẹ nhàng ôm cô trong vòng tay, dúi đầu, hít mạnh hương thơm trong mái tóc nàng. Họ cứ đứng dán chặt vào nhau như thế, như hai kẻ bị đắm tàu được gặp lại nhau trong ốc đảo thân thiết của căn phòng kín. Anh cảm thấy trên ngực mình đôi vú khêu gợi của cô và dưới bàn tay mình, đường cong êm dịu và săn chắc của hông Terry.

— Em sợ quá đi... - Nàng thì thầm.

— Xong rồi, Terry.

Anh muốn nói lên với nàng những lời thật điên rồ, dứt khoát - Nàng cảm thấy được điều đó.

— Nói với em đi, anh! Nói đi! Em muốn được nghe anh nói, em muốn biết anh có cảm thấy như em không.

— Có.

— Cũng mãnh liệt như thế?

— Ừ!

— Kể đi, hãy nói cho em...

Trong cổ anh có cái gì mắc nghẹn khiến anh không nói được. Anh càng ôm nàng chặt hơn.

— Nói đi, Alan.

— Anh không ngờ lại như thế này.

— Em cũng vậy. Vì thế em sợ...

— Anh không nghĩ là sự việc sẽ diễn ra như thế này. Anh đã tưởng tượng mình sẽ nhảy chồm lên và nuốt sống em, nhưng không phải như thế, khác hẳn thế.

Terry nhìn anh đăm đắm, cái nhìn anh chưa từng thấy ở nàng, nàng kéo áo ngoài qua đầu và lần tay mở khuy áo sơmi của Alan. Anh cảm nhận trên da thịt cặp núm vú ấm áp. Ngón tay anh vuốt ve, toàn thân run cầm cập, tràn ngập cơn thèm muốn đến đứt hơi, nỗi ước ao mê mẩn được giữ riêng cô, che chở cô, được uống mùi thơm trên từng đường gân thớ thịt của cô. Anh nhấc bổng cô lên bế đến chiếc giường phủ khăn bằng mảnh vải vụn chắp lại. Cô không rời khỏi anh, đôi mắt mở to như bị say ma túy. Hai người nằm xuống.

— Anh phải nhìn em cơ, - cô nói. - Nhìn cho đến cùng...

Lưỡi họ gặp nhau. Alan bàng hoàng khi nhìn thấy đôi mắt dãn nở hết cỡ của Terry dội lại đợt sóng khoái cảm mãnh liệt đang đưa họ vượt qua hàng triệu năm ánh sáng đến một hành tinh xa lạ, vô cùng vô tận trong không gian và trong cả thời gian...

***

Làm gì bây giờ? Tung OPA[1] ra mà không chắc chắn Pope vẫn sống sót thì khác nào tự sát? Vả chăng cho đến lúc này Sogno vẫn chưa gặp lại lũ tay chân hắn đã cho bám sát Alan. Mặt khác, đợi thêm một giờ nữa mới hành động thì cầm chắc sẽ thất bại. Trong cuộc chạy thi với thời gian này, Hamilton quyết định đặt cuộc vào tia hi vọng leo lét còn sót lại: Pope vẫn còn sống, tuy vẫn biệt tăm, cũng như bọn giết mướn đang săn đuổi anh ta. Lão gọi Fishmayer để ra lệnh khởi sự.

— Abel đấy phải không? Price Lynch đây.

Lão khạc một cái để rũ bỏ những ngờ vực có thể làm cho giọng bị run rồi cất tiếng nói càu nhàu và khô khan của ông chủ ngân hàng đầy quyền thế:

— Tôi đang rất bận, Abel. Tôi mong anh sẽ không hỏi gì hết mà chỉ đơn giản thực hiện từng điểm một điều tôi yêu cầu sau đây. Đồng ý chứ?

— Tôi nghe ông - Fishmayer nói, giọng ngập ngừng.

— Tốt. Ghi chép đi - Hãng Burger tung ra một OPA.

— Nhằm vào ai, thưa ông?

— Hãng Hackett.

Im lặng hồi lâu...

— Anh nghe tôi nói đấy chứ. Abel?

