Trong cái mâm đựng hoa quả bằng sứ lúc nào cũng có một trái bưởi, ba quả táo và hai trái cam. Qua cửa sổ, giữa những mái nhà đỏ như son, có thể nhìn thấy một quãng biển lấp lánh bị những cánh hoa mỏ hạc rực rỡ che gần khuất kín.
Trước mặt anh, đứng giữa gian nhà, Terry mặc quần vải trắng, áo sơmi hồng, tay cầm một bó hoa.
— Vào đi. Chú ý kẻo đụng đầu!
Alan quyết định tiến lên một bước. Anh đẩy cửa đằng sau lưng lại, cổ thắt nghẹn dường như vừa tìm lại được một khung cảnh thân quen của thời thơ ấu hoặc được nhìn lại khuôn mặt của một người chí thân tưởng đã biệt tung tích từ lâu.
— Anh đến rất đúng giờ. Em cữ ngỡ là anh quên mất rồi cơ đấy.
Anh đã định thanh minh một thôi một hồi nhưng rồi lại không cất nổi lên một lời nào. Cuối cùng anh mới hỏi được một câu:
— Em đang đọc gì đấy?
— Anais Nin. Cuốn nhật ký. Anh có biết tên cuốn này không?
— Không.
Nàng ném cuốn sách lên giường.
— Anh uống cà phê nhé.
— Không, cảm ơn em.
— Anh có ngủ được không?
— Ngủ được một chút. Không nhiều lắm.
— Đi nghỉ như anh thì đến kiệt sức mất thôi.
Anh hơi trề môi có vẻ khó chịu. Terry nói:
— Em có một đề nghị với anh. Em có một chiếc tàu. Không phải của em nhưng bọn bạn của Lucy không sử dụng đến hôm nay. Anh khoái chứ?
— Tuyệt!
— Anh có áo ba lỗ đó không?
— Có.
Nàng nhét một số đồ dùng vào một cái túi bằng rơm.
— Chiếc tàu đậu ở cảng Canton ở Cannes.
— Anh có taxi dưới đường.
— Vậy chúng mình đi thôi!
Hai người chạy nhanh xuống cầu thang. Vừa trông thấy Terry, người lái xe đã nháy mắt đắc thắng với Alan: .
— Tôi vừa nói với ông điều gì nhỉ?
Alan lạnh lùng đáp lại:
— Quay trở lại cảng Canto ở Cannes.
Khi chiếc xe khởi động, Terry hỏi Alan:
— Hắn ta vừa nói gì với anh thế?
— Lúc đi anh ta trình bày với anh một mớ lý thuyết về phụ nữ và sự kiên nhẫn.
— Rồi sao nữa?
Người lái xe theo dõi không bỏ qua một chi tiết nào của câu chuyện, nói xen vào:
— Tôi giải thích cho ông ấy biết rằng nếu phụ nữ họ không bỏ đi ngay thì họ có thể đợi đến cả 10 năm. Thưa cô, tôi nói có đúng không nào?
Terry khẳng định:
— Hoàn toàn đúng.
Alan ngạc nhiên:
— Em cũng nghĩ như vậy thật ư?
— Không, Lucy ở lại nhà cánh Mac Dermott. Một ngôi nhà rất hấp dẫn. Người ta muốn cô ta ở lại đó không đi đâu cả - Này anh, New York có làm cho anh mệt lắm không?
— Mệt lắm.
— Vậy nó giúp gì cho anh để anh trở thành triệu phú được nào? Ai đã giữ chân anh ở lại đó vậy?
Alan chợt nhớ đến câu chuyện kỳ lạ đó, từ nay anh đã hết bế tắc vì anh đang có 800 triệu đôla ở ngân hàng quốc gia số 1. Anh mỉm cười:
— Không, chả có ai hết.
Người lái xe báo tin:
— Đã đến cảng Canton.
Terry hỏi:
— Làm thế nào để tìm ra cái tàu nhỉ?
— Tên tàu là gì?
— Em không rõ.
— Cô có tên chủ tàu đó không?
— Mac Dermott.
— Ok! Tôi sẽ đi hỏi ở ban phụ trách bến.
Anh ta lái xe lên ke nơi có nhiều vỏ tàu đã thành hình tầng khiến cho nhiều người thèm rỏ dãi.
— Cô chờ cho một lát.
Anh ta thủng thỉnh bước vào một ngôi nhà. Alan đưa mắt liếc nhìn Terry đang ngắm mấy chiếc du thuyền, anh không dám nói với nàng anh cũng có một chiếc như vậy. Anh sợ bị hố cũng như anh không muốn phô trương chiếc xe Rolls, bụng nghĩ việc khoe giàu sẽ khiến cho nàng cảm thấy chối.
Người lái xe trở lại kêu lên:
— Cô có biết cái tàu ấy tên là gì không? “Lễ Hội". Quả là cả một chương trình thú vị.
Anh ta mở máy rồi dừng lại khoảng 200 thước cách một chiếc xuồng máy lớn sơn màu trắng có kẻ những băng rộng màu đỏ. Một thủy thủ đang làm việc trong buồng lái, trông thấy họ, anh ta vội nhảy lên bờ chạy đến gặp. Terry bảo anh ta:
— Chúng tôi là bạn thân của Ronald Mac Dermott.