— Ông có thể nhắc lại không, ông Price Lynch?

— Chúng ta tung ra một OPA chống Hackett. Điếc à?

— Nhưng đó là khách hàng tốt nhất của ta mà!

— Fishmayer - Hamilton nổi nóng - anh đã làm nên sự nghiệp khá tốt đẹp ở chỗ chúng tôi - Vợ tôi và tôi còn xét cả đến khả năng đề bạt anh lên cương vị tổng giám đốc. Nếu anh không quan tâm đến chức vụ đó, thì nói ngay đi!

— Thưa Ông Price Lynch, ông biết rất rõ là tôi bao giờ cũng coi quyền lợi của nhà Burger là hơn hết.

— Nhà Burger, chính là tôi. Đừng bao giờ quên điều đó anh Fishmayer!

— Vâng, thưa ông.

— Hackett đang thiếu ta bao nhiêu?

— Như thường lệ, khoảng bốn chục triệu đô la.

— Phân ra như thế nào?

— Giấy nợ các loại, các hóa đơn cung ứng, những món nợ dài hạn đến lúc phải trả. Hãng Hackett gần đây đã đầu tư nhiều khoản rất lớn.

— Thế khoản trả lương ngày mai chúng ta phải bảo đảm là bao nhiêu?

— Bốn mươi triệu.

— Có nghĩa là đến chiều mai, hãng Hackett sẽ nợ chúng ta 80 triệu?

— Đúng như vậy. Cho phép tôi nói thêm là tình trạng đó là hoàn toàn bình thường.

— Cảm ơn đã nói thêm điều đó, anh Fishmayer! - Hamilton nghiến răng nói - Trong các giấy nợ còn chưa chi trả, có cái nào khoảng 500.000 đôla không?

— Rất có thể có.

— Anh hãy mua lại ngay và đưa vào tài khoản của Alan Pope.

— Bằng khoản tiền nào, thưa ông Price Lynch? - Abel hỏi lại với giọng bất đắc dĩ và không tán thành.

— Khách hàng tôi đang phục vụ đã gửi 130 triệu vào ngân hàng Chase Manhattan. Hãy cho chuyển vào chỗ chúng ta. Số tiền ấy nhằm để mua lại sáu triệu rưỡi chứng khoán trong số 10 triệu đang lưu hành. Anh sẽ có đủ tiền mặt để trả cho tất cả những ai có chứng khoán mang đến bán. Vẫn nghe đấy chứ?

— Vâng, vâng...

— Có điều gì không ổn sao. Abel?

— Thưa ông Price Lynch - Fishmayer phản đối - Vụ OPA. này là không thể được! Riêng ông ta, Arnold Hacket nắm quyền sở hữu 60 phần trăm các cổ phần của hãng! Dù cho tất cả các cổ đông có tìm đến các quầy của chúng ta, điều không chắc đã xảy ra, thì khách hàng của ông trong trường hợp nào cũng không thể nắm được đa số!

— Anh xem tôi là một thằng ngốc sao, Abel!

— Ông có tin là Hackett sẽ điên rồ đến mức đi nhượng lại các cổ phiếu của mình để rồi mất quyền kiểm soát công ty?

— Fishmayer, tôi sẽ không tha thứ cho người cộng sự dám thọc gậy bánh xe vào công việc của tôi. Anh không có đủ các yếu tố đánh giá để tự đặt mình vào địa vị của Hackett và suy nghĩ thay cho lão ta! Chỉ tôi mới có. Nào, anh có thi hành lệnh của tôi hay không, nói nghe thử?

— Xin lỗi, thưa ông Price Lynch.

— Tôi sẽ đọc cho anh ghi nội dung bản công bố OPA. Ngay sau khi tôi gác máy, anh phải làm cho nó tràn ngập mặt báo, tất cả các báo hàng ngày, các tờ tin tài chính, đài phát thanh, vô tuyến truyền hình! Tất cả phải bắt đầu chuyển động ngay từ giờ đầu tiên sáng sớm mai! Nắm được chưa?

— Tôi vẫn nghe.

Hamilton đọc những dòng lão ghi sẵn trên lịch để bàn.