— Tôi đã được báo trước. Tên tôi là Gwen. Tôi vẫn chờ các vị.
Anh ta gật đầu chào Alan đang trả tiền taxi. Người lái xe vui vẻ kêu lên khi nhét tiền thưởng vào túi:
— Rất cảm ơn ông. Khi nào ông cần đến tôi, tôi vẫn luôn luôn có mặt ở trước khách sạn Majeslic. Ông chỉ cần hỏi tên Albert.
Alan nhảy một bước lên mui xuồng đến với Terry. Nhoáy một cái nàng đã cởi xong quần áo. Gwen cởi giây chão đang cột chiếc Bagliett vào bến.
— Thưa, cô định đi tới đâu.
Terry đáp gọn lỏn:
— Ra khơi!
Gwen mỉm cười, ngồi vào bàn điều khiển và mở máy.
Sarah hỏi với một giọng uể oải:
— Ông chồng nhỏ của mẹ đi rồi hả?
Cô rắc tiêu hạt lên trứng chiên kèm với bánh mì rán bơ. Khoảng gần trưa, bữa ăn được dọn ra trên sân rồi bầy trên chiếc bàn phủ khăn màu xanh da trời được che bằng một cái dù có những đường sọc to cũng màu xanh. Emily Price Lynch, đôi mắt kiếng đen rất bự che lấy một phần lớn khuôn mặt đang uống trà. Những lời tấn công tới tấp của cô con gái đối với chồng mình khiến mụ phẫn nộ.
Dù cô không định tâm ném ra những lời đó - Những lời phản ánh đúng sự thật - nhưng những lời đó lại là trung tâm câu chuyện khi ngồi vào bàn ăn của Sarah.
— Hôm nay con lấy tàu, con ra tắm ngoài biển. Mẹ có đến sòng bài không?
Emily đáp:
— Mẹ bị nhức đầu. Buổi tối hôm ấy đã làm hại mẹ.
— Con lại thấy chuyện thật kỳ cục. Một toán côn đồ đi moto đến cướp phá một tối dạ hội từ thiện, còn có cái thành phố nào ngoài thành phố Cannes này có cái cảnh tượng như thế không?
— Khắp nơi đều có bọn chó má đó!
— Vâng, thế nhưng các dạ hội từ thiện rất hiếm. Con đã đi theo Alan Pope đến.
Emily lơ đãng hỏi:
— Ai thế?
Mụ đang mân mê một chai nước cà chua trên tay. Mụ rót vào chén trà gần đầy mà cô đã đẩy ra.
— Pope ấy mà. Cái chàng trai ngồi trước mặt mẹ ấy, chắc mẹ phải để ý đến anh ta chứ? Đó là người duy nhất trong bàn chúng ta không bị dúm người lại vì hoảng sợ.
— À, có, mẹ có thấy.
Emily vừa trả lời vừa đưa mắt tìm quanh bể bơi ở mãi sáu tầng lầu phía dưới: Harmilton đâu nhỉ?
— Mẹ có nghe con nói không?
— Có, có...
— Mẹ có vẻ khó chịu về điều con nói?
— Mẹ nghe rãt rõ! Pope... Alan Pope chứ gì. Còn gì nữa nào? Anh ta có cái gì đặc biệt vậy?
Sarah đang trầm tư xé nát một bông hồng, nhìn mẹ cô như thách thức và buông một câu bâng quơ:
— Con sẽ lấy anh ta.
***
Cả hai đều nằm úp xuống boong phía sau. Gió mơn man cơ thể họ. Họ đã bỏ xa bờ đến mức có thế nhìn bao quát cảnh trí từ Cannes đến Nice đang chìm trong sương mù màu lục nhạt. Con tàu vẫn mở hết tốc lực lao ra khơi, rạch một đường bọt như tuyết trong nước màu chàm thẫm. Họ đã vượt qua những chiếc thuyền buồm chung quanh các hòn đảo, bỏ xa các xuồng khác.
— Bơi nhé?
Terry hét lên để át tiếng gầm gào của máy. Alan đáp
— Nào, bơi!
Nàng trườn trên đống nệm và vỗ vai Gwen. Chiếc tàu chúc mũi xuống nước khi máy tắt. Nó lướt theo đà tốc độ một đoạn rồi đứng im, rập rình trong tiếng nước vỗ vào vỏ bọt bắn lên lốm đốm. Bờ biển bây giờ chỉ còn là một dải mù xám khó nhận ra ở phía đường chân trời. Họ có cảm giác là xa hết tất cả chỉ còn có hai người trên trái đất này mà thôi. Gwen quay lưng lại, thong thả châm một điếu thuốc. Terry xuống biển trước. Alan nhìn theo nàng đang mềm mại sải ra xa dần. Anh cảm thấy mình hơi ngốc khi để cho bị rám nắng. Anh lao xuống theo. Nước biển ấm. Anh để cho nước đưa mình đi, mở mắt nhận ra tấm thân màu da cam của Terry viền một lớp bọt nước kéo theo một số bong bóng thoát ra từ mái tóc của nàng, Anh ngoi lên mặt biển, miệng phun nước phì phì sát bên nàng. Họ phá lên cười. Nàng nói:
— Nếu anh chàng Gwen mở máy bỏ chúng mình lại thì sao nhỉ?
— Anh mong rằng em sẽ dìu anh về đến tận bờ.
Nàng lại ngụp đầu lao về phía trước. Trong khoảnh khắc khi nàng lao xuống hai chân kẹp vào nhau duỗi thẳng trông như một mũi tên tuyệt vời. Trên người nàng không còn một mảnh vải. Alan thoáng nhận ra cái khoảng trống đó. Anh cảm thấy hai bàn tay mình chạm vào mắt cá chân nàng bèn hít một hơi dài và lặn xuống. Họ đùa với nhau như hai con vật sung sướng vì thân thể được tự do, ngụp lặn giữa những bó nước màu ánh bạc, nhẹ nhàng bơi lượn bên nhau, lướt khẽ da thịt chạm vào nhau. Trong một lúc, giáp vào nhau, mặt mũi cả hai đều sũng nước. Cả hai đều không có cảm giác tiến sát lại gần nhau nhưng không một ai chịu cúi mặt khi hai làn môi mặn mùi muối biển chạm vào nhau. Terry nắm tay Alan khẽ bóp. Rồi nàng bơi về tàu. Không cần có sự giúp sức của Gwen, nàng trườn một cái lên tàu. Nàng kêu lên:
— Tôi đói lắm!
Gwen vẻ mặt tiếc hận:
— Ông Mac Dermott lại không dặn dò gì tôi cả.
Alan hỏi:
— Trong đảo có quán ăn nào không nhỉ?
— Có một quán đấy nhưng đã đông nghẹt. Tưởng chừng như ở nhà hàng của mụ Besson ấy!
Terry nói:
— Thôi, mặc. Khi về ăn cũng được.
Và nhìn Alan, nàng nói thêm:
— Em không muốn nhìn thấy nhiều người.
Gwen dò xét:
— Tôi cứ thử. Tôi làm mấy chiếc bánh kẹp thịt vậy. Cô cậu có muốn dùng thử không? Mà tôi còn những hai chai vang đỏ cơ đấy.
Alan và Teny đưa mắt nhìn nhau rồi cùng phá lên cười. Gwen đồng thanh hòa vào tiếng cười đó:
— Đồng ý!
Anh ta mở ngăn trước mũi tàu, lôi ra một chai rượu:
— Các vị có thích đi vào giữa các hòn đảo không?
Khi chuẩn bị rót rượu cho họ thì anh ta chợt nhận thấy họ ưỡn thẳng người giơ ly ra chờ rót, mắt không nhìn anh ta mà nhìn chăm chăm vào nhau, nét mặt sững sờ, môi cùng nở một nụ cười mơ hồ.
***
Marco ra khỏi tiền sảnh khách sạn Majestie. Khách của hắn không có mặt trong khách sạn. Hắn nhìn những chiếc xe du lịch sang trọng đi đi lại lại đổ các khách hàng triệu phú quý giá xuống trước bậc thềm. Cesare di Sogno cho hắn thời gian đến tận tối để giải quyết công việc. Làm thế nào bây giờ khi con mồi biệt dạng? Hắn tiến lại gần Serge.
— Tôi tìm một người bạn thân, ông Alan Pope. Ông ta có trong phòng không.
— Ông ta vừa mới đi xong!
Vừa trả lời. Serge vừa vội chạy đến gỡ hai con chó của hai bà già đang nhảy bổ vào cắn cổ nhau. Anh ta trở lại chỗ Marco.
— Tôi có hỏi cho ông ta một chiếc taxi.
— Anh có biết ông ấy đi đâu không?
— Ông đến chỗ đậu xe ngay trước mặt đây mà hỏi. Cậu xế của ông ta là Albert.
— Rất cảm ơn.
— Không có gì, thưa ông!
Hai con chó lại xông vào cắn nhau, sủa ầm ĩ. Mấy bà chủ đang la hét the thé. Marco quay gót ra khỏi thềm khách sạn, băng qua đại lộ Croisette và hỏi ngay chiếc taxi đậu đầu đoàn:
— Tôi muốn gặp ông Albert.
Albert đáp:
— Tôi đây.
Marco cười rất tươi:
— Hôm nay đúng là ngày may mắn của tôi!
Hắn rút một tờ 50 francs và nhét vào tay Albert:
— Cậu xế kia bảo với tôi anh là người lái xe cho ông Alan Pope, bạn thân của tôi có phải không?
— À, vâng. Đó là người duy nhất tôi chở từ khách sạn Majestic đi. Tôi vừa đậu cho ông ấy xuống ở cảng Canton. Họ đều lên tàu. Một chiếc xuồng máy to tướng sơn trắng có kẻ băng sọc đỏ, chiếc Bagliett. Với một cái tên kỳ cục Lễ Hội!
— Muôn vàn cảm ơn anh. Có điều đáng buồn là làm thế nào tìm được một cái tàu ở giữa biển.
— Ông tưởng họ đến Cannes à? Chắc chắn họ ở ngoài đảo ấy - Mọi người đều đổ cả ra đấy mà!
Marco cảm ơn và đi xa dần. Cách đấy 100 thước, Salicetti ngồi đợi hắn bên tay lái một chiếc xe Dodge màu kem bỏ mui.
— Lái đến Théoule - Ở chỗ nhà kho ấy, nhanh lên!