“Ngân Hàng Tổ Hợp Hữu Hạn Burger sẵn sàng mua lại tất cả các cổ phiếu đang lưu hành của Hãng Đầu Tư Hóa Học Hackett với giá 20 đôla mỗi cổ phiếu. Lời rao mua này chỉ có giá trị nếu số chứng khoán mang đến Tổ Hợp Hữu Hạn Burger vào ngày cuối cùng 3 tháng tám, đạt được con số 6.500.000".

Cách xa hơn năm nghìn kilômét, Hamilton vẫn nhận ra được tiếng thở dài nhẫn nhục của Fishmayer.

— Tôi phải nói gì với các ủy viên của hội đồng quản trị, thưa ông Price Lynch?

— Không nói gì cả! Cứ để họ ngủ yên. Khi họ thức dậy, chúng ta đã làm xong việc từ lâu rồi. Ngày mai anh làm việc với ai trong việc trả lương?

— Với Olivier Murray.

— Vậy hãy nghe kỹ những điều tôi dặn sau đây để nói với hắn...

Lão giải thích khá lâu, phớt lờ sự tức giận ngày càng tăng của Fishmayer khi lão hiểu rõ dần điều bí mật của cú đòn. Khi gác máy người lão đẫm mồ hôi. Lão lau trán bằng chiếc khăn quàng của Emily bỏ quên trên ghế dựa. Vậy là việc đã quyết rồi.

***

Sau mỗi lần làm tình, Alan thường cần có một thời gian chết, thời gian một mình. Đã có lần, anh còn định hốt cô gái tình cờ gặp gỡ xuống chân giường để cô ta biến đi cho sớm. Với Terry, anh khám phá được một điều rất mới: ta có thể thèm muốn một người đàn bà cả trước, trong và sau, không lúc nào gián đoạn, ngay cả lúc không có chung đụng thể xác, chỉ thèm muốn sự có mặt ấy, được hít thở nó, ngửi thấy nó, và lắng nghe nó, nghe sự im lặng của nó. Đêm tiếp nối ngày trong căn phòng nhỏ, thời gian trôi qua, tiếng động và mùi vị đã thay đổi, Alan vẫn quấn chặt lấy nàng trong cảm giác lâng lâng, tự do hơn bao giờ hết. Một sự hoàn toàn giữa giác quan và sự vật, sự hài hòa tuyệt diệu trong từng giây phút dành cho việc khám phá thân thể của Terry hay cho sự nồng nhiệt cuốn họ quyện vào nhau trong say đắm, hoặc cho thời gian ngưng nghỉ để Alan lượng định hết cường độ vừa qua và tưởng tượng đến sự cuồng nhiệt sắp tới.

— Terry.

— Vâng.

Em mặc áo rồi cùng đi với anh!

— Đi đâu cơ?

— Dạ hội. Chúng ta chỉ mất khoảng một giờ đồng hồ thôi. Anh đã hứa sẽ đến.

Trong vài giờ qua, anh đã xua đuổi Mabel, Marina và bao nhiêu người khác nữa vào cõi mông lung của quên lãng. Không một cô gái nào tồn tại trước Terry. Anh hoảng sợ khi thú nhận với mình là sau nàng, hoặc nếu không có nàng, sẽ không có ai nữa. Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo của một không gian chết. Nàng đã tập trung cao độ để dâng hiến cho anh tất cả, trọn vẹn, không dành lại, không cất giữ ngay cả những cái anh không hề biết là có. Điều đó làm anh sợ hãi. Hai người vừa ôm nhau ngụp lặn vào sâu thẳm một vòng xoắn ốc vô tận dát vàng điểm những đốm sáng mơn man, hai đôi mắt đắm đuối nhìn nhau làm điểm chuẩn trong cuộc chìm đắm hạnh phúc đó.

— Em đang sung sướng, anh Alan ạ!

— Mấy giờ rồi, em nhỉ?

— Em không biết nữa.

— Anh phải nhào đến đấy một lúc trước khi những khách mời cuối cùng đi khỏi. Em đi cùng anh.

— Không, em chờ anh ở nhà - Em không muốn mục kích ngay cả việc có những người khác nhìn anh.