Chiếc Dodge chồm lên trong tiếng bánh xiết kêu rít. Khó mà tìm một lối để lách ra, vào giờ này, dân đi nghỉ hè đổ tràn ra bãi biển. Chiếc xe tăng tốc độ, vòng một vòng qua vùng bãi cảng cũ và chạy dọc theo bờ biển theo hướng La Napoule. Marco châm một điếu thuốc. Salicetti hỏi:
— Ta đi câu à?
Marco lầm bầm:
— Đúng. Câu một con cá rất bự.
Salicetti vẫn chú ý vào tay lái, nói tiếp:
— Câu vậy vào giữa ban ngày ban mặt nguy hiểm lắm!
— Ồ... Vào giữa mùa, thiếu gì tai nạn như thế trên biển với cái bọn điên cứ lái tàu ào ào ấy.
Marco thở khói thuốc ra đằng mũi:
— Bọn mình sẽ cố gắng làm kín đáo hơn cái vụ “pháo hoa".
Mười phút sau, chiếc Dođge dừng lại trước một tấm lưới sắt bảo vệ lối vào của một cơ sở nằm thụt vào phía dưới một cái hốc đá. Đi ngoài đường không ai có thể trông thấy cái nhà hầm ấy - Marco mở cửa lưới sắt và đóng lại ngay sau khi chiếc Dodge lướt vào. Dưới ngôi nhà đào sâu vào giữa khối đá của một cái kho chứa tàu được Marco dùng chìa khóa mở ra. Salicetti tiến lại gần:
— Chưa hao giờ tôi được thấy một thứ quái vật như vậy!
Một chiếc xuồng máy loại Riva mỏng như lưỡi dao được chữa tạm lại để dùng cho việc buôn lậu trên biển, chưa có một chiếc tàu nào của cảnh sát có thể đuổi kịp nó. Vỏ tàu hoàn toàn không có một mẩu kim loại trang trí nào, hai bên sườn được sơn màu xanh tối thui, trên mặt gồm phần giữa những lan can mạn tàu thì sơn màu xanh sẫm. Ngay ban ngày ở cách 100 thước cũng khó mà phân biệt được chiếc tàu với các lượn sóng phía trước, các kỹ thuật viên đã bọc mũi tàu bằng một thứ thép có thể nghiền nát vụn một chiếc thân cây khi tàu lao đi với tốc độ 120 hải lý một giờ. Nếu mở hết tốc lực, tàu có thể vọt với tốc độ gần 150 hải lý một giờ.
Marco bảo Salicetti:
— Lên tàu đi.
Hắn ngồi vào bảng điều khiển, bật công tắc điện. Trong nhà kho ngầm dưới đất vang lên một tiếng gầm hổn hển.
— Cởi dây buộc!
Salicetti tháo dây thừng ra khỏi vòng sắt.
— Đi đâu bây giờ?
— Dạo quanh các đảo một vòng chơi!
Marco ấn nhẹ ga. Mũi tàu Riva vẻ đe dọa lướt ra khỏi hang đá.
***
Mặt trời loang loáng trên thân thể Terry. Nàng nằm duỗi dài ở phía sau tàu, vòng tay, mặc cho ánh nắng đùa giỡn, nét mặt thỏa mãn vì hạnh phúc. Alan nhìn nàng thỏa sức. Nằm dài bên cạnh nàng, anh ngần ngại không dám lặp lại cái cử chỉ lướt vào môi nàng như hồi nãy ở ngoài khơi. Bàn tay Terry đặt cách tay anh chừng 10 phân, bất động. Anh không dám vượt qua giới hạn để nắm lấy tay nàng. Cùng với Gwen, lúc này đang đọc một tờ họa báo, họ nhai nghiến ngấu những tấm bánh kẹp patê uống vang đỏ, mỗi miếng nuốt xong lại nhào xuống bơi rồi lại leo lên phơi nắng. Cái giải nước biển giữa hai hòn đảo Saint Marguerite và Saint Honorat lúc nhúc những tàu thuyền đủ mọi trọng lượng chẳng khác gì một đường phố đầy xe vào giờ cao điểm.
Nước trong văn vắt. Dưới sâu tám thước, người ta nhận ra được trên nền cát óng ánh là những vỏ ốc xà cừ chung quanh lượn lờ những chú cá nhỏ màu bạc vun vút lao đi rất nhanh bất ngờ. Giờ khắc thiêng liêng của giấc ngủ trưa từ những con tàu bên cạnh, tiếng nhạc phát ra từ đài bán dẫn. Sự thanh bình, ánh nắng và ánh sáng. Bàn tay Alan vô tình sát đến bên tay Terry. Khi còn cách chừng một milimét, nó ngập ngừng dừng lại. Giờ phút thật tuyệt diệu. Alan sợ làm tan biến mất giờ phút đó. Về phía anh, dục tính kích thích mạnh hơn.
Anh nắm lấy những ngón tay nàng bằng đầu ngón tay mình. Nàng hơi bóp khẽ. Rồi những bàn tay của họ tìm nhau, xoắn vào nhau, xiết chặt lại, hai làn da như dính vào với nhau không muốn rời ra nữa. Cả hai người không ai để ý tới một chiếc xuồng máy màu xanh giảm bớt máy đang đến gần chỗ họ, cách không đầy 5 thước.
Terry tay vẫn không rời Alan, nói với Gwen:
— Cho chúng tôi tới tắm phía bên kia đảo.
Người thủy thủ đang gà gật trên tờ họa báo vội bỏ báo xuống và mở công tắc điện. Anh ta lượn ngoắt ngoéo giữa vô vàn thuyền buồm đang chao đảo trên mặt nước biển êm ả lóng lánh mặt trời và trong suốt. Khi vượt qua được lối đó, anh lái sang trái làm bất ngờ vọt lên một tia nước và dận ga.
Trên mạn chiếc Riva màu sắc lẫn với màu nước biển, Marco đặt tay lên cánh tay của Salicetti:
— Đợi chừng 5 giây nữa và nhẹ nhàng đuổi theo chúng.
***
Vào hồi một giờ, Alan vẫn chưa có mặt ở tiền sảnh. Sarah gọi điện về phòng anh và đợi nghe chuông réo rất lâu, không có tiếng trả lời. Cô tiến về phía Serge tay bị băng một miếng tướng:
— Sergei anh có thấy người lái xe của ông Pope không?
— Norbert ấy à, có đấy thưa cô. Anh ta kia kìa!
— Tay anh bị sao thế?
— Tôi bị người ta cắn.
— Một người đàn bà à?
— Một con chó.
— Ồ, thế thì đỡ nặng hơn!
Nàng ngẩng đầu lên hỏi một người vạm vỡ:
— Anh là tài xế của ông Pope à?
— Vâng, thưa bà.
— Thưa “cô". Sáng nay anh có thấy ông ta không?
— Không, thưa cô. Tôi đang chờ lệnh của ông ta.
— Không có dự kiến trước à?
— Không, thưa cô.
— Tốt lắm, rất cảm ơn.
Cô đi ra sân rời lúc đó đang đầy khách tránh ánh mặt trời dưới những chiếc dù và những cậu bé hầu bàn đi lại không ngớt đáp lời khách gọi. Không có Alan. Cô đi vòng quanh bể bơi. Nấp dưới những bụi cây hàng dương, nhiều cô gái ngực trần bất chấp mọi điều cấm kỵ. Sarah gật đầu chào một vài người quen biết, từ chối 10 người mời ăn sáng, đi qua quầy rượu, đi xuống những bậc thang phía trên đó có cô điện thoại viên Fernande ngồi trực máy. Cô bước vào thang máy ấn nút lên lầu 7. Chưa bao giờ cô hành động như thế. Thường thì cô cho rớt những anh chàng đến tán tỉnh. Đằng sau những lời tỏ tình, con mắt nghi ngờ của cô nhận ra rằng bọn họ chỉ “ngọng" chiếm đoạt cái gia sản của cô. Cô ít có những nhu cầu vật chất. Mọi việc đều qua đi trong đầu cô. Đôi khi cô cũng bắt bồ với kẻ nào đó để ổn định thần kinh. Ít khi gặp lại người tình đó lần thứ hai. Lần thứ ba thì không bao giờ. Giữa cô và bọn họ luôn luôn bị ngăn cách bởi tấm màn hàng triệu đôla của cô.
Cô bước ra tầng lầu và đến gõ cửa phòng số 751.
Có thể anh đang say sưa giấc điệp chăng? Cô gõ mạnh hơn.
— Không có ai đâu, thưa bà. Tôi làm buồng từ rất sớm, ông ấy đã đi khỏi rồi.
Cô mỉm cười với chị hầu phòng và quay trở lui. Alan không hề hứa với cô khi cô đề nghị cùng đi chơi bằng tàu. Trái tim cô thắt lại khi nghĩ đến cuộc dạo chơi khá lâu tối hôm trước trên đại lộ Croiselte. Cô nắm cánh tay anh, trời đêm rất ấm. Cô nhớ đúng vào cái lúc ấy cô bị đâm một nhát dao găm. Họ vừa đến trước khách sạn. Cô gợi ý cho anh dùng thêm một ly cuối cùng. Anh trả lời:
“Sarah, tôi mệt lả ra rồi. Nếu không được ngủ mấy tiếng thì tôi chết mất".
Vào lúc ấy trông anh như một đứa trẻ lạc. Nàng biết rằng đó là anh chứ không phải ai khác. Vậy mà anh khác hẳn. Trước đó ít lâu, mẹ cô cho cô là điên khi bà biết là cô không nói đùa.
— Nhưng con có biết anh ta là ai đâu.
— Chính sẽ là anh ấy, mẹ ạ.
— Lại thêm một thằng đĩ đực hám của.
— Không phải ai cũng thối nát như lão chồng ngu ngốc của mẹ đâu!
— Sarah!
— Hôm nay con sẽ đi “ăn hỏi" anh ấy. Mẹ cứ cố mà ngăn cản xem.
Cô trở xuống phòng đại sảnh và định đến ngó ở chỗ sòng bạc xem ra sao, có thể Alan có mặt ở đó. Cô gọi tài xế.
***
— Em đang nghĩ gì thế?
Alan hỏi nàng đang rúc đầu vào vai anh.
— Đúng là em đang nghĩ rằng em chẳng nghĩ gì hết. Em nhìn trời.
— Em thấy gì trên đó.
— Không có lấy một đám mây.
Alan nhẹ nhàng lăn về phía nàng và khẽ chạm vào miệng:
— Còn kia nữa?
— Chả có gì hết. Em nhắm mắt cơ mà!