— Còn anh, anh lại mong muốn mọi người được nhìn thấy em của anh. Chúng ta sẽ trở về rất nhanh thôi. Nadia Fishler là một tay máu mê cờ bạc. Cô ta vừa có một cử chỉ tuyệt vời đối với anh. Anh đã hứa sẽ đến. Em sẽ gặp ở đấy những con người điên rồ. Họ hóa trang thành chim. Em đừng lên án họ. Họ không có may mắn được biết em. Làm sao họ có thể sống khác được?

Anh đoán nàng đang mỉm cười trong bóng tối, nên tiếp tục thuyết phục:

— Một giống người mà em chưa biết đến, giống Gotha của Bờ Biển. Anh cũng đã gặp trong bọn họ những người không hoàn toàn thối nát.

Nàng dùng đầu các ngón tay lần theo bờ môi anh.

— Em sẽ đợi anh, anh Alan.

— Anh cam đoan là em sẽ vui thích. Em không hình dung được như thế nào đâu?

— Anh đi đi. Đi nhanh đi. Càng sớm đi thì càng nhanh về với em.

— Em không giận anh chứ?

— Em mong mọi người đều sung sướng.

— Em thề với anh là sẽ không đi đâu chứ?

— Em còn đi đâu nữa?

— Không ra khỏi giường chứ?

— Ra sao nổi mà ra?

Anh đứng lên, đến nhìn bóng đêm qua khe cửa sổ, muốn nói với nàng những dự tính của mình. Anh không muốn phải xa nàng, không bao giờ xa. Lúc về, anh sẽ nói điều đó với nàng. Trước sự vĩnh hằng, chậm hay sớm một giờ đâu có ý nghĩa gì.

***

Khách đi vào qua cổng lớn có những cánh cửa bằng gỗ sồi mở rộng. Bốn người gác nhìn mặt khách trên xe, lái xe chỉ phải dừng xe lại một lúc. Những bó đuốc nhựa thông làm cọc tiêu viền lối đi dẫn vào tòa nhà chỉ nhìn thấy được sau khi đã đi 500 thước giữa những nhà kính. Các khóm hoa, các loại cây lạ với mùi hương hiếm dai dẳng trong đêm. Những người phục vụ cầm đuốc dẫn khách mới đến về phía những nền đắp cao đã gần kín xe đậu. Khắp nơi, trên các lối đi ngập sâu bóng tối, lóe lên ánh lấp lánh mạ kền của các loại xe.

Hadad từ chiếc Cadillac bước xuống, bảo người lái xe:

— Cứ đậu xe trước thềm, ta chỉ vào một lát thôi.

Hoàng tử bị bao phủ trong tiếng nhạc của mười dàn nhạc từ những địa điểm và khoảng cách khác nhau vọng lại cùng tiếng lao xao cười nói, vẳng xuống từ trên cao. Thấy đi ngang qua trước mặt một con gà tây cao hai mét theo sau là một mụ gà lôi, ngài nghĩ bụng: các khách mời của Nadia Fishler đã vui chơi xả láng bằng tiền của ngài.

Ba nữ tiếp viên ra nắm tay hoàng tử kéo vào đại sảnh trước tòa nhà giờ đây đã biến thành nơi gởi quần áo.

— Ngài thích hóa trang thành loại chim gì?

— Diều hâu! - Một giọng nói cất lên phía sau. Hadad quay lại và nhìn thấy một con chim thiên đàng kỳ lạ được trang điểm với hàng ngàn chiếc lông đỏ chói. Nadia.

Ngài nắm lấy bàn tay ả đang ngập ngừng chìa ra, đưa lên môi hôn một cách lịch sự.

— Tôi ngỏ lời khen ngợi về cách thức tuyệt vời mà cô quản lý của cải của tôi!

— Đâu còn là của ông - Nadia lạnh lùng nói - mà là của tôi.

— Trong bao nhiêu lâu. Cô Nadia thân mến?

— Chừng nào tôi vẫn có trước mặt mình những đối thủ thần kinh không vững!

— Có phải cô ghét tôi như vậy vì cô có máu Do Thái còn tôi lại có máu Ả Rập không?