Nàng dùng đầu lưỡi tìm môi anh. Họ nằm trong một vùng cát nhỏ được một bức tường đá nhọn che chắn không bị những con mắt từ phía biển nhòm ngó tới. Cách đó 300 thước chiếc Lễ Hội đu đưa nhè nhẹ trên làn sóng nhỏ. Gwen chắc đã ngủ ngon. Terry thở ra nhè nhẹ:
— Nghĩ cũng buồn cười, cả hai đứa mình đều có mặt tại đây.
— Buồn cười ư?
Nàng dùng hai tay nâng mặt anh lên và nhìn đắm đuối.
— Anh là tiêu biểu cho mọi thứ mà em ghét.
— Có nghĩa là...
— Xí nghiệp... cơ chế... những dấu hiệu bề ngoài... chả thiếu một thứ gì. Chiếc xe Rolles, khách sạn Majestic, những dạ hội, sòng bạc, tiền nong...
— Em biết gì về những cái đó nào?
Anh nóng lòng muốn nói cho nàng biết sự thật nhưng lại sợ phải bỏ rơi chiếc mặt nạ. Anh nói tiếp:
— Em làm gì để chống lại những cái đó?
— Về phần em, chẳng có gì hết. Em không phải là loại người phá phách. Và em biết quá rõ loại người nghèo rớt mồng tơi nhưng lại khoác một cái vỏ ngoài hào nhoáng. Anh là người đầu tiên, chính vì theo bản năng, em cảm thấy như vậy cho nên em mới nhận lời trèo lên cái xe hơi cà khổ của anh. Và bây giờ thì đang ở chỗ này đây. Anh bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
— Bốn mươi.
— Kỳ cục nhỉ - vậy mà anh chả có vẻ khô khan một tý nào. Tiền bạc làm cho con người khô khan.
Alan nói:
— Nhất là khi người ta không có một xu dính túi.
— Anh nói tới đồng tiền y như một người lắm của. Khi người ta có thì người ta không được hưởng đâu.
— Về cái gì vậy?
Nàng khẽ lướt môi hôn anh:
— Về cái này này. Thế... về cái... không phải để cho một anh chàng say xỉn đâu nhé. Có lẽ vì anh nghèo quá cho nên anh ao ước được giàu có đến như vậy phải không?
Một lần nữa, Alan suýt nói ra nhưng có một cái gì đó âm thầm giữ anh lại.
— Còn em, em bao nhiêu tuổi?
— 22.
— Sau này em định làm gì?
— Điều mà hiện em đang làm. Sống tốt.
— Em sống tốt thật chứ?
— Thật.
— Anh cũng thế.
— Alan.
— Gì nào?
Anh khẽ hỏi thầm trong khi đang rúc đầu vào mớ sóng tóc ướt đượm mùi muối của nàng.
— Không có gì cả!
Nàng vòng tay quanh cổ anh, ghì chặt vào mình, và hai mắt nhắm nghiền, nàng kêu tên anh nhiều lần.
— Alan... Alan... Alan!
Một luồng hơi nóng tràn lên như sóng trong đó lẫn lộn cả niềm thèm muốn chiếm đoạt nàng và một thứ tình cảm dịu dàng từ trước tới nay anh chưa hề cảm thấy. Bằng một động tác chậm rãi, anh đưa tay mơn man dọc theo đùi nàng, đôi khi ấn sâu vào hông thêm một chút. Nàng buông thả một lát rồi tránh ra nhìn thẳng vào mắt anh.
— Alan, em thèm anh lắm không khác gì anh cũng đang muốn em vậy. Nhưng không phải ở chỗ này. Và không phải như thế. Đừng sợ, anh sẽ được yêu em. Em cũng muốn được yêu anh.
Anh hổn hển:
— Bao giờ?
— Tối nay. Anh có muốn không?
Giọng anh khàn đục:
— Có chứ.
Nàng vụt ngồi dậy và chỉ ba bước nhảy, nàng lao mình xuống nước ấm đang rẽ ra dưới mình nàng. Anh nhìn thấy nàng sải dài về phía con tàu. Anh cũng lao xuống, ở lâu dưới nước để trấn tĩnh rồi nhẹ nhàng trồi lên, bơi ngửa, cố chủ động kiềm chế hơi thở. Trong một lúc, nàng làm cho anh choáng ngợp, ngây ngất vì hạnh phúc.
Anh lại lật người để bơi và nhìn thấy nàng trườn lên mạn tàu. Anh bơi về phía nàng, chú ý tới những mỏm đả ngầm mấp mé mặt nước nơi rải rác có những hòn đảo nhỏ xíu. Mặt biển đầy những thuyền buồm, mây trắng từng cụm nhởn nhơ trên bầu trời xanh, khi anh chỉ còn cách mạn tàu chừng 20 thước thì một tiếng máy gầm lên vọng tới. Trong võng mạc của mắt anh còn in hình Terry đang đứng ưỡn người chải tóc và Gwen đang kéo neo lên, một núi đá lớn chìa ra phía trái, đỉnh của nó vượt lên chừng 50 thước trên mặt nước biển xanh loáng như gương, anh cũng trông thấy chiếc xuồng máy đồ sộ màu sơn lẫn với màu nước biển đang lao về phía mình trong tiếng máy gầm rú rợn người, với một tốc độ tối đa, rạch ra trên lối đi một cuộn bọt nước màu loáng bạc.