Những bàn tay thông thạo móc vào đầu hoàng tử một cái đầu diều hâu.

— Nếu thế thì vinh dự cho ông hoàng quá đấy - Nadia trả miếng trong nụ cười rạng rỡ - Thực ra, chỉ đơn giản vì một lý do hời hợt bên ngoài thôi: tôi không thích ông.

Hadad cười đáp:

— Tôi rất sợ được người khác ưa thích. Tôi không biết nhận mà chỉ thích lấy.

— Vậy hãy vào đây lấy rượu uống.

— Không phải do cô đưa mời nên tôi vui lòng.

Hadad theo chân Nadia bước qua cửa và nhập vào thế giới kỳ cục của một vườn chim điên loạn, trong sự huyên náo của những tiếng cục tác, cùng cục, ríu rít. Nhìn thấy ngài, một phụ nữ hóa trang thành cu gáy làm điệu giả vờ bỏ chạy với những tiếng nỉ non sợ hãi: Trời ơi! Một con diều hâu!

Lúc này đã hai giờ sáng. Tất cả đều đã say. Một con chim cao cẳng, tay cầm ly rượu, đang nhảy với những mụ gà mái đẻ không mũ, một con kền kền đang hôn nghiến ngấu một con gà lôi, một con bồ nông đứng giữa một đám gà con Brahmapoutra đang kể một câu chuyện dâm dục, một con vẹt xanh đang nằm trên đivăng trong cánh tay lông lá của một con vẹt mào, một con chim trĩ đang vừa đuổi theo một con thiên nga đen vừa hét to trong tiếng cười: .

— Em là Leda của anh đây! Đừng chạy!

Hàng chục người phục vụ mang đầu chim sẻ luồn lách giữa đám khách. Họ nhận được chỉ thị phải phục vụ khách tại chỗ để tránh cho khách khỏi phải đi đến các tủ rượu bố trí rải rác trong phòng tiếp khách rộng mênh mông.

Toàn bộ một vách phòng của mặt trước nhà, đối diện với lối vào, là một cửa lớn lắp kính dài 8 mét mở ra những thảm cỏ sáng trưng ánh đèn từ các đèn chiếu đặt kín trong các tán cây. Những thảm cỏ kẻo dài theo sườn dốc thoai thoải ra tận bờ biển, giữa hai lối đi với những hàng thông cổ thụ có những tán lá cao mất hút trong bầu trời đêm.

Những dàn nhạc của chim hải âu và chim vẹt xung quanh có đủ các loại chim đang quay cuồng trong các vũ điệu xứ Provence. Cùng sát cánh, sát lông với nhau nào vịt, nào cánh cụt, bồ câu, chim ruồi, sáo và giẽ. Xa đây một chút đằng sau bụi trúc đào, một con công đang chống lại sự tấn công của một con quạ:

— Ông bảo tôi làm sao tìm ra họ được . Tôi đã cố hết cách. Chúng nó như đã được tung vào thiên nhiên.

— Liệu chúng mà đụng đến một sợi tóc của Pope!

— Nhưng thưa ông Price Lynch - con công như nổi nóng lên - chính ông đã ra lệnh cho tôi!

— Hãy đuổi theo chúng, Cesare! - Quạ nói vẻ đe dọa - anh phải xoay sở bằng được. Anh phải lấy đầu mình bảo đảm!

Con công quay ngoắt mình chạy đến dãy máy điện thoại. Đã nhiều giờ liền, hắn gọi đến tất cả các số điện thoại có thể liên lạc với Marco và Salicetti nhưng không có kết quả.

— Thật là một quang cảnh kỳ lạ - Nadia nói - làm cho người ta muốn nổ súng!

— Tôi chỉ săn thú lớn thôi - Hadad bĩu môi nói.

— Như bọn con gái nhà bà Claude?

— Ở xứ tôi, người ta không thèm bắn những con bò cái!

— Đó không phải tiếng tăm của ông ở Cannes!

— Trên Bờ Biển này, mọi thứ đều giả mà!

Nadia bật cười to, chỉ tay ra vườn:

— Cả cái này hay sao?

— Cái đó và mọi thứ khác - Hadad nói - Tòa nhà này, cây cối, các bức tượng, những con chim... Ảo ảnh! Tất cả sắp tan biến như bóng đêm.

— Ông căm tôi đến thế sao? Vì đã lấy mất tiền của ông? - Nadia chế diễu.

— Ảo tưởng! Ai nói với cô là cô đã thắng được của tôi? Khi cô quật xuống con 5 và tôi úp con bài của tôi xuống mà không lật bài ra, liệu cô có dám chắc là tôi không có một con 9 không?

— Đồ đểu!

— Chỉ đơn giản là tôi đã muốn cô có một cơ may để tiểp tục tin vao sự may mắn của mình.

Hoàng tử cúi chào và nói thêm, giọng châm biếm:

— Cũng như tôi vẫn tin vào vận may của tôi vậy - Tôi trở lại đây. Chào cô.

— Thôi nào... - một con sếu đang phản đối một cách dễ thương vừa kéo bàn tay con chim gà đang luồn vào chỗ hở cổ áo mình. - Anh có sức quyến rũ kinh khủng nhưng anh vội quá!

— Xem tí thôi mà! - Bannister nói.

Một chiếc mào gà trống mềm lắc lư trên đầu anh ta, tô điểm bằng một bộ lông phủ xuống tận vai. Nhìn thấy bộ mặt tiu nghỉu của anh, chim sếu đặt lại bàn tay anh chàng lên trên vú mình.

— Anh muốn chơi trò chơi không?

— Trò chơi gì vậy? Karina.

— Một trò chơi buồn cười lắm. Một chuyên môn của em. Em nuốt giấy bạc!

— Không chứ?

— Thực đấy!

— Anh rất muốn nhìn thấy xem sao!

— Anh có giấy bạc đấy không?

Anh chàng run rẩy từ cựa lên đến mào.

— Anh không có tiền trong người. Tất cả gì có thể đưa ra cho em nuốt, là tấm thẻ của American Express.

Cô tì mải tóc vàng thướt tha trong mũ cứng lên ngực anh, vuốt ve bộ lông chim của anh vẻ mơ màng.

— Em cũng đã nuốt nhiều thứ khác. Có thể lúc trở về khách sạn chúng mình sẽ thử xem nhé!

— Ừ, ừ, một ý hay đấy.

— Xin chào, Samuel, - một con cú cất tiếng, vui vẻ.

— Arnold! Tôi lạc mất ông. Ông đi đâu vậy?

— Victoria muốn nhìn biển dưới ánh trăng. Ý ngông của đàn bà.

— Ông biết Karina chứ?

Không bỏ ly rượu trên tay, Arnold long trọng hôn tay chim sếu.

— Hackett - lão tự giới thiệu.

Banister bỗng giật mình: trong phòng để quần áo, Alan vừa đến. Anh đang được các nữ tiếp viên đội cho chiếc mũ bồ câu.

— Karina - anh đứng phắt dậy - hãy kể chuyện trò chơi của em cho ông Arnold nghe. Anh trở lại ngay.

Anh lao ra chỗ Alan, chỉ còn cách khoảng 10 mét thì Sarah chẳng biết từ đâu đến. Vọt ra chặn đường, cô ta hóa trang thành chim toucan, áo choàng đen lóng lánh, mỏ vàng to dữ tợn.

— Alan! Em tìm anh khắp nơi! - Cô vừa nói vừa nắm lấy tay anh - Đi với em! Em phải giới thiệu anh.

Alan vừa nhìn cầu cứu Samuel một cách tuyệt vọng vừa phải nín cười: cái mào rũ xuống của Banister và những chiếc cựa gà đã gắn ở bắp chân lông lá làm cho cậu ta thật hẫp dẫn!

— Samuel! Cậu thử gáy lên xem nào!

— Để trời sáng đã - Sarah nói - đừng gáy sớm sinh điềm gở đấy!

— Ông Pope!

Vừa thở hổn hển, một con quạ chạy đến giật lấy tay Alan để bắt như anh là bạn thân nhất của mình.

— Một con chim câu! Thật là nhộn!