Trên chiếc Lễ Hội, anh nghe có tiếng Terry kêu rú lên và nhìn thấy Gwen đang lao người vẫy tay rối rít và hét những điều gì đó mà anh không nghe rõ. Trong giây lát anh như chết đứng vì tiếng máy, vì nỗi sợ hãi gã thủy thủ xuồng máy không nhìn thấy anh. Anh cuống cuồng giơ cánh tay lên để cho họ nhận ra, chiếc xuồng máy vẫn không chịu xê dịch đường đi lấy một phân nhỏ. Alan ném một cái nhìn tuyệt vọng về phía hòn núi đá có thể che chở cho anh, không còn thì giờ để kịp thở nữa, anh cong người lặn xuống nước bơi về phía đó, hai buồng phổi nóng ran như muốn nổ tung. Bọn chúng nó là một lũ điên. Tiếng nổ như sấm rung lên rất mạnh trong tiếng ầm ĩ khủng khiếp, Alan ngạt thở. Nhưng nếu nhoài lên anh sẽ bị xẻ làm đôi, anh nghiến răng, hổn hển, bám lấy một ý nghĩ duy nhất: phải sống! Qua màu nước biển xanh lục, anh nhận ra cái vách thành tối sẫm của hòn núi đá, anh lấy đà lao lên một cách cuồng loạn để bám lấy nó và nhô ra khỏi mặt nước. Anh há miệng hớp không khí nhưng đã quá muộn. Gần như ngất đi, anh ngoảnh đầu nhìn ra khơi: chiếc xuồng máy chỉ còn là một vạch nước biến mất ở đường chân trời. Gwen, hai tay giơ lên đang luôn mồm nguyền rủa. Khi Alan đụng vào vỏ tàu, Gwen kéo anh lên. Anh sụp xuống trên tấm nệm giống như cành rong biển chết héo. Mặt Terry tái nhợt.
***
Marina mở mắt một cách khó nhọc. Nàng không nhận ra căn phòng và chiếc giường. Nàng sợ hãi thấy mình bị bọc trong một cái áo choàng lau người màu trắng. Ôi, nàng ngủ cởi truồng. Nàng nhăn mũi, nghi ngờ ngửi mu bàn tay: toàn mùi rượu. Nàng giơ chân phải lên ngang mũi: cũng vẫn cái mùi khủng khiếp ấy. Nàng vụt đứng lên, nhận ra cái áo trắng của nàng nhầu nát vứt dưới chân giường, nàng bước lên nó đi vào phòng tắm. Bồn tắm đầy một thứ nước gì khả nghi màu vàng nhạt bốc lên hơi rượu. Nàng nhúng ngón tay vào đó. Không còn nghi ngờ gì nữa, đúng là mùi giống mùi toát ra từ thân thể nàng. Nàng đưa ngón tay lên nếm thử và cau mày. Champagne! Nàng rút cái nút đậy ở lỗ tháo và nhìn mãi mà không thấy thứ Champagne hả mùi này hạ thấp mức nước xuống. Nàng tự hỏi không biết mình đã làm những gì tối hôm trước. Câu trả lời đến với nàng dưới dạng một cái gói nhỏ nằm dưới đáy bồn nước. Nàng mở lớp cao su bọc và nhận ra một hộp tư trang. Bên trong hộp là một cái vòng nạm đá quý. Dưới cái vòng có một dòng chữ:
“Tặng Marina, kỷ niệm một đêm tình kỳ diệu - Hadad".
Bối rối, nàng ngồi lên trên mép bồn tắm, nàng không còn nhớ sất gì cả!
***
Không, chính ông đã trông thấy bọn khốn nạn ấy. Mỗi năm đều có tai nạn. Tôi đã ra hiệu báo cho ông rồi mà. Bọn điên khùng, rồ dại! Bọn giết người!
Gwen không ngừng nguyền rủa đã đến mười phút rồi, gã rợn người lên khi trông thấy chiếc xuồng máy lao về phía Alan.
— Cái giống cứt đái ấy suýt gây ra tai họa vậy mà cũng đòi lái tàu.
Alan đáp:
— Bọn họ không trông thấy tôi.
Anh ngồi bên cạnh Gwen trên một chiếc ghế nhỏ ở phía trước, khăn vắt trên vai. Nằm cuộn bên anh, Terry dùng hai tay ôm lấy thân anh.
— Thì đúng là tôi muốn chửi chúng nó về điều đó, thưa ông. Ông có biết rằng đi sát bãi tắm thì phải hạn chế tốc độ như thế nào không? Tôi tưởng là chúng nó sắp xẻ ông ra thành hai mảnh.
— Đúng thế, Gwen ạ. Nhưng thôi, mọi việc qua rồi. Quên đi!
Giọng của Gwen run lên vì phẫn nộ:
— Không bao giờ. Chừng nào lên bờ, tôi sẽ kiện đến Phòng cảnh sát hải phận.
Alan huých Terry và mỉm cười. Mặt nàng vẫn còn trắng bệch.
— Em biết chơi thứ đó chứ?
Anh chỉ cho nàng những tấm ván lướt vừa vượt qua dưới chân mình.
— Vâng. Nhưng bây giờ không phải lúc.