— Samuel, giới thiệu với cậu ông Hamilton Price Lynch. Còn đây, Samuel Bannister.

Con gà trống tiều tụy giật nảy mình nhưng vẫn xiết tay Ham Burger. Quá nhiều cú sốc mạnh trong môt thời gian rất ngắn đã làm cho anh ta trở nên câm lặng sẵn sàng tin vào bất cứ việc gì xảy ra. Dù có thức dậy thấy mình đang nằm bên Christel cũng không làm cho anh ta ngạc nhiên hơn được.

— Rất hân hạnh, ông Burger. - Bannister nói lơ đãng.

Điều nhầm lẫn làm Sarah phì cười.

— Anh vừa nói Burger? Thật buồn cười! Burger là tôi! Nhưng anh có thể gọi tôi là Sarah?

Hamilton ném về phía cô một cái nhìn đen tối.

— Đi với em, anh Alan - cô nhắc lại - Mẹ em đang buồn chán trong vai chim cú. Bà muốn trò chuyện với anh.

— Anh vừa mới đến, Sarah. Anh muốn tìm bà chủ nhà để chúc mừng sau đó sẽ trở lại với em.

— Tôi đi với anh! - Price Lynch cắt ngang. Lão đã sẵn sàng dùng cả thân mình để che chắn cho Alan chống bọn giết thuê lão đã tung ra bám theo anh trước đó. Chiến dịch đã khởi sự. Nó lại hoàn toàn do anh ta quyết định. Lão sẽ không rời anh nửa bước. Nguy hiểm có thể đến bất cứ từ đâu, do bất cứ ai. Bồn chồn, lão ngờ vực quan sát một nhóm chim vẹt đang chuyền tay nhau một chai champagne loại lớn ngửa cổ tu ừng ực.

— Hamilton! Ông đừng níu lấy tay anh ấy như vậy! - Sarah gào lên.

Cô nói đến Alan cứ như anh đã thuộc về cô vậy. Bannister lợi dụng việc xảy ra để nói thầm vào tai Alan:

— Thử đoán xem tớ vừa đánh bạn với ai? Hackett! Nếu chúng mình thôi đừng chơi trò ngu này? Tớ thú thật với lão và lão sẽ nhận lại chúng mình?

Alan đá một cú mạnh vào chân. Anh ta nhảy dựng lên. Những cục hình tròn màu trắng rơi xuống quanh họ vỡ ra lốp đốp: một sân gà vịt hung dữ rượt đuổi trong tiếng hò hét thích thú đám cò bạch và chim cánh cụt đang bỏ chạy dưới một cuộc dội bom bằng trứng sống! Alan lợi dụng tức khắc cơn hoảng loạn. Chỉ ba bước nhảy, anh đã lẫn vào một lùm cây to. Cúi gập người, anh chạy trong một vùng có bóng tối. Anh muốn tìm gặp Nadia để giữ lấy lời hứa rồi chuồn ngay về với Terry. Chốc chốc anh lại quay lại nhìn xem mình đã bỏ rơi được quạ và toucan chưa. Anh vấp phải một cặp đại bàng đang làm tình với nhau, lắp bắp lời xin lỗi rồi tiếp tục chạy.

Mặt trăng nô đùa giữa những cành thông đang lắc lư trước làn gió nhẹ. Khắp nơi, từng cặp quấn lấy nhau, nằm lăn trên cỏ. Cứ mỗi lần dàn nhạc im tiếng, anh lại nghe thấy tiếng sóng biển rì rầm vẳng đến.

Bỗng anh thấy đằng trước mình một con chim hoang đường của thiên đàng đứng cô đơn.

— Nadia?

— Alan?

— Anh đã đến!

Ả đưa mặt anh ra trước ánh trăng, nhìn ngắm, cầm lấy tay anh xiết chặt thân tình.

— Em rất vui sướng.

— Cả anh cũng vậy. Em thực sự đã mua được biệt thự này rồi sao?

— Thực sự.

— Nó thật kỳ lạ. Anh chưa từng thấy một nơi như thế này.

— Anh sẽ trở lại đây.

Anh rất ngạc nhiên vì giọng nói quá bình tĩnh của ả. Bình thường, ả bao giờ cũng sôi nổi vội vàng liến thoắng tuồng như lời nói không theo kịp số chuyện ả cần kể, những dự định đang thực hiện và những việc đã làm.

— Chắc hẳn em đã tốn cả gia tài vào đây?

— Chỉ bằng một nửa giá trị của nó. Hai triệu đôla. Trả bằng tiền mặt.

— Tuyệt vời.

— Em đã cố để khỏi thua lại, cố sở hữu một cái gì đó không tan biến được trên chiếu bạc, ít ra cũng được một đêm, trọn vẹn một đêm. Thế mà cũng không được.

Alan sững người:

— Em nói gì thế?

— Em vừa bán lại rồi.

Anh thấy cổ mình nghẹn lại. Ả tiếp tục bước đi chầm chậm, kéo anh theo, tựa mình lên cánh tay anh.

— Em đã trở lại sòng bạc. Lần đầu tiên, em đã bỏ quên chiếc bùa hộ mệnh.

Từng cặp chim đi qua, ghì chặt lấy nhau. Thật là một đêm kỳ lạ, dịu dàng, êm đềm, một đêm hành tinh hình như bình yên và ấm áp. Anh đưa tay quàng qua vai ả.

— Hadad đã cho em vào bẫy, em thua sạch. Hắn đã đến tận đây thách thức em. Em chẳng còn gì nữa. Cả nữ trang, lông thú, cả xe cộ, nhà cửa... Đến mua một hộp diêm em cũng không còn tiền. Em đã đánh thức bọn ở chi điếm ngay giữa đêm. Em muốn có ngay tiền mặt để tiếp tục chơi. Chúng nó đã mua lại với 500.000 đôla cái trước đó không lâu chúng đã bắt em phải trả đến hai triệu. Số tiền đó em đã thua tất cả chỉ trong có một ván. Trong những lúc như thế, người ta thành điên rồ, anh hiểu không? Em quay về đây. Trên bãi cỏ nhà mình, hàng ngàn những đứa ngu ngốc đang nốc rượu và ngốn thức ăn của mình. Nhưng không có lấy một người dang tay ra cho em vay được một xu! Họ giả bộ tin là em đùa. Goldman còn cười chế nhạo em. Ấy thế mà em đã hàng trăm lần cứu nguy cho lão, đến giờ hắn cũng còn nợ em. Bọn đểu.

Alan kéo ả sát vào mình.

— Nadia. Em cần bao nhiêu?

Cuối thảm cỏ, có dòng thác tuôn thẳng xuống biển, có con đường bậc thang đi xuống biển đục vào vách đá. Phía dưới, dọc theo bờ kè bê tông, có những con tàu nhấp nhô giữa ánh trăng,

— Bao nhiêu, Nadia? Em cần bao nhiêu?

Ả nâng cằm anh trong những ngón tay, nhẹ nhẹ hôn lên môi anh.

— Không gì cả, Alan. Cảm ơn anh. Anh là người duy nhất.

Ả buông anh ra. Đôi mắt nhìn anh cười cay đắng làm anh bàng hoàng, đôi cánh xòe rộng, ả chạy về phía vách đá!

— Nadia! - Anh hét lên.

Ả càng chạy nhanh hơn, trượt theo đà dốc của bãi cỏ. Cánh chim huyền thoại như đã cất khỏi mặt đất. Alan kinh hoàng nhìn ả bay vào khoảng không trong tiếng xào xạc cuối cùng của những lông chim. Nghe dội lên tiếng trầm đục ghê rợn của thân thể ả đập vào kè đá.

❀ ❀ ❀

[1] Offre publique d’achat : Rao mua Toàn Bộ. Một thủ đoạn kinh doanh hợp pháp mà các doanh nhân thường dùng để hại nhau. Ví dụ doanh nhân A rao mua toàn bộ cổ phiếu trên thị trường của công ty doanh nhân B . Sau khi thu mua nếu như doanh nhân A chiếm được phần lớn số cổ phần của công ti doanh nhân B thì quyền lực trong công ty đó sẽ thuộc về doanh nhân A.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.