— Em không thích chơi à?
— Em sợ không đứng vững nổi trên đôi chân của mình.
— Gwen.
— Gì vậy, thưa ông?
— Tôi có thể chơi lướt ván được không?
Gwen tắt ngay máy.
— Vào địa vị của ông lúc này, tôi rất bối rối?
— Ngược lại, chơi cái đó tôi sẽ trở lại bình tĩnh hơn.
Họ ở cách xa bờ 300 thước, trong vùng biển Carlton. Alan lao xuống nước rồi nổi mặt lên. Gwen trao cho anh ván lướt, anh buộc vào chân, nháy mắt cho Terry.
— Chừng nào em thích thì cứ tự nhiên nhé.
Gwen tháo dây ném cho anh. Alan nắm lấy miếng gỗ có dấu chỉ ở đằng đầu. Gwen nổ máy nhè nhẹ, vòng một vòng chậm chạp để Alan đứng vào trung tâm, nhấc mũi tàu lên chừng cho dây thừng tạo thành một đường thẳng ngang. Anh ta gật đầu ra hiệu cho Alan. Alan kêu:
— Đi!
Anh chợt cảm thấy bị nhấc bổng lên một cách tàn nhẫn, cố lấy lại thăng bằng và vui thích thả cho mình bị co kéo trên mặt nước, gió biển, bọt nước phả vào mặt anh hớn hở vì ánh sáng, tốc độ và tiếng máy ồn ã. Đôi ván lướt réo lên trên mặt biển dường như bị uốn lượn dưới sức nặng của anh, nhịp theo những động tác của lườn hông đang làm anh xa dần theo hình chéo góc với đường lượn sóng trong một tốc độ nhanh như tên bắn, anh đã tập lướt ván từ lúc còn trẻ khi mẹ dẫn anh ra bãi biển, anh vui mừng nghĩ rằng anh không quên một động tác nào mặc dù có thời gian đã bỏ không chơi đến. Ở phía sau, Terry vẫn đưa mắt theo dõi anh, trong ánh nắng phản chiếu, mặt nàng ửng lên trong một quầng sáng lấp lánh bị bụi nước bắn vào tung tóe, anh làm vài động tác và vui mừng cảm thấy những bắp thịt của mình vẫn hoạt động không cần phải đợi lệnh. Khi cảm thấy mệt, anh ra dấu, chính vào lúc đó Terry thét lên một tiếng và chỉ vào một vật ở phía sau lưng anh.
Tái người đi vì sợ hãi, Alan ngoái lại nhìn: cách 30 thước, không rõ từ đâu đến, xuất hiện cái mũi của một chiếc xuồng máy lớn đang đuổi theo anh. Anh hiểu ngay đó là chiếc xuồng hồi nãy đã thất bại trong việc lấy mạng mình. Nghe tiếng thét, Gwen nhận ra sự nguy hiểm, vội ngoẹo sang trái, mở hết tốc lực, vút ra khơi. Chiếc Riva màu xanh cũng theo hướng ấy, tăng tốc, hơi nghiêng về bên phải và vượt qua họ một cách nhẹ nhàng. Alan nghiến răng bám riết vào mẩu gỗ. Nếu ngừng lại, anh sẽ bị ngay với chúng nó, nhưng nếu tiếp tục, hai chân anh sẽ không chịu nổi. Bây giờ anh bay trên mặt nước với một tốc độ ghê rợn. Gwen bẻ tay lái con tàu sang trái theo một góc rất khó ngoẹo. Cái may mắn cuối cùng của họ là vào được đến bãi cát. Bọn kia chỉ chờ có thế. Sau một vòng cong rộng nó trở lại lao vào chiếc Bagliett như sét nổ để vượt được ngang sườn nó và cắt đứt đường lướt của Alan. Trong hai giây, chiếc Riva sẽ chồm lên anh. Dướn người một cách tuyệt vọng, Alan lao về bên phải.
Cánh quạt xoay tung sóng, chiếc Riva đi ngang cách anh một thước trong một đám bọt nước như đường cày khiến anh mất thăng bằng. Terry hét lên như một người điên. Gwen hướng về phía đất liền, chiếc Riva lại mở hết tốc lực lao vào tấn công, lần này, Alan hiểu là mình không tránh khỏi. Anh thu mình lại, nằm dài ra như một con vật chờ đợi cái phút cuối cùng mình bị băm ra từng mảnh và nhảy dựng lên trời phía trên chiếc xuồng máy. Họ chỉ cách bờ khoảng 100 thước. Chiếc Riva hướng mũi ra khơi và biến mất. Gwen ngoặt nhanh. Alan thả tay cầm vọt lên như một trái thủy lôi và lao tiếp dọc theo chỗ bến nổi ở bãi thể dục, cố hết sức tránh va vào đầu những người đi tắm đang lội bì bõm ở đó. Mệt đứt hơi, anh víu lấy một chiếc cọc nhà sàn, cố lấy lại hơi thở. Một cơn đau dữ dội nhói lên trong ngực anh, ngẩng đầu lên, chiếc Lễ Hội đậu cách anh ba thước đã tắt máy. Terry nức lên từng cơn. Bộ mặt rám nắng của Gwen xanh nhợt đi một cách kỳ lạ. Anh ta run run nói với Alan:
— Người ta muốn sát hại ông, thưa ông